Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1275: Bóng Kịch Nhân Gian: Hồi Ức Về Những Giá Trị Bình Dị

Đêm đã xuống hẳn, trăng non đã hé rạng trên nền trời tối, những vì sao lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo. Trong quán sách nhỏ, không khí giờ đây không còn căng thẳng mà tràn đầy sự đồng thuận và hy vọng. Vương Bình, Lý Kiện, và Trương Lực trao đổi ánh mắt, một sự hiểu biết mới đã nảy sinh giữa họ. Họ, những con người trẻ tuổi của kỷ nguyên mới, đã sẵn sàng để viết nên những trang sử mới cho nhân gian, không bằng phép thuật hay thần thông, mà bằng trí tuệ, bằng đôi tay, và bằng một trái tim tràn đầy nhân tính. Họ biết rằng, sự phát triển của nhân đạo sẽ khác biệt và bền vững hơn, bởi nó được xây dựng trên gốc rễ vững chắc của cuộc sống và s��� tinh hoa của trí tuệ, được truyền thừa và liên tục đổi mới qua các thế hệ, tạo nên một vòng luân hồi bất tận của sự học hỏi và kiến tạo. Tạ Trần nhìn họ, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Hắn biết, hạt giống đã bén rễ. Và rồi, một ngày nào đó, những hạt giống ấy sẽ vươn mình thành những cây đại thụ, tạo nên một khu rừng tri thức và kinh nghiệm sum suê, bạt ngàn, nơi mỗi người đều tìm thấy ý nghĩa và giá trị của riêng mình, trong một thế giới không cần thành tiên, nhưng lại tràn đầy "tiên khí" của sự trọn vẹn và nhân văn.

***

Khi những hạt giống ấy bắt đầu đâm chồi, nảy lộc, đôi khi không cần phải là những công trình vĩ đại hay những phát minh chấn động. Chúng có thể hiển hiện qua những điều giản dị nhất, như một buổi kịch dân gian tại quảng trường Thị Trấn An Bình, nơi những câu chuyện về tình người, sự hy sinh và những giá trị bình dị của cuộc sống được tái hiện.

Chiều tối hôm ấy, Quảng trường Thị Trấn An Bình rực rỡ dưới ánh đèn lồng đủ màu sắc, những vệt sáng vàng cam, đỏ thắm, xanh ngọc hắt lên các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, vốn dĩ đã nhuốm màu thời gian. Không khí không quá cuồng nhiệt như lễ hội, nhưng lại mang một vẻ nhộn nhịp rất riêng, ồn ào vừa phải nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu của một thị trấn nhỏ. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng the thé của những tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên con đường lát đá, và cả tiếng bước chân vội vã lẫn khoan thai của hàng trăm người đang đổ về trung tâm quảng trường, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, đầy sức sống.

Mùi thức ăn nồng nàn lan tỏa khắp nơi, từ những gánh hàng rong san sát: mùi bánh bao nóng hổi mới ra lò, mùi thịt nướng thơm lừng trên bếp than hồng, mùi trà xanh thanh khiết thoang thoảng từ quán nước nhỏ, quyện với mùi gỗ mục và mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, tạo nên một hương vị đặc trưng của nhân gian. Một sân khấu đơn sơ được dựng lên ở giữa quảng trường, chỉ bằng vài tấm ván gỗ ghép lại, nhưng phía trên lại được trang trí bằng những dải lụa đỏ th���m và hai chiếc đèn lồng lớn treo lủng lẳng, như một lời mời gọi đầy trang trọng.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xanh thẫm nhã nhặn, mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa đơn giản, khẽ dẫn Thư Đồng Tiểu An len lỏi qua đám đông. Làn da trắng nhợt của hắn dưới ánh đèn lồng càng thêm phần thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự ồn ào và nắm bắt được bản chất của nó. Tiểu An, với thân hình gầy guộc và đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, nhưng gương mặt cậu bé lại ánh lên vẻ hiếu kỳ và hào hứng khôn tả. Cậu bé liên tục ngước nhìn Tạ Trần, thỉnh thoảng lại chỉ trỏ vào một gánh hàng rong hay một diễn viên đang chỉnh sửa trang phục phía sau sân khấu.

“Tiên sinh, nghe nói kịch này kể về một vị anh hùng đã hy sinh để bảo vệ làng, con nghe mà rạo rực quá!” Tiểu An thì thầm, giọng nói còn vương chút ngây thơ nhưng đã chứa đựng sự ngưỡng mộ.

Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khẽ mỉm cười. Giọng hắn trầm tĩnh, điềm đạm như thường lệ: “Ừm, mỗi câu chuyện đều có giá trị của nó. Điều quan trọng là người nghe cảm nhận được điều gì.” Hắn không nói thêm, chỉ khẽ đẩy Tiểu An về phía trước, tìm một chỗ ngồi khuất bên một gốc cây cổ thụ lớn, nơi có thể quan sát rõ ràng sân khấu mà không bị đám đông xô đẩy. Hắn thích ngắm nhìn mọi sự từ một góc độ yên tĩnh, như một người quan sát đứng ngoài dòng chảy của cuộc đời, nhưng tâm hồn lại hoàn toàn hòa mình vào nó.

Đám đông tiếp tục tụ tập, không khí ngày càng trở nên náo nhiệt. Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, mái tóc bạc búi cao, miệng nhai trầu đỏ quạch khiến hàm răng đen nhánh nổi bật, đang cười nói rôm rả với mấy người hàng xóm. Tay bà lão vẫn không quên thoăn thoắt xếp những miếng trầu cau xanh mướt lên lá trầu tươi, mời chào khách qua đường với giọng nói khàn khàn nhưng đầy vui vẻ.

“Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái!” Bà lão cất tiếng rao, rồi lại khúc khích cười, đôi mắt híp lại đầy nếp nhăn nhưng vẫn ánh lên vẻ tinh anh.

Xa hơn một chút, Tiểu Bán Quán, một cô gái nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, lanh lợi, đang gánh gánh hàng trên vai, vừa đi vừa rao: “Bánh bao nóng hổi đây! Ai mua bánh bao không?” Dù bận rộn với công việc mưu sinh, nhưng thỉnh thoảng nàng vẫn ngước nhìn về phía sân khấu, trong ánh mắt lộ rõ vẻ mong chờ.

Tạ Trần nhìn một lượt quanh quảng trường. Hắn thấy những gương mặt chất phác, những nụ cười hồn nhiên, những ánh mắt lấp lánh niềm hy vọng. Đây chính là nhân gian, không có tiên nhân, không có thần thông, chỉ có những con người bình thường, sống cuộc đời bình thường, nhưng lại đang tự mình kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà những giá trị nhân văn được đề cao hơn bất cứ điều gì. Những cuộc tranh luận về tri thức và kinh nghiệm trong quán sách của hắn giờ đây như được hiện thực hóa một cách sống động qua những hoạt động văn hóa như thế này. Tri thức sách vở cung cấp nền tảng, nhưng kinh nghiệm sống, trải nghiệm cảm xúc qua những câu chuyện dân gian như thế này lại là thứ nuôi dưỡng tâm hồn, truyền tải những bài học vô giá.

Tiếng nhạc dạo đầu vang lên, xua tan những tiếng ồn ào lộn xộn, kéo sự chú ý của mọi người về phía sân khấu. Đó là tiếng sáo trúc réo rắt, tiếng nhị hồ ai oán, và tiếng trống dồn dập, mạnh mẽ, như báo hiệu một câu chuyện đầy bi tráng sắp bắt đầu. Các diễn viên cuối cùng cũng xuất hiện, họ không có vẻ ngoài thần tiên hay khí chất siêu phàm, nhưng lại mang một vẻ dung dị, chân thật, khiến người xem cảm thấy gần gũi. Những động tác mạnh mẽ nhưng không kém phần uyển chuyển, những ánh mắt chất chứa cảm xúc, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, hít sâu mùi hương của đêm và của nhân gian, rồi mở mắt ra, sẵn sàng đón nhận câu chuyện mà nhân gian muốn kể.

***

Vở kịch bắt đầu, màn che bằng vải thô được kéo lên, hé lộ một khung cảnh đơn sơ nhưng đầy gợi cảm. Người Kể Chuyện, một lão già gầy gò với vẻ mặt hóm hỉnh, tay phe phẩy chiếc quạt giấy, bước ra giữa sân khấu. Giọng ông trầm ấm, vang vọng, kể về một ngôi làng nhỏ ven sông ��ang chìm trong nạn đói hoành hành.

“Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Chuyện rằng, tại một ngôi làng nghèo nàn nọ, từng là nơi trù phú, nay lại bị hạn hán và lũ lụt tàn phá. Đất đai khô cằn, cá dưới sông cũng cạn kiệt. Người dân đói khổ, bệnh tật triền miên, nhưng không một ai có đủ sức lực hay của cải để rời đi, tìm một con đường sống mới.”

Các diễn viên dân gian, dù không có pháp lực hay thần thông, nhưng bằng biểu cảm và động tác, đã truyền tải một cách mạnh mẽ nỗi tuyệt vọng, sự khắc khổ của những người dân đang lay lắt trong cảnh đói nghèo. Họ không cần dùng đến ánh sáng phép thuật hay kỹ xảo ảo diệu, nhưng từng cái nhíu mày, từng cái ôm bụng đói, từng bước chân xiêu vẹo cũng đủ để chạm đến tận cùng trái tim người xem. Trang phục của họ tuy không phải tiên bào lộng lẫy, nhưng những bộ áo vải cũ kỹ, chắp vá lại mang một vẻ đẹp chân thật, phản ánh đúng hiện thực nghiệt ngã của câu chuyện.

Rồi nhân vật chính xuất hiện, một người nông dân bình thường tên là Tráng, vai u thịt b��p, nhưng gương mặt lại hiền lành, chất phác. Hắn không có gì đặc biệt, không có căn cốt tu tiên, không có bối cảnh hiển hách, chỉ là một người dân như bao người khác. Thế nhưng, khi nạn đói lên đến đỉnh điểm, khi những tiếng khóc than của trẻ thơ và người già vang vọng khắp làng, Tráng đã không ngại hiểm nguy. Hắn quyết định một mình đi vào rừng sâu, nơi được đồn là có dã thú hung tợn và ma quỷ ẩn mình, để tìm kiếm lương thực, tìm kiếm con đường sống cho cả làng.

Người Kể Chuyện tiếp tục, giọng ông đầy truyền cảm, lúc trầm hùng, lúc bi ai: “Hắn đi ngày đi đêm, vượt qua bao ghềnh thác, đối mặt với thú dữ, nuốt nước mắt khi tưởng chừng không còn hy vọng. Hắn không có tiên pháp để xua tan bóng tối, không có thần thông để vượt qua cạm bẫy. Hắn chỉ có đôi chân trần, một trái tim kiên cường, và một niềm tin mãnh liệt vào sự sống của đồng bào mình.”

Vở kịch dần đi vào cao trào. Diễn viên đóng vai Tráng, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và đôi mắt đỏ hoe vì thiếu ngủ, đã thể hiện một cách xuất thần sự kiên trì và nỗi sợ hãi đan xen trong hành trình của mình. Hắn phải đối mặt với những thử thách khắc nghiệt, suýt chút nữa bỏ mạng dưới nanh vuốt của một con sói hoang, hay lạc lối trong màn sương mù dày đặc. Những cảnh này không có hiệu ứng đặc biệt, chỉ có ánh sáng đèn lồng chập chờn, tiếng gió hú mô phỏng từ sau cánh gà, và tiếng trống dồn dập theo từng nhịp tim, nhưng lại khiến khán giả nín thở theo dõi.

Khán giả, bao gồm cả những người già từng trải đã chứng kiến bao thăng trầm của nhân thế và trẻ nhỏ ngây thơ chưa biết mùi đời, đều bị cuốn hút một cách mãnh liệt. Nhiều người lau nước mắt khi chứng kiến Tráng gục ngã vì kiệt sức, nhưng rồi lại đứng dậy, ánh mắt quyết tâm không hề phai nhạt. Tiếng vỗ tay tán thưởng vang lên không ngớt mỗi khi Tráng vượt qua một hiểm nguy.

Bà Lão Bán Trầu, giờ đã quên cả việc rao hàng, ngồi bệt xuống đất, đôi mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm: “Khổ thân thằng bé… Đúng là người tốt trời cho. Hồi xưa làng ta cũng vậy, may mà có người như nó…” Bà lão xé một miếng trầu, nhai một cách chậm rãi, như đang nếm trải chính những ký ức khổ đau của đời mình.

Tiểu Bán Quán cũng đã dừng gánh hàng, đứng nép vào một góc, đôi mắt to tròn dán chặt vào sân khấu. Nàng không kìm được tiếng nấc nhẹ khi Tráng phải bỏ lại một phần lương thực quý giá để thoát khỏi bẫy rập. Dù không phải tiên nhân, nhưng tấm lòng nhân ái và sự hy sinh của người nông dân này đã chạm đến tận cùng tâm hồn của những con người bình dị nhất.

Tạ Trần, ngồi khuất dưới gốc cây, duy trì vẻ mặt bình thản nhưng ánh mắt sâu thẳm của hắn dõi theo từng chi tiết nhỏ nhất trên sân khấu. Hắn không chỉ nhìn câu chuyện được kể, mà còn nhìn thấy ý nghĩa sâu xa đằng sau nó. Đây chính là "nhân đạo" mà hắn luôn tìm kiếm, không phải trong những lời kinh sách cao siêu hay những pháp môn huyền bí, mà trong chính những hành động bình dị, phi thường của con người.

Tiểu An, bên cạnh Tạ Trần, khẽ thì thầm, giọng nói còn vương vẻ xúc động: “Tiên sinh, con cảm thấy câu chuyện này còn ý nghĩa hơn cả những truyền thuyết về tiên nhân. Họ không có pháp lực, nhưng lòng dũng cảm và sự hy sinh của họ thật vĩ đại.” Cậu bé đã hoàn toàn bị cuốn vào câu chuyện, đã quên đi sự khác biệt giữa thế giới tiên đạo mà cậu từng nghe kể và thế giới nhân gian mà cậu đang sống.

Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Hắn biết, những gì Tiểu An cảm nhận được chính là cái cốt lõi của giá trị nhân sinh. Khi tiên đạo suy kiệt, khi con người "mất người" vì quá tập trung vào sức mạnh, thì những câu chuyện như thế này lại trở thành điểm neo, giữ cho nhân tính không bị bào mòn. Chúng là những "hồn sách mới", nhưng không phải được viết bằng chữ nghĩa mà bằng chính cuộc đời, bằng những cảm xúc chân thật nhất. Chúng là sự hòa quyện giữa "tri thức" về lòng người và "kinh nghiệm" về sự đối mặt với nghịch cảnh.

Vở kịch kết thúc với cảnh Tráng trở về làng, mang theo lương thực và hy vọng. Dù bản thân hắn cũng đã kiệt sức, thân thể đầy thương tích, nhưng nụ cười của hắn khi nhìn thấy những gương mặt rạng rỡ của dân làng lại khiến mọi đau đớn tan biến. Người Kể Chuyện kết thúc câu chuyện bằng một giọng đầy tự hào: “…Dù không có tiên pháp, không có thần thông, nhưng tấm lòng nhân ái của ông đã soi sáng cả một vùng đất, thắp lên ngọn lửa hy vọng trong những trái tim tưởng chừng đã nguội lạnh. Đây chính là anh hùng của nhân gian, không cần vạn trượng hào quang, chỉ cần một trái tim đầy tình người.”

Tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, kéo dài không dứt. Người người reo hò, không phải vì một màn biểu diễn kỹ xảo hay phép thuật, mà vì một câu chuyện đã chạm đến trái tim họ, gợi nhắc họ về những giá trị vĩnh cửu của con người. Tạ Trần nhìn nụ cười của người Kể Chuyện, nhìn những ánh mắt rạng rỡ của khán giả, trong lòng dâng lên một sự mãn nguyện sâu sắc. Hắn biết, hạt giống đã bén rễ, và giờ đây, chúng đang được nuôi dưỡng bởi chính những mạch nguồn văn hóa dân gian này.

***

Khi vở kịch kết thúc, đám đông dần tan rã, để lại quảng trường với những ánh đèn lồng vẫn lung linh nhưng đã vơi đi sự náo nhiệt ban đầu. Tạ Trần và Tiểu An bước đi trên con đường lát đá quen thuộc dẫn về quán sách nhỏ của hắn. Ánh trăng non đã lên cao hơn, chiếu rọi những vệt sáng bạc mờ ảo trên mái ngói và những tán cây cổ thụ. Gió đêm se lạnh thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi ẩm từ sông, hòa lẫn với chút dư vị của mùi thức ăn còn vương vấn trong không khí. Tiếng côn trùng rả rích đâu đó trong đêm tối tạo nên một bản nhạc nền yên bình, đối lập hoàn toàn với sự sôi động của buổi biểu diễn vừa rồi.

Tiểu An vẫn còn đắm chìm trong câu chuyện, tâm trí cậu bé dường như vẫn còn vương vấn với hình ảnh người nông dân Tráng kiên cường. Cậu bé liên tục đặt câu hỏi, giọng nói lúc thì tràn đầy ngưỡng mộ, lúc lại mang vẻ suy tư.

“Tiên sinh, con cảm thấy câu chuyện này còn ý nghĩa hơn cả những truyền thuyết về tiên nhân. Họ không có pháp lực, nhưng lòng dũng cảm và sự hy sinh của họ thật vĩ đại.” Cậu bé ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ khao khát được thấu hiểu. “Con cứ nghĩ anh hùng phải là những người có thần thông, có thể bay lượn, hô phong hoán vũ như trong sách cũ. Nhưng Tráng ca ca trong kịch lại… lại khác hẳn. Hắn chỉ là một phàm nhân, vậy mà…”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ nhàng, bàn tay gầy gò khẽ xoa đầu Tiểu An. “Sức mạnh có thể làm nên điều kỳ diệu, có thể thay đổi cục diện, nhưng chỉ có tình yêu thương và sự hy sinh mới chạm đến tận cùng tâm hồn, Tiểu An ạ. Thần thông có thể cứu một người khỏi cái chết, nhưng không thể sưởi ấm trái tim đang lạnh giá vì tuyệt vọng. Phép thuật có thể tạo ra của cải, nhưng không thể gieo trồng niềm tin vào cuộc sống.”

Hắn dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những mái nhà yên bình chìm trong bóng đêm. “Con người, không cần tiên đạo, vẫn có thể tạo nên những giá trị vĩnh cửu. Những giá trị ấy không nằm ở sự siêu phàm, mà nằm ở chính nhân tính của họ. Lòng dũng cảm để đối mặt với hiểm nguy, sự kiên trì để vượt qua khó khăn, tình yêu thương để bảo vệ những người yếu thế. Đó chính là ý nghĩa của ‘Vô Vi Chi Đạo’ mà ta từng nói. Không cố gắng làm điều vĩ đại, mà làm điều đúng đắn, bình dị nhất.”

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, như một miếng bọt biển đang thấm hút từng giọt nước quý giá. “Vô Vi Chi Đạo… là làm điều đúng đắn, bình dị nhất?” Cậu bé lặp lại, như muốn khắc sâu vào tâm trí mình.

“Đúng vậy. ‘Vô Vi’ không có nghĩa là không làm gì cả, mà là thuận theo tự nhiên, thuận theo bản tính tốt đẹp của con người. Không truy cầu danh vọng, không ham muốn quyền lực, không bị những chấp niệm về thành tiên làm cho ��mất người’. Tráng ca ca trong kịch đã hành động không phải vì muốn được tôn vinh, mà vì tình thương đối với dân làng, vì sự sống còn của những người mà hắn coi là máu mủ ruột thịt. Đó chính là hành động ‘vô vi’ thuần túy nhất, và cũng là hành động vĩ đại nhất.” Tạ Trần giải thích, giọng hắn vẫn trầm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng triết lý sâu sắc.

“Vậy thì, những câu chuyện như thế này, những vở kịch dân gian này, cũng là một cách để chúng ta học hỏi về ‘Vô Vi Chi Đạo’ và nhân tính, phải không tiên sinh?” Tiểu An hỏi, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự thấu hiểu.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện. Hắn biết, hạt mầm triết lý đã được gieo vào tâm hồn non trẻ của Tiểu An, và đang dần nảy nở. “Con nói đúng. Những câu chuyện này chính là ‘tri thức’ về lòng người, và là ‘kinh nghiệm’ được đúc kết qua bao thế hệ. Chúng dạy cho chúng ta biết thế nào là sống trọn vẹn, thế nào là giữ gìn nhân tính. Chúng ta không cần những lời kinh sách cao siêu hay những bài giảng của tiên nhân. Chúng ta chỉ cần lắng nghe những câu chuyện từ chính nhân gian, từ chính những người bình thường, để tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.”

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao vẫn lấp lánh như vô vàn đôi mắt đang dõi theo. "Những câu chuyện về tình người, sự hy sinh sẽ trở thành nền tảng đạo đức, định hình thế hệ mới và giúp họ vượt qua những thách thức trong tương lai. Kỷ nguyên Nhân Gian này, nó sẽ được xây dựng không phải bằng sức mạnh của tiên đạo, mà bằng chính những giá trị nhân văn, bằng sự luân hồi của vạn vật và những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng học hỏi và kiến tạo."

Họ tiếp tục bước đi trong tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân nhẹ nhàng trên con đường lát đá và tiếng gió đêm lướt qua những tán lá. Tạ Trần cảm thấy một sự bình yên sâu sắc trong lòng. Hắn không cần pháp lực để thay đổi thế giới, không cần thần thông để cứu vãn Thiên Đạo. Hắn chỉ cần ở đây, là một phàm nhân, quan sát, suy ngẫm, và khẽ gieo những hạt giống triết lý vào những tâm hồn trẻ thơ. Đó chính là con đường của hắn, con đường ‘Vô Vi Chi Đạo’, con đường dẫn đến một kỷ nguyên ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’ mà trong đó, giá trị của mỗi con người được đề cao, không bởi quyền năng phép thuật, mà bởi chính những đóng góp chân thật của họ, và bởi sự trọn vẹn của nhân tính.

Quán sách nhỏ hiện ra trước mắt, ánh đèn dầu từ bên trong hắt ra một vệt sáng ấm áp. Tạ Trần mở cửa, mùi giấy cũ và mực mới thoang thoảng bay ra, đón chào hắn và Tiểu An trở về nhà. Hắn biết, đây chỉ là một khởi đầu. Kỷ nguyên Nhân Gian sẽ còn đối mặt với vô vàn thử thách, nhưng chừng nào những câu chuyện về lòng người vẫn còn được kể, chừng nào những giá trị nhân văn vẫn còn được trân trọng, thì ngọn lửa hy vọng sẽ không bao giờ tắt. Và hắn, Tạ Trần, sẽ vẫn ở đây, làm người quan sát, làm người lắng nghe, và làm điểm neo cho một nhân đạo bền vững.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free