Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1282: Thi Kể Chuyện An Bình: Những Bài Học Từ Cuộc Sống

Ánh dương ban mai len lỏi qua ô cửa sổ chạm khắc, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt lên nền gỗ cũ kỹ của quán sách. Không khí buổi sớm trong lành, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên những tán lá xanh ngoài kia, tràn vào không gian tĩnh lặng, hòa cùng mùi giấy cũ, mực tàu và hương trà thoang thoảng. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố quen thuộc, ngồi sau quầy tính tiền, tay lật giở một cuốn cổ thư đã ố vàng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng dòng chữ Hán Nôm cổ kính, nhưng tâm trí lại không hoàn toàn neo đậu nơi trang sách. Hắn đang suy ngẫm về những cuộc gặp gỡ gần đây, về sự chuyển mình chậm rãi nhưng kiên định của thế giới.

Hắn nhớ lại ánh mắt của Liễu Thanh Phong, cựu Đại sư huynh Thái Huyền Tông, giờ đã là một người bình thường tìm thấy sự bình yên trong chính sự tầm thường. Liễu Thanh Phong đã buông bỏ chấp niệm về tu tiên, về quyền năng siêu phàm, để ôm lấy một cuộc sống phàm nhân trọn vẹn. Rồi lại là Lão Thợ Chạm Khắc Lâm, người từng nặng trĩu ưu tư vì sự mai một của linh khí và sự yếu đi của nghề truyền thống. Nhưng sau lời chỉ dẫn của Tạ Trần, trong ánh mắt ông đã lóe lên tia hy vọng, tia sáng của sự thấu hiểu về "linh khí của con người" – một sức mạnh nội tại, bền vững hơn mọi linh khí trời đất.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, hòa vào không gian tĩnh mịch. Hắn không khỏi tự hỏi, liệu những hạt mầm ấy có thực sự nảy mầm, có thực sự đâm chồi thành một cây đại thụ vững chãi, thay thế cho cái cây tiên đạo đã mục ruỗng? Thiên Đạo đang suy kiệt, nhưng không phải là sự kết thúc, mà là sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người sẽ tự định nghĩa giá trị của mình, không còn phải ngước nhìn lên những bậc thang tiên giới xa vời. "Phàm nhân không cầu tiên, tiên nhân không còn tồn tại," hắn lẩm bẩm, âm điệu trầm khẽ như tiếng gió thì thầm qua kẽ lá. Đó không còn là một truyền thuyết, mà đang dần trở thành hiện thực, được kiến tạo bởi chính những người phàm trần này.

Tiểu An, với thân hình nhỏ nhắn và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Cô bé di chuyển nhẹ nhàng, tiếng khăn lau sột soạt trên mặt gỗ cũ kỹ là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ngoài tiếng lật sách của Tạ Trần. Thỉnh thoảng, cô bé liếc nhìn tiên sinh của mình, đôi môi chúm chím như muốn hỏi điều gì đó, nhưng lại thôi. Tạ Trần, dường như cảm nhận được ánh nhìn của cô bé, khẽ ngẩng đầu, mỉm cười.

"Tiên sinh, cuốn sách này... nói về điều gì ạ?" Tiểu An rụt rè chỉ vào cuốn cổ thư mà Tạ Trần đang đọc, một cuốn sách dày cộp với những hình vẽ kỳ lạ.

Tạ Trần đưa cuốn sách lại gần hơn, để Tiểu An có thể nhìn rõ. "Đây là một cuốn sách về những truyền thuyết cổ xưa, Tiểu An. Những câu chuyện về những vị thần, những vị tiên nhân từng ngự trị trên thiên giới, và c�� những anh hùng phàm trần đã thách thức số mệnh." Hắn ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những bức vẽ mô tả cảnh tiên nhân bay lượn, cảnh rồng phượng cuộn mình giữa mây trời. "Ngày xưa, con người tin rằng sức mạnh và quyền năng là ở những điều siêu phàm này. Họ khao khát thành tiên, mong muốn thoát ly khỏi kiếp phàm trần để đạt được trường sinh bất lão, để có được pháp lực vô biên."

Tiểu An lắng nghe chăm chú, đôi mắt mở to. "Vậy bây giờ thì sao ạ, tiên sinh?"

Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của cô bé, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng đã bắt đầu gay gắt hơn một chút, báo hiệu một ngày mới đang dần lên cao. "Bây giờ, Tiểu An, con người đang bắt đầu nhận ra rằng, sức mạnh không chỉ nằm ở những điều siêu phàm. Sức mạnh còn nằm ở chính bản thân họ, ở lòng nhân ái, ở trí tuệ, ở sự kiên trì, và cả ở khả năng thích nghi với mọi đổi thay của cuộc đời." Hắn lại lật một trang sách, nhưng không còn nhìn vào những hình vẽ tiên nhân nữa, mà là nhìn vào khoảng không vô định. "Đó là 'linh khí của con người', Tiểu An. Một loại linh khí mà không ai có thể cướp đi, cũng không thể suy kiệt theo thời gian. Nó sẽ là nền móng cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình."

Tiểu An gật đầu, dù có lẽ cô bé vẫn chưa hiểu hết những lời lẽ sâu sắc của Tạ Trần, nhưng trong tâm trí non nớt của cô bé, một khái niệm mới mẻ đã được gieo mầm. Quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay động những trang sách cũ, và ánh nắng ban mai rọi chiếu, như đang thắp sáng một con đường mới cho nhân gian. Tạ Trần, trong khoảnh khắc ấy, không còn là một thư sinh gầy gò, mà là một người gieo mầm, một kiến trúc sư của một kỷ nguyên chưa từng có. Hắn hiểu rằng, sự thay đổi lớn nhất không phải đến từ những trận chiến long trời lở đất, mà đến từ sự chuyển biến trong tâm hồn mỗi con người, từ những hạt mầm triết lý được gieo trồng trong những nơi bình dị nhất, như chính quán sách nhỏ này.

***

Khi nắng đã lên cao và ánh vàng ươm chảy tràn khắp Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm của một buổi chiều tà dịu mát, không gian quán sách bỗng trở nên rộn ràng hơn. Tiếng chuông gió treo ở cửa khẽ ngân lên giòn giã, báo hiệu sự xuất hiện của một nhóm khách đặc biệt. Một lũ trẻ, với đôi mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ, ùa vào quán, mang theo một làn sóng năng lượng tươi mới, phá vỡ sự tĩnh lặng thường ngày. Dẫn đầu là Tiểu An, người thư đồng nhỏ bé của Tạ Trần, và theo sau là Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết bím hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi. Quần áo của chúng tuy vá víu nhưng sạch sẽ, ánh lên vẻ hồn nhiên, chất phác của những đứa trẻ lớn lên giữa lòng nhân gian đang dần đổi thay.

"Tiên sinh! Tiên sinh ơi!" Tiểu Hoa reo lên, giọng trong trẻo như tiếng chim hót, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ háo hức. Cả nhóm trẻ nhanh chóng vây quanh quầy sách nơi Tạ Trần đang ngồi.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, gấp cuốn sách lại và đặt nó sang một bên. Hắn quan sát từng đứa trẻ, từ nét mặt hăng hái của Tiểu An, sự hoạt bát của Tiểu Hoa, cho đến vẻ rụt rè của Lâm Nhi và sự tự tin của A Nam. Mỗi đứa trẻ là một mầm non, một trang giấy trắng đang chờ được viết nên những câu chuyện của kỷ nguyên mới.

"Có chuyện gì mà các con lại vui vẻ đến vậy?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, khiến lũ trẻ cảm thấy gần gũi và an tâm.

Tiểu An bước lên trước một bước, đôi mắt sáng rực. "Thưa tiên sinh, chúng con đã nghĩ ra một trò chơi mới!"

"Đó là 'Thi Kể Chuyện An Bình' ạ!" Tiểu Hoa nhanh nhảu tiếp lời, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ tự hào. "Chúng con sẽ kể những câu chuyện mà chúng con nghe được, hoặc tự nghĩ ra, về cuộc sống xung quanh mình!"

"Và phải có ý nghĩa nữa ạ!" A Nam, cậu bé với thân hình rắn rỏi và gương mặt lấm lem bụi đất nhưng ánh mắt sáng ngời, bổ sung thêm. "Không phải là những chuyện tiên nhân bay lượn hay pháp thuật hô phong hoán vũ nữa, mà là những chuyện về con người chúng ta!"

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, khóe môi khẽ cong lên thành một nụ cười hài lòng. Hắn nhận ra, đây chính là những hạt mầm mà hắn đã gieo trồng, đang dần nảy mầm trong tâm hồn những thế hệ trẻ. Chúng không còn bị mê hoặc bởi những điều huyễn hoặc của tiên giới, mà đã bắt đầu tìm kiếm giá trị từ chính cuộc sống bình thường.

"Luật lệ thì sao?" Tạ Trần hỏi, khuyến khích chúng trình bày ý tưởng của mình.

Tiểu An giải thích: "Luật lệ đơn giản lắm ạ, tiên sinh. Mỗi người sẽ kể một câu chuyện. Câu chuyện phải chân thực, phải làm người nghe cảm thấy xúc động, hoặc học được điều gì đó. Chúng con sẽ cùng nhau bình chọn câu chuyện hay nhất."

"Và tiên sinh sẽ là giám khảo đặc biệt!" Tiểu Hoa thêm vào, kéo tay Tạ Trần một cách trìu mến.

Tạ Trần nhìn quanh một lượt, thấy những đôi mắt tràn đầy mong chờ. Hắn biết, đây không chỉ là một trò chơi, mà còn là một cách để những đứa trẻ này khám phá thế giới xung quanh, để thấu hiểu nhân tình thế thái, và để định hình nên những giá trị đạo đức cho thế hệ của chúng. "Ý tưởng rất hay," hắn nói, giọng điệu ấm áp. "Nhưng các con phải nhớ, một câu chuyện hay không chỉ nằm ở s�� ly kỳ hay hấp dẫn. Nó còn nằm ở 'nhân tính' và 'nhân quả' mà nó truyền tải."

"Nhân tính và nhân quả?" Lâm Nhi khẽ lặp lại, đôi mắt to tròn bối rối.

Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy. 'Nhân tính' là những điều tốt đẹp, những tình cảm chân thật của con người – lòng nhân ái, sự dũng cảm, sự kiên trì, lòng bao dung. Còn 'nhân quả' là những gì chúng ta gieo trồng sẽ gặt hái được. Một hành động tốt sẽ mang lại quả ngọt, một hành động xấu sẽ dẫn đến hậu quả không mong muốn. Các con hãy quan sát cuộc sống xung quanh, nhìn vào những người thợ thủ công, những người nông dân, những người buôn bán. Mỗi người họ đều có một câu chuyện, một bài học về nhân tính và nhân quả."

Hắn dừng lại, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trẻ thơ. "Hãy tìm kiếm những câu chuyện về sự nỗ lực không ngừng nghỉ của một người thợ rèn để tạo ra một thanh kiếm sắc bén. Về lòng kiên trì của một người nông dân gieo hạt trên mảnh đất cằn cỗi. Về sự sẻ chia của một người hàng xóm khi thấy ai đó gặp khó khăn. Đó chính là những 'linh khí của con người' mà tiên sinh đã nói với Tiểu An lúc sáng. Chúng không phải là pháp thuật, nhưng chúng lại có sức mạnh thay đổi cả một thế giới."

Lũ trẻ im lặng, những lời của Tạ Trần như những hạt mầm triết lý, nhẹ nhàng rơi vào tâm hồn non nớt của chúng. Chúng bắt đầu suy ngẫm, đôi mắt không còn chỉ nhìn vào sự hào nhoáng bên ngoài, mà đã biết tìm kiếm chiều sâu bên trong mỗi con người, mỗi sự việc. Ánh nắng chiều vàng ươm rọi qua khung cửa, chiếu sáng những khuôn mặt trẻ thơ, như thắp lên những ngọn đèn nhỏ trong tâm hồn chúng, soi rọi con đường đến với một kỷ nguyên mới, nơi những câu chuyện về con người sẽ trở thành di sản vĩ đại nhất. Chúng bắt đầu xúm xít bàn bạc, sắp xếp những chiếc ghế nhỏ thành một vòng tròn trước quầy sách, tạo nên một không gian ấm cúng, chờ đợi những câu chuyện đầu tiên được kể. Tiếng nói chuyện ríu rít của trẻ con, mùi bánh ngọt thoang thoảng từ tiệm bánh bên cạnh, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa ca bình yên, báo hiệu một sự khởi đầu mới mẻ và đầy hứa hẹn. Tạ Trần nhìn chúng, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp lạ thường, một niềm hy vọng về tương lai của nhân gian, không cần tiên đạo, vẫn có thể trọn vẹn và vĩ đại.

***

Hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên nền trời Thị Trấn An Bình. Ánh sáng vàng dịu cuối ngày len lỏi qua những ô cửa kính, chiếu xuống vòng tròn nhỏ nơi lũ trẻ đang ngồi quây quần trong quán sách của Tạ Trần. Không gian trở nên ấm cúng lạ thường, mùi giấy cũ và mực tàu quyện lẫn với mùi hương của đất trời khi ngày tàn. Tạ Trần ngồi đối diện với lũ trẻ, ánh mắt sâu thẳm nhưng đầy vẻ khuyến khích, như một ngọn hải đăng lặng lẽ soi đường cho những con thuyền nhỏ đang chập chững ra khơi.

"Vậy, ai sẽ là người kể chuyện đầu tiên?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

Lâm Nhi, cô bé khoảng mười tuổi với mái tóc tết bím gọn gàng và đôi mắt to tròn lấp lánh, ban đầu còn rụt rè. Cô bé cúi gằm mặt, hai tay vân vê vạt áo vá đơn giản. Nhưng rồi, được sự động viên của Tiểu An và ánh mắt dịu dàng của Tạ Trần, cô bé lấy hết can đảm, hít một hơi thật sâu.

"Con... con xin kể trước ạ," Lâm Nhi thì thào, giọng nói nhỏ như tiếng gió. "Câu chuyện của con tên là 'Chuyện về Người Thợ May và Cậu Bé Mồ Côi'."

Cả vòng tròn im lặng, chăm chú lắng nghe. Lâm Nhi bắt đầu kể, giọng cô bé dần trở nên tự tin hơn khi hòa mình vào câu chuyện: "Ở một ngôi làng nhỏ, có một người thợ may già rất tài hoa. Ông ấy may vá đẹp đến nỗi, ai trong làng cũng muốn có một bộ quần áo do ông làm ra. Nhưng ông thợ may lại rất nghèo, vì ông ấy thường may vá miễn phí cho những người khó khăn."

"Một ngày nọ, có một cậu bé mồ côi đi ngang qua làng, quần áo rách rưới, bụng đói meo. Cậu bé không có ai thân thích, không có nơi nương tựa. Cậu bé đi đến xưởng may của ông thợ may, chỉ để xin một miếng vải vụn để che thân khỏi gió lạnh." Lâm Nhi tạm dừng, đôi mắt long lanh như thể đang thấy lại hình ảnh cậu bé mồ côi.

"Ông thợ may nhìn cậu bé, ánh mắt đầy thương xót. Ông ấy không chỉ cho cậu bé một miếng vải vụn, mà còn dùng những mảnh vải tốt nhất còn lại của mình, thức thâu đêm để may cho cậu bé một bộ quần áo mới tinh, vừa vặn và ấm áp. Ông còn chia sẻ nửa ổ bánh mì cuối cùng của mình cho cậu bé."

"Sáng hôm sau, khi cậu bé tỉnh dậy, thấy mình trong bộ quần áo ấm áp, bụng đã no. Cậu bé vô cùng xúc động. Cậu bé không có gì để đền đáp, chỉ có thể cúi đầu thật sâu, nói lời cảm ơn rồi rời đi."

"Nhưng kỳ lạ thay, từ ngày đó, xưởng may của ông thợ may bỗng trở nên đông khách lạ thường. Những người khách từ xa đến, mang theo vải vóc quý giá, đặt may những bộ cánh lộng lẫy, và trả công rất hậu hĩnh. Ông thợ may từ chỗ nghèo khó, dần trở nên đủ đầy, nhưng ông vẫn không quên may vá giúp đỡ những người khó khăn."

"Ông thợ may không biết vì sao mình lại may mắn như vậy. Mãi sau này, ông mới nghe kể r��ng, cậu bé mồ côi năm xưa thực ra là một đứa trẻ được thần linh gửi xuống để thử lòng người. Và lòng nhân ái, sự sẻ chia của ông thợ may đã được đền đáp xứng đáng." Lâm Nhi kết thúc câu chuyện, đôi mắt vẫn còn ánh lên sự rung động.

Cả nhóm trẻ vỗ tay lốp bốp. Tiểu Hoa reo lên: "Hay quá! Ông thợ may thật tốt bụng!"

Tạ Trần mỉm cười. "Một câu chuyện rất hay, Lâm Nhi. Con đã kể về lòng nhân ái, về sự sẻ chia mà không màng báo đáp. Nhưng theo con, 'nhân quả' trong câu chuyện này là gì?" Hắn đặt câu hỏi, không phải để kiểm tra, mà để gợi mở tư duy cho đứa trẻ.

Lâm Nhi suy nghĩ một lát, rồi đáp: "Dạ, là... ông thợ may giúp cậu bé, thì ông ấy được thần linh giúp lại ạ. Lòng tốt sẽ nhận được điều tốt ạ."

Tạ Trần gật đầu. "Đúng vậy, nhưng không nhất thiết phải là thần linh. Đôi khi, chính những người xung quanh chúng ta, khi thấy được lòng tốt của một người, họ sẽ tự nguyện giúp đỡ lại. Đó là sự kết nối giữa người với người, là dòng chảy của 'nhân tính' trong xã hội. Lòng tốt gieo xuống, sẽ nảy nở thành nhiều lòng tốt khác, tạo nên một cộng đồng ấm áp và bền vững." Hắn nhìn sang những đứa trẻ khác. "Các con thấy đó, dù không có pháp thuật, không có tiên nhân, nhưng lòng nhân ái vẫn có thể mang lại những điều kỳ diệu, thay đổi cuộc đời một con người."

Tiếp theo là A Nam, cậu bé với vẻ ngoài năng động và tự tin. Cậu bé đứng dậy, kể một câu chuyện hoàn toàn khác, mang đậm hơi thở của cuộc sống lao động. "Chuyện của con là 'Bí Mật Của Lão Ngư Dân' ạ!"

"Ở một làng chài ven biển, có một lão ngư dân rất giỏi đánh bắt cá. Dù biển cả có hung dữ đến mấy, ông ấy vẫn luôn trở về với khoang thuyền đầy ắp cá. Trong khi những ngư dân trẻ hơn, khỏe hơn, đôi khi lại về tay trắng. Họ rất tò mò về bí mật của lão ngư dân."

"Một ngày nọ, một chàng ngư dân trẻ tuổi, đầy sức sống nhưng thường xuyên thất bại, quyết định theo dõi lão ngư dân ra khơi. Anh ta thấy lão ngư dân không dùng lưới lớn, không dùng mồi câu đắt tiền. Ông ấy chỉ lặng lẽ quan sát mặt biển, lắng nghe tiếng sóng, và kiên nhẫn chờ đợi."

"Khi những ngư dân khác vội vã quăng lưới vào những nơi có nhiều cá, lão ngư dân lại đợi đến khi thủy triều đổi hướng, đợi khi những đàn chim biển bay lượn theo một cách đặc biệt, rồi mới thả câu vào một vùng biển mà không ai ngờ tới. Ông ấy còn dành thời gian sửa chữa từng sợi lưới nhỏ, làm cho chúng chắc chắn hơn, và học cách đọc hiểu từng dấu hiệu nhỏ nhất của biển cả."

"Chàng ngư dân trẻ tuổi ban đầu rất thất vọng, vì thấy lão ngư dân quá chậm chạp. Nhưng rồi, khi lão ngư dân trở về với khoang thuyền đầy ắp cá, còn mình thì chỉ bắt được vài con nhỏ, anh ta mới bắt đầu suy ngẫm."

"Sau nhiều lần quan sát, chàng ngư dân trẻ tuổi cuối cùng cũng hiểu ra. Bí mật của lão ngư dân không phải là phép thuật hay sức mạnh phi thường, mà là sự kiên nhẫn, sự quan sát tỉ mỉ, trí tuệ tích lũy từ kinh nghiệm, và khả năng thích nghi với từng thay đổi nhỏ nhất của biển cả. Ông ấy không cố gắng chống lại tự nhiên, mà học cách hòa mình vào dòng chảy của nó."

A Nam kết thúc câu chuyện, đôi mắt sáng ngời. "Chàng ngư dân trẻ tuổi sau đó đã học theo lão ngư dân, trở nên kiên nhẫn và thông thái hơn. Dần dần, anh ta cũng trở thành một ngư dân giỏi giang, và không bao giờ còn về tay trắng nữa ạ."

Lũ trẻ lại vỗ tay. Tiểu An nói: "Lão ngư dân thật là thông minh!"

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ thấu hiểu. "Rất hay, A Nam. Câu chuyện của con không chỉ nói về sự kiên trì, mà còn về trí tuệ dân gian, về khả năng 'thích nghi' với tự nhiên và cuộc sống. Vậy theo con, lão ngư dân đã học được gì từ dòng sông, hay đúng hơn là từ biển cả?"

A Nam nhanh nhảu đáp: "Dạ, ông ấy học được rằng không phải cứ dùng sức mạnh là được ạ. Phải biết chờ đợi, phải biết quan sát, phải hiểu được con nước, hiểu được cá sống ở đâu ạ."

Tạ Trần mỉm cười. "Chính xác. Đó là sự 'vô thường' của vạn vật, và khả năng 'chấp nhận dòng chảy' của cuộc sống. Biển cả có lúc dữ dằn, có lúc hiền hòa. Cuộc đời con người cũng vậy, có lúc thuận lợi, có lúc khó khăn. Người thông thái không cố gắng thay đổi dòng chảy, mà học cách đi cùng nó, học cách tận dụng nó. Và đó cũng là một loại 'linh khí của con người' – trí tuệ và khả năng thích nghi. Chúng cho phép chúng ta vượt qua mọi khó khăn mà không cần đến phép thuật của tiên nhân."

Những đứa trẻ khác cũng kể thêm những câu chuyện của mình, tuy đơn giản nhưng chứa đựng những bài học sâu sắc về cuộc sống, tình người và sự thích nghi. Có đứa kể về sự chăm chỉ của người thợ mộc, có đứa kể về tình làng nghĩa xóm, đứa khác lại kể về một cô bé đã dũng cảm đối mặt với nỗi sợ hãi của mình. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép, vẽ nên bức tranh sống động về "Nhân Đạo" đang dần thành hình.

Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi mắt hắn không ngừng thấu hiểu và phân tích. Hắn thấy được những xung đột nhỏ nảy sinh khi các em tranh cãi về "câu chuyện hay", thể hiện sự đa dạng trong cách nhìn nhận giá trị từ cuộc sống thường ngày. Nhưng quan trọng hơn, hắn thấy một thế hệ mới đang lớn lên, không còn mơ mộng về tiên giới, mà đang đặt chân vững chắc trên mảnh đất nhân gian, tìm kiếm ý nghĩa từ chính cuộc sống bình dị của mình.

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những ngọn đèn lồng trong quán sách đã được thắp sáng, rọi ánh sáng ấm áp lên những khuôn mặt trẻ thơ đang say sưa kể chuyện. Tiếng cười nói ríu rít, tiếng vỗ tay lốp bốp, tiếng Tạ Trần trầm ấm gợi mở vấn đề, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí ấm áp và đầy hy vọng. Hắn biết rằng, những câu chuyện của các em nhỏ, tập trung vào lòng nhân ái, trí tuệ và sự thích nghi, đang báo hiệu một tương lai nơi các giá trị nhân bản sẽ là nền tảng của xã hội 'Bình Thường Vĩnh Cửu'. Sự say mê của Tạ Trần và cách anh khuyến khích các em thể hiện 'nhân tính' qua kể chuyện cho thấy anh vẫn là 'điểm neo nhân quả', ảnh hưởng sâu sắc đến sự phát triển văn hóa của kỷ nguyên mới. Việc các thế hệ mới tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong các hoạt động nghệ thuật bình thường như kể chuyện này cho thấy sự phát triển vượt bậc của văn minh phàm nhân về mọi mặt – không chỉ nghệ thu���t, mà còn cả triết học và cách sống.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Thiên Đạo có thể đang suy kiệt, nhưng một Thiên Đạo mới, một "Nhân Đạo" được xây dựng từ những câu chuyện bình dị nhất, từ những trái tim chân thật nhất, đang dần hiện hữu. Và trong luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng sáng tạo, không ngừng yêu thương, để kiến tạo nên một kỷ nguyên vĩnh cửu của sự "bình thường" nhưng vĩ đại. Hắn, Tạ Trần, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian, nơi "Bình Thường Vĩnh Cửu" không chỉ là một giấc mơ, mà là một hiện thực đang dần thành hình.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free