Nhân gian bất tu tiên - Chương 1252: Nghệ Thuật Của Đời Thường: Kiến Tạo Không Gian Nhân Gian
Tiếng chim hót líu lo, trong ánh chiều tà vàng như mật rót qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc, len lỏi vào từng kẽ hở của những chồng sách cao ngất trong quán của Tạ Trần. Không khí quẩn quanh đây mang theo mùi giấy cũ ủ mình qua bao năm tháng, hòa lẫn với hương trà thanh khiết vừa được pha, tạo nên một sự tĩnh mịch, an lành lạ thường. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi sau chiếc bàn gỗ đã sờn bóng, đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới hàng mi dài chăm chú lướt qua từng dòng chữ trên cuốn sách cổ. Làn da trắng nhợt của y dường như phát sáng nhẹ trong vầng nắng cuối ngày, toát lên vẻ tĩnh tại, không vướng bụi trần. Từng cử chỉ của y đều chậm rãi, như thể thời gian ở nơi này cũng nán lại theo nhịp thở của y.
Thư Đồng Tiểu An, với chiếc bút lông vẫn còn vương mực và cuốn sổ ghi chép đã đầy ắp những dòng chữ nhỏ, ngồi đối diện Tạ Trần. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh của em lúc này đầy vẻ chăm chú, ngưỡng mộ nhìn tiên sinh của mình. Em không còn quá nhỏ để chỉ biết hiếu kỳ, mà đã bắt đầu thấu hiểu phần nào những chân lý sâu xa mà Tạ Trần vẫn thường gợi mở. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ của Tạ Trần đều được em cẩn thận ghi lại, như thể đang biên chép một thiên sử vô hình về một kỷ nguyên mới, nơi những giá trị nhân văn đang dần thay thế sự mê tín vào tiên đạo. Em biết rằng, những bài học này, không phải là phép thuật hay bí kíp tu luyện, mà là những viên gạch đầu tiên xây dựng nên nền móng cho một thế giới mà con người sống trọn vẹn với chính mình.
Bên ngoài, tiếng gió nhẹ xào xạc qua những tán cây cổ thụ đầu làng, mang theo hơi ẩm của đất và cỏ. Rồi, một tiếng bước chân dứt khoát nhưng cũng đầy dè dặt vang lên, phá vỡ sự yên bình của quán sách. Thị Trưởng Thành, với vóc dáng béo tốt và bộ quan phục sang trọng, bước vào. Vẻ mặt phúc hậu của ông vẫn còn vương chút lo âu từ câu chuyện của Tiểu Lưu hôm trước, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự nghiêm túc và một niềm hy vọng mới. Theo sau ông là một thanh niên trẻ tuổi, gương mặt sáng sủa, toát lên vẻ nhiệt huyết và trí tuệ. Đó là Lý Minh, kiến trúc sư trẻ của Thị Trấn An Bình. Y phục của hắn gọn gàng, thể hiện sự chuyên nghiệp và một phong thái tự tin nhưng cũng có chút căng thẳng, như thể đang đứng trước một thử thách quan trọng. Trong tay Lý Minh là một cuộn giấy lớn được buộc gọn gàng bằng sợi chỉ đỏ.
Thị Trưởng Thành khẽ khom người, giọng nói trầm ấm mà đầy vẻ tôn kính: "Tạ tiên sinh, làm phiền người rồi. Chúng tôi mạo muội đến đây vào giờ này, mong tiên sinh thứ lỗi."
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên. Ánh mắt y lướt qua hai vị khách, rồi dừng lại ở cuộn giấy trên tay Lý Minh. Y khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng đủ để xua đi phần nào sự căng thẳng trong không khí. "Không sao. Mời ngồi. Có chuyện gì khiến các vị phải đích thân đến đây vào giờ này vậy?"
Thị Trưởng Thành gật đầu, kéo ghế ngồi xuống. Lý Minh đứng cạnh, có chút do dự nhưng cũng đầy quyết tâm. Hắn đặt cuộn giấy lên chiếc bàn gỗ, rồi nhìn Tạ Trần, ánh mắt lấp lánh sự khao khát được công nhận, được thấu hiểu. "Bản thiết kế này là tâm huyết của con, Tạ tiên sinh. Con đã dành gần một năm để thai nghén, sửa đổi. Mong Tạ tiên sinh chỉ giáo." Giọng nói của Lý Minh có chút run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự chân thành và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Hắn không chỉ muốn trình bày một công trình, mà còn muốn chia sẻ một tầm nhìn, một triết lý mà hắn tin tưởng.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt khuyến khích. "Ồ? Vậy thì không cần phải khách sáo. Mời ngươi trải ra đi. Ta cũng muốn xem, tâm huyết của một kiến trúc sư trẻ tuổi sẽ mang đến điều gì cho An Bình của chúng ta."
Tiểu An, lúc này đã đặt bút xuống, đôi mắt tròn xoe tò mò nhìn về phía cuộn giấy. Em biết rằng, những cuộc gặp gỡ trong quán sách này không bao giờ là ngẫu nhiên, và mỗi câu chuyện, mỗi sự việc đều ẩn chứa những bài học sâu sắc, những mảnh ghép định hình nên kỷ nguyên mới của Nhân Gian. Em tin rằng, những gì sắp diễn ra sẽ là một phần quan trọng trong "Biên Niên Sử Vô Hình" mà em đang cẩn mẫn ghi lại. Em cảm thấy một sự rung động nhẹ nhàng trong không khí, như thể một hạt giống ý tưởng vừa được gieo xuống, chờ ngày nảy mầm và đơm hoa kết trái.
Lý Minh cẩn thận cởi sợi chỉ đỏ, rồi từ từ trải rộng cuộn giấy lớn trên chiếc bàn gỗ cổ kính. Bản thiết kế trải ra, vẽ bằng những đường nét tinh xảo, mềm mại, không hề khô khan như những bản vẽ kỹ thuật thông thường. Trên đó, một quảng trường trung tâm mới của Thị Trấn An Bình hiện lên, không phải là một công trình đồ sộ, mà là một không gian mở, tràn ngập cây xanh và dòng nước. Màu sắc chủ đạo là những gam màu tự nhiên: xanh lá của cây cối, nâu của gỗ, xám của đá.
"Tạ tiên sinh, Thị Trưởng Thành," Lý Minh bắt đầu, giọng nói của hắn lúc này đã bớt run rẩy hơn, thay vào đó là sự tự tin và niềm say mê. Hắn dùng ngón tay chỉ từng chi tiết trên bản vẽ, đôi mắt lấp lánh nhiệt huyết. "Đây là 'Quảng Trường Vĩnh Trú', một không gian công cộng mà con mong muốn sẽ trở thành trái tim mới của Thị Trấn An Bình. Mục tiêu của con không phải là xây dựng một công trình hoành tráng, mà là tạo ra một nơi mà mỗi người dân, dù là đứa trẻ hay ông lão, đều cảm thấy là một phần của nó, một nơi mà họ có thể hít thở bầu không khí trong lành, cảm nhận sự sống động của tự nhiên, và kết nối với nhau."
Hắn dừng lại một chút, để cho những lời nói của mình thấm vào không gian. Tạ Trần vẫn im lặng lắng nghe, ánh mắt y lướt chậm rãi trên bản vẽ, từ những nét vẽ mô phỏng những cây cổ thụ sừng sững, đến con suối nhỏ uốn lượn qua quảng trường, những chiếc ghế đá được đặt dưới tán cây, hay những không gian mở rộng rãi dành cho các hoạt động cộng đồng. Mùi mực tươi từ bản vẽ hòa lẫn với hương giấy cũ, tạo nên một sự tương phản nhẹ nhàng, như thể cái mới đang được kiến tạo trên nền tảng của quá khứ.
"Con đã sử dụng hoàn toàn các vật liệu từ tự nhiên, có sẵn trong vùng," Lý Minh tiếp tục, chỉ vào một khu vực trên bản vẽ. "Đá xanh được khai thác từ ngọn núi gần đây, không chỉ bền chắc mà còn mang màu sắc trầm mặc, hài hòa với phong cảnh. Gỗ thông được chọn lựa từ rừng Thanh Phong, được xử lý kỹ lưỡng để chống chịu với thời gian, tạo nên những mái hiên, những chiếc cầu nhỏ bắc qua suối. Đặc biệt, con đã thiết kế một hệ thống dẫn nước tự nhiên, lấy nguồn từ con suối đầu nguồn, chảy qua quảng trường, không chỉ để làm đẹp cảnh quan mà còn để nuôi dưỡng hệ thống cây xanh, tạo ra một 'lá phổi xanh' thực sự cho thị trấn." Hắn nói, giọng điệu đầy tự hào, không phải tự hào về kỹ năng của bản thân, mà là về ý tưởng và triết lý mà hắn đang theo đuổi.
"Con tin rằng, trong kỷ nguyên Nhân Gian này, khi chúng ta không còn bị mê hoặc bởi những quyền năng siêu nhiên hay những công trình xa hoa của tiên giới, thì việc tìm về những giá trị cốt lõi, những gì thuộc về tự nhiên và con người, lại càng trở nên quan trọng. Một quảng trường không ch��� là nơi để đi qua, mà là nơi để dừng lại, để cảm nhận, để sống. Nơi những đứa trẻ có thể chạy nhảy an toàn, những người già có thể ngồi ngắm cảnh, trò chuyện, nơi những người hàng xóm có thể gặp gỡ, trao đổi, và cảm thấy một phần của cộng đồng lớn hơn. Nơi mà mỗi hòn đá, mỗi gốc cây đều kể một câu chuyện, và mỗi con người đều tìm thấy sự bình yên trong chính không gian ấy." Lý Minh kết thúc, ánh mắt hắn hướng về Tạ Trần, ẩn chứa một chút lo lắng, một chút bồn chồn về việc liệu ý tưởng 'quá nhân văn' của mình có đủ sức thuyết phục những người thực dụng hơn, và liệu nó có thể thực sự đứng vững trước những thử thách của thời gian hay không.
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt y vẫn không rời khỏi bản vẽ, nhưng dường như lại đang nhìn xa hơn, xuyên thấu qua những đường nét trên giấy để thấy được một tương lai khác. "Ngươi nói về sự hài hòa giữa nhân và thiên. Nhưng 'nhân' ở đây, ngươi định nghĩa thế nào trong không gian này? Liệu nó có thực sự bao dung tất cả, hay chỉ là một hình ảnh lý tưởng mà ta đang cố gắng vẽ nên?" Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, không phải chất vấn, mà là gợi mở, đưa Lý Minh đến một tầng suy nghĩ sâu sắc hơn.
Thị Trưởng Thành, nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, lúc này khẽ thở dài, vẻ mặt đã bớt căng thẳng hơn, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc. Ông nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Lý Minh. "Tạ tiên sinh, ý tưởng của Lý Minh đã khiến ta phải suy nghĩ rất nhiều. Nó không chỉ là một công trình, mà còn là một triết lý. Ta đã từng băn khoăn về việc làm sao để Thị Trấn An Bình có thể phát triển, có thể hiện đại hơn, mà không đánh mất đi những giá trị bình dị, gần gũi với thiên nhiên mà tiên sinh vẫn luôn đề cao. Lý Minh đã cho ta thấy một con đường." Ông không còn băn khoăn về sự cân bằng giữa việc hiện đại hóa thị trấn và việc bảo tồn các giá trị bình dị, gần gũi với thiên nhiên mà Tạ Trần luôn đề cao, mà đã thấy một sự dung hòa tiềm năng.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng. Y đặt chén trà xuống, rồi nhìn thẳng vào Lý Minh, ánh mắt y ánh lên vẻ hài lòng sâu sắc. "Tầm nhìn này, không chỉ là kiến trúc, mà là một cách định hình tương lai của Nhân Gian. Nó là nghệ thuật của đời thường, của sự sống trọn vẹn." Y nói, giọng điệu chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc, như thể đã nhìn thấy được sự luân hồi của vạn vật, và rằng các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vun trồng những hạt giống thiện lương trên mảnh đất Nhân Gian.
"Kiến trúc sư trẻ Lý Minh," Tạ Trần tiếp lời, "ngươi đã không chỉ vẽ một bản thiết kế, mà ngươi đã vẽ nên một triết lý sống. Triết lý về sự hòa nhập, về sự cân bằng, về việc con người tìm thấy ý nghĩa trong những điều bình dị nhất, không cần đến sự phù phiếm của tiên đạo hay sức mạnh siêu nhiên. Ngươi đã nhận ra rằng, vẻ đẹp thật sự không nằm ở sự phô trương, mà ở sự hài hòa, ở khả năng kết nối con người với nhau và với thiên nhiên xung quanh. Đó là sự tinh tế của một tâm hồn đã thoát ly khỏi những chấp niệm về quyền năng, để hướng tới một cuộc sống chân thực hơn."
Tiểu An, với cây bút lông và cuốn sổ trong tay, đã ghi chép không ngừng. Em ngẩng đầu lên, ánh mắt em sáng ngời sự ngưỡng mộ và hiểu biết. Em biết rằng, những lời Tạ Trần nói không chỉ là lời khen ngợi dành cho Lý Minh, mà còn là một định hướng quan trọng cho toàn bộ kỷ nguyên Nhân Gian. Em cảm nhận được rằng, những gì đang được kiến tạo không chỉ là những công trình vật chất, mà còn là những nền tảng tinh thần, những giá trị cốt lõi cho một xã hội mới. Những ghi chép của em không chỉ là những dòng chữ, mà là những hạt giống triết lý đang được gieo mầm, chờ ngày đơm hoa kết trái trong lòng người.
Tạ Trần đưa tay khẽ chỉ vào một góc của bản vẽ, nơi một con đường mòn nhỏ uốn lượn vào một khu rừng cây cổ thụ được bảo tồn. "Con đường này, khu rừng này, ngươi đã giữ lại chúng một cách nguyên vẹn. Đó là một sự lựa chọn khôn ngoan. Bởi vì, đôi khi, sự tồn tại của những gì không bị đụng chạm, của những gì nguyên sơ nhất, lại chính là điểm neo vững chắc nhất cho tâm hồn con người. Nó nhắc nhở chúng ta về nguồn cội, về sự nhỏ bé của mình trước thiên nhiên vĩ đại, và về sự vô thường của vạn vật."
Lý Minh lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt hắn từ lo lắng chuyển sang sự thanh thản, rồi dần dần là sự kiên định. Những lời của Tạ Trần không chỉ là sự tán thành, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự củng cố cho niềm tin mà hắn đã ấp ủ bấy lâu. "Thưa Tạ tiên sinh, con cũng đã suy nghĩ rất nhiều về điều đó. Con muốn Quảng Trường Vĩnh Trú không chỉ là một công trình mới, mà còn là một cây cầu nối quá khứ với hiện tại, và hiện tại với tương lai. Để mỗi khi người dân bước vào đó, họ không chỉ thấy một không gian đẹp đẽ, mà còn cảm nhận được dòng chảy của thời gian, của sự sống, của lịch sử đã từng tồn tại trên mảnh đất này."
Thị Trưởng Thành gật đầu liên tục, vẻ mặt đầy vẻ tán đồng. Ông cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. "Đúng vậy, đúng vậy! Trước đây, chúng ta luôn muốn xây dựng những thứ to lớn, hoành tráng, để sánh bằng những công trình của tiên môn. Nhưng giờ đây, khi tiên đạo đã lụi tàn, chúng ta mới nhận ra rằng, cái đẹp thực sự không nằm ở sự vĩ đại giả tạo, mà ở sự chân thật, ở sự phù hợp với cuộc sống của chính chúng ta. Lý Minh đã nhìn thấy điều đó." Ông nhìn Lý Minh với ánh mắt đầy tin tưởng, không còn chút băn khoăn nào về tầm nhìn của kiến trúc sư trẻ tuổi.
Tạ Trần mỉm cười. "Và đó chính là cái mà ta gọi là 'phá cục'. Không phải phá vỡ những gì đã có, mà là phá vỡ những chấp niệm, những tư duy cũ kỹ, để mở ra một con đường mới, một lối đi dung hòa hơn. Ngươi, Lý Minh, là một trong những người trẻ tuổi đang kiến tạo nên cục diện mới đó. Một cục diện không cần đến phép thuật, không cần đến quyền năng, mà chỉ cần đến trí tuệ, đến trái tim, và đến một cái nhìn nhân văn sâu sắc."
Lời của Tạ Trần vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, như một lời tiên tri, một lời chúc phúc cho tương lai. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài dường như cũng ngân nga theo điệu nhạc của hy vọng. Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho ánh trăng non yếu ớt bắt đầu rọi qua khung cửa, bao phủ quán sách trong một lớp ánh sáng bạc huyền ảo.
Lý Minh cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, sự biết ơn và ngưỡng mộ hiện rõ trong ánh mắt. Hắn cảm thấy gánh nặng trên vai đã được trút bỏ, thay vào đó là một niềm tin sắt đá vào con đường mình đã chọn. "Tạ tiên sinh, con cảm tạ người đã chỉ giáo. Con sẽ dốc hết sức mình để thực hiện tầm nhìn này, để Quảng Trường Vĩnh Trú thực sự trở thành một nơi mang lại ý nghĩa cho mỗi người dân An Bình."
Thị Trưởng Thành cũng đứng dậy, cúi đầu tạ ơn. "Tạ tiên sinh, có người cố vấn như tiên sinh, An Bình chúng ta sẽ có một tương lai tươi sáng."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu. Y biết rằng, những gì đang diễn ra không chỉ là một dự án kiến trúc đơn thuần, mà là một minh chứng sống động cho sự phát triển mạnh mẽ của kiến trúc và quy hoạch đô thị trong kỷ nguyên Nhân Gian, tập trung vào việc tạo ra không gian sống bền vững, nhân văn và hài hòa với tự nhiên. Vai trò của y, không phải là một người lãnh đạo hay một nhà cai tr��, mà là một nguồn cảm hứng và người định hướng triết lý cho các thế hệ kiến tạo tương lai của Nhân Gian, mà không cần đến quyền lực hay sức mạnh. Các thế hệ mới như Lý Minh, với nhiệt huyết và tầm nhìn của mình, sẽ là những người trực tiếp hiện thực hóa các giá trị 'Nhân Đạo' vào đời sống hàng ngày, chứng minh rằng sự trọn vẹn không cần thành tiên.
Tiểu An, với 'Biên Niên Sử Vô Hình' trong tay, nhìn Tạ Trần. Em biết rằng, những chân lý y đã gieo mầm, những câu chuyện y đã chứng kiến, sẽ không bao giờ bị lãng quên. Em sẽ là người ghi lại tất cả, để những nền móng triết lý này được lưu giữ vĩnh cửu, trở thành kim chỉ nam cho các thế hệ mai sau. Bởi lẽ, sự luân hồi của vạn vật không phải là sự lặp lại đơn thuần, mà là một hành trình liên tục của sự khám phá, của sự kiến tạo, nơi con người không ngừng tìm kiếm ý nghĩa chân thực của cuộc sống, trong chính sự bình thường vĩnh cửu của Nhân Gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.