Nhân gian bất tu tiên - Chương 1391: Chuyện Làng: Tranh Chấp Đất Đại
Ánh sáng đầu tiên của bình minh vừa hé rạng, xuyên qua những tán cây cổ thụ, rải những vệt vàng nhạt lên con đường lát đá dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sáng trong lành, mang theo hơi sương đêm còn vương vấn, phảng phất mùi đất ẩm và cỏ non. Từ quán sách nhỏ của Tạ Trần, một mùi hương trầm dịu nhẹ thoang thoảng bay ra, hòa lẫn với hương trà thanh khiết. Bên trong, Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang trầm ngâm lật giở từng trang sách cổ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư thường trực. Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng lại để lại dư vị ngọt ngào nơi cuống họng. Khung cảnh tĩnh mịch ấy dường như là một bức tranh được vẽ ra để tách biệt khỏi mọi ồn ào thế sự.
Cách đó không xa, khuất sau một gốc bàng cổ thụ, Lăng Nguyệt Tiên Tử lặng lẽ đứng đó, như một pho tượng băng ngọc. Nàng vẫn khoác lên mình bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như sương tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây lại mang một vẻ mệt mỏi khó tả. Từ đêm qua, những giọt nước mắt và nụ cười chân thành của phàm nhân tại ‘Đại Hội Kể Chuyện’ vẫn in sâu vào tâm trí nàng, như những vết khắc không thể xóa nhòa. Nàng không còn chỉ là người quan sát vô cảm, mà đã trở thành người cảm nhận, người đang dần thấu hiểu. Giờ đây, nàng quan sát Tạ Trần, quan sát quán sách nhỏ bé kia, nơi khởi nguồn của những tư tưởng đã làm rung chuyển thế gi���i nội tâm của nàng. Một cảm giác tò mò mãnh liệt dâng lên, thúc giục nàng muốn tìm hiểu sâu hơn về cái gọi là ‘nhân đạo’ mà phàm nhân đang kiến tạo.
Tiếng bước chân gấp gáp phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sớm. Mai và Thư Đồng Tiểu An hớt hải chạy đến, hơi thở dồn dập, vẻ mặt đầy lo lắng. Mai, với bộ trang phục đơn giản nhưng gương mặt sáng sủa và đôi mắt kiên định, là người đi đầu. Tiểu An, gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, đôi mắt thông minh nhưng giờ đây lại ánh lên sự hoảng hốt, theo sát phía sau.
"Tiên sinh Tạ Trần!" Mai thở dốc, cúi mình chào. "Ở Thôn Vân Sơn đang có chuyện lớn rồi! Hai nhà Lý và Trần đang tranh chấp một mảnh đất từ đời ông cha, giờ căng thẳng lắm ạ!"
Tạ Trần khẽ nhíu mày, đặt cuốn sách xuống bàn, nhưng ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh. Anh không ngạc nhiên, bởi lẽ anh biết, cuộc sống phàm nhân không thể tránh khỏi những mâu thuẫn, những ma sát. Đó mới là lẽ tự nhiên.
Tiểu An tiếp lời, giọng đầy lo âu: "Con nghe nói họ sắp đánh nhau rồi, Tôn Đại Thúc cũng không can được nữa. Ai cũng cố chấp, không ai chịu nhường ai." Cậu bé siết chặt cuốn sổ ghi chép trong tay, như thể muốn ghi lại cả sự hỗn loạn đang diễn ra.
Tạ Trần nhấp thêm một ngụm trà, vị trà dường như giúp anh tĩnh tâm hơn. "Đất đai... thường là gốc rễ của nhiều oán hận," anh trầm giọng, ánh mắt nhìn xa xăm ra khung cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa trên những tán lá. "Một tấc đất, một tấc vàng. Nhưng cũng có thể là một tấc oán, một tấc hận. Các con định làm gì?" Câu hỏi của anh không mang tính chất chất vấn, mà là một lời gợi mở, đẩy trách nhiệm suy nghĩ về phía Mai và Tiểu An.
Mai hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh. "Chúng con muốn thử dùng cách của 'Góc Kể Chuyện', tiên sinh. Để họ kể câu chuyện của mình, may ra có thể thấu hiểu nhau, tìm ra được căn nguyên của mâu thuẫn." Nàng nói, đôi mắt đầy vẻ quyết tâm. Nàng tin vào sức mạnh của sự lắng nghe và thấu hiểu mà mình đã chứng kiến tại 'Góc Kể Chuyện' bấy lâu nay.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Tốt. Hãy cứ thử. Nhưng hãy nhớ, mỗi câu chuyện đều có nhiều lớp, và không phải lúc nào lời kể cũng phản ánh hết sự thật. Đôi khi, sự thật nằm sâu dưới lớp đất, dưới lớp bụi thời gian, dưới cả những 'chấp niệm' của người kể." Anh không ngăn cản, cũng không đưa ra giải pháp cụ thể. Anh chỉ gieo thêm một hạt mầm suy nghĩ vào tâm trí Mai, để nàng tự mình tìm tòi, tự mình khám phá. Đó chính là triết lý 'vô vi' của anh, để mọi thứ tự nhiên phát triển, tự nhiên tìm thấy con đường của mình.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ nơi khuất, lắng nghe từng lời của Tạ Trần. Nàng cảm thấy một sự khác biệt lớn lao. Trong thế giới tu tiên của nàng, những mâu thuẫn thường được giải quyết bằng sức mạnh tuyệt đối, bằng đạo lý của người mạnh hơn. Chẳng ai quan tâm đến "câu chuyện" hay "chấp niệm" của kẻ yếu. Nhưng Tạ Trần lại chỉ ra rằng, mấu chốt của vấn đề không nằm ở quyền lực, mà ở sự thấu hiểu, ở những điều vô hình như "oán niệm từ đời trước". Những lời lẽ này, một lần nữa, lại làm nàng suy tư sâu sắc về bản chất c���a "mất người" và giá trị thực sự của "nhân tính". Nàng chợt nhận ra, những rắc rối của phàm nhân, tuy nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng một chiều sâu phức tạp mà tiên đạo chưa bao giờ chạm tới. Nàng không còn chỉ là người quan sát thụ động, mà đã bị cuốn vào dòng chảy của những vấn đề nhân gian, tâm trí nàng bắt đầu tìm kiếm, khao khát được hiểu.
Mai và Tiểu An nhận lời, nhanh chóng quay người, chuẩn bị lên đường đến Thôn Vân Sơn. Ánh nắng đã lên cao hơn, trải khắp thị trấn, nhưng trong tâm trí Mai và Tiểu An, một bóng mây lo lắng vẫn còn bao phủ. Họ biết, đây không phải là một câu chuyện đơn giản như những gì họ đã nghe ở 'Góc Kể Chuyện' bấy lâu. Đây là một thử thách thực sự cho những giá trị mà họ đang cố gắng kiến tạo. Tạ Trần nhìn theo bóng hai người trẻ khuất dần, ánh mắt ẩn chứa một niềm tin. Anh tin rằng, chính những thử thách như vậy mới giúp những hạt mầm nhân tính kia bén rễ sâu hơn, để một ngày nào đó, chúng sẽ vươn mình thành cây đại thụ, che chở cho một "Kỷ Nguyên Nhân Gian" đầy đủ và trọn vẹn. Anh đã "phá cục" bằng cách không phá, mà là kiến tạo, bằng cách thức tỉnh những giá trị tiềm ẩn trong lòng người.
***
Thôn Vân Sơn hiện ra dưới cái nắng chói chang giữa trưa, như một bức tranh sống động nhưng cũng đầy khắc nghiệt của cuộc sống thôn dã. Các ngôi nhà gỗ và đá nhỏ nằm rải rác bên những con đường đất quanh co, uốn lượn theo triền đồi. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang qua làng, hòa cùng tiếng gà gáy thỉnh thoảng vang lên và tiếng trẻ con nô đùa rộn rã từ xa, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống. Mùi đất khô nồng nồng quyện với mùi cỏ cháy dưới nắng, thoảng đâu đó là mùi khói bếp ấm nồng từ những mái nhà tranh, tạo nên một bầu không khí yên bình, thanh tĩnh, gần gũi với thiên nhiên. Tuy nhiên, sự yên bình ấy giờ đây đang bị xé toạc bởi những tiếng cãi vã gay gắt.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đã đến trước Mai và Tiểu An. Nàng đứng trên một ngọn đồi nhỏ gần đó, nơi có thể bao quát toàn cảnh ngôi làng. Từ vị trí này, nàng có thể thấy rõ hai nhóm người đang tụ tập bên bờ một thửa ruộng lúa, nơi cái nắng gay gắt như đổ lửa xuống. Vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng đôi mắt phượng lại ánh lên một sự tập trung cao độ, như đang cố gắng thấu hiểu từng chi tiết của bức tranh sống động này. Nàng đã chứng kiến vô số cuộc chiến khốc liệt giữa các tông môn, những trận pháp diệt thế, những cuộc tranh đoạt bảo vật. Nhưng đây, một cuộc tranh chấp đất đai nhỏ bé giữa những phàm nhân, lại mang đến cho nàng một cảm giác khác lạ, một sự phức tạp mà nàng chưa từng gặp trong thế giới tiên đạo.
Dưới ruộng, Tôn Đại Thúc, với gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn của người nông dân, đang cố gắng can ngăn hai bên. Ông đội chiếc nón rơm đã bạc màu, mồ hôi nhễ nhại chảy trên trán. "Thôi thôi hai nhà, bình tĩnh lại nào! Láng giềng tối lửa tắt đèn có nhau, có gì từ từ nói chuyện!" Ông Lão Lý, một bên của tranh chấp, với gương mặt đỏ gay và bộ râu lởm chởm, gân cổ cãi lại. Ánh mắt ông đầy sự bất bình, phẫn uất. "Bình tĩnh sao được hả Đại Th��c! Mảnh đất này là của ông cha ta để lại, có bia đá làm chứng! Nhà ngươi dám nói không phải sao?" Ông ta trừng mắt nhìn Lão Trần, giọng nói đầy sự tức giận.
Lão Trần, đứng đối diện, dáng người gầy gò, áo quần cũ kỹ, gương mặt hiền lành nhưng giờ đây lại tràn ngập vẻ uất ức. Ánh mắt ông thấp thỏm lo âu, nhưng vẫn cố gắng giữ vững lập trường. "Bia đá đó chỉ là một nửa sự thật! Cha ta đã khai khẩn thêm, và chúng ta đã canh tác bao đời nay! Các người không thể nói muốn lấy là lấy được!" Giọng Lão Trần tuy yếu ớt hơn, nhưng lại chứa đựng một nỗi ấm ức sâu sắc, như một dòng nước ngầm âm ỉ chảy.
Những lời qua tiếng lại càng lúc càng gay gắt, tiếng cãi vã vang vọng khắp một góc làng, át đi cả tiếng chim hót, tiếng suối chảy. Những người dân làng khác đứng xung quanh, không ai dám can thiệp quá sâu, chỉ biết thở dài ngao ngán. Họ đã quá quen thuộc với những mâu thuẫn dai dẳng như vậy, những "chấp niệm" về đất đai dường như đã ăn sâu vào cốt tủy của nhiều thế hệ.
Mai và Tiểu An vừa chạy đến nơi, chứng kiến cảnh tượng ấy, nét mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng. Họ đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc tranh cãi, nhưng không ngờ nó lại căng thẳng đến vậy.
"Hai bác, hay là chúng ta ngồi xuống kể cho nhau nghe câu chuyện về mảnh đất này được không? Có thể có sự hiểu lầm nào đó," Mai cố gắng chen vào, giọng nói của nàng tuy nhỏ nhưng đầy kiên định. Nàng nhớ lời Tạ Trần, rằng mỗi người đều có câu chuyện của mình, và chỉ khi kể ra, mới có thể tìm thấy sự thấu hiểu.
Nhưng trong bầu không khí căng thẳng ấy, lời nói của Mai dường như bị nuốt chửng. Lão Lý gạt phắt đi, quay sang Mai với ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ. "Nha đầu, cô còn trẻ người non dạ, biết gì mà nói! Chuyện đất đai là chuyện lớn của gia tộc, không phải muốn kể là kể!" Lão Trần thì chỉ cúi đầu, thở dài thườn thượt, dường như đã quá mệt mỏi với sự cố chấp này.
Tiểu An nhìn Mai, ánh mắt cậu bé lộ rõ sự bối rối. "Thưa cô Mai, dường như cách này không có tác dụng ở đây..." Cậu bé cảm thấy bất lực. Những câu chuyện ở 'Góc Kể Chuyện' thường là những nỗi niềm được chia sẻ trong sự ấm áp, đồng cảm. Còn ở đây, mọi thứ đều là sự tranh giành, sự bất mãn.
Tôn Đại Thúc lắc đầu ngao ngán. "Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người. Nhưng giờ đây, linh khí đất đai còn chưa bằng linh khí trong lòng người đã khô cạn. Hai nhà cứ thế này thì làm sao m�� yên được!" Ông nói, giọng đầy sự chua xót, bởi ông hiểu rằng, những mâu thuẫn này không chỉ đơn thuần là tranh chấp một mảnh đất, mà là sự xung đột của những "chấp niệm" đã ăn sâu qua nhiều thế hệ.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, từ trên cao, chứng kiến tất cả. Nàng thấy sự phức tạp của những mâu thuẫn nhỏ nhặt nhưng lại ăn sâu vào lòng người phàm. Nàng nhớ lại những lời Tạ Trần nói về "oán niệm từ đời trước". Trong thế giới tu tiên, những cuộc tranh chấp thường chỉ xoay quanh lợi ích vật chất, quyền lực hoặc cảnh giới. Nhưng ở đây, có một thứ gì đó sâu sắc hơn, một sự gắn bó vô hình với đất đai, với quá khứ, với danh dự gia tộc. Nàng bắt đầu nhận ra rằng, sự "vô cảm" mà tiên đạo rèn giũa có thể giúp người tu hành tránh xa hồng trần, nhưng lại khiến họ "mất người", không thể thấu hiểu được những nỗi đau, những "chấp niệm" rất đỗi con người này. Nàng bắt đầu cảm thấy sự bất lực của sức mạnh tu vi trước những mâu thuẫn nội tại của con người, những thứ mà phép thuật không thể giải quyết. Cái nóng gay gắt của trưa hè ở thôn quê càng làm tăng thêm sự bức bối trong lòng nàng, khiến nàng cảm nhận rõ hơn sự nặng nề của những "nhân quả" đang xoắn xuýt vào nhau.
Mai và Tiểu An đứng đó, bất lực trước những lời lẽ gay gắt và sự cố chấp của hai bên. Họ đã dùng hết sự chân thành và nhiệt huyết của mình, nhưng dường như chưa đủ để phá vỡ bức tường "chấp niệm" đã dựng lên giữa Lão Lý và Lão Trần. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt đều là sự thất vọng. Phải chăng, những giá trị của 'Góc Kể Chuyện' vẫn chưa đủ mạnh để đối phó với những mâu thuẫn sâu xa như vậy?
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình trong một vẻ đẹp diễm lệ và tĩnh mịch. Ánh nắng chiều dịu mát, không còn gay gắt như giữa trưa, rải những tia sáng vàng nhạt lên những mái ngói rêu phong và những con đường đất. Mùi hương trầm từ quán sách của Tạ Trần giờ đây trở nên đậm đà hơn, hòa quyện với mùi cỏ thơm từ những khu vườn xung quanh. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trong quán sách của mình, bên bàn trà quen thuộc. Anh dường như đã chờ đợi Mai và Tiểu An trở về, bởi anh hiểu rằng, những mâu thuẫn của phàm nhân không thể dễ dàng giải quyết chỉ bằng vài lời khuyên hay một phương pháp đơn thuần.
Tiếng bước chân mệt mỏi của Mai và Tiểu An vang lên. Cả hai đều mang vẻ mặt thất vọng, những đôi mắt tràn đầy sự mệt mỏi và bối rối. Mai, người thường ngày luôn rạng rỡ, giờ đây chỉ còn là một bóng hình u buồn. Tiểu An thì cúi gằm mặt, không còn vẻ hiếu học, tò mò như mọi khi.
"Tiên sinh," Mai lên tiếng, giọng nàng khẽ khàng, chứa đựng sự bất lực. "Chúng con đã thử rồi, nhưng họ không chịu nghe. Ai cũng khăng khăng mình đúng, ai cũng có nỗi khổ riêng. Dường như không có cách nào để họ thấu hiểu nhau." Nàng kể lại những gì đã xảy ra ở Thôn Vân Sơn, tiếng cãi vã gay gắt, sự cố chấp của Lão Lý, nỗi oan ức của Lão Trần, và sự bất lực của Tôn Đại Thúc.
Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Mâu thuẫn của phàm nhân thật phức tạp hơn cả những câu chuyện chúng con từng nghe, tiên sinh ạ. Những câu chuyện ở 'Góc Kể Chuyện' thường là để sẻ chia, để xoa dịu. Còn ở đây, những câu chuyện lại là để đối đầu, để bảo vệ quyền lợi của mình." Cậu bé thở dài, nhận ra sự khác biệt lớn lao giữa lý thuyết và thực tế.
Tạ Trần, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn, ánh mắt anh nhìn thẳng vào Mai và Tiểu An. Anh không nói gì vội, chỉ lẳng lặng rót thêm trà cho cả hai, động tác chậm rãi, ung dung. Sự trầm tĩnh của anh dường như có sức mạnh xoa dịu, giúp Mai và Tiểu An phần nào tĩnh tâm trở lại.
"Các con đã hiểu được điều cốt lõi," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. "Mỗi người đều có câu chuyện, có lý lẽ của riêng mình. Đó là lẽ thường tình của nhân gian. Nhưng câu chuyện của họ... có thật sự là của riêng họ không? Hay là sự tiếp nối của những câu chuyện cũ, những oán niệm từ đời trước?" Anh nhấn mạnh vào hai chữ "oán niệm", như một lời gợi mở sâu sắc.
Mai và Tiểu An ngẩng đầu, ánh mắt họ giao nhau, như thể đang cùng suy nghĩ về ý nghĩa của những lời này. Lời của Tạ Trần không phải là một giải pháp trực tiếp, mà là một câu hỏi mang tính triết lý, mở ra một cánh cửa khác để nhìn nhận vấn đề.
Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh hơi xa xăm, như đang nhìn thấu những lớp bụi thời gian đã phủ lên những "nhân quả" phức tạp. "Đôi khi, để nhìn rõ một bức tranh, cần phải lùi lại một bước, hoặc nhìn từ một góc độ khác. Không phải chỉ nghe họ kể, mà là tìm hiểu xem điều gì đã thực sự tạo nên câu chuyện đó, và điều gì đang cản trở họ nhìn thấy câu chuyện của người khác." Anh nhìn Mai, đôi mắt như muốn truyền tải một thông điệp sâu sắc hơn. "Những 'chấp niệm' về quyền sở hữu, về danh dự, về quá khứ... chúng không phải tự nhiên sinh ra. Chúng là kết quả của một chuỗi 'nhân quả' dài đằng đẵng."
Mai và Tiểu An im lặng lắng nghe. Lời của Tạ Trần như một luồng gió mát lành thổi bay đi sự bế tắc trong tâm trí họ. Cậu bé Tiểu An, với đôi mắt thông minh, dường như đã hiểu ra điều gì đó. "Thưa tiên sinh, vậy ý người là... chúng con phải tìm hiểu sâu hơn về gốc r�� của sự việc, không chỉ là những gì họ nói ra?"
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Mỗi hạt mầm đều có gốc rễ. Muốn nhổ cỏ tận gốc, phải tìm ra gốc rễ của nó. Mâu thuẫn cũng vậy. Đôi khi, điều ngăn cản con người thấu hiểu nhau không phải là sự cố chấp hiện tại, mà là những vết sẹo cũ kỹ, những nỗi đau đã bị chôn vùi từ lâu." Anh ngừng một chút, rồi nói thêm, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Sự phức tạp của tranh chấp đất đai cho thấy rằng việc xây dựng 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' không chỉ là những câu chuyện ấm áp mà còn là việc đối mặt và giải quyết những vấn đề đời thường gai góc nhất."
Cách đó không xa, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng lặng lẽ. Nàng đã đi theo Mai và Tiểu An trở về, tiếp tục quan sát. Từng lời của Tạ Trần, từng câu hỏi gợi mở của anh, đều làm nội tâm nàng rung động mạnh mẽ. Nàng chợt hiểu rằng, thế giới phàm nhân không hề đơn giản, mà vô cùng phức tạp, với những "nhân quả" đan xen chằng chịt. Những mâu thuẫn nhỏ bé như tranh chấp đất đai lại ẩn chứa những tầng lớp sâu xa về lịch sử, v�� tình cảm, về "chấp niệm" của con người. Điều này khác hẳn với sự đơn thuần (hoặc vô cảm) của thế giới tu tiên, nơi mọi thứ thường được quy về sức mạnh và lợi ích.
Nàng bắt đầu suy nghĩ về "nguồn gốc của xung đột" thay vì chỉ "giải quyết xung đột". Lời gợi mở của Tạ Trần về việc 'nhìn từ góc độ khác' và 'nguồn gốc của câu chuyện' dường như là chìa khóa để giải quyết không chỉ xung đột này mà còn nhiều xung đột tương tự trong tương lai, minh chứng cho sức mạnh của 'nhân quả chi nhãn' áp dụng vào đời sống thường nhật. Nàng nhận ra rằng, sự "mất người" không chỉ là đánh mất cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng thấu hiểu những chiều sâu ấy. Sự quan sát của Lăng Nguyệt Tiên Tử về các xung đột phàm nhân đang giúp nàng hiểu rõ hơn về giá trị thực sự của 'nhân tính' và có thể sẽ dẫn đến những hành động cụ thể hơn trong việc bảo vệ nó, không chỉ là 'quan sát' nữa. Ánh mắt nàng không còn sự lạnh lùng tuyệt đối, mà thay vào đó là một tia sáng của sự tìm kiếm, một khao khát được thấu hiểu.
Mai và Tiểu An nhìn Tạ Trần, trong lòng họ dấy lên một tia hy vọng mới, một hướng đi mới để giải quyết vấn đề. Dù vẫn còn nhiều khó khăn, nhưng lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng họ hạt mầm của sự kiên trì và trí tuệ. "Sống một đời bình thường," Tạ Trần từng nói. Và giờ đây, họ đang học cách sống một đời bình thường, đối mặt với những vấn đề bình thường, nhưng bằng một tư duy không hề tầm thường.
Buổi hoàng hôn dần tàn, màn đêm buông xuống, nhưng trong lòng Mai và Tiểu An, một ánh sáng mới đã bừng lên, một ánh sáng của sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Họ biết rằng, hành trình kiến tạo một "Kỷ Nguyên Nhân Gian" không cần thành tiên sẽ không dễ dàng, sẽ phải đối mặt với vô vàn những "nhân quả" phức tạp. Nhưng họ cũng tin rằng, với những gợi mở từ Tạ Trần, và với sức mạnh của sự thấu hiểu, họ sẽ tìm thấy con đường. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua những phép thuật xa vời, mà qua những giá trị bình dị nhất của nhân gian. Và đây, chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống của mình.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.