Nhân gian bất tu tiên - Chương 1309: Tâm Thư Trong Từng Cuộc Trò Chuyện
Ánh dương buổi sớm như một dải lụa vàng óng, lướt qua những mái ngói rêu phong của thị trấn An Bình, rồi khẽ khàng len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc, đổ tràn vào không gian tĩnh mịch của quán sách. Không khí trong quán, vốn đã mang mùi hương dịu nhẹ của giấy cũ, mực và một chút trầm hương thoang thoảng từ bàn trà của Tạ Trần, nay lại được điểm thêm sự tươi mới của gió sớm, mang theo hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ bên cạnh. Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, ngồi tựa vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ phía sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn sau hàng mi dài khẽ lướt trên những trang sách cổ. Khuôn mặt hắn thanh tú, không chút vẻ phong trần của kẻ tu luyện, mà thay vào đó là sự điềm tĩnh, an nhiên của một kẻ đã nhìn thấu nhân gian. Hắn không đọc nhanh, mỗi câu chữ như được nghiền ngẫm, thẩm thấu, rồi hóa thành những dòng suy tư cuộn trào trong tâm trí.
Hắn thầm nghĩ, một ngày mới lại đến, mang theo vô vàn những câu chuyện chưa kể, những số phận đang chờ được khai mở. Sự tĩnh lặng này, cái cảm giác bình yên đến lạ lùng này, chính là phúc lành mà nhân gian đã phải đánh đổi bằng cả một kỷ nguyên khao khát thành tiên. Giờ đây, khi Thiên Đạo đã suy tàn, khi linh khí đã cạn kiệt, con người lại tìm thấy sự trọn vẹn trong những điều nhỏ bé, giản dị nhất. Quán sách này, không còn là nơi cất giữ những bí kíp tu luyện hay công pháp thần thông, mà đã trở thành một hải đăng của tri thức, của những câu chuyện về nhân sinh, về lòng người. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã kiên trì theo đuổi, không can thiệp cưỡng ép, mà chỉ lặng lẽ gieo những hạt mầm thiện lương, để chúng tự do nảy nở, tự do định hình tương lai.
Linh, với đôi mắt sáng trong và cử chỉ nhanh nhẹn, đang cùng Tiểu An sắp xếp lại những kệ sách vừa được bổ sung. Những cuốn sách mới tinh, bìa giấy bóng loáng, xen kẽ với những cuốn cũ kỹ, ố màu thời gian, tạo nên một bức tranh đa sắc về tri thức nhân loại. Tiểu An, cậu thư đồng gầy gò nhưng thông minh, cẩn thận đặt một cuốn "Kỳ Văn Dị Thú Lục" lên kệ cao nhất. "Tiên sinh, cuốn 'Kỳ Văn Dị Thú Lục' này nên đặt ở đâu ạ? Con thấy nó khá thú vị," Tiểu An hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tò mò. Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo vẻ hiếu học. Linh chỉ mỉm cười, khẽ chỉnh lại một vài cuốn sách khác, động tác nhẹ nhàng nhưng vô cùng tỉ mỉ. Bầu không khí trong quán ấm cúng, an yên, như một lời khẳng định cho cái gọi là "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi mỗi khoảnh khắc đều được trân trọng, mỗi hành động đều mang một ý nghĩa riêng.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt rời khỏi trang sách, hướng về phía Tiểu An và Linh. "Cứ đặt nó cạnh 'Sơn Hải Kinh' đi, Tiểu An. Những câu chuyện về kỳ thú dù là tưởng tượng hay có thật, đều khơi gợi trí tò mò và mở rộng tầm mắt con người. Chúng giúp ta nhận ra rằng thế giới này còn vô vàn điều kỳ diệu, không phải chỉ nằm trong những phép thuật hay linh lực." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng chứa đựng một sự khích lệ sâu sắc. Hắn nhìn Linh, cô bé đang khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách cũ, dường như đang trò chuyện cùng nó. Tạ Trần biết, Linh không chỉ đơn thuần là sắp xếp sách, mà cô bé đang cảm nhận chúng, cảm nhận những câu chuyện, những linh hồn ẩn chứa bên trong. Đó chính là sự thấu hiểu, là lòng trắc ẩn bẩm sinh mà hắn đã nhận thấy ở cô bé, một khả năng quý giá hơn mọi loại tu vi thần thông. Hắn nhận ra, những hạt mầm mà hắn gieo trồng đang nảy nở theo một cách kỳ diệu, không cần đến sự can thiệp trực tiếp, chỉ cần một môi trường thuận lợi, một sự dẫn dắt nhẹ nhàng, những giá trị nhân văn sẽ tự tìm thấy con đường để phát triển.
Tiểu An vâng lời, cẩn thận đặt cuốn sách vào vị trí được chỉ dẫn. Cậu bé còn nán lại, lật vài trang sách, ánh mắt tràn đầy sự hứng thú. Linh thì vẫn tiếp tục công việc của mình, nhưng đôi lúc lại ngẩng lên nhìn Tạ Trần, dường như đang cố gắng thấu hiểu những suy nghĩ sâu xa trong ánh mắt hắn. Sự tinh tế của cô bé không chỉ dừng lại ở việc cảm nhận cảm xúc của người khác, mà còn ở việc cảm nhận được những luồng tư tưởng vô hình, những triết lý ẩn chứa trong không gian xung quanh. Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ leng keng, báo hiệu một ngày mới đã chính thức bắt đầu, và những câu chuyện mới, những bài học mới, đang chờ đợi được hé mở. Mùi hương của sách, của trà, của hoa nhài hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của quán sách, một nơi chốn mà thời gian dường như trôi chậm lại, để con người có thể tìm thấy sự bình yên trong tâm hồn.
***
Khi nắng đã lên cao, nhuộm vàng cả con đường đất trước quán, một bóng người thanh thoát xuất hiện, khẽ khàng bước vào. Đó là Nàng Thơ Mộng Dao, người thường xuyên ghé thăm quán sách, không phải để tìm kiếm tri thức khô khan, mà để nuôi dưỡng tâm hồn nghệ sĩ của mình. Nàng mặc một bộ y phục lụa màu xanh ngọc bích, nhẹ nhàng bay phấp phới theo làn gió, tôn lên vẻ đẹp thanh thoát, thoát tục. Mái tóc đen dài được búi cao một cách đơn giản, để lộ vầng trán cao và đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Trên tay nàng, như thư��ng lệ, là một cuộn giấy vẽ và vài cây bút lông, vật bất ly thân của một người nghệ sĩ.
Hôm nay, nét mặt nàng có vẻ trầm ngâm hơn thường lệ. Ánh mắt nàng lướt qua các kệ sách với một nỗi bối rối khó tả, như đang tìm kiếm điều gì đó vô hình, một lời giải đáp cho những trăn trở trong lòng. Nàng không nói thẳng ra điều mình muốn, chỉ khẽ thở dài nhẹ, đôi khi dừng lại trước một cuốn sách có bìa vẽ phong cảnh cổ xưa, rồi lại lắc đầu, như thể cuốn sách đó chưa đủ để chạm đến tận đáy sâu tâm hồn nàng. Tạ Trần vẫn ngồi yên vị, ánh mắt hắn dõi theo từng cử chỉ nhỏ nhặt của Mộng Dao. Hắn không nói, không hỏi, chỉ lặng lẽ quan sát, như một dòng sông âm thầm chảy, thấu hiểu mọi buồn vui của thế gian. Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng lại là cách giao tiếp sâu sắc nhất, cho phép người khác tự do bộc lộ nội tâm mà không cảm thấy bị thúc ép.
Linh, vừa đặt xong chồng sách cuối cùng, quay lại và bắt gặp ánh mắt bối rối của Mộng Dao. Cô bé, với sự nhạy cảm bẩm sinh của mình, ngay lập tức cảm nhận được sự dao động trong tâm hồn nàng thơ. "Chào Mộng Dao tỷ tỷ. Tỷ tìm sách gì sao ạ? Có cần muội giúp không?" Giọng Linh trong trẻo, mang theo sự quan tâm chân thành. Tiểu An, lúc này cũng đã xong việc, nhanh nhảu đi tới, ánh mắt tò mò nhìn Mộng Dao. Nàng Thơ Mộng Dao giật mình, dường như tỉnh giấc khỏi cõi mộng mơ của riêng mình. Nàng khẽ cười, một nụ cười gượng gạo, ánh mắt thoáng buồn. "À... Linh à. Ta... ta cũng không biết nữa. Chỉ là... muốn tìm một cuốn sách, một cuốn sách có thể... nói lên tiếng lòng, hoặc gợi nhắc về những vẻ đẹp đã phai tàn, nhưng vẫn còn âm ỉ đâu đó trong tâm hồn." Lời nói của nàng nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm khó tả, một sự khao khát được thấu hiểu.
Tiểu An, với suy nghĩ đơn thuần hơn, ngay lập tức đưa ra gợi ý. "Chẳng lẽ tỷ tỷ muốn tìm sách về thơ ca hay cổ vật sao? Có rất nhiều sách mới về tranh thủy mặc đấy ạ!" Cậu bé chỉ tay về phía một kệ sách sáng bóng, nơi trưng bày những cuốn sách bìa cứng, in hình những bức tranh thủy mặc tinh xảo. Nhưng Mộng Dao chỉ khẽ lắc đầu. "Không hẳn... không phải chỉ là thơ ca hay tranh thủy mặc. Nó... nó phức tạp hơn nhiều." Nàng lại thở dài, ánh mắt lại quay về phía những kệ sách cũ kỹ, như thể muốn tìm thấy một điều gì đó đã bị thời gian lãng quên. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà sen thơm ngát lan tỏa trong không khí. Hắn quan sát Linh, biết rằng cô bé đang âm thầm xâu chuỗi những thông tin, những ký ức về Mộng Dao mà cô bé đã tích lũy được qua bao lần gặp gỡ. Linh không chỉ nghe những lời Mộng Dao nói, mà cô bé còn "nghe" được những gì nàng không nói, những cảm xúc ẩn giấu sâu bên trong.
Nàng Thơ Mộng Dao lại tiếp tục lướt qua các giá sách, ngón tay nàng khẽ chạm vào bìa những cuốn sách, như thể đang cố gắng cảm nhận được linh hồn của chúng. Nàng dừng lại trước một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã phai màu, không còn rõ tên. Nàng khẽ vuốt ve bìa sách, rồi lại lắc đầu, ánh mắt thoáng hiện vẻ thất vọng. Sự bối rối của nàng không phải là không tìm được sách, mà là không tìm được *đúng* cuốn sách, cuốn sách có thể cộng hưởng với tâm trạng, với nỗi niềm đang giằng xé trong nàng. Đó là một trạng thái mà nhiều người nghệ sĩ thường gặp phải, khi cảm hứng tràn đầy nhưng lại khó tìm thấy một phương tiện để thể hiện nó ra bên ngoài một cách trọn vẹn. Và Linh, với trực giác thuần khiết của mình, đang dần nhận ra điều đó, đang cố gắng đọc vị những tín hiệu vô hình mà Mộng Dao đang phát ra. Tạ Trần thầm nghĩ, đây chính là "nhân quả" của cảm xúc, là sự kết nối vô hình giữa những tâm hồn đồng điệu, một điều mà Thiên Đạo suy tàn không thể nào xóa bỏ, mà con người lại đang tự mình tái tạo và nuôi dưỡng.
***
Linh im lặng quan sát Nàng Thơ Mộng Dao, đôi mắt cô bé chớp nhẹ, như đang xâu chuỗi những mảnh ký ức vụn vặt, những cuộc trò chuyện rời rạc mà nàng thơ đã từng chia sẻ. Trong đầu Linh, những lần Mộng Dao đến quán, không chỉ là những lần chọn sách, mà còn là những lần nàng tâm sự, bộc bạch về niềm đam mê với những bức tranh phong cảnh đã bị lãng quên trong các ngôi đền đổ nát, về nỗi buồn man mác khi chiêm ngưỡng một tàn tích cũ kỹ, về những bài thơ ẩn chứa nỗi buồn khi vẻ đẹp dần phai tàn theo năm tháng. Linh nhớ như in cách nàng yêu thích những vật phẩm cổ xưa mang dấu ấn thời gian, những thứ đã từng bị xem là vô giá trị trong thời đại khao khát thần thông, nhưng giờ đây lại được trân trọng như những chứng nhân của lịch sử, của vẻ đẹp trường tồn. Tất cả những mảnh ghép ấy, những chi tiết nhỏ nhặt mà người khác có thể bỏ qua, lại hiện lên rõ nét trong tâm trí Linh, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh về tâm hồn Mộng Dao.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, lặng lẽ quan sát. Hắn thấy ánh mắt Linh tập trung cao độ, không phải là sự tập trung của một đứa trẻ đang giải một bài toán khó, mà là sự tập trung của một tâm hồn đang cố gắng kết nối, cảm nhận. Hắn biết, Linh không chỉ đang sử dụng trí nhớ, mà cô bé đang vận dụng khả năng thấu hiểu bẩm sinh của mình, khả năng nhìn xuyên qua vẻ bề ngoài để chạm đến những cảm xúc sâu kín nhất của người khác. Đó không phải là một phép thuật, mà là một loại trí tuệ khác, một loại trí tuệ của trái tim.
Sau một lúc im lặng, Linh khẽ hít một hơi thật sâu, rồi nhẹ nhàng đi đến một kệ sách ít người chú ý, nơi những cuốn sách cũ kỹ, bìa đã bạc màu, nằm khiêm tốn. Đây không phải là kệ sách nổi bật, không có những cuốn sách mới xuất bản hay những tác phẩm được nhiều người biết đến. Nhưng Linh biết, có một cuốn sách ở đó, một cuốn sách mà cô bé đã từng lướt qua, từng cảm nhận được linh hồn của nó, và giờ đây, nó đang chờ đợi để tìm thấy chủ nhân đích thực. Cô bé đưa tay lấy xuống một cuốn sách bìa da cũ kỹ, không có tên tuổi nổi bật, trông có vẻ đã rất lâu đời. Bìa sách mờ nhạt, một vài vết sờn rách nhẹ, nhưng lại tỏa ra một thứ khí chất tĩnh lặng, cổ kính. Mùi giấy cũ, mực khô và một chút hương mộc lan phai nhạt từ bên trong tỏa ra, mang theo hơi thở của thời gian.
"Mộng Dao tỷ tỷ," Linh cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự tự tin lạ thường. "Tỷ có nhớ lần trước tỷ kể về bức tranh thủy mặc bị bỏ quên trong một ngôi miếu cổ không? Về nỗi buồn mà tỷ cảm thấy khi vẻ đẹp bị lãng quên, nhưng vẫn cố gắng tìm cách phục hồi nó? Hay những lần tỷ nói về những tàn tích xưa, về những công trình kiến trúc cổ kính bị thời gian bào mòn, nhưng vẫn ẩn chứa một vẻ đẹp bi tráng, một linh hồn không bao giờ chết?" Linh cầm cuốn sách trong tay, đôi mắt cô bé nhìn thẳng vào Mộng Dao, như đang đọc được từng suy nghĩ, từng nỗi niềm của nàng.
Nàng Thơ Mộng Dao ngạc nhiên nhìn Linh, rồi nhìn cuốn sách cũ kỹ trong tay cô bé. "Ta... ta nhớ. Nhưng cuốn sách này... có gì đặc biệt sao?" Nàng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tò mò, một tia hy vọng vừa nhen nhóm.
Linh khẽ mỉm cười, nụ cười thuần khiết như nắng sớm. Cô bé đưa cuốn sách về phía Mộng Dao, nhưng không vội trao. "Cuốn sách này không nói về cách vẽ tranh hay làm thơ cụ thể, Mộng Dao tỷ tỷ. Nó kể về những 'linh hồn' của vạn vật trong tự nhiên, những vẻ đẹp bị thời gian vùi lấp nhưng vẫn còn đó, chờ đợi người có tâm hồn để chiêm ngưỡng và đánh thức. Nó không chỉ nói về cảnh vật, mà còn về cảm xúc của người nghệ sĩ trước những điều đó, và c��ch họ tìm thấy sự bất tử trong những nét vẽ, câu chữ của mình, trong việc tái hiện lại những vẻ đẹp đã phai tàn." Linh nói, giọng cô bé nhỏ nhẹ nhưng lời lẽ lại vô cùng sâu sắc, chạm đúng vào những trăn trở thầm kín nhất của Mộng Dao.
Tạ Trần, người đã âm thầm quan sát toàn bộ, khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện hiện lên trên môi hắn. Hắn thầm nghĩ, "Thấu hiểu đến mức này... Linh không chỉ ghi nhớ, mà còn liên kết được những cảm xúc ẩn sâu, những khao khát vô hình mà chính bản thân Mộng Dao cũng chưa thể diễn tả thành lời. Cô bé không chỉ bán sách, mà còn bán cả những mảnh hồn thất lạc, những giấc mơ bị lãng quên. Đây chính là 'nhân quả' của sự thấu hiểu, một sợi dây vô hình kết nối tâm hồn người với người, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại linh lực hay thần thông nào. Những cuốn sách trong quán của ta, không chỉ là kiến thức, mà còn là cầu nối tâm hồn, là phương tiện để thế hệ mới khám phá chính mình và thế giới xung quanh, thay thế cho các pháp bảo hay bí kíp tu luyện, định hình nền văn minh phàm nhân phát triển theo hướng triết học và nghệ thuật." Hắn nhận ra rằng, sự tinh tế, khả năng thấu hiểu và ghi nhớ của Linh sẽ trở thành những phẩm chất quan trọng, giúp cô bé và thế hệ mới xây dựng những mối quan hệ bền vững và một xã hội dựa trên sự cảm thông và trí tuệ nhân văn.
***
Nàng Thơ Mộng Dao, đôi mắt vẫn còn chút ngờ vực, khẽ đưa tay đón lấy cuốn sách cũ kỹ từ tay Linh. Bìa sách thô ráp, sờn màu, nhưng khi nàng lật giở những trang giấy đã ngả vàng, một luồng cảm xúc kỳ lạ dâng trào trong tâm hồn nàng. Mùi giấy cũ, mực khô và hương mộc lan phai nhạt như một làn gió từ quá khứ, đánh thức những ký ức, những cảm xúc sâu kín nhất mà nàng đã cất giấu. Những dòng chữ, được viết bằng nét mực cổ điển, không quá hoa mỹ nhưng lại chứa đựng một nội lực mạnh mẽ, như chạm đến tận đáy lòng nàng. Đó không phải là những câu chuyện về tiên nhân hay pháp thuật, mà là những lời văn miêu tả vẻ đẹp ẩn giấu trong một cành cây khô, sự bền bỉ của một tảng đá bị phong sương, hay nỗi niềm của một họa sĩ khi cố gắng lưu giữ khoảnh khắc hoàng hôn sắp tàn. Những câu văn ấy, mỗi từ, mỗi chữ, dường như vang vọng trong tâm trí nàng, như một bản nhạc đã thất lạc bấy lâu, giờ đây bỗng tìm thấy giai điệu của nó.
Đôi mắt Mộng Dao mở to ngạc nhiên, rồi dần ánh lên vẻ xúc động, thậm chí có chút long lanh nước mắt. Nàng không kìm được, khẽ đưa tay chạm vào một dòng chữ, như muốn cảm nhận sự ấm áp, sự thấu hiểu từ trang giấy. Đó chính xác là những gì nàng đang tìm kiếm, một cuốn sách không chỉ miêu tả vẻ đẹp, mà còn thấu hiểu nỗi lòng của người nghệ sĩ trước vẻ đẹp ấy, sự tiếc nuối khi nó phai tàn, và khát vọng bất diệt muốn lưu giữ nó. Nàng ngước nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn sâu sắc, như thể cô bé không chỉ đưa cho nàng một cuốn sách, mà còn giúp nàng tìm thấy một kho báu đã bị lãng quên, một phần của chính mình.
"Linh à... làm sao muội biết?" Giọng Mộng Dao run run, nghẹn ngào, không còn vẻ thanh thoát thường ngày mà thay vào đó là sự chân thành đến tột cùng. "Đây chính xác là thứ ta đang tìm kiếm bấy lâu nay, nhưng không thể diễn tả bằng lời. Nó... nó như một tâm thư mà ta tự viết cho chính mình vậy, được muội tìm thấy và trao lại. Ta... ta không biết phải nói gì nữa." Nàng Thơ Mộng Dao siết chặt cuốn sách vào lòng, như siết chặt một người bạn tri kỷ vừa tìm thấy.
Linh chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười thuần khiết và thanh thản. "Chỉ là... muội nhớ những gì tỷ tỷ thích, những gì tỷ tỷ trăn trở." Cô bé nói, lời lẽ đơn giản nhưng ẩn chứa một sự thấu hiểu phi thường, một khả năng kết nối những mảnh ghép cảm xúc mà người lớn thường bỏ qua. Tiểu An, đứng cạnh đó, tròn mắt ngạc nhiên. Cậu bé chưa từng thấy một cuốn sách nào có thể khiến Mộng Dao tỷ tỷ xúc động đến vậy. "Thật kỳ diệu! Linh thật là thông minh, lại còn tinh ý nữa!" Tiểu An thốt lên, giọng điệu đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tạ Trần, dựa lưng vào ghế, khẽ nhấp một ngụm trà. Hắn nhìn Linh, nhìn Mộng Dao, và rồi ánh mắt hắn lướt qua Tiểu An. Hắn thầm nghĩ, "Không chỉ là thông minh, đó là sự thấu cảm, là khả năng nhìn thấy 'nhân quả' của cảm xúc, của những mong muốn tiềm ẩn mà chính bản thân người đó cũng chưa nhận ra. Đây mới chính là sức mạnh của kỷ nguyên này, một sức mạnh vô hình nhưng có thể hàn gắn và nuôi dưỡng tâm hồn. 'Nhân Đạo' không chỉ là không tu tiên, mà là phát triển những phẩm chất nhân văn đến một tầm cao mới, nơi mỗi cá nhân đều có thể là một 'điểm neo' của sự thiện lương và trí tuệ. Cái 'vô vi' của ta không phải là không làm gì, mà là tạo điều kiện để những giá trị này tự nhiên nảy nở, tự nhiên phát triển."
Hắn biết, những gì Linh vừa làm không phải là một hành động đơn thuần của việc bán sách. Đó là một sự kết nối tâm hồn, một phép thuật của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn. Trong một thế giới mà Thiên Đạo đã suy tàn, khi con người không còn khao khát sức mạnh siêu nhiên, thì chính những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này lại trở thành nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Đây chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới những đỉnh cao siêu phàm, mà bằng cách đào sâu vào chính bản chất nhân tính của mình, bằng cách xây dựng những mối quan hệ bền vững và một xã hội dựa trên sự cảm thông và trí tuệ nhân văn.
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ lau đi giọt nước mắt lăn trên má. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt biết ơn nhìn Linh một lần nữa. "Đa tạ muội, Linh. Muội đã giúp ta tìm thấy một phần của chính mình. Ta sẽ trân trọng cuốn sách này hơn bất kỳ bảo vật nào." Nàng nói, giọng nàng giờ đây đã trở lại sự thanh thoát, nhưng ẩn chứa một sự ấm áp, một niềm hy vọng vừa được đánh thức. Cuốn sách cũ kỹ, không tên tuổi, giờ đây đã trở thành một bảo vật vô giá trong tay nàng.
Linh chỉ khẽ gật đầu, mỉm cười. Cô bé biết, mình đã làm được điều gì đó ý nghĩa. Tạ Trần nhìn cảnh tượng đó, lòng hắn tràn đầy sự mãn nguyện. Quán sách nhỏ này, dưới ánh nắng ban trưa chói chang, vẫn sẽ là điểm khởi đầu cho vô vàn những câu chuyện khác, những câu chuyện về hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống qua các thế hệ, nơi "Nhân Đạo" được gieo mầm và nảy nở vĩnh cửu. Và trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, sự thấu hiểu và lòng nhân ái sẽ luôn là phép màu mạnh mẽ nhất.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.