Nhân gian bất tu tiên - Chương 1414: Giai Điệu Vô Danh: Âm Thanh Của Nhân Gian Mới
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bầu trời không trăng không sao, nhưng ánh đèn lồng từ những cửa hàng, những ngôi nhà trong Thị Trấn An Bình đủ để soi sáng con đường đá cuội dẫn vào thị trấn. Khác với sự tĩnh mịch của tiên môn, nơi đây tràn ngập những âm thanh của sự sống: tiếng trò chuyện rộn ràng của người dân đi lại, tiếng chó sủa từ xa, tiếng rao hàng của những gánh hàng rong còn thức, mùi khói bếp hòa lẫn mùi thức ăn thơm lừng, xen lẫn hương hoa dại từ những khu vườn nhỏ. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, ấm áp, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo, cô độc mà Lăng Nguyệt Tiên Tử đã từng trải qua.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, trong bộ y phục phàm nhân giản dị, bước đi trên con đường đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Từng bước chân của nàng nhẹ nhàng, chậm rãi, như đang thăm dò một thế giới hoàn toàn mới. Không ai nhận ra nàng là Tiên Tử Lăng Nguyệt vang danh một thời, người từng được vạn người ngưỡng mộ, kính sợ. Nàng hòa mình vào dòng người, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man qua mái tóc, từng âm thanh, từng mùi hương của cuộc sống phàm trần. Đó là một cảm giác lạ lẫm, một sự bỡ ngỡ của kẻ mới bước chân vào một vùng đất chưa từng biết, nhưng cũng là một sự giải thoát, một sự tự do mà nàng chưa từng có.
Mỗi bước chân là một sự đoạn tuyệt với quá khứ lẫy lừng của một tiên tử, là một lời hứa với chính mình về một khởi đầu mới. Nàng đã từ bỏ danh vọng, quyền lực, sự bất tử vô nghĩa để tìm kiếm một điều gì đó chân thật hơn, một điều gì đó mang ý nghĩa đích thực. Cái lạnh lẽo của Nguyệt Quang Trâm giờ đây đã được thay thế bằng sự ấm áp của làn gió nhân gian, sự tĩnh lặng của tiên giới đã được thay bằng sự sống động, ồn ào của phố thị. Nàng chợt nhận ra, mình chưa bao giờ thực sự ‘sống’ trọn vẹn như lúc này, khi nàng là một phàm nhân bình thường.
Ánh mắt nàng kiên định hướng về phía trung tâm thị trấn, nơi ánh sáng ấm áp từ quán sách của Tạ Trần vẫn còn hắt ra, như một ngọn hải đăng chỉ lối giữa màn đêm. Nàng biết, đó là nơi mà nàng cần đến, nơi mà nàng có thể tìm thấy câu trả lời cho những băn khoăn còn sót lại, nơi mà nàng có thể bắt đầu hành trình tìm lại ‘nhân tính’ đã mất của mình. Lăng Nguyệt Tiên Tử bước vào thị trấn, hòa mình vào dòng người, không còn là một tiên tử cao ngạo, mà là một con người bình thường, với những cảm xúc rất đỗi con người. Nàng đi thẳng về phía quán sách, mỗi bước chân đều mang theo sự quyết tâm mạnh mẽ và một chút hồi hộp khó tả. Khi nàng đến trước cửa quán sách, ánh sáng từ bên trong hắt ra làm rạng rỡ khuôn mặt nàng. Trên đôi môi tuyệt mỹ, một nụ cười rất khẽ, rất con người, thoáng hiện lên. Đó không phải là nụ cười lạnh lùng, xa cách của một tiên tử, mà là nụ cười của một kẻ vừa tìm thấy hy vọng, của một người đang bỡ ngỡ bước vào một cuộc đời mới, một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của ‘nhân đạo’ đang nhen nhóm, chờ ngày bùng cháy.
***
Tuy nhiên, khi đến gần quán sách, Lăng Nguyệt lại chần chừ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng nàng, một sự bỡ ngỡ thuần túy của một kẻ đã quen với việc được kính trọng, được cung phụng, nay lại đứng trước ngưỡng cửa một thế giới mà nàng hoàn toàn xa lạ. Nàng quyết định không vội vã. Có lẽ, nàng cần thêm thời gian để quan sát, để thực sự hòa mình, trước khi đối diện với người đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong tâm hồn nàng.
Nàng rẽ vào một con hẻm nhỏ, rồi rảo bước đến Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm ngay bên bờ sông, cách quán sách của Tạ Trần không xa. Kiến trúc quán rất đơn giản, mộc mạc, với những tấm gỗ đã ngả màu thời gian tạo nên vẻ cổ kính, ấm cúng. Một ban công nhỏ nhô ra phía sông, nơi những chiếc bàn gỗ mộc mạc được sắp đặt, cho phép khách thưởng trà ngắm nhìn dòng nước lững lờ trôi. Buổi chiều tà, ánh nắng đã bắt đ��u dịu đi, nhuộm một màu vàng cam lên mặt sông phẳng lặng. Từng cơn gió nhẹ mơn man, mang theo hơi nước mát lành và mùi hoa dại thanh khiết từ những khu vườn ven sông. Tiếng nước sông chảy róc rách như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ. Thỉnh thoảng, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba vị khách trong quán vang lên, không ồn ào, mà như một phần của sự yên bình nơi đây.
Lăng Nguyệt tìm một góc khuất trên ban công, nơi có thể bao quát được con phố tấp nập và cả quán sách của Tạ Trần đối diện. Bà chủ quán trà, một người phụ nữ phúc hậu với nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, tiến đến. Mái tóc bà đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ tinh anh, lanh lợi.
“Khách đến chơi nhà, trà ngon sẵn sàng!” Bà chủ quán cất tiếng, giọng nói ấm áp như tiếng suối reo. “Tiểu thư muốn dùng loại trà nào? Quán ta có trà hoa cúc thanh đạm, trà bích la xuân thơm nồng, hay trà thiết quan âm đậm đà?”
Lăng Nguyệt khẽ ngẩng đầu. Nàng chưa từng được ai phục vụ với thái độ chân thành và bình dị như thế này. Trong tiên môn, các đệ tử luôn phải cúi đầu, cung kính. Sự thân thiện này khiến nàng có chút lúng túng, nhưng cũng là một sự ấm áp lạ thường.
“Cho ta một tách… trà hoa cúc đi.” Giọng nàng vẫn còn chút lạnh lẽo thói quen, nhưng đã mềm mại hơn rất nhiều.
Bà chủ quán cười hiền, “Vâng, tiểu thư chờ lát.” Bà quay đi, tiếng bước chân nhẹ nhàng cùng tiếng lách cách của tách chén trong bếp vọng ra.
Lăng Nguyệt nhấp một ngụm trà. Mùi hương hoa cúc nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, vị trà thanh mát thấm vào từng tế bào, xua đi chút mỏi mệt sau hành trình dài. Nàng dõi theo dòng người qua lại trên phố. Những gương mặt chất phác, những nụ cười hồn nhiên, những tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ đang chơi đùa. Nàng thấy một đôi vợ chồng già nắm tay nhau chậm rãi bước đi, thấy một người mẹ dỗ dành đứa con đang khóc, thấy những người bạn hàn huyên bên chén rượu. Tất cả đều là những cảnh tượng bình dị mà nàng chưa từng thực sự để tâm.
Nàng tự nói với lòng mình, giọng khẽ như hơi thở: “Đây là cuộc sống… không linh khí, không pháp quyết, không có những trận chiến kinh thiên động địa, nhưng lại tràn đầy sức sống đến lạ.” Nàng so sánh với sự tĩnh mịch của tiên môn, nơi mỗi ngày đều trôi qua trong sự tu luyện vô tận, trong nỗi lo sợ về kiếp nạn, về sự suy kiệt của Thiên Đạo. Các tu sĩ, dù mang danh xưng tiên nhân, lại ngày càng “mất người”, đánh mất cảm xúc, ký ức, thậm chí cả nhân tính của chính mình. Sự trường sinh bất tử mà họ theo đuổi giờ đây có vẻ như là một lời nguyền, biến họ thành những pho tượng băng giá, vô tri.
Cái cảm giác “mất người” ấy, nàng đã từng nếm trải, đã từng chấp nhận như một điều tất yếu của con đường tu tiên. Nhưng giờ đây, khi chứng kiến sự sống động, ấm áp của nhân gian, nàng nhận ra mình đã đánh mất quá nhiều. Mùi trà thơm, tiếng nước sông, tiếng cười nói, ánh nắng chiều tà… tất cả đều là những xúc cảm mà đã rất lâu rồi nàng không còn cảm nhận một cách trọn vẹn. Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng thu vào lồng ngực mình từng chút hương vị, từng chút thanh âm của thế giới phàm trần này. Nàng muốn ghi nhớ, muốn khắc sâu vào tâm khảm, để không bao giờ quên đi cái cảm giác “sống” này nữa. Ánh mắt nàng dừng lại ở quán sách của Tạ Trần. Ngọn đèn dầu bên trong vẫn hắt ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp. Nàng tự hỏi, liệu người đàn ông đó có thể giúp nàng tìm lại được “nhân tính” đã đánh mất, liệu nàng có thể thực sự “sống một đời bình thường” như những người dân nơi đây? Câu hỏi đó vẫn còn bỏ ngỏ, nhưng trong lòng nàng, một hạt mầm hy vọng đã nảy nở, xanh tươi.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu bao trùm Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một góc trời, một sự kiện bất ngờ đã phá vỡ sự yên bình quen thuộc của buổi chiều tà. Giữa quảng trường trung tâm, nơi người dân thường tụ tập sau một ngày làm việc, một thiếu nữ trẻ xuất hiện. Nàng không có vẻ gì đặc biệt, chỉ là một cô gái trẻ với mái tóc đen dài được tết gọn gàng, gương mặt thanh tú, đôi mắt trong sáng như chứa đựng cả một bầu trời sao. Nàng mặc một bộ y phục vải thô đơn giản, đã sờn cũ nhưng sạch sẽ, không một chút phô trương. Điều khiến nàng nổi bật giữa đám đông chính là cây đàn Tỳ Bà cổ kính trên tay, một cây đàn dường như đã trải qua nhiều năm tháng, với những vết xước và màu gỗ đã cũ kỹ. Nàng lặng lẽ ngồi xuống một phiến đá lớn giữa quảng trường, tư thái tự nhiên, không chút ngại ngùng. Đôi tay nàng khẽ đặt lên dây đàn, rồi những ngón tay thon dài, uyển chuyển bắt đầu lướt nhẹ.
Những giai điệu đầu tiên cất lên, trong trẻo, réo rắt, như tiếng suối chảy từ khe đá, như tiếng chim hót líu lo giữa rừng sâu. Âm thanh ấy không mạnh mẽ, không hùng tráng, nhưng lại có sức lay động lòng người đến lạ. Ban đầu, chỉ có vài người qua đường tò mò dừng chân. Nhưng rồi, từng người, từng người một, như bị một ma lực vô hình dẫn lối, họ chậm rãi tiến lại gần, tạo thành một vòng tròn nhỏ xung quanh cô gái. Tiếng đàn càng lúc càng da diết, lúc trầm bổng, lúc réo rắt như tiếng ve sầu mùa hạ, lúc lại du dương như tiếng gió thổi qua rặng tre. Nó kể một câu chuyện không lời, một câu chuyện về cuộc sống, về niềm vui, nỗi buồn, về những ước mơ bình dị của con người. Dân chúng lắng nghe, quên đi những lo toan thường nhật, những mệt mỏi của ngày dài. Trên những gương mặt chất phác, những nụ cười dần hé nở, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ và cảm động.
“Tiếng đàn này… sao mà hay đến vậy!” Một người qua đường, một tiểu thương với gánh hàng rong còn chất đầy vải vóc, không kìm được thốt lên. “Lâu rồi ta chưa nghe được giai điệu nào như thế. Nó khiến ta nhớ về quê nhà, về những buổi chiều mẹ ta ngồi dệt vải bên khung cửi.”
Người khác tiếp lời, giọng đầy cảm thán: “Nghe như tiếng lòng của ta vậy. Mấy năm nay Thiên Đạo suy kiệt, lòng người cũng hóa đá, ta cứ ngỡ những âm thanh trong trẻo thế này đã biến mất rồi.”
Quả thực, trong thời buổi Thiên Đạo đang trên bờ suy kiệt, linh khí mỏng manh, và con người ngày càng “mất người” thì nghệ thuật, đặc biệt là những loại hình nghệ thuật thuần túy, không liên quan đến tu luyện, cũng dần lụi tàn. Giờ đây, tiếng đàn của cô gái trẻ, mang tên Hoa, như một làn gió mới, thổi bùng lên ngọn lửa nghệ thuật đã ngủ yên bấy lâu. Đó không phải là âm thanh của pháp thuật, không phải là tiếng nhạc tiên gia uy nghiêm, mà là tiếng lòng của nhân gian, giản dị nhưng đầy sức sống.
Từ Quán Trà Vọng Giang, Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng hướng ánh mắt về phía quảng trường. Ban đầu, nàng chỉ tò mò về tiếng động bất thường. Nhưng khi tiếng đàn của Hoa vút lên, nàng như bị một luồng điện giật nhẹ. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng, vốn luôn chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi, giờ đây ánh lên một vẻ ngạc nhiên hiếm có. Nàng chưa từng nghe một giai điệu nào như thế. Tiên môn có những b��n nhạc tiên âm, cao siêu, huyền ảo, có thể dẫn dắt người tu luyện nhập định, nhưng chúng đều thiếu đi cái “tình” của nhân gian. Tiếng đàn của Hoa thì khác. Nó không hướng đến sự siêu thoát, mà hướng đến sự kết nối, sự đồng cảm giữa những con người. Nó chạm vào những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn nàng, nơi những cảm xúc đã bị chôn vùi từ lâu nay bắt đầu cựa quậy. Nàng thấy tim mình đập nhanh hơn một chút, một cảm giác lạ lẫm mà nàng đã quên mất từ khi nào. Đây là một thứ cảm xúc rất con người, một sự rung động thuần túy trước cái đẹp, trước sự chân thành. Nàng cảm thấy một sự tò mò mạnh mẽ, muốn biết cô gái trẻ kia là ai, và làm thế nào nàng có thể tạo ra những âm thanh lay động lòng người đến vậy. Tiếng đàn của Hoa như một lời mời gọi, một lời nhắc nhở về những giá trị mà nàng đang khao khát tìm lại.
***
Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn hắt ra thứ ánh sáng vàng vọt, ấm áp, soi rọi lên những chồng sách cổ xếp ngay ngắn trên kệ gỗ. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương trầm thoang thoảng tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy triết lý. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang ngồi sau chiếc bàn gỗ sờn, tay lật giở một cuốn sách cổ đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, lướt qua từng hàng chữ. Hắn đọc không phải để tìm kiếm tri thức mới, mà để chiêm nghiệm, để đối chiếu những đạo lý cổ xưa với hiện thực “Nhân Đạo” đang hình thành.
Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, đang cặm cụi chép bài. Cậu bé gầy gò, mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng mỗi nét bút đều cẩn thận, chỉn chu. Tiếng lạch cạch của bút lông trên giấy là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh mịch trong quán sách, cho đến khi tiếng đàn Tỳ Bà từ quảng trường vọng vào.
Ban đầu, tiếng đàn chỉ là một âm thanh nền mơ hồ, bị hòa lẫn vào tiếng ồn ào của phố xá. Nhưng rồi, khi Hoa càng lúc càng say sưa với giai điệu của mình, âm thanh ấy dần trở nên rõ ràng và cuốn hút hơn. Nó len lỏi qua cánh cửa gỗ hé mở, lướt qua những trang sách cũ, và nhẹ nhàng chạm vào thính giác của Tạ Trần và Tiểu An. Tạ Trần khẽ ngẩng đầu. Hắn không vội vàng đóng sách, chỉ đặt ngón tay cái vào giữa hai trang giấy để giữ lại vị trí đang đọc. Đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như để lắng nghe rõ hơn từng nốt nhạc. Trên môi hắn, một nụ cười nhẹ nhàng, khó nhận ra, chợt nở. Đó không phải là nụ cười của sự vui vẻ bộc phát, mà là nụ cười của sự hài lòng thầm kín, của một người đã nhìn thấu nhân quả và đang chứng kiến mọi thứ diễn ra đúng như dự liệu.
Tiểu An cũng dừng bút. Đôi mắt cậu bé tò mò nhìn về phía cửa, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần. Cậu bé chưa từng thấy tiên sinh của mình có biểu cảm như vậy khi nghe nhạc. Bình thường, Tạ Trần luôn trầm tĩnh, dù có sự kiện gì xảy ra bên ngoài, hắn cũng ít khi bộc lộ cảm xúc rõ rệt. Nhưng tiếng đàn này, dường như đã chạm đến một điều gì đó sâu sắc trong lòng hắn.
Tiểu An thì thầm, giọng khẽ khàng, như sợ làm vỡ tan bầu không khí thiêng liêng: “Tiên sinh, tiếng đàn này… thật là êm tai.”
Tạ Trần vẫn nhắm mắt, khẽ gật đầu. “Đúng vậy, âm thanh của sự sống động.” Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm, như đang xuyên thấu qua bức tường, qua những con người đang tụ tập ở quảng trường, để nhìn thấy bức tranh lớn hơn của thời đại. “Nó không chỉ êm tai, Tiểu An. Nó là âm thanh của nhân tính đang cựa quậy, của những giá trị tưởng chừng đã mất đi đang được tìm thấy lại.”
Hắn đặt cuốn sách xuống, tay khẽ vuốt ve bìa sách cũ kỹ. “Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh. Các tiên môn tranh giành cơ duyên cuối cùng để ‘vá trời’, nhưng lại quên mất rằng cái ‘trời’ cần vá không phải là những lỗ hổng vật chất, mà là những lỗ hổng trong lòng người. Con người ‘mất người’ vì họ cố gắng thành tiên, cố gắng vượt qua giới hạn của bản thân, nhưng lại đánh mất đi những gì cơ bản nhất, chân thật nhất của một kiếp người.”
Hắn nhìn Tiểu An, đôi mắt đầy vẻ thâm sâu: “Tiếng đàn kia, nó không mang theo linh lực, không ẩn chứa pháp quyết, nhưng nó lại chạm đến linh hồn con người, thức tỉnh những cảm xúc đ�� ngủ quên. Nó là minh chứng cho thấy, dù không có tiên đạo, nhân gian vẫn có thể nở rộ những đóa hoa rực rỡ của văn hóa, của nghệ thuật, của tình người.”
Tiểu An gật đầu, dù chưa hiểu hết sự sâu sắc trong lời nói của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được một sự thật hiển nhiên. Tiếng đàn kia thực sự rất đẹp, rất lay động. Nó khiến cậu bé cảm thấy ấm áp, yên bình, một cảm giác mà những câu chuyện về tiên nhân hùng mạnh, pháp thuật cao cường chưa bao giờ mang lại.
Tạ Trần mỉm cười, nụ cười lần này rõ ràng hơn, mang theo một chút vẻ hài lòng. Hắn nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng cả con phố. “Một kỷ nguyên mới đang hình thành, Tiểu An. Một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và những âm thanh như thế này, chính là những nốt nhạc đầu tiên của bản giao hưởng vĩ đại ấy.” Hắn quay lại cuốn sách, nhưng tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những giai điệu du dương kia. Hắn biết, Hoa, cô gái với cây đàn Tỳ Bà cũ kỹ, chính là một trong những mầm mống đầu tiên của sự phát triển mạnh mẽ của văn hóa, nghệ thuật trong kỷ nguyên Nhân Đạo. Đó là một tín hiệu tốt, một dấu hiệu cho thấy con đường hắn đã chọn, con đường của “sống một đời bình thường”, đang dần được chấp nhận và lan tỏa.
***
Tối muộn, khi vầng trăng khuyết đã nhô lên trên đỉnh núi, rắc ánh bạc mờ ảo xuống Thị Trấn An Bình, tiếng đàn Tỳ Bà từ quảng trường đã lắng xuống từ lâu. Hoa, cô gái trẻ với tài năng thiên bẩm, đã lặng lẽ rời đi, để lại trong lòng người nghe một dư âm sâu lắng, một niềm hy vọng mong manh. Quán Trà Vọng Giang giờ đây chỉ còn lác đác vài vị khách cuối cùng, và Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi đó, tại góc khuất trên ban công.
Ánh nến lung linh trong quán, cùng với ánh trăng mờ ảo ngoài kia, đổ bóng nàng lên bức tường gỗ. Gió đêm đã mang theo hơi lạnh, nhưng trong lòng nàng lại trào dâng một thứ cảm xúc ấm áp đến lạ lùng. Tiếng đàn của Hoa, dù đã kết thúc, vẫn còn văng vẳng bên tai nàng, từng nốt nhạc như thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu, đánh thức những gì đã ngủ yên trong sâu thẳm tâm hồn. Nàng không còn sự hoài nghi hay bối rối như lúc ban đầu. Giờ đây, chỉ còn lại một sự lắng đọng, một sự thấu hiểu sâu sắc.
Một giọt lệ khẽ lăn trên má nàng, lấp lánh dưới ánh nến. Nhưng đó không phải là giọt lệ của sự bi thương, của nỗi đau khổ. Nó là giọt lệ của sự giải thoát, của một sự nhận ra. Giọt lệ ấy mang theo hơi ấm của những cảm xúc đã bị chôn vùi, của những ký ức mà nàng đã từng nghĩ mình sẽ không bao giờ tìm lại được. Nàng nhớ về những ngày còn là một thiếu nữ phàm nhân, trước khi bước chân vào tiên môn, nàng cũng đã từng có những rung động tương tự khi nghe một khúc ca dao giản dị, khi ngắm nhìn một đóa hoa dại nở ven đường. Nhưng rồi, con đường tu tiên đã khiến nàng dần dần “mất người”, biến nàng thành một pho tượng băng giá, cao ngạo và xa cách.
“Đây chính là… nhân tính… ta đã đánh mất,” Lăng Nguyệt thì thầm, giọng khẽ run, nghẹn lại nơi cổ họng. Nàng dùng mu bàn tay khẽ lau đi giọt lệ, cảm nhận sự ấm nóng của nó trên da thịt. Tiếng đàn của Hoa không phải là một pháp thuật tiên gia, không phải là một đạo lý thâm sâu, nhưng nó lại có sức mạnh hơn bất kỳ pháp quyết nào mà nàng từng học được. Nó không chỉ đơn thuần là âm nhạc, nó là một lời nhắc nhở về giá trị của cuộc sống bình thường, về vẻ đẹp của những điều giản dị, về sức mạnh của những cảm xúc chân thật.
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trà hoa cúc còn vương vấn trong không khí, mùi nước sông thanh mát, và cả mùi hương của hoa dạ lý hương từ vườn nhà ai đó thoang thoảng bay đến. Tất cả đều là những hương vị của nhân gian, của cuộc sống. Nàng đã từ bỏ Nguyệt Quang Trâm, từ bỏ danh vị Tiên Tử, từ bỏ con đường bất tử lạnh lẽo, để tìm kiếm những điều này. Và giờ đây, nàng biết mình đã đi đúng hướng.
Nàng mở mắt, nhìn về phía quán sách của Tạ Trần. Ánh đèn dầu bên trong vẫn còn sáng, như một ngọn hải đăng kiên định giữa màn đêm. Hắn, người thư sinh gầy gò ấy, không tu tiên, không tranh giành quyền lực, lại chính là người đã thắp lên ngọn hải đăng ấy, chỉ lối cho nàng và có lẽ là cho cả một kỷ nguyên mới. Hắn đã nói về “sự luân hồi của vạn vật và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.” Tiếng đàn của Hoa chính là một minh chứng sống động cho điều đó, là sự khởi đầu của một hành trình khám phá mới, một hành trình mà nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử nay đã trở thành một phàm nhân, cũng muốn trở thành một phần.
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng đặt vài đồng tiền lên bàn trà, rồi bước ra khỏi quán. Bước chân nàng giờ đây không còn sự bỡ ngỡ ban đầu, mà mang theo sự kiên định và một chút hân hoan. Nàng biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều điều phải học hỏi, nhiều cảm xúc phải trải nghiệm. Nhưng nàng đã sẵn sàng. Nàng đã sẵn sàng để sống, để cảm nhận, để thực sự là một “người” trong kỷ nguyên Nhân Đạo đang nhen nhóm này. Ánh mắt nàng vẫn hướng về quán sách của Tạ Trần, như một lời hứa thầm lặng, về một khởi đầu mới, về một tương lai nơi nhân tính được trân trọng, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.