Nhân gian bất tu tiên - Chương 1180: Hạt Giống Của Bình Minh: Thách Thức Và Trưởng Thành Của Thế Hệ Mới
Ánh trăng đã lùi xa, nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ trải vàng trên những mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình. Tiếng dế đêm đã im bặt, thay vào đó là tiếng chim hót ríu rít từ những tán cây cổ thụ trước cửa quán sách, hân hoan chào đón một ngày mới. Tiếng suối chảy róc rách không xa, vẫn đều đặn như một bản nhạc nền vĩnh cửu, hòa cùng nhịp sống bình dị của trấn nhỏ. Mùi giấy cũ thoang thoảng, mùi mực mới từ những trang sách chưa khô, và hương trà thanh dịu từ chén trà của Ông Lão Tiều Phu đặt trên bàn, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng mà ấm áp, tựa hồ không có gì có thể phá vỡ.
Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của hắn nép mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo và suy tư của hắn đang lật giở từng trang của một quyển Cổ Thư mục nát, nhan đề 'Vô Vi Chi Đạo', tựa như đang tìm kiếm điều gì đó đã được viết từ ngàn xưa, hay chỉ đơn giản là tìm thấy sự đồng điệu trong từng câu chữ. Hắn không có v��� cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khí chất trầm tĩnh và sự thấu suốt nhân tâm lại khiến hắn trở nên đặc biệt. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng làm nổi bật vẻ thư sinh thanh nhã.
Đối diện hắn, Ông Lão Tiều Phu, với dáng người gầy gò, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang nhâm nhi chén trà, ánh mắt tinh anh lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng sớm đang len lỏi qua khe cửa, vẽ thành những vệt sáng vàng trên nền đất. Nụ cười hiền hậu thường trực trên môi lão hôm nay có vẻ đượm chút suy tư. Lão không nói gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự tĩnh mịch của buổi sớm, như thể đang lắng nghe những câu chuyện mà gió mang tới từ xa xăm.
Tiểu Đường, khuôn mặt tròn trịa, mập mạp và hiền lành, đang cẩn thận lau dọn từng kệ sách, tay thoăn thoắt nhưng đôi mắt không ngừng liếc nhìn Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, dường như muốn nắm bắt mọi biến động nhỏ nhất trong bầu không khí yên tĩnh này. Cô bé không nói gì, nhưng sự hiện diện của cô bé mang lại một chút sống động, một chút ngây thơ cho không gian cổ kính.
Bỗng nhiên, một người đưa tin trẻ tuổi, hớt hải chạy vào quán, phá vỡ sự tĩnh lặng. Hắn ta, còn khá trẻ, mặc trang phục gọn gàng của người truyền tin Thành Vô Song, trên tay cầm một vật thể lấp lánh như ngọc thạch, đó là một 'tinh đồ truyền âm' – một thiết bị công nghệ mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian, có khả năng hiển thị hình ảnh và giọng nói từ xa. Khuôn mặt hắn tái nhợt, ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
"Tiên sinh Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu, có tin khẩn từ làng chài Lạc Thủy!" người đưa tin thở hổn hển, giọng nói gấp gáp.
Tạ Trần khẽ nhướng mày, đặt quyển sách xuống. Ông Lão Tiều Phu quay đầu lại, ánh mắt tinh anh của lão lộ rõ vẻ quan tâm. Tiểu Đường ngừng lau dọn, đôi mắt to tròn mở to nhìn người đưa tin.
Người đưa tin kích hoạt 'tinh đồ truyền âm'. Một luồng sáng xanh biếc phát ra, và trên không trung quán sách hiện lên một hình ảnh ba chiều sống động: một dòng sông trước đây trong xanh như ngọc bích, giờ ��ây đã chuyển sang màu đục ngầu, những vệt dầu loang lổ và những mảnh vỡ khoáng chất nổi lềnh bềnh. Kèm theo đó là tiếng khóc than của người dân, tiếng cá chết nổi trắng bờ, và hình ảnh những người tiều tụy, đôi mắt tuyệt vọng nhìn vào dòng nước đã từng là nguồn sống của họ.
"Đây là sông Lạc Thủy, nơi làng chài Lạc Thủy sinh sống. Hoạt động khai thác Tinh Thạch Thủy Tinh ở thượng nguồn, do Lâm Phong đại sư phụ trách, đã gây ra ô nhiễm nghiêm trọng..." người đưa tin giải thích, giọng điệu đầy ái ngại.
Tiểu Đường nhìn cảnh tượng ấy, đôi mắt ngây thơ của cô bé ngấn lệ. Cô bé ôm chặt lấy túi bánh kẹo tự làm thường ngày vẫn mang theo, giọng nói đầy lo lắng, run rẩy: "Anh Tạ Trần ơi, vậy người dân làng chài sẽ phải làm sao đây? Họ sống nhờ vào con sông đó mà!"
Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng gương mặt hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vốn có. Hắn nhìn vào hình ảnh dòng sông đang chịu nạn, nhìn vào những gương mặt đau khổ của người dân. "Mỗi bước tiến của nhân loại đều mang theo cái bóng của nó. V��n đề không phải là có hay không có thách thức, mà là cách chúng ta đối mặt." Hắn nói, giọng trầm mặc, mang theo một chút triết lý sâu xa. Ánh mắt hắn lướt qua những dòng chữ 'Vô Vi Chi Đạo' trên trang sách, tựa như đang tìm kiếm câu trả lời cho hiện thực phức tạp này. Hắn hiểu rõ rằng, sự phát triển của một xã hội, dù có được xây dựng trên những giá trị nhân văn đến mấy, cũng không thể tránh khỏi những va vấp, những hệ lụy không lường trước. Cái giá của sự tiện nghi, của tri thức mới, đôi khi lại là sự tổn hại đến môi trường tự nhiên, đến cuộc sống của những con người yếu thế nhất.
Ông Lão Tiều Phu, với kinh nghiệm sống và trí tuệ uyên thâm, khẽ thở dài, đôi mắt tinh anh của lão ánh lên vẻ xót xa. Lão đặt chén trà xuống, hai bàn tay chai sạn đặt lên đầu gối, giọng nói chậm rãi, từ tốn: "Làng chài ấy là nơi ta từng qua, nước trong vắt đến tận đáy, cá tôm bơi lội tấp nập. Người dân Lạc Thủy chất phác, hiền lành, sống nương tựa vào sông nước. Nghe tin này thật xót xa... Giờ đây, dòng sông không còn trong lành, cu��c sống của họ sẽ ra sao đây?" Lão nhớ lại những lần ghé qua Lạc Thủy trong những chuyến đi tiều phu của mình, những buổi chiều tà ngồi bên bờ sông ngắm hoàng hôn, những nụ cười hồn hậu của người dân chài. Nước là sự sống, là huyết mạch của nhân gian. Khi huyết mạch bị nhiễm độc, thì sự sống cũng đứng trước nguy cơ diệt vong. Cái triết lý giản dị ấy, lão đã thấm thía từ bao đời nay.
Tạ Trần đưa tay khẽ vuốt ve bìa sách cũ, cảm nhận từng vết hằn của thời gian. Trong tâm trí hắn, những mối liên hệ nhân quả bắt đầu hiện rõ. Sự phát triển của Tinh Thạch Thủy Tinh, một nguồn năng lượng mới mang lại ánh sáng và tiện nghi cho Thành Vô Song, lại vô tình trở thành nguyên nhân gây ra bóng tối và sự tuyệt vọng cho làng chài Lạc Thủy. Đây không phải là lỗi của riêng ai, mà là hệ quả tất yếu của một quá trình vận động, một bài học mà nhân loại phải học để trưởng thành. Hắn nhìn Tiểu Đường đang lo lắng, lòng trào dâng một cảm xúc ấm áp. Sự đồng cảm, sự quan tâm chân thành của những người bình thường chính là sức m��nh cốt lõi của Nhân Đạo.
"Mọi sự phát triển đều phải có cái giá của nó, nhưng cái giá ấy không thể là sinh mạng hay tương lai của con người." Tạ Trần lẩm bẩm, không hẳn là nói với ai, mà là đang tự chiêm nghiệm. "Cái cốt lõi của 'Vô Vi Chi Đạo' không phải là không làm gì, mà là làm mọi việc thuận theo tự nhiên, thuận theo đạo lý. Và đạo lý lớn nhất của Nhân Đạo, chính là trân trọng sự sống, trân trọng con người." Hắn ngước mắt nhìn người đưa tin trẻ tuổi, ánh mắt kiên định. "Tin tức này đã được chuyển đến Thành Vô Song rồi chứ?"
"Dạ, tiên sinh. Thư Đồng Tiểu An đã lập tức triệu tập Diễn Đàn 'Nhân Đạo Phát Triển' ngay trong buổi trưa nay. Có lẽ Lâm Phong đại sư cũng sẽ có mặt để trình bày sự việc." Người đưa tin trả lời, giọng nói đã bớt phần run rẩy khi thấy vẻ bình tĩnh của Tạ Trần.
Tạ Trần gật đầu. Hắn tin tưởng vào thế hệ trẻ. Hắn đã gieo những hạt mầm của triết lý Nhân Đạo, và giờ đây, những hạt mầm ấy đã nảy nở thành những cây cổ thụ vững chãi, đủ sức đương đầu v���i giông bão. Sự trưởng thành của Thư Đồng Tiểu An và những người trẻ khác chính là bằng chứng sống động nhất cho di sản vô hình mà hắn đã để lại. Họ không chỉ thừa hưởng tri thức, mà còn thừa hưởng tinh thần trách nhiệm, lòng nhân ái, và khả năng thích nghi không ngừng.
"Cứ để họ tự tìm ra lời giải. Nhân Đạo không phải là một phép tắc cứng nhắc, mà là một con đường luôn mở rộng, luôn học hỏi." Tạ Trần thầm nghĩ, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt. Hắn nhấp một ngụm trà nguội lạnh, vị chát nhẹ vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi, nhưng lại mang theo một chút vị ngọt của hy vọng. Hắn biết, những thách thức như thế này sẽ không phải là lần cuối cùng. Vũ trụ còn vô vàn bí ẩn, nhân loại còn vô vàn vấn đề cần giải quyết. Nhưng với triết lý Nhân Đạo làm kim chỉ nam, hắn tin rằng họ sẽ luôn tìm thấy ánh sáng.
***
Buổi trưa, Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh nắng mặt trời, gió nhẹ thổi qua các cửa sổ lớn của hội trường, mang theo chút hương liệu thanh khiết từ các lò xông hương và mùi sách mới từ thư viện bên cạnh. Trong một hội trường lớn hiện đại, được xây dựng theo kiến trúc mới của Kỷ Nguyên Nhân Gian, âm thanh tranh luận sôi nổi, tiếng vỗ tay tán thành, và cả tiếng xì xào bàn tán của đám đông đang vang vọng. Xen lẫn trong đó là tiếng động cơ nhẹ nhàng của các thiết bị trình chiếu 'ảnh lưu ảnh' tiên tiến, tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, trí tuệ nhưng cũng ẩn chứa sự căng thẳng tiềm tàng từ những ý kiến trái chiều.
Thư Đồng Tiểu An, giờ đây đã không còn là cậu thư đồng ngày xưa. Nàng đứng trên bục giảng, phong thái điềm tĩnh nhưng kiên quyết, toát lên vẻ của một nhà lãnh đạo trẻ tài năng và đầy trách nhiệm. Mái tóc nàng búi cao gọn gàng, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và tập trung. Nàng điều phối Diễn Đàn 'Nhân Đạo Phát Triển' với sự khéo léo và uyển chuyển, đôi khi dùng một câu nói sắc bén để gỡ rối, đôi khi lại dùng một ánh mắt khích lệ để động viên. Nàng mặc một bộ y phục màu xanh nhạt, đơn giản nhưng trang trọng, phản ánh sự giản dị nhưng sâu sắc trong tư tưởng của nàng.
"Thưa các vị đại biểu, các nhà khoa học, và quý vị công dân," giọng nàng vang vọng khắp hội trường, "chúng ta hôm nay tề tựu tại đây không chỉ để tìm kiếm giải pháp cho vấn đề ô nhiễm sông Lạc Thủy, mà còn để khẳng định lại giá trị cốt lõi của Nhân Đạo chúng ta: sự cân bằng giữa phát triển và bảo tồn, giữa tiến bộ và nhân ái."
Lâm Phong, một kỹ sư trẻ đầy tài năng, với mái tóc búi cao gọn gàng và đôi tay có chút chai sạn do làm việc với máy móc, bước lên bục. Ánh mắt anh rực sáng trí tuệ và sự tập trung, nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng và tự trách. Y phục của anh gọn gàng, tiện lợi cho công việc nghiên cứu. Anh kích hoạt thiết bị 'ảnh lưu ảnh' của mình, những hình ảnh về cấu trúc tinh thể lấp lánh của Tinh Thạch Thủy Tinh, quy trình khai thác phức tạp, và những biểu đồ về lợi ích năng lượng mà nó mang lại cho Thành Vô Song liên tục hiện lên.
"Thưa quý vị, tôi là Lâm Phong, người phụ trách dự án khai thác Tinh Thạch Thủy Tinh. Chúng tôi đã đạt được những thành tựu đáng kể trong việc cung cấp năng lượng sạch và hiệu quả cho Thành Vô Song, thúc đẩy sự phát triển công nghiệp và đời sống của người dân," Lâm Phong trình bày, giọng nói rõ ràng, đầy tự tin. "Tuy nhiên, chúng tôi cũng không thể che giấu những sai sót. Trong quá trình thử nghiệm công nghệ mới, hệ thống xử lý nước thải đã không hoạt động như kỳ vọng, dẫn đến việc các cặn khoáng chất và hóa chất độc hại từ quá trình tinh chế Tinh Thạch Thủy Tinh đã rò rỉ ra sông Lạc Thủy, gây ô nhiễm nghiêm trọng đến môi trường nước và ảnh hưởng trực tiếp đến sinh kế của làng chài Lạc Th���y." Anh cúi đầu nhẹ, một hành động thể hiện sự hối lỗi chân thành. "Chúng tôi đã mắc sai lầm trong việc lường trước các hệ quả. Nhưng chúng tôi tin, với sự đồng lòng, chúng ta có thể điều chỉnh công nghệ, khắc phục hậu quả và học hỏi từ sai lầm này."
Sau lời trình bày của Lâm Phong, hội trường trở nên sôi nổi hơn bao giờ hết. Các nhà khoa học, đại diện người dân làng chài, và các học giả luân phiên phát biểu. Một nhà khoa học lão thành giơ tay, giọng nói đầy nghiêm nghị: "Sự phát triển khoa học là cần thiết, nhưng không thể chấp nhận đánh đổi bằng môi trường sống của con người! Chúng ta cần một quy trình khai thác an toàn hơn, bền vững hơn!" Một đại diện của làng chài Lạc Thủy, một người đàn ông khắc khổ với đôi mắt đỏ hoe, đứng dậy, giọng nói nghẹn ngào: "Chúng tôi đã mất đi con sông của mình! Mất đi nguồn sống! Liệu công nghệ có thể trả lại cho chúng tôi những gì đã mất?"
Các ý kiến khác nhau được đưa ra, từ việc tạm dừng hoàn toàn khai thác Tinh Thạch Thủy Tinh cho đến việc đẩy mạnh nghiên cứu các phương pháp xử lý chất thải tiên tiến hơn. Thư Đồng Tiểu An lắng nghe cẩn thận, không bỏ sót một lời nào. Nàng quan sát từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt của người phát biểu, thấu hiểu những lo lắng, những hy vọng và cả những mâu thuẫn ẩn chứa bên trong họ. Nàng biết, đây chính là lúc triết lý Nhân Đạo cần được phát huy tối đa.
Khi cuộc tranh luận dần lắng xuống, Tiểu An lại đứng dậy, ánh mắt nàng quét qua toàn bộ hội trường, toát lên một vẻ kiên định. "Cảm ơn tất cả quý vị đã chia sẻ những ý kiến quý báu. Mọi quan điểm đều đáng được lắng nghe, và mọi lo lắng đều chính đáng." Nàng nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng vô hình. "Sự phát triển không thể đánh đổi bằng sinh mệnh hay môi trường sống của bất kỳ ai. Nhân Đạo của chúng ta đòi hỏi sự cân bằng và trách nhiệm. Chúng ta không thể từ bỏ tiến bộ, bởi vì tiến bộ là bản năng của con người, là động lực để nhân loại vươn tới những chân trời mới. Nhưng chúng ta cũng không thể nhắm mắt làm ngơ trước những hệ quả tiêu cực mà tiến bộ ấy mang lại."
Nàng dừng lại một chút, để lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí mọi người. "Vậy thì, vấn đề không phải là 'có' hay 'không' khai thác Tinh Thạch Thủy Tinh, mà là 'làm thế nào' để khai thác một cách có trách nhiệm, một cách nhân văn. Chúng ta phải tìm ra con đường để cả tiến bộ và sự sống đều được bảo toàn. Điều đó đòi hỏi sự sáng tạo, sự kiên trì, và trên hết, là sự đồng lòng của tất cả chúng ta."
Tiểu An sau đó khéo léo tổng hợp các ý kiến, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc tìm kiếm một giải pháp hài hòa. Nàng đề xuất một kế hoạch hành động cụ thể: thành lập một ủy ban liên ngành bao gồm các nhà khoa học, kỹ sư, đại diện cộng đồng làng chài và các chuyên gia môi trường để nghiên cứu và phát triển một hệ thống xử lý chất thải tiên tiến hơn, đồng thời lập tức triển khai các biện pháp khẩn cấp để làm sạch sông Lạc Thủy và hỗ trợ người dân làng chài ổn định cuộc sống. Kế hoạch này không chỉ tập trung vào việc khắc phục hậu quả mà còn hướng tới việc xây dựng một quy trình khai thác bền vững trong tương lai.
"Chúng ta sẽ không chỉ khắc phục sai lầm, mà còn biến sai lầm này thành một bài học quý giá," Tiểu An kết luận, giọng nói đầy hy vọng. "Một bài học về trách nhiệm, về sự gắn kết, và về khả năng của con người khi cùng nhau đối mặt với thách thức. Đây chính là con đường của Nhân Đạo."
Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường, mạnh mẽ và dứt khoát hơn bao giờ hết. Các nhà khoa học gật đầu tán thành, đại diện làng chài Lạc Thủy tuy vẫn còn nét ưu tư nhưng ánh mắt đã ánh lên tia hy vọng. Lâm Phong, với vẻ mặt nhẹ nhõm, một lần nữa cúi đầu cảm ơn. Diễn đàn kết thúc với sự đồng thuận rõ ràng về một kế hoạch hành động cụ thể, chứng minh rằng thế hệ trẻ của Kỷ Nguyên Nhân Gian không chỉ có trí tuệ mà còn có lòng nhân ái, và khả năng biến khủng hoảng thành cơ hội để phát triển.
***
Chiều tà, hoàng hôn buông xuống, ánh cam đỏ rực rỡ nhuộm màu khung cửa quán sách của Tạ Trần, hắt lên những giá sách gỗ cũ kỹ một vẻ đẹp cổ điển, trầm mặc. Tiếng gió nhẹ xào xạc qua tán cây bồ đề cổ thụ trước cửa quán, như một lời thì thầm của thiên nhiên. Tiếng cười nói xa xa của trẻ con vừa tan học vang vọng trên con đường đá, xen lẫn tiếng nước suối chảy đều đều, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của cuộc sống bình dị. Mùi trầm hương dịu nhẹ từ một lò hương nhỏ trên bàn thoang thoảng, hòa với mùi sách cũ và một chút mùi hoa dại từ vườn, mang lại cảm giác thư thái, an yên.
Tạ Trần, Ông Lão Tiều Phu và Tiểu Đường cùng ngồi trên băng ghế gỗ đặt trước quán sách, ngắm nhìn vẻ đẹp tráng lệ của buổi hoàng hôn. Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận từng hơi thở của không gian, của thời gian. Khi hắn mở mắt ra, trên tay hắn đang cầm một thiết bị 'ảnh lưu ảnh' nhỏ, trên đó hiện lên hình ảnh Thư Đồng Tiểu An đang kết thúc diễn đàn với nụ cười tự tin và ánh mắt kiên định. Từng lời nói của nàng, từng cử chỉ của nàng đều được ghi lại một cách rõ nét, sống động. Hắn đã chứng kiến toàn bộ diễn biến của Diễn Đàn 'Nhân Đạo Phát Triển' thông qua thiết bị này, từ sự lo lắng ban đầu của Lâm Phong, những tranh luận sôi nổi, cho đến lời tổng kết đầy trí tuệ và nhân văn của Tiểu An.
Anh chứng kiến thế hệ trẻ không chỉ giải quyết vấn đề mà còn đề ra những giải pháp sáng tạo, mang tính nhân văn sâu sắc. Họ không chỉ khắc phục sai lầm, mà còn biến sai lầm ấy thành một cơ hội để nhân loại học hỏi, để trưởng thành. Một sự hài lòng sâu sắc lan tỏa trong lòng anh, một cảm giác mãn nguyện tột độ, khi thấy di sản triết lý của mình được tiếp nối và phát triển một cách rực rỡ, không chỉ qua lời nói mà còn qua hành động cụ thể, qua cách họ đối mặt với thực tại. Hắn không cần phải tự mình ra tay, không cần phải dùng đến bất kỳ quyền năng siêu nhiên nào. Chỉ cần gieo hạt mầm niềm tin, và để nhân loại tự mình vươn lên. Đó chính là ý nghĩa thực sự của 'vô vi'.
Ông Lão Tiều Phu, đôi mắt tinh anh của lão dõi theo những đám mây ngũ sắc trên nền trời, khẽ gật gù. Lão quay sang Tạ Trần, nụ cười hiền hậu nở rộ trên khuôn mặt khắc khổ. "Hạt giống đã nảy mầm và đơm hoa kết trái. Họ đã không chỉ tìm thấy con đường của chính mình, mà còn mở ra những con đường mới cho nhân loại." Giọng lão chậm rãi, từ tốn, chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. "Đúng vậy, họ đã thực sự gánh vác được. Đây là điều đáng mừng nhất. Nhân Đạo, cuối cùng cũng đã có người kế thừa xứng đáng, những người không chỉ có trí tuệ mà còn có trái tim." Lão nhớ lại những tháng ngày hoang mang khi Thiên Đạo suy kiệt, khi nhân loại chìm trong sợ hãi và chấp niệm thành tiên. Giờ đây, những bóng ma ấy đã hoàn toàn bị xua tan, thay vào đó là ánh sáng của trí tuệ và lòng nhân ái.
Tiểu Đường, khuôn mặt tròn trịa bừng sáng, vỗ tay vui vẻ, giọng nói trong trẻo như tiếng chim hót: "Vậy là làng chài sẽ không sao nữa rồi! Thư Đồng Tiểu An thật là giỏi! Lâm Phong đại sư cũng thật là đáng nể!" Cô bé không hiểu hết những triết lý sâu xa, nhưng cô bé cảm nhận được sự tốt đẹp, sự an lành đang trở lại. Đối với cô bé, một vấn đề được giải quyết, một cộng đồng được cứu vãn đã là một chiến thắng vĩ đại.
Tạ Tr���n mỉm cười nhẹ, gật đầu. Hắn cảm nhận một sự an yên nội tâm tuyệt đối, một niềm tự hào không lời. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, không phải bằng cách trở thành một vị tiên hay một vị thần, mà bằng cách trở thành một phàm nhân, một người thầy vô danh, gieo mầm cho một kỷ nguyên mới.
Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao đã bắt đầu lấp lánh một cách bí ẩn, vô tận. Những "chân trời mới" mà thế hệ trẻ khao khát vươn tới, không chỉ giới hạn trong việc giải quyết những vấn đề xã hội, mà còn là việc khám phá những bí ẩn chưa được giải đáp của vũ trụ. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những không gian vô tận chờ đợi nhân loại khai phá. Những thách thức hôm nay chỉ là khởi đầu. Sự phát triển khoa học công nghệ trong Kỷ Nguyên Nhân Gian sẽ tiếp tục mang lại những thách thức mới, phức tạp hơn, đòi hỏi triết lý Nhân Đạo phải liên tục thích nghi và đổi mới. Thế hệ trẻ sẽ không chỉ dừng lại ở việc giải quyết vấn đề xã hội mà còn tiếp tục khám phá những 'chân trời mới' của vũ trụ, mở rộng giới hạn của tri thức nhân loại. Tạ Trần sẽ có thể đối mặt với những 'bí ẩn chưa được khám phá' của vũ trụ, không phải bằng sức mạnh tu tiên, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu, mà Nhân Đạo sẽ phải giải quyết trong tương lai xa hơn.
"Họ sẽ tự tìm thấy con đường của mình," Tạ Trần thầm nghĩ, "với triết lý Nhân Đạo làm kim chỉ nam, với sự trân trọng cuộc sống bình thường làm nền tảng." Hắn tin vào nhân loại. Hắn tin vào khả năng của con người. Hắn tin rằng, dù cho vũ trụ có vô vàn bí ẩn, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, nhân loại sẽ luôn tìm thấy ánh sáng, sẽ luôn tìm thấy chính mình, mà không cần đến sự siêu phàm, chỉ cần giữ trọn nhân tính và sống một đời bình thường.
Và hắn, một phàm nhân giữa dòng đời, một chủ quán sách nhỏ, sẽ mãi là một người quan sát thầm lặng, một điểm neo nhân quả, chứng kiến và mỉm cười với di sản vô hình mà mình đã để lại. Trong ánh hoàng hôn thanh bình ấy, một kỷ nguyên mới, đầy hy vọng và tiềm năng, đang thực sự bắt đầu, với những hạt giống của bình minh đã nảy mầm và đơm hoa kết trái rực rỡ.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.