Nhân gian bất tu tiên - Chương 1187: Ngọn Lửa Nhân Gian: Một Hành Động Vô Danh
Bình minh nhuộm hồng phía đông, ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua vòm lá xanh mướt, nhảy múa trên những phiến ngói âm dương của Thị Trấn An Bình. Không khí sau trận mưa rào đêm qua trở nên trong lành đến lạ, mang theo hương đất ẩm và chút se lạnh vương vấn, xua tan đi sự oi bức cuối hạ. Trong quán sách nhỏ nằm khuất mình trên một con phố vắng, Tạ Trần vẫn ngồi bên cửa sổ quen thuộc. Hắn tay cầm một cuốn sách cũ gáy đã sờn, nhưng ánh mắt lại không hề dừng lại trên từng dòng chữ. Thay vào đó, tầm nhìn của hắn dạo quanh khung cảnh bên ngoài, ngắm nhìn Thị Trấn An Bình đang từ từ bừng tỉnh sau giấc ngủ dài.
Tiếng rao hàng của người bán đậu phụ sáng sớm lảnh lót vọng lại từ xa, tiếng bước chân lộc cộc của những người dân cần mẫn đi chợ sớm, tiếng xe ngựa l���ch cạch chở hàng hóa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bình dị, quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Tạ Trần khẽ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của bánh mì nướng mới ra lò, mùi gỗ mục và đất ẩm đặc trưng của thị trấn thân yêu này. Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi hắn, một nụ cười không chỉ vì vẻ đẹp của cảnh vật, mà còn vì sự bình yên, tự cường mà những con người nơi đây đã tự tay kiến tạo nên. Hắn vẫn nhớ như in lời Mộ Dung Tuyết đêm qua, về việc họ đã vượt qua dịch bệnh như thế nào, không bằng thần thông, mà bằng trí tuệ và sự đoàn kết. Mỗi ngày mới lại mang đến những điều bình dị, và trong đó, ẩn chứa những giá trị vĩnh cửu, những minh chứng sống động cho con đường mà hắn đã chọn tin tưởng.
Trong góc quán, Cố Tiểu Ngư đang cặm cụi lau chùi từng chiếc bàn, đôi mắt to tròn lanh lợi vẫn còn vương chút ngái ngủ nhưng động tác thì nhanh nhẹn, tháo vát. Mái tóc đen của nàng tết thành hai bím nhỏ, cài một bông hoa dại màu trắng tinh khôi, khiến nàng trông càng thêm phần đáng yêu. Nàng quay sang nhìn Tạ Trần, giọng nói trong trẻo vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm.
"Tiên sinh," nàng gọi, giọng điệu có chút trêu chọc thường lệ. "Hôm nay có vẻ trời đẹp, chắc chắn sẽ có nhiều người đến xem sách ạ. Chắc chắn sẽ có những vị khách đến hỏi những câu hỏi kỳ lạ về 'linh khí nhân tạo' hay 'nhân quả' gì đó mà tiên sinh vẫn thường nói." Nàng khẽ cười khúc khích, rồi lại cúi xuống lau tiếp, nhưng vẫn không quên liếc nhìn phản ứng của hắn.
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì, nhưng nụ cười trên môi hắn càng thêm rõ rệt. Cố Tiểu Ngư vẫn luôn vậy, mang theo sự hồn nhiên và sức sống của một cô gái phàm nhân, không bị những gông cùm của Thiên Đạo hay chấp niệm thành tiên trói buộc. Nàng là hiện thân của sự 'sống một đời bình thường' mà hắn hằng mong muốn cho nhân loại.
Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận sắp xếp lại những chồng sách cao ngất. Cậu bé mới chỉ mười tuổi, nhưng lại có một sự tò mò vô hạn với tri thức, một khao khát được học hỏi không ngừng. Cậu bé dừng tay, nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
"Thưa tiên sinh," Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy nghiêm túc, "con muốn biết, những câu chuyện về những người đã giúp đỡ thị trấn mình, như Mộ Dung cô nương trong trận dịch vừa rồi, hay những người đã chung tay xây dựng cầu, đắp đê, liệu có được ghi vào sách không ạ? Con thấy những câu chuyện đó còn hay hơn cả những truyện về tiên nhân bay lượn, phép thuật thần thông mà con từng nghe kể."
Tạ Trần nhẹ nhàng lật một trang sách cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. Hắn nhìn Thư Đồng Tiểu An, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cuộc sống vẫn đang trôi chảy một cách bình dị nhưng đầy ý nghĩa. "Tất nhiên rồi, Tiểu An," Tạ Trần trầm giọng đáp, lời nói mang theo sự ấm áp hiếm thấy. "Những câu chuyện về con người, về những hành động nhỏ bé nhưng vĩ đại, về sự hy sinh và lòng nhân ái, chính là những trang sử quý giá nhất của nhân loại. Chúng không cần phép thuật hay thần thông để trở nên v�� đại. Chúng là bản chất của 'Nhân Đạo', là nền móng cho Kỷ Nguyên Nhân Gian này."
Hắn nhắm mắt lại trong giây lát, như đang chiêm nghiệm về những lời vừa nói. Dưới ánh nắng ban mai, hình bóng gầy gò của hắn hiện lên một cách tĩnh lặng, nhưng trong tâm trí hắn, những dòng chảy tư tưởng vẫn không ngừng cuộn trào. Hắn biết, Thư Đồng Tiểu An đã chạm đến một chân lý sâu sắc, một chân lý mà bao đời tu sĩ đã đánh mất trong hành trình truy cầu sức mạnh hư ảo. Cuốn sách trong tay hắn, dù là một kiệt tác cổ xưa, cũng không thể sánh bằng những câu chuyện đang được viết nên mỗi ngày bởi chính những con người bình thường, bằng trí tuệ và trái tim của họ. Hắn mở mắt, nhìn Thư Đồng Tiểu An và Cố Tiểu Ngư, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thị trấn đang dần trở nên nhộn nhịp. Một cảm giác mãn nguyện sâu sắc len lỏi trong lòng Tạ Trần. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên, không phải vì không có khả năng, mà vì không muốn "mất người". Và giờ đây, hắn thấy, sự lựa chọn đó là đúng đắn hơn bao giờ hết. Hắn đã gieo hạt giống, và hạt giống đó đang nảy nở thành những bông hoa tuyệt đẹp của lòng nhân ái và sự tự cường. Đây chính là "sống một đời bình thường" mà hắn hằng mong ước, một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
***
Giữa trưa, bầu trời đang trong xanh bỗng chốc tối sầm lại, những đám mây đen kịt từ đâu kéo đến như những gã khổng lồ giận dữ. Gió bắt đầu rít lên từng hồi, cuốn theo bụi đất và lá khô bay lả tả. Một trận mưa giông bất ngờ đổ xuống Thị Trấn An Bình, không phải là mưa rào dịu mát như đêm qua, mà là những hạt mưa nặng hạt, như trút nước, kèm theo những tiếng sấm sét đinh tai nhức óc. Khung cảnh yên bình buổi sáng nhanh chóng biến thành một bức tranh hỗn loạn và lo sợ.
Tạ Trần, vốn đang đi dạo gần bờ sông để hít thở không khí trong lành và ngắm nhìn dòng nước chảy, bất ngờ bị cơn mưa xối xả ập đến. Hắn vội tìm một mái hiên để trú, ánh mắt dõi theo dòng sông. Nước sông sau những ngày mưa lớn ở thượng nguồn nay lại càng dâng cao một cách đáng sợ, cuồn cuộn chảy xiết, màu nước đục ngầu mang theo cả bùn đất và cành cây. Tiếng nước gầm gừ như một con thú đói, đe dọa nuốt chửng mọi thứ trên đường đi của nó.
Và rồi, hắn nhìn thấy.
Cách đó không xa, một đoạn đê chắn bằng đất đã cũ kỹ, vốn nằm gần xưởng gỗ của Lão Thợ Mộc Giang, đang rung lên bần bật dưới áp lực của dòng nước. Từng mảng đất bắt đầu sụt lở, tạo thành những vết nứt đáng sợ. Người dân quanh đó bắt đầu hoảng loạn, tiếng kêu cứu, tiếng la hét thất thanh vang lên, bị át đi bởi tiếng mưa gió và tiếng nước sông gầm thét.
"Trời ơi, đê sắp vỡ rồi! Cứu mạng!"
"Nước tràn vào là mất hết! Làm sao đây?!"
Sự sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần có thể cảm nhận được luồng nhân quả đang chuyển động mạnh mẽ xung quanh. Sự vô thường của tự nhiên, và sự yếu đuối của con người khi đối mặt với nó. Hắn biết, nếu đoạn đê đó vỡ, không chỉ xưởng gỗ mà cả một khu dân cư phía sau sẽ bị nhấn chìm trong biển n��ớc.
Trong lúc mọi người đang chạy tán loạn, tìm cách thoát thân hoặc bất lực nhìn đoạn đê sụp đổ, một bóng người vạm vỡ nhưng lưng đã hơi còng bỗng xuất hiện. Đó là Lão Thợ Mộc Giang. Khuôn mặt khắc khổ của ông, thường ngày luôn nở nụ cười hiền hậu, giờ đây trở nên căng thẳng, ánh mắt kiên nghị như thép. Ông không chút do dự, không chút sợ hãi, lao thẳng đến đống gỗ chất cao trong xưởng của mình.
"Không được! Không thể để nước tràn vào thôn!" Lão Thợ Mộc Giang hét lớn, giọng ông khàn đặc nhưng đầy quyết đoán, át cả tiếng mưa gió.
Tạ Trần đứng từ xa, thân hình gầy gò của hắn như bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt sâu thẳm không rời khỏi hành động của Lão Thợ Mộc Giang. Ông giơ cao cây rìu gỗ cũ kỹ mà ông đã dùng để đốn gỗ bao năm, và không chút tiếc nuối, chém thẳng vào thân cây cổ thụ quý giá nhất trong xưởng của mình – một cây lim đã được ông cất giữ bao năm, chờ ngày đẽo thành chiếc cột nhà thờ tổ lớn nhất thị trấn.
Tiếng "bốp" khô khốc vang lên, xen lẫn tiếng sấm. Mảnh gỗ lớn đầu tiên đổ sầm xuống, tạo thành một vệt nước bắn tung tóe. Lão Thợ Mộc Giang không ngừng nghỉ. Với sức lực phi thường của một người thợ mộc đã gắn bó cả đời với gỗ, ông tiếp tục đốn hạ những thân gỗ quý giá khác, những tài sản mà ông đã tích góp cả đời, những thứ mà có lẽ ông còn quý hơn cả sinh mạng mình. Từng thân gỗ lớn, nặng trịch, được ông đẩy mạnh, cố gắng lấp vào những chỗ nứt, những chỗ yếu nhất của đoạn đê. Mồ hôi hòa lẫn nước mưa, chảy ròng ròng trên khuôn mặt chai sạn của ông, nhưng ánh mắt ông vẫn kiên định, không hề nao núng.
Đó là một hành động điên rồ trong mắt người khác, một sự hy sinh vô điều kiện mà không ai dám nghĩ tới. Tài sản cả đời của Lão Thợ Mộc Giang đang bị dòng nước cuốn trôi từng chút một, bị chính ông tự tay phá hủy. Nhưng ông không màng. Trong tâm trí ông lúc này, không có tiền tài, không có lợi ích cá nhân, chỉ có sự an nguy của những người hàng xóm, của cả thôn làng. Tạ Trần cảm nhận được một luồng năng lượng thuần khiết, mạnh mẽ tỏa ra từ Lão Thợ Mộc Giang, một thứ năng lượng không phải của linh khí, không phải của thần thông, mà là của lòng nhân ái, của ý chí kiên cường đến cùng cực.
Hắn nhìn thấy, ngay trong khoảnh khắc sinh tử này, vẻ đẹp chân thực nhất của nhân loại đang bừng sáng. Không cần Thiên Đạo ban phước, không cần tiên nhân cứu vớt, con người vẫn có thể tự mình đứng vững, thậm chí là hy sinh vì đồng loại. Tạ Trần khẽ nắm chặt tay, một cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng. Đó là sự thán phục, sự kính trọng, và cả một niềm tin sắt đá vào triết lý mà hắn đã dày công vun đắp. Con người, khi rũ bỏ những chấp niệm của tu tiên, khi sống trọn vẹn với bản chất của mình, lại có thể làm nên những điều phi thường đến vậy. Hành động của Lão Thợ Mộc Giang không phải là phá cục, mà là dựng cục, dựng nên một bức tường vững chắc bằng chính lòng dũng cảm và sự hy sinh của một phàm nhân.
***
Hành động của Lão Thợ Mộc Giang, tuy đơn độc nhưng lại như một ngọn lửa, bùng lên mạnh mẽ trong màn mưa giông và sự hỗn loạn, thắp sáng tinh thần của những người dân xung quanh. Những người ban đầu còn hoảng loạn, chạy tán loạn hoặc bất lực đứng nhìn, giờ đây như được tiếp thêm sức mạnh, được truyền cảm hứng từ sự quyết đoán và lòng dũng cảm quên mình của ông.
Chẳng mấy chốc, tiếng hô hoán của Lão Thợ Mộc Giang không còn đơn độc. Từ phía xa, một bóng dáng thanh mảnh nhưng nhanh nhẹn lao tới. Đó là Mộ Dung Tuyết. Sau trận dịch bệnh, nàng không chỉ là một y giả vĩ đại mà còn là người tổ chức cộng đồng tài ba, với sự bình tĩnh và kinh nghiệm xử lý khủng hoảng. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh ngọc đã ướt sũng, mái tóc đen dính bết vào trán, nhưng đôi mắt nàng vẫn sáng quắc, tràn đầy sự quyết đoán.
"Mọi người! Nhanh chóng mang bao cát đến đây! Cùng nhau chúng ta sẽ vượt qua! Cố lên!" Mộ Dung Tuyết dứt khoát chỉ đạo, giọng nàng tuy không lớn nhưng lại có sức lay động lòng người, truyền đi một thông điệp mạnh mẽ về sự đoàn kết và ý chí chống chọi.
Lập tức, những người dân đang đứng sững sờ bừng tỉnh. Họ bắt đầu hành động. Thanh niên trai tráng vội vã chạy đi tìm bao tải, phụ nữ và người già cùng nhau xúc đất, xúc cát lấp đầy bao. Tiếng hô hoán, tiếng xô đẩy vật liệu, tiếng bước chân hối hả, tiếng nước sông vẫn cuồn cuộn chảy xiết nhưng có phần được kiểm soát, tất cả hòa lẫn vào nhau tạo nên một âm thanh hỗn loạn nhưng đầy sinh khí, của sự sống đang chiến đấu. Mùi đất ướt, gỗ tươi, mồ hôi, và sự căng thẳng lan tỏa, nhưng cũng có mùi của sự quyết tâm không thể lay chuyển.
Tạ Trần lùi về phía sau, tìm một vị trí an toàn hơn trên một gò đất cao để quan sát toàn bộ khung cảnh. Hắn không tham gia vào việc trực tiếp chống lũ, bởi hắn biết, vai trò của hắn không phải là dùng sức lực thô thiển. Hắn là người quan sát, người chiêm nghiệm, và đôi khi là người gieo hạt giống tư tưởng. Và giờ đây, hắn đang được chứng kiến những hạt giống ấy đơm hoa kết trái.
Hắn nhìn những khuôn mặt lấm lem bùn đất, những cánh tay gân guốc đang ra sức khuân vác, những đôi mắt kiên cường không chịu khuất phục trước sức mạnh của thiên nhiên. Từ những đứa trẻ mười tuổi cũng vác những viên đá nhỏ, đến những cụ già lưng còng cũng cố sức truyền tay những vật liệu nhẹ. Không ai than vãn, không ai bỏ cuộc. Tinh thần của Lão Thợ Mộc Giang đã lan tỏa, biến sự sợ hãi thành ý chí, biến sự hỗn loạn thành sức mạnh đoàn kết.
Mộ Dung Tuyết, với phong thái lạnh lùng nhưng đầy tình người, không ngừng điều phối, hướng dẫn. Nàng không chỉ là một y giả, nàng còn là một nhà lãnh đạo bẩm sinh của Kỷ Nguyên Nhân Gian này, một người đã học được cách khai thác sức mạnh tiềm ẩn của cộng đồng mà không cần đến bất kỳ thần thông nào. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng như muốn nói: "Tiên sinh thấy đấy, đây chính là những gì người đã dạy chúng con."
Thời gian trôi qua, mưa tạnh dần, nhưng gió vẫn mạnh, và nước sông vẫn còn rất cao. Tuy nhiên, nhờ sự đồng lòng của tất cả mọi người, đoạn đê đã được gia cố vững chắc bằng những thân gỗ quý của Lão Thợ Mộc Giang, bằng bao cát, đá, và bằng chính mồ hôi, nước mắt của người dân. Dòng nước dữ dội cuối cùng cũng được đẩy lùi, khu dân cư phía sau được an toàn. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm đồng loạt vang lên, theo sau là những tiếng reo hò chiến thắng tuy mệt mỏi nhưng đầy tự hào.
Tạ Trần nhìn Lão Thợ Mộc Giang. Ông tiều phu già nua, vóc dáng vạm vỡ giờ đây mệt mỏi rã rời, hai tay ông run rẩy, cả người lấm lem bùn đất. Nhưng ánh mắt ông, không hề có sự tiếc nuối hay đau khổ khi nhìn v�� phía xưởng gỗ đã tan hoang, những thân gỗ quý đã vỡ vụn, mà thay vào đó là sự sáng rực của niềm tự hào và sự nhẹ nhõm. Ông đã mất đi tài sản cả đời, nhưng ông đã cứu được cả một cộng đồng. Đó là sự hy sinh cao cả nhất của một phàm nhân, một sự hy sinh mà ngay cả những tu sĩ truy cầu trường sinh cũng khó lòng làm được.
Hắn khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận luồng nhân quả chuyển động quanh mình. Sự kiện này, tưởng chừng chỉ là một tai nạn thiên nhiên đơn thuần, nhưng lại là một minh chứng hùng hồn cho sự vững bền của "Nhân Đạo". Một kỷ nguyên mới đã được kiến tạo, không phải bởi những vị thần hay tiên nhân, mà bởi chính những con người bình thường, bằng trí tuệ và lòng nhân ái của họ. Và Tạ Trần, người chủ quán sách nhỏ, người gieo hạt mầm "Nhân Đạo", vẫn sẽ ở đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo vĩnh cửu trong dòng chảy vô thường của vạn vật. Hắn tin rằng, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, nhưng con người đã tìm thấy sức mạnh trong chính mình để đối mặt với mọi thử thách.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu tím hồng lên những đám mây còn sót lại, và ánh nắng yếu ớt xuyên qua kẽ mây, Thị Trấn An Bình dần trở lại vẻ yên bình thường ngày. Không khí mát mẻ, trong lành sau cơn mưa lớn, mang theo mùi đất ẩm còn vương vấn. Sau khi mọi việc tạm ổn, Tạ Trần trở về quán sách của mình. Hắn không cần nói nhiều, nhưng sự hiện diện của hắn, ánh mắt của hắn đã nói lên tất cả.
Trong quán sách, Ông Lão Tiều Phu, Cố Tiểu Ngư và Thư Đồng Tiểu An đã ngồi quây quần bên ấm trà nóng. Tiếng ấm trà reo nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng gió thoảng qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc êm đềm. Mùi trà thơm dịu, quyện cùng mùi sách cũ và chút trầm hương nhẹ, mang lại cảm giác ấm cúng, tĩnh tại. Tạ Trần nhẹ nhàng ngồi xuống ghế của mình, nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong cơ thể.
"Hừm... Cái giá của những thân gỗ quý đó," Ông Lão Tiều Phu khẽ hắng giọng, giọng nói chậm rãi, từ tốn như dòng nước chảy qua khe đá, "không bằng một góc của sinh mệnh con người. Nhưng Lão Giang không chút nghĩ ngợi. Thật đáng nể phục." Ông lão đưa chén trà lên môi, ánh mắt tinh anh nhìn về phía Tạ Trần. "Đó chính là bản chất của nhân gian, ngài Tạ Trần à. Khi hiểm nguy cận kề, khi không còn ai để trông cậy, con người sẽ tự mình đứng lên, và đôi khi, họ làm được những điều vĩ đại hơn cả thần tiên."
Cố Tiểu Ngư gật đầu lia lịa, đôi mắt to tròn vẫn còn ánh lên sự xúc động từ những gì vừa chứng kiến. "Đúng vậy ạ! Con nhìn thấy Lão Giang lúc đó, ông ấy cứ như một vị thần vậy, tay vung rìu mà không hề sợ hãi. Nếu ngày xưa có tiên nhân xuất hiện, chắc cũng không thể làm được như vậy."
Thư Đồng Tiểu An, với vẻ mặt đầy nghiêm túc và say mê, khẽ nắm chặt cuốn sách nhỏ trong tay. "Con nghĩ, câu chuyện này còn hay hơn bất kỳ câu chuyện tiên hiệp nào trong sách của tiên sinh! Con muốn ghi lại câu chuyện này! Con sẽ viết thật chi tiết, để sau này những người khác cũng biết được sự dũng cảm của Lão Thợ Mộc Giang, và sự đoàn kết của Thị Trấn An Bình mình."
Tạ Trần nghe những lời của Thư Đồng Tiểu An, nụ cười trên môi hắn càng thêm sâu sắc. Hắn nhìn cậu bé, nhìn Cố Tiểu Ngư, rồi lại nhìn Ông Lão Tiều Phu, ánh mắt lấp lánh sự hài lòng. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và nó đang nảy mầm trong tâm hồn của thế hệ trẻ.
"Bởi vì, đó là câu chuyện có thật," Tạ Trần trầm giọng, lời nói của hắn như một sự khẳng định cuối cùng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách. "Và nó được viết nên bởi chính con người, bằng máu thịt và trái tim. Một câu chuyện vĩ đại hơn mọi thần tích." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thị trấn bắt đầu thắp sáng, vẽ nên một bức tranh bình yên nhưng tràn đầy sức sống.
Hắn đã từng chứng kiến Thiên Đạo suy tàn, chứng kiến vô số tu sĩ "mất người" trên con đường truy cầu trường sinh. Hắn đã từng từ bỏ con đường tiên đạo, chọn cho mình một cuộc sống bình thường, để giữ trọn nhân tính. Và gi�� đây, hắn thấy, sự lựa chọn đó là hoàn toàn đúng đắn. Những vì sao trên bầu trời đêm nay, dù vẫn bao la và chứa đựng vô vàn bí ẩn chưa được khám phá, nhưng không còn là biểu tượng của Thiên Đạo quyền năng. Chúng là những ngọn hải đăng của vũ trụ, mời gọi con người khám phá bằng trí tuệ, bằng sự tò mò, và bằng khát khao hiểu biết vô tận, không phải bằng thần thông hay linh khí.
Tạ Trần khép lại cuốn sách cũ trong tay, một ánh nhìn đầy niềm tin vào tương lai của nhân loại. Dưới ánh trăng, hình bóng gầy gò của hắn in trên nền tường, tĩnh lặng và bình yên. Một kỷ nguyên mới đã được kiến tạo, không phải bởi những vị thần hay tiên nhân, mà bởi chính những con người bình thường, bằng trí tuệ và lòng nhân ái của họ. Và Tạ Trần, người chủ quán sách nhỏ, người gieo hạt mầm 'Nhân Đạo', vẫn sẽ ở đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo vĩnh cửu trong dòng chảy vô thường của vạn vật, chứng kiến câu chuyện vĩ đại của nhân loại được viết tiếp từng ngày, từng giờ.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.