Nhân gian bất tu tiên - Chương 1253: Bình Minh Của Những Câu Chuyện Mới: Vang Vọng Nhân Gian
“...trong chính sự bình thường vĩnh cửu của Nhân Gian.”
Lời Tạ Trần khép lại chương trước, như một lời tiên tri, một lời chúc phúc, gieo vào lòng Lý Minh và Thị Trưởng Thành niềm tin vững chắc vào con đường mà họ đã chọn. Sự phát triển mạnh mẽ của kiến trúc và quy hoạch đô thị trong kỷ nguyên Nhân Gian, tập trung vào việc tạo ra không gian sống bền vững, nhân văn và hài hòa với tự nhiên, đã được Tạ Trần nhìn thấy, không chỉ là một dự án xây dựng, mà là một bước chuyển mình sâu sắc của tâm thức. Vai trò của Tạ Trần, không phải là một người lãnh đạo hay một nhà cai trị, mà là một nguồn cảm hứng, một người định hướng triết lý cho các thế hệ kiến tạo tương lai của Nhân Gian, mà không cần đến quyền lực hay sức mạnh thần thông. Các thế hệ mới như Lý Minh, với nhiệt huyết và tầm nhìn của mình, sẽ là những người trực tiếp hiện thực hóa các giá trị 'Nhân Đạo' vào đời sống hàng ngày, chứng minh rằng sự trọn vẹn của con người không cần thiết phải nhờ đến con đường thành tiên. Tiểu An, với 'Biên Niên Sử Vô Hình' trong tay, đã ghi lại tất cả, để những nền móng triết lý này được lưu giữ vĩnh cửu, trở thành kim chỉ nam cho các thế hệ mai sau. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật không phải là sự lặp lại đơn thuần, mà là một hành trình liên tục của sự khám phá, của sự kiến tạo, nơi con người không ngừng tìm kiếm ý nghĩa chân thực của cuộc s��ng.
Bình minh hé rạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần, nhuộm vàng từng trang giấy ố màu thời gian. Không khí buổi sáng sớm trong lành, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương thoang thoảng của đất đá, cây cỏ từ những khu vườn xung quanh Thị Trấn An Bình. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, ngồi tĩnh lặng sau quầy. Đôi mắt sâu thẳm của y, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, lướt qua những giá sách quen thuộc, nơi những cuốn cổ thư, những điển tích xưa cũ nằm im lìm chờ đợi tri âm. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, tôn lên vẻ thanh tú, thoát tục nhưng lại vô cùng gần gũi của một thư sinh. Y khẽ lật một trang sách cũ, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng như một bản nhạc thiền định, hòa cùng tiếng bút sột soạt đều đặn từ góc phòng.
Đó là Tiểu An, thư đồng nhỏ nhắn với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đang chăm chú sao chép một quyển sách quý. Chiếc áo vải thô cũ kỹ trên người em không làm lu mờ đi sự tinh anh, hiếu học. Quán sách sáng sủa, từng tia nắng mai dường như nhảy múa trong không khí, soi rõ những hạt bụi li ti và cả những vân gỗ sờn cũ trên bàn ghế. Bên ngoài, những âm thanh đời thường của Thị Trấn An Bình bắt đầu vọng vào, chậm rãi và đều đặn như nhịp thở của một sinh linh khổng lồ vừa thức giấc. Tiếng rao hàng của người bán bánh màn thầu, tiếng lộc cộc của xe bò trên con đường đất, tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ chuẩn bị đến trường. Tất cả đều là những âm thanh quen thuộc, là một phần không thể thiếu của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay, Tạ Trần lại nhận thấy có điều gì đó khác biệt, một sự thay đổi tinh tế trong chính cái bản chất của những âm thanh ấy.
Trong tâm trí Tạ Trần, một dòng suy nghĩ chảy trôi lặng lẽ. Y nhớ về những năm tháng xa xưa, khi những câu chuyện về tiên nhân tranh đấu, về thần thông quảng đại, về những cuộc phiêu lưu diệt ma trừ yêu là kim chỉ nam cho mọi cuộc đàm luận, mọi giấc mơ của con người. Những cuốn sách về 'Phù Dao Tiên Quân Kỳ Truyện', 'Thiên Kiếm Lục', hay 'Hồng Mông Bí Sử' luôn là những tác phẩm bán chạy nhất, được người người nhà nhà truyền tụng. Nay, chúng dần trở thành hoài niệm, những di vật của một kỷ nguyên đã tàn lụi, những mảnh vụn của một giấc mộng phi phàm. "Ngũ Thiên niên trước," Tạ Trần thầm nhủ, "những câu chuyện về tiên nhân tranh đấu, thần thông quảng đại là kim chỉ nam. Nay, chúng dần trở thành hoài niệm." Sự thay đổi này không đến đột ngột, mà là một quá trình thẩm thấu chậm rãi, khi Thiên Đạo suy kiệt và con người dần "mất người" vì khao khát thành tiên. Khi không còn khao khát cái gọi là "bất tử" hay "siêu phàm", con người mới thực sự bắt đầu quay về với chính mình, với những giá trị nền tảng của cuộc sống. Đó là một sự 'phá cục' vĩ đại, không phải bằng sức mạnh hủy diệt, mà bằng sự chuyển hóa trong nhận thức.
Tiểu An ngừng tay, khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt thông minh lấp lánh nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh," em nói, giọng trong trẻo nhưng đầy suy tư, "gần đây các khách hàng thường hỏi những loại sách về lịch sử địa phương, hay những giai thoại về những người thợ tài ba, chứ ít khi hỏi về 'Phù Dao Tiên Quân Kỳ Truyện' nữa." Em cầm trên tay cuốn s��� ghi chép dày cộp, nơi em cẩn thận ghi lại những yêu cầu sách, những cuộc trò chuyện trong quán. Những dòng chữ ngay ngắn, cẩn thận như phản ánh sự nghiêm túc của em đối với mọi việc.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn. Bìa sách cũ kỹ, đã sờn rách ở mép, là một cuốn 'Địa Chí An Bình', ghi chép lại những phong tục, tập quán, những câu chuyện về các vị tiền nhân đã có công xây dựng nên thị trấn này. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, quan sát những đứa trẻ đang chơi đùa trên phố. Một nhóm trẻ con đang vây quanh một người thợ mộc già, say sưa lắng nghe ông kể về cách ông đẽo gọt một chiếc bàn gỗ, từng thớ gỗ, từng vết chạm khắc đều mang theo một câu chuyện, một ý nghĩa. Ánh mắt Tạ Trần lộ rõ vẻ hài lòng. Sự thay đổi trong thị hiếu đọc sách của người dân, dù chỉ là một chi tiết nhỏ, lại là một minh chứng hùng hồn cho sự chuyển mình của Nhân Gian. Người ta không còn tìm kiếm sự giải thoát hay quyền năng nơi chốn bồng lai, mà tìm thấy giá trị và ý nghĩa ngay trong chính cuộc sống trần thế của mình, trong những điều bình dị, gần gũi nhất. Đây không phải là sự chối bỏ quá khứ, mà là sự lựa chọn một tương lai khác, một tương lai mà 'nhân tính' được đặt lên hàng đầu.
Y khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng làn gió nhẹ mang theo hương cỏ cây, mùi khói bếp, và cả mùi của những trang sách cũ, tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng của sự sống. Những câu chuyện về công lý, về sự hàn gắn của cộng đồng mà y đã cùng Thị Trưởng Thành và Lão Trương thảo luận; những kiến trúc nhân văn mà Lý Minh đang kiến tạo; và giờ đây, những câu chuyện đời thường đang dần thay thế những huyền thoại xa vời. Tất cả đều là những mạch ngầm đang bồi đắp nên một nền văn minh mới, một nền văn minh mà Tạ Trần đã chờ đợi từ rất lâu. Y biết rằng, mình không cần phải làm gì to lớn, không cần phải vung tay hóa phép. Chỉ cần quan sát, chiêm nghiệm, và đôi khi, gieo vào lòng người những hạt giống của trí tuệ, của lòng nhân ái, để chúng nảy mầm và phát triển tự nhiên. Đó chính là ý nghĩa của 'điểm neo nhân quả' mà y mang trong mình. Mọi lựa chọn, mọi lời nói, mọi suy nghĩ của y, dù không trực tiếp can thiệp, lại có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới, bởi y là người nhìn thấu những mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, là người hiểu rõ bản chất của 'nhân quả' không phải là phép thuật, mà là sự suy luận cực hạn của trí tuệ. Quán sách nhỏ bé này, dưới ánh nắng ban mai, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là một pháo đài của tư tưởng, nơi những chân lý mới đang dần được hình thành và lan tỏa.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà bắt đầu dát vàng lên mặt sông Vọng Giang, Tạ Trần đã ngồi tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, có ban công hướng ra dòng sông hiền hòa. Tiếng nước sông chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những cành liễu rủ, tạo nên một khung cảnh yên bình đến nao lòng. Mùi trà thơm lừng quyện với mùi nước sông mát lạnh và hương hoa cỏ ven bờ, xua tan đi mọi ưu phiền. Tạ Trần nhâm nhi chén trà xanh ngát, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Ánh mắt y vẫn trầm tĩnh, thấu suốt, lướt qua đám đông đang tụ tập ở một góc quán.
Ngư���i Kể Chuyện, một lão già râu tóc bạc phơ, dáng người gầy gò nhưng vẻ mặt hóm hỉnh, đang đứng trên một chiếc ghế gỗ, tay phe phẩy chiếc quạt giấy cũ kỹ. Giọng ông ta hào hùng, vang vọng, cố gắng thu hút sự chú ý của mọi người. "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Ông cất giọng, "Kiếm khí tung hoành, nhuộm đỏ cả tầng mây, vị Tiên Tôn ấy đã một mình phá tan trùng vây ma tộc, cứu vớt chúng sinh khỏi họa diệt vong! Thần thông quảng đại, pháp lực vô biên, chỉ một chiêu đã khiến vạn quân ma quỷ tan tác như mây khói!" Người Kể Chuyện dường như nhập tâm hoàn toàn vào câu chuyện, từng cử chỉ, từng ánh mắt đều toát lên vẻ say mê. Ông ta cố gắng tạo ra một không khí bi tráng, hùng tráng như những gì đã từng làm say đắm biết bao người trong quá khứ.
Tuy nhiên, ánh mắt của khán giả, đặc biệt là những người trẻ như Tiểu Hoa, lại không tập trung như ông mong đợi. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên, đôi mắt to tròn lanh lợi, đang ngồi cạnh một người bạn cùng tuổi. Em thỉnh thoảng lại liếc nhìn những người khác đang trò chuyện rôm rả về một vụ mùa bội thu, hay một người thợ mộc vừa sáng chế ra chiếc cày mới giúp tiết kiệm sức lực. Vẻ mặt em hiện rõ sự hiếu kỳ, thích thú với những câu chuyện gần gũi, đời thường hơn là những huyền thoại xa vời. "Anh Tạ Trần ơi, anh kể chuyện cho Tiểu Hoa nghe đi!" câu cửa miệng quen thuộc của em, nay không còn được cất lên, bởi em đã tìm thấy những "câu chuyện" khác hấp dẫn hơn.
"Nghe nói, bác Ba ở đầu làng vừa nghĩ ra cách dẫn nước tưới ruộng hiệu quả lắm, không biết có thật không?" Tiểu Hoa thì thầm với bạn, ánh mắt em lấp lánh sự tò mò. Bạn em gật gù, cũng không mấy hứng thú với câu chuyện về tiên nhân đang được Người Kể Chuyện rao giảng.
Ngay cả những người lớn tuổi hơn, những người từng là thính giả trung thành của Người Kể Chuyện, cũng tỏ ra thờ ơ. Một Người Đánh Cờ, dáng người gầy gò, râu dài, vẻ mặt nghiêm túc khi chơi cờ, đang nhấp một ngụm trà. Ông khẽ lắc đầu, vẻ mặt có chút thất vọng. "Ài, những chuyện xa xôi quá, không bằng chuyện nồi cơm của nhà mình." Ông nói, giọng trầm ấm, rồi lại quay sang tập trung vào bàn cờ, nơi hai quân Tượng đang đấu trí. Những câu chuyện về tiên nhân, về thần thông quảng đại, giờ đây dường như quá xa vời, quá viển vông so với cuộc sống mưu sinh hàng ngày của họ. Cái gọi là 'tiên pháp' hay 'thần thông' đã không còn là điều mà họ khao khát, mà thay vào đó là những giải pháp thiết thực, những sáng kiến giúp cuộc sống của họ trở nên tốt đẹp hơn, ngay trong chính cái thế giới phàm tục này.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nhận ra sự thay đổi trong tâm lý đám đông. Đây không phải là sự thiếu tôn trọng đối với Người Kể Chuyện, mà là một sự chuyển biến tự nhiên, một sự 'phá cục' trong văn hóa và nhận thức của Nhân Gian. Cái chấp niệm về sự phi phàm, về quyền năng siêu nhiên đã dần tan biến, nhường chỗ cho sự trân trọng những giá trị thực tế, những thành tựu của chính con người.
Khi câu chuyện của Người Kể Chuyện kết thúc, tiếng vỗ tay lưa thưa, yếu ớt, chỉ mang tính xã giao. Ông lão Kể Chuyện thở dài, vẻ mặt có chút bối rối, thất vọng. Ông ta có thể cảm nhận được sự thay đổi này, nhưng vẫn chưa hoàn toàn hiểu được nguyên nhân sâu xa. Có l��, đối với ông, những câu chuyện về tiên nhân vẫn là những huyền thoại vĩ đại nhất.
Ngay sau đó, một nông dân đứng dậy, giọng nói chất phác nhưng đầy nhiệt huyết, kể về cách cả làng đã đoàn kết, cùng nhau đắp đê, khơi thông dòng chảy để chống lại một trận lũ nhỏ vừa qua. Ông kể về những đêm không ngủ, về mồ hôi và nước mắt, nhưng cũng về sự sẻ chia, về lòng tốt của những người hàng xóm, về trí tuệ của người già và sức mạnh của tuổi trẻ khi cùng nhau vượt qua khó khăn. Không có pháp thuật, không có thần thông, chỉ có sức người, ý chí và tinh thần cộng đồng.
Và điều kỳ diệu đã xảy ra. Khi nông dân ấy kể xong, tiếng xì xào bàn tán và thán phục lại rộn ràng hơn nhiều. Ánh mắt của Tiểu Hoa và bạn em sáng rực lên sự ngưỡng mộ. Người Đánh Cờ gật gù tán thưởng, chén trà trên tay dường như cũng ấm áp hơn. Tiếng vỗ tay lần này không còn lưa thưa mà vang dội, chân thành, xuất phát từ trái tim. Họ bàn tán sôi nổi về sự khéo léo của người làng, về tình đoàn kết, về hiệu quả của việc hợp sức. Đây mới chính là những câu chuyện mà họ khao khát được lắng nghe, được truyền tụng – những câu chuyện về chính họ, về cuộc sống của họ, về những con người bình thường làm nên những điều phi thường bằng lòng tốt và trí tuệ.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ ven sông, phản chiếu lên mặt nước lung linh, huyền ảo. Y cảm thấy một sự bình yên sâu sắc. Đây chính là "Bình Thường Vĩnh Cửu" mà y hằng mong đợi, nơi giá trị của con người không còn bị che mờ bởi ánh hào quang của tiên đạo, mà được tỏa sáng rực rỡ trong chính sự giản dị và chân thực của cuộc sống. Sự luân hồi của vạn vật, không phải là sự lặp lại đơn thuần, mà là một hành trình liên tục của sự khám phá, của sự kiến tạo, nơi con người không ngừng tìm kiếm ý nghĩa chân thực của cuộc sống, trong chính sự bình thường vĩnh cửu của Nhân Gian. Y biết rằng, những hạt mầm triết lý mà y đã gieo, đang nảy nở thành những bông hoa rực rỡ trong tâm hồn của mỗi người phàm.
***
Đêm xuống, ánh trăng non yếu ớt bắt đầu rọi qua khung cửa sổ, bao phủ quán sách của Tạ Trần trong một lớp ánh sáng bạc huyền ảo. Gió đêm thổi nhẹ, lùa qua những khe cửa, mang theo hơi lạnh của màn đêm và tiếng côn trùng kêu rả rích từ khu vườn sau nhà. Tạ Trần và Tiểu An đã trở về quán sách sau một ngày dài. Ngọn đèn dầu mờ ảo được thắp lên, chiếu sáng căn phòng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, tĩnh mịch. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi thảo dược thoang thoảng trong không khí, quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng chỉ có ở quán sách này.
Tiểu An, sau khi ghi chép xong những quan sát trong ngày vào cuốn sổ 'Biên Niên Sử Vô Hình' của mình, quay sang nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy suy tư. Em đã chứng kiến sự thay đổi trong buổi chiều nay tại Quán Trà Vọng Giang, và những điều đó đã để lại trong em nhiều câu hỏi. Ngoại hình gầy gò của em, dưới ánh đèn dầu, càng thêm mảnh mai, nhưng đôi mắt em lại ánh lên vẻ thông minh và một khát khao hiểu biết mãnh liệt.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng em thì thầm, "con thấy những câu chuyện về tiên nhân dường như không còn hấp dẫn mọi người như trước. Thay vào đó, họ thích nghe về những người hàng xóm, về những việc làm tốt đẹp trong cuộc sống hàng ngày. Con thấy Người Kể Chuyện có vẻ buồn lắm." Em kể, không giấu vẻ băn khoăn. Đó là một sự thay đổi rõ rệt, một sự dịch chuyển trong tâm thức của cả một thế hệ, mà Tiểu An, với sự nhạy cảm của mình, đã cảm nhận được.
Tạ Trần gập cuốn sách đang đọc dở lại, đặt lên bàn. Đó là một cuốn sách về những thành tựu kỹ thuật của người phàm thời cổ đại, một minh chứng cho trí tuệ và sự sáng tạo không ngừng của con người. Ánh mắt y nhìn xa xăm qua khung cửa sổ, nơi ánh trăng mờ ảo đang soi rọi những mái nhà tĩnh lặng của Thị Trấn An Bình. Y đã nhìn thấy điều này từ rất lâu, từ khi Thiên Đạo bắt đầu suy kiệt, và con người bắt đầu "mất người" trong hành trình khao khát thành tiên. Sự thay đổi này không làm y bất ngờ, mà ngược lại, y cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc, một niềm hy vọng cho một kỷ nguyên mới.
"Đó chính là Nhân Gian, Tiểu An," Tạ Trần nói, giọng trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như một lời giảng dạy sâu sắc. "Khi con người không còn khao khát phi phàm, họ mới thực sự tìm thấy giá trị của chính mình. Sự chấp niệm về quyền năng, về sự bất tử đã từng là gông cùm trói buộc tâm hồn họ, khiến họ quên đi ý nghĩa chân thực của việc 'sống'. Nay, khi gông cùm đó đã được tháo bỏ, họ quay về với những giá trị cơ bản nhất: lòng tốt, trí tuệ, tình yêu thương, và sự đoàn kết."
Y khẽ nhấp một ngụm trà nguội, rồi tiếp tục, lời nói của y như chạm đến tận cùng của bản chất con người. "Anh hùng không nhất thiết phải là người có thần thông quảng đại, vung tay che trời, hô mưa gọi gió. Anh hùng thực sự là người có tấm lòng, có trí tuệ để kiến tạo và bảo vệ cuộc sống bình dị này. Là người nông dân tìm ra cách dẫn nước tưới ruộng, là người thợ mộc sáng chế ra chiếc cày mới, là cả một làng cùng nhau đắp đê chống lũ. Họ không cần ánh hào quang, không cần được tôn thờ như tiên nhân, nhưng chính họ, bằng những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, đã làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, đáng sống hơn." Tạ Trần nói, đôi mắt y ánh lên vẻ thấu hiểu và sự bình yên.
"Những câu chuyện về họ, về những con người bình thường làm việc phi thường bằng lòng tốt và trí tuệ, mới là nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên mà chúng ta đang xây dựng. Chúng không chỉ là những câu chuyện giải trí, mà là những bài học về đạo đức, về tinh thần cộng đồng, về sự kiên cường của nhân tính. Chúng sẽ định hình đạo đức và tinh thần của các thế hệ tiếp theo trong kỷ nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên lấy con người làm trung tâm, nơi những giá trị nhân văn trở thành trụ cột thay vì sức mạnh phi phàm."
Tạ Trần nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sách trên bàn, cuốn sách về thành tựu kỹ thuật của người phàm. Đây không chỉ là một cuốn sách, mà là một biểu tượng, một minh chứng cho sự trỗi dậy của một nền văn minh phàm nhân, nơi con người không cần dựa dẫm vào thần linh hay tiên nhân, mà tự mình kiến tạo nên tương lai. Y biết rằng, vai trò của y không phải là người lãnh đạo hay người ra lệnh, mà là người gieo mầm tư tưởng, là chất xúc tác cho sự chuyển mình của xã hội. Y chỉ là một "điểm neo nhân quả", một phàm nhân không tu hành, nhưng mọi lựa chọn, mọi lời nói của y đều có khả năng định đoạt vận mệnh thế giới, bởi y hiểu rõ bản chất của 'nhân quả' không phải là phép thuật, mà là khả năng suy luận cực hạn, nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả.
Tiểu An chăm chú lắng nghe, ghi nhớ từng lời của tiên sinh. Em biết rằng, những chân lý Tạ Trần đã gieo mầm, những câu chuyện y đã chứng kiến và chiêm nghiệm, sẽ không bao giờ bị lãng quên. Em sẽ là người ghi lại tất cả, bằng cây bút và cuốn sổ của mình, để những nền móng triết lý này được lưu giữ vĩnh cửu, trở thành kim chỉ nam cho các thế hệ mai sau. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật không phải là sự lặp lại đơn thuần, mà là một hành trình liên tục của sự khám phá, của sự kiến tạo, nơi con người không ngừng tìm kiếm ý nghĩa chân thực của cuộc sống, trong chính sự bình thường vĩnh cửu của Nhân Gian. Và em, thư đồng Tiểu An, với 'Biên Niên Sử Vô Hình' trong tay, chính là chứng nhân, là người bảo tồn cho bình minh của những câu chuyện mới, những câu chuyện vang vọng nhân gian.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.