Nhân gian bất tu tiên - Chương 1220: Bản Chất Tranh Chấp: Thiếu Thấu Hiểu và Lòng Vị Kỷ
Hoàng hôn đã dần tắt, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại mang trong mình gánh nặng của cả một kỷ nguyên. Hắn biết, việc giải quyết những xung đột nhỏ bé này, bằng trí tuệ và lòng nhân ái, sẽ là nền tảng để xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian bền vững, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Và có lẽ, đây cũng chính là sự luân hồi của vạn vật, khi các thế hệ kế tiếp sẽ ti���p tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải qua sức mạnh phi phàm, mà qua chính bản chất nhân văn của mình. Hắn khẽ đứng dậy, phủi nhẹ bụi bám trên áo. Đêm đã buông xuống, và một kế hoạch mới, tinh tế hơn, đã bắt đầu hình thành trong tâm trí hắn.
Sáng sớm hôm sau, một vệt ánh sáng yếu ớt mờ nhạt len lỏi qua khung cửa sổ bằng gỗ mộc mạc của quán sách, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch đã cũ. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi gỗ thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh mịch, trầm lắng đặc trưng. Bên trong, Thư Đồng Tiểu An đang cẩn thận dùng chiếc chổi tre nhỏ quét dọn sàn nhà, từng nhát chổi nhẹ nhàng, đều đặn, không làm xao động bầu không khí vốn đã yên bình. Đôi lúc, cậu bé ngước đôi mắt to tròn, đầy vẻ lo lắng nhìn về phía Tạ Trần đang ngồi sau quầy sách.
Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt, đang cầm một cuốn sách cũ đã úa màu thời gian. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại chẳng hề dừng lại trên từng con chữ, mà xa xăm nhìn ra khoảng không vô định, như đang truy tìm một điều gì đó vượt ngoài tầm với của thị giác. Nỗi ưu tư về sự hỗn loạn tại Thôn Vân Sơn vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, tạo nên một nếp nhăn nhè nhẹ giữa đôi lông mày thanh tú.
Tiểu An, sau một hồi do dự, không thể kìm nén được nỗi lo lắng đang dâng trào trong lòng. Cậu bé dừng động tác quét dọn, chống chiếc chổi vào tường rồi bước đến gần quầy, khẽ hỏi, giọng nói còn non nớt nhưng chứa đựng một sự quan tâm chân thành: “Tiên sinh, Thôn Vân Sơn… vẫn còn ồn ào lắm ạ. Hôm qua con nghe người ta nói Lão Nông Trần lại… lại dọa phá đường nước, không cho ai dùng nữa. Dân làng ai nấy đều lo sợ.”
Tạ Trần khẽ vuốt nhẹ bìa cuốn sách cổ, ngón tay lướt trên những đường vân đã bạc màu của thời gian. Hắn từ từ nhắm mắt lại, một hơi thở dài khẽ thoát ra khỏi lồng ngực, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất phức tạp của lòng người. “Ừm. Đôi khi, những tranh chấp nhỏ nhặt giữa người với người lại khó giải quyết hơn cả những cuộc đại chiến tranh giành thiên hạ, Tiểu An à. Con có t��ng nghĩ vì sao lại như vậy không?” Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước chảy qua ghềnh đá, mỗi từ mỗi chữ đều mang theo một tầng ý nghĩa sâu xa, buộc người nghe phải suy ngẫm.
Tiểu An ngồi xuống cạnh quầy, đôi mắt chăm chú nhìn Tạ Trần, đầu óc non nớt cố gắng nắm bắt những điều tiên sinh đang muốn truyền đạt. Cậu bé lắc đầu, vẻ mặt đầy bối rối: “Con không biết thưa tiên sinh. Con chỉ thấy họ cãi vã, ai cũng cho mình là đúng, không ai chịu nhường ai cả.”
Tạ Trần mở mắt, ánh nhìn vẫn hướng về phía Thôn Vân Sơn, dù cách một khoảng không gian và thời gian. “Đúng vậy. Đó chính là bản chất của vấn đề. Mỗi người đều có ‘lẽ phải’ riêng của mình. Lão Lý cảm thấy mình đúng vì đã nhượng bộ, Lão Trần lại thấy mình đúng vì giữ gìn quyền lợi. Cả hai đều có lý do chính đáng trong mắt họ, và đó chính là ngọn nguồn của sự cố chấp. Trong một thế giới có Thiên Đạo, có các tiên môn, đôi khi những tranh chấp như vậy sẽ được giải quyết bằng quyền uy, bằng sức mạnh tuyệt đối. Kẻ mạnh hơn sẽ phán xét, hoặc dùng phép thuật để tạo ra nhiều nguồn nước hơn, xóa đi nguyên nhân xung đột. Nhưng nay, Thiên Đạo suy tàn, tiên môn không còn can thiệp, con người phải tự mình đối mặt với những ‘núi ngăn cách’ ấy.”
Hắn ngừng lại, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí Tiểu An. Cậu bé gật gù, dù chưa thể hiểu hết được chiều sâu của vấn đề, nhưng cũng cảm nhận được sự phức tạp mà Tạ Trần đang đề cập.
“Con người ta, Tiểu An, thường có xu hướng chỉ nhìn thấy ‘lẽ phải’ của mình mà khó lòng thấu hiểu cho ‘lẽ phải’ của người khác,” Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn mang một chút bi tráng, như đang nhìn thấy toàn cảnh của một kỷ nguyên mới đang hình thành. “Họ bị ràng buộc bởi những chấp niệm, bởi thể diện, bởi những lợi ích nhỏ nhoi, đến mức quên đi cái lợi ích lớn hơn – sự bình yên và hòa hợp. Lời nói của ta với Lão Lý chỉ là một hạt mầm. Nó gieo vào lòng Lão Lý một hạt giống của sự tự vấn, của cái nhìn khác. Nhưng khi hạt mầm ấy nảy nở, nó lại tạo ra một làn sóng, một s��� thay đổi. Và sự thay đổi ấy, trong mắt Lão Trần, lại là một sự đe dọa, một sự khiêu khích. Đây chính là thử thách lớn nhất của kỷ nguyên Nhân Gian mà chúng ta đang sống. Không có quyền năng thần thánh, không có phép thuật, chỉ còn lại sự trần trụi của bản tính con người, với tất cả thiện ác, yêu ghét, chấp niệm và buông bỏ.”
Tạ Trần khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ về cái vòng luẩn quẩn của nhân quả. Cái mà Lão Lý đã gieo, dù là ý tốt, lại trở thành nguyên nhân kích động Lão Trần. Hắn biết, để hóa giải những mâu thuẫn như thế này, không thể chỉ dựa vào một lời khuyên, một sự thức tỉnh đơn lẻ. Cần phải có một cách tiếp cận tinh tế hơn, một dòng chảy nhân quả được dẫn dắt khéo léo hơn, để cả hai bên đều có thể tự mình nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, tự mình buông bỏ chấp niệm và tìm thấy con đường hòa giải. Hắn đứng dậy, bước ra cửa sổ, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lên cao, nhuộm vàng cả một góc trời. Hắn biết, hành trình của mình trong kỷ nguyên Nhân Gian này, sẽ đầy rẫy những m��u thuẫn tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc về sự tồn tại của con người.
***
Khi mặt trời đứng bóng, Tạ Trần cùng Tiểu An rời quán sách, hướng về Quán Trà Vọng Giang, một nơi quen thuộc ven sông. Con đường đất nhỏ dẫn tới quán trà được lát bằng những viên đá cuội đã mòn nhẵn qua bao năm tháng, hai bên đường là những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, lá xanh um tùm. Bầu không khí nơi đây trong lành, mát mẻ, mang theo hơi ẩm từ dòng sông Vọng Giang đang lững lờ trôi.
Quán Trà Vọng Giang được xây dựng hoàn toàn bằng gỗ, kiến trúc đơn giản nhưng tinh tế, mang đậm nét cổ kính của một trấn nhỏ. Từ ban công của quán, có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn dòng sông lấp lánh dưới ánh nắng trưa, nghe tiếng nước chảy róc rách hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ. Bên trong quán, các bàn ghế cũng được làm từ gỗ mộc mạc, sắp xếp gọn gàng, tạo cảm giác thư thái, dễ chịu. Mùi trà thơm dịu nhẹ, quyện cùng mùi nước sông và hương hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một không gian khiến lòng người thanh tịnh.
Tạ Trần và Tiểu An tìm một chiếc bàn nhỏ khuất góc, nơi ít người qua lại, vừa có thể thưởng trà vừa có thể yên tĩnh quan sát. Quán trà trưa nay khá đông khách, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng va chạm của chén đĩa, tiếng pha trà lách cách tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của cuộc sống đời thường.
Ngay bàn bên cạnh, Bà Chủ Quán Trà, với dáng người phúc hậu, vẻ mặt hiền từ thường trực nụ cười, đang nhiệt tình kể lể chuyện Thôn Vân Sơn cho Người Kể Chuyện nghe. Bà là một người phụ nữ xởi lởi, hay buôn chuyện, và đặc biệt có thói quen bênh vực những người mà bà cho là yếu thế hơn. Hôm nay, bà chủ quán trà đang đứng về phía Lão Nông Lý một cách công khai, giọng điệu đầy phẫn nộ khi nhắc đến Lão Nông Trần.
“Cậu xem, cái lão Trần ấy thật quá đáng!” Bà Chủ Quán Trà cất giọng the thé, tay đặt mạnh chén trà xuống bàn, khiến một ít nước trà sánh ra ngoài. “Nước là của chung, là nguồn sống của cả làng, sao lại có thể độc chiếm như vậy? Lão Lý nhà ta vốn hiền lành, ch��u đựng bao nhiêu năm nay rồi. Giờ lão ấy chỉ muốn lấy lại chút công bằng, vậy mà lão Trần lại làm khó dễ, còn dọa phá đường nước. Thật là không còn tình người nữa!” Bà ta thở hổn hển, vẻ mặt đỏ gay vì tức giận, đôi mắt long lên sòng sọc.
Người Kể Chuyện, một lão già dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, nhấp một ngụm trà nóng. Ông ta lắng nghe một cách điềm đạm, không hề cắt lời, chỉ khẽ gật gù. Khi Bà Chủ Quán Trà tạm dừng, ông mới từ tốn lên tiếng, giọng nói trầm ấm, pha chút hóm hỉnh nhưng cũng đầy sâu sắc: “Haizz, chuyện này cũng khó nói lắm, Bà Chủ à. Mỗi người một nỗi khổ, một cái lý riêng. Ai cũng cho mình là đúng, ai cũng thấy mình bị thiệt thòi. Cái sự đời nó vốn là vậy. Đâu phải cứ thấy một bên giận dữ là bên kia hoàn toàn sai đâu. Nhưng đúng là… lòng người khó dò, khó hiểu. Hay để ta kể một chuyện cũ, một câu chuyện ngụ ngôn về một dòng suối và hai bờ đất, nghe xong có khi lại thông suốt hơn chút chăng?” Người Kể Chuyện khẽ mỉm cười, ánh mắt liếc nhanh về phía Tạ Trần, như thể đã sớm nhận ra sự hiện diện của vị thư sinh thấu hiểu nhân tình thế thái này.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ của trà lan tỏa nơi đầu lưỡi, cùng với hương thơm thoang thoảng của hoa nhài. Ánh mắt hắn lướt qua gương mặt đầy phẫn nộ của Bà Chủ Quán Trà và vẻ điềm đạm của Người Kể Chuyện. Trong tâm trí hắn, những suy nghĩ về bản chất của mâu thuẫn lại hiện rõ. *Mỗi người một ‘lẽ phải’… và sự thiếu thấu hiểu cho ‘lẽ phải’ của người khác. Đó chính là gốc rễ của mọi tranh chấp, không chỉ ở Thôn Vân Sơn mà còn trên khắp nhân gian này.* Hắn chợt nhận ra, những lời nói đầy cảm xúc của Bà Chủ Quán Trà, dù xuất phát từ lòng tốt, nhưng lại mang theo sự phán xét và thiên vị rõ rệt. Nó không giúp hóa giải mâu thuẫn, mà chỉ càng khoét sâu thêm sự chia rẽ. Người Kể Chuyện thì khác, ông ta không phán xét, mà chỉ dùng trí tuệ dân gian để gợi mở, để dẫn dắt con người tự tìm thấy câu trả lời. Đó chính là một phương pháp "vô vi" đầy tinh tế, gieo vào lòng người hạt mầm c���a sự suy tư, của cái nhìn đa chiều. Tạ Trần khẽ mỉm cười, chậm rãi đặt chén trà xuống. Cuộc nói chuyện này, cùng với câu chuyện ngụ ngôn sắp được kể, chắc chắn sẽ mang đến cho hắn một góc nhìn mới, một phương hướng mới để "điểm neo nhân quả" một cách khéo léo nhất.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cửa sổ, rải những vệt màu cam cháy lên những kệ sách cao chất đầy sách cũ, quán sách của Tạ Trần chìm trong một sự tĩnh lặng đến lạ. Tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, tạo nên những âm thanh vi vút như lời thì thầm của thời gian. Mùi giấy cũ, mực và gỗ giờ đây càng trở nên rõ nét, đậm đặc, bao trùm toàn bộ không gian, tạo cảm giác như đang hít thở cả một dòng chảy lịch sử và tri thức.
Tạ Trần ngồi một mình, cuốn sách vẫn mở trên bàn, nhưng ánh mắt hắn không còn đặt trên những con chữ. Tâm trí hắn đang chìm đắm trong một dòng suy tư miên man, liên hệ câu chuyện ngụ ngôn mà Người Kể Chuyện đã kể ở quán trà với những gì hắn đã quan sát được ở Thôn Vân Sơn. Câu chuyện về hai người nông dân tranh giành nguồn nước, về sự cố chấp của mỗi người vào "lẽ phải" riêng, và cách mà sự thiếu thấu hiểu đã biến một vấn đề nhỏ thành một cuộc chiến dai dẳng, tất cả đã găm sâu vào tâm trí hắn.
Hắn chợt nhận ra, mọi tranh chấp, từ lớn đến nhỏ, từ cuộc chiến giữa các tông môn cho đến những mâu thuẫn đời thường ở thôn làng, đều có một điểm chung sâu xa. *Không phải ai cũng mang ác ý. Họ chỉ đơn thuần muốn bảo vệ cái mình cho là của mình, cái mình cho là đúng. Lão Nông Trần, có lẽ, chỉ muốn bảo vệ nguồn nước mà gia đình hắn đã gìn giữ bao đời, sợ rằng sự nhượng bộ sẽ khiến quyền lợi của mình bị tước đoạt. Lão Nông Lý, lại muốn tìm kiếm sự công bằng, cảm thấy mình bị chèn ép. Cả hai đều không xuất phát từ lòng tham lam vô độ hay sự độc ác bản năng, mà từ nỗi sợ mất mát, từ sự cố chấp vào cái gọi là 'lẽ phải' của riêng mình. Nhưng chính sự cố chấp vào ‘cái đúng’ ấy, cùng với nỗi sợ hãi và thiếu đi sự đồng cảm, lại khiến họ bỏ lỡ bức tranh toàn cảnh, bỏ lỡ cái ‘kho báu chung’ của sự bình yên và hòa hợp.*
Tạ Trần khẽ đứng dậy, bước đi chậm rãi giữa những kệ sách cao. Từng bước chân hắn nhẹ như không, như thể không muốn làm xao động bầu không khí tĩnh mịch của quán. Hắn dừng lại trước một kệ sách cổ, ngón tay lướt nhẹ trên những trang giấy đã ngả vàng, cảm nhận sự lạnh lẽo của thời gian. *Thiên Đạo suy tàn, không còn ai khao khát thành tiên. Kỷ nguyên của những điều phi phàm đã qua. Giờ đây, con người phải tự mình giải quyết những vấn đề của chính mình. Nhưng điều đó cũng có nghĩa là họ phải đối mặt với chính bản chất của mình, với những chấp niệm, những nỗi sợ hãi, những ích kỷ ẩn sâu trong tâm hồn. Cái gọi là ‘mất người’ không chỉ là đánh mất ký ức hay cảm xúc, mà còn là đánh mất khả năng thấu hiểu, khả năng đồng cảm với người khác.*
Hắn thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự ưu tư nhưng cũng pha lẫn một tia hy vọng. *Con đường hóa giải những mâu thuẫn này không phải là phân xử đúng sai, không phải là dùng quyền lực để ép buộc, bởi lẽ phải của mỗi người đều có giá trị trong mắt họ. Cách để hóa giải phải là khơi gợi sự thấu hiểu, gieo vào lòng người hạt mầm của sự bao dung, của sự đồng cảm. Để họ tự nhìn thấy, tự cảm nhận được cái ‘kho báu’ vô giá của sự bình yên, của tình làng nghĩa xóm, vượt lên trên những lợi ích nhỏ nhoi. Đó chính là ‘Vô Vi Chi Đạo’ của nhân gian, không phải là không làm gì, mà là làm một cách tinh tế nhất, để mọi việc tự nhiên mà thành, để con người tự thức tỉnh.*
Ánh mắt Tạ Trần ánh lên vẻ suy tư sâu sắc, nhưng cũng hiện rõ một tia quyết tâm. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đầu tiên đã bắt đầu lấp lánh trên nền trời đêm. Hắn biết, để hóa giải mâu thuẫn ở Thôn Vân Sơn, hắn không thể trực tiếp can thiệp, cũng không thể dùng những lời giáo huấn suông. Hắn phải tìm một cách để những người dân nơi đó, đặc biệt là Lão Nông Trần và Lão Nông Lý, tự mình nhận ra giá trị của sự hòa hợp, tự mình buông bỏ chấp niệm. Có lẽ, hắn sẽ cần một câu chuyện khác, một hành động nhỏ bé mang tính biểu tượng, một điểm neo nhân quả thật khéo léo để gieo vào lòng họ một hạt mầm của sự thấu hiểu, để rồi hạt mầm ấy sẽ nảy nở thành cây đại thụ của sự bao dung và bình yên.
Đêm đã hoàn toàn buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhưng ẩn chứa một sự thấu suốt và một kế hoạch mới đã bắt đầu định hình trong tâm trí hắn. Hắn không cần thành tiên, không cần quyền năng siêu phàm. Hắn chỉ cần thấu hiểu nhân quả, thấu hiểu lòng người, để rồi dẫn dắt họ trở về với bản chất nhân văn nhất của mình, xây dựng một kỷ nguyên Nhân Gian bền vững, nơi mỗi con người đều tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.