Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1283: Cái Chết Không Phải Chấm Hết: Triết Lý Sinh Diệt Từ Quán Sách

Ánh hoàng hôn dịu ngọt của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho bóng đêm bao phủ, mang theo những vì sao lấp lánh như vô vàn con mắt triết lý đang dõi nhìn từ cõi hư vô. Quán sách của Tạ Trần, sau một buổi tối rộn ràng tiếng cười và những câu chuyện trẻ thơ, dần chìm vào tĩnh lặng. Nhưng dẫu cho màn đêm có buông xuống, những hạt mầm "Nhân Đạo" đã được gieo rắc, những triết lý về sự chấp nhận, thích nghi và lòng nhân ái vẫn âm ỉ lớn dần trong tâm trí của những thế hệ mới. Tạ Trần, trong khoảnh khắc cuối ngày, đã nhìn ra ngoài cửa sổ, thấu triệt rằng Thiên Đạo có thể đang suy kiệt, nhưng một Thiên Đạo mới, một "Nhân Đạo" được xây dựng từ những câu chuyện bình dị nhất, từ những trái tim chân thật nhất, đang dần hiện hữu. Và trong luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng sáng tạo, không ngừng yêu thương, để kiến tạo nên một kỷ nguyên vĩnh cửu của sự "bình thường" nhưng vĩ đại. Hắn, Tạ Trần, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian, nơi "Bình Thường Vĩnh Cửu" không chỉ là một giấc mơ, mà là một hiện thực đang dần thành hình. Hắn biết rằng, cái giá của sự bình thường ấy, đôi khi, lại là sự đối diện với những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người, những câu hỏi lớn mà trước đây tiên nhân đã ban cho đáp án, nay con người phải tự mình tìm kiếm.

***

Sáng muộn hôm sau, ánh nắng ban mai tinh khôi len lỏi qua ô cửa sổ bằng gỗ mun đã bạc màu của quán sách, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch xanh rêu và những chồng sách cũ kỹ nhưng được sắp xếp ngay ngắn. Không gian bên trong quán vẫn giữ lấy vẻ tĩnh lặng vốn có, mùi giấy cũ, mực Tùng Yên và một chút hương trầm thanh thoát quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí vừa trang trọng vừa ấm cúng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, đang ngồi trên chiếc ghế tựa quen thuộc, tay nâng một cuốn cổ tịch bìa đã sờn, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ Hán Nôm cổ kính. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh sáng dịu nhẹ càng thêm vẻ thư sinh, không hề có chút dấu vết của sự cường tráng mà người đời thường gán cho những kẻ tu luyện. Hắn nhấp một ngụm trà xanh thoang thoảng hương hoa, tâm trí vẫn còn vương vấn những chiêm nghiệm từ buổi "Thi Kể Chuyện An Bình" hôm qua.

"Những câu chuyện hôm qua," Tạ Trần thầm nghĩ, khẽ khép đôi mi, "chúng không chỉ là giải trí, mà là hạt mầm cho một thế giới mới. Thế giới mà ở đó, sức mạnh không đến từ linh khí càn khôn hay phép thuật biến hóa, mà đến từ chính trái tim, khối óc và sự gắn kết của phàm nhân. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép của 'Nhân Đạo' đang dần hình thành, một minh chứng cho khả năng tự cường, tự vượt lên của con người khi không còn dựa dẫm vào cái gọi là 'Thiên Đạo' hay 'tiên nhân'." Hắn chậm rãi mở mắt, ánh nhìn lướt qua những giá sách cao vút, nơi chứa đựng tri thức của bao thế hệ, cả những điều đã được tiên nhân chứng thực lẫn những suy tư của phàm nhân. Hắn hiểu rằng, trong kỷ nguyên này, quán sách của hắn không chỉ là nơi lưu giữ văn tự, mà còn là một pháo đài của tư tưởng, nơi những hạt giống triết lý mới được gieo trồng và ươm mầm.

Bên cạnh hắn, Tiểu An, cô bé thư đồng gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi lau dọn những cuốn sách vừa được khách trả. Bộ áo vải thô cũ kỹ không che giấu được sự nhanh nhẹn và tỉ mỉ của cô bé. Từng động tác của Tiểu An đều toát lên sự trân trọng đối với những cuốn sách, như thể chúng không chỉ là vật vô tri mà là những sinh mệnh mang theo linh hồn của tri thức. "Tiên sinh," Tiểu An khẽ cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự hiếu kỳ, "hôm nay có khách nào đặc biệt không ạ? Con cảm thấy hôm nay trời đẹp lạ thường, như thể sắp có chuyện gì đó quan trọng xảy ra vậy." Cô bé đặt cuốn sách cuối cùng vào vị trí cũ, quay lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh vẻ mong đợi.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Sự đặc biệt, Tiểu An, đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà ở chính những khoảnh khắc bình dị nhất, những cuộc gặp gỡ ngẫu nhiên, hay một câu hỏi bất chợt. Mỗi người đến đây, đều mang theo một câu chuyện, một thắc mắc, và đôi khi, chỉ cần một lời gợi mở nhỏ bé cũng đủ để thay đổi cả một dòng chảy." Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, nhấp thêm một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển sang hậu vị ngọt thanh, giống như những bài học cuộc đời, ban đầu khó chấp nhận nhưng cuối cùng lại mang đến sự an yên. Bên ngoài quán sách, tiếng rao hàng của các thương nhân vang vọng, tiếng bước chân hối hả của người qua lại trên phố đá lát, tiếng xe ngựa lộc cộc, và cả tiếng nhạc du dương từ một tửu lầu gần đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống thị trấn An Bình. Mùi đồ ăn từ các quán ven đường, mùi hương liệu từ tiệm thuốc, và mùi hoa thoang thoảng từ những khu vườn nhỏ đan xen vào nhau, mang đến một cảm giác sống động, tràn đầy sức sống. Bầu không khí sầm uất, náo nhiệt ấy là minh chứng cho sự hồi sinh của nhân gian, nơi phàm nhân đang tự xây dựng cuộc sống của mình, không còn dựa dẫm vào những phép màu đã cạn kiệt của tiên đạo. Tạ Trần thấu hiểu rằng, trong cái sự náo nhiệt ấy, ẩn chứa cả những nỗi lo âu, những câu hỏi không lời đáp, và đôi khi, cả những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người.

***

Không gian yên bình của quán sách bị phá vỡ một cách đột ngột. Một cơn gió nhẹ lùa vào, mang theo chút bụi đường và một mùi hương thoang thoảng của cỏ dại, nhưng hơn cả là sự nặng nề của nỗi buồn. Cánh cửa gỗ mun hé mở, và một người phụ nữ trẻ, tên Linh, bước vào. Vẻ ngoài của nàng toát lên sự tiều tụy rõ rệt, đôi mắt thâm quầng như chưa có một giấc ngủ trọn vẹn, chứa đầy sự lo lắng và đau khổ. Nàng vận một bộ y phục giản dị của người dân thường, màu xanh chàm đã phai nhạt, càng làm nổi bật vẻ mệt mỏi trên gương mặt. Một bàn tay nàng nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của một cậu bé khoảng sáu, bảy tuổi. Cậu bé ấy, Tiểu Minh, đang khóc thút thít, khuôn mặt non nớt đẫm nước mắt, đôi mắt to tròn ngấn lệ và đầy vẻ sợ hãi, bối rối. Nỗi đau của hai mẹ con như một luồng gió lạnh thổi thẳng vào không gian tĩnh lặng, ấm áp của quán sách, khiến cho mọi âm thanh bên ngoài dường như bị nuốt chửng bởi sự trầm mặc của bi thương.

Tạ Trần khẽ nhíu mày, đặt cuốn sách đang đọc xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Ánh mắt hắn, vốn dĩ luôn tĩnh tại như mặt hồ thu, giờ đây ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy trước được câu chuyện chưa kể của hai mẹ con. Tiểu An, đang sắp xếp sách, cũng dừng tay, đôi mắt thông minh của cô bé ánh lên vẻ đồng cảm. Linh, dường như không để ý đến sự hiện diện của Tạ Trần và Tiểu An, chỉ biết ghì chặt lấy Tiểu Minh, cố gắng an ủi con bằng những lời thì thầm đứt quãng.

"Tiểu Minh, con đừng sợ... con đừng sợ..." Linh vỗ nhẹ lên lưng con, giọng nói khản đặc vì nghẹn ngào, "Bà ngoại đã đi về cõi khác rồi, sẽ không đau nữa..." Nàng cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, nhưng đôi vai vẫn run rẩy không ngừng. Những lời nói ấy, vốn là những lời an ủi truyền thống mà người ta thường dùng để nói về cái chết, nhưng trong kỷ nguyên Thiên Đạo suy yếu, khi linh khí mỏng dần và những khái niệm về luân hồi, kiếp sau trở nên mơ hồ, chúng dường như mất đi sức mạnh vốn có.

Tiểu Minh, vẫn bám chặt vào váy mẹ, nức nở, tiếng khóc ngắt quãng: "Nhưng con sẽ không bao giờ gặp lại bà ngoại nữa sao? Bà ngoại có biến mất không? Con sợ bà ngoại bị đau khi đầu thai... con sợ bà ngoại sẽ cô đơn một mình ở một nơi xa lạ..." Nỗi sợ hãi của một đứa trẻ về sự vĩnh viễn chia lìa, về những khái niệm mơ hồ về kiếp sau, về sự đau đớn khi linh hồn phải trải qua vòng luân hồi mà người lớn thường kể, tất cả hiện rõ trên khuôn mặt non nớt của cậu bé. Những câu hỏi ấy, chất chứa sự hồn nhiên và tuyệt vọng, đã chạm đến một trong những nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người – nỗi sợ về cái chết và sự hư vô.

Linh ôm chặt con vào lòng, vuốt ve mái tóc rối bời của cậu bé, nhưng nàng cũng không biết phải trả lời sao cho thỏa đáng. Nàng biết rằng những câu chuyện về luân hồi, về những kiếp sống tiếp nối, hay về cõi Niết Bàn an lạc mà các tu sĩ từng rao giảng, giờ đây đã trở thành những lời thì thầm xa xăm, mất đi sự tin cậy. Trong một thế giới nơi ranh giới giữa tiên và phàm đã mờ nhạt, nơi linh khí cạn kiệt, những lời giải thích siêu nhiên không còn đủ sức xoa dịu nỗi đau của phàm nhân. Sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt nàng khi nhìn đứa con đang run rẩy trong vòng tay. Nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé trước nỗi sợ hãi lớn lao của con, và cả nỗi sợ hãi của chính mình trước cái chết.

Tạ Trần lặng lẽ quan sát, đôi mắt hắn không chỉ nhìn thấy hình hài hai mẹ con, mà còn thấu rõ những gợn sóng cảm xúc đang cuộn trào trong tâm hồn họ. Hắn thấy được nỗi sợ hãi mang tính bản năng của Tiểu Minh, sự bối rối của Linh trước những khái niệm cũ kỹ không còn giá trị. Hắn hiểu rằng, đây không chỉ là nỗi đau cá nhân, mà là một cuộc khủng hoảng tinh thần chung của nhân loại trong kỷ nguyên mới, khi những trụ cột của niềm tin cũ đang sụp đổ. Hắn biết mình phải làm gì. Hắn phải giúp họ tìm thấy một ý nghĩa mới cho cái chết, một ý nghĩa đến từ chính cuộc sống này, không phải từ những hứa hẹn xa vời của kiếp sau. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, bước đến gần hai mẹ con, từng bước chân điềm tĩnh, không gây ra chút tiếng động nào. Mùi mực và trà từ người hắn tỏa ra, mang theo một sự an định lạ kỳ, như thể bản thân hắn đã dung hòa được mọi sóng gió của nhân thế.

***

Ánh nắng vàng óng của buổi chiều tà bắt đầu trải dài qua khung cửa sổ, rọi sáng từng hạt bụi nhỏ li ti đang nhảy múa trong không khí, và phủ lên không gian quán sách một sắc thái ấm áp, huyền ảo. Tiếng ồn ào từ phố xá bên ngoài đã dịu bớt, nhường chỗ cho những thanh âm nhẹ nhàng hơn: tiếng gió vuốt ve những tán lá ngoài sân, tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An khi cô bé tiếp tục công việc của mình, và cả mùi hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi phấn hoa từ bên ngoài cửa sổ. Trong bầu không khí ấy, Tạ Trần, với giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, bắt đầu giải thích cho Tiểu Minh và Linh về cái chết, không một chút vội vã, không một chút khoa trương. Giọng hắn như một dòng suối mát lành, gột rửa những lo âu, sợ hãi trong lòng hai mẹ con.

"Tiểu Minh," Tạ Trần nhẹ nhàng lên tiếng, ngồi xuống ngang tầm với cậu bé, bàn tay gầy gò khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của Tiểu Minh. Cậu bé vẫn còn nức nở khe khẽ, nhưng đã không còn vùng vẫy nữa, đôi mắt ngấn nước ngước nhìn Tạ Trần với vẻ tò mò pha lẫn sợ hãi. "Cái chết không phải là dấu chấm hết, cũng không phải là một sự biến mất hoàn toàn theo cách con nghĩ. Con hãy nhìn những chiếc lá bên ngoài kia." Tạ Trần khẽ chỉ tay ra ngoài cửa sổ, nơi một cây cổ thụ đang nghiêng mình trước gió, vài chiếc lá vàng úa khẽ lìa cành, chao lượn trong không trung rồi nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất. "Khi lá cây rụng về cội, chúng ta không còn thấy chúng trên cành nữa, đúng không?"

Tiểu Minh gật đầu khe khẽ, đôi mắt vẫn còn đọng nước.

"Nhưng những chiếc lá ấy có thực sự biến mất không?" Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu từ tốn, "Không. Nhựa sống của chúng, những dưỡng chất mà chúng đã hấp thụ từ mặt trời và đất mẹ, giờ đây sẽ thấm vào đất, nuôi dưỡng cho cây cối khác. Chúng sẽ mục nát, trở thành một phần của đất đai, và rồi, từ chính phần đất ấy, những mầm non mới sẽ mọc lên. Đó là một sự chuyển mình, một sự tái sinh theo một cách khác, không phải là sự biến mất mà là sự hòa mình vào dòng chảy vĩnh cửu của tự nhiên."

Linh, nãy giờ vẫn ôm con trong vòng tay, lắng nghe từng lời của Tạ Trần, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường đang len lỏi vào tâm hồn mình. Những lời giải thích này khác hẳn với những câu chuyện về địa ngục, về luân hồi khổ ải hay những kiếp sống đầy đau đớn mà nàng từng được nghe. Nó gần gũi hơn, tự nhiên hơn, và quan trọng nhất, nó mang lại một sự an ủi chân thật.

Tạ Trần quay sang nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng thấu hiểu. "Bà ngoại con cũng vậy, Linh. Bà không biến mất. Bà đã trở thành một phần của thế giới xung quanh con, của những ký ức đẹp đẽ mà bà đã tạo ra cùng con và Tiểu Minh. Bà ngoại con vẫn sống trong trái tim con, trong những bài học bà đã dạy con, trong tình yêu mà bà đã dành cho con. Con có nhớ những câu chuyện bà ngoại đã kể cho con không? Những món ăn bà ngoại đã nấu? Những nụ cười bà ngoại đã dành cho con?"

Tiểu Minh ngước nhìn mẹ, đôi mắt to tròn dần bớt sợ hãi, thay vào đó là một sự suy tư non nớt. "Con nhớ... bà ngoại hay kể chuyện cổ tích cho con nghe, bà ngoại hay làm bánh vừng cho con..."

Tạ Trần mỉm cười. "Đấy, Tiểu Minh thấy không? Bà ngoại con vẫn ở đây, trong chính những ký ức ấy. Mỗi khi con nhớ về bà, mỗi khi con kể lại câu chuyện của bà, hay thưởng thức món bánh vừng mà bà đã dạy mẹ con cách làm, thì bà ngoại con vẫn sống. Không có kiếp sau để chờ đợi, để lo sợ những đau đớn khi đầu thai, nhưng có hiện tại để trân trọng. Mỗi ngày chúng ta sống là một chương truyện quý giá. Và khi câu chuyện đó kết thúc, nó không biến mất, nó trở thành một phần của dòng chảy vĩnh cửu của nhân gian, truyền cảm hứng cho những câu chuyện mới, những cuộc đời mới."

Tạ Trần khẽ vỗ nhẹ lên mái tóc của Tiểu Minh, cảm nhận sự mềm mại và yếu ớt của một sinh linh đang đối mặt với nỗi đau đầu đời. "Chúng ta, phàm nhân, không cần đến tiên pháp hay phép thuật để đối diện với sinh tử. Chúng ta có trí tuệ, có lòng nhân ái, có khả năng ghi nhớ và trân trọng những gì đã qua. Đó là 'linh khí của con người', Tiểu Minh ạ. Nó cho phép chúng ta biến nỗi đau thành sức mạnh, biến sự chia lìa thành ký ức vĩnh cửu. Bà ngoại con đã sống một cuộc đời ý nghĩa, và tình yêu của bà đã để lại dấu ấn trong lòng con. Đó l�� 'nhân quả' tốt đẹp nhất mà bà đã gieo trồng."

Linh nắm chặt tay con, nhìn Tạ Trần với ánh mắt biết ơn sâu sắc. Nàng cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Những lời của Tạ Trần không chỉ an ủi Tiểu Minh mà còn xoa dịu cả nỗi đau của chính nàng. Nó không phủ nhận cái chết, mà định nghĩa lại nó, biến nó từ một kết thúc đáng sợ thành một sự chuyển hóa tự nhiên, một phần của vòng tuần hoàn vĩ đại của sự sống. "Vậy... bà vẫn ở đây, trong lòng con sao?" Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu sâu sắc. "Đúng vậy. Bà ngoại con vẫn sống trong trái tim con, trong những bài học bà đã dạy con, trong tình yêu mà bà đã dành cho con. Không có kiếp sau để chờ đợi, nhưng có hiện tại để trân trọng. Mỗi ngày chúng ta sống là một chương truyện quý giá. Và khi câu chuyện đó kết thúc, nó không biến mất, nó trở thành một phần của dòng chảy vĩnh cửu, truyền cảm hứng cho những câu chuyện mới." Hắn quay nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi mặt trời đã ngả hẳn về tây, nhuộm đỏ cả một góc trời. "Sự chấp nhận và thấu hiểu về cái chết một cách nhân văn, không còn dựa vào các khái niệm siêu nhiên, sẽ là một bước tiến quan trọng trong việc hình thành 'Nhân Đạo' và kỷ nguyên 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Những lời giải thích của Tạ Trần về giá trị của cuộc đời đã sống và ảnh hưởng để lại sẽ trở thành nền tảng cho cách thế hệ mới nhìn nhận sự tồn tại, khuyến khích họ sống một cuộc đời có ý nghĩa. Khả năng của Tạ Trần trong việc định hình lại các khái niệm cơ bản nhất của cuộc sống (như sinh-tử) bằng triết lý và trí tuệ cho thấy anh vẫn là 'điểm neo nhân quả', ảnh hưởng sâu sắc đến tư duy của nhân loại."

Tiểu Minh dựa vào lòng mẹ, đôi mắt không còn sợ hãi mà thay vào đó là một sự bình tâm lạ thường. Cậu bé khẽ khàng nói, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió: "Con không sợ nữa. Bà ngoại ở trong tim con, bà ngoại không biến mất."

Linh ôm con thật chặt, nước mắt vẫn chảy, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải tỏa, của niềm an ủi. Nàng nhìn Tạ Trần, cúi đầu thật sâu. "Cảm ơn tiên sinh. Những lời của tiên sinh đã cứu rỗi tâm hồn hai mẹ con tôi."

Tạ Trần chỉ nhẹ nhàng lắc đầu. "Không cần đa tạ. Đây là những điều mà mỗi phàm nhân đều phải tự mình thấu hiểu. Thiên Đạo có thể suy yếu, nhưng 'Nhân Đạo' sẽ luôn tồn tại, vững chãi từ chính những giá trị chân thật nhất của cuộc sống, từ tình yêu thương, từ trí tuệ và từ sự chấp nhận vô thường của vạn vật." Hắn biết rằng, cái chết không phải là chấm hết. Nó là một sự chuyển giao, một lời nhắc nhở về giá trị của sự sống, về những gì chúng ta để lại. Và trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, đó chính là ý nghĩa đích thực của sự luân hồi – không phải của linh hồn, mà của ký ức, của tình yêu, và của những câu chuyện.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free