Nhân gian bất tu tiên - Chương 1189: Hạt Giống Tri Thức: Cuộc Viễn Du Vô Tiên
Tiếng chuông buổi trưa từ ngôi chùa cổ đã dứt, nhưng âm vang của nó vẫn còn đọng lại trong không khí, hòa cùng lời giảng của Minh Đạo, gieo vào lòng người một sự tĩnh lặng mà đầy mãnh lực. An Bình, thư sinh trẻ tuổi của Thị Trấn An Bình, đã không ngủ yên sau đêm hôm đó. Những lời của tiên sinh, về "sức mạnh thực sự" của nhân loại, về một kỷ nguyên không cần đến thần tiên, đã nhen nhóm trong cậu một ngọn lửa, một khát khao cháy bỏng hơn bất kỳ lời huyễn hoặc nào về tiên cảnh.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn ngại ngùng vươn qua rặng núi phía Đông, An Bình đã đứng trước ngưỡng cửa ngôi nhà nhỏ, vốn là một kho chứa cũ nay được cải tạo thành "trạm nghiên cứu" thô sơ. Nơi đây chất đầy những bản đồ vẽ tay chi chít ký hiệu, những mẫu đất đá khô, và cả những trang giấy ghi chép cẩn thận về các loài thảo mộc ven sông. An Bình, với vóc dáng thư sinh nay đã thêm chút phong trần sau những chuyến đi ngắn quanh thị trấn, cẩn thận kiểm tra lại hành trang của mình. Đôi mắt cậu vẫn giữ nguyên vẻ sáng ngời, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng sâu thẳm bên trong đã có thêm sự kiên định của một người đã chọn con đường chông gai.
Cậu vuốt nhẹ lên chiếc la bàn tự chế, một vật phẩm đơn giản nhưng lại là biểu tượng cho niềm tin vào khoa học và lý trí. Kính lúp, bút mực, sổ tay ghi chép dày cộp, tất cả đều được xếp đặt tỉ mỉ vào chiếc túi vải thô. Cậu không tìm kiếm linh đan diệu dược, không mưu cầu pháp bảo trấn phái, mà chỉ mang theo những công cụ giản dị nhất của người phàm, để khám phá những điều vĩ đại nhất của nhân gian. Cái ý niệm về "sống một đời bình thường" mà Minh Đạo đã gieo mầm, trong lòng An Bình, đã biến thành khát vọng "khám phá một đời bình thường" – dùng chính đôi mắt, đôi tai và trí óc của mình để thấu hiểu thế giới, chứ không phải dựa vào những quyền năng siêu phàm vốn dĩ dễ làm người ta "mất người".
Minh Đạo xuất hiện từ phía sau, dáng người thanh đạm, ánh mắt thâm thúy nhưng hiền từ lướt qua mọi vật dụng, rồi dừng lại trên gương mặt An Bình. Ông mặc một chiếc áo vải đơn giản, không chút phô trương, nhưng lại toát lên vẻ trí tuệ và thoát tục. Nụ cười nhẹ trên môi ông như một lời động viên không cần ngôn ngữ. "An Bình, con đã sẵn sàng chưa?" Giọng ông trầm ấm, mang theo sự bình tĩnh và niềm tin không gì lay chuyển nổi.
An Bình quay lại, hơi cúi đầu chào thầy. "Con đã sẵn sàng, thưa thầy. Mọi thứ đã chuẩn bị xong."
Một vài thôn dân, những người đã nghe ngóng tin tức về chuyến đi của An Bình, tò mò tụ tập ở quảng trường nhỏ. Họ đứng thành một vòng cung thưa thớt, ánh mắt vừa hiếu kỳ, vừa lo lắng, nhưng cũng có chút khó hiểu. Thị trấn An Bình, với những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát, vẫn còn mang đậm dấu ấn của một nơi từng sống trong bóng tối của những truyền thuyết và nỗi sợ hãi về thế giới tu tiên. Mùi thức ăn buổi sớm, mùi gỗ mục, mùi đất và cả mùi mồ hôi của những người lao động hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống phàm trần. Tiếng nói chuyện xì xào, tiếng rao hàng của một bà lão bán rau, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên con đường đất, tất cả tạo nên một không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của vùng quê.
Một người thôn dân lớn tuổi, mái tóc điểm bạc, rụt rè hỏi: "Thật sự không cần tiên dược, pháp bảo sao, An Bình? Nơi đó... Hẻm Núi U Ảnh... nghe nói có quỷ khóc đấy. Linh khí dày đặc, yêu ma quỷ quái ẩn mình không biết bao nhiêu mà kể." Giọng ông lão run rẩy, ánh mắt chứa đựng nỗi sợ hãi đã ăn sâu vào tiềm thức nhiều đời.
An Bình mỉm cười trấn an. "Thưa bác, những thứ đó, chúng con sẽ dùng mắt thấy, tai nghe, và lý trí để khám phá, thay vì dùng thần thông. Linh khí dày đặc chưa chắc đã là nguy hiểm, có thể nó chỉ là một hiện tượng tự nhiên nào đó mà chúng ta chưa hiểu rõ. Còn về 'quỷ khóc'..." An Bình liếc nhìn Minh Đạo, ánh mắt như tìm kiếm sự đồng tình.
Minh Đạo gật đầu, bước tới gần hơn, giọng nói vang vọng nhưng vẫn giữ vẻ hiền hòa: "Hẻm Núi U Ảnh đã từng là nỗi sợ hãi của chúng ta, là biểu tượng cho những gì con người không thể lý giải, không thể chạm tới. Nhưng giờ đây, nó sẽ là trang sách mới để con người viết lên. Đừng tìm kiếm sức mạnh huyễn hoặc, hãy tìm kiếm sự thật. Sự thật về thế giới này, về những quy luật tự nhiên đang vận hành nó. Mỗi viên đá, mỗi dòng suối, mỗi ngọn cỏ cây đều ẩn chứa quy luật riêng của nó, và tri thức chính là chìa khóa để khai mở những quy luật đó."
Ông nhìn An Bình, ánh mắt đầy tin tưởng. "Con đường mà con đang đi, An Bình, là một con đường hoàn toàn mới. Nó không phải là con đường tu luyện để đạt được quyền năng siêu phàm, mà là con đường của sự thấu hiểu và kiến tạo. Con không cần phải 'phá cục' của Thiên Đạo bằng vũ lực, mà bằng chính trí tuệ và sự kiên trì của phàm nhân. Mỗi bước chân con đi, mỗi điều con khám phá, đều là những viên gạch xây nên 'Kỷ Nguyên Nhân Gian' mà chúng ta hằng mong mỏi."
An Bình cảm thấy một dòng nhiệt huyết dâng trào trong lồng ngực. Cậu cúi đầu sâu hơn: "Con hiểu, thưa thầy. Những lời dạy của thầy đã thay đổi cách con nhìn thế giới này. Con không còn khao khát thành tiên nữa, mà khao khát được thấu hiểu. Thiên Đạo suy yếu, nhưng không có nghĩa là thế giới này không còn giá trị. Ngược lại, nó càng cho chúng ta cơ hội để tự mình định nghĩa giá trị đó."
Những lời của Minh Đạo và An Bình khiến các thôn dân im lặng. Họ vẫn chưa thể thấu hiểu hoàn toàn, nhưng ánh mắt hiếu kỳ đã thay bằng sự tôn kính. Họ cảm nhận được một điều gì đó vĩ đại đang diễn ra, một sự chuyển biến trong tư tưởng mà họ chưa từng chứng kiến. Có lẽ, những lời đồn đại về "không ai khao khát thành tiên" không phải là lời nguyền, mà là một sự giải thoát, một khởi đầu mới.
An Bình một lần nữa cúi chào Minh Đạo và nhóm thôn dân, dứt khoát xoay người. Lưng cậu thẳng, bước chân vững vàng, không chút do dự. Cậu không mang theo kiếm, không có phù chú, chỉ có tri thức và niềm tin. Những hạt giống nhân văn mà Minh Đạo đã gieo mầm đang bắt đầu nảy nở, và An Bình chính là một trong những chồi non đầu tiên, dũng cảm vươn mình đón lấy ánh sáng của một kỷ nguyên mới, giữa thời loạn lạc của Thiên Đạo. Cậu bước đi, hòa vào dòng người của Thị Trấn An Bình, rồi dần khuất sau con đường dẫn về phía Hẻm Núi U Ảnh, nơi những bí ẩn cổ xưa đang chờ đợi được giải mã bằng con mắt của tri thức phàm nhân.
***
Càng tiến sâu vào Hẻm Núi U Ảnh, không khí càng trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt. Những tia nắng buổi sớm đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi các vách đá dựng đứng, che khuất cả bầu trời. Xung quanh, chỉ còn là một thế giới xám xịt của đá, rêu phong và sương mù dày đặc. Tiếng gió rít qua những khe nứt như tiếng thì thầm của một linh hồn cổ xưa, khiến từng sợi lông tơ trên da thịt người ta dựng đứng. Tiếng nước nhỏ giọt từ những thạch nhũ xuống vũng nước đọng, đều đặn như nhịp đập của thời gian vô tận, càng tô đậm thêm vẻ u ám, nặng nề của nơi đây.
An Bình dẫn đầu nhóm thám hiểm nhỏ của mình, gồm ba người bạn cùng chí hướng từ thị trấn, những người đã được Minh Đạo truyền cảm hứng. Khuôn mặt họ vẫn còn đôi chút căng thẳng, ánh mắt dò xét từng ngóc ngách tối tăm, từng bóng hình lờ mờ trong làn sương. Những câu chuyện truyền miệng về yêu thú ẩn mình, về linh hồn oán hận, về những tu sĩ "mất người" từng lạc lối trong hẻm núi này vẫn còn ám ảnh tâm trí họ.
"Cẩn thận bước đi," An Bình nhắc nhở, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định, như một cột mốc giữa biển sương mù. Cậu dừng lại trước một khe nứt lớn trên vách đá, nơi luồng gió lạnh thổi ra mạnh nhất, mang theo một âm thanh kỳ lạ, giống như tiếng khóc thút thít, rồi lại như tiếng rên rỉ than vãn. "Đây chính là nơi người ta thường gọi là 'tiếng quỷ khóc'," cậu giải thích, ánh mắt quét qua những người bạn đang run rẩy. "Đừng sợ. Tiếng động này không phải từ linh hồn oán hận, mà là sự cộng hưởng của gió với cấu trúc đá."
Cậu lấy ra chiếc la bàn tự chế, kiểm tra hướng gió và áp suất không khí. Sau đó, cậu mở sổ tay ghi chép, vẽ lại sơ đồ của khe nứt, đánh dấu những điểm mà gió va đập vào vách đá. "Các ngươi xem," An Bình vừa nói, vừa chỉ tay vào một bản vẽ phác thảo. "Luồng gió mạnh từ bên ngoài thổi vào, gặp phải những đường hầm đá ngoằn ngoèo này, tạo ra các xoáy lốc và dao động âm thanh. Giống như khi thổi vào một ống sáo, nhưng ở quy mô lớn hơn rất nhiều. Tần số âm thanh này trùng với tần số của tiếng khóc, tiếng rên rỉ của con người, nên mới tạo ra sự hiểu lầm."
Một thành viên trong nhóm, tên là Lượng, một thanh niên vạm vỡ nhưng lại nhút nhát, lắp bắp: "Thật... thật không thể tin được, An Bình. Nơi đây từng khiến chúng ta mất ăn mất ngủ vì sợ hãi, từng là cấm địa mà không ai dám đặt chân tới, giờ lại có thể giải thích bằng những gì chúng ta học được!" Ánh mắt Lượng từ sợ hãi chuyển sang kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành một niềm tin vững chắc.
An Bình gật đầu. "Đó là sức mạnh của tri thức, Lượng à. Chúng ta không cần phải dựa vào những lời đồn đại hay mê tín. Chúng ta có thể tự mình quan sát, tự mình suy luận. Mỗi hiện tượng t��� nhiên đều có quy luật của nó. Nhiệm vụ của chúng ta là khám phá những quy luật đó, để hiểu rõ hơn về thế giới mình đang sống."
Cậu cẩn thận dùng dụng cụ đo đạc áp suất gió, nhiệt độ trong khe nứt. Cậu lấy mẫu đất đá xung quanh, kiểm tra độ ẩm, thành phần khoáng chất. Từng hành động của An Bình đều tỉ mỉ, chậm rãi, nhưng lại toát lên một sự tự tin tuyệt đối vào phương pháp của mình. Cậu không màng đến những truyền thuyết về "mất người" hay Thiên Đạo suy yếu, mà chỉ tập trung vào những gì hiện hữu trước mắt. Đây chính là cách mà con người, những phàm nhân, có thể tự định đoạt vận mệnh của mình, không cần đến sự ban phước hay nguyền rủa của bất kỳ vị thần nào.
Cậu chỉ dẫn nhóm của mình cách quan sát các vết nứt trên đá, cách phân biệt các loại rêu và địa y, cách lắng nghe tiếng vọng của âm thanh để xác định độ sâu của hẻm núi. Mỗi lời giải thích của An Bình đều là một bài học quý giá, dần dần phá vỡ bức tường mê tín đã bao trùm lấy tâm trí của những người bạn. Họ bắt đầu nhìn Hẻm Núi U Ảnh không còn là một nơi đáng sợ, mà là một kho tàng tri thức khổng lồ đang chờ được khai thác.
"Hãy nhớ," An Bình nói, giọng cậu vang vọng trong hẻm núi ẩm ướt. "Tri thức không chỉ giúp chúng ta giải mã những bí ẩn, mà còn giúp chúng ta vượt qua nỗi sợ hãi. Nó là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất mà phàm nhân có thể sở hữu, mạnh mẽ hơn bất kỳ pháp bảo nào của tiên nhân. Bởi vì nó không chỉ bảo vệ thân xác, mà còn bảo vệ tâm trí, bảo vệ nhân tính của chúng ta khỏi sự 'mất người'."
Dù vậy, An Bình cũng không hoàn toàn không có những khoảnh khắc nội tâm. Đôi khi, khi luồng gió rít lên quá mạnh, hay một tiếng động lạ từ sâu thẳm hẻm núi vọng lại, một thoáng nghi ngờ vẫn lướt qua tâm trí cậu. Liệu khoa học, liệu lý trí của phàm nhân có đủ sức để giải thích mọi thứ? Liệu có những thứ siêu nhiên thực sự tồn tại mà tri thức không thể chạm tới? Nhưng những nghi ngờ đó nhanh chóng tan biến khi cậu nhìn vào cuốn sổ tay chi chít ghi chép, nhìn vào những công cụ thô sơ nhưng hiệu quả trong tay mình. Cậu tin vào những gì Minh Đạo đã dạy: "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá." Và cậu, một phàm nhân, sẽ dùng chính hành trình của mình để khám phá những bí ẩn đó.
***
Chiều tối buông xuống, mang theo hơi lạnh và màn sương dày đặc hơn. An Bình và nhóm của mình đã tiến sâu hơn vào lòng Hẻm Núi U Ảnh. Ánh sáng yếu ớt của buổi chiều tà chỉ đủ để soi rọi những vách đá lởm chởm, nhuộm một màu tím than lên những rặng rêu xanh thẫm. Tiếng gió đã dịu đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng gần như tuyệt đối, chỉ thỉnh thoảng bị phá vỡ bởi tiếng chim lạ từ sâu trong hang động hay tiếng nước nhỏ giọt đều đặn. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, và cả mùi đất mục, mùi rêu phong, mùi khoáng chất lạ lùng càng khiến nơi đây trở nên bí ẩn.
Sau nhiều giờ thám hiểm không ngừng nghỉ, An Bình, với bản đồ thô sơ vẽ tay và chiếc la bàn tự chế, đã tìm thấy một khu vực nhỏ, bí mật nằm khuất sau một vách đá l���n. Đó là một hốc đá tự nhiên, nơi ánh sáng yếu ớt từ những tinh thể đá lấp lánh trên trần hang chiếu rọi xuống, tạo nên một khung cảnh huyền ảo như cổ tích. Và ở đó, ngay giữa hốc đá, một loài thực vật phát sáng kỳ lạ đang vươn mình.
Loài thực vật này không giống bất kỳ thứ gì An Bình từng thấy. Nó không có vẻ ngoài hùng vĩ như linh chi ngàn năm, cũng không tỏa ra mùi hương diệu kỳ như tiên thảo. Những chiếc lá của nó mỏng manh, màu xanh lục nhạt, nhưng lại phát ra một thứ ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, đủ để soi rọi cả hốc đá nhỏ. Ánh sáng đó không phải do linh khí tụ tập, mà dường như là một quá trình tự nhiên của chính bản thân thực vật.
An Bình quỳ xuống, ánh mắt rạng rỡ, quên đi mọi mệt mỏi hay nỗi sợ hãi. "Đây là... đây là một loài thực vật chưa từng được ghi nhận!" Giọng cậu run lên vì phấn khích, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh của một học giả. "Nó không có linh khí, không phải là linh dược để tu tiên, nhưng lại phát sáng tự nhiên. Thật kỳ diệu!" Cậu cẩn thận lấy kính lúp ra, quan sát từng đ��ờng gân lá, từng cánh hoa nhỏ li ti đang tỏa sáng.
Lượng và những người bạn khác cũng sững sờ. Họ đã quen với những câu chuyện về linh dược giúp người ta cải lão hoàn đồng, tăng cường tu vi, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến một loài thực vật chỉ đơn thuần là... phát sáng. "Nó... nó có tác dụng gì không, An Bình?" Một người bạn hỏi, sự tò mò đã lấn át hoàn toàn nỗi sợ hãi.
An Bình khẽ lắc đầu. "Chưa biết. Nhưng có lẽ, nó có thể dùng để chiếu sáng trong đêm tối, hoặc thậm chí là làm thuốc chữa bệnh thông thường... nếu chúng ta tìm hiểu được cơ chế của nó." Cậu cẩn thận dùng bút mực và sổ tay, vẽ hình dáng chi tiết của loài thực vật, ghi chép mọi đặc điểm mà cậu quan sát được: màu sắc, hình dạng lá, cách thức phát sáng, nhiệt độ xung quanh, độ ẩm của đất. "Mỗi sự sống đều có giá trị của nó, không cần phải là linh dược để quý giá," An Bình thì thầm, không chỉ nói với nhóm bạn mà còn nói với chính mình. "Chúng ta chỉ cần học cách hiểu chúng. Hiểu cách chúng tồn tại, cách chúng tương tác với thế giới xung quanh. Đó mới là tri thức thực sự."
Cậu cẩn thận lấy một mẫu nhỏ của thực vật, và cả mẫu đất nơi nó sinh trưởng. Ánh sáng xanh lam dịu dàng từ những chiếc lá phát sáng chiếu lên khuôn mặt cậu, phản chiếu niềm hy vọng và sự kiên định. An Bình biết rằng, việc phát hiện ra loài thực vật mới này, không phải là một "cơ duyên tu tiên" vĩ đại, nhưng lại là một bước tiến quan trọng cho nhân loại. Nó chứng minh rằng thế giới này còn vô vàn điều để khám phá, và rằng những khám phá đó không cần phải gắn liền với sự siêu phàm hay quyền năng. Chúng có thể là những điều bình dị, những quy luật tự nhiên, nhưng lại mang đến giá trị to lớn cho cuộc sống phàm nhân.
Chuyến viễn du này của An Bình, với mục đích ban đầu chỉ là giải mã những nỗi sợ hãi của thôn dân, đã trở thành một hành trình khai sáng. Nó là một minh chứng sống động cho việc những hạt giống tri thức và tư tưởng nhân văn của Minh Đạo đang nảy mầm mạnh mẽ. Sự thành công của An Bình trong việc lý giải các hiện tượng tự nhiên bằng khoa học, thay vì những l��i đồn đại mê tín, báo hiệu cho một tương lai nơi con người sẽ không còn dựa vào tu tiên để hiểu và chinh phục thế giới. Việc phát hiện ra loài thực vật mới có tiềm năng ứng dụng vào đời sống phàm nhân, thay vì chỉ là linh dược, cho thấy hướng phát triển mới của tri thức trong "Kỷ Nguyên Nhân Gian".
Khi đêm đã xuống hoàn toàn, ánh sáng từ loài thực vật phát sáng trở nên rõ ràng và ấm áp hơn trong hẻm núi tối tăm. An Bình ngồi đó, ghi chép không ngừng nghỉ. Cậu biết rằng, chuyến đi này chỉ là khởi đầu. Sẽ có vô số những chuyến đi tương tự như thế trong những thế kỷ tới, dần dần xây dựng nên nền tảng tri thức vững chắc cho một kỷ nguyên mà Tạ Trần sẽ định hình, một kỷ nguyên nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Bầu trời đêm trên Hẻm Núi U Ảnh, mặc dù bị che khuất bởi các vách đá, nhưng vẫn có thể nhìn thấy những vì sao lấp lánh qua khe hẹp, như những ánh mắt của vũ trụ đang dõi theo hành trình khám phá không ngừng nghỉ của nhân loại. An Bình nhắm mắt lại, hít thở làn không khí trong lành, ẩm ư���t, và cảm nhận sự vô thường nhưng đầy hy vọng của một kỷ nguyên mới đang được khai mở.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.