Nhân gian bất tu tiên - Chương 1190: Hạt Mầm Cuộc Đời: Câu Chuyện Ngụ Ngôn Của Tiên Sinh
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả Hẻm Núi U Ảnh, hắt lên những vách đá sừng sững một màu cam rực rỡ, rồi dần phai đi, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. An Bình, với những ghi chép cẩn thận và mẫu vật quý giá trong tay, đã cảm nhận được sự vô thường nhưng đầy hy vọng của một kỷ nguyên mới đang được khai mở. Niềm tin vào tri thức và sự khám phá không ngừng nghỉ của nhân loại đã thắp sáng con đường mà thế hệ anh đang bước đi, đặt nền móng vững chắc cho một tương lai xa xăm, nơi những giá trị nhân sinh sẽ được tôn vinh.
***
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng chiều tà cũng đang dệt nên những vệt vàng óng ả trên nền gạch cũ kỹ và những kệ sách cao ngất ngưởng. Không khí trong quán, như thường lệ, vẫn giữ một vẻ yên tĩnh, trầm mặc, phảng phất mùi giấy cũ, mực khô và hương gỗ đàn hương dịu nhẹ toát ra từ vài bức tượng nhỏ đặt trên bàn. Tiếng lật sách xào xạc của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng ấy, hòa cùng tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa sổ hé mở, mang theo chút hơi lạnh của hoàng hôn đang dần buông. Từ phía ngoài phố, thi thoảng vọng vào tiếng cười nói vọng lại, xa xăm và mơ hồ, như một minh chứng cho cuộc sống bình dị, hối hả của nhân gian vẫn đang diễn ra.
Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn ngồi phía sau quầy tính tiền, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã sờn rách, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ Hán Việt cổ kính. Làn da trắng nhợt của anh, do ít tiếp xúc với nắng gió, càng tôn lên vẻ thanh tú, thoát tục của khuôn mặt. Ánh mắt anh, luôn chứa đựng một vẻ tỉnh táo, suy tư lạ thường, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp vỏ bọc bên ngoài để chạm đến tận cùng bản chất. Anh không vội vã, không sốt ruột, chỉ đơn thuần tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi, đắm mình vào thế giới tri thức mà những trang sách cũ k��� này mang lại.
Chợt, cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở. Thư Đồng Tiểu An bước vào, bóng dáng nhỏ bé của cậu đổ dài trên nền nhà theo ánh nắng xiên. Thường ngày, Tiểu An luôn mang vẻ hiếu học, đôi mắt sáng ngời và nụ cười tươi tắn. Nhưng hôm nay, khuôn mặt cậu bé lại đượm một vẻ trầm tư khó hiểu, đôi mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại, như đang mang trong lòng một nỗi băn khoăn lớn lao. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô đã sờn, nhưng vẫn giữ gìn cẩn thận, từng bước chân rụt rè tiến về phía quầy của Tạ Trần.
Tạ Trần cảm nhận được sự thay đổi trong khí chất của Tiểu An ngay lập tức. Anh khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy thấu hiểu nhìn thẳng vào cậu bé.
"Thưa tiên sinh, con có một câu hỏi..." Giọng Tiểu An nhỏ dần, mang theo chút ngập ngừng, như thể câu hỏi ấy quá nặng nề để thốt ra.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự ấm áp hiếm thấy. "Ngồi đi, Tiểu An. Có điều gì khiến con phiền lòng?" Anh khẽ chỉ tay vào chiếc ghế gỗ đối diện, nơi Tiểu An thường ngồi mỗi khi đến quán, lắng nghe những lời chỉ dạy của anh hoặc đơn thuần là tìm kiếm một cuốn sách hay.
Tiểu An rụt rè tiến lại, ngồi xuống chiếc ghế. Cậu bé đan hai bàn tay nhỏ vào nhau, ánh mắt nhìn xuống nền nhà, như đang cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
"Con cảm thấy mình nhỏ bé quá, giữa thế giới rộng lớn này, thưa tiên sinh," Tiểu An cuối cùng cũng nói ra được nỗi lòng. Giọng cậu bé khẽ run, chứa đựng một sự bất lực non nớt. "Con... con thấy mình chẳng có gì đặc biệt. Con không tu tiên được như các đại hiệp trong truyện, cũng không có sức mạnh phi phàm. Con chỉ là một thư đồng nhỏ bé. Ý nghĩa của con là gì, thưa tiên sinh? Liệu con có thể làm được điều gì lớn lao, hay chỉ mãi là một hạt cát giữa sa mạc vô tận?"
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, không một lời ngắt lời. Anh thấu hiểu nỗi lòng của Tiểu An, bởi đó không chỉ là câu hỏi của riêng một đứa trẻ, mà là vấn đề muôn thuở của nhân loại, đặc biệt trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã suy tàn, và con người đang dần học cách tự định nghĩa giá trị của mình. Nỗi lo sợ về sự vô nghĩa, sự nhỏ bé trước vũ trụ bao la, là một phần tất yếu của quá trình trưởng thành và nhận thức. Ánh mắt Tạ Trần ẩn chứa một sự mãn nguyện nội tâm khi chứng kiến những hạt mầm triết lý nhân sinh mà anh và những người như Minh Đạo đã gieo từ hàng ngàn năm trước đang nảy nở trong tâm hồn non trẻ này. Đây chính là biểu hiện của một Kỷ Nguyên Nhân Gian đang thực sự định hình, nơi con người không còn tìm kiếm ý nghĩa qua quyền năng thần thánh, mà qua giá trị nội tại của chính mình.
Anh khẽ thở dài một tiếng, nhưng không phải thở dài vì phiền muộn, mà là vì sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi người, mỗi vật, mỗi sự tồn tại trên đời này đều có ý nghĩa của riêng nó, Tiểu An ạ. Vấn đề không phải là tìm kiếm một ý nghĩa 'lớn lao' theo định nghĩa của thế gian, mà là nhận ra giá trị 'thực sự' của bản thân." Tạ Trần không vội vã đưa ra lời khuyên trực tiếp, bởi anh biết rằng, những bài học sâu sắc nhất thường đến từ sự tự giác ngộ. Anh muốn gieo một hạt giống vào tâm trí Tiểu An, để cậu bé tự mình nuôi dưỡng và phát triển.
Ánh mắt Tạ Trần dịu đi, mang theo một vẻ hiền từ. Anh nhìn ra ngoài khung cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đã bắt đầu ngả sang màu tím hồng, báo hiệu một ngày sắp tàn. "Con biết không, Tiểu An? Vạn vật trong vũ trụ này đều có mối liên hệ mật thiết, như những sợi tơ vô hình đan xen vào nhau. Không có gì là ngẫu nhiên, và cũng không có gì là vô nghĩa. Chỉ là chúng ta chưa đủ tinh tường để nhìn thấy sợi tơ liên kết ấy mà thôi." Anh quay lại nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một đại dương tri thức. "Cảm giác nhỏ bé không phải là yếu đuối, mà là khởi điểm của sự khiêm nhường, của khao khát tìm hiểu và đóng góp. Một hạt giống nhỏ bé, nếu được gieo vào đất tốt, được chăm sóc đúng cách, vẫn có thể vươn lên thành cây cổ thụ vững chãi, che bóng mát cho bao thế hệ."
Trong quán sách giờ đây chỉ còn tiếng gió khẽ lướt qua những trang sách, và giọng nói trầm ấm của Tạ Trần, như một dòng nước mát chảy qua tâm hồn Tiểu An. Hương trà thoang thoảng từ chén trà Tạ Trần vừa pha, hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một bầu không khí tập trung, tĩnh lặng, tràn ngập sự lắng nghe và suy ngẫm. Mặt trời đã lặn khuất hẳn sau những mái nhà, chỉ còn lại vầng sáng mờ ảo cuối chân trời, hắt vào quán một màu cam ấm áp.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, không vội vàng trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu An. Anh biết, những điều sâu sắc nhất không thể dùng lời lẽ trực tiếp để giải thích, mà cần một câu chuyện, một hình ảnh ẩn dụ để chạm đến tâm hồn. Anh khẽ nhấp một ngụm trà, rồi bắt đầu kể, giọng nói trầm ấm, cuốn hút, như một người kể chuyện cổ xưa đang thuật lại một truyền thuyết đã bị lãng quên.
"Ngày xưa, có một dòng sông hùng vĩ, uốn lượn qua bao núi non trùng điệp, băng qua bao đồng bằng rộng lớn, trước khi đổ ra biển cả mênh mông." Tạ Trần khẽ đưa tay, phác họa một đường cong mềm mại trong không khí, như đang vẽ nên hình ảnh dòng sông. "Dòng sông ấy, con thấy đấy, được tạo nên từ vô vàn những viên sỏi nhỏ bé, lớn có, bé có, sắc nhọn có, tròn nhẵn có. Mỗi viên sỏi đều nằm ở một vị trí riêng, không ai giống ai."
Tiểu An chăm chú lắng nghe, không rời mắt khỏi Tạ Trần. Nét băn khoăn trên khuôn mặt cậu bé dần thay bằng sự tập trung cao độ, như bị cuốn hút vào từng lời kể.
"Có những viên sỏi nằm lộ thiên, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời, được dòng nước mài giũa thành hình thù độc đáo, được người đời ngợi ca vì vẻ đẹp của chúng. Người ta nhìn thấy chúng, trầm trồ khen ngợi, ví chúng như những viên ngọc quý. Chúng cảm thấy mình thật quan trọng, thật có ý nghĩa." Tạ Trần dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Tiểu An, như muốn thăm dò suy nghĩ của cậu bé.
"Nhưng cũng có những viên sỏi lại nằm sâu dưới đáy sông, bị bao phủ bởi lớp bùn đất, bị che khuất bởi những viên sỏi khác. Chúng không được ai nhìn thấy, không được ai ngợi khen. Chúng không lấp lánh dưới ánh mặt trời, cũng chẳng có hình thù độc đáo nào. Chúng chỉ nằm đó, lặng lẽ, vô danh." Tạ Trần hạ giọng, ánh mắt ẩn chứa một nỗi niềm suy tư. "Con nghĩ xem, Tiểu An, những viên sỏi nằm khuất ấy, li��u chúng có cảm thấy mình vô dụng, vô nghĩa không?"
Tiểu An khẽ gật đầu, đồng cảm với những viên sỏi vô danh ấy. Cậu bé cảm thấy hình ảnh đó thật giống với bản thân mình.
"Tuy nhiên," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, "dù là viên sỏi lấp lánh hay viên sỏi vô danh, tất cả chúng đều đóng góp vào dòng chảy vĩnh cửu của con sông. Những viên sỏi nằm sâu dưới đáy, tuy không được nhìn thấy, nhưng chúng lại là nền móng vững chắc, giữ cho dòng sông không bị xói mòn, không bị lệch hướng. Chúng giữ cho dòng nước luôn trong sạch, luôn chảy xuôi. Chúng là những người giữ gìn thầm lặng, không lời ca tụng, không danh tiếng, nhưng nếu thiếu chúng, dòng sông sẽ không còn là dòng sông nữa."
Tạ Trần dùng cử chỉ nhẹ nhàng để minh họa câu chuyện của mình, bàn tay anh khẽ xoay tròn, như đang mô phỏng dòng chảy của nước. "Những viên sỏi nằm ở bờ sông, chúng giữ cho bờ không bị sạt lở, tạo nên những bãi bồi màu mỡ, nơi cây cối đâm chồi nảy lộc, nơi chim chóc về làm tổ. Những viên sỏi nằm ở cửa sông, ch��ng là rào cản tự nhiên, giúp điều hòa dòng chảy khi con sông đổ ra biển lớn, tránh những cơn lũ dữ dội."
Anh nhìn thẳng vào đôi mắt Tiểu An, ánh mắt đầy thấu hiểu và khích lệ. "Mỗi viên sỏi, dù to hay nhỏ, dù ở vị trí nào, đều là một phần không thể thiếu của dòng sông. Chúng không cần phải tranh giành vị trí cao nhất, không cần phải lấp lánh nhất, không cần phải được người đời biết đến. Giá trị của chúng không nằm ở sự nổi bật, mà ở chính sự tồn tại và đóng góp của chúng vào tổng thể vĩ đại ấy. Chúng là một phần của dòng chảy, một phần của sự sống. Dòng sông không thể thiếu bất kỳ viên sỏi nào."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nữa, để không khí tĩnh lặng bao trùm một lần nữa, cho Tiểu An có thời gian suy ngẫm. "Vậy thì, Tiểu An, theo con, viên sỏi đó có ý nghĩa không? Ngay cả những viên sỏi vô danh, nằm sâu dưới đáy sông, không ai biết đến, liệu chúng có ý nghĩa không?"
Tiểu An vẫn ngồi đó, trầm ngâm suy nghĩ. Ánh nắng cuối cùng của hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh sáng dịu nhẹ từ ngọn đèn dầu treo trong quán. Không khí trong quán sách trở nên an bình, thanh thản, như vừa trải qua một khoảnh khắc giác ngộ. Câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần, giản dị nhưng đầy sâu sắc, đã gieo vào lòng cậu bé những hạt mầm triết lý nhân sinh. Tiểu An hiểu rằng giá trị không nằm ở sự vĩ đại hay danh tiếng, mà ở chính sự tồn tại và đóng góp của mỗi cá thể, dù nhỏ bé đến đâu.
Đôi mắt cậu bé từ từ bừng sáng, như tìm thấy một lời giải đáp cho những băn khoăn bấy lâu nay. Cậu bé ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Trần, ánh mắt không còn vẻ trầm tư mà thay vào đó là sự thấu hiểu và một niềm tin mới.
"Con hiểu rồi, thưa tiên sinh," Tiểu An nói, giọng nói tuy vẫn nhỏ nhưng đã chứa đựng sự kiên định. "Mỗi viên sỏi đều quan trọng. Mỗi chúng ta cũng vậy, dù nhỏ bé, dù không được ai biết đến, vẫn có vai trò của mình trong dòng chảy cuộc đời. Con không cần phải là linh dược để quý giá, con chỉ cần là một viên sỏi vững chãi, góp phần tạo nên dòng sông." Cậu bé lặp lại câu nói của Tạ Trần, như để khắc sâu vào tâm trí mình. "Giá trị không nằm ở sự nổi bật, mà ở chính sự tồn tại và đóng góp của chúng ta."
Tiểu An đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu chân thành, xuất phát từ tận đáy lòng. "Cảm ơn tiên sinh đã chỉ dạy con. Con đã hiểu ý nghĩa của mình."
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt ẩn chứa sự thấu hiểu và khích lệ. Anh biết rằng, bài học này sẽ đi theo Tiểu An suốt cuộc đời, trở thành kim chỉ nam cho cậu bé trên con đường trưởng thành. Đây chính là "Hạt Mầm Cuộc Đời," được gieo vào một tâm hồn non trẻ, sẽ dần dần nảy nở thành cây đại thụ của "Nhân Đạo."
"Đi đi, Tiểu An," Tạ Trần nói, giọng nói vẫn trầm ấm và điềm tĩnh. "Dòng sông vẫn đang chờ con khám phá, vẫn đang chờ con đóng góp. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và mỗi chúng ta đều là một phần của hành trình khám phá ấy."
Tiểu An gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ quyết tâm. Cậu bé quay người, bước ra khỏi quán sách nhỏ. Bóng dáng nhỏ bé của cậu nhanh chóng hòa vào ánh hoàng hôn cuối cùng đang dần tắt hẳn, mang theo một tâm hồn nhẹ nhõm và một niềm tin mới vào giá trị của bản thân.
Sau khi Tiểu An rời đi, quán sách lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời. Anh quay lại với cuốn sách của mình, nhưng tâm trí anh vẫn còn dõi theo bóng dáng nhỏ bé của Tiểu An. Anh biết rằng, những hạt mầm triết lý về Nhân Đạo, về giá trị của cuộc sống bình thường, đã được gieo từ 5.000 năm trước bởi những người như Minh Đạo, An Bình, giờ đây đang nảy nở mạnh mẽ trong lòng thế hệ trẻ. Sự giác ngộ của Tiểu An là một minh chứng sống động cho sự phát triển vững chắc của Kỷ Nguyên Nhân Gian, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Tạ Trần, như một 'người thầy vô danh', đã hoàn thành vai trò của mình, giữ trọn Vô Vi Chi Đạo, để dòng ch���y của nhân loại tự do định hình tương lai của chính mình, một tương lai bình yên và bền vững.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.