Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1279: Dòng Chảy Vô Hình Của Tiến Hóa

Ánh nắng ban trưa rọi qua cửa sổ, chiếu thẳng vào khu vực sách mới, làm bừng sáng những bìa sách nhiều màu sắc. Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ mái tóc đen dài của mình, đôi mắt hắn dõi theo những đứa trẻ đang say sưa khám phá. Chúng không chỉ đọc sách, chúng đang kiến tạo một thế giới mới, một thế giới của những cuộc phiêu lưu không cần phép thuật, của những phát minh không cần tiên khí, của những con người vĩ đại từ chính bản chất phàm trần của mình. Hắn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng. Trong tiếng cười giòn tan của bọn trẻ, trong mùi giấy cũ và mực in mới, Tạ Trần nhìn thấy một tương lai tươi sáng, một "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần thành hình, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và hắn, một phàm nhân, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian.

***

Sáng sớm, quán sách của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình đón ánh bình minh dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ gỗ lim đã nhuốm màu thời gian. Không khí trong quán mang theo mùi giấy cũ phảng phất chút hương trà thảo mộc, tạo nên một sự tĩnh mịch, thanh tịnh hiếm có. Tạ Trần ngồi sau quầy sách quen thuộc, thân hình gầy gò của hắn gần như chìm khuất trong chiếc áo vải bố màu xanh thẫm. Đôi mắt sâu thẳm của hắn không nhìn vào cuốn sách cổ đang mở trên tay, mà lơ đãng dõi ra ngoài, nơi những tia nắng đầu tiên đang dần đánh thức thị trấn. Hắn trầm tư, suy nghiệm về dòng chảy vô hình của thời gian và sự biến đổi của nhân thế.

Hắn nhớ lại sự kiện của Nguỵ Thanh, cô thợ gốm trẻ đã tìm thấy sức mạnh nội tại từ đống đổ nát của giấc mơ. Hắn lại nghĩ đến những đứa trẻ hồn nhiên, đôi mắt rạng rỡ niềm khao khát tri thức không giới hạn, không còn bị trói buộc bởi những truyền thuyết tiên đạo xa vời. "Sự háo hức khám phá của lũ trẻ... sự kiên cường của Nguỵ Thanh... liệu đây có phải là con đường mà nhân loại vốn dĩ nên đi?", Tạ Trần thầm hỏi chính mình. Hắn đã từng chứng kiến biết bao kẻ tu tiên đánh mất chính mình trên con đường truy cầu trường sinh, quyền năng, để rồi trở thành những bóng ma vô hồn, những chấp niệm vĩnh cửu. Giờ đây, hắn cảm nhận được một sự "tiến hóa" khác đang diễn ra, không phải là sự thăng cấp tu vi hay mở rộng kinh mạch, mà là sự phát triển của lòng nhân ái, trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc bản chất của "sống". Phải chăng, đây chính là sự phá cục, là cánh cửa mở ra một kỷ nguyên hoàn toàn mới, nơi Thiên Đạo không còn là mục tiêu, mà là nền tảng cho sự phát triển của Nhân Đạo?

Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đang chăm chỉ sắp xếp lại những cuốn sách trên giá cao. Cậu bé th��nh thoảng ngân nga một giai điệu nhỏ, đôi khi lại tò mò lật giở một trang sách cổ. Trong không gian tĩnh lặng ấy, tiếng lật sách và tiếng ngân nga của Tiểu An trở thành những âm thanh duy nhất, nhẹ nhàng và thanh thoát. Cậu bé vừa đặt một chồng sách về những chuyến hải trình vĩ đại lên kệ, vừa ngoảnh lại nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy tò mò.

"Tiên sinh," Tiểu An cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy suy tư, "những người này không có phép thuật, cũng không biết bay, sao lại có thể đi xa đến vậy ạ? Họ đã khám phá ra những gì mà khiến mọi người lại ngưỡng mộ đến thế?" Cậu bé chỉ vào những hình vẽ minh họa trên bìa sách, một con thuyền buồm đang rẽ sóng giữa biển khơi, một người thợ mỏ đang đào sâu vào lòng đất, hay một nhà thiên văn đang ngước nhìn vạn tinh tú.

Tạ Trần khẽ thở dài một tiếng, không phải thở than, mà là một tiếng thở nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng của một suy tư đã tìm thấy lời giải. Hắn mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn Tiểu An tràn đầy sự thấu hiểu và lòng nhân ái. "Những gì họ khám phá, Tiểu An, không phải là những bí mật của thiên cơ hay những phép tắc của tiên gia. Họ khám phá ra chính bản thân mình, khám phá ra giới hạn và tiềm năng của nhân loại. Họ đi xa không phải bằng phi hành thuật, mà bằng ý chí kiên cường và trí tuệ không ngừng nghỉ. Họ không dùng pháp lực để phá núi chắn sông, mà dùng khối óc để chế tạo công cụ, dùng đôi tay để kiến tạo những con đường, những cây cầu, những thành trì." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng điệu trầm ấm, như đang kể một câu chuyện cổ, nhưng lại chứa đựng những triết lý sâu xa về sự "tiến hóa" mà hắn đang chiêm nghiệm. Hắn tin rằng, sự thay đổi trong nhận thức này chính là dòng chảy vô hình nhưng mạnh mẽ, đang định hình lại bản chất của thế giới này, gieo mầm cho một tương lai nơi con người tìm thấy sự vĩ đại trong chính sự bình thường.

***

Giữa trưa, Thị Trấn An Bình trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết, nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có. Ánh nắng ấm áp trải đều trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, làm nổi bật màu sắc tươi tắn của những giàn hoa leo quanh các cửa sổ. Mùi thức ăn đường phố thơm lừng từ các quán ăn nhỏ hòa quyện với mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và thoang thoảng mùi mồ hôi của những người lao động. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lọc cọc trên đường, và tiếng bước chân dồn dập của dòng người qua lại tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống phàm trần.

Tạ Trần và Tiểu An đứng ở hiên quán sách, lặng lẽ quan sát. Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh, gầy gò, đôi mắt tinh anh luôn ánh lên vẻ suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Hắn không nói gì, chỉ để Tiểu An tự mình chiêm ngưỡng cảnh tượng trước mắt. Một thợ mộc lực lưỡng, tay cầm chiếc bào gỗ, đang cặm cụi đẽo gọt một tấm ván. Những thớ gỗ vàng óng theo từng nhát bào, tỏa ra mùi thơm đặc trưng, và tiếng đục đẽo đều đặn vang lên như một nhịp điệu lao động cần mẫn. Xa hơn một chút, một phụ nữ bán hoa với nụ cười hiền hậu đang trao một bó hoa tươi thắm cho một khách hàng, trên tay bà vẫn còn vương vấn mùi hương thoang thoảng của hoa nhài, hoa hồng. Và kìa, ở quảng trường nhỏ trung tâm thị trấn, một nhóm người dân, già có, trẻ có, đang cùng nhau sửa chữa mái đình làng bị hỏng sau trận gió lớn đêm qua. Họ không có phép thuật để hô mưa gọi gió, hay dùng pháp lực để nâng những xà gỗ nặng nề, nhưng bằng sức người, bằng sự đồng lòng, họ đang từ từ khôi phục lại biểu tượng của cộng đồng.

"Con thấy không, Tiểu An?", Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng lại có sức lay động lòng người. Hắn dùng ngón tay thon dài của mình, chậm rãi chỉ vào từng cảnh tượng, như đang mở ra một trang sách sống động cho cậu bé. "Mỗi người ở đây đều đang tạo ra giá trị của riêng mình. Không có ai là vô dụng. Người thợ mộc kiến tạo nên những mái nhà vững chắc, người bán hoa mang đến vẻ đẹp và niềm vui, những người dân kia cùng nhau hàn gắn lại cộng đồng. Họ không cầu kỳ, không tranh giành, họ chỉ sống và cống hiến theo cách của mình. Đó là một vẻ đẹp chân thực, một sức mạnh tiềm tàng mà tiên đạo không thể nào sánh được." Hắn nhấn mạnh từng lời, muốn gieo vào tâm trí non nớt của Tiểu An một hạt mầm triết lý mới.

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt to tròn mở rộng, chăm chú quan sát từng chi tiết của cuộc sống đang diễn ra trước mắt. Cậu bé vốn quen thuộc với những câu chuyện về tiên nhân, về tu luyện, về những thần thông quảng đại, nên những cảnh tượng bình dị này ban đầu khiến cậu có chút băn khoăn. Cậu bé khẽ thì thầm, giọng nói có chút do dự: "Nhưng họ không thể bay, không thể dời núi, không thể trường sinh... Họ không có sức mạnh như các tiên nhân trong truyền thuyết, phải không ạ?" Câu hỏi của Tiểu An không phải là sự phủ nhận, mà là một sự tò mò chân thành về định nghĩa của "sức mạnh" trong kỷ nguyên mới này.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Đúng vậy, Tiểu An. Họ không có những năng lực siêu nhiên đó. Nhưng họ có thể làm những điều còn vĩ đại hơn: kiến tạo nên một thế giới từ hai bàn tay trắng, sẻ chia niềm vui và gánh nặng, yêu thương đ��ng loại, và quan trọng nhất, họ có thể đứng dậy sau vấp ngã, kiên cường đối mặt với mọi khó khăn mà không cần đến sự cứu rỗi của thần linh. Đó không phải là sức mạnh của pháp thuật, mà là sự tiến hóa của tâm hồn, của trí tuệ, của lòng nhân ái. Đó là sự trưởng thành của một nền văn minh, không phải theo hướng chinh phục vũ trụ bằng quyền năng, mà là vun đắp cuộc sống bằng chính bản chất con người." Hắn đưa tay xoa nhẹ đầu Tiểu An, ánh mắt đầy sự tin tưởng vào thế hệ tương lai. Tiểu An chăm chú lắng nghe, từng lời của Tạ Trần như những dòng nước mát lành thấm đẫm vào tâm hồn cậu bé. Ánh mắt cậu dần mở rộng, không còn là sự băn khoăn mà thay vào đó là một tia sáng của sự thấu hiểu, của một cái nhìn mới mẻ về giá trị của cuộc sống phàm trần. Cậu bé bắt đầu nhìn thấy những điều vĩ đại trong những hành động nhỏ bé nhất, trong sự kiên trì của người thợ mộc, trong nụ cười của người bán hoa, trong sự đoàn kết của những người sửa mái đình. Đó là một loại "tiến hóa" khác, một loại sức mạnh không cần đến pháp lực, mà đến từ chính trái tim và khối óc con người.

***

Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả quán sách bằng một thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Những tia nắng cuối cùng xiên qua khung cửa, tạo thành những dải bụi vàng lơ lửng trong không khí, nhảy múa theo từng làn gió nhẹ. Không khí trong quán sách giờ đây trở nên tĩnh lặng hơn, chỉ còn tiếng gió khẽ xào xạc bên ngoài và mùi hương thoang thoảng của những cuốn sách cũ, cùng với chút hương thảo mộc dịu nhẹ từ chén trà đã nguội của Tạ Trần.

Tạ Trần trở lại bàn, tay hắn vuốt ve cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' đã ố vàng, bìa sách sờn cũ nhưng lại chứa đựng những triết lý uyên thâm, như một người bạn tri kỷ đã cùng hắn trải qua bao thăng trầm của nhân thế. Cuốn sách không phải là một pháp bảo thần kỳ, không mang lại sức mạnh siêu phàm, nhưng nó lại là kim chỉ nam cho con đường "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đã chọn, con đường của sự thấu hiểu và thuận theo tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự ấm áp từ bìa sách, một sự ấm áp không đến từ lửa hay linh khí, mà đến từ chính tri thức và sự bình yên nội tại. Hắn chợt nghĩ, "Sức mạnh có thể xây dựng nên những tòa tháp cao chọc trời, những công trình đồ sộ thách thức thiên địa, nhưng lòng nhân ái và trí tuệ mới là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên vĩnh cửu, một Nhân Gian trường tồn mà không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo suy tàn."

Tiểu An ngồi cạnh, trên chiếc ghế gỗ thấp, cặm cụi ghi chép điều gì đó vào sổ tay của mình. Ánh mắt cậu bé vẫn rạng rỡ niềm tò mò, nhưng giờ đây đã pha lẫn một sự trưởng thành, một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Cậu bé đã không còn chỉ tìm kiếm những câu chuyện về tiên nhân, mà thay vào đó là những ghi chép về cuộc sống, về những con người bình thường nhưng vĩ đại. Bút lông sột soạt trên giấy, nhưng tiếng động ấy lại không phá vỡ sự tĩnh lặng, mà hòa vào đó như một nốt trầm bổng của bản giao hưởng buổi chiều tà. Sau một hồi suy nghĩ, Tiểu An ngẩng đầu lên, đôi mắt hướng về Tạ Trần, đầy vẻ kiên định.

"Tiên sinh," Tiểu An nói, giọng nói vẫn trong trẻo nhưng giờ đ��y đã chứa đựng một sự tự tin, "con nghĩ con hiểu rồi. Không cần thành tiên, chúng ta vẫn có thể làm cho thế giới tốt đẹp hơn, đúng không ạ? Bằng trí tuệ của mình, bằng lòng nhân ái của mình, bằng chính những việc làm nhỏ bé nhất trong cuộc sống hàng ngày." Cậu bé không còn hỏi về phép thuật hay trường sinh, mà thay vào đó là về giá trị của những hành động bình dị, về ý nghĩa của sự tồn tại mà không cần đến quyền năng siêu phàm. Đó là minh chứng rõ ràng nhất cho sự "tiến hóa" trong nhận thức, không chỉ của Tiểu An, mà của cả một thế hệ mới.

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng nở trên môi. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó chính là ý nghĩa của 'Nhân Đạo'. Nó không đòi hỏi con phải có sức mạnh dời non lấp bể, không yêu cầu con phải trường sinh bất tử. Nó chỉ cần con sống một đời trọn vẹn, thấu hiểu, yêu thương, và không ngừng kiến tạo. Con người, khi rũ bỏ được chấp niệm thành tiên, khi không còn bị ám ảnh bởi quyền năng, mới thực sự tìm thấy sự vĩ đại trong chính bản chất phàm trần của mình. Và khi đó, Nhân Gian sẽ tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên vàng son, một nền văn minh rực rỡ, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo." Ánh mắt hắn dõi ra ngoài cửa sổ, nơi Thị Trấn An Bình đã bắt đầu lên đèn. Những ngọn đèn lồng ấm áp lần lượt được thắp sáng, như những vì sao nhỏ bé đang bừng lên giữa màn đêm. Mỗi ngọn đèn là một gia đình, một câu chuyện, một cuộc sống đang tiếp diễn, bình dị nhưng đầy ý nghĩa.

Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên sâu sắc bao trùm lấy tâm hồn mình. Hắn biết rằng, hành trình của hắn, của Nhân Gian, vẫn còn rất dài. Sẽ có những thử thách, những khó khăn, nhưng hắn tin vào khả năng phục hồi, vào trí tuệ và lòng nhân ái của con người. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến tiên đạo, mà bằng chính sức mạnh và trí tuệ của nhân gian. Những mầm non tri thức mà hắn đã gieo, những câu chuyện về lòng dũng cảm và sáng tạo, sẽ phát triển mạnh mẽ, định hình nên một nền văn minh phàm nhân rực rỡ, nơi khoa học, nghệ thuật và văn hóa sẽ cùng nhau thăng hoa. Tạ Trần, một phàm nhân, sẽ vẫn ở đây, lặng lẽ gieo mầm tri thức, nhìn những mầm non ấy lớn lên, đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu vườn tri thức rộng lớn cho Nhân Gian. Trong ánh đèn lồng lung linh và tiếng gió đêm rì rào, hắn cảm nhận được một tương lai tươi sáng, một "Bình Thường Vĩnh Cửu" đang dần thành hình, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện và đầy hy vọng, vì hắn biết rằng, sự tiến hóa thực sự của nhân loại, không nằm ở sức mạnh hay quyền năng, mà nằm ở chính sự phát triển của lòng nhân ái, trí tuệ và sự thấu hiểu sâu sắc.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free