Nhân gian bất tu tiên - Chương 1361: Tiềm Năng Nhân Tính: Lời Đáp Của Người Phàm
Khi ánh trăng non dần khuất sau rặng núi phía Đông, nhường chỗ cho vầng dương đầu tiên của một ngày mới, Thị Trấn An Bình lại thức giấc trong sự tĩnh lặng mà an yên. Những tia nắng vàng dịu đầu tiên xuyên qua kẽ lá, đậu trên mái ngói rêu phong của quán sách cũ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền gạch đất nung. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và thoang thoảng mùi đất ẩm. Bên trong quán, mùi giấy cũ và mực tàu quen thuộc vẫn vương vấn, như hơi thở trầm mặc của hàng ngàn câu chuyện.
Tạ Trần, với thân hình g���y gò thư sinh, đang ngồi sau quầy, đôi tay thon dài lật dở từng trang sách cổ, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ, chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. Dáng vẻ của hắn luôn toát lên sự bình tĩnh đến lạ lùng, như một hồ nước sâu không gợn sóng, dù bên ngoài có giông bão đến đâu. Chiếc áo vải bố cũ kỹ ôm lấy vóc dáng thanh mảnh, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát của hắn. Thỉnh thoảng, hắn khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của trí tuệ và thời gian.
Không gian yên tĩnh trong quán không kéo dài lâu. Từ một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh nắng sớm chiếu rọi nhiều nhất, vang lên tiếng nói trong trẻo của Linh. Cô bé, với mái tóc tết gọn gàng và đôi mắt trong veo, đang quỳ gối bên một vài chậu cây nhỏ đặt trên một chiếc kệ gỗ đơn giản. Đây là một trong những ý tưởng mà Linh đã đề xuất tại buổi thảo luận cộng đồng hôm qua – một “Vườn Cộng Đồng” thu nhỏ ngay trong quán sách, nơi mọi người có thể cùng chăm sóc cây cỏ, cùng nhau tìm hiểu về chúng.
“Tiểu An này, cây này cần bao nhiêu nắng nhỉ?” Linh hỏi, giọng nói đầy vẻ hiếu kỳ, ngón tay nhỏ nhắn nhẹ nhàng chạm vào một chiếc lá xanh non của cây húng quế. Cô bé cẩn thận dùng chiếc bình gốm nhỏ tưới từng chút nước vào gốc cây, động tác tuy còn vụng về nhưng lại chứa đựng sự trân trọng lạ thường. Vẻ mặt cô bé say mê, đôi mắt dán chặt vào từng giọt nước thấm vào đất, như thể đang chứng kiến một phép màu.
Tiểu An, với vẻ ngoài gầy gò và đôi mắt lanh lợi, đang cẩn thận sắp xếp những viên sỏi trắng quanh gốc cây. Cậu bé nhìn Linh, rồi nhìn lên Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự xác nhận. “Tiên sinh Tạ Trần nói mỗi loại cây đều có công dụng riêng, chúng ta phải tìm hiểu kỹ trước khi dùng, Linh ạ. Như cây kim ngân này, tiên sinh bảo có thể dùng để pha trà giải nhiệt, nhưng phải biết cách hái và phơi khô đúng lúc.” Tiểu An nói, giọng điệu có phần nghiêm túc hơn Linh, như một thư đồng thực thụ đã quen với việc ghi nhớ những lời dạy của tiên sinh. Cậu bé đưa tay vuốt nhẹ một nhánh cây kim ngân đang vươn mình đón nắng.
Tạ Trần, nghe thấy tên mình, khẽ ngẩng đầu. Một nụ cười ấm áp, mãn nguyện thoáng hiện trên khóe môi. Hắn đặt cuốn sách xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn về phía hai đứa trẻ. “Đúng vậy,” hắn nói, giọng trầm ấm, vang vọng nhẹ nhàng trong không gian quán sách, “vạn vật đều có linh tính, và đều có giá trị của riêng mình. Không chỉ cây cỏ, mà ngay cả những viên đá vô tri, những giọt sương mai, hay chính bản thân mỗi con người chúng ta, đều mang trong mình một giá trị độc đáo, một sự sống riêng biệt.” Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn nói ra đều chứa đựng một chiều sâu triết lý, khiến người nghe phải suy ngẫm. Hắn quan sát Linh và Tiểu An chăm sóc 'Vườn Cộng Đồng' nhỏ của mình, cảm nhận được sự hồn nhiên, tinh khiết trong từng cử chỉ của chúng. Trong ánh mắt hắn, đó không chỉ là những đứa trẻ đang chơi đùa, mà là những hạt mầm của "Nhân Đạo" đang được gieo trồng, đang được nuôi dưỡng bằng chính những hành động nhân văn, giản dị nhất. Hắn tin rằng, chính từ những điều bình thường này, một tương lai mới sẽ dần hé mở, nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống mà không cần phải vươn tới cái gọi là "Tiên" xa vời. Cảm giác ấm áp của nắng sớm, mùi đất ẩm và thảo mộc từ 'Vườn Cộng Đồng' hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không gian tràn đầy sự sống và tri thức. Hắn thấy Linh cẩn thận nhổ một cọng cỏ dại nhỏ xíu, rồi lại đặt nó sang một bên thay vì vứt bỏ, như thể không muốn làm tổn thương bất cứ sinh linh nào. Hành động nhỏ bé ấy, trong mắt Tạ Trần, còn quý giá hơn bất kỳ phép thuật hay linh căn nào. Đó là lòng trắc ẩn, là sự đồng cảm, là nền tảng của một nhân tính trọn vẹn. Hắn tin rằng, sự thay đổi lớn nhất không đến từ những phép tắc cao siêu, mà đến từ những hành động nhỏ nhặt, bình dị, được thực hiện với tất cả tâm hồn.
***
Giữa buổi sáng, ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu rõ ràng từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí tĩnh lặng của quán sách. Không khí bắt đầu nhộn nhịp hơn một chút khi vài khách quen ghé quán, tìm cho mình một góc yên tĩnh để đọc sách, nhâm nhi chén trà thơm thoang thoảng. Tiếng lật sách xào xạc, tiếng bút lông sột soạt trên giấy, đôi khi là tiếng Người Đánh Cờ ở góc quán gõ quân cờ lách cách, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng của cuộc sống bình thường.
Lão Khách Trọ, một người lữ khách với râu tóc bạc trắng, vẻ mặt mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn sáng quắc, chậm rãi bước vào quán. Ông đã từng ghé qua đây nhiều năm trước, khi Thị Trấn An Bình còn chìm trong sự ảnh hưởng nặng nề của tiên đạo, nơi mọi người đều khao khát tìm kiếm linh căn và tu vi. Ông nhìn quanh, nhận thấy sự thay đổi tích cực đến ngỡ ngàng: không còn những cuộc tranh giành ồn ào, không còn những ánh mắt đầy tham vọng, mà thay vào đó là sự bình yên, tĩnh tại lạ thường. Những con người trong quán đều toát lên vẻ an nhiên, tự tại.
Ánh mắt ông lão dừng lại ở Linh, người đang say sưa ngắm nhìn một mầm cây mới nhú lên từ chậu đất. Cô bé khẽ thì thầm điều gì đó với mầm cây, như thể đang trò chuyện với một người bạn thân thiết. Một nụ cười hồn nhiên, tinh khiết nở trên môi cô bé, khiến cả không gian như bừng sáng. Lão Khách Trọ lại gần quầy của Tạ Trần, nơi hắn đang trầm ngâm đọc sách, gọi một chén trà nóng và bắt chuyện, giọng nói khàn khàn nhưng vẫn đầy vẻ phong trần của người từng trải.
“Tiên sinh Tạ Trần, đã lâu không gặp.” Lão Khách Trọ đặt chiếc túi vải cũ kỹ xuống bên cạnh, hít một hơi thật sâu mùi trà và giấy. “Thị trấn này quả thực thay đổi rất nhiều, an bình hơn xưa, không còn vẻ xôn xao của những kẻ tìm đường tu tiên ngày trước. Ta còn nhớ rõ cái ngày đầu tiên ta đặt chân đến đây, mọi người đều chỉ nói về linh khí, về cảnh giới, về những lời đồn đại của tiên môn. Nay thì khác rồi, dường như có một thứ gì đó đã thay đổi tận gốc rễ.” Ông lão khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn dõi theo Linh. “Và tiểu cô nương kia… là con của tiên sinh sao? Nàng có vẻ thông minh lanh lợi, đôi mắt trong veo, cử chỉ lại điềm đạm hơn nhiều đứa trẻ cùng tuổi. Không biết nàng có linh căn hay tiềm năng đặc biệt gì để tu luyện không?” Câu hỏi của ông lão thoạt nghe có vẻ bình thường, nhưng lại chứa đựng một sự hoài nghi sâu sắc về con đường "không tu tiên" mà Tạ Trần đã chọn, và cả một thế giới quan cũ kỹ về giá trị của một con người. Ông lão đã quen với việc đánh giá tiềm năng qua linh căn, qua khả năng cảm nhận linh khí.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lão Khách Trọ. Ánh mắt hắn bình tĩnh, sâu thẳm, nhưng không hề phán xét hay trách cứ. Hắn biết rõ tâm lý của những người từng sống trong kỷ nguyên tiên đạo. “Khách quan,” hắn bắt đầu, giọng nói trầm ấm nhưng lại mang một sức nặng của triết lý, “Tiềm năng của Linh, không phải là thứ có thể đo đếm bằng linh căn hay tu vi, thứ mà Thiên Đạo hay tiên môn thường dùng để định nghĩa một con người. Những thứ đó, khách quan, chỉ là những công cụ, những con đường. Còn bản chất của một con người, giá trị đích thực của họ, lại nằm ở một nơi khác.”
Hắn ngừng lại một chút, để lời nói của mình thấm vào không gian tĩnh lặng. Mùi trà thơm thoang thoảng càng làm cho cuộc đối thoại thêm phần trang trọng. “Tiềm năng của cô bé,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt dịu dàng hướng về Linh đang chăm chú tưới cây, “chính là sự trọn vẹn của nhân tính. Đó là lòng trắc ẩn khi cô bé cẩn thận chăm sóc từng chậu cây cỏ, không nỡ làm tổn thương một mầm xanh yếu ớt. Là sự hiếu kỳ không ngừng nghỉ khi cô bé muốn tìm hiểu về vạn vật xung quanh, từ đặc tính của một loài thảo mộc đến ý nghĩa của một câu chuyện cũ. Là trí tuệ khi cô bé biết cách kết nối mọi người bằng những ý tưởng giản dị nhưng đầy ý nghĩa, như việc tạo ra ‘Vườn Cộng Đồng’ này, hay đề xuất những buổi ‘Kể Chuyện Nhân Gian’ để chúng ta chia sẻ và thấu hiểu lẫn nhau.”
Tạ Trần đưa tay ra hiệu về phía Linh, như muốn Lão Khách Trọ hãy nhìn sâu hơn vào cô bé, không phải bằng đôi mắt đánh giá linh căn, mà bằng trái tim cảm nhận nhân tính. “Đó là khả năng nhìn thấy vẻ đẹp trong những điều bình thường nhất, là sự chân thành trong mỗi lời nói, là sự kiên trì trong mỗi hành động, dù là nhỏ bé nhất. Những điều này, khách quan, chính là tiềm năng quý giá nhất. Nó không cần đến linh khí để nuôi dưỡng, không cần đến pháp thuật để biểu hiện. Nó là bản chất vốn có của con người, thứ mà Thiên Đạo hay tiên môn cũng không thể ban tặng hay tước đoạt. Bởi lẽ, chúng không phải là thứ được ban tặng, mà là thứ được vun đắp, được nuôi dưỡng từ chính cuộc sống, từ chính những mối liên hệ giữa con người với con người.”
Lời của Tạ Trần vang vọng trong quán sách, chạm đến những suy nghĩ sâu kín nhất của Lão Khách Trọ. Ông lão im lặng lắng nghe, đôi mắt sáng quắc dần trở nên trầm tư. Ông nhận ra rằng, trong suốt cuộc đời mình, ông đã mải miết tìm kiếm những thứ siêu phàm, những phép tắc thần kỳ, mà quên đi những giá trị bình dị nhưng vĩ đại của con người. Tư duy cố hữu về "linh căn" và "tiềm năng tu luyện" trong ông bắt đầu lung lay, nhường chỗ cho một cái nhìn mới mẻ, sâu sắc hơn về ý nghĩa của sự tồn tại. Ông đã đi khắp nơi, chứng kiến vô vàn điều kỳ diệu của tiên đạo, nhưng chưa bao giờ nghe thấy một định nghĩa về "tiềm năng" nào lại chân thực và lay động đến vậy. Ánh nắng ấm áp chiếu lên khuôn mặt khắc khổ của ông, làm nổi bật những nếp nhăn c���a thời gian và trải nghiệm. Ông cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn đang dấy lên trong lòng, giữa những gì ông từng tin là đúng và những gì Tạ Trần vừa nói. Tiếng Người Đánh Cờ gõ lách cách quân cờ nghe như tiếng gõ vào tâm trí ông, buộc ông phải đối diện với sự thật. Mùi hương của trà, của giấy cũ, của đất ẩm, tất cả dường như đang thì thầm một triết lý cổ xưa nhưng đầy mới mẻ vào tâm hồn ông.
***
Không khí trong quán dường như lắng đọng lại sau lời nói của Tạ Trần. Mùi trà vẫn vương vấn, quyện cùng mùi sách cũ và hơi đất ẩm từ ‘Vườn Cộng Đồng’, tạo nên một không gian tĩnh lặng, đầy suy tư. Ánh nắng buổi trưa đã trở nên ấm áp hơn, xuyên qua cửa sổ, tạo thành những vệt sáng vàng óng trên nền nhà, như những dòng chảy thời gian đang trôi qua một cách chậm rãi, an nhiên. Bên ngoài, tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng cười đùa trong trẻo của trẻ con vọng vào từ xa, tạo nên một bản nhạc nền sống động cho bức tranh bình yên nơi đây.
Linh, nghe thấy tên mình được nhắc đến, ngẩng đầu lên. ��ôi mắt to tròn của cô bé chớp chớp, nhìn Tạ Trần và Lão Khách Trọ với vẻ hồn nhiên. Cô bé không hiểu hết những lời lẽ uyên thâm, những triết lý sâu sắc mà Tạ Trần vừa nói, nhưng cô bé cảm nhận được sự chân thành, sự ấm áp và tình yêu thương vô bờ bến trong ánh mắt của hắn. Trong khoảnh khắc đó, cô bé chỉ đơn thuần cảm thấy hạnh phúc khi được Tạ Trần khen ngợi, được hắn nhìn nhận giá trị của những việc mình làm. Một nụ cười ngây thơ, rạng rỡ nở trên môi Linh, tựa như một đóa hoa nhỏ vừa hé nở dưới nắng.
Lão Khách Trọ trầm ngâm, ánh mắt ông nhìn Tạ Trần không còn là sự tò mò hay hoài nghi như ban đầu, mà là sự thấu hiểu sâu sắc và một chút kính trọng khó tả. Ông khẽ thở dài một tiếng, tiếng thở dài mang theo sự giải thoát khỏi gánh nặng của những định kiến cũ. “Tiên sinh nói chí lý,” ông lão nói, giọng khàn khàn nhưng giờ đây chứa đựng một sự nhẹ nhõm rõ rệt. “Ta đã lầm khi cứ mãi tìm kiếm ‘tiềm năng’ theo cách cũ, theo những thước đo của tiên đạo. Ta đã lầm khi chỉ nhìn vào linh căn, vào tu vi, mà quên đi bản chất thực sự của một con người. Bao năm nay ta rong ruổi khắp nơi, chứng kiến biết bao cảnh trần ai, biết bao cuộc tranh giành vì sức mạnh, vì sự trường sinh. Ta đã thấy những tu sĩ đạt tới cảnh giới cao siêu nhưng lại đánh mất nhân tính, trở nên lạnh lùng, vô cảm. Có lẽ, chính cái sự bình thường, sự trọn vẹn của nhân tính này, mới là con đường thực sự, là cái ‘tiềm năng’ vĩ đại nhất mà con người có thể đạt được.” Ông gật đầu, sau đó quay sang nhìn Linh với một nụ cười khác hẳn, không còn mang theo sự đánh giá của ‘linh căn’ mà là sự trân trọng một con người. Nụ cười đó ấm áp hơn, chân thành hơn. Ông thấy Linh đang mỉm cười với mình, một nụ cười hồn nhiên, không chút toan tính.
Tạ Trần, mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại. Hắn khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, thâm sâu như mặt hồ không đáy. “Vạn vật đều có đạo của riêng mình, khách quan. Cây cỏ có đạo của cây cỏ, sông núi có đạo của sông núi. Và con người, cũng có đạo của con người. Nhân đạo, chính là đạo của sự sống, của sự kết nối, của lòng trắc ẩn, của trí tuệ và sự thấu hiểu. Nó không phải là con đường dẫn đến sự bất tử, nhưng là con đường dẫn đến sự trọn vẹn, sự bình an trong từng khoảnh khắc tồn tại. Chính khi con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị ám ảnh bởi quyền năng và sức mạnh, họ mới thực sự tìm thấy giá trị đích thực của cuộc sống, mới có thể sống một đời bình thường nhưng vĩ đại.”
Lão Khách Trọ đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần. Đó không phải là cái cúi đầu của kẻ yếu trước người mạnh, mà là của một người đã trải nghiệm phong ba bão táp, nay tìm thấy chân lý từ một phàm nhân. Ông hiểu rằng, lời giải đáp của Tạ Trần không chỉ dành cho Linh, mà còn dành cho chính ông, và cho tất cả những ai vẫn còn mắc kẹt trong vòng xoáy của tiên đạo. Ông cảm thấy một sự thanh thản chưa từng có lan tỏa khắp cơ thể. Có lẽ, chuyến đi này của ông, không phải để tìm kiếm một tiên duyên nào đó, mà là để tìm thấy chính mình, tìm thấy ý nghĩa của sự sống trong những điều bình thường nhất.
Lão Khách Trọ rời quán sách, mang theo một chén trà đã nguội và một tâm hồn được khai sáng. Ông biết rằng, những lời Tạ Trần nói, những hành động nhỏ bé của Linh, sẽ không chỉ dừng lại ở Thị Trấn An Bình này. Chúng sẽ theo ông trên những chặng đường sắp tới, sẽ được ông kể lại cho những người ông gặp, sẽ gieo những hạt mầm của "Nhân Đạo" đến những vùng đất xa xôi. Linh, với "tiềm năng nhân tính" được Tạ Trần định nghĩa, sẽ tiếp tục đóng vai trò quan trọng trong việc định hình xã hội mới, nơi các giá trị con người được đặt lên hàng đầu, không cần đến phép thuật hay linh căn. Câu trả lời của Tạ Trần đã củng cố ý tưởng rằng kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" sẽ được xây dựng trên nền tảng của những giá trị nội tại, không phải sức mạnh bên ngoài, báo hiệu một sự chuyển đổi vĩ đại về tư duy. Tạ Trần nhìn theo bóng dáng Lão Khách Trọ khuất dần. Hắn khẽ thở phào, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Hắn biết rằng, đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới cái gọi là "Tiên," mà bằng cách sống trọn vẹn từng khoảnh khắc "Nhân Gian." Những hạt mầm của triết lý "Vô Vi Chi Đạo" và "Nhân Đạo" đã được gieo. Giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm, không chỉ trong lòng Thị Trấn An Bình yên bình này, mà còn lan tỏa xa hơn, qua những người lữ khách, những người mang trong mình một cái nhìn mới về thế giới. Tiếng trẻ con cười đùa bên ngoài, tiếng lật sách của một khách quen, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, nơi con người là trung tâm, và nhân tính là tiềm năng vĩ đại nhất.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.