Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1308: Bản Năng Của Sự Thấu Hiểu

Ánh hoàng hôn tím biếc của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho một buổi ban mai trong trẻo, hứa hẹn một ngày mới an lành nơi thị trấn An Bình. Từ khung cửa sổ nhỏ của quán sách Tạ Trần, những tia nắng sớm đầu tiên lấp lánh như dát vàng lên những mái ngói rêu phong, len lỏi qua tán cây cổ thụ sum suê trước hiên, vẽ nên những vệt sáng nhảy múa trên nền gạch ẩm ướt hơi sương. Không khí buổi sáng se lạnh, tinh khiết, mang theo mùi đất sau đêm dài và thoang thoảng hương hoa lài còn đọng lại từ vườn nhà ai đó. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng rao hàng xa xa của người bán đậu phụ, tạo nên một bản giao hưởng dịu êm của cuộc sống bình dị.

Trong quán sách ấm cúng, Tạ Trần đã ngồi vào vị trí quen thuộc sau quầy. Hắn thân hình gầy gò, khoác trên mình bộ áo vải bố màu xám nhạt, nhưng lại toát ra một vẻ tĩnh tại, thanh thoát lạ thường. Làn da trắng nhợt của hắn dường như không quen với nắng gió, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên v��� tỉnh táo, suy tư, như chứa đựng cả một bầu trời tri thức và kinh nghiệm. Hắn đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ, bìa đã úa màu thời gian, những trang giấy mỏng manh như cánh ve sầu. Đầu ngón tay thon dài của Tạ Trần khẽ lướt trên từng dòng chữ Hán Việt cổ kính, ánh mắt hắn dường như không chỉ đọc, mà còn đang chiêm nghiệm, thấu triệt từng tầng ý nghĩa ẩn sâu trong từng nét mực. Tiếng lật sách của hắn khẽ khàng, đều đặn, như nhịp thở của chính quán sách này.

Cách đó không xa, Thư Đồng Tiểu An vẫn miệt mài với công việc buổi sáng của mình. Cậu bé gầy gò, đôi mắt sáng thông minh, đang tỉ mẩn dùng chiếc khăn vải mềm lau dọn từng cuốn sách trên kệ thấp. Mỗi động tác của Tiểu An đều cẩn trọng, trân quý, như thể những cuốn sách không chỉ là vật vô tri mà là những linh hồn cần được nâng niu. Mái tóc đen nhánh của cậu bé rũ xuống trán, lấp ló vài giọt mồ hôi li ti, thể hiện sự chăm chỉ, ngoan ngoãn.

Linh thì thoăn thoắt hơn. Cô bé với đôi mắt trong veo nhưng nhanh nhạy, khuôn mặt lanh lợi, tràn đầy sự tò mò và sức sống của tuổi trẻ, đang sắp xếp lại một chồng sách mới nhập về. Những cuốn sách này, tuy không phải là kinh điển hay cổ thư, nhưng lại là những tập truyện dân gian, những ghi chép về nghề thủ công, những câu chuyện về các loài hoa, loài chim, phản ánh một thế giới nơi con người đang tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị nhất. Linh không ngừng lẩm nhẩm những cái tên, những tiêu đề, đôi lúc còn khẽ mỉm cười khi bắt gặp một bức vẽ minh họa ngộ nghĩnh. Mùi giấy mới hòa quyện với mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ sách ấm áp, tạo nên một hương thơm đặc trưng của quán, một hương thơm của tri thức và thời gian.

Tiếng chuông cửa bằng đồng khẽ vang lên một cách thanh nhã, báo hiệu có khách. Một Bà Lão Bán Hoa quen thuộc bước vào. Bà lưng còng, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, nhưng gương mặt lại phúc hậu, luôn nở nụ cười hiền hậu. Trên vai bà là một gánh hoa tươi rực rỡ, đủ mọi sắc màu, từ những đóa cúc vàng rực, hồng nhung thắm đỏ đến những chùm nhài trắng muốt ngát hương. Mùi hương hoa lan tỏa ngay lập tức, xua tan đi chút lạnh lẽo còn sót lại của buổi sớm, thay vào đó là sự tươi mát, sống động.

"Chào tiên sinh, chào hai cháu. Sách hôm nay có gì mới không?" Bà Lão cất tiếng, giọng nói trầm ấm, dịu dàng, nụ cười vẫn thường trực trên môi như mọi ngày. Bà đặt gánh hoa xuống một góc quen thuộc, rồi khẽ xoa hai bàn tay đã hằn vết chai sạn vì nắng gió và đất cát.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng sự ấm áp và hoan nghênh. "Linh, Tiểu An, hai đứa làm tốt lắm," hắn nói, giọng trầm tĩnh, ánh mắt lướt qua hai đứa trẻ đang bận rộn.

Tiểu An, vẫn đang lau sách, vội vàng cúi chào Bà Lão. "Dạ, con chào bà ạ." Cậu bé vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn, tập trung vào công việc của mình.

Linh thì khác. Cô bé dừng tay, ánh mắt trong veo nhưng tinh tường của cô bé không chỉ nhìn vào gánh hoa rực rỡ, mà còn lướt qua gương mặt phúc hậu của Bà Lão. Một thoáng chốc, nụ cười trên môi Bà Lão dường như có chút gượng gạo, ánh mắt bà thoáng qua một nét buồn ẩn giấu, d�� chỉ trong tích tắc. Linh, với sự nhạy cảm bẩm sinh của mình, đã không bỏ qua chi tiết nhỏ bé ấy. Cô bé không nói gì ngay, chỉ nhìn kỹ, như thể đang cố gắng đọc được những điều không lời từ sâu thẳm ánh mắt của người lớn.

"Bà ơi, hôm nay hoa của bà đẹp lắm, nhưng... hình như bà không vui lắm ạ?" Linh hỏi, giọng nói vẫn hồn nhiên nhưng lại mang theo một sự tập trung khác thường, một sự thấu hiểu vượt xa tuổi của cô bé. Ánh mắt cô bé dán chặt vào Bà Lão, như muốn dò tìm thêm những dấu hiệu của nỗi lòng đang ẩn giấu. Đây không phải là một câu hỏi tò mò đơn thuần, mà là một sự nhận biết, một sự cảm nhận rõ ràng về trạng thái cảm xúc của người khác.

Bà Lão Bán Hoa giật mình, đôi mắt bà thoáng chút ngạc nhiên, rồi ngay lập tức trở lại vẻ hiền từ quen thuộc. Bà vốn là người kín đáo, không muốn những nỗi lo của mình làm phiền người khác, đặc biệt là những đứa trẻ. Bà đã cố gắng che giấu rất kỹ những ưu tư của mình dưới nụ cười thường trực. Tiểu An, vẫn đang tập trung vào việc lau dọn kệ sách, dường như không hề nhận ra sự khác biệt nào trong lời nói hay nụ cười của Bà Lão, trong mắt cậu bé, Bà Lão vẫn là Bà Lão phúc hậu như mọi ngày. Cậu bé chỉ nghe thấy tiếng chuông cửa và lời chào hỏi quen thuộc, rồi lại tiếp tục công việc của mình.

Nhưng Linh thì khác. Cô bé không nói thêm, nhưng đôi mắt trong veo vẫn dõi theo Bà Lão, một cách tinh tế và không hề gây khó chịu, như thể đang lắng nghe điều gì đó vô hình, một lời thì thầm từ sâu thẳm tâm hồn của người phụ nữ lớn tuổi. Không khí trong quán sách dịu đi một chút, có thêm một nét trầm lắng nhẹ nhàng khi Linh tập trung vào cảm xúc của Bà Lão Bán Hoa. Ánh nắng ban mai đã lên cao hơn, xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng vàng ấm áp trên nền gạch và những trang sách. Mùi hương hoa từ gánh của Bà Lão lan tỏa nhẹ nhàng, hòa quyện với mùi giấy mực và gỗ, tạo nên một không gian vừa thanh khiết, vừa sâu lắng.

Bà Lão khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, chỉ đủ để Linh cảm nhận. "Cháu bé... sao cháu biết? Ta chỉ là... lo lắng cho vườn hoa chút thôi, không mu���n làm phiền ai," Bà Lão nói, giọng bà hơi chùng xuống, không còn sự tươi vui như ban nãy. Nét mặt bà lộ rõ sự mệt mỏi và chút ưu tư mà bà đã cố giấu kín. Ánh mắt bà nhìn Linh đầy trìu mến, xen lẫn sự kinh ngạc trước khả năng thấu hiểu của cô bé.

Linh không đáp lời ngay. Cô bé không vội vàng chất vấn hay an ủi bằng những lời sáo rỗng. Thay vào đó, cô bé lướt qua các kệ sách, ánh mắt nhanh nhẹn tìm kiếm một cách có chủ đích. Một lúc sau, đôi tay nhỏ bé của cô bé nhẹ nhàng rút ra một cuốn sách. Đó là một tập truyện dân gian, bìa sách màu sắc tươi tắn, vẽ những hình ảnh cây cỏ, hoa lá sinh động. Linh cầm cuốn sách, rồi khẽ chọn một bông hoa nhài trắng muốt từ gánh hàng của Bà Lão, hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng ngay đầu ngón tay cô bé.

"Cuốn sách này có nhiều câu chuyện đẹp lắm ạ. Cháu nghĩ bà sẽ thích," Linh nói, giọng cô bé nhẹ nhàng, thanh thoát, không một chút áp đặt hay dò xét. Cô bé nhẹ nhàng đặt cuốn sách và bông hoa nhỏ lên tay Bà Lão. Hành động này không chỉ là một sự an ủi, mà còn là một lời mời gọi tinh tế, một cách để Bà Lão có thể tìm thấy sự bình yên trong những câu chuyện giản dị, trong vẻ đẹp của tự nhiên. Linh không cần phải hỏi han quá nhiều, không cần phải tìm hiểu cặn kẽ nguyên nhân nỗi buồn của Bà Lão. Cô bé chỉ đơn thuần cảm nhận được và phản ứng bằng một hành động nhân ái, một sự sẻ chia từ trái tim.

Bà Lão Bán Hoa nhận lấy cuốn sách và bông hoa nhài trắng tinh, ánh mắt bà lão tràn ngập sự bất ngờ và xúc động. Bà nhìn bông hoa nhỏ, rồi nhìn sang cuốn sách trên tay, cuối cùng dừng lại ở đôi mắt trong veo của Linh. Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của bà. "Vườn hoa của ta... mấy hôm nay bị sâu bệnh, héo úa cả. Ta đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không sao cứu vãn được. Đó là cả cuộc đời ta, cháu bé ạ," Bà Lão khẽ thở dài, những lời giấu kín cuối cùng cũng được giãi bày, không phải vì Linh đã hỏi, mà vì cô bé đã thấu hiểu. Linh mỉm cười nhẹ, ánh mắt cô bé động viên, không một lời phán xét hay khuyên nhủ. Sự im lặng đầy thấu hiểu ấy còn quý giá hơn vạn lời an ủi.

Tạ Trần, ngồi sau quầy, đã khép cuốn sách đang đọc từ lúc nào. Hắn không nói một lời, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo toàn bộ sự việc. Hắn quan sát cách Linh tinh tế nhận ra nỗi buồn của Bà Lão, cách cô bé không dùng lời nói mà dùng hành động để an ủi, cách Bà Lão cuối cùng cũng chịu giãi bày nỗi lòng. Trong nội tâm Tạ Trần, một dòng suy nghĩ sâu sắc đang chảy. "Sự thấu hiểu này... không phải là học được, mà là bẩm sinh. Một bản năng của lòng trắc ẩn. Nền tảng của 'nhân tính' mà ta luôn tìm kiếm, nay lại hiển lộ một cách tự nhiên, trong trẻo như vậy ở một đứa trẻ." Hắn nhận ra, Linh không được dạy về những phép thuật tiên môn, không được học cách cảm nhận linh khí, nhưng cô bé lại có một khả năng cảm nhận sâu sắc hơn bất kỳ tu sĩ nào từng có được – khả năng thấu hiểu tâm can của đồng loại. Đó không phải là một loại thần thông, mà là một phẩm chất thuần túy của con người, một phẩm chất mà trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy tàn, tưởng chừng đã bị 'mất người'.

Ánh nắng đã chói chang hơn, báo hiệu một buổi sáng đã qua đi gần hết. Tiếng chim vẫn hót líu lo từ bên ngoài, tiếng Tiểu An vẫn sắp xếp sách một cách đều đặn. Bà Lão Bán Hoa, sau khi nhận được sự an ủi tinh tế từ Linh, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nụ cười trên môi bà giờ đây là nụ cười thật lòng, không còn chút gượng gạo nào. Bà khẽ vuốt ve bìa cuốn sách, rồi nâng niu bông hoa nhài nhỏ trên tay.

"Cảm ơn tiên sinh, cảm ơn cháu Linh. Cháu đúng là một cô bé đặc biệt," Bà Lão nói, giọng bà ấm áp và tràn đầy lòng biết ơn. Bà chậm rãi đứng dậy, gánh gánh hoa nhẹ nhàng hơn, rồi từ từ rời khỏi quán sách, để lại một hương thơm dịu nhẹ còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi sách và mực. Bà Lão đi rồi, Linh quay lại với công việc của mình, sắp xếp những cuốn sách còn dang dở. Cô bé không hề tỏ ra đắc ý hay tự mãn, chỉ đơn giản là tiếp tục làm những gì mình đang làm, như thể mọi chuyện vừa rồi chỉ là một phần rất tự nhiên của cuộc sống.

Tạ Trần khép hẳn cuốn sách cổ lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống mặt bàn gỗ. Ánh mắt hắn lướt qua Linh, rồi dừng lại �� Tiểu An đang chăm chú xếp sách. Hắn gọi hai đứa trẻ lại. "Linh, Tiểu An, hai đứa lại đây."

Tiểu An vội vàng chạy đến, đứng nghiêm chỉnh trước mặt Tạ Trần. "Dạ, con đây thưa tiên sinh."

Linh cũng bước đến, ánh mắt cô bé có vẻ trầm tư hơn một chút so với vẻ lanh lợi thường ngày, dường như đang cố gắng hiểu sâu hơn những gì vừa diễn ra, và có thể là cả những lời nói chưa cất thành tiếng của Tạ Trần.

Tạ Trần nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự ôn hòa và một niềm hy vọng sâu sắc. "Linh, con đã làm rất tốt." Hắn khẽ gật đầu, rồi quay sang Tiểu An. "Tiểu An, con có nhận ra điều gì bất thường ở Bà Lão không?"

Tiểu An gãi đầu, vẻ mặt cậu bé ngây thơ. "Dạ... con thấy bà vẫn cười mà tiên sinh. Bà vẫn chào hỏi như mọi khi ạ." Trong mắt Tiểu An, thế giới vẫn đơn giản, hiển nhiên như những gì cậu bé nhìn thấy bên ngoài.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo của cô bé nhìn Tạ Trần. "Nụ cười của bà hôm nay... không giống mọi khi. Giống như... giấu một đám mây trong lòng ấy ạ," cô bé nói, d��ng một hình ảnh ẩn dụ rất tự nhiên, rất đỗi thơ ngây nhưng lại vô cùng chính xác. Đó là cách cô bé cảm nhận thế giới nội tâm phức tạp của người khác, không phải bằng logic hay kinh nghiệm, mà bằng trực giác thuần khiết.

Tạ Trần mỉm cười, nụ cười của hắn giờ đây rạng rỡ hơn bao giờ hết, chứa đựng sự mãn nguyện và niềm tin tuyệt đối. "Đúng vậy, Linh. Đó là một khả năng quý giá, Linh. Khả năng cảm nhận và thấu hiểu nỗi lòng của người khác, ngay cả khi họ không nói ra. Đó chính là nền tảng của lòng nhân ái, là thứ quý hơn mọi phép thuật, hơn mọi linh khí, hơn mọi tu vi." Hắn nhìn sâu vào đôi mắt của cả Linh và Tiểu An, giọng nói hắn tuy trầm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng triết lý. "Trong một thế giới mà người ta từng khao khát sức mạnh để biến đổi vạn vật, để cưỡng cầu Thiên Đạo, thì giờ đây, chính sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn này mới là thứ thực sự có thể thay đổi nhân tâm, gieo mầm hy vọng và xây dựng một cuộc sống trọn vẹn."

Trong nội tâm Tạ Trần, những suy nghĩ cuộn trào như dòng sông chảy xiết, nhưng lại vô cùng tĩnh lặng. "Thế hệ mới này... họ đang tìm thấy con đường của riêng mình, một con đường không cần tiên đạo, nhưng lại đầy ắp nhân tính và sự thấu hiểu. 'Vô Vi Chi Đạo' của ta, phải chăng, chính là gieo những hạt mầm này? Không can thiệp, không định hướng cưỡng ép, mà chỉ tạo điều kiện để những giá trị nhân văn tự nhiên nảy nở và phát triển. Sự nhạy cảm và thấu hiểu của Linh báo hiệu một tương lai nơi các thế hệ mới sẽ xây dựng 'Nhân Đạo' dựa trên lòng trắc ẩn và kết nối con người, không cần đến sức mạnh siêu nhiên."

Hắn biết, giá trị của sự thấu hiểu và lòng nhân ái sẽ trở thành 'phép thuật' mạnh mẽ nhất trong kỷ nguyên mới, thay thế cho linh khí và tu vi. Những phép thuật của cảm xúc, của sự sẻ chia, của lòng trắc ẩn, những điều mà Thiên Đạo suy tàn và những kẻ khao khát thành tiên đã từng đánh mất.

"Chính những điều giản dị như vậy, Linh à, mới là thứ thực sự làm nên 'nhân tính' và 'trí tuệ' của con người," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn nhẹ nhàng như gió thoảng. "Không cần những phép màu vĩ đại, chỉ cần những hành động nhỏ bé xuất phát từ trái tim."

Linh và Tiểu An nhìn Tạ Trần, tuy có thể chưa hiểu hết mọi tầng ý nghĩa sâu xa trong lời nói của hắn, nhưng ánh mắt chúng đều ánh lên sự chăm chú và tôn kính. Chúng quay lại với công việc của mình, nhưng Linh có vẻ trầm tư hơn một chút, dường như đang cố gắng ngẫm nghĩ về những lời Tạ Trần vừa nói, về "khả năng quý giá" của mình.

Tạ Trần lại mở cuốn sách trên bàn, nhưng ánh mắt hắn vẫn dõi theo Linh, như nhìn thấy tương lai của Nhân Gian đang dần được định hình qua những hành động, những cảm nhận thuần khiết của cô bé. Hắn biết, hắn sẽ tiếp tục đóng vai trò là "điểm neo nhân quả" và người hướng dẫn tinh thần cho thế hệ mới này. Hắn sẽ không can thiệp trực tiếp vào con đường của chúng, mà chỉ gieo những hạt mầm tri thức và nhân ái, để chúng tự do phát triển, tự do định hình tương lai của chính mình.

"Thiên Đạo tan rã không phải là tận thế, mà là sự khởi đầu," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng như dòng suối chảy trong đêm. "Khi con người không còn khao khát thành tiên, khi họ tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc đời phàm tục của chính mình, đó chính là lúc kỷ nguyên mới thực sự bắt đầu. Đây chính là 'luân hồi của vạn vật', một vòng tuần hoàn mà con người không thể cưỡng lại, nhưng có thể định hình bằng chính 'nhân tính' và 'trí tuệ' của mình. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng những cách thức nhân văn và sâu sắc hơn bao giờ hết."

Và quán sách nhỏ này, nằm yên bình giữa thị trấn An Bình, dưới ánh nắng ban trưa chói chang, vẫn sẽ là điểm khởi đầu cho vô vàn những câu chuyện khác, những câu chuyện về hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống qua các thế hệ, nơi 'Nhân Đạo' được gieo mầm và nảy nở vĩnh cửu. Kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" đã đến, không phải bằng tiếng trống khải hoàn hay phép thuật thần thông, mà bằng những ước mơ giản dị, những nụ cười hồn nhiên và những trái tim trọn vẹn, nơi sự thấu hiểu là phép màu mạnh mẽ nhất.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free