Nhân gian bất tu tiên - Chương 1280: Hồi Ức Bình Phàm: Liễu Thanh Phong Và Con Đường Mới
Màn đêm buông xuống thị trấn An Bình, mang theo sự tĩnh mịch của những vì sao và hương đất thoang thoảng sau một ngày nắng ấm. Tạ Trần, với cuốn Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo vẫn còn trên tay, khép hờ mí mắt. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bìa sách, một sự ấm áp không đến từ lửa hay linh khí, mà đến từ chính tri thức và sự bình yên nội tại. Hắn chợt nghĩ, "Sức mạnh có thể xây dựng nên những tòa tháp cao chọc trời, những công trình đồ sộ thách thức thiên địa, nhưng lòng nhân ái và trí tuệ mới là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên vĩnh cửu, một Nhân Gian trường tồn mà không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo suy tàn."
Tiểu An ngồi cạnh, trên chiếc ghế gỗ thấp, cặm cụi ghi chép điều gì đó vào sổ tay của mình. Ánh mắt cậu bé vẫn rạng rỡ niềm tò mò, nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự trưởng thành, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Cậu bé đã không còn chỉ tìm kiếm những câu chuyện về tiên nhân, mà thay vào đó là những ghi chép về cuộc sống, về những con người bình thường nhưng vĩ đại. Bút lông sột soạt trên giấy, nhưng tiếng động ấy lại không phá vỡ sự tĩnh lặng, mà hòa vào đó như một nốt trầm bổng của bản giao hưởng buổi chiều tà. Sau một hồi suy nghĩ, Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt hướng về Tạ Trần, đầy vẻ kiên định.
"Tiên sinh," Tiểu An nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng giờ đây đã chứa đựng một sự tự tin, "con nghĩ con hiểu rồi. Không cần thành tiên, chúng ta vẫn có thể làm cho thế giới tốt đẹp hơn, đúng không ạ? Bằng trí tuệ của mình, bằng lòng nhân ái của mình, bằng chính những việc làm nhỏ bé nhất trong cuộc sống hàng ngày." Cậu bé không còn hỏi về phép thuật hay trường sinh, mà thay vào đó là về giá trị của những hành động bình dị, về ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần đến quyền năng siêu phàm. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự "tiến hóa" trong nhận thức, không chỉ của Tiểu An, mà của cả một thế hệ mới.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng nở trên môi. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo'. Nó không đòi hỏi con phải có sức mạnh dời non lấp bể, không yêu cầu con phải trường sinh bất tử. Nó chỉ cần con sống một đời trọn vẹn, thấu hiểu, yêu thương, và không ngừng kiến tạo. Con người, khi rũ bỏ được chấp niệm thành tiên, khi không còn bị ám ảnh bởi quyền năng, mới thực sự tìm thấy sự vĩ đại trong chính bản chất phàm trần của mình. Và khi đó, Nhân Gian sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên vàng son, một nền văn minh rực rỡ, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo." Ánh mắt hắn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi Thị Trấn An Bình ��ã bắt đầu lên đèn. Những ngọn đèn lồng ấm áp lần lượt được thắp sáng, như những vì sao nhỏ bé đang bừng lên giữa màn đêm. Mỗi ngọn đèn là một gia đình, một câu chuyện, một cuộc sống đang tiếp diễn, bình dị nhưng đầy ý nghĩa.
Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên sâu sắc bao trùm lấy tâm hồn mình. Hắn biết rằng, hành trình của hắn, của Nhân Gian, vẫn còn rất dài. Sẽ có những thử thách, những khó khăn, nhưng hắn tin vào khả năng phục hồi, vào trí tuệ và lòng nhân ái của con người. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính sức mạnh và trí tuệ của nhân gian. Những mầm non tri thức mà hắn đã gieo, những câu chuyện về lòng dũng cảm và sáng tạo, sẽ phát triển mạnh mẽ, định hình nên một nền văn minh phàm nhân rực rỡ, nơi khoa học, nghệ thuật và văn hóa sẽ cùng nhau thăng hoa. Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vư���n tri thức rộng lớn cho Nhân Gian. Trong ánh đèn lồng lung linh và tiếng gió đêm rì rào, hắn cảm nhận được một tương lai tươi sáng, một "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần thành hình, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng, vì hắn biết rằng, sự tiến hóa thực sự của nhân loại, không nằm ở sức mạnh hay quyền năng, mà nằm ở chính sự phát triển của lòng nhân ái, trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn e ấp trên đỉnh núi xa xăm, nhuộm một màu cam hồng lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, Tạ Trần đã ngồi sau quầy, tay lật giở cuốn Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo. Cuốn sách đã trở thành một phần không thể thiếu trong mỗi buổi sáng của hắn, như một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và thuận theo tự nhiên. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa gỗ, mang theo hương hoa dại từ khu vườn nhỏ phía sau và mùi đất ẩm ướt sau một đêm sương. Mùi sách cũ và trà ấm nồng nàn quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, an yên đến lạ. Hắn nhấp một ngụm trà thảo mộc, hương vị thanh đạm lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua tan đi chút hơi lạnh còn vương lại của buổi sớm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, giờ đây lại càng thêm phần thâm thúy khi lướt qua từng dòng chữ cổ xưa.
Tạ Trần không tu luyện, không tích trữ linh khí, nhưng tâm trí hắn lại luôn vận động, chiêm nghiệm về dòng chảy 'tiến hóa' vô hình mà hắn đã nhận thấy ở nhân loại. Hắn suy nghĩ về sự kiện Ngụy Thanh, về khả năng phục hồi đáng kinh ngạc của con người sau những đổ vỡ, và cả sự háo hức, tò mò của lũ trẻ về những tri thức phàm nhân. Tất cả những điều đó như những mảnh ghép, dần dần hoàn thiện bức tranh về một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của con người được định nghĩa lại, không còn dựa trên sức mạnh siêu phàm hay tuổi thọ vô tận. Hắn tin rằng, sự "tiến hóa" thực sự của nhân loại không nằm ở việc vươn tới cảnh giới tiên nhân, mà ở việc phát triển lòng nhân ái, trí tuệ, và khả năng thích nghi, kiến tạo. Mỗi câu chuyện về sự dũng cảm của người phàm, mỗi phát minh nhỏ bé phục vụ đời sống, đều là một bước tiến lớn trên con đường đó.
Tiểu An, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, đang cặm cụi lau dọn những giá sách. Đôi mắt cậu bé toát lên vẻ thông minh, lanh lợi, không ngừng quan sát mọi thứ xung quanh. Thỉnh thoảng, cậu lại ngân nga một giai điệu nhỏ mà cậu học được từ những người hát rong trên phố, tiếng ngân trong trẻo hòa vào sự tĩnh lặng của quán sách như một nốt nhạc vui tươi. Cậu bé chăm chỉ, cẩn thận với từng cuốn sách, như thể mỗi cuốn đều chứa đựng một kho báu vô giá. Đến một giá sách ở góc phòng, ánh nắng vàng dịu cuối buổi sáng rọi qua khung cửa, chiếu lên những trang giấy cũ. Tiểu An chợt dừng tay, đôi mắt tròn xoe dán vào một cuốn sách bìa da đã sờn cũ. Bìa sách vẽ hình một con thuyền buồm lớn đang vượt qua những con sóng dữ dội, phía xa là một hòn đảo bí ẩn với những ngọn núi hùng vĩ.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói mang theo sự tò mò không che giấu, "cuốn sách này... nó kể về điều gì ạ? Con thấy có người đang giương buồm ra khơi, họ không có phép thuật, cũng không có phi kiếm... Họ đi đâu vậy ạ?" Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thắc mắc.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt cuốn sách của mình xuống. Hắn chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cạnh Tiểu An. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh nắng sớm càng trở nên thư sinh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn sách mà Tiểu An vừa chỉ, cảm nhận được lớp bụi thời gian đã bám vào đó. "Đây là những câu chuyện về những người thám hiểm, Tiểu An," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng nói điềm đạm nhưng đầy sức hút. "Họ là những người phàm trần, không có sức mạnh siêu phàm, nhưng họ có lòng dũng cảm phi thường và trí tuệ sắc bén. Họ vượt qua bão tố, đối mặt với những hiểm nguy trùng trùng của biển cả và những vùng đất chưa từng được đặt chân đến, không phải để cầu tiên vấn đạo, mà để khám phá thế giới, để hiểu biết hơn về những bí ẩn của tự nhiên, và để mở rộng tầm nhìn của nhân loại."
Tiểu An lắng nghe từng lời, đôi mắt mở to. "Vậy họ tìm thấy gì ạ, thưa tiên sinh? Những hòn đảo có tiên nhân, hay những viên thuốc trường sinh sao?"
Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Không, Tiểu An. Họ tìm thấy những nền văn minh mới, những loài cây lạ, những con vật chưa từng thấy. Họ vẽ bản đồ, ghi chép về gió biển, về các vì sao, về cách để điều khiển con thuyền đi đúng hướng. Họ không tìm kiếm sự bất tử, mà tìm kiếm tri thức. Họ không muốn biến thành tiên, mà muốn hiểu rõ hơn về bản thân, về giới hạn của mình, và về cách để giúp cuộc sống của những người ở lại tốt đẹp hơn. Mỗi chuyến đi của họ không chỉ là một cuộc phiêu lưu cá nhân, mà là một bước tiến của toàn nhân loại. Đó là sự dũng cảm của trí tuệ, là lòng kiên trì của ý chí, những điều mà ngay cả tiên nhân cũng chưa chắc đã có được."
Tiểu An trầm ngâm, đôi lông mày nhỏ khẽ nhíu lại. Cậu bé lật giở vài trang sách, nhìn những hình vẽ minh họa về những con tàu vĩ đại, những bản đồ cổ, và những gương mặt kiên nghị của những người thám hiểm. "Vậy ra, không cần phép thuật, con người vẫn có thể làm được những điều vĩ đại như vậy sao, tiên sinh?"
"Đúng vậy, Tiểu An. Sự vĩ đại không nằm ở quyền năng, mà ở ý chí và mục đích. Một người phàm nhân có thể không dời núi lấp biển được bằng một cái phẩy tay, nhưng họ có thể dùng trí tuệ để hiểu về núi, để xây dựng những con đường xuyên qua chúng, để khai thác những tài nguyên quý giá trong lòng đất. Họ không thể trường sinh bất tử, nhưng họ có thể để lại những di sản, những tri thức mà thế hệ sau tiếp tục kế thừa và phát triển, tạo nên một sự trường tồn khác, một sự trường tồn của văn minh và tri thức. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang chiêm nghiệm." Tạ Trần khẽ đặt tay lên vai Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ tin tưởng. "Thế giới này rộng lớn lắm, Tiểu An. Có vô vàn điều đ��� khám phá, để học hỏi, không chỉ là những câu chuyện về tiên nhân. Và chính những điều bình dị đó, lại là nền tảng vững chắc nhất cho một tương lai rực rỡ."
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt bừng sáng như vừa tìm thấy một kho báu. Cậu bé nhẹ nhàng ôm lấy cuốn sách, như thể đó là một vật báu vô giá. "Con hiểu rồi, tiên sinh. Con sẽ đọc cuốn này thật kỹ, và con cũng sẽ cố gắng học hỏi, để sau này có thể làm được những điều có ích cho mọi người, như những người thám hiểm này." Lời nói của Tiểu An không còn là sự tò mò đơn thuần, mà đã chứa đựng một sự quyết tâm, một hạt mầm của ý chí đã được gieo. Tạ Trần mỉm cười. Hắn biết rằng, những mầm non tri thức mà hắn đã gieo, những câu chuyện về lòng dũng cảm và sáng tạo, sẽ phát triển mạnh mẽ trong những thế hệ này, định hình nên một nền văn minh phàm nhân rực rỡ, nơi khoa học, nghệ thuật và văn hóa sẽ cùng nhau thăng hoa, không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo.
***
Thời gian trôi qua êm đềm như dòng suối nhỏ chảy qua kẽ đá. Ánh nắng buổi sáng dần dịu đi, nhường chỗ cho cái nắng trưa vàng ươm, trải khắp sân quán sách. Tiếng rao hàng của người bán kẹo mạch nha vọng lại từ xa, hòa cùng tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, tạo nên một bản giao hưởng bình dị của cuộc sống. Mùi sách cũ vẫn nồng nàn, nhưng giờ đây đã pha thêm chút hương trà mới pha, ấm nóng và thanh thoát. Tạ Trần đang sắp xếp lại những chồng sách vừa được mang đến, tâm trí vẫn còn vương vấn về cuộc trò chuyện với Tiểu An. Hắn thấu hiểu rằng, sự thay đổi trong nhận thức của thế hệ trẻ là minh chứng rõ ràng nhất cho sự chuyển dịch của thời đại, một bước tiến quan trọng trên con đường 'Nhân Đạo'.
Đúng lúc đó, một bóng người cao gầy, khoác trên mình bộ áo vải thô màu nâu nhạt, bước vào quán sách. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ leng keng, báo hiệu sự xuất hiện của một vị khách. Người đàn ông này có dáng vẻ bình dị, mái tóc đã điểm bạc nhưng được chải gọn gàng, khuôn mặt thanh tú nhưng đã hằn sâu dấu vết của thời gian và những trải nghiệm phong trần. Đôi mắt ông ta sáng như sao, nhưng không còn vẻ kiêu ngạo, tự phụ hay uy nghiêm của một tu sĩ, mà thay vào đó là sự thanh thản, bình yên đến lạ. Ông ta không mang theo bất kỳ pháp khí nào, cũng không có chút tiên khí nào quanh mình. Tuy nhiên, Tạ Trần, với khả năng nhìn thấu nhân tâm phi thường và trí nhớ sắc bén, vẫn nhận ra ngay lập tức. Đây chính là Liễu Thanh Phong, cựu tu sĩ của một tiên môn danh tiếng, người từng là đối thủ của hắn trong một quá khứ xa xăm, khi Thiên Đạo còn chưa suy tàn đến mức này, khi chấp niệm thành tiên vẫn còn là lẽ sống của vô vàn tu sĩ.
Sự ngạc nhiên thoáng qua trên gương mặt Tạ Trần, nhưng chỉ trong chớp mắt. Hắn khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nở trên môi. Liễu Thanh Phong cũng dừng lại, ánh mắt ông ta lướt qua Tạ Trần, rồi dừng lại ở khóe môi hắn. Một nụ cười nhẹ, đầy vẻ mãn nguyện, cũng nở trên gương mặt cựu tu sĩ. Liễu Thanh Phong chậm rãi tiến vào quán, tìm một góc nhỏ khuất tầm nhìn, nơi có ánh nắng dịu dàng rọi qua ô cửa sổ. Ông ta chọn một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, ngồi xuống một cách tự nhiên, không chút gượng gạo hay xa cách.
"Tạ huynh, đã lâu không gặp," Liễu Thanh Phong cất tiếng, giọng nói trầm ấm và ôn hòa, khác hẳn với vẻ lạnh lùng, uy nghiêm ngày xưa. "Không ngờ có ngày ta lại có thể ngồi đây, bình yên như thế này, trong quán sách của huynh. Cả đời ta chưa từng nghĩ mình sẽ có một ngày như thế này."
Tạ Trần đặt cuốn sách đang cầm trên tay xuống, châm thêm trà vào ấm. "Liễu huynh vẫn khỏe chứ? Ngươi đã tìm thấy con đường của riêng mình, ta thấy vậy. Sự bình yên trong ánh mắt huynh chính là minh chứng rõ ràng nhất." Hắn rót một tách trà nóng, đặt nhẹ nhàng trước mặt Liễu Thanh Phong. Mùi trà thơm lừng lan tỏa, xoa dịu không khí.
Liễu Thanh Phong khẽ nhấp một ngụm trà, đôi mắt nhắm lại như đang thưởng thức hương vị của nó, không chỉ bằng vị giác mà bằng cả tâm hồn. "Khỏe, rất khỏe, Tạ huynh. Khỏe hơn bất cứ khi nào ta còn là một tu sĩ. Ngày đó, ta cứ ngỡ sức mạnh, trường sinh, và sự bất tử là tất cả. Ta cứ ngỡ rằng phải thành tiên, phải dời non lấp biển, mới là vĩ đại. Nhưng rồi, khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt, khi linh khí mỏng dần, và đặc biệt là khi ta chứng kiến những người đồng môn 'mất người' vì chấp niệm tu đạo, ta bắt đầu nghi ngờ." Ông ta đưa tay vuốt nhẹ chén trà, ánh mắt xa xăm, như đang hồi tưởng lại một đoạn ký ức dài.
"Ta vẫn còn nhớ rõ cái ngày ta quyết định từ bỏ. Đó là một ngày mưa tầm tã, linh khí trong cơ thể ta bắt đầu suy yếu, và ta cảm thấy một sự trống rỗng cùng cực. Ta đã dành hàng trăm năm để tu luyện, để theo đuổi một giấc mộng hão huyền. Rồi ta nhìn thấy những người phàm nhân dưới chân núi, họ vẫn sống, vẫn yêu thương, vẫn cười đùa, dù không có sức mạnh, không có phép thuật. Lúc đó, ta cảm thấy mình thật đáng thương. Ta đã từng coi thường họ, cho rằng họ yếu đuối, ngu dốt. Nhưng chính họ lại có những điều mà ta, một tu sĩ, lại không có: sự trọn vẹn của cảm xúc, sự gắn kết với nhân thế, và một trái tim vẫn còn rung động trước vẻ đẹp bình dị của cuộc sống."
Liễu Thanh Phong ngừng lại, hít một hơi thật sâu. "Thế rồi, ta quyết định rũ bỏ tất cả. Không phải một cách dễ dàng, Tạ huynh. Ta đã dằn vặt, đã đau khổ, đã cảm thấy mất mát vô cùng. Cả danh vọng, cả sức mạnh, cả những giấc mơ về trường sinh, tất cả đều tan biến. Ta đã từng có Bích Lạc Kiếm, từng ngạo nghễ đạp gió mây. Giờ đây, thanh kiếm ấy ta đã cất vào một nơi sâu thẳm, không bao giờ dùng tới nữa. Nhưng chính trong sự mất mát đó, ta lại tìm thấy một thứ còn quý giá hơn: sự bình yên. Ta trở về một thôn làng nhỏ ở chân núi, nơi ta sinh ra. Ta học cách trồng trọt, học cách giúp đỡ dân làng gặt hái, sửa chữa nhà cửa. Ta quan sát sự luân chuyển của bốn mùa, ngắm nhìn hạt mầm nảy nở, cây cối đâm chồi, và những đứa trẻ lớn lên từng ngày. Mỗi buổi sáng thức dậy, ta cảm nhận được ánh nắng, nghe tiếng chim hót, và biết rằng mình vẫn còn sống, vẫn còn là một phần của nhân gian này."
Ông ta nhìn thẳng vào Tạ Trần, ánh mắt chân thành. "Khi không còn theo đuổi sức mạnh, ta mới thực sự nhìn thấy giá trị của từng hạt sương, từng cọng cỏ. Đó là một thứ bình yên mà tiên đạo không thể ban cho. Ta từng nghĩ rằng Thi��n Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử là chân lý, nhưng giờ đây ta lại thấy, chân lý nằm ở chính sự hữu hạn, sự biến đổi, và sự gắn kết giữa vạn vật. Cái gọi là 'mất người' khi tu luyện, chính là đánh mất đi những giá trị cốt lõi của con người, đánh mất đi bản thân ta. Giờ đây, ta không còn muốn thành tiên, không còn muốn cứu thế. Ta chỉ muốn sống một đời bình thường, tận hưởng từng khoảnh khắc, và giúp đỡ những người xung quanh ta. Ta đã từng là một kẻ tự phụ, ngạo mạn, cho rằng phàm nhân là nhỏ bé. Nhưng Tạ huynh, ta đã sai. Sự vĩ đại của con người nằm ở chính bản chất phàm trần của họ, ở khả năng yêu thương, sáng tạo, và vượt qua khó khăn mà không cần đến phép thuật."
Tạ Trần lắng nghe cẩn trọng, gật đầu nhẹ nhàng. Hắn biết, câu chuyện của Liễu Thanh Phong không chỉ là một lời tự sự, mà là một minh chứng sống động cho những gì hắn đã chiêm nghiệm bấy lâu nay. "Liễu huynh nói rất đúng," Tạ Trần trầm giọng. "Con đường tu luyện, đôi khi, lại là con đường xa rời bản chất con người nhất. Nó hứa hẹn s��� bất tử, nhưng lại đánh đổi bằng sự 'mất người', bằng việc đánh mất đi những cảm xúc, ký ức và nhân tính đã làm nên chúng ta. Ngươi đã tìm lại được 'nhân tính' của mình, đó chính là điều quý giá hơn vạn pháp bảo hay tiên đan." Hắn nhìn Liễu Thanh Phong, ánh mắt đầy sự thấu hiểu. "Hành trình của ngươi, từ bỏ đỉnh cao quyền năng để tìm về sự bình phàm, là một lựa chọn dũng cảm hơn bất kỳ trận chiến nào. Ngươi đã thoát khỏi chấp niệm thành tiên, thoát khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo suy tàn, để tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình dị này. Điều đó không chỉ mang lại bình yên cho riêng ngươi, mà còn là một tấm gương, một hạt mầm cho kỷ nguyên mới."
Tiểu An, vẫn ở phía xa, đã ngừng lau dọn từ lúc nào, đôi mắt chăm chú lắng nghe câu chuyện của Liễu Thanh Phong. Cậu bé chưa từng thấy một tu sĩ nào lại nói những lời như vậy, những lời không về phép thuật, không về trường sinh, mà về sự bình yên của cuộc sống phàm nhân. Câu chuyện của Liễu Thanh Phong như một cánh cửa mở ra một thế giới quan mới cho Ti��u An, về những lựa chọn khác ngoài con đường tu tiên đầy cạm bẫy mà người lớn vẫn thường kể. Tạ Trần khẽ liếc nhìn Tiểu An, mỉm cười nhẹ. Hắn biết rằng, sự chuyển đổi của Liễu Thanh Phong không chỉ là một cá thể đơn lẻ, mà là một trong nhiều ví dụ về việc các cựu tu sĩ sẽ từ bỏ tiên đạo để hòa nhập vào cuộc sống phàm nhân. Đây chính là những mảnh ghép quan trọng, củng cố thông điệp "Không Ai Khao Khát Thành Tiên" và mở đường cho sự tan rã của Thiên Đạo một cách tự nhiên, không cần đến một cuộc chiến tranh khốc liệt. Sự bình yên mà Liễu Thanh Phong tìm thấy báo hiệu một tương lai mà "Bình Thường Vĩnh Cửu" thực sự là một cảnh giới cao hơn mọi tiên pháp, một cảnh giới mà Tạ Trần đã kiên trì theo đuổi.
***
Ánh nắng chiều vàng dịu cuối buổi đã bắt đầu lướt qua những giá sách, tạo nên những vệt sáng dài, nhuộm vàng cả không gian quán. Không khí se lạnh dần, báo hiệu một buổi tối sắp đến. Mùi sách cũ vẫn nồng nàn, nhưng giờ đây đã hòa cùng chút hương hoa nhài từ khu vườn nhỏ bay vào, tạo nên một sự thanh khiết, nhẹ nhàng. Tiếng gió đêm đã bắt đầu rì rào qua những tán cây, như một lời thì thầm của thời gian.
Liễu Thanh Phong khẽ đặt chén trà xuống bàn, một nụ cười mãn nguyện vẫn vương trên môi. Ông ta đứng dậy, dáng người cao gầy, nhưng không còn mang vẻ yếu đuối của một phàm nhân bình thường, mà toát lên sự kiên nghị, vững chãi của một người đã tìm thấy chân lý của mình. Ông ta khẽ cúi chào Tạ Trần, một cái cúi đầu đầy sự tôn trọng và biết ơn sâu sắc, không phải giữa tu sĩ và phàm nhân, mà giữa hai con người đã thấu hiểu lẫn nhau.
"Cảm ơn Tạ huynh," Liễu Thanh Phong nói, giọng nói trầm ấm. "Cuộc đời này, có lẽ bình thường mới là chân lý. Ta đã từng lãng phí quá nhiều thời gian để theo đuổi những điều không thực sự thuộc về mình. Gặp lại huynh hôm nay, ta cảm thấy như một gánh nặng đã được trút bỏ, và con đường phía trước của ta lại càng thêm rõ ràng." Ông ta không nói trực tiếp rằng Tạ Trần đã "mở ra một cánh cửa" cho ông ta, nhưng trong ánh mắt của Liễu Thanh Phong, Tạ Trần hiểu rằng chính s��� lựa chọn kiên định của hắn, sự tồn tại khác biệt của hắn, đã gieo mầm suy tư trong tâm trí của những người như Liễu Thanh Phong, dẫn họ đến con đường này.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, đáp lại lời từ biệt của Liễu Thanh Phong. Hắn không nói thêm lời nào, bởi lẽ, những gì cần nói, cả hai đã thấu hiểu trong suốt cuộc trò chuyện vừa rồi. Liễu Thanh Phong quay người, bước ra khỏi quán sách, tiếng chuông gió lại khẽ ngân lên một lần nữa, tiễn biệt bóng dáng của một cựu tu sĩ đã tìm thấy sự bình yên. Bước chân của ông ta không còn vội vã, không còn mang theo gánh nặng của quyền năng hay danh vọng, mà nhẹ nhàng, thanh thoát như một người phàm trần trở về với đất mẹ.
Tạ Trần nhìn theo bóng Liễu Thanh Phong rời đi, cho đến khi ông ta khuất hẳn sau khúc quanh con phố. Hắn khẽ khép mắt lại, cảm nhận dòng chảy của thời gian và những thay đổi đang diễn ra một cách thầm lặng nhưng mạnh mẽ. Trong tâm trí hắn, lời nói của Liễu Thanh Phong vang vọng: "Bình thường... vĩnh cửu." Hắn mở mắt, ánh mắt dừng lại ở cuốn Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo vẫn còn nằm trên bàn. Hắn khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận từng đường nét cổ kính. "Đây chính là con đường mà ta hằng mong mỏi," hắn thầm nghĩ. "Một sự 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi giá trị của nhân tính được tôn vinh hơn mọi quyền năng."
Sự xuất hiện và chuyển đổi của Liễu Thanh Phong là một minh chứng hùng hồn cho niềm tin của Tạ Trần. Hắn biết rằng, không chỉ có những thế hệ trẻ như Tiểu An đang lớn lên với tư duy mới mẻ, mà ngay cả những người từng ở đỉnh cao của tiên đạo cũng đang dần từ bỏ chấp niệm, tìm về với cuộc sống phàm nhân. Đây chính là dấu hiệu rõ ràng nhất cho thấy Thiên Đạo đang thực sự trên bờ suy tàn, không phải vì một cuộc chiến tranh hủy diệt, mà vì chính nhân tâm đã thay đổi. Khi không còn ai khao khát thành tiên, khi mọi người đều nhận ra giá trị thực sự của cuộc sống bình thường, Thiên Đạo sẽ tự nhiên tan rã, nhường chỗ cho một kỷ nguyên mới, kỷ nguyên của Nhân Gian.
Tạ Trần cảm thấy một niềm tin vững chắc vào vai trò của mình. Hắn sẽ tiếp tục là 'điểm neo' và người định hướng triết lý cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, không chỉ qua việc gieo mầm tri thức cho thế hệ trẻ, mà còn qua việc ảnh hưởng đến những người từng ở đỉnh cao của tiên đạo, như Liễu Thanh Phong. Sự bình yên và trọn vẹn mà Liễu Thanh Phong tìm thấy báo hiệu một tương lai mà 'Bình Thường Vĩnh Cửu' thực sự là một cảnh giới cao hơn mọi tiên pháp, một cảnh giới mà Tạ Trần đã kiên trì theo đuổi bấy lâu.
Hắn đứng dậy, bước ra ngoài hiên quán sách. Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những áng mây, rọi xuống Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo. Những ngọn đèn lồng đã được thắp sáng rực rỡ, tiếng cười nói vọng lại từ những ngôi nhà gần đó. Tạ Trần hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự sống động của nhân gian. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính sức mạnh và trí tuệ của nhân gian. Kỷ nguyên của những con người bình thường nhưng vĩ đại đã bắt đầu, và Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian, nơi "Bình Thường Vĩnh Cửu" không chỉ là một giấc mơ, mà là một hiện thực đang dần thành hình.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.