Nhân gian bất tu tiên - Chương 1325: Tâm Hồn Trong Trẻo: Hạt Giống Của Kỷ Nguyên Mới
Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm, chứa đựng sự hy vọng. Thiên Đạo có thể suy tàn, tiên pháp có thể biến mất, nhưng "nhân đạo" sẽ vẫn vươn mình, được vun đắp từ chính những điều bình dị nhất, từ những trái tim biết trân trọng cuộc sống, biết tìm thấy sự trọn vẹn trong từng khoảnh khắc. Và Linh, cùng với thế hệ mới, sẽ là những người tiếp nối, viết nên những câu chuyện vĩ đại nhất của "nhân gian" này, không cần thành tiên, chỉ cần "sống một đời bình thường", trọn vẹn với "nhân tính" của mình.
***
Rạng sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang e ấp luồn qua khe cửa sổ, Tạ Trần đã thức giấc. Quán sách vẫn còn chìm trong màn đêm tĩnh mịch, chỉ c�� ánh trăng cuối cùng còn vương vấn trên mái ngói, vẽ nên những bóng đổ xiêu vẹo. Hắn không vội nhóm lửa hay thắp đèn, chỉ lặng lẽ ngồi bên bàn trà đêm qua, nơi chén trà của hắn và Linh vẫn còn đó, mang theo chút hương thơm nhàn nhạt của lá trà đã nguội. Hắn nâng chén của mình lên, nhấp một ngụm, cảm nhận vị chát nhẹ đầu lưỡi, rồi dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh. Đêm qua, hương trà Linh pha còn vương vấn trong tâm trí hắn, không phải vì sự hoàn hảo, mà bởi sự tinh khiết của tâm hồn nàng đặt vào đó.
Hắn khẽ thở dài, không phải là tiếng thở dài của mệt mỏi, mà là của một sự chiêm nghiệm sâu sắc. Ánh mắt hắn dõi theo những tia nắng ban mai yếu ớt bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, rọi xuống sàn gỗ đã bạc màu. Những hạt bụi li ti, tựa như những vì tinh tú nhỏ bé, nhảy múa trong luồng sáng mờ ảo ấy, tạo nên một vũ điệu của sự sống vô thường. Quán sách, một thế giới nhỏ bé tách biệt khỏi sự ồn ào của nhân gian, giờ đây lại càng thêm tĩnh lặng, như một bức tranh thủy mặc vừa được vẽ xong, mọi chi tiết đều được đặt đúng vị trí, không thừa, không thiếu. Mùi giấy cũ, mực khô, và gỗ đàn hương phảng phất trong không khí, hòa quyện với chút dư vị trà còn sót lại, tạo nên một không gian vừa thanh tịnh, vừa ấm cúng.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ngón tay khẽ vuốt ve cạnh chén. Hắn nghĩ về Linh, về cô bé tám, chín tuổi mà hắn đã chứng kiến sự trưởng thành từng ngày. Đêm qua, nàng đã hỏi về "Vô Vi Chi Đạo," một khái niệm mà ngay cả những tu sĩ kinh nghiệm cũng khó lòng thấu hiểu trọn vẹn. Nhưng Linh, với tâm hồn trong sáng, lại cảm nhận nó qua từng giọt trà, qua sự tĩnh lặng của khoảnh khắc. Đó không chỉ là "học," mà là "hiểu." Giữa "học" và "hiểu" là một vực sâu ngăn cách, tựa như khoảng cách giữa việc nhìn thấy một con sông và thực sự cảm nhận được dòng chảy của nó. Nhiều người tu tiên, cả đời đọc vạn quyển kinh điển, tu vạn loại công pháp, nhưng lại chỉ dừng lại ở ngưỡng "học," không thể chạm đến cái "hiểu" thực sự về Thiên Đạo, về nhân sinh. Họ khao khát sức mạnh, khao khát sự bất tử, mà quên mất rằng giá tr��� cốt lõi của "đạo" nằm ở sự trọn vẹn của "sống."
Trong tâm trí Tạ Trần, hình ảnh Linh chăm chú pha trà, đôi mắt nàng ánh lên sự tập trung cao độ, lại hiện rõ mồn một. Nàng không cố gắng làm cho hoàn hảo, mà chỉ làm một cách tự nhiên nhất, với tất cả sự trân trọng. Đó chính là bản chất của "vô vi," không phải là không làm gì, mà là làm mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu, không chấp niệm. Các tu sĩ thường dùng thần thông để ép vạn vật tuân theo ý mình, cưỡng ép linh khí, cưỡng ép Thiên Đạo. Nhưng Linh, nàng chỉ đơn giản là để nước sôi, để trà ngấm, để thời gian trôi chảy, và rồi hương vị tinh túy nhất sẽ tự nhiên mà đến.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận nhịp đập chậm rãi của trái tim mình. Thiên Đạo đang suy yếu, đó là một sự thật không thể chối cãi. Linh khí ngày càng mỏng, và con đường tu tiên dần trở thành một con đường dẫn đến sự "mất người." Nhưng đồng thời, trong sự suy tàn đó, một hạt giống mới đang nảy mầm. Hạt giống của "nhân đạo," được vun đắp từ những giá trị cơ bản nhất: tri thức, lòng nhân ái, sự trân trọng cuộc sống bình thường. Linh chính là một trong những hạt giống ấy, một biểu tượng cho thế hệ mới, những người sẽ không còn bị ràng buộc bởi khao khát thành tiên, mà tìm thấy giá trị của mình trong chính cuộc sống làm người.
Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn lại một lần nữa dõi về phía kệ sách quen thuộc. Một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' nằm yên lặng trên một ngăn cao, phủ một lớp bụi mỏng. Hắn biết, mình không cần phải chủ động "gieo" bất cứ điều gì vĩ đại. Hắn chỉ cần là một "điểm neo nhân quả," một người quan sát, một người đồng hành, để những hạt giống tốt đẹp tự tìm thấy mảnh đất màu mỡ để nảy mầm. Hắn đã từng đấu tranh với ý nghĩ liệu mình có đang "can thiệp" quá nhiều vào sự tự nhiên của thế giới khi gieo những hạt giống tri thức này hay không. Nhưng rồi hắn nhận ra, đó không phải là can thiệp, mà là "thuận theo tự nhiên" của nhân tính. Con người vốn dĩ có tri thức, có lòng trắc ẩn, có khao khát tìm hiểu. Hắn chỉ đơn giản là mở ra một cánh cửa, để những khao khát ấy được bộc lộ, được nuôi dưỡng. Đây không phải là một sự ép buộc, mà là một sự giải phóng.
Tiếng gió nhẹ thoảng qua kẽ lá bên ngoài cửa sổ, mang theo hơi sương mát lành của buổi sớm. Tiếng chim hót lảnh lót từ ngọn cây cổ thụ trước quán, như một bản hòa ca chào đón ngày mới. Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, nhưng chứa đựng sự bình yên và một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn biết, con đường phía trước của nhân gian còn dài, còn nhiều thử thách. Nhưng chỉ cần những tâm hồn như Linh vẫn còn đó, vẫn còn biết trân trọng những điều giản dị, vẫn còn tìm thấy "đạo" trong sự bình thường, thì "nhân đạo" sẽ không bao giờ suy tàn. Cuộc cách mạng vĩ đại nhất không phải là sự thay đổi Thiên Đạo từ trên cao, mà là sự thay đổi từ chính bên trong mỗi con người, từ những điều nhỏ bé nhất trong cuộc sống hàng ngày.
***
Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng vàng ươm rải đều khắp mặt đất, xuyên qua những tán lá xanh non, vẽ nên những đốm sáng lấp lánh trên con đường đất trước quán sách. Cảnh vật bừng tỉnh sau một đêm dài, và không khí trở nên ấm áp, dễ chịu hơn. Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng còn sót lại của buổi sớm. Linh xuất hiện ở ngưỡng cửa, trên người vẫn là bộ y phục vải bông đơn giản, gọn gàng, nhưng đôi mắt nàng hôm nay ánh lên một vẻ tinh anh, tựa như đã được gột rửa sau bài học trà đêm qua. Nàng không vội chào Tạ Trần, mà khẽ khàng đi thẳng đến khu vực 'góc sách trẻ em' ở một góc quán.
Tạ Trần, vẫn ngồi ở bàn của mình, tay cầm một cuốn sách cũ, nhưng ánh mắt hắn lại chăm chú dõi theo Linh. Nàng cúi người xuống, bắt đầu sắp xếp lại từng cuốn sách trên kệ. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên sự tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể đang đối xử với những bảo vật vô giá. Nàng đặt từng cuốn sách vào đúng vị trí của nó, gáy sách thẳng hàng, mặt sách ngay ngắn. Thi thoảng, nàng lại dừng lại, khẽ lật vài trang, đôi mắt to tròn lướt qua những dòng chữ, những bức vẽ minh họa, trên môi nở một nụ cười rất khẽ, như đang trò chuyện với chính những cuốn sách đó.
Hành động của Linh, dù chỉ là việc sắp xếp sách đơn giản, nhưng lại khiến Tạ Trần liên tưởng đến cách nàng pha trà đêm qua. Cùng một sự tập trung, cùng một sự trân trọng. Hắn chợt nhận ra, đây không còn là một đứa trẻ ham học hỏi thông thường. Linh đang tự mình tìm thấy một "đạo" trong sự bình thường, trong những công việc hàng ngày. Cái "đạo" ấy không phải là sức mạnh thần thông, không phải là sự trường sinh bất tử, mà là sự trọn vẹn, sự bình yên đến từ việc làm mọi thứ với tâm hồn thanh tịnh, không chút tạp niệm.
"Đạo" của các tu sĩ là tìm kiếm sự vĩ đại từ bên ngoài, cưỡng đoạt linh khí, phá vỡ giới hạn. Nhưng "đạo" mà Linh đang vô thức đi theo lại là sự khai mở từ bên trong, là sự hiểu biết về trật tự tự nhiên, về giá trị của những điều nhỏ bé. Trong tâm trí Tạ Trần, Nhân Quả Luân Bàn khẽ xoay chuyển. Hắn thấy rõ, mỗi hành động nhỏ của Linh, mỗi cuốn sách nàng sắp xếp, mỗi nụ cười nàng trao cho tri thức, đều đang gieo những hạt giống nhân quả tốt lành, không chỉ cho riêng nàng, mà cho cả thế hệ tương lai của Nhân Gian.
Hắn chợt nhớ đến những tu sĩ từng khao khát tiên đạo, những người đã bỏ lại nhân tính, ký ức để đổi lấy sức mạnh. Họ có thể đạt được quyền năng, nhưng họ đã "mất người." Còn Linh, nàng đang vun đắp "nhân tính" của mình bằng tri thức, bằng sự trân trọng cuộc sống. Nàng không cần "thành tiên" để trở nên vĩ đại. Chính sự bình thường, sự trọn vẹn trong tâm hồn nàng, đã là một dạng "đạo" cao quý hơn bất kỳ tiên pháp nào.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nguội, vị trà đã mất đi sự tươi mới, nhưng vẫn còn đó sự thanh khiết. Mùi giấy cũ, mực và gỗ phảng phất trong không khí, giờ đây hòa cùng mùi hương dịu nhẹ của những đóa hoa nhài từ ngoài vườn đưa vào theo làn gió. Tiếng gió khẽ thổi qua những trang sách mở, tạo nên âm thanh xào xạc như tiếng thì thầm của thời gian.
Linh đứng dậy, nhìn ngắm thành quả của mình. Khu vực góc sách trẻ em giờ đây trở nên gọn gàng, ngăn nắp hơn bao giờ hết. Nàng quay lại, ánh mắt chạm vào Tạ Trần.
"Tiên sinh, con đã sắp xếp xong sách rồi ạ," Linh nói, giọng nàng trong trẻo như tiếng suối. "Hôm nay con muốn đọc thêm về những câu chuyện về người phàm đã làm được những điều vĩ đại mà không cần phép thuật."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Con bé hiểu được rằng, phép thuật không phải là thước đo của sự vĩ đại," hắn nghĩ thầm. "Đó chính là 'Vô Vi Chi Đạo' đang dần khai hoa."
"Vậy con hãy chọn lấy một cuốn đi, Linh nhi," Tạ Trần đáp, giọng hắn trầm ấm. "Tri thức là vô tận, và câu chuyện về nhân gian còn vĩ đại hơn bất kỳ thần tích nào."
Linh gật đầu, đôi mắt nàng lại một lần nữa lướt qua những gáy sách. Nàng không vội vàng, mà dừng lại trước một cuốn sách bìa đã sờn cũ, có vẻ đã được đọc đi đọc lại nhiều lần. Đó là một cuốn truyện kể về một vị lão nông đã dùng trí tuệ và sự kiên trì để biến một vùng đất cằn cỗi thành cánh đồng trù phú, nuôi sống cả một ngôi làng, vượt qua bao thiên tai mà không cần đến một phép màu nào. Nàng nhẹ nhàng rút cuốn sách ra, ôm vào lòng.
Tạ Trần quan sát Linh, trên môi hắn nở một nụ cười rất khẽ. Hắn biết, cô bé không chỉ đơn thuần là tìm kiếm một câu chuyện. Nàng đang tìm kiếm những bài học, những giá trị để vun đắp cho tâm hồn mình, để hiểu rõ hơn về thế giới xung quanh. Sự trưởng thành của Linh không phải là sự thay đổi đột ngột, mà là một quá trình tự nhiên, giống như dòng suối nhỏ chảy dần thành sông lớn, không cần phải cưỡng ép, không cần phải vội vã. Linh, với tâm hồn trong sáng và trí tuệ sắc bén, đang từng bước trở thành trụ cột tinh thần quan trọng, một người dẫn dắt thế hệ mới trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo'. Khả năng thấu hiểu nhân quả tự nhiên của Linh cho thấy 'điểm neo nhân quả' không chỉ là khả năng của Tạ Trần, mà có thể là một tiềm năng tiềm ẩn trong mỗi con người, cần được nuôi dưỡng bằng tri thức và nhân tính.
***
Chẳng mấy chốc, đã đến giữa trưa. Ánh nắng không còn gay gắt mà trở nên ấm áp, dịu dàng, phủ lên mọi vật một màu vàng óng. Từ bên ngoài quán sách, tiếng bước chân rộn ràng hơn, tiếng cười nói líu ríu của trẻ con vọng vào. Các em nhỏ trong thị trấn, sau buổi học chữ hay giúp việc nhà, lại kéo nhau đến 'góc sách trẻ em' quen thuộc. Thư Đồng Tiểu An, với bộ áo vải thô cũ kỹ và đôi mắt tinh nhanh, là người đến đầu tiên, chạy thẳng đến chỗ Linh đang ngồi đọc sách.
"Linh tỷ tỷ!" Tiểu An reo lên, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách. "Tỷ tỷ đang đọc gì vậy? Có chuyện gì hay không?"
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt nàng ánh lên vẻ hiền từ, dịu dàng. Nàng khẽ mỉm cười với Tiểu An, rồi đặt cuốn sách xuống, tay vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh. "Là chuyện về một lão nông đã biến sa mạc thành vườn cây ăn trái đấy, Tiểu An. Một câu chuyện thật diệu kỳ, không cần phép thuật mà vẫn làm được những điều phi thường."
Ngay lập tức, những đứa trẻ khác cũng ùa vào, vây quanh Linh như những chú chim non quây quần bên chim mẹ. Tiếng cười nói, tiếng chân bước nhẹ, tiếng lật trang sách, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của tuổi thơ. Mùi giấy cũ, mực và gỗ đàn hương trong quán sách giờ đây còn v��ơng thêm chút mùi kẹo ngọt mà một vài đứa trẻ mang theo, cùng với mùi đất ẩm nhẹ từ đôi giày của chúng.
Linh bắt đầu kể chuyện. Giọng nàng trầm bổng, lúc du dương, lúc hào sảng, cuốn hút tất cả các em nhỏ vào thế giới của câu chuyện. Nàng không chỉ đọc, mà còn giải thích, lồng ghép những bài học đơn giản về sự kiên trì, về trí tuệ, về lòng tốt vào từng chi tiết. Nàng đưa tay chỉ vào những bức vẽ minh họa trong sách, giải thích về những công cụ mà lão nông đã sử dụng, về cách ông ấy quan sát thiên nhiên để hiểu về đất đai, về nước, về cây trồng.
Tạ Trần, vẫn ngồi ở bàn của mình, khẽ nhấp trà. Vị trà đã nguội hoàn toàn, nhưng hắn vẫn cảm nhận được sự thanh khiết trong từng giọt. Hắn nhìn những đứa trẻ, những gương mặt non nớt nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tò mò, khao khát tri thức. Hắn thấy Linh, không chỉ là người kể chuyện, mà còn là một người thầy, một người dẫn dắt. Nàng kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi ngây thơ của lũ trẻ, đôi khi dừng lại suy nghĩ thật lâu để tìm ra cách giải thích dễ hiểu nhất.
Thư Đồng Tiểu An, vốn thông minh lanh lợi, không ngừng đặt ra những câu hỏi. "Linh tỷ tỷ," Tiểu An hỏi, đôi mắt to tròn mở to, "nếu lão nông không có tiên pháp, vậy làm sao ông ấy biết được lúc nào thì trời mưa, lúc nào thì nắng hạn để trồng cây? Chẳng phải tiên nhân mới có thể nhìn thấu thiên cơ sao?"
Linh mỉm cười, không vội trả lời. Nàng nhìn vào mắt Tiểu An, rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng đang trôi lững lờ trên bầu trời xanh thẳm. "Tiểu An, tiên nhân có thể nhìn thấu thiên cơ bằng phép thuật, nhưng lão nông lại nhìn thấu thiên cơ bằng chính đôi mắt và khối óc của mình. Ông ấy quan sát con gió, nhìn màu sắc của mây, lắng nghe tiếng côn trùng, cảm nhận hơi ẩm trong đất. Tất cả những điều đó, đều là những dấu hiệu mà trời đất đã ban tặng cho con người. Chúng ta không cần phép thuật để hiểu, chỉ cần kiên nhẫn quan sát và suy ngẫm, con sẽ tìm thấy câu trả lời."
Lời giải thích của Linh không chỉ đơn thuần là một câu trả lời, mà là một bài học sâu sắc về sự kết nối giữa con người và tự nhiên, về khả năng thấu hiểu "nhân quả" mà không cần đến sức mạnh siêu nhiên. Nàng đã dùng những ví dụ đời thường, đơn giản để giải thích một khái niệm phức tạp, khiến lũ trẻ, dù non nớt, cũng có thể phần nào hiểu được. Tạ Trần khẽ gật đầu. Đây chính là cái "đạo" mà hắn hằng mong muốn. Không phải là sự sùng bái sức mạnh, mà là sự tôn trọng trí tuệ, sự thấu hiểu thế giới bằng chính bản thân mình.
Sự lan tỏa của tri thức và nhân ái thông qua 'góc sách trẻ em' và Linh minh chứng cho việc xã hội không tiên đạo đang dần hình thành nền tảng văn hóa vững chắc, từng bước hiện thực hóa lời tiên tri 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên'. Tạ Trần cảm nhận rõ ràng sự sống động, sự hy vọng dâng trào trong quán sách. Tiếng cười nói của lũ trẻ, tiếng kể chuyện trầm bổng của Linh, tiếng lật trang sách xào xạc, tất cả đều là những âm thanh của một kỷ nguyên mới đang trỗi dậy. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng "nhân đạo" sẽ không bao giờ lụi tàn, bởi nó được vun đắp từ chính những tâm hồn trong sáng, những trí tuệ sắc bén của thế hệ tương lai.
Hắn khẽ khép mắt lại, để những âm thanh, những hình ảnh ấy thấm sâu vào tâm hồn. Tạ Trần biết, hắn không cần phải làm gì nhiều hơn thế. Sự phát triển của Linh, của Tiểu An, và của tất cả những đứa trẻ này, chính là câu trả lời, là minh chứng cho con đường hắn đã chọn. Chúng đang lớn lên, không phải để thành tiên, mà để sống một đời bình thường, trọn vẹn, để viết nên những câu chuyện vĩ đại nhất của nhân gian, không bằng phép thuật, mà bằng chính trí tuệ, lòng nhân ái và sự hiểu biết về "nhân quả" của mình. Hắn đã gieo những hạt giống, và giờ đây, chúng đang nảy mầm, đơm hoa kết trái, tạo nên một khu vườn tri thức và lòng nhân ái, nơi "Bình Thường Vĩnh Cửu" không còn là một giấc mộng, mà là một hiện thực đang dần hình thành. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần một vị cứu tinh, chỉ cần những con người biết trân trọng cuộc sống.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.