Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1377: Linh Thấu Hiểu: Dòng Chảy Nhân Quả Giữa Đời Thường

Đêm đã về khuya. Ánh đèn dầu đã mờ dần, nhưng trong lòng Linh, một ngọn lửa tri thức vừa được thắp sáng, rực rỡ và bền bỉ hơn bất kỳ ánh sáng vật chất nào. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một hành trình khám phá không ngừng nghỉ về sự vận hành của nhân quả, về ý nghĩa của cuộc đời, và về cách để sống một cách trọn vẹn nhất trong kỷ nguyên mới. Tạ Trần, người thầy thầm lặng ấy, sẽ tiếp tục lùi về phía sau, trở thành một người quan sát và dẫn dắt vô hình, tin tưởng vào khả năng tự phát triển của thế hệ mới, của ngọn đuốc nhân tính mà Linh đang thắp sáng.

***

Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên những phiến ngói âm dương cổ kính của Thị Trấn An Bình. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn còn vương vấn chút hơi sương đêm, nhưng đã sớm được thanh lọc bởi mùi hương thoang thoảng của trà mới pha và mùi giấy cũ quen thuộc. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, xen lẫn tiếng rao hàng xa xăm của những người bán rong sớm chợ, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của buổi sáng nhân gian.

Linh ngồi đối diện Tạ Trần, tay nàng khẽ vuốt ve trang sách đang mở, nhưng ánh mắt lại như xuyên thấu qua những con chữ, lơ lửng giữa hư không. Đêm qua, những lời giảng giải của Tạ Trần về "nhân quả", về chiếc lá khô và dòng chảy vĩnh hằng của sự tương tác, đã gieo vào tâm trí nàng những hạt giống sâu sắc. Nàng vẫn còn đang chìm đắm trong chiêm nghiệm, trong sự nhận thức mới mẻ về sợi dây vô hình kết nối vạn vật. Nàng cố gắng hình dung lại cái vòng tròn lớn mà mình đã phác họa vội vàng, những đường nét uốn lượn tượng trưng cho sự luân chuyển không ngừng.

Tạ Trần ngồi đối diện nàng, thân hình gầy gò của hắn tựa lưng vào ghế gỗ, một tay cầm cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian, tay kia khẽ nâng chén trà nóng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không ngừng quan sát Linh, không phải với vẻ dò xét, mà là sự thấu hiểu, mãn nguyện. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt Linh sự giao thoa giữa tri thức cổ xưa và một tâm hồn trẻ trung, khát khao khám phá. Tạ Trần biết, những gì hắn truyền dạy không phải là giáo điều, mà là những gợi mở, để Linh tự mình chiêm nghiệm và tìm ra con đường của riêng mình. Đó mới chính là tinh thần của "vô vi", của sự dẫn dắt không cần cầm tay chỉ lối.

Tiểu An, thư đồng nhỏ, đang loay hoay sắp xếp lại chồng sách mới nhập về, thỉnh thoảng lại lén nhìn sang Linh và Tạ Trần. Cậu bé vẫn chưa thể hiểu hết những điều sâu xa mà tiên sinh và tỷ tỷ Linh thường đàm đạo, nhưng cậu cảm nhận được một sự thiêng liêng, một sự quan trọng đặc biệt trong những buổi nói chuyện ấy. Cậu ngưỡng mộ Linh, người có thể ngồi hàng giờ lắng nghe tiên sinh, và dường như luôn tìm thấy những điều kỳ diệu trong những câu chuyện tưởng chừng như rất đỗi đời thường.

Bỗng, một âm thanh chói tai vọng vào từ con phố nhỏ bên ngoài quán sách, phá tan bầu không khí tĩnh lặng. Đó là tiếng cãi vã, tuy không quá lớn, nhưng đủ để khiến những người đang chìm đắm trong suy tư phải giật mình. Tiếng một phụ nữ than vãn, xen lẫn tiếng một người đàn ông lớn tiếng đáp lại. Linh khẽ nhíu mày, dòng suy nghĩ của nàng bị cắt ngang. Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa trên những tán cây xanh mướt.

Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa, rồi lại quay sang nhìn Linh, ánh mắt đầy ẩn ý. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, như đang đợi chờ.

Linh hiểu ý. Nàng chợt nhớ lại lời Tạ Trần đêm qua: "Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một phần của dòng chảy ấy, đều có thể tạo nên những gợn sóng lan tỏa." Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Đây có lẽ là cơ hội để nàng áp dụng những gì mình vừa lĩnh hội. Nhân quả... không chỉ là luật trời, không phải là thứ xa vời hay chỉ dành cho những người tu tiên. Nó là sợi dây liên kết giữa vạn vật, ngay trong cuộc sống thường nhật này.

"Mỗi lời nói, mỗi hành động đều là một hạt giống, Linh à. Con thấy không?" Giọng Tạ Trần trầm ấm vang lên, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng cũng là một sự khích lệ. Hắn không yêu cầu, không ra lệnh, chỉ đơn thuần là gợi mở.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giờ đây không còn mơ màng mà tràn đầy sự tập trung và một chút quyết tâm. Nàng nhìn Tạ Trần, khẽ gật đầu. "Con hiểu, tiên sinh."

Nàng đứng dậy, động tác dứt khoát. Tiểu An, đang sắp xếp sách gần đó, tròn mắt nhìn nàng. "Tỷ tỷ Linh đi đâu vậy?"

Linh mỉm cười nhẹ với Tiểu An, ánh mắt nàng lấp lánh một tia sáng mới. "Tỷ đi xem xét một chút 'nhân' và 'quả' đang diễn ra bên ngoài."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười kín đáo. Hắn không ngăn cản, cũng không theo dõi. Bởi vì hắn biết, con đường của Linh, của thế hệ mới, phải là con đường tự mình khám phá, tự mình bước đi. Hắn chỉ là người gieo hạt, còn việc nảy mầm và đơm hoa kết trái, tùy thuộc vào chính người gieo trồng.

***

Khu phố An Bình vào buổi trưa, dưới ánh nắng ấm áp, trở nên náo nhiệt và đầy sức sống. Tiếng rao hàng của tiểu thương vang vọng khắp nơi, tiếng cười nói của trẻ nhỏ, và cả tiếng nước tưới cây xì xào từ những chậu hoa trước hiên nhà. Tuy nhiên, giữa bức tranh yên bình ấy, có một sự căng thẳng ngầm đang len lỏi giữa hai gian hàng liền kề.

Linh, cùng với Tiểu An, bước ra từ quán sách, hòa mình vào dòng người. Nàng không vội vàng, mà chậm rãi quan sát. Hương hoa tươi thoang thoảng từ quán hoa của Bà Mai xen lẫn với mùi kim loại nung và bụi gỗ đặc trưng từ xưởng rèn của Lão Cường.

Bà Mai, một bà lão hiền lành với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, đang cặm cụi tưới nước cho những chậu hoa cúc, hoa trà rực rỡ sắc màu. Thoạt nhìn, bà có vẻ bình thản, nhưng khóe mắt lại ẩn chứa một nỗi phiền muộn khó nói. Ngay bên cạnh, xưởng rèn của Lão Cường hoạt động hết công suất. Tiếng búa đập chan chát, tiếng than hồng cháy rực, và những tia lửa tóe ra không ngừng. Lão Cường, một người đàn ông vạm vỡ, tay chân lấm lem dầu mỡ và bụi than, đang say sưa đập búa vào thanh sắt nung đỏ, khuôn mặt đẫm mồ hôi nhưng đầy vẻ tập trung.

Linh đứng lại một khoảng cách vừa đủ, không quá gần để bị chú ý, nhưng đủ để quan sát kỹ lưỡng. Nàng thấy Bà Mai thỉnh thoảng lại liếc nhìn sang xưởng rèn với vẻ khó chịu, rồi khẽ thở dài. Mỗi khi Lão Cường giáng một nhát búa mạnh, những chậu hoa nhỏ trên giá của Bà Mai lại khẽ rung lên. Bụi than và mạt sắt từ xưởng rèn theo gió bay lất phất, bám vào những cánh hoa mỏng manh, làm bẩn đi vẻ tinh khôi của chúng. Bà Mai phải liên tục dùng khăn mềm lau chùi, nhưng chỉ một lát sau, bụi lại phủ đầy.

"Bà Mai ơi, bông hoa này đẹp quá, tôi muốn mua về tặng con gái." Một người phụ nữ trung niên dừng lại trước quán hoa.

"Cảm ơn cô, cô chọn đi. Hoa mới hái sáng nay, còn đẫm sương." Bà Mai cố gắng nở một nụ cười, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ vẻ mệt mỏi. "Mấy cái chậu hoa của tôi, ngày nào cũng phải lau. Khách cũng ngại tới vì bụi bặm... haizzz." Bà khẽ thì thầm, như nói với chính mình, nhưng cũng như muốn giãi bày nỗi lòng.

Người phụ nữ mua hoa cũng nhìn sang xưởng rèn, khẽ nhíu mày: "Đúng là hơi ồn ào và bụi bặm thật. Lão Cường này có vẻ khỏe mạnh, nhưng sao lại không để ý đến hàng xóm nhỉ?"

Bà Mai chỉ lắc đầu, không nói thêm. Nàng biết, Lão Cường không phải là người xấu. Ông ta chỉ quá mải mê với công việc của mình, với những thanh sắt và tiếng búa, mà quên đi những ảnh hưởng xung quanh. Đó là cái "nhân" của sự tập trung, nhưng lại tạo ra cái "quả" là sự phiền hà cho hàng xóm.

Linh lắng nghe câu chuyện, đôi mắt nàng khẽ nheo lại, như đang xâu chuỗi những mảnh ghép rời rạc. Nàng chợt hiểu ra r���ng, vấn đề ở đây không phải là lỗi của ai, mà là sự thiếu thấu hiểu về mối liên hệ nhân quả giữa các hành động. Lão Cường không cố ý gây phiền toái, nhưng hành động của ông ta đã tạo ra "quả" là sự khó chịu cho Bà Mai. Và sự khó chịu của Bà Mai lại tạo ra "quả" là không khí căng thẳng giữa hai nhà, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của cả hai.

"Cháu chào Bà Mai ạ." Linh bước đến, giọng nói ôn tồn, nhẹ nhàng. "Cháu thấy hoa của bà đẹp lắm, nhưng có vẻ bà đang có điều phiền muộn?"

Bà Mai ngẩng lên, hơi ngạc nhiên khi thấy một cô bé thanh tú như Linh lại chủ động bắt chuyện. "À, là con bé Linh ở quán sách của tiên sinh Tạ Trần đây mà. Chào cháu. Phiền muộn gì đâu cháu, chỉ là..." Bà Mai ngập ngừng, rồi lại thở dài, "Chỉ là cái bụi bặm từ xưởng rèn bên cạnh ấy mà. Ngày nào cũng phải lau dọn, hoa cũng không được tươi tắn như ý. Khách khứa cũng ngại ngần, cứ thế này thì làm sao mà bán hết hoa cho được." Bà Mai chỉ tay về phía những chậu hoa bị bám bụi, nét mặt đầy vẻ bất lực.

Linh gật đầu lắng nghe một cách chăm chú, không chen ngang. Nàng hiểu rằng, điều Bà Mai cần không phải là một lời khuyên giáo huấn, mà là sự đồng cảm và một giải pháp thiết thực. Nàng quan sát kỹ hơn, nhận ra rằng xưởng rèn của Lão Cường có một khoảng trống nhỏ ở phía sau, nơi ít bụi hơn.

"Bà Mai ơi, cháu có một ý nhỏ." Linh nói, giọng nàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, suy tư. "Cháu thấy xưởng của Lão Cường có một khoảng trống ở phía sau, nếu Lão Cường chịu khó làm một tấm chắn bụi đơn giản ở đó, hoặc thường xuyên dọn dẹp khu vực chung hơn, thì bụi sẽ không bay sang phía bà nhiều nữa. Và có khi, bà cũng có thể tặng Lão Cường một chậu hoa nhỏ để làm dịu không khí, tỏ ý thiện chí, biết đâu..."

Bà Mai nhìn Linh, đôi mắt bà từ chỗ phiền muộn dần ánh lên một tia hy vọng. "Một tấm chắn bụi sao? Ta chưa từng nghĩ đến. Còn tặng hoa... thì ta lại sợ ông ta không nhận, còn cho rằng ta châm chọc."

"Không đâu, bà Mai. Lão Cường là người tốt bụng, chỉ là ông ấy quá bận rộn với công việc nên không để ý. Nếu bà thể hiện sự quan tâm và thiện chí, cháu tin Lão Cường sẽ hiểu mà." Linh trấn an. "Hơn nữa, nếu Lão Cường đồng ý làm tấm chắn bụi, thì đó cũng là một hành động thể hiện sự tôn trọng với bà và công việc của bà. Đó là cái 'nhân' tốt đẹp mà bà gieo trồng."

Sau khi dành thêm chút thời gian trò chuyện với Bà Mai, Linh khẽ gật đầu, rồi cùng Tiểu An bước về phía xưởng rèn của Lão Cường. Tiếng búa đập vẫn vang vọng không ngừng. Linh đứng ở cửa xưởng, đợi Lão Cường kết thúc nhát búa đang dang dở.

Lão Cường ngẩng đầu lên, thấy Linh và Tiểu An đứng đó, ông khẽ nhíu mày. "Hai đứa nhỏ tìm ta có việc gì sao?" Giọng ông ta hơi cục cằn vì công việc nặng nhọc, nhưng ánh mắt không có vẻ ác ý.

"Lão Cường ơi," Linh nói, giọng nàng vẫn điềm tĩnh và có phần ngưỡng mộ. Nàng không trực tiếp chỉ trích hay than phiền, mà bắt đầu bằng một lời khen chân thành. "Cháu thấy tay nghề của lão thật sự rất tài hoa. Những thanh sắt qua tay lão đều trở thành những vật dụng hữu ích, bền bỉ. Tiếng búa của lão cũng rất vang dội, thể hiện sức mạnh của người thợ rèn."

Lão Cường nghe vậy thì nét mặt giãn ra đôi chút, ông ta có vẻ hài lòng với lời khen. "Haha, cô bé này biết nhìn hàng đấy. Ta làm nghề này đã hơn bốn mươi năm rồi."

"Dạ đúng vậy, nhưng cháu có một ý nhỏ, liệu có thể..." Linh ngừng lại một chút, khẽ chỉ tay về phía Bà Mai đang chăm sóc hoa. "Cháu thấy Bà Mai bên cạnh rất yêu quý những chậu hoa của mình. Tiếng búa của lão vang dội, đôi khi vô tình làm rung chuyển những chậu hoa, và bụi than thì bay sang, làm bẩn cánh hoa. Bà ấy cũng có chút phiền lòng, nhưng không dám nói ra vì sợ làm phiền lão."

Lão Cường nghe vậy thì vẻ mặt có chút ngạc nhiên, rồi chuyển sang áy náy. Ông ta chưa từng nghĩ đến việc những nhát búa của mình lại có thể ảnh hưởng đến những bông hoa mỏng manh ấy. Ông ta chỉ mải mê với công việc, với việc tạo ra những vật dụng cứng cáp, mà quên đi sự tinh tế của những thứ xung quanh.

"Ta... ta thật sự không để ý. Ta chỉ lo làm việc cho xong, nào ngờ lại gây phiền hà cho Bà Mai." Lão Cường gãi đầu, vẻ mặt hối lỗi.

"Lão Cường có thể làm một tấm chắn bụi đơn giản ở phía sau xưởng, hoặc chỉ cần dành chút thời gian quét dọn khu vực chung thường xuyên hơn. Cháu tin, nếu lão làm vậy, không chỉ Bà Mai bớt phiền lòng, mà khách hàng của bà ấy cũng sẽ cảm thấy thoải mái hơn khi ghé thăm, và điều đó cũng sẽ giúp cho khu phố của chúng ta thêm phần an bình." Linh nói, ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Lão Cường, truyền tải một sự chân thành và thuyết phục. "Đó là một cái 'nhân' nhỏ của lòng quan tâm, nhưng sẽ tạo ra một 'quả' lớn của sự hòa thuận và yên bình cho cả khu phố."

Lão Cường trầm ngâm một lát, rồi ông ta gật đầu. "Cô bé nói chí phải. Ta thật hồ đồ. Sống cả đời người mà đôi khi còn thua một đứa trẻ hiểu chuyện. Được, ta sẽ làm ngay. Ta sẽ xây một tấm chắn gỗ đơn giản ở phía sau, và từ nay sẽ để ý quét dọn sạch sẽ hơn."

Sau khi nhận được sự đồng thuận từ Lão Cường, Linh cảm thấy nhẹ nhõm. Nàng khẽ cúi đầu chào ông, rồi cùng Tiểu An quay trở lại quán sách. Trên đường đi, nàng nhìn thấy Bà Mai đang mỉm cười nhẹ nhõm khi thấy Lão Cường bắt đầu dọn dẹp xưởng rèn của mình một cách chu đáo hơn, và sau đó, Bà Mai đã mang sang tặng Lão Cường một chậu hoa nhỏ, một bông cúc vàng rực rỡ, như một lời cảm ơn và hòa giải. Lão Cường, dù tay chân lấm lem, cũng đón nhận chậu hoa với vẻ mặt ngượng nghịu nhưng đầy vẻ vui mừng. Mối quan hệ hàng xóm vốn đang căng thẳng, giờ đây đã trở nên hòa nhã và ấm áp hơn.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình bằng một thứ ánh sáng huyền ảo. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí trở nên tĩnh lặng và ấm cúng hơn bao giờ hết. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa sổ, mang theo mùi hương của cỏ cây và đất ẩm. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên chén trà đã nguội lạnh, nhẹ nhàng lật từng trang sách cũ. Tiểu An đã đi dọn dẹp các gian hàng, để lại không gian riêng tư cho thầy và trò.

Linh trở về quán sách, vẻ mặt nàng rạng rỡ một niềm vui thầm kín, một sự mãn nguyện không lời. Nàng không vội vàng kể lể, mà chỉ lặng lẽ ngồi xuống đối diện Tạ Trần, khẽ thở ra một hơi dài, như trút bỏ gánh nặng, nhưng cũng như hít vào một nguồn năng lượng mới.

"Con đã trở về rồi sao, Linh?" Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên một tia sáng ấm áp. Hắn không hỏi "con đã làm được gì", hay "mọi chuyện ra sao", mà chỉ đơn thuần là một lời chào đón.

"Dạ, con đã trở về, tiên sinh." Linh đáp, giọng nàng vẫn còn vương chút hưng phấn. "Con đã chứng kiến dòng chảy nhân quả, và con đã thử gieo một hạt giống nhỏ."

Nàng bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, từ những quan sát ban đầu về sự khó chịu của Bà Mai, đến hành động vô ý của Lão Cường, và cách nàng đã tiếp cận từng người, không phải bằng sự phán xét, mà bằng sự thấu hiểu. Nàng kể về việc Lão Cường đã đồng ý làm tấm chắn bụi, và Bà Mai đã tặng ông một chậu hoa nhỏ như một lời cảm ơn chân thành.

"Tiên sinh, con đã hiểu." Linh nói, ánh mắt nàng lấp lánh sự giác ngộ. "Nhân quả không phải là trừng phạt, hay ban thưởng, mà nó là sự liên kết, là sự tương tác không ngừng giữa vạn vật. Khi con thay đổi cái 'nhân' của một người, tức là sự nhận thức và hành động của họ, thì cái 'quả' của người kia, tức là hoàn cảnh và cảm xúc của họ, cũng sẽ thay đổi theo. Mọi thứ đều kết nối, đều ảnh hưởng lẫn nhau."

Tạ Trần lắng nghe nàng một cách kiên nhẫn, khóe môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười mãn nguyện. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi vì Linh đã tự mình tìm thấy câu trả lời. Đây chính là cái "quả" mà hắn mong muốn từ cái "nhân" của sự dẫn dắt "vô vi".

"Vậy con đã gieo được hạt giống gì, Linh?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn trầm ấm, như muốn khơi gợi nàng đào sâu hơn vào bản chất của hành động mình.

Linh suy nghĩ một chút, rồi nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng tràn đầy sự tự tin và bình yên. "Con đã gieo hạt giống của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, tiên sinh ạ. Và chúng đã nảy mầm bình yên. Con tin rằng, những vấn đề đời thường, tưởng chừng nhỏ nhặt, khi được giải quyết bằng triết lý 'nhân quả' và lòng nhân ái, sẽ là nền tảng vững chắc cho 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' – một kỷ nguyên của sự bình thường vĩnh cửu. Con người không cần phải tìm kiếm sức mạnh siêu nhiên để giải quyết mọi chuyện, mà chỉ cần thấu hiểu nhau, yêu thương nhau."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt hắn tràn đầy sự hài lòng. Hắn biết, sự kiện này là một bước đệm quan trọng, khẳng định khả năng của Linh trong việc trở thành một người dẫn dắt tinh thần, không cần sức mạnh siêu nhiên mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc về con người và thế giới. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải là một vòng lặp vô tận, mà là một sự tiến hóa không ngừng, mỗi thế hệ lại mang theo một hơi thở mới, một cách nhìn mới, một sự phát triển mới. Linh, và thế hệ của nàng, chính là những người sẽ kiến tạo nên sự tiến hóa ấy.

Linh cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Không phải vì nàng đã giải quyết được một vấn đề lớn lao hay đạt được một thành tựu vĩ đại, mà vì nàng đã áp dụng được triết lý vào đời sống thực, mang lại sự bình yên và hòa thuận cho những người xung quanh. Nàng hiểu rằng, cái "nhân" của sự thấu hiểu và lòng nhân ái, dù nhỏ bé đến đâu, cũng có thể tạo ra những "quả" ngọt lành, lan tỏa khắp nhân gian.

Trong ánh hoàng hôn dịu dàng, Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự thanh tịnh lan tỏa trong lòng. Hắn nhìn Linh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng bắt đầu được thắp sáng, rọi chiếu những con đường quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Hắn biết, sứ mệnh của hắn không phải là trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà là một người thầy thầm lặng, gieo những hạt giống tri thức và nhân tính vào lòng thế hệ mới. Và Linh, chính là một trong những mầm non đầy hứa hẹn ấy, người sẽ tiếp tục thắp sáng ngọn đuốc nhân tính, dẫn dắt Kỷ Nguyên Nhân Gian bước vào một tương lai của sự bình thường, trọn vẹn.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free