Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1209: Âm Vang Từ Quá Khứ: Lời Giải Cho Mâu Thuẫn Mới

Ánh hoàng hôn vàng úa đã tắt hẳn sau rặng núi xa, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương lành lạnh. Tạ Trần, cùng với Tiểu An, lẳng lặng trở về quán sách của mình. Bước chân hắn nhẹ như lá rụng, nhưng tâm trí lại trĩu nặng những suy tư, những mảnh ghép về "Nhân Đạo" vừa được thử thách và củng cố. Hắn không cần trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, hắn chỉ cần là một người quan sát, một người gieo mầm triết lý, để những hạt giống tốt đẹp của nhân gian được nảy nở một cách tự nhiên nhất. Tiểu An vẫn đi bên cạnh hắn, nhưng ánh mắt cậu bé giờ đây đã không còn vẻ lo lắng. Thay vào đó, là một sự chiêm nghiệm sâu sắc, một sự trưởng thành nhẹ nhàng. Cậu bé đã hiểu rằng, những bài học giá trị nhất đôi khi không nằm trong những cuốn sách cổ, mà nằm trong chính cuộc sống bình dị, trong những tranh cãi nh��� nhặt, và trong lời nói thấu hiểu của một người thư sinh không cần tu tiên. Đó chính là "Nhân Đạo", con đường mà cậu và thế hệ của mình sẽ tiếp tục bước đi, trong một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Hàng cây ven đường xào xạc theo làn gió đêm, như những tiếng thở dài của đất trời sau một ngày dài biến động. Về đến quán sách, Tạ Trần thắp lên ngọn đèn dầu, ánh sáng vàng vọt hắt bóng hắn lên tường, dáng vẻ gầy gò nhưng kiên định. Hắn ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên bàn, tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ đang đọc dở. Hương giấy cũ, mùi mực nhạt phai quyện lẫn với chút hương trầm thoảng nhẹ từ góc phòng, tạo nên một không gian tĩnh mịch, an yên. Tiểu An cẩn thận đóng cửa, khóa then rồi bắt đầu thu dọn những cuốn sách còn vương vãi trên bàn đọc. Cậu bé không nói gì, nhưng mỗi động tác đều toát lên vẻ tập trung, dường như vẫn đang suy nghĩ về những gì đã xảy ra.

Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ gỗ, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Không khí trong lành mang theo mùi đất ẩm và hơi sương đêm còn vương vấn. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thanh tú trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, đã ngồi bên cửa sổ từ lúc nào. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi nhìn ra xa xăm, nơi những tia nắng nhảy múa trên tán lá cây cổ thụ trước cửa. Hắn cầm một cuốn sách cổ, bìa đã sờn rách, nhưng không đọc. Thay vào đó, hắn đắm chìm trong những suy tư miên man, về sự kiện ngày hôm qua, về bản chất của mâu thuẫn và cách hóa giải chúng trong cái kỷ nguyên đang dần định hình này.

Tiểu An, sau khi quét dọn xong sân trước, bước vào quán. Cậu bé vẫn với vẻ hiếu kỳ thường trực, cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách cao ngất, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần với ánh mắt dò hỏi. Mái tóc đen nhánh của cậu bé hơi rối, nhưng đôi mắt lại sáng ngời vẻ thông minh. Mùi giấy cũ và hương trà sớm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một sự tĩnh lặng đến nao lòng, chỉ có tiếng lá cây xào xạc ngoài hiên là phá vỡ sự yên ắng đó.

"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng nói còn mang chút ngái ngủ nhưng tràn đầy sự kính trọng. "Vụ việc của Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu hôm qua cuối cùng cũng êm thấm rồi. May mà có Tôn Đại Thúc và lời khuyên của tiên sinh." Cậu bé đặt chồng sách cuối cùng lên kệ, sau đó xoay người lại, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, một cử chỉ chậm rãi như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí thanh tịnh. Hắn quay đầu lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An, trong đó chất chứa cả một biển trời triết lý. "Ừm, một sự êm thấm cần thiết." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua những viên đá cuội. "Ngươi nghĩ sao về cách họ đã giải quyết, Tiểu An?"

Tiểu An chớp chớp mắt, suy nghĩ một lát. "Con thấy họ đã lắng nghe nhau hơn, không còn cố chấp như trước. Con nghĩ, lý lẽ và sự cảm thông đã giúp họ. Trước đó, ai cũng chỉ muốn phần mình, ai cũng cho rằng mình đúng. Nhưng rồi, khi Tôn Đại Thúc nói về tình nghĩa làng xóm, và tiên sinh chỉ ra cái giá phải trả cho sự cố chấp, họ đã thay đổi." Cậu bé dừng lại, như muốn tìm kiếm thêm từ ngữ để diễn tả. "Con nghĩ, đó là một cách giải quyết tốt hơn rất nhiều so với việc cứ mãi cãi vã, hay tệ hơn là dùng nắm đấm như con từng nghe kể về những chuyện xưa cũ."

Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. "Ngươi nói đúng. Lý lẽ và cảm thông, đó chính là nền tảng của 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang chứng kiến sự hình thành." Hắn đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai còn đọng lại trên lá cây, lấp lánh như những viên ngọc. "Trong cái kỷ nguyên mà Thiên Đạo còn thịnh vượng, những mâu thuẫn như vậy thường được giải quyết bằng sức mạnh. Kẻ nào mạnh hơn, kẻ đó giành phần thắng. Một chưởng định sinh tử, một pháp thuật phân chia ranh giới. Dường như đó là cách nhanh nhất, hiệu quả nhất để lập lại trật tự."

Hắn ngừng lại một chút, như để Tiểu An có thời gian suy ngẫm. "Nhưng cái trật tự được tạo ra bằng sức mạnh ấy, liệu có thực sự bền vững? Liệu nó có dẹp yên được những hận thù âm ỉ, những ấm ức chôn sâu trong lòng người thua cuộc? Hay nó chỉ đơn thuần là gieo mầm cho những tranh chấp lớn hơn, những cuộc báo thù đẫm máu hơn trong tương lai?"

Tiểu An trầm ngâm. "Con nghĩ là không ạ. Con từng nghe kể về những cuộc chiến tranh giành linh mạch, tranh giành bảo vật giữa các môn phái. Cuối cùng, dù phe nào thắng, cũng đều có người chết, môn phái tan hoang. Và hận thù thì cứ thế truyền từ đời này sang đời khác, không dứt." Cậu bé nhớ lại những câu chuyện mà Người Kể Chuyện thường kể ở quán trà, những câu chuyện nhuốm màu bi thương và bạo lực.

"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, ánh mắt hắn lại quay về phía cuốn sách trên tay, nhưng dường như hắn đang nhìn xuyên qua những trang giấy ấy để thấy rõ bản chất của vạn vật. "Sức mạnh có thể ép buộc, nhưng không thể thuyết phục. Nó có thể dập tắt ngọn lửa tranh chấp trong chốc lát, nhưng lại không thể diệt trừ được cái gốc của mâu thuẫn – đó là sự cố chấp, sự ích kỷ, và thiếu đi sự thấu hiểu giữa con người với con người."

Hắn nhấp một ngụm trà nóng, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không gian. "Những gì xảy ra hôm qua với Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu, tuy nhỏ bé, nhưng lại là một biểu hiện rõ nét của 'Nhân Đạo' đang dần lớn mạnh. Họ không còn dựa vào một quyền lực siêu phàm nào để phán xét. Họ không còn trông chờ vào một vị tiên nhân giáng thế để phân xử. Mà chính họ, những phàm nhân bình thường, đã phải đối diện với vấn đề của mình, và dưới sự khơi gợi của Tôn Đại Thúc, cùng với những lời lẽ chạm đến lương tri, họ đã tự tìm thấy con đường hóa giải."

Tạ Trần nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ kỳ vọng. "Đó không phải là một giải pháp hoàn hảo ngay lập tức, Tiểu An. Sự hòa giải cần thời gian, cần sự kiên nhẫn. Nhưng nó lại là một giải pháp bền vững hơn, bởi vì nó xuất phát từ chính lòng người, từ sự tự nguyện nhượng bộ và thấu hiểu lẫn nhau. Đó là sự khác biệt căn bản giữa một giải pháp được áp đặt từ bên ngoài, và một giải pháp nảy sinh từ bên trong."

Hắn khẽ thở dài, trong hơi thở có chút ưu tư. "Tuy nhiên, con đường này không hề dễ dàng. Những tư tưởng cũ, những chấp niệm về sức mạnh, về 'cường giả vi tôn' vẫn còn vương vấn trong tâm trí nhiều người, như những bụi gai bám víu vào rễ cây cổ thụ. Sẽ có những lúc, 'Nhân Đạo' non trẻ này phải đối mặt với những thách thức lớn hơn, những mâu thuẫn phức tạp hơn, nơi mà lý lẽ và cảm thông có thể bị lu mờ bởi sự tham lam, thù hận."

"Nhưng ta tin," Tạ Trần nói tiếp, giọng nói trở nên kiên định hơn, "rằng chỉ khi con người tự mình đối diện và giải quyết những vấn đề của mình bằng lý trí và lòng trắc ẩn, họ mới thực sự trưởng thành. Chỉ khi đó, cái gọi là 'Nhân Đạo' mới có thể đứng vững, tạo nên một kỷ nguyên thực sự của con người, nơi giá trị của sự 'sống' được tôn trọng hơn bất kỳ sức mạnh siêu phàm nào." Hắn khẽ nhắm mắt, hình dung về một tương lai xa xôi, nơi con người không còn khao khát thành tiên, mà chỉ khao khát được sống một đời bình thường, trọn vẹn với những giá trị thuộc về chính mình. Mùi giấy cũ và hương trà sớm hòa quyện, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng mà nội l��c của triết lý mang lại.

***

Buổi trưa cùng ngày, Tạ Trần quyết định rời quán sách, tìm đến Quán Trà Vọng Giang để thưởng trà và thả lỏng tâm trí. Bước chân hắn thong dong trên con đường lát đá dẫn ra bờ sông, ánh nắng dịu nhẹ của buổi trưa phủ một lớp vàng óng lên mọi vật. Gió nhẹ mơn man qua kẽ lá, mang theo mùi hương của hoa cỏ ven đường và hơi ẩm từ dòng nước. Quán Trà Vọng Giang là một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, nằm ngay sát bờ sông, với những ban công nhỏ nhô ra, cho phép khách thưởng trà ngắm nhìn cảnh sông nước êm đềm.

Bên trong quán, tiếng nước sông chảy rì rào như một bản nhạc nền êm ái, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt. Mùi trà thơm ngát, ấm áp lan tỏa trong không khí, xua đi cái nóng bức của buổi trưa. Tạ Trần chọn một góc khuất, nơi có thể bao quát được dòng sông uốn lượn và lắng nghe những câu chuyện phiếm của khách quen. Hắn gọi một ấm trà Long Tỉnh, màu nước xanh trong, hương vị thanh tao.

Ở một bàn gần đó, Người Kể Chuyện, với dáng người gầy gò và vẻ mặt hóm hỉnh quen thuộc, đang cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, kể một câu chuyện cũ cho vài ba vị khách ngồi xung quanh. Giọng ông ta trầm bổng, lúc thì hào hứng, lúc lại trầm ngâm, khiến người nghe như bị cuốn vào dòng thời gian.

"...Này các vị, nghe ta kể chuyện đây!" Người Kể Chuyện bắt đầu, đôi mắt lấp lánh vẻ tinh quái. "Xưa kia, tại vùng đất Lạc Thủy, có hai gia tộc tu tiên lừng danh là gia tộc Bạch và gia tộc Hắc. Hai gia tộc này vốn là đồng môn, nhưng vì tranh chấp một khối linh thạch quý hiếm mà nảy sinh hiềm khích. Ban đầu chỉ là những lời lẽ cay nghiệt, rồi dần dà thành những cuộc tỷ thí nhỏ, và cuối cùng, biến thành một cuộc chiến khốc liệt, long trời lở đất."

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa đầu lưỡi, trong khi tai vẫn lắng nghe câu chuyện. Hắn biết những câu chuyện như thế này không hề hiếm trong kỷ nguyên tu tiên cũ, nơi sức mạnh là lẽ phải duy nhất.

Người Kể Chuyện tiếp tục, giọng điệu trở nên kịch tính hơn. "Hàng trăm tu sĩ đã đổ máu, vô số linh thú bị giết hại. Cả vùng Lạc Thủy chìm trong biển lửa và oán khí. Mãi cho đến khi một vị Chưởng môn của một đại tiên môn lừng danh, với tu vi Thông Thiên, không thể nhịn được nữa, đã ra tay. Vị Chưởng môn nọ chỉ một chưởng định sinh tử, san bằng cả một ngọn núi, khiến gia tộc Hắc phải thảm bại, Chưởng môn của họ tan xương nát thịt. Gia tộc Bạch dù thắng lợi, nhưng cũng tan hoang, gần như diệt vong. Toàn bộ linh mạch bị phá hủy, vùng đất trở thành hoang mạc cằn cỗi, không thể tu luyện được nữa."

Ông ta thở dài một tiếng đầy tiếc nuối. "Vị Chưởng môn tuy đã dẹp yên chiến loạn, nhưng mối hận thù giữa hai gia tộc, và cả hận thù của những người dân vô tội phải chịu cảnh ly tán, vẫn còn đó, âm ỉ truyền từ đời này sang đời khác, kéo dài hàng trăm năm. Đến tận bây giờ, vùng đất Lạc Thủy vẫn bị nguyền rủa, không một ngọn cỏ xanh. Ai cũng nói đó là lẽ tự nhiên của cường giả, kẻ mạnh hơn sẽ định đoạt tất cả. Nhưng liệu có phải vậy chăng? Liệu một cái giá đắt như thế có đáng để đổi lấy một 'sự bình yên' giả tạo, được xây dựng trên máu và nước mắt?" Người Kể Chuyện nhìn xung quanh, đôi mắt ông ta mang một nỗi buồn sâu thẳm, dù giọng điệu vẫn đầy vẻ sống động.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại, trong lòng hắn một dòng suy nghĩ cuộn trào. *Sức mạnh định đoạt, nhưng lòng người lại không bao giờ cam tâm. Một giải pháp mạnh mẽ, nhưng không bền vững.* Hắn thấu hiểu sâu sắc những lời Người Kể Chuyện vừa nói. Trong kỷ nguyên cũ, các tu sĩ thường tin rằng sức mạnh tối thượng có thể giải quyết mọi vấn đề. Một đòn pháp thuật, một lời nguyền, một trận chiến kinh thiên động địa có thể kết thúc một tranh chấp, nhưng nó không bao giờ có thể xóa bỏ được hạt giống của hận thù, của mất mát. Thay vào đó, nó lại gieo rắc thêm những hạt giống cay đắng, khiến vòng luân hồi của oán nghiệp cứ thế tiếp diễn.

Hắn mở mắt, nhìn ra dòng sông đang chảy trôi êm đềm, những con thuyền nhỏ lướt nhẹ trên mặt nước. *Một mảnh đất nhỏ của hai lão nông phàm trần, và một khối linh thạch quý hiếm của hai gia tộc tu tiên. Bản chất của mâu thuẫn đều là lòng tham và sự cố chấp. Nhưng cách giải quyết lại khác nhau một trời một vực.* Hắn so sánh sự việc hôm qua với câu chuyện vừa nghe. Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu, dù ban đầu cố chấp, nhưng cuối cùng đã được khuyên giải bằng lý lẽ và tình nghĩa. Không có máu đổ, không có linh khí tan hoang, chỉ có sự nhượng bộ và hứa hẹn về một giải pháp hòa bình. Đó là một quá trình chậm chạp, đòi hỏi sự kiên nhẫn và thấu hiểu, nhưng lại chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn vô cùng lớn – sức mạnh của sự kết nối giữa con người với con người.

*Những tư tưởng cũ về 'cường giả vi tôn' vẫn còn tiềm ẩn trong những câu chuyện, trong những lời truyền miệng.* Tạ Trần nhận ra, đó là một thách thức không hề nhỏ đối với "Nhân Đạo" non trẻ. Dù Thiên Đạo đã suy kiệt, dù các tiên môn đã không còn thịnh vượng như xưa, nhưng cái bóng của một kỷ nguyên lấy sức mạnh làm thước đo vẫn còn ảnh hưởng sâu sắc đến tư duy của nhiều người. Những câu chuyện như của Người Kể Chuyện, dù kể về quá khứ, vẫn có thể gieo vào lòng người trẻ những ảo vọng về quyền năng, về việc dùng sức mạnh để giải quyết mọi chuyện một cách nhanh chóng.

Hắn suy nghĩ về vai trò của mình. Hắn không thể dùng sức mạnh để thay đổi tư duy của người khác. Hắn cũng không muốn làm như vậy, bởi đó chính là con đường mà hắn đã từ bỏ. Thay vào đó, hắn chỉ có thể gieo mầm, như cách hắn đã làm với Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu, bằng những lời nói chạm đến bản chất của "nhân quả", bằng những ví dụ cụ thể về cái giá của bạo lực và giá trị của sự thấu hiểu.

*Kỷ nguyên Nhân Gian sẽ không được xây dựng bằng những phép màu hay thần thông, mà bằng những hành động nhỏ bé, những lựa chọn hàng ngày của mỗi con người.* Tạ Trần tin rằng, sự chấp nhận lời khuyên từ những người dân bình thường như hai lão nông, không phải vì sợ hãi sức mạnh của hắn (bởi hắn không có), mà vì thấu hiểu lý lẽ, chính là tín hiệu đáng mừng. Đó là minh chứng cho thấy "Nhân Đạo" đang dần ăn sâu vào tâm thức cộng đồng, thay thế sự phụ thuộc vào những điều huyền ảo, siêu phàm. Hắn ngồi đó, thưởng thức chén trà và lắng nghe tiếng sông chảy, lòng tràn đầy suy nghĩ về những thách thức và tiềm năng của một kỷ nguyên mới, nơi giá trị của sự "sống" được đặt lên hàng đầu.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ bầu trời, Tạ Trần rời Quán Trà Vọng Giang, trở về quán sách của mình. Không khí buổi chiều muộn đã se lạnh, mang theo hơi ẩm từ dòng sông. Hắn bước vào quán, hương giấy cũ cùng mùi trầm hương thoảng nhẹ đón chào, một sự quen thuộc dễ chịu. Tiểu An đang ngồi bên bàn, cẩn thận viết chữ, nét mặt tập trung.

Chưa kịp ngồi xuống, cửa quán lại khẽ mở, Tôn Đại Thúc với gương mặt khắc khổ nhưng hiền hậu, tay xách một giỏ khoai lang nướng thơm lừng, bước vào. Mùi khoai lang nướng ngọt ngào lan tỏa khắp không gian, xua đi cái lạnh se của buổi chiều. Ông mặc bộ quần áo vải thô cũ, mái tóc bạc phơ đội chiếc nón rơm quen thuộc. Nụ cười của ông tươi rói, đôi mắt lấp lánh niềm vui.

"Tạ tiên sinh, Tiểu An! Ta mang khoai lang nướng đến đây!" Tôn Đại Thúc cất giọng hào sảng, đặt giỏ khoai xuống bàn. "May mà có Tạ tiên sinh nói một câu, hai lão già Trần và Triệu kia mới chịu ngồi lại. Giờ thì lại cùng nhau vun luống khoai rồi, ha ha. Họ còn bảo, mai mốt sẽ cùng nhau dựng một cái chòi nhỏ ở giữa mảnh đất đó, để cùng nhau trông coi, cùng nhau hưởng hoa lợi. Tình nghĩa làng xóm lại bền chặt hơn xưa!"

Tôn Đại Thúc cười sảng khoái, vỗ nhẹ vai Tạ Trần. "Thật là kỳ diệu! Ta đã khuyên nhủ mãi mà không được, vậy mà chỉ một lời của tiên sinh, họ lại thông suốt. Xem ra, lời của người học rộng hiểu sâu quả là có sức nặng khác thường!"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn cầm một củ khoai lang còn nóng hổi, bóc vỏ chậm rãi. "Đó là bởi vì trong lòng họ vẫn còn có sự thiện lương, Đại Thúc. Chỉ là đôi khi cần một chút khơi gợi. Lời nói của ta chỉ là hạt giống, chính lòng nhân ái của Đại Thúc và sự lương thiện tiềm ẩn trong mỗi người dân đã tưới tắm cho hạt giống ấy nảy mầm."

Tôn Đại Thúc gật gù, ánh mắt đầy vẻ suy tư. "Phải, phải... tiên sinh nói chí lý. Con người ta, dù có tranh chấp thế nào, cuối cùng vẫn không thể sống thiếu đi tình nghĩa. Cái mảnh đất kia, dù có quý giá đến đâu, cũng không bằng một nụ cười, một chén trà sẻ chia với láng giềng." Ông lão ngồi xuống, cùng Tạ Trần và Tiểu An thưởng thức khoai lang nướng, câu chuyện về sự hòa giải tiếp tục được kể, với những chi tiết tươi sáng, ấm áp.

Sau khi Tôn Đại Thúc ra về, mang theo niềm vui và sự lạc quan, Tạ Trần quay sang Tiểu An. Ánh đèn dầu hắt bóng hắn lên tường, tạo thành một cái bóng cao lớn, trầm mặc.

"Ngươi thấy không, Tiểu An?" Tạ Trần nói, giọng hắn trầm tĩnh nhưng chứa đựng cả một chiều sâu triết lý. "Trong kỷ nguyên cũ, một tranh chấp như vậy có thể dẫn đến đổ máu, hủy diệt. Gia tộc Bạch và gia tộc Hắc vì một khối linh thạch mà tự hủy hoại mình. Còn Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu, vì một mảnh đất nhỏ, suýt nữa đánh mất tình nghĩa láng giềng. Nhưng cuối cùng, họ đã tìm thấy một con đường khác."

Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra màn đêm tĩnh mịch, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. "Giờ đây, con người tự mình tìm kiếm giải pháp, bằng lý trí và lòng trắc ẩn. Không còn ai mong chờ một vị tiên nhân giáng thế, hay một chưởng pháp kinh thiên động địa để phân xử. Họ tự mình ngồi lại, lắng nghe nhau, và tìm ra tiếng nói chung. Đó là sức mạnh thực sự của Nhân Gian."

Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt cậu bé sáng lên dưới ánh đèn dầu. "Con đã hiểu rồi, tiên sinh. Con người chúng ta không cần thần thông hay pháp thuật để giải quyết mọi chuyện. Chỉ cần biết nghĩ cho nhau, biết nhường nhịn nhau, thì mọi chuyện đều có thể giải quyết êm đẹp."

"Đúng vậy," Tạ Trần tiếp lời, giọng hắn trầm ấm như tiếng gió đêm. "Và đó chính là sự khác biệt lớn lao nhất giữa kỷ nguyên cũ và kỷ nguyên mới này. Kỷ nguyên cũ coi trọng sức mạnh cá nhân, coi trọng việc thành tiên, thăng cấp, để rồi đánh mất đi những giá trị cơ bản nhất của con người. Còn kỷ nguyên Nhân Gian, mà chúng ta đang chứng kiến sự khởi đầu, sẽ coi trọng sự kết nối, sự thấu hiểu, và khả năng tự mình kiến tạo một cuộc sống trọn vẹn mà không cần đến sự siêu phàm."

Hắn quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt đầy vẻ hy vọng. "Những câu chuyện nhỏ, đời thường như của Lão Nông Trần và Lão Hàng Xóm Triệu, chính là nền tảng để xây dựng nên một xã hội Nhân Gian vững chắc. Mỗi lần một mâu thuẫn được giải quyết bằng lý trí và lòng trắc ẩn, là một lần 'Nhân Đạo' được củng cố thêm. Quá trình này sẽ lâu dài, cần sự kiên trì, và sẽ có lúc chúng ta phải đối mặt với những thách thức lớn hơn, nơi những tư tưởng cũ, những chấp niệm về quy��n lực vẫn còn cố gắng trỗi dậy."

"Nhưng ta tin rằng," Tạ Trần khẳng định, giọng hắn mang một sự quả quyết mạnh mẽ. "Sự luân hồi của vạn vật, của những giá trị, đang diễn ra một cách lặng lẽ nhưng mãnh liệt. Các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới cái gọi là 'tiên' mà là bằng cách sống trọn vẹn với cái 'người' của chính mình. Họ sẽ là những người xây dựng nên một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, một kỷ nguyên mà giá trị của 'sống một đời bình thường' được tôn vinh hơn bao giờ hết."

Tạ Trần ngồi xuống, khẽ vuốt ve bìa cuốn sách cổ. Ngoài kia, đêm đã khuya, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn còn sáng, soi rọi lên những trang giấy cũ và hai bóng hình, một lớn một nhỏ, đang cùng nhau suy ngẫm về những điều lớn lao, về con đường mà nhân loại sẽ bước đi trong một thế giới không còn Thiên Đạo. Đó là một con đường đầy thử thách, nhưng cũng tràn đầy hy vọng, được kiến tạo bởi chính những con người phàm tục, bằng trí tuệ và lòng nhân ái của mình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free