Nhân gian bất tu tiên - Chương 1223: Mầm Mống Triết Lý: Trầm Tư Bên Hồ Sen
Những giọt sương đêm mỏng manh đã tan đi theo ánh bình minh đầu tiên, nhường chỗ cho một ngày mới đang từ từ thức giấc. Tại Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần khẽ khàng mở cửa đón những tia nắng ban mai. Kiến trúc quán sách vẫn giữ vẻ cổ kính, đơn sơ mà thanh nhã, những kệ sách cao vút chạm trần, xếp đầy những cuốn sách cũ kỹ, bìa ngả màu thời gian, như những chứng nhân im lặng của bao đời. Bụi vàng lơ lửng trong không khí khi những tia nắng yếu ớt đầu tiên xuyên qua cửa sổ giấy dầu, vẽ nên những vệt sáng mềm mại, nhảy múa trên nền gỗ lát sàn đã sờn bóng. Không khí trong quán tĩnh lặng đến lạ lùng, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, làm lay động vài trang sách mỏng trên bàn, tạo nên một âm thanh sột soạt mơ hồ như tiếng thở dài của thời gian. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thanh khiết hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của tri thức và sự an yên, nơi mà vạn vật dường như đều chậm lại, để người ta có thể lắng nghe tiếng lòng mình. Từ xa, vọng lại tiếng chim hót líu lo, như một bản nhạc dịu dàng chào đón ngày mới, phá tan sự tĩnh mịch nhưng không làm mất đi vẻ thanh bình.
Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi yên vị bên bàn trà gỗ lim đã ngả màu, nhâm nhi chén trà nóng. Làn da trắng nhợt của hắn phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ, khiến hắn trông càng thêm thanh thoát. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự mà không một chút xao động. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không cầu kỳ, không phô trương, hòa mình vào không gian cổ kính của quán. Hắn mặc chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, đã bạc màu theo năm tháng, nhưng vẫn toát lên vẻ thanh sạch, giản dị. Tay hắn cầm cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', lật từng trang giấy đã ố vàng, nhưng ánh mắt lại không hoàn toàn tập trung vào những dòng chữ cổ xưa. Hắn dõi mắt ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng ban mai nhảy múa trên tán cây cổ thụ già cỗi, tâm trí trôi dạt theo dòng suy nghĩ miên man. Hắn đang suy ngẫm về những gì đã diễn ra ở Thôn Vân Sơn, về những con người đang chìm đắm trong chấp niệm và sự tranh giành. Vẻ mặt hắn bình thản, trầm tư, khách quan như một người quan sát vạn vật mà không bị vướng bận bởi bất kỳ cảm xúc cá nhân nào. Hắn cảm nhận được sự mát dịu của chén trà gốm trên đầu ngón tay, vị chát nhẹ của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, như đang nếm trải hương vị của thời gian và lẽ đời, của sự vô thường mà vạn vật phải trải qua.
Ngồi đối diện Tạ Trần là Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi, nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ bối rối, tò mò và một chút thất vọng. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, đã sờn vai, đang dùng một chiếc khăn sạch lau dọn bàn ghế, nhưng động tác có phần bứt rứt không yên. Tâm trí cậu vẫn còn vương vấn những hình ảnh và âm thanh của Thôn Vân Sơn ngày hôm qua: những gương mặt khắc khổ vì thiếu nước, những lời cãi vã gay gắt vì lợi ích nhỏ nhặt, và đặc biệt là chiếc bình gốm rỗng mà tiên sinh đã đặt bên suối, rồi lặng lẽ rời đi khi nó mới chỉ đầy một nửa. Cậu không thể ngừng suy nghĩ về hành động kỳ lạ đó của tiên sinh và sự thờ ơ, thậm chí là chế giễu của một số dân làng. Cậu hít thở mùi giấy và trà, nhưng tâm trí lại không thể nào yên tĩnh như không gian quán sách. Cậu cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn lao giữa những gì mình được học từ tiên sinh và những gì mình tận mắt chứng kiến.
"Tiên sinh, tại sao dân làng vẫn không hiểu? Chiếc bình rỗng đó... rốt cuộc là có ý nghĩa gì mà họ không thấy?" Tiểu An không nhịn được, cất tiếng hỏi, giọng cậu bé tự nhiên, có chút nôn nóng, nhưng vẫn giữ lễ độ. Cậu đặt chiếc khăn xuống bàn, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Tạ Trần, khao khát một lời giải đáp.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, không một tiếng động, cử chỉ tao nhã, điềm đạm. Ánh mắt hắn quay về phía Tiểu An, trìu mến nhưng cũng đầy ẩn ý, như đang nhìn sâu vào tâm hồn non nớt của cậu bé. "Có những điều, không thể thấy bằng mắt, cũng không thể nghe bằng tai, Tiểu An à. Phải cảm nhận bằng lòng... Lòng người, đôi khi bị che mờ bởi chấp niệm, bởi nỗi sợ hãi và những lợi ích nhỏ nhặt trước mắt. Họ thấy chiếc bình, nhưng không thấy cái rỗng bên trong nó, cũng không thấy dòng nước đang lặng lẽ tích tụ từng giọt, từng giọt không ngừng nghỉ. Họ chỉ thấy cái cạn của suối, cái cạn của bình, cái cạn của nguồn nước, mà quên mất rằng, sự đầy đặn, đôi khi cần một quá trình dài lâu, cần sự tĩnh lặng và kiên nhẫn vô hạn. Sự thấu hiểu cũng vậy, nó không ào ạt đến như một cơn mưa rào trút xuống, mà thấm đẫm dần như sương đêm, lẳng lặng mà bền bỉ. Người ta thường chỉ nhìn thấy kết quả mà không thấy quá trình, chỉ thấy cái bề ngoài mà quên đi cái cốt lõi bên trong."
Tiểu An khẽ nhíu mày, những lời này của tiên sinh sâu sắc quá, cậu bé vẫn chưa thể hoàn toàn thấu hiểu. "Nhưng... tại sao họ lại cãi vã nhiều đến thế? Chỉ vì một chút nước... Tiên sinh, con thấy họ đã 'mất người' rồi chăng? Con vẫn nhớ lời tiên sinh từng nói, tu hành càng cao càng dễ mất người, nhưng họ chỉ là phàm nhân, sao cũng vậy?" Cậu bé nghiêng đầu, ánh mắt đầy trăn trở, một câu hỏi triết lý chạm đến bản chất con người mà cậu đang băn khoăn.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như vô thanh, lẩn vào trong không khí tĩnh lặng của quán sách, nhưng chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người, về những yếu đuối và dục vọng của phàm trần. "Cái 'mất người' không chỉ dành cho những kẻ truy cầu tiên đạo mà bỏ quên nhân tính, Tiểu An. Nó còn là cái 'mất người' khi chấp niệm quá sâu vào vật chất, vào lợi ích tầm thường, vào sự sinh tồn trước mắt, đến mức quên đi đạo nghĩa, tình thân, và cả sự tôn trọng cơ bản giữa con người với nhau. Khi linh khí suy kiệt, Thiên Đạo không còn can thiệp một cách rõ ràng để duy trì trật tự, con người lại càng dễ bộc lộ bản tính nguyên thủy của mình, bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ. Nước là sự sống, khi sự sống bị đe dọa, bản năng đó trở nên mù quáng, che mờ mọi lý trí, mọi sự thấu cảm. Họ không 'mất người' theo cách của tu sĩ, những kẻ đánh đổi cảm xúc để đổi lấy sức mạnh, mà là 'mất người' theo cách của phàm nhân, khi cái tôi và nỗi sợ hãi chiếm lấy tất cả, biến con người thành những kẻ xa lạ với chính đồng loại của mình. Nhưng cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, mới thấy rõ được bản chất thật của nhân gian, thấy được những giới hạn của con người khi đối mặt với nghịch cảnh."
"Vậy... chúng ta có nên làm gì không, tiên sinh? Cứ để họ như vậy mãi sao? Con thấy lòng họ cạn kiệt quá, đến mức chẳng còn chút tình nghĩa nào." Tiểu An hạ chiếc khăn lau dọn xuống, đôi tay nắm chặt, thể hiện sự bồn chồn và một chút bất lực. Cậu bé cảm thấy xót xa cho những người dân Thôn Vân Sơn.
Tạ Trần lại nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' trên tay, như tìm thấy câu trả lời trong đó, trong những triết lý cổ xưa về sự cân bằng và lẽ tự nhiên. "Làm gì ư? Có những lúc, không làm gì lại chính là làm tất cả. Chúng ta đã gieo hạt mầm, Tiểu An. Hạt mầm của sự tĩnh lặng, của sự kiên nhẫn, của một lời nhắc nhở vô thanh về sự tích tụ dần dần. Để nó nảy nở, cần thời gian, cần ánh sáng, và quan trọng nhất, cần chính mảnh đất đó tự mình nuôi dưỡng, tự mình nhận ra giá trị của hạt mầm ấy. Can thiệp trực tiếp lúc này, có thể sẽ như một cơn gió mạnh thổi bay hạt mầm trước khi nó kịp bén rễ, hoặc làm đất thêm khô cằn vì sự ép buộc. Cái Thiên Đạo đã suy kiệt, không còn ban phát phước lành hay giáng tai họa một cách rõ ràng. Giờ đây, nhân quả nằm trong tay mỗi người. Mỗi lựa chọn, mỗi hành động, dù nh�� bé đến đâu, đều sẽ có hệ quả của nó. Chúng ta chỉ là những người quan sát, và đôi khi, là người khơi gợi. Sự thay đổi thực sự phải đến từ chính nội tại của họ, từ sự tự vấn của mỗi cá nhân, chứ không phải từ một mệnh lệnh hay một phép màu nào cả. Đó là con đường duy nhất để họ thực sự 'phá cục' của mình."
"Con vẫn chưa hiểu hết... nhưng con sẽ cố gắng suy nghĩ, tiên sinh." Tiểu An khẽ gật đầu, cậu bé lại cầm chiếc khăn lên, nhưng động tác đã chậm rãi và trầm tư hơn. Đôi mắt cậu vẫn hướng về Tạ Trần, cố gắng thấu hiểu từng lời, từng ý tứ sâu xa. Cậu cảm nhận được sự sâu sắc trong lời nói của tiên sinh, nhưng vẫn còn quá non nớt để nắm bắt toàn bộ ý nghĩa của triết lý 'vô vi' và 'nhân quả' trong kỷ nguyên mới này. Cậu bé biết, đây là một bài học khác, một bài học về nhân tâm, về cuộc sống, về bản chất của con người, mà không có trong bất cứ cuốn sách nào trên kệ sách kia. Cậu bé sẽ phải tự mình trải nghiệm, tự mình chiêm nghiệm.
***
Buổi trưa, nắng vàng rực rỡ đã lên cao, xuyên qua những tán lá xanh um của cây cổ thụ trước cửa quán, tạo nên những đốm sáng lấp lánh trên con đường đất đã khô cằn. Gió vẫn nhẹ, nhưng không khí đã trở nên ấm áp hơn so với buổi sáng. Tiếng chim hót vẫn vang vọng từ những khu vườn lân cận, nhưng giờ đây có thêm tiếng bước chân lầm lũi của những người dân đi lại trên phố, tiếng rao hàng xa xa, tiếng xe bò kẽo kẹt, tạo nên một bức tranh sinh hoạt bình dị mà sống động của Thị Trấn An Bình. Mùi giấy cũ và trà vẫn thoảng nhẹ trong quán, nhưng giờ đây hòa lẫn với mùi đất khô, mùi mồ hôi và một chút khói bếp từ những ngôi nhà gần đó.
Tạ Trần vẫn ngồi yên vị bên bàn trà, tay lật giở những trang Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', ánh mắt hắn vẫn giữ vẻ bình thản, trầm tư. Hắn cảm nhận được sự thay đổi của ánh sáng, sự thay đổi của không khí, như đang cảm nhận sự chảy trôi của thời gian và sự vô thường của vạn vật. Hắn biết, một ngày mới lại mang đến những vấn đề mới, những cuộc gặp gỡ mới, và những hạt mầm mới cần được gieo. Tiểu An đã tạm ngưng việc lau dọn, ngồi đối diện Tạ Trần, vẫn đang cố gắng tiêu hóa những lời tiên sinh vừa nói, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa, chờ đợi điều gì đó.
Và rồi, một bóng người xuất hiện trước cửa quán. Đó là Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng vì gánh vác sương gió cuộc đời, vì những năm tháng mưu sinh vất vả. Râu tóc ông đã bạc phơ như cước, bay phất phơ trong gió nhẹ, nhưng ánh mắt ông vẫn tinh anh, ẩn chứa sự từng trải và một nỗi lo lắng sâu sắc mà không sao che giấu được. Quần áo tiều phu của ông đơn giản, đã sờn cũ và bạc màu, nhưng vẫn sạch sẽ, vẫn còn vương vấn mùi đất và gỗ rừng, mang theo hơi thở của núi rừng và cuộc sống lao động. Trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, đã mòn vẹt theo năm tháng, như một người bạn đồng hành trung thành. Khuôn mặt khắc khổ của ông, hằn sâu những nếp nhăn của người từng trải qua nhiều sương gió cuộc đời, giờ đây lại càng thêm ưu tư, bồn chồn, một nỗi niềm khó tả đè nặng lên vai ông. Ông lão thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, đầy phiền muộn, rồi chầm chậm bước vào quán, ngồi xuống chiếc ghế đối diện Tạ Trần. Mùi mồ hôi và đất từ ông lão thoảng nhẹ, mang theo hơi thở của cuộc sống lam lũ, của sự gần gũi với thiên nhiên, giờ đây lại trộn lẫn với mùi giấy và trà thanh khiết của quán sách.
"Tạ công tử, làng ta loạn rồi! Nước cạn thì lòng người cũng cạn." Ông Lão Tiều Phu cất tiếng, giọng nói chậm rãi, từ tốn, nhưng đầy vẻ mệt mỏi và lo lắng. Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc phơ, ánh mắt nhìn thẳng vào Tạ Trần, đầy vẻ cầu thị, mong mỏi một lời giải đáp, một tia sáng giữa màn đêm u tối của lòng người. "Mấy hôm nay, không khí trong làng nặng nề như chì. Những lời qua tiếng lại chẳng khác gì dao găm, cứa vào lòng nhau. Trưởng lão đã cố hết sức, dẫu uy tín có lớn đến đâu cũng chẳng ai nghe. Ai cũng chỉ chăm chăm vào cái lợi của mình, sợ mình thiệt thòi, chẳng còn nghĩ đến tình làng nghĩa xóm nữa. Ngay cả chiếc bình của công tử... nó vẫn cứ nằm đó bên suối, hứng từng giọt nước yếu ớt, nhưng dân làng chỉ nhìn mà không hiểu! Họ nói công tử là kẻ lập dị, làm những chuyện vô nghĩa, phí công vô ích. Công tử thấy sao về chuyện này? Liệu có cách nào để cứu vãn không?"
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn xuyên qua bức tường quán sách, thấy được cảnh vật hoang tàn và lòng người rối bời của Thôn Vân Sơn. Hắn không vội trả lời, để sự im lặng lấp đầy khoảng không, cho phép ông lão cảm nhận sự tĩnh lặng trước khi tiếp nhận lời nói của hắn. Hắn cảm nhận được sự khẩn thiết, nỗi đau đáu trong lời nói của ông lão, nhưng vẫn giữ vững lập trường không can thiệp trực tiếp, chỉ khơi gợi. "Nước cạn thì nhìn thấy đáy. Lòng người cạn thì thấy tranh chấp. Chiếc bình vốn rỗng, nhưng không có gì là không thể chứa đựng. Quan trọng là, người ta có muốn rót vào đó thứ gì hay không." Giọng hắn trầm tĩnh, không một chút dao động, nhưng ẩn chứa một sức nặng triết lý, khiến người nghe phải suy ngẫm.
Ông Lão Tiều Phu ngẩn người một lát, lời nói của Tạ Trần như một câu đố khó hiểu nhưng lại khơi gợi sự suy ngẫm sâu sắc trong tâm trí ông. Ông khẽ nhíu mày, cố gắng nắm bắt ý nghĩa ẩn sâu trong từng lời. "Muốn rót... thứ gì, thưa công tử?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, hai tay nhẹ nhàng đặt lên cuốn sách cũ, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ, như thể đang chạm vào dòng chảy của thời gian. Ánh mắt hắn hướng về phía Ông Lão Tiều Phu, sâu thẳm mà thấu suốt, như nhìn thẳng vào tâm can ông lão. "Sự thấu hiểu. Lẽ phải. Lòng vị tha. Những thứ không cần tiên đạo để ban phát, mà cần tự mỗi người tìm thấy trong mình. Thiên Đạo đã suy kiệt, không còn ai phán xét đúng sai một cách tuyệt đối, không còn quyền năng nào để áp đặt đạo đức. Giờ đây, cái thước đo lẽ phải nằm trong lương tri mỗi người, nằm trong trái tim của họ. Con người tự mình phải cân nhắc, phải suy xét, phải lựa chọn. Chiếc bình kia, nó không chỉ hứng nước để lấp đầy cái rỗng, nó còn hứng cả những suy tư, những trăn trở của nhân gian, của những con người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn. Nó là một tấm gương, phản chiếu cái cạn của nguồn nước, và cái cạn của lòng người khi không có sự thấu hiểu, lẽ phải và lòng vị tha. Nó không nói, nhưng nó nhắc nhở. Nó không tranh giành, nhưng nó tích lũy. Sự vô vi không phải là không làm gì cả, mà là làm những điều nhỏ bé, tinh tế, để khơi gợi sự thay đổi từ bên trong mỗi con người. Như giọt nước mưa thấm dần vào đất, lẳng lặng mà bền bỉ, chứ không ào ạt cuốn trôi tất cả."
Ông Lão Tiều Phu lắng nghe từng lời của Tạ Trần, ánh mắt từ từ mở to hơn. Khuôn mặt khắc khổ của ông dần hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc, như thể ông đang nhìn thấy một điều gì đó mới mẻ, một chân lý đã bị che khuất bấy lâu. Ông nhìn cây rìu cũ trong tay, như thể đang nhìn vào một phần cuộc đời mình, vào những năm tháng ông chỉ biết lao động cật lực mà quên đi việc bồi đắp tâm hồn. Lời nói của Tạ Trần, tuy ẩn ý nhưng lại chạm đến những điều sâu thẳm trong lòng ông. Ông nhận ra, những điều công tử nói không phải là phép thuật hay quyền năng xa vời, mà là đạo lý, là nhân quả mà bấy lâu nay ông đã lãng quên trong vòng xoáy của cơm áo gạo tiền, trong nỗi lo toan thường nhật. Ông gật gù, tiếng gật gù khô khốc như tiếng cành cây khô va vào nhau trong gió. "Sự thấu hiểu... lẽ phải... lòng vị tha... Những điều đó... chúng ta đã bỏ quên từ bao giờ nhỉ? Đúng là... làng ta đã quá quen với việc có người đứng ra phân xử, ban phát mọi thứ, quen với sự can thiệp của Thiên Đạo. Giờ Thiên Đạo không còn, chúng ta lại lúng túng như gà mắc tóc, không biết phải làm sao để giải quyết mâu thuẫn. Chiếc bình đó... quả thật là một lời nhắc nhở, một tấm gương phản chiếu chính chúng ta."
Tạ Trần khẽ gật đầu, như thừa nhận sự giác ngộ của ông lão, một tia sáng nhỏ vừa lóe lên trong tâm hồn khô cằn. "Mỗi người là một hạt mầm, lão tiều phu. Hạt mầm của nhân tính, của tình thương, của lẽ phải. Dù có bị đất đá vùi lấp, bị hạn hán khô cằn đến đâu, nhưng chỉ cần một tia nước nhỏ, một chút ánh sáng, một sự khơi gợi đúng lúc, nó vẫn có thể nảy mầm, đâm chồi. Cái khó là, có ai đủ kiên nhẫn để đợi, để vun trồng, để chăm sóc hạt mầm ấy không thôi. Cái chúng ta thấy ở Thôn Vân Sơn, không phải là sự cạn kiệt hoàn toàn, mà là một cơ hội để họ tự mình tìm lại những giá trị đã bị lãng quên, để họ tự mình 'phá cục' của những chấp niệm. Đây chính là cái Nhân Quả Luân Bàn vô hình đang vận hành, từng bước một, không ngừng nghỉ. Mỗi hành động nhỏ, mỗi suy nghĩ sâu sắc sẽ là điểm khởi đầu cho một sự thay đổi lớn lao, một hệ quả không thể lường trước. Sự vô thường của vạn vật buộc con người phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại, của một cuộc sống bình thường mà không cần thành tiên."
Ông Lão Tiều Phu trầm ngâm, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng ông, một sự lay động mạnh mẽ đang diễn ra. Lời nói của Tạ Trần như mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí ông, một con đường mới để ông nhìn nhận về những vấn đề đang diễn ra trong làng. Ông bắt đầu suy nghĩ về vai trò của mình, về những gì ông có thể làm, không phải để áp đặt ý chí, mà để khơi gợi, để nhắc nhở những người xung quanh. Ông cảm thấy một chút hy vọng le lói, dù rất nhỏ, trong cái mớ hỗn độn của làng mình. Ông lại thở dài, nhưng lần này tiếng thở dài nhẹ nhõm hơn một chút, như trút bỏ được một phần gánh nặng. "Vậy ra... chúng ta phải tự mình tìm lối đi, Tạ công tử. Tự mình gieo hạt, tự mình vun trồng. Có lẽ... tôi đã hiểu được một phần ý nghĩa của chiếc bình đó rồi. Nó không phải là một giải pháp trực tiếp, mà là một câu hỏi. Một câu hỏi mà mỗi người dân Thôn Vân Sơn phải tự mình trả lời, tự mình chiêm nghiệm."
Tiểu An nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi mắt dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của tiên sinh và ông lão. Dù vẫn chưa hoàn toàn thấu hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng cậu cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Ông Lão Tiều Phu, và điều đó khiến cậu bé thấy một tia sáng le lói của sự hy vọng. Cậu bé nhìn chiếc Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' trên tay Tạ Trần, rồi lại nhìn Nhân Quả Luân Bàn đặt trên kệ sách, như thể chúng đang ẩn chứa những bí mật vĩ đại của vũ trụ, những lời giải đáp cho mọi vấn đề của nhân gian.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc, không nói thêm lời nào. Hắn biết, hạt mầm đã được gieo vào mảnh đất tâm hồn của Ông Lão Tiều Phu. Sự trầm tư của ông lão, ánh mắt đầy suy nghĩ, chính là dấu hiệu đầu tiên của sự thấu hiểu đang nảy nở, một sự khởi đầu lặng lẽ mà bền bỉ. Hắn tin rằng, qua lời nói và hành động 'vô vi' của mình, những giá trị như 'sự thấu hiểu, lẽ phải, lòng vị tha' sẽ dần được khơi gợi trong dân làng, như những giọt nước lặng lẽ lấp đầy chiếc bình. Ông Lão Tiều Phu, với sự chất phác và lòng trắc ẩn vốn có, có thể sẽ là một nhân tố quan trọng trong việc truyền tải hay tác động đến suy nghĩ của những người khác trong làng, không bằng quyền lực, mà bằng chính sự giác ngộ của bản thân. Sự kiện này một lần nữa củng cố ý tưởng rằng giải pháp thực sự sẽ đến từ sự tự vấn của cộng đồng, từ chính nội tại của họ, thay vì một 'thế lực' bên ngoài. Trong dòng chảy vô thường của nhân gian, nơi Thiên Đạo đã suy kiệt, con người phải tự mình tìm lấy ánh sáng dẫn lối, tự mình vun đắp cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của nhân tính được đề cao hơn bất cứ phép thuật hay quyền năng nào. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng hắn, một mầm mống triết lý mới đang nảy nở, lặng lẽ mà mạnh mẽ, hứa hẹn một sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.