Nhân gian bất tu tiên - Chương 1336: Dấu Vết Của Sự Sống: Linh và Cuốn Sổ
Ánh đèn dầu ấm áp từ đêm trước đã nhường chỗ cho những tia nắng bình minh đầu tiên, mỏng manh như tơ lụa, lướt qua khung cửa sổ quán sách cũ. Chúng không còn là thứ ánh sáng huyền ảo, nhuốm màu triết lý, mà là một nguồn năng lượng trong trẻo, đánh thức vạn vật sau một đêm dài yên giấc. Trong không gian tĩnh lặng, nơi mùi giấy cũ, gỗ đàn hương và chút hương trà phảng phất, Linh ngồi một mình bên chiếc bàn quen thuộc. Trước mặt cô bé, cuốn sổ trắng tinh khôi đặt mở, những trang giấy chưa hề vương một nét mực nào, chờ đợi một khởi đầu.
Cây bút lông nhẹ tênh trong tay Linh, tựa như một vật thể xa lạ, nặng trĩu một trọng trách vô hình. Cô bé đưa mắt nhìn quanh quán sách, nơi từng góc nhỏ đều ẩn chứa những câu chuyện, những triết lý mà Tạ Trần đã vun đắp. Những cuốn sách xếp chồng lên nhau ngay ngắn trên kệ gỗ sẫm màu, ánh sáng sớm hắt vào làm nổi bật lớp bụi thời gian bám trên bìa, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo tiếng lá cây xào xạc từ con phố vắng, và xa xa, tiếng rao hàng của một người bán bánh sớm vọng lại, đứt quãng mà thân thương.
Linh hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc của quán, mùi của tri thức và sự an yên. Ánh mắt cô bé lướt qua từng chi tiết, cố gắng tìm kiếm một điểm neo, một tia sáng dẫn lối cho những dòng chữ đầu tiên. "Hãy viết những gì con thấy, những gì con nghĩ, những gì con cảm," lời Tạ Trần vang vọng trong tâm trí, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Đừng sợ sai, đừng sợ dở. Mỗi dòng chữ đều là một bước chân trên hành trình khám phá." Cô bé nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần, nụ cười ẩn ý trên môi hắn khi trao cuốn sổ, và cảm nhận rõ ràng sự tin tưởng mà hắn đặt vào cô. Nó không phải là áp lực, mà là một nguồn động viên to lớn, một sự kỳ vọng vào những điều chưa được viết, chưa được khám phá.
Nhưng chính sự trống rỗng của trang giấy lại khiến Linh bối rối. Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ lộn xộn, lắng nghe nhịp đập trái tim mình. "Những câu chuyện c��a nhân gian," cô bé lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho riêng mình nghe thấy. "Để không bỏ lỡ bất kỳ điều gì, bất kỳ ai." Nhưng nhân gian rộng lớn đến nhường nào, và những câu chuyện ấy liệu có đủ đặc biệt để ghi lại? Cô bé đã từng nghĩ rằng để viết, phải là những điều phi thường, những biến cố long trời lở đất, những câu chuyện về tiên nhân hay anh hùng. Thế nhưng, Tạ Trần lại dặn cô bé tìm kiếm những điều bình dị, những mảnh đời thường nhật.
Linh mở mắt, nhìn chằm chằm vào trang giấy trắng. Một sự trống rỗng bao la, tựa như cả một vũ trụ chưa được khai phá. Cô bé cầm cây bút lông, đầu bút chấm nhẹ vào nghiên mực, cảm nhận sự mát lạnh của cán bút gỗ và mùi mực mới phảng phất. Cô bé thử viết một nét, một đường cong nhẹ nhàng, rồi lại xóa đi bằng ngón tay, mực còn chưa kịp khô đã nhòe ra, lưu lại một vệt mờ ảo như một dấu vết của sự ngập ngừng. Đây là một trách nhiệm lớn lao, không chỉ là ghi chép, mà là định hình một kỷ nguyên. Liệu cô bé có đủ khả năng để làm điều đó?
Tạ Trần, ngồi ở quầy tính tiền cách đó không xa, vẫn cúi đầu đọc sách. Hắn không nói một lời nào, không cử động, tựa như một pho tượng cổ kính giữa dòng chảy thời gian. Tuy nhiên, thỉnh thoảng, ánh mắt hắn lại khẽ liếc về phía Linh, một cái liếc nhìn nhanh như một làn gió thoảng, ẩn chứa sự quan sát tinh tế và một nụ cười kín đáo. Hắn hiểu sự bối rối của Linh, hiểu cái khó của một người trẻ lần đầu tiên đối diện với ý nghĩa của sự "bình thường". Hắn biết rằng, con đường khám phá "Nhân Đạo" không phải là con đường trải hoa hồng, mà là một hành trình chiêm nghiệm đầy thử thách, bắt đầu từ chính những bước đi đầu tiên đầy ngập ngừng.
Linh lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa trên những tán lá xanh non của cây cổ thụ đối diện. Một chú chim sẻ nhỏ, lông màu nâu xám, đậu trên cành, nghiêng đầu hót líu lo, tiếng hót trong trẻo, vui tai. Tiếng hót ấy, bình thường đến mức không ai để ý, nhưng giờ đây, trong khoảnh khắc tĩnh lặng này, nó lại trở nên rõ ràng lạ thường, như một bản hòa ca đón chào ngày mới. Cô bé nhìn theo chú chim, quan sát cách nó rỉa lông, cách nó cất tiếng hót, cách nó bay đi nhẹ nhàng như một làn gió. Đó có phải là một câu chuyện? Một câu chuyện về sự tự do, về vẻ đẹp của một buổi sáng?
Cô bé lại cúi xuống, chạm nhẹ đầu bút vào trang giấy. Hơi thở đều đặn, nhịp tim đập chậm rãi. “Hôm nay… ngày… tháng…” cô bé tự nhủ, rồi lại dừng lại. Không, Tạ Trần không muốn cô bé viết một cuốn nhật ký thông thường. Hắn muốn cô bé viết về “nhân quả”, về “nhân tính”, về “Nhân Đạo”. Nhưng những điều ấy, làm sao có thể bắt đầu bằng một ngày tháng khô khan? Cô bé cần một góc nhìn khác, một khởi điểm mới mẻ hơn. Sự im lặng trong quán sách, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần hay tiếng gió xào xạc bên ngoài, càng làm tăng thêm sự tập trung của Linh vào nội tâm mình. Cô bé đang tìm kiếm, tìm kiếm chính mình trong cái thế giới rộng lớn mà Tạ Trần đã mở ra.
Cô bé cảm nhận được sự nhẵn mịn của trang giấy dưới đầu ngón tay, mùi mực mới phảng phất, hòa lẫn với mùi gỗ cũ và trà đang pha. Tất cả những giác quan của cô bé đều được đánh thức, không phải bởi những phép thuật hay cảnh tượng hùng vĩ, mà bởi chính những điều nhỏ nhặt, thân thuộc nhất. Đây có lẽ chính là cái khởi đầu mà Tạ Trần mong muốn: sự thức tỉnh của các giác quan, sự chú ý đến từng hơi thở của cuộc sống. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành của buổi sớm. Nắng đã lên cao hơn một chút, chiếu thẳng vào góc bàn, làm rực rỡ những sợi bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Một cảnh tượng bình thường, nhưng dưới ánh mắt chiêm nghiệm của Linh, nó lại trở nên sống động và ý nghĩa lạ thường. Cô bé vẫn chưa đặt bút viết, nhưng tâm hồn cô bé đã bắt đầu ghi chép, ghi lại những dấu vết đầu tiên của sự sống.
***
Ánh nắng đã lên cao, xuyên qua những ô cửa kính cũ kỹ của quán sách, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch lát. Tiếng rao hàng đã gần hơn, hòa lẫn với tiếng nói cười của những người qua lại trên phố. Buổi sáng đã chuyển mình thành giữa buổi, và Linh vẫn ngồi bên bàn, cuốn sổ trắng vẫn mở ra một khoảng trống mênh mông. Sự bối rối ban đầu đã dịu đi phần nào, nhường chỗ cho một sự tập trung tĩnh lặng. Cô bé không còn cố gắng tìm kiếm những điều lớn lao để viết, mà thay vào đó, cô bé bắt đầu lắng nghe, quan sát những gì đang diễn ra xung quanh mình.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng của Tiểu An vang lên từ phía cửa. Cậu bé, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, bước vào quán. Mùi hương của trà mới pha từ quầy của Tạ Trần đã lan tỏa khắp không gian, ấm áp và dễ chịu. Tiểu An nhìn thấy Linh vẫn đang trầm tư bên cuốn sổ, đôi mắt cậu bé lộ rõ vẻ tò mò.
“Tỷ Linh, tỷ chưa viết gì sao?” Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói cậu bé trong trẻo, phá vỡ sự yên tĩnh của buổi sáng. Cậu bé tiến lại gần, nhìn vào trang giấy trắng tinh. “Tiên sinh bảo phải ghi lại cơ mà! Tỷ đang viết gì vậy?”
Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô bé hơi mơ màng, như vừa tỉnh khỏi một giấc mộng dài. Cô bé khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự sâu sắc. “Ta… ta không biết bắt đầu từ đâu, Tiểu An à. Mọi thứ đều rất bình thường.” Cô bé khẽ thở dài, đưa mắt nhìn quanh quán. “Bình thường đến mức… ta không biết nên ghi lại điều gì.”
Tiểu An nghiêng đầu, đôi mắt to tròn lấp lánh vẻ khó hiểu. “Bình thường thì có gì để viết? Phải có cái gì đó đặc biệt chứ, tỷ Linh. Như những câu chuyện trong sách tiên hiệp, những phép thuật, những trận chiến long trời lở đất ấy!” Cậu bé vẫn còn mang trong mình những mơ ước về một thế giới đầy màu sắc của sức mạnh và kỳ tích, dù đã được Tạ Trần dẫn dắt trên con đường của “Nhân Đạo”.
Linh không trả lời ngay. Cô bé nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi chú chim sẻ ban nãy lại đậu xuống cành cây. Nó nghiêng đầu, đôi mắt nhỏ liếc nhìn xung quanh, rồi cất tiếng hót líu lo, như đang kể một câu chuyện vui vẻ. Ánh nắng rọi lên bộ lông nâu xám của nó, làm nổi bật từng sợi lông nhỏ. Cánh nó khẽ rung, chuẩn bị cất cánh.
“Tiểu An,” Linh khẽ nói, giọng cô bé trầm tĩnh, “có lẽ… chính cái bình thường ấy lại là điều đáng để ghi lại.” Cô bé đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ. “Ngươi nhìn xem, chú chim sẻ kia. Từ sáng đến giờ, nó đã đậu ở đây hai lần. Lần đầu, nó hót một mình. Lần này, nó hót như thể đang chờ đợi một bạn đồng hành. Có phải không?”
Tiểu An nheo mắt nhìn theo. “Nó chỉ là một chú chim sẻ thôi mà, tỷ Linh. Chẳng có gì đặc biệt.”
“Không,” Linh nhẹ nhàng phản bác. “Nó đặc biệt đấy. Ngươi hãy nhìn cách nó rỉa lông, cách nó cất tiếng hót, cách nó nhìn xuống con phố. Mỗi hành động của nó đều có một ý nghĩa riêng, một sự sống riêng. Trước đây, ta sẽ không để ý đến những điều nhỏ bé như vậy. Ta sẽ nghĩ rằng đó chỉ là một chú chim. Nhưng giờ đây, ta thấy được sự tự do trong tiếng hót của nó, sự kiên nhẫn khi nó rỉa lông, và sự cô độc khi nó đậu một mình trên cành cây cao.” Linh dừng lại một chút, như đang sắp xếp lại dòng suy nghĩ của mình. “Tạ Trần tiên sinh đã dạy ta rằng, giá trị của cuộc sống không nằm ở những điều vĩ đại, mà ở chính những khoảnh khắc nhỏ bé, chân thật nhất. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ, mỗi cảm xúc đều là một phần của ‘nhân quả’, định hình nên dòng chảy của nhân gian.”
Cô bé đưa mắt về phía Tạ Trần. Hắn vẫn ngồi ở quầy, nhưng lúc này hắn đã đặt cuốn sách xuống, tay cầm một chiếc ấm trà nhỏ, chậm rãi rót trà vào một chén sứ xanh. Từng cử chỉ của hắn đều toát lên vẻ điềm tĩnh, ung dung tự tại. Nước trà nóng chảy xuống chén, tạo nên một làn hơi mỏng, mang theo hương thơm dịu nhẹ của trà mộc.
“Ngươi nhìn tiên sinh kìa,” Linh khẽ nói, ánh mắt cô bé dán chặt vào Tạ Trần. “Trước đây, ta chỉ thấy tiên sinh là người đọc sách, pha trà. Nhưng giờ đây, ta thấy được sự tinh tế trong cách hắn cầm ấm, sự kiên nhẫn trong cách hắn rót trà, không vội vã, không hấp tấp. Mỗi giọt trà rơi xuống chén đều mang theo một sự an yên lạ thường. Đó có phải là một bài học về sự bình tĩnh, về cách sống chậm lại để cảm nhận mọi thứ?”
Tiểu An nhìn theo hướng Linh chỉ, đôi mắt cậu bé mở to. Cậu bé chưa bao giờ nghĩ v��� những điều ấy theo cách đó. Đối với cậu, Tạ Trần chỉ đơn giản là “tiên sinh”, là người dạy chữ, là chủ quán sách.
“Và kìa,” Linh tiếp tục, ánh mắt cô bé chuyển sang một vị khách vừa bước vào quán. Đó là một lão già râu tóc bạc phơ, dáng vẻ hiền lành. Lão khẽ mỉm cười với Tạ Trần, rồi cất tiếng chào hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy vẻ thân thiện. “Tiếng cười của lão bá kia. Nó không phải là một tiếng cười lớn, nhưng lại chất chứa sự vui vẻ, sự mãn nguyện. Hắn đã sống bao nhiêu năm trên đời, đã trải qua bao nhiêu thăng trầm, và giờ đây, hắn vẫn có thể cười một cách hồn hậu như vậy. Đó có phải là một câu chuyện về sự lạc quan, về cách con người tìm thấy niềm vui trong cuộc sống bình dị?”
Linh nhắm mắt lại, dường như đang lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả tâm hồn. Tiếng chim hót, tiếng rót trà, tiếng cười của lão bá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Cô bé cảm nhận được mùi trà mới pha, mùi giấy cũ, và cả mùi của những câu chuyện đang len lỏi trong không khí.
“Vậy ra,” Linh khẽ mở mắt, nhìn Tiểu An với ánh mắt sáng ngời. “Cái ‘bình thường’ mà ta thấy, thật ra lại không hề bình thường chút nào. Mỗi khoảnh khắc, mỗi sự vật, mỗi con người đều ẩn chứa một câu chuyện riêng, một bài học riêng. Tạ Trần tiên sinh đã không bảo ta đi tìm những điều lớn lao, mà là học cách nhìn thấy những điều lớn lao trong chính những điều nhỏ bé. Đây không chỉ là việc ghi chép sự kiện, mà là ghi chép ‘nhân quả’, ghi chép ‘nhân tính’.”
Cô bé cầm lại cây bút lông, lần này không còn sự ngập ngừng như ban nãy. Cô bé đã tìm thấy điểm khởi đầu của mình, không phải ở những điều kỳ vĩ, mà ở chính những chi tiết giản dị nhất của cuộc sống. Trang giấy trắng tinh khôi không còn là một khoảng trống đáng sợ, mà là một cánh đồng màu mỡ, sẵn sàng đón nhận những hạt giống của tri thức và cảm xúc. Tiểu An nhìn Linh, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự ngưỡng mộ. Có lẽ, những điều mà Linh đang nói, dù cậu bé chưa hiểu hết, nhưng cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong đó. Cu���n sổ trắng trong tay Linh không chỉ là một cuốn sổ, mà nó dường như đã trở thành một tấm gương, phản chiếu cả một thế giới.
***
Tiểu An đã rời đi từ lúc nào không hay, mang theo sự tò mò và những suy nghĩ mới mẻ về thế giới “bình thường” mà Linh vừa khơi gợi. Quán sách lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần và tiếng gió thổi nhẹ qua khung cửa. Ánh nắng chiều đã dịu dần, không còn gay gắt như buổi trưa, mà thay vào đó là một màu vàng cam ấm áp, phủ lên mọi vật một vẻ đẹp trầm lắng, hoài cổ. Không khí trở nên mát mẻ hơn, mang theo chút hương đất ẩm và mùi hoa dại từ con đường mòn phía sau quán.
Linh vẫn ngồi đó, bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nhưng giờ đây, tâm trạng cô bé đã hoàn toàn khác. Sự bối rối, ngập ngừng ban sáng đã tan biến, nhường chỗ cho một sự tập trung cao độ và một niềm cảm hứng mãnh liệt. Những quan sát ban sáng, những suy tư về chú chim sẻ, cách Tạ Trần pha trà, và tiếng cười của lão bá khách hàng, tất cả đã len lỏi vào tâm trí cô bé, sắp xếp lại thành những dòng ý tưởng mạch lạc, rõ ràng. Cô bé nhận ra rằng, “những câu chuyện của nhân gian” không cần phải là những điều xa vời, mà chúng hiện hữu ngay trong từng khoảnh khắc, từng chi tiết nhỏ bé nhất của cuộc sống.
Cô bé cầm cây bút lông, lần này, ngón tay cô bé không còn run rẩy. Hơi ấm từ cán bút gỗ truyền qua lòng bàn tay, tựa như một nguồn năng lượng đang chảy vào huyết quản. Cô bé chấm bút vào nghiên mực, rồi chậm rãi đặt xuống trang giấy trắng tinh khôi. Nét chữ đầu tiên, ban đầu còn ngập ngừng, nhưng rồi dần trở nên tự tin, thanh thoát.
“Hôm nay,” Linh khẽ lẩm bẩm, mắt dán chặt vào trang giấy, như thể đang nói chuyện với chính mình. “Ánh nắng sớm đã nhảy múa trên trang sách, và tiếng chim sẻ đã hát một bản tình ca về sự tự do… Đó là cái khởi đầu, cái ‘bình thường’ mà ta đã bỏ lỡ bấy lâu.”
Cô bé viết:
*“Ngày ấy, khi nắng sớm vươn mình qua rặng mây, rọi chiếu vạn vật, ta ngồi đây, bên khung cửa sổ quán sách cũ. Hương trà dịu dàng lan tỏa, hòa cùng mùi giấy m��c và gỗ đàn hương, tạo nên một không gian tĩnh tại, nơi thời gian dường như ngưng đọng. Trong khoảnh khắc ấy, một chú chim sẻ nhỏ, lông màu nâu xám, đã đậu trên cành cổ thụ. Tiếng hót của nó, trong trẻo và vô tư, vang vọng trong không gian buổi sớm, tựa hồ đang kể một câu chuyện về sự tự do không ràng buộc, về niềm hân hoan khi đón chào một ngày mới. Ta đã từng nghĩ, đây chỉ là một chú chim sẻ bình thường. Nhưng giờ đây, dưới ánh mắt chiêm nghiệm, ta nhận ra, trong cái ‘bình thường’ ấy, ẩn chứa cả một vũ trụ của sự sống. Mỗi sợi lông, mỗi cái nghiêng đầu, mỗi tiếng hót đều là một dấu vết của sự tồn tại, một minh chứng cho vẻ đẹp của vạn vật.”*
Nét chữ của Linh, ban đầu còn có chút vụng về, nhưng càng viết càng trở nên trôi chảy, mạch lạc. Tâm hồn cô bé như đang được giải phóng, những suy nghĩ, cảm nhận cứ thế tuôn trào ra đầu ngọn bút. Cô bé không còn cố gắng “viết” mà là “ghi lại”, “ghi chép” một cách chân thật nhất những gì cô bé cảm nhận được từ thế giới xung quanh.
Cô bé tiếp t��c viết, miêu tả chi tiết về cách Tạ Trần pha trà, về sự điềm tĩnh và tinh tế trong từng cử chỉ của hắn, về hương thơm dịu nhẹ của trà mộc lan tỏa trong không khí. Cô bé viết về tiếng cười hồn hậu của lão bá khách hàng, về sự lạc quan và niềm vui sống mà lão mang lại. Mỗi chi tiết nhỏ, mỗi cảm nhận thoáng qua, đều được cô bé ghi lại một cách tỉ mỉ, như một người thợ thủ công đang dệt nên một tấm thảm quý giá từ những sợi chỉ nhỏ bé nhất.
“Không cần những điều lớn lao. Chỉ cần những điều nhỏ bé, chân thật nhất,” Linh tự nhủ. Cô bé hiểu rằng, giá trị của cuốn sổ này không nằm ở việc nó ghi lại những kỳ tích, mà ở việc nó ghi lại “nhân tính”, ghi lại “Nhân Đạo” qua từng mảnh đời, từng câu chuyện bình dị. Đây không chỉ là một cuốn sổ ghi chép, mà là một tấm gương phản chiếu tâm hồn của nhân gian, một “sử ký” của kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy giá trị của mình không phải qua sức mạnh siêu nhiên, mà qua chính cuộc sống bình dị, chân thực.
Tạ Trần, ngồi ở quầy, đã không c��n đọc sách. Hắn khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, nhìn về phía Linh. Hắn không nói một lời nào, nhưng khóe môi hắn khẽ cong lên, một nụ cười mãn nguyện, ẩn chứa niềm tự hào. Hắn cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong bầu không khí xung quanh Linh, một luồng sinh khí mới mẻ, một sự bình yên sâu sắc đang lan tỏa từ cô bé. Linh, cô bé thư sinh với trái tim nhân ái, đã bắt đầu hành trình của mình, không phải bằng những bước chân vội vã, mà bằng những nét bút chậm rãi, đầy chiêm nghiệm.
Linh vẫn say sưa viết, nét chữ ban đầu còn ngập ngừng nhưng giờ đã trở nên tự tin, thanh thoát, thể hiện sự chắc chắn trong từng ý nghĩ. Cô bé thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra ngoài, hoặc nhìn vào một góc nào đó trong quán, rồi lại cúi xuống viết, ánh mắt sáng ngời. Cô bé đang học cách quan sát, học cách cảm nhận, và học cách biến những cảm nhận ấy thành lời. Đây không chỉ là một hành trình khám phá thế giới bên ngoài, mà còn là một hành trình khám phá chính tâm hồn mình, một sự thức tỉnh về giá trị của sự sống.
Ánh sáng của đèn dầu đã được thắp lên, thay thế cho ánh nắng chiều đang dần tắt. Ánh đèn hắt lên khuôn mặt cô bé, in rõ vẻ quyết tâm và hy vọng. Cuốn sổ trắng không còn trắng nữa, những dòng chữ đầu tiên đã được ghi lại, tựa như những hạt mầm đầu tiên của một khu vườn mới. Những ghi chép của Linh về “những điều nhỏ nhặt” sẽ cho thấy rằng giá trị thực sự của cuộc sống không nằm ở sức mạnh hay quyền lực, mà ở sự trọn vẹn của những khoảnh khắc bình dị. Cuốn sổ này, với mỗi dòng chữ được viết ra, sẽ trở thành một “sử ký” của kỷ nguyên Nhân Gian mới, ghi lại những câu chuyện và triết lý của thế hệ kế cận, một minh chứng hùng hồn cho sự luân hồi của vạn vật và hành trình không ngừng nghỉ của con người trong việc khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Linh, với cuốn sổ trắng trong tay, đã bắt đầu viết nên những trang sử ấy, từng bước định hình một bình minh mới cho nhân gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.