Nhân gian bất tu tiên - Chương 1186: Dịch Bệnh Nhỏ: Trí Tuệ Nhân Gian Và Sức Mạnh Cộng Đồng
Đêm đã khuya, nhưng hành trình của nhân loại, dưới ánh sáng của 'Nhân Đạo', mới chỉ thực sự bắt đầu. Tạ Trần khẽ mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng xuyên qua lớp màn đêm dày đặc, hướng về phía những vì sao lấp lánh như vô vàn hạt mầm tri thức đang chờ được gieo trồng. Hắn không phải là một tiên nhân có thể nhìn thấu tương lai, nhưng trong lòng hắn, một niềm tin vững chắc vào khả năng tự cường của con người đã trở thành ngọn hải đăng soi rọi cả một kỷ nguyên.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp đậu trên mái hiên quán sách An Bình, Tạ Trần đã ngồi vào vị trí quen thuộc bên ô cửa sổ, tay cầm một cuốn sách cũ. Mùi mực, mùi giấy và mùi gỗ mục hòa quyện trong không khí tĩnh mịch của buổi sớm, tạo nên một không gian an yên đến lạ. Gió mát khẽ thổi qua, mang theo hương đất ẩm và chút khói bếp lãng đãng từ những căn nhà mới thức giấc. Từ phía nhà bếp, Cố Tiểu Ngư đang lúi húi chuẩn bị bữa sáng, tiếng bát đũa lạch cạch xen lẫn tiếng ngâm nga nho nhỏ của nàng. Thư Đồng Tiểu An thì đã cần mẫn lau dọn những kệ sách, thân hình gầy gò của cậu bé uyển chuyển giữa những chồng sách cao ngất, đôi mắt thông minh vẫn chăm chú vào từng trang giấy mà cậu vô tình lướt qua.
Thế nhưng, cái vẻ an yên thường nhật ấy hôm nay lại vương một nét trầm tư, như có một đám mây mỏng vừa lướt qua bầu trời trong xanh. Tiếng bước chân trên đường phố An Bình không còn rộn ràng như mọi khi, mà thay vào đó là những tiếng xì xào thì thầm, những cái nhìn lo lắng trao nhau. Tạ Trần, với thính giác nhạy bén của một người đã trải qua bao sóng gió, đã sớm cảm nhận được sự bất thường này. Hắn vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại khẽ nheo lại, lắng nghe từng mảnh tin tức trôi nổi trong không khí.
Cố Tiểu Ngư bưng ra một chén cháo nóng h��i, đặt nhẹ nhàng trước mặt Tạ Trần. Nàng có vẻ mặt bầu bĩnh, đôi mắt to tròn, lanh lợi thường ngày nay lại thoáng vẻ lo âu. Nàng khẽ thở dài, đặt tay lên trán, như muốn xua đi một nỗi niềm vô hình. "Tiên sinh," nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự nặng nề, "Con nghe nói có mấy nhà ở phía Tây làng bị sốt, ho khan. Rồi đến mấy nhà lân cận cũng có người... Liệu có phải là bệnh dịch?" Nàng ngước đôi mắt đầy hoang mang nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời trấn an. Trong tâm trí nàng, hình ảnh những trận dịch bệnh xưa kia vẫn còn in đậm, những ký ức về sự hoảng loạn, về những cái chết không lời giải đáp, về những lời cầu khấn vô vọng trước các vị thần linh lạnh lùng. Thế giới đã thay đổi, Thiên Đạo đã không còn, nhưng nỗi sợ hãi nguyên thủy về bệnh tật vẫn là một phần của nhân gian.
Thư Đồng Tiểu An, đang cố gắng sắp xếp lại một chồng sách cao, cũng ngừng tay, quay lại, đôi mắt toát lên vẻ tò mò pha lẫn lo lắng. "Con thấy mấy người lớn mặt mày lo lắng lắm, nhưng lại không thấy ai đi c��u khấn thần linh như ngày xưa," cậu bé nói, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy sự quan sát. "Họ chỉ kháo nhau đi tìm Mộ Dung cô nương, hoặc đến trạm y tế thôn." Cậu bé có vẻ hơi ngạc nhiên trước sự thay đổi này. Trong tâm trí non nớt của Tiểu An, những câu chuyện về các đạo sĩ dùng phép thuật chữa bệnh, hay những lời cầu nguyện linh nghiệm vẫn là một phần của ký ức xa xăm, nhưng giờ đây, thực tế lại khác hẳn.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, không phát ra một tiếng động nào. Hắn không vội vã trả lời Cố Tiểu Ngư hay Tiểu An, mà ánh mắt hắn quét qua khung cửa sổ, xuyên qua con đường làng vắng vẻ hơn thường lệ, nhìn về phía những mái nhà ngói đỏ ẩn hiện dưới tàng cây cổ thụ. Một nụ cười nhẹ, gần như không thể nhận ra, thoáng hiện trên môi hắn. Đó là một nụ cười của sự thấu hiểu, của sự bình yên nhưng cũng chứa đựng một chút suy tư sâu sắc. Hắn đang quan sát, đang cảm nhận dòng chảy của một kỷ nguyên mới, nơi những hạt mầm 'Nhân Đạo' hắn gieo đã thực sự bén rễ và đơm hoa. Không còn những lời cầu khấn vô vọng, không còn sự hoảng loạn đến mất trí, thay vào đó là một sự tin tưởng vào tri thức, vào chính sức mạnh của con người. Hắn biết, đây là một thử thách, một thử thách đầu tiên mà 'Nhân Đạo' phải đối mặt, không phải từ thế lực siêu nhiên, mà từ chính bản chất vô thường của tự nhiên.
Hắn khẽ nhắm mắt, hình dung về Mộ Dung Tuyết, về những kiến thức mà nàng đã dày công nghiên cứu, về cái tinh thần tận tâm mà nàng đã truyền bá. Hắn tin vào nàng, tin vào cái gọi là "khoa học" mà nàng và những người khác đang xây dựng. Đó không phải là một sự tin tưởng mù quáng, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của trí tuệ và lòng trắc ẩn con người. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và bệnh tật chỉ là một trong số đó. Nhưng giờ đây, nhân loại đã có một con đường mới để đối mặt.
***
Trong cái nắng trưa gay gắt của Thị Trấn An Bình, trạm y tế của thôn trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý. Không còn là một căn nhà tranh tồi tàn với vài bài thuốc truyền miệng, nơi đây đã được xây dựng khang trang, sạch sẽ, với những dụng cụ y tế đơn giản nhưng hiệu quả, được phát triển dựa trên những nguyên lý khoa học mà Mộ Dung Tuyết và đội ngũ của nàng đã dày công nghiên cứu. Mùi thảo dược nồng nặc lan tỏa trong không khí, xoa dịu phần nào sự lo lắng của những người bệnh và người nhà.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc thanh lịch, dáng người dịu dàng nhưng khí chất lại toát lên vẻ kiên định đến lạ, đang đứng giữa trạm y tế, chỉ đạo công việc một cách rành mạch và hiệu quả. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh, đôi mắt tuy có chút mệt mỏi nhưng vẫn ánh lên sự tận tâm và quyết đoán. Nàng đã không còn là một tiên tử chỉ biết dùng linh khí để chữa bệnh, mà đã trở thành một y giả thực thụ, một nhà khoa học tiên phong của kỷ nguyên mới.
"Tất cả phải tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc vệ sinh," giọng nàng tuy không lớn nhưng đủ sức xuyên thấu mọi lo âu, "Rửa tay thường xuyên bằng xà phòng, cách ly người bệnh trong các phòng riêng biệt, và đảm bảo thông khí đầy đủ cho mọi khu vực. Bệnh này không đáng sợ nếu chúng ta biết cách phòng ngừa và chữa trị đúng cách." Nàng chỉ tay về phía một y sĩ trẻ đang bối rối trước một chồng tài liệu. "Kiến thức là vũ khí sắc bén nhất của chúng ta. Hãy đọc kỹ những ghi chép về triệu chứng và phác đồ điều trị đã được tổng hợp. Không ai được hoảng loạn, mà phải giữ vững lý trí và lòng nhân ái."
Một y sĩ trẻ tuổi, khuôn mặt vẫn còn non nớt nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, gật đầu lia lịa. "Nhờ có những bài giảng của cô Mộ Dung, chúng con đã hiểu rõ hơn về cách cơ thể người vận hành và cách vi khuẩn lây lan. Con tin chúng ta sẽ vượt qua!" Lời của anh ta không chỉ là sự tin tưởng vào Mộ Dung Tuyết, mà còn là sự tin tưởng vào chính những kiến thức mà họ đã học được, vào cái sức mạnh của lý trí và khoa học. Không còn sự phụ thuộc vào những lời giải thích huyền bí, mà thay vào đó là sự tìm tòi, nghiên cứu, và hiểu biết sâu sắc về thế giới tự nhiên.
Mộ Dung Tuyết khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi trong hoàn cảnh căng thẳng này, rồi nhanh chóng quay lại với công việc. Nàng đi từng giường bệnh, tỉ mỉ kiểm tra từng bệnh nhân, lắng nghe tiếng ho nhẹ, đo nhiệt độ, ghi chép cẩn thận các triệu chứng và điều chỉnh phác đồ điều trị. Mỗi cử chỉ của nàng đều toát lên sự chuyên nghiệp và lòng trắc ẩn. Nàng không dùng linh khí để xua tan bệnh tật như một thần thông, mà nàng dùng tri thức, dùng sự kiên nhẫn và lòng tận tụy. Nàng giảng giải cho người nhà bệnh nhân về tầm quan trọng của việc cách ly, về chế độ ăn uống, về những loại thảo dược địa phương có tác dụng hỗ trợ.
Trong không khí căng thẳng nhưng đầy trật tự ấy, không có bất kỳ dấu hiệu nào của mê tín dị đoan hay cầu viện phép thuật. Người dân đến trạm y tế không mang theo hương khói, không mang theo lễ vật cúng bái, mà họ mang theo sự tin tưởng vào y học, vào Mộ Dung Tuyết, và vào chính cộng đồng của mình. Họ đã học được rằng, sức khỏe không phải là điều được ban tặng bởi thần linh, mà là kết quả của sự hiểu biết, của vệ sinh, và của sự chăm sóc. Nỗi buồn trên khuôn mặt họ là nỗi buồn của sự lo lắng cho người thân, chứ không phải là sự tuyệt vọng của những kẻ bị bỏ rơi.
Mộ Dung Tuyết nhớ lại những ngày xưa, khi Thiên Đạo còn thịnh, khi các tu sĩ được coi là những vị cứu tinh. Một trận dịch bệnh nhỏ cũng có thể gây ra sự hoảng loạn tột độ, đẩy con người vào vòng xoáy của mê tín và sợ hãi. Nhưng giờ đây, trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, mọi thứ đã khác. Con người đã tự đứng lên, tự tìm kiếm con đường của riêng mình. Cái nhìn thấu suốt của Tạ Trần về "nhân quả", về việc con người phải tự chịu trách nhiệm cho hành động và số phận của mình, đã thấm sâu vào lòng người. Nàng tin rằng, dù có bao nhiêu thử thách, nhân loại sẽ luôn tìm được lối đi, miễn là họ giữ vững lý trí và lòng nhân ái.
***
Khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời An Bình, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu cùng nhau dạo bước trên những con phố quen thuộc. Mùi đất ẩm sau một ngày nắng gắt, hòa với mùi khói bếp ấm nồng từ các căn nhà đang chuẩn bị bữa tối, tạo nên một bức tranh thôn quê bình dị. Tiếng nói chuyện của người dân vẫn còn đó, tiếng rao hàng của vài gánh hàng rong còn sót lại cũng văng vẳng, nhưng nhịp điệu chung của thị trấn đã trở nên chậm rãi, trầm lắng hơn.
Tuy nhiên, điều khiến Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu cảm thấy mãn nguyện lại không phải là sự tĩnh lặng, mà là sự đồng lòng. Từ đầu con hẻm nhỏ, một nhóm người dân đang miệt mài lau dọn, quét tước, đảm bảo vệ sinh cho từng ngóc ngách. Ánh mắt họ không hề có sự than vãn, chỉ có sự tập trung và trách nhiệm. Ở một góc phố khác, vài người phụ nữ đang cẩn thận bưng những bát cháo nóng hổi, những ấm nước lá thơm tho đến những căn nhà đang có người bệnh cách ly. Họ không ngại nguy hiểm, không sợ lây nhiễm, chỉ đơn giản là muốn sẻ chia và giúp đỡ. Đây không phải là sự giúp đỡ vì nghĩa vụ, mà là sự giúp đỡ xuất phát từ tận đáy lòng, từ cái gọi là "tình người".
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh vẫn dõi theo từng cử chỉ của người dân, khẽ thở dài một tiếng, nhưng lần này không phải là thở dài vì lo lắng, mà là thở dài vì sự thấu hiểu và tự hào. "Ngày xưa, mỗi khi có dịch bệnh, dân làng lại hoảng loạn, sợ hãi, đốt hương cầu khấn thần linh, cúng bái đủ kiểu. Mấy ai dám lại gần những nhà có người bệnh? Thậm chí còn có kẻ lợi dụng cơ hội để cướp bóc, giành giật." Ông dừng lại, nhìn Tạ Trần, nụ cười hiền hậu nở trên khuôn mặt khắc khổ. "Giờ thì khác rồi, Tạ Trần. Họ tin vào chính mình, tin vào những người như Mộ Dung Tuyết, tin vào cái gọi là 'khoa học' mà các con vẫn nhắc đến. Họ không còn trông chờ vào một phép màu từ trên trời rơi xuống nữa."
Tạ Trần, với vẻ mặt bình tĩnh thường lệ, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy ẩn chứa sự hài lòng sâu sắc. "Con người, khi tìm thấy sức mạnh nội tại, sẽ không còn cần đến những thứ bên ngoài nữa," hắn nhẹ nhàng đáp, giọng nói trầm ấm như dòng suối chảy qua đá. "Cái gọi là 'sức mạnh nội tại' ấy, không phải là linh khí hay thần thông, mà là lý trí, là lòng trắc ẩn, là sự đoàn kết. Đó là những giá trị mà Thiên Đạo không thể ban cho, nhưng cũng không thể tước đoạt." Hắn đưa mắt nhìn một nhóm người dân đang lau dọn một con hẻm nhỏ, ánh mắt đầy sự tin tưởng. Họ không biết rằng, những hành động nhỏ bé của họ, những sự sẻ chia giản dị ấy, lại chính là những viên gạch vững chắc đang xây dựng nên một kỷ nguyên vĩ đại.
Ông Lão Tiều Phu gật đầu, râu tóc bạc phơ khẽ rung rinh trong gió chiều. "Đúng vậy. Cái 'Nhân Đạo' mà ngươi gieo mầm đã bén rễ sâu sắc. Ta thấy nó trong ánh mắt của những người đang làm việc, trong sự lo lắng chân thành của Cố Tiểu Ngư, trong sự tò mò ham học hỏi của Tiểu An, và trong cả cái vẻ kiên định của Mộ Dung Tuyết." Ông Lão Tiều Phu nhìn xa xăm về phía những ngọn núi mờ ảo trong ánh hoàng hôn, nơi một thời là lãnh địa của các tiên môn. "Ngày xưa, họ muốn thành tiên để có sức mạnh vượt lên trên phàm trần. Giờ đây, họ đang tự mình vượt lên trên những giới hạn của chính mình, bằng cái cách bình thường nhất."
Tạ Trần chỉ lặng lẽ lắng nghe, ánh mắt vẫn dõi theo những cảnh tượng đời thường nhưng đầy ý nghĩa ấy. Hắn không cần lời khen ngợi, cũng không cần sự công nhận. Hắn chỉ cần nhìn thấy những hạt giống "sống một đời bình thường" của mình đang nảy nở, tạo nên một xã hội mà con người không còn bị ràng buộc bởi số phận an bài hay những lời nguyền của Thiên Đạo. Đây chính là mục tiêu cuối cùng của hắn, một phàm nhân không tu hành, một người chỉ tin vào sức mạnh của nhân tính.
***
Đêm đã khuya, ánh trăng thanh khiết và gió mát lùa vào quán sách An Bình, mang theo sự tĩnh mịch sau một ngày đầy biến động. Ngọn đèn leo lét trên bàn sách của Tạ Trần, như một ngọn hải đăng nhỏ trong màn đêm bao la. Hắn ngồi đó, một mình giữa những chồng sách cao ngất, khẽ khép lại cuốn sách cũ đang đọc dở. Cả thị trấn đã chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng hắn, một cảm giác bình yên và tự hào sâu sắc đang dâng trào.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, phá vỡ sự yên lặng. Tạ Trần khẽ nhướng mày, biết rằng người đến là ai. Cánh cửa m�� ra, Mộ Dung Tuyết bước vào, mang theo mùi thảo dược thoang thoảng và một nụ cười nhẹ nhõm trên môi. Gương mặt nàng tuy vẫn còn chút mệt mỏi, nhưng đôi mắt đã ánh lên sự thanh thản và niềm vui chiến thắng.
"Tiên sinh," nàng khẽ nói, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng giờ đây chứa đựng sự tự tin của một người vừa hoàn thành trọng trách lớn. "Dịch bệnh đã qua. Những ca bệnh cuối cùng cũng đã hồi phục hoàn toàn. Không có ai phải chịu cảnh tử biệt, cũng không có sự hoảng loạn nào xảy ra." Nàng bước đến bên bàn, tự rót cho mình một chén trà nguội, rồi ngồi xuống đối diện Tạ Trần. "Nhờ những nguyên tắc mà người đã từng nhắc đến, về sự tự cường của con người, về giá trị của tri thức và vệ sinh, chúng con đã không hoảng loạn. Nhờ khoa học và sự đoàn kết của người dân, chúng con đã vượt qua."
Nàng ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự biết ơn và tôn kính. "Ngày trước, chúng con chỉ biết dùng linh khí, dùng thần thông. Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo, nhưng chúng con vẫn mù quáng tin vào con đường tu tiên. Chính người đã cho chúng con thấy, đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Chính người đã dạy chúng con rằng, sức mạnh lớn nhất không nằm ở phép thuật, mà nằm ở trí tuệ và trái tim của con người." Nàng dừng lại một chút, như để cho những lời nói ấy thấm sâu vào không gian tĩnh lặng. "Nếu không có những hạt mầm tư tưởng mà người đã gieo, có lẽ chúng con đã lại chìm vào sự sợ hãi và mê tín, như bao thế hệ trước."
Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười nhẹ vẫn vương trên môi. "Đó là sức mạnh của các người, Mộ Dung cô nương, không phải của ta. Ta chỉ là người kể một câu chuyện mà thôi, một câu chuyện về bản chất của con người. Chính các người đã chọn tin vào câu chuyện ấy, và biến nó thành hiện thực." Hắn đưa tay chạm nhẹ vào một trang giấy trắng tinh, như muốn nói rằng, câu chuyện của nhân loại vẫn còn đang được viết tiếp.
Mộ Dung Tuyết khẽ cười, một nụ cười đầy ý nghĩa. "Nhưng câu chuyện ấy đã trở thành kim chỉ nam cho cả một kỷ nguyên, tiên sinh ạ. Nó định hình cách chúng con sống, cách chúng con đối mặt với thử thách, và cách chúng con kiến tạo tương lai." Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, một bầu trời không còn bị che phủ bởi những chấp niệm của Thiên Đạo suy tàn, mà thay vào đó là sự bao la, vô tận của vũ trụ. "Sự thành công trong việc đối phó với dịch bệnh bằng khoa học và lòng nhân ái cho thấy Kỷ Nguyên Nhân Gian đã đạt đến một trình độ tự chủ cao, có thể đối mặt với các thách thức tự nhiên mà không cần thần thông. Đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng nó mở ra khả năng giải quyết các vấn đề phức tạp hơn trong tương lai."
Tạ Trần khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm dõi theo những vì sao xa xăm. Hắn biết, lời nhận xét của Mộ Dung Tuyết là hoàn toàn đúng. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Hành trình của nhân loại, dưới ánh sáng của 'Nhân Đạo', mới chỉ thực sự bắt đầu. Những vì sao kia, những hành tinh xa xôi kia, hay những bí mật sâu kín của tự nhiên, tất cả đều đang chờ đợi trí tuệ và trái tim con người khám phá, không phải bằng thần thông hay linh khí, mà bằng khoa học, bằng sự tò mò, và bằng khát khao hiểu biết vô tận.
Hắn khép lại cuốn sách, một ánh nhìn đầy niềm tin vào tương lai của nhân loại. Dưới ánh trăng, hình bóng gầy gò của hắn in trên nền tường, tĩnh lặng và bình yên. Một kỷ nguyên mới đã được kiến tạo, không phải bởi những vị thần hay tiên nhân, mà bởi chính những con người bình thường, bằng trí tuệ và lòng nhân ái của họ. Và Tạ Trần, người chủ quán sách nhỏ, người gieo hạt mầm 'Nhân Đạo', vẫn sẽ ở đó, lặng lẽ quan sát, như một điểm neo vĩnh cửu trong dòng chảy vô thường của vạn vật.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.