Nhân gian bất tu tiên - Chương 1337: Hành Trình Giáo Dục: Khai Sáng Tâm Hồn
Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt cô bé, in rõ vẻ quyết tâm và hy vọng. Cuốn sổ trắng không còn trắng nữa, những dòng chữ đầu tiên đã được ghi lại, tựa như những hạt mầm đầu tiên của một khu vườn mới. Những ghi chép của Linh về “những điều nhỏ nhặt” sẽ cho thấy rằng giá trị thực sự của cuộc sống không nằm ở sức mạnh hay quyền lực, mà ở sự trọn vẹn của những khoảnh khắc bình dị. Cuốn sổ này, với mỗi dòng chữ được viết ra, sẽ trở thành một “sử ký” của kỷ nguyên Nhân Gian mới, ghi lại những câu chuyện và triết lý của thế hệ kế cận, một minh chứng hùng hồn cho sự luân hồi của vạn vật và hành trình không ngừng nghỉ của con người trong việc khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Linh, với cuốn sổ trắng trong tay, đã bắt đầu viết nên những trang sử ấy, từng bước định hình một bình minh mới cho nhân gian.
Thời gian trôi đi, chậm rãi và êm đềm như dòng suối chảy qua khe đá. Những ngày sau đó, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh mịch, nhưng bên trong, một sự chuyển động vi tế đang dần hình thành. Linh, với cuốn sổ trắng đã dần được lấp đầy bằng những nét chữ thanh thoát, vẫn say sưa với công việc "ghi chép nhân gian". Cô bé đã ngồi ở nhiều vị trí khác nhau trong quán, từ góc bàn gần cửa sổ đón ánh nắng sớm, đến chiếc ghế gỗ mục cạnh quầy pha trà, thậm chí là ngồi bệt trên sàn nhà, cẩn thận tránh làm phiền Tiểu An đang lúi húi sắp xếp sách. Mỗi vị trí đều mang đến một góc nhìn mới, một cảm nhận khác lạ về không gian quen thuộc, và Linh không bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào. Cô bé ghi lại tiếng lá xào xạc khi gió lùa qua tán cây cổ thụ ngoài hiên, mùi ẩm mốc của những trang sách cũ kỹ đã ngả vàng, hay cả ánh mắt lấp lánh niềm vui của một lão bá khi tìm thấy cuốn tiểu thuyết yêu thích. Cuốn sổ của Linh không chỉ là nơi lưu giữ những hình ảnh, âm thanh, mà còn là nơi những cảm xúc và suy tư non trẻ của cô bé được dệt nên, phản ánh một thế giới đang dần được tái định nghĩa qua đôi mắt của một thế hệ mới.
Trong một buổi chiều tà yên ả, ánh sáng vàng cam dịu dàng hắt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt dài trên nền gạch lát sàn. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung, như những vũ công vô hình của thời gian. Quán sách chìm trong một sự tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng của Linh, cùng tiếng thở đều đều của Tiểu An khi cậu bé đang cẩn thận sắp xếp lại chồng sách mới về các loại dược liệu – một công việc mà Tạ Trần giao cho, để cậu bé vừa học hỏi vừa rèn luyện sự tỉ mỉ. Hương trà dịu dàng lan tỏa từ ấm trà nóng đặt trên bàn, hòa quyện với mùi giấy mộc và gỗ đàn hương, tạo nên một không gian thanh tịnh, nơi mọi tạp niệm dường như tan biến. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, vẫn ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ trầm tư, nhưng ánh mắt ấy lại ấm áp lạ thường khi thỉnh thoảng liếc nhìn Linh. Hắn không đọc sách, mà chỉ nhấp từng ngụm trà, cảm nhận sự yên bình đang bao trùm lấy không gian.
Chính vào khoảnh khắc an nhiên ấy, cánh cửa gỗ khẽ mở, một luồng gió mát lành từ bên ngoài ùa vào, mang theo mùi đất sau cơn mưa thoảng qua. Một thư sinh trẻ tuổi bước vào. Hắn có dáng vẻ thanh tú, mày kiếm mắt sáng, dù áo vải đã cũ nhưng vẫn chỉnh tề, toát lên vẻ hiếu học. Đó là An Khang, một trong số ít những thư sinh trẻ tuổi trong thị trấn vẫn giữ được niềm khao khát tri thức chân chính, không bị cuốn vào vòng xoáy hư danh của việc tu tiên đã tàn lụi. Hắn cung kính cúi đầu trước Tạ Trần, giọng nói trầm ấm nhưng ẩn chứa một nỗi trăn trở sâu sắc: "Kính chào tiên sinh Tạ Trần. Học trò mạo muội đến đây, có một nỗi trăn trở lớn trong lòng, mong được tiên sinh chỉ giáo."
Tạ Trần không lập tức đáp lời. Hắn đặt chén trà xuống, ngẩng đầu nhìn An Khang với ánh mắt dò xét, nhưng không hề mang chút phán xét nào. Hắn chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho An Khang ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "Ngươi cứ nói đi," Tạ Trần trầm tĩnh cất lời, giọng điệu nhẹ nhàng như gió thoảng.
An Khang hít một hơi thật sâu, dường như để gom góp can đảm. "Tiên sinh," hắn bắt đầu, "trong thời đại mà tiên đạo suy tàn, phàm nhân trỗi dậy, những giá trị cũ đang dần mất đi, mà những giá trị mới vẫn chưa định hình rõ ràng... Vậy, mục đích thực sự của giáo dục là gì? Liệu chúng ta còn nên theo đuổi những kinh điển xưa cũ, hay phải tìm một con đường hoàn toàn khác?" Hắn nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng, như thể Tạ Trần là ngọn hải đăng duy nhất trong cơn bão nghi hoặc đang giày vò tâm trí hắn.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hơi nóng từ chén trà bốc lên làm mờ đi một phần khuôn mặt hắn, nhưng đôi mắt hắn vẫn sáng rõ. Hắn không vội vàng trả lời ngay câu hỏi trực diện của An Khang, mà lại hỏi ngược lại, giọng điệu vẫn ��iềm tĩnh, như đang dẫn dắt một dòng chảy suy nghĩ. "Ngươi cho rằng mục đích của giáo dục trước đây là gì, An Khang?"
Câu hỏi của Tạ Trần khiến An Khang hơi khựng lại. Hắn chưa từng nghĩ về điều đó một cách sâu sắc như vậy. Trong tiềm thức của hắn, và của cả xã hội trước đây, giáo dục luôn gắn liền với việc học tập để thi cử, để có được công danh, địa vị, hoặc cao hơn nữa là để tìm kiếm cơ hội bước chân vào tiên môn, mong cầu trường sinh bất lão, sức mạnh siêu phàm. Đó là một con đường đã được định sẵn, một kim chỉ nam cho mọi thế hệ. Nhưng giờ đây, khi tiên đạo đã suy tàn, cái "Đạo" ấy đã không còn nữa. Hắn ngập ngừng, sau đó thành thật trả lời: "Thưa tiên sinh, trước đây, giáo dục... dường như là con đường dẫn đến quyền lực, danh vọng, hoặc là cánh cửa để bước vào thế giới tu tiên. Người ta học để trở thành quan lại, để được trọng vọng, hay để có cơ hội thoát ly phàm trần." Giọng hắn chứa đựng một sự hoài nghi, thậm chí là một chút chán chường, về những giá trị đã từng được tôn sùng.
Tạ Trần gật đầu, không bác bỏ, cũng không khẳng định. "Và giờ đây, khi những mục đích ấy đã trở nên vô nghĩa, ngươi thấy hoang mang?"
"Vâng, tiên sinh. Học trò cảm thấy như một con thuyền mất phương hướng giữa biển cả mênh mông," An Khang thừa nhận, giọng nói chất chứa nỗi lòng. "Chúng con, thế hệ trẻ, không còn khao khát thành tiên, nhưng cũng không biết phải học cái gì, học để làm gì. Liệu những tri thức cũ có còn giá trị? Hay chúng con phải tự mình tìm kiếm một con đường hoàn toàn mới?"
Linh, từ góc bàn của mình, đã dừng bút. Cô bé chăm chú lắng nghe cuộc đối thoại giữa Tạ Trần và An Khang, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò. Những lời của An Khang chạm đến những câu hỏi mà Linh cũng từng tự vấn trong sâu thẳm tâm hồn mình, dù cô bé chưa thể diễn đạt thành lời một cách rõ ràng như vậy. Tiểu An, sau khi sắp xếp xong chồng sách, cũng đã ngồi xuống một góc, cố gắng lắng nghe từng lời, dù nhiều khái niệm vẫn còn quá phức tạp đối với cậu bé. Cậu bé nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ, tin rằng tiên sinh sẽ có câu trả lời cho mọi thắc mắc.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, dường như đang chìm vào một cõi suy tư sâu thẳm, để rồi từ đó, một luồng ý niệm thanh khiết và tinh túy sẽ được chắt lọc. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên một âm thanh vi vút như tiếng thở dài của thời gian. Mùi giấy cũ và trà nóng, cùng với ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà, tạo nên một không khí trầm mặc, ấm áp đến lạ lùng. Khoảnh khắc tĩnh lặng ấy kéo dài, như một sự tạm dừng cần thiết để tâm hồn có thể tiếp nhận những điều sâu sắc hơn. Rồi, hắn mở mắt, ánh nhìn trực tiếp vào An Khang, nhưng dường như xuyên thấu cả không gian, chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề.
"Giáo dục," Tạ Trần bắt đầu, giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, "không phải để ngươi thành tiên, cũng chẳng phải để ngươi thành vương bá. Những mục đích ấy, tựa như những ngọn núi cao chót vót mà con người khao khát chinh phục, nhưng khi đã lên đến đỉnh, liệu có thực sự tìm thấy sự trọn vẹn? Khi tiên ��ạo còn hưng thịnh, người ta mải miết chạy theo sức mạnh, quyền năng, danh tiếng. Họ học phép thuật, học kinh điển để điều khiển linh khí, để trường sinh. Nhưng ít ai học để thấu hiểu chính mình, thấu hiểu nhân gian. Họ đã 'mất người' trên hành trình ấy, đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính, chỉ vì chấp niệm vào sự bất tử."
An Khang lắng nghe từng lời, tâm hồn hắn rung động. Những lời của Tạ Trần đã chạm đến một chân lý mà hắn chưa từng dám đối mặt. Hắn cúi đầu, suy ngẫm.
Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu từ tốn nhưng đầy sức nặng: "Giáo dục, nó là để ngươi thấu hiểu 'Đạo' của con người, cái 'Đạo' của sự sống. Nó là để nuôi dưỡng trí tuệ của ngươi, không phải trí tuệ để thao túng vạn vật, mà là trí tuệ để nhận biết thiện ác, để phân biệt đúng sai, để nhìn thấu bản chất của nhân quả. Nó là để vun đắp lòng nhân ái trong tâm hồn ngươi, để ngươi biết yêu thương, chia sẻ, đồng cảm với những mảnh đời xung quanh, bởi lẽ, con người không thể sống đơn độc trong vũ trụ này. Và cuối cùng, nó là để ngươi có khả năng sống trọn vẹn một cuộc đời ý nghĩa, không cần đến hào quang giả tạo của tiên đạo, mà bằng chính những giá trị nội tại, bằng sự bình dị và chân thực nhất."
An Khang ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn từ trăn trở đã chuyển sang sự bừng tỉnh. Hắn cảm thấy như một lớp màn sương mù dày đặc trong tâm trí hắn vừa bị xua tan bởi ánh mặt trời rực rỡ. "Trí tuệ, lòng nhân ái... và một cuộc đời ý nghĩa..." hắn lặp lại, giọng điệu thì thầm, như đang nếm trải hương vị của những khái niệm thiêng liêng. "Đó là những điều mà trước đây chúng con ít khi được nghe nhắc đến khi nói về giáo dục. Chúng con luôn bị dạy rằng phải học để vượt lên người khác, để đạt được những thứ cao xa, chứ không phải để trở thành một con người trọn vẹn."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để sưởi ấm cả không gian. "Tri thức là nền tảng, An Khang, nó cung cấp cho ngươi những công cụ để hiểu biết thế giới. Nhưng trí tuệ là ánh sáng, nó giúp ngươi nhìn thấy con đường đúng đắn để s��� dụng những công cụ ấy. Lòng nhân ái là sợi dây liên kết, nó gắn kết ngươi với nhân gian, tạo nên một cộng đồng vững bền, nơi mỗi cá nhân đều được nâng đỡ. Và sống trọn vẹn là nghệ thuật của cuộc đời, nó là khả năng tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé nhất, tìm thấy ý nghĩa trong từng khoảnh khắc hiện tại, không hối tiếc về quá khứ, không lo lắng về tương lai. Giáo dục chính là giúp ngươi vẽ nên bức tranh ấy, bằng chính đôi tay và tâm hồn của mình."
Những lời của Tạ Trần không chỉ là câu trả lời cho An Khang, mà còn là một luồng gió mới thổi vào tâm hồn Linh và Tiểu An. Linh, với ngòi bút còn đang cầm trên tay, nhanh chóng ghi lại từng câu từng chữ của Tạ Trần vào cuốn sổ trắng. Cô bé hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc đối thoại thông thường, mà là những triết lý nền tảng cho một kỷ nguyên mới, một "hạt giống" tư tưởng quý giá mà Tạ Trần đang gieo vào lòng thế hệ kế cận. Mỗi dòng chữ cô bé ghi lại không chỉ là sao chép, mà là sự tiếp nhận, sự thẩm thấu sâu sắc vào tâm hồn. Cuốn sổ của Linh, vốn ban đầu chỉ là nơi ghi chép những điều nhỏ nhặt, giờ đây đã trở thành một kho tàng tri thức, ghi lại những lời dạy quan trọng của Tạ Trần, những lời có thể sẽ được truyền bá rộng rãi trong tương lai, định hình nên nền văn minh phàm nhân của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'.
Tiểu An, dù không hiểu hết mọi từ ngữ uyên thâm, nhưng cậu bé cảm nhận được sự ấm áp, sự đúng đắn trong những lời của Tạ Trần. Cậu bé nhìn An Khang, rồi nhìn Linh, rồi lại nhìn Tạ Trần, trong lòng dấy lên một khao khát được học hỏi, được thấu hiểu. Cậu bé nhận ra rằng, giáo dục không chỉ là những con chữ khô khan, mà là cả một hành trình khám phá ý nghĩa của cuộc sống.
An Khang đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, lòng hắn tràn đầy sự biết ơn và một niềm cảm hứng mới mẻ. "Đa tạ tiên sinh đã khai sáng cho học trò. Học trò đã hiểu. Giáo dục không phải là công cụ để đạt được thứ gì đó bên ngoài, mà là hành trình tự hoàn thiện bản thân, để trở thành một con người trọn vẹn." Hắn cảm thấy nhẹ nhõm, gánh nặng trong lòng đã được trút bỏ. Sự trăn trở bấy lâu nay đã được giải đáp một cách thấu đáo, mở ra một con đường rõ ràng cho tương lai của hắn và của cả thế hệ.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt hắn vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày. "Không cần đa tạ. Mỗi người đều phải tự mình tìm lấy con đường của riêng mình. Ta chỉ là người gợi mở." Hắn nhấp một ngụm trà cuối cùng, hương vị thanh đạm, nhưng dư vị lại đọng mãi trong vòm họng.
An Khang quay người bước ra khỏi quán sách, bước chân hắn giờ đây đã trở nên vững vàng và tràn đầy tự tin. Hắn mang theo không chỉ câu trả lời cho nỗi trăn trở của mình, mà còn là một hạt giống của triết lý 'Nhân Đạo' và 'Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn. Hắn tin rằng, không chỉ mình hắn, mà sẽ có nhiều người trẻ khác cũng sẽ tìm đến nơi đây, tìm đến Tạ Trần, để tìm kiếm định hướng và ý nghĩa cuộc sống trong kỷ nguyên mới này.
Bên trong quán sách, Linh vẫn tiếp tục ghi chép, ngòi bút của cô bé lướt trên trang giấy như đang vẽ nên một bức tranh về tương lai. Những lời của Tạ Trần về mục đích của giáo dục đã tạo nên một dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn cô bé, khẳng định thêm giá trị của cuốn sổ trắng mà cô đang nắm giữ. Đây không chỉ là nhật ký cá nhân, mà là một 'sử ký' của kỷ nguyên, nơi những triết lý sâu sắc nhất về cuộc sống bình thường, về giá trị của nhân tính, sẽ được ghi lại và truyền bá.
Ánh chiều tà đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm. Ánh đèn dầu trong quán sách vẫn ấm áp, chiếu rọi lên khuôn mặt tập trung của Linh, lên đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần, và lên cả những chồng sách cũ kỹ đang chờ đợi những câu chuyện mới được viết ra. Cuộc đối thoại về mục đích giáo dục sẽ là một trong nhiều 'hạt giống' triết lý mà Tạ Trần gieo vào lòng thế hệ mới, dần dần định hình nên nền văn minh phàm nhân của kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Sự khai sáng của Thư Sinh An Khang báo hiệu rằng sẽ có nhiều người trẻ khác tìm đến Tạ Trần để tìm kiếm định hướng và ý nghĩa cuộc sống, góp phần vào sự phát triển của 'Nhân Đạo'. Và Linh, với mỗi dòng chữ tỉ mỉ cô bé ghi lại vào cuốn sổ trắng, đang âm thầm trở thành người kể chuyện, người ghi chép lại hành trình luân hồi của vạn vật và sự trỗi dậy của một nhân gian mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.