Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1221: Lời Của Trưởng Lão: Tiếng Vọng Giữa Lòng Người

Đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhưng ẩn chứa một sự thấu suốt và một kế hoạch mới đã bắt đầu định hình trong tâm trí hắn. Hắn không cần thành tiên, không cần quyền năng siêu phàm. Hắn chỉ cần thấu hiểu nhân quả, thấu hiểu lòng người, để rồi dẫn dắt họ trở về với bản chất nhân văn nhất của mình, xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian bền vững, nơi mỗi con người đều tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường.

***

Sáng sớm, quán sách nhỏ của Tạ Trần ở Thị Trấn An Bình vẫn chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch, gần như tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới bên ngoài. Ánh nắng đầu tiên của ngày mới, nhẹ nhàng và vàng óng, xuyên qua khung cửa sổ gỗ đã cũ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng lay động, như muốn đánh thức từng cuốn sách đang say ngủ trên kệ. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu phai nhạt và hương trà thoang thoảng từ ấm trà đặt trên bàn quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa bí ẩn, lại vừa mang một vẻ thanh bình đến lạ. Linh khí trong quán vẫn thế, lúc như có như không, lúc lại dường như tụ hội thành từng sợi tơ vô hình, ôm lấy mọi vật, khiến không gian dường như ngưng đọng, tạo cảm giác như đang hít thở cả một dòng chảy lịch sử và tri thức.

Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò của hắn dường như càng thêm thanh mảnh trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày lấp lánh vẻ suy tư, giờ đây lại có chút xa xăm, dõi theo những hạt bụi li ti nhảy múa trong vệt nắng. Tay hắn cầm một cuốn sách cũ, bìa đã sờn, gáy đã mòn, nhưng ánh mắt hắn không đặt trên những con chữ. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn với những suy ngẫm từ đêm qua, về bản chất của tranh chấp, về cái giá của sự cố chấp, và về con đường "Vô Vi Chi Đạo" mà hắn đang mải miết tìm kiếm. Hắn biết, để dẫn dắt con người trở về với bản chất của mình, không thể dùng mệnh lệnh hay quyền uy, mà phải là sự thấu hiểu từ bên trong, một sự tự nguyện thức tỉnh.

Thư Đồng Tiểu An, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách. Chiếc áo vải thô cũ kỹ không che giấu được sự nhanh nhẹn và tỉ mỉ của cậu bé. Cậu luôn nhìn Tạ Trần với vẻ kính trọng và đôi chút lo lắng, đặc biệt là khi thấy tiên sinh của mình chìm đắm trong suy tư như vậy. Tiểu An đã nghe lỏm được vài câu chuyện từ những vị khách ghé quán, những câu chuyện về sự căng thẳng đang leo thang ở Thôn Vân Sơn, về hai lão nông gia tranh giành nguồn nước, và lòng cậu bé không khỏi trĩu nặng.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói lí nhí như sợ phá vỡ bầu không khí thiêng liêng trong quán. Cậu đặt chiếc khăn đã thấm nước xuống, ngập ngừng tiến lại gần quầy, "Con nghe khách làng kể, chuyện ở Thôn Vân Sơn vẫn chưa yên. Lão Nông Trần và Lão Nông Lý vẫn không ai chịu nhường ai. Cả làng cứ như đang ngồi trên đống lửa vậy."

Tạ Trần khẽ động đậy, ánh mắt từ vệt nắng dịch chuyển sang Tiểu An, rồi dừng lại trên cuốn sách trong tay. "Phải, Tiểu An. Những mâu thuẫn như thế, nếu không có người thấu triệt nhân quả, dẫn lối, e rằng sẽ ngày càng sâu sắc. Cái gọi là 'lẽ phải' của mỗi người, khi đặt cạnh 'lẽ phải' của người khác, thường trở thành bức tường ngăn cách, khó lòng dung hòa." Hắn lật nhẹ một trang sách, âm thanh sột soạt nhỏ nhẹ vang lên trong sự yên tĩnh.

"Nhưng... Trưởng Lão Hòa Giải ở đó là người có uy tín lớn mà, tiên sinh?" Tiểu An thắc mắc, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ hiếu kỳ. "Con nghe nói, lão từng là người đứng ra phân xử nhiều chuyện lớn nhỏ trong làng, lời nói của lão có sức nặng lắm. Chắc chắn lão sẽ làm cho mọi chuyện êm xuôi thôi, phải không ạ?"

Tạ Trần khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. "Uy tín, quyền uy... đó là những giá trị của một thời đã qua, Tiểu An." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một chiều sâu triết lý mà cậu bé vẫn còn non nớt để thấu hiểu trọn vẹn. "Trong kỷ nguyên Thiên Đạo còn thịnh, hoặc khi tiên môn còn nắm giữ quyền lực tuyệt đối, lời nói của người có uy tín, có địa vị, đôi khi có thể giải quyết được tranh chấp. Bởi lẽ, đằng sau lời nói đó là sức mạnh để cưỡng chế, là sự sợ hãi mà người khác phải tuân theo. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo suy yếu, tiên môn không còn là bá chủ. Con người phải tự đối mặt với bản chất của mình. Và khi không còn một quyền năng tuyệt đối để phán xét, hay để áp đặt ý chí, cái gọi là 'lẽ phải' của mỗi người sẽ trở nên cố chấp hơn bao giờ hết."

Hắn đứng dậy, bước ra khỏi quầy, tiến lại gần cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu gay gắt hơn một chút. "Con thấy đấy, Tiểu An. Lão Nông Trần tin rằng nguồn nước ấy là của hắn, bởi tổ tiên hắn đã khai hoang, đã gìn giữ. Lão Nông Lý lại cho rằng đó là của chung, bởi con suối chảy qua đất nhà hắn, và nước là nguồn s���ng của cả làng. Cả hai đều có 'lẽ phải' của riêng mình, và cái 'lẽ phải' ấy được nuôi dưỡng bởi chấp niệm, bởi nỗi sợ mất mát, chứ không hẳn là ác ý. Khi một Trưởng lão đứng ra phân xử, họ sẽ dùng những đạo lý, những quy tắc đã tồn tại từ lâu đời. Nhưng những đạo lý ấy, khi không còn được củng cố bởi một quyền năng mạnh mẽ, sẽ trở nên yếu ớt trước sự cố chấp của lòng người."

Tạ Trần quay lại, ánh mắt hắn trở nên sắc bén hơn một chút. "Con đường của 'Vô Vi Chi Đạo' không phải là can thiệp bằng quyền uy, càng không phải là phân xử đúng sai. Bởi lẽ, khi ta phán xét, ta đã đứng về một phía, và điều đó chỉ làm sâu sắc thêm vết rạn nứt. Cách để hóa giải, là khơi gợi sự thấu hiểu từ bên trong mỗi người. Để họ tự nhìn nhận, tự cảm nhận được giá trị của sự hòa hợp, của tình làng nghĩa xóm, vượt lên trên lợi ích cá nhân. Để họ tự buông bỏ cái gọi là 'lẽ phải' nhỏ bé của mình, mà hướng tới một 'lẽ phải' lớn hơn, của cộng đồng, của nhân luân. Điều đó cần sự kiên nhẫn, cần sự tinh tế, và quan trọng nhất, cần một điểm neo nhân quả thật khéo léo để gieo hạt mầm của sự thấu hiểu."

Tiểu An gật đầu, dù vẫn chưa hiểu hết chiều sâu trong lời nói của Tạ Trần, nhưng cậu bé cảm nhận được sự quan trọng của nó. Cậu nhìn tiên sinh của mình, người thư sinh gầy gò này, không có chút tiên khí nào, nhưng lại sở hữu một trí tuệ và một tầm nhìn vượt xa những tu sĩ cao ngạo mà cậu từng gặp. Tạ Trần nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu An, rồi quay lại với cuốn sách trên tay. Hắn lật trang, không phải để đọc, mà như để tìm kiếm một điều gì đó ẩn sâu trong những con chữ cổ xưa, một gợi ý, một phương pháp để hóa giải những nút thắt của lòng người. Quán sách lại chìm vào sự yên tĩnh, chỉ còn tiếng lật trang sách khe khẽ, và tiếng chim hót xa xăm từ bên ngoài vọng vào, báo hiệu một ngày mới đã bắt đầu, mang theo những lo toan, những mâu thuẫn mới, và cả những hy vọng mới cho kỷ nguyên Nhân Gian.

***

Giữa trưa, ánh nắng mặt trời gay gắt đổ xuống Thôn Vân Sơn, biến không khí trở nên oi ả và ngột ngạt. Khác với sự yên bình thường nhật, hôm nay làng lại ồn ào và căng thẳng hơn bao giờ hết. Dưới gốc cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, tán lá rậm rạp nhưng không đủ sức che đi hết cái nóng như thiêu như đốt, một đám đông dân làng đang tụ tập. Tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng suối chảy róc rách qua làng, cùng tiếng trẻ con nô đùa, tất cả những âm thanh quen thuộc của một thôn làng yên bình giờ đây bị lấn át bởi tiếng xì xào bàn tán, tiếng cãi vã lớn tiếng, và một bầu không khí nặng nề, căng như dây đàn. Mùi đất khô, mùi lá cây dại bị nắng thiêu, cùng mùi mồ hôi mằn mặn của dân làng quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác bức bối khó tả.

Trung tâm của đám đông là Trưởng Lão Hòa Giải, một lão nhân tóc bạc phơ, lưng hơi còng nhưng ánh mắt vẫn còn tinh anh và đầy vẻ lo âu. Khuôn mặt hiền từ của lão hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng, giờ đây càng thêm nhăn nhó vì sự bất lực. Lão mặc bộ áo vải thô đã sờn cũ, toát lên vẻ chất phác của người đứng đầu làng, nhưng uy tín bấy lâu nay của lão dường như đang bị thử thách nghiêm trọng. Lão đứng giữa Lão Nông Trần và Lão Nông Lý, hai lão nông gia đang đối đầu nhau như hai con bò mộng sắp húc sừng.

Lão Nông Trần, với khuôn mặt đỏ gay vì giận dữ, bàn tay thô ráp vẫn còn dính đất, chỉ thẳng vào con suối đang chảy róc rách. "Trưởng lão ơi, ông xem! Suối này chảy qua đất tổ tiên tôi bao đời nay! Chúng tôi là người khai khẩn, là người giữ gìn. Giờ lão Lý lại muốn giành mất quyền dùng nước, lại còn chặn đường nước chảy vào ruộng nhà tôi! Thế có phải là đạo lý không?" Giọng lão the thé, đầy sự phẫn nộ và cảm giác bị xúc phạm. Ánh mắt lão tóe lửa, không chút nhượng bộ.

Đối diện là Lão Nông Lý, với vẻ mặt cảnh giác và kiên quyết. Lão tay chống nạnh, không chịu kém cạnh. "Chuyện nhỏ ư? Là chuyện nhỏ sao, lão Trần? Suối là của trời, là của chung! Ai nói là của riêng nhà ông? Nước chảy qua đất nhà tôi, tôi phải có quyền lợi chứ! Ông giăng rào, ông đào mương riêng, ông không cho nước chảy đến ruộng tôi, vậy ruộng tôi lấy gì mà sống? Ruộng nhà tôi không có nước, lấy gì mà ăn, mà uống?" Giọng lão Lý cũng không kém phần gay gắt, từng lời như những nhát dao đâm thẳng vào đối phương.

Trưởng Lão Hòa Giải vung tay ra hiệu im lặng, cố gắng làm dịu tình hình. "Hai vị, hai vị đều là người lớn tuổi trong làng, đều là trụ cột của gia đình, hà cớ gì vì chuyện nhỏ mà gây mất hòa khí? Nước suối là của chung, là lộc trời ban. Tình làng nghĩa xóm quý hơn ngàn vàng, há lại vì một dòng nước mà huynh đệ tương tàn ư?" Lão cố gắng nói bằng giọng ôn tồn, khuyên nhủ, đôi mắt mệt mỏi liếc nhìn khắp lượt dân làng, hy vọng tìm thấy sự ủng hộ.

Nhưng lời của lão như nước đổ đầu vịt. Lão Nông Trần vẫn không nguôi giận. "Chuyện nhỏ ư? Trưởng lão nói chuyện nhỏ ư? Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống! Mất nước là mất mùa, là mất miếng ăn! Đây là miếng cơm manh áo của gia đình tôi, của con cháu tôi! Lẽ phải thuộc về tôi, Trưởng lão phải phân xử công bằng cho tôi!" Lão Nông Trần đưa tay run rẩy chỉ vào đám ruộng khô hạn của mình, vẻ mặt đầy bi ai và phẫn uất.

Lão Nông Lý cũng không chịu kém. "Công bằng? Công bằng là gì? Ông muốn công bằng, vậy ai sẽ công bằng cho ruộng nhà tôi? Ông chiếm hết nguồn nước, rồi nói tôi không công bằng? Đạo lý ở đâu? Đạo lý ở đâu khi người này chèn ép người kia đến bước đường cùng?" Lão Lý gằn giọng, đôi mắt nheo lại đầy sự cảnh giác và quyết tâm không lùi bước.

Đám đông dân làng xung quanh, ban đầu chỉ xì xào, nay đã bắt đầu chia thành từng nhóm nhỏ, công khai tranh cãi.

"Lão Trần nói đúng đó! Đất của lão ấy, lão ấy muốn làm gì chả được!" Một lão nông đầu đội nón lá, da đen sạm vì nắng, tay chân chai sạn, cất tiếng ủng hộ Lão Nông Trần. "Cái lão Lý này, cứ muốn hưởng lợi ké!"

"Nói bậy! Nước suối là của chung, ai cũng có quyền dùng chứ! Lão Trần cố chấp quá rồi!" Một bà lão bán trầu, giọng chua ngoa, phản đối. "Làng này là làng chung, không thể ai muốn làm gì thì làm!"

Tiếng cãi vã, tiếng bàn tán ồn ào vang vọng khắp thôn, tạo nên một âm thanh hỗn loạn, đầy sự chia rẽ. Trưởng Lão Hòa Giải cố gắng trấn an, cố gắng thuyết phục, nhưng lời nói của lão dường như bị nuốt chửng trong mớ hỗn độn đó. Lão cảm thấy bất lực, uy tín bấy lâu nay của lão dường như đang tan biến trước sự cố chấp và lòng vị kỷ của những người dân trong làng. Ánh mắt lão nhìn lên trời, rồi lại nhìn xuống đất, thở dài thườn thượt. Lão đã già rồi, và những quy tắc cũ dường như không còn đủ sức mạnh để hàn gắn những vết rạn nứt trong lòng người.

Xa xa, trên một gò đất cao, ẩn mình sau một cụm tre xanh rì, Tạ Trần và Tiểu An đang lặng lẽ quan sát. Tạ Trần vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt hắn lại ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Hắn nhìn Trưởng Lão Hòa Giải đang mệt mỏi, bất lực trước sự cố chấp của Lão Nông Trần và Lão Nông Lý, và hắn nhìn đám đông dân làng đang chia phe, tranh cãi ồn ào. Hắn biết, nỗ lực của Trưởng Lão đã thất bại.

"Tiên sinh..." Tiểu An khẽ thở dài, vẻ mặt cậu bé đầy sự thất vọng. "Trưởng lão có uy tín như vậy mà cũng không giải quyết được sao? Con cứ nghĩ, chỉ cần Trưởng lão lên tiếng, mọi chuyện sẽ đâu vào đấy chứ." Cậu bé siết chặt tay Tạ Trần, cảm thấy một nỗi buồn man mác.

Tạ Trần nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, ánh mắt vẫn không rời khỏi khung cảnh hỗn loạn dưới làng. "Uy tín chỉ là một phần, Tiểu An. Khi không còn 'thiên đạo' để phán xét, hay 'tiên đạo' để cưỡng chế, lẽ phải của mỗi người sẽ trở thành một con dao sắc bén, quay lại làm tổn thương chính họ và những người xung quanh. 'Quyền uy cũ' không còn là lời giải cho những vấn đề của lòng người trong kỷ nguyên mới này." Giọng hắn trầm ấm, vang vọng trong không khí oi ả, nhưng chỉ đủ để Tiểu An nghe thấy.

Hắn nắm nhẹ tay Tiểu An, chỉ về phía làng, nơi tiếng cãi vã vẫn còn văng vẳng vọng lên một cách yếu ớt, lẫn trong tiếng gió xào xạc qua tán lá và tiếng chim hót xa xăm. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, nhưng không khí căng thẳng dưới làng dường như không hề giảm bớt. Tạ Trần quay lại, nhìn cuốn sách cổ mà hắn vẫn luôn mang theo, cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', như thể đang tìm kiếm câu trả lời ẩn chứa trong những trang giấy đã ngả vàng.

"Con th���y đấy," Tạ Trần tiếp lời, "Trưởng Lão Hòa Giải đã cố gắng dùng đạo lý, dùng tình làng nghĩa xóm để khuyên nhủ. Nhưng lão Nông Trần và lão Nông Lý, họ không nghe. Không phải vì họ không hiểu đạo lý, mà vì nỗi sợ hãi mất mát, vì cái gọi là 'lẽ phải' của riêng họ đã che mờ tất cả. Họ chấp niệm vào cái mình cho là đúng, và Trưởng lão, dù có uy tín đến mấy, cũng không có quyền năng để thay đổi chấp niệm đó."

Một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo cái mát dịu của buổi chiều tà, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề trong lòng Tiểu An. Cậu bé nhìn tiên sinh của mình, người thư sinh gầy gò với đôi mắt thấu suốt. Cậu nhận ra, sự thất bại của Trưởng Lão Hòa Giải không chỉ là sự thất bại của một cá nhân, mà là sự báo hiệu cho một sự thay đổi lớn. Trong kỷ nguyên mới này, những vấn đề của con người không thể giải quyết bằng quyền lực hay uy tín từ bên ngoài nữa.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa nhiều suy tư. "Kỷ nguyên Nhân Gian này, Tiểu An, sẽ đầy rẫy những mâu thuẫn nhỏ nhặt như thế này. Không còn tiên đạo để cưỡng chế, không còn thiên đạo để phán xét. Mỗi con người đều phải tự chịu trách nhiệm cho hành động của mình, và tự tìm lấy con đường để dung hòa với người khác. Sự thất bại của Trưởng lão hôm nay báo hiệu rằng, chúng ta cần một phương pháp hoàn toàn mới, không dựa trên quyền lực hay địa vị, để tác động đến cộng đồng."

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ lướt qua mặt, hít hà mùi hương của đất đai và cây cỏ trong buổi hoàng hôn. "Cái 'điểm neo nhân quả' mà ta tìm kiếm, nó không phải là một phép thuật, cũng không phải một lời khuyên trực tiếp. Nó phải là một hạt mầm của sự thấu hiểu, gieo vào lòng người một cách tinh tế, để họ tự nhận ra, tự thức tỉnh. Để họ tự nhìn thấy cái 'kho báu' vô giá của sự bình yên và hòa hợp, vượt lên trên những lợi ích nhỏ nhoi."

Ánh mắt Tạ Trần lại mở ra, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn hẳn, để lại những vệt đỏ cam rực rỡ. Hắn biết, để hóa giải những mâu thuẫn này, hắn không thể chỉ là người quan sát. Hắn phải tìm cách khơi gợi sự tự vấn và thấu hiểu từ bên trong mỗi người dân, để họ tự thấy được cái vòng luẩn quẩn của chấp niệm và vị kỷ. Đây chính là thử thách lớn nhất của kỷ nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên mà sự trọn vẹn của con người không còn nằm ở việc thành tiên, mà ở khả năng sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính và thấu hiểu lẫn nhau. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Tạ Trần, với cuốn sách trên tay, đang tìm kiếm cách để gieo những hạt mầm đầu tiên cho hành trình vĩ đại ấy. Bóng hắn đổ dài trên gò đất, hòa vào màn đêm đang buông xuống, như một pho tượng trầm mặc của trí tuệ và lòng kiên nhẫn vô hạn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free