Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1179: Di Sản Vô Hình: Nụ Cười Mãn Nguyện Của Người Thầy Vô Danh

Ánh chiều tà cuối ngày vẫn như một họa sĩ tài ba, dùng những vệt màu vàng cam ấm áp, uộm lên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp cổ kính mà đầy sức sống. Quán sách nhỏ của Tạ Trần, vốn dĩ trầm mặc giữa dòng chảy thời gian, giờ đây như được khoác lên mình tấm áo lụa hoàng hôn, chìm vào một vẻ tĩnh lặng đầy ấm cúng. Hắn ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi đã chứng kiến vô vàn câu chuyện, vô vàn suy tư, ánh đèn dầu leo lét đã được thắp lên từ sớm, hắt lên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm vẫn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự mà không cần đến bất kỳ thần thông nào. Hắn vẫn cầm trên tay một cuốn sách cổ, những trang giấy ố vàng đã nhuốm màu năm tháng, nhưng tâm trí hắn lại không hoàn toàn đắm chìm vào những dòng chữ Hán Việt cổ xưa mà nó chứa đựng. Thay vào đó, ánh mắt hắn khẽ dịch chuyển, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ mun đã bạc màu, nơi thế giới bên ngoài đang cựa mình trong ánh chiều. Mùi giấy cũ, mùi mực thơm thoảng từ những chồng sách xếp ngay ngắn, và mùi thảo dược thoang thoảng từ quầy thuốc đối diện hòa quyện vào không khí, tạo nên một bầu không gian yên bình, cổ kính, tràn ngập tri thức và sự sống giản dị.

Tiếng gió nhẹ từ khung cửa sổ khẽ lùa vào, không còn mang theo cái lạnh lẽo của những tháng ngày Thiên Đạo suy tàn, mà chỉ còn là một làn hơi mát lành, mơn man qua từng trang sách, làm lay động những sợi tóc đen dài của Tạ Trần. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng Tiểu Đường vừa mang đến, vị chát nhẹ của trà hòa cùng hương sen thoang thoảng, một loài hoa mà Tiểu Đường đã tự tay trồng trong sân sau, làm dịu đi những suy tư đang cuộn xoáy trong lòng hắn. Tiểu Đường, giờ đây đã không còn là cô bé con với mái tóc tết bím và chiếc váy lụa đơn sơ, mà đã trở thành một thiếu nữ duyên dáng, với khuôn mặt tròn trịa v�� đôi mắt hiền lành vẫn ánh lên vẻ hoạt bát, đang cẩn thận dọn dẹp các giá sách. Nàng mặc bộ y phục bằng vải bố màu xanh nhạt, đơn giản nhưng sạch sẽ, thỉnh thoảng lại khẽ hát một điệu dân ca nhỏ, du dương và trong trẻo, ca ngợi vẻ đẹp của những dòng sông, những cánh đồng lúa chín vàng, và tình yêu đôi lứa. Giọng hát của nàng, không cần đến pháp lực hay linh khí, vẫn đủ sức lan tỏa một sự bình yên diệu kỳ.

Ngoài kia, ngay trước hiên quán sách, một nhóm người trẻ đang tụ tập. Họ không còn là những kẻ tu sĩ cao ngạo với pháp bào lấp lánh, hay những phàm nhân sợ hãi trước sức mạnh của tiên gia. Thay vào đó, họ là những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống và sự tò mò, với những bộ quần áo giản dị nhưng tinh tươm. Ánh mắt họ đổ dồn về phía Nàng Thơ Mộng Dao, người đang đứng ở trung tâm, tay cầm một cây đàn cầm cổ xưa, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên dây đàn, tạo ra những âm thanh du dương, trầm bổng. Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ đẹp thanh thoát và y phục truyền thống màu trắng tinh khôi, giờ đây đã trở thành một biểu tượng của nền văn hóa mới, nơi nghệ thuật và cảm xúc con người được trân trọng hơn bao giờ hết. Đôi mắt nàng sáng lên vẻ say mê, và từng lời thơ cất lên từ đôi môi nàng không còn là những khúc ca bi tráng về con đường thành tiên, về những cuộc chiến sinh tử giữa ma và tiên, mà là những giai điệu chân thực, chạm đến trái tim người nghe, ca ngợi vẻ đẹp của cuộc sống phàm trần, của những khoảnh khắc bình dị, và sự hài hòa của Nhân Đạo. "Thiên Đạo tan rồi, Nhân Đạo nở hoa, tình người ấm áp, vạn vật giao hòa..." Giọng hát của Mộng Dao trong trẻo, vang vọng trong ánh chiều, như một lời khẳng định cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu.

Tạ Trần, trong khoảnh khắc đó, khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận từng làn gió, từng tiếng hát, từng mùi hương đang bao bọc lấy hắn. Hắn thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm tĩnh như dòng suối chảy qua đá cuội: "Mỗi bài thơ, mỗi nét vẽ, mỗi giai điệu... đều là một phần của Nhân Đạo. Chúng không cần đến linh khí, không cần đến thần thông, nhưng lại có sức mạnh lay động lòng người, nuôi dưỡng tâm hồn. Đó là một sự trọn vẹn mà ta từng tìm kiếm, một sự bình yên mà ta từng ước mong." Hắn mở mắt, nhìn về phía Ông Lão Tiều Phu đang ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ bên cạnh, nhâm nhi chén trà, ánh mắt hiền hòa và nụ cười mãn nguyện thường trực trên gương mặt khắc khổ. Ông Lão Tiều Phu, với bộ râu tóc bạc phơ và cây rìu gỗ cũ kỹ tựa vào tường, khẽ nhếch mép cười, ánh mắt tinh anh nhìn Tạ Trần, như thể đã đọc được suy nghĩ của hắn. "Nhạc hay, thơ đẹp, chẳng cần tiên cảnh cũng đủ làm say lòng người, nhỉ, Tạ công tử?" Giọng nói của lão chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của tháng năm. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi, biểu lộ sự đồng tình sâu sắc. Hắn lặng lẽ thưởng thức buổi biểu diễn, cảm nhận từng hơi thở của cuộc sống đang diễn ra xung quanh, một cuộc sống giản dị nhưng đầy ý nghĩa, không còn bị ám ảnh bởi sự bất tử hay những cuộc tranh giành quyền lực vô tận.

Trong quán sách, Tiểu Đường vẫn cặm cụi với công việc của mình, đôi khi lại liếc nhìn Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi Nàng Thơ Mộng Dao đang biểu diễn. Nàng cảm thấy một niềm vui sướng lan tỏa trong lòng, một niềm vui đơn thuần khi thấy mọi người xung quanh mình đều tìm thấy hạnh phúc trong những điều bình dị nhất. Thế giới đã thay đổi rất nhiều, không còn những trận chiến khốc liệt, không còn những âm mưu thâm độc của các tông môn, không còn nỗi sợ hãi về sự "mất người" khi tu luyện. Mọi thứ dường như đã trở về đúng quỹ đạo của nó, một quỹ đạo do chính con người tự định đoạt. Tạ Trần nhìn Tiểu Đường, nhìn Mộng Dao, nhìn những người trẻ đang lắng nghe thơ ca, và hắn thấy một sự kế thừa, một ngọn lửa hy vọng đang bừng cháy trong kỷ nguyên mới. Ngọn lửa đó không cần đến linh khí để soi sáng, mà nó được thắp lên từ chính những giá trị nhân sinh, từ tình yêu thương, từ sự sáng tạo, và từ khát vọng sống một cuộc đời trọn vẹn. Hắn biết rằng di sản mà hắn đã để lại không phải là những bí kíp tu luyện hay những bảo vật thần kỳ, mà chính là triết lý về Nhân Đạo, về "Vô Vi Chi Đạo", về việc trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống bình thường. Và khi nhìn thấy những gương mặt trẻ trung ấy, hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một sự thanh thản hiếm có.

Mặt trời dần lặn hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo hơi sương mát lạnh và ánh trăng vàng vọt. Các ngọn đèn lồng bắt đầu được thắp sáng dọc theo các con phố của Thị Trấn An Bình, hắt xuống những vệt sáng lung linh trên mặt đường lát đá. Tiếng đàn cầm và tiếng thơ của Nàng Thơ Mộng Dao cũng dần lắng xuống, nhường chỗ cho những tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cười đùa vui vẻ của những người trẻ sau buổi biểu diễn. Họ tản mác ra về, mang theo trong lòng những dư âm ngọt ngào của nghệ thuật, của cuộc sống. Trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn leo lét, hắt lên những bóng hình tĩnh lặng của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu. Tiểu Đường đã hoàn tất công việc dọn dẹp, và nàng nhanh chóng chuẩn bị một bữa tối giản dị với rau củ tươi ngon và một ít cá nướng, hương thơm thoang thoảng lan khắp căn phòng. Không gian yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng dế kêu đêm vọng lại từ vườn sau, và tiếng suối chảy xa xa từ con suối nhỏ cạnh thị trấn.

Tạ Trần đang định gấp cuốn sách lại thì một bóng người quen thuộc xuất hiện ở ngưỡng cửa, thân hình gầy gò, đôi mắt sáng ngời toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô màu xám đã bạc màu. Đó chính là Thư Đồng Tiểu An, giờ đây đã là một trong những trụ cột của Thành Vô Song, không còn là thư đồng nhỏ bé ngày nào mà đã trở thành một nhà lãnh đạo trẻ tuổi, đầy trách nhiệm và lòng biết ơn. Tiểu An bước vào, cúi đầu chào Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu với sự cung kính. "Tiên sinh, Ông Lão Tiều Phu, con đến thăm." Giọng nói của cậu trầm ổn, tự tin, không còn vẻ rụt rè của một đứa trẻ. Trên tay cậu là một bản thảo dày cộp, được buộc cẩn thận bằng một sợi dây gai, gương mặt cậu vừa rạng rỡ vừa có chút băn khoăn. Tiểu Đường, nghe thấy tiếng, vội vàng bưng ra một chén trà nóng khác, đặt trước mặt Tiểu An, ánh mắt nàng dõi theo cậu với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. "Anh Tiểu An đã đến rồi! Để em pha trà cho anh." Nàng vui vẻ nói, rồi lùi về phía sau, lắng nghe cuộc trò chuyện.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ra hiệu cho Tiểu An ngồi xuống chiếc ghế đối diện. "An đã đến rồi. Có chuyện gì mà khiến ngươi phải đích thân đến đây vào giờ này?" Hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự quan tâm. Thư Đồng Tiểu An đặt bản thảo lên bàn, hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu. "Tiên sinh, chúng con đã đi được một chặng đường dài. Thành Vô Song, dưới sự lãnh đạo của thế hệ chúng con, đang phát triển không ngừng. Khoa học phát triển vượt bậc, chúng con đã khám phá ra những nguồn năng lượng mới không cần đến linh khí, xây dựng những công trình vĩ đại, và cải thiện cuộc sống của bách tính lên một tầm cao mới. Nghệ thuật cũng thăng hoa, Mộng Dao và những người trẻ khác đã sáng tạo ra vô vàn tác phẩm khiến lòng người say đắm. Giáo dục được phổ cập đến mọi ngóc ngách của Nhân Gian, tri thức không còn là đặc quyền của riêng ai." Cậu nói với một niềm tự hào không thể che giấu, chỉ vào bản thảo dày cộp kia. "Đây là 'Kế hoạch Phát triển Cộng đồng Nhân Đạo 50 Năm' mà chúng con đã dày công nghiên cứu. Nó là một dự án khổng lồ, kết hợp tất cả các lĩnh vực: khoa học, giáo dục, y tế, nghệ thuật, để nâng cao toàn diện chất lượng sống cho toàn nhân loại."

Tạ Trần lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt đầy nhiệt huyết của Tiểu An. Hắn có thể cảm nhận được sự sôi nổi, sự trưởng thành và tinh thần trách nhiệm to lớn mà thế hệ trẻ này đang gánh vác. Tuy nhiên, khi Tiểu An tiếp tục, giọng nói cậu lại pha chút băn khoăn, một nét lo lắng thoáng qua trên đôi mắt thông minh ấy. "Nhưng tiên sinh... con vẫn lo. Liệu chúng con có đang đánh mất đi 'cái hồn' của Nhân Đạo, cái mà tiên sinh đã dày công vun đắp?" Cậu nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tìm kiếm. "Chúng con phát triển quá nhanh, quá mạnh. Đôi khi, con cảm thấy như chúng con đang bị cuốn vào một vòng xoáy của sự tiến bộ, của những khám phá mới. Làm sao để chúng con có thể duy trì được 'ngọn lửa triết lý' mà tiên sinh đã thắp lên? Làm sao để chúng con không 'mất người' giữa những thành tựu vĩ đại ấy, như những tu sĩ đã từng lạc lối trong con đường thành tiên?"

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ấm áp nhưng cũng đầy sâu sắc. Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn thẳng vào Tiểu An. "Ngươi nói 'cái hồn' là gì, An?" Hắn hỏi lại, giọng trầm tĩnh, không nhanh không chậm. "Là niềm tin vào con người, vào cuộc sống bình thường, vào khả năng tự định đoạt vận mệnh của chính mình. Là việc trân trọng những giá trị nhân sinh, những khoảnh khắc giản dị. Là việc giữ gìn lòng thiện lương, tình yêu thương, và sự đồng cảm. Miễn là những điều ấy còn đó, An, thì mọi sự phát triển đều là kết tinh của nó, là biểu hiện của nó. Khoa học có thể thay đổi cách chúng ta sống, nghệ thuật có thể làm phong phú tâm hồn, nhưng chúng không thể thay đổi bản chất của 'người' nếu chúng ta biết giữ lấy gốc rễ."

Tiểu Đường, đứng từ phía sau, cũng không kìm được mà lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng cũng không kém phần chắc chắn. "Anh Tiểu An đừng lo, tiên sinh đã dạy, 'Vô vi' không phải là không làm gì, mà là làm theo lẽ tự nhiên, không cưỡng cầu. Mọi người đều đang sống theo cách đó mà! Chúng con vẫn yêu thương nhau, vẫn giúp đỡ nhau, vẫn trân trọng từng bữa ăn, từng giấc ngủ, từng câu chuyện kể. Những phát minh mới, những công trình vĩ đại kia, cũng chỉ là để cuộc sống của chúng con bình yên hơn, trọn vẹn hơn mà thôi." Lời nói của Tiểu Đường, tuy giản dị, lại như một lời nhắc nhở mạnh mẽ, khiến Thư Đồng Tiểu An phải suy nghĩ. Cậu nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Tiểu Đường, một tia sáng bừng lên trong đôi mắt. Tạ Trần gật đầu tán thành lời của Tiểu Đường, rồi quay lại với Tiểu An. "Đúng vậy, An. 'Vô vi' không phải là thụ động, mà là thuận theo tự nhiên, thuận theo bản chất của con người. Con đường các ngươi đang đi, chính là sự tiếp nối của con đường ấy. Miễn là các ngươi không quên lý do ban đầu, không quên mục đích cuối cùng là để phục vụ con người, để nâng cao giá trị 'nhân tính', thì dù phát triển đến đâu, các ngươi cũng sẽ không 'mất người'." Hắn nói, giọng nói tuy trầm nhưng lại chứa đựng một sức mạnh nội tại, một sự minh triết sâu sắc.

Thư Đồng Tiểu An cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đi rất nhiều, như trút được gánh nặng trong lòng. Cậu cúi đầu một lần nữa. "Con đã hiểu, tiên sinh. Con cảm ơn người đã chỉ dạy." Cậu tiếp tục trình bày về những chi tiết cụ thể trong bản thảo, về kế hoạch xây dựng một mạng lưới giáo dục toàn diện, về việc phát triển y học để chữa trị những căn bệnh nan y mà tu sĩ ngày xưa cũng khó lòng giải quyết, về những nỗ lực bảo tồn môi trường tự nhiên, và cả những dự định khám phá vũ trụ, không phải để tìm kiếm sự bất tử hay sức mạnh siêu nhiên, mà là để mở rộng tri thức, để hiểu hơn về vị trí của con người trong một vũ trụ rộng lớn. Cậu nói về những cuộc tranh luận nảy lửa trong hội đồng lãnh đạo Thành Vô Song về việc cân bằng giữa các lợi ích khác nhau của các cộng đồng, về việc làm sao để đảm bảo công bằng cho tất cả mọi người, và về việc định hướng phát triển khoa học sao cho không gây ra những vấn đề đạo đức mới. Tạ Trần lắng nghe tất cả, đôi khi đưa ra một vài câu hỏi gợi mở, khiến Tiểu An phải suy nghĩ sâu hơn. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và những "chân trời mới" mà thế hệ trẻ khao khát vươn tới, chắc chắn sẽ mang đến những thách thức chưa từng có. Nhưng Tạ Trần tin tưởng vào khả năng của họ, tin tưởng vào sự hướng dẫn của Nhân Đạo.

Cuộc trò chuyện giữa Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An kéo dài khá lâu, cho đến khi vầng trăng đã lên cao, chiếu rọi ánh bạc xuống con phố đã lên đèn, hứa hẹn một bình minh mới, không chỉ của tri thức mà còn của cả tâm hồn nhân loại. Khi Tiểu An rời đi, mang theo trong lòng niềm tin và sự vững vàng mới, Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu cùng nhau ra sân sau quán sách. Không gian nơi đây yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng gió lùa qua tán cây cổ thụ và tiếng dế kêu đêm. Trời trong vắt, hàng ngàn vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rải trên tấm màn nhung đen của vũ trụ, vô cùng tráng lệ. Họ ngồi đối diện nhau trên hai chiếc ghế tre cũ kỹ, dưới ánh trăng huyền ảo. Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng không phải là một tiếng thở dài của sự lo lắng, mà là của sự suy tư sâu sắc. Hắn thầm nghĩ về những lời của Tiểu An, về tốc độ phát triển chóng mặt của thế giới, về những kế hoạch vĩ mô mà thế hệ trẻ đang ấp ủ. Nhân loại đã đi xa đến vậy, không còn bị trói buộc bởi những xiềng xích của Thiên Đạo hay những ham muốn thành tiên mù quáng.

Ông Lão Tiều Phu khẽ ho khan một tiếng, phá tan sự im lặng kéo dài. Lão nhìn lên bầu trời đầy sao, rồi khẽ nói, giọng nói chậm rãi, từ tốn như dòng nước chảy qua khe đá: "Dòng sông chảy mãi, Tạ công tử. Có lúc cuồn cuộn dữ dội, cuốn trôi mọi vật cản. Có lúc lại êm đềm lặng tờ, phản chiếu vầng trăng. Nhưng bản chất của nó, từ ngàn xưa đến ngàn sau, vẫn là nước. Nó mang sự sống, nó nuôi dưỡng vạn vật." Lão quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ minh triết. "Con người cũng vậy, dù phát triển đến đâu, dù khám phá ra bao nhiêu bí ẩn của vũ trụ, bản chất 'người' vẫn nên là gốc rễ, là kim chỉ nam. Nếu đánh mất bản chất ấy, thì dù có tạo ra được những kỳ tích vĩ đại đến mấy, cũng chỉ là hư không."

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt cũng dõi theo những vì sao xa xăm. "Chính là vậy, Ông Lão Tiều Phu." Hắn nói, giọng trầm tĩnh. "Di sản ta để lại không phải là một công pháp tu luyện tối thượng, không phải là một phép tắc cứng nhắc, mà là một hạt mầm niềm tin vào chính bản thân con người. Nó không phải là thứ có thể nhìn thấy, chạm vào, hay đo đếm được. Nó là một di sản vô hình, nhưng lại có sức mạnh tiềm tàng, cho phép nó tự lớn lên, tự phát triển, tự tìm con đường của mình trong dòng chảy vô thường của thời gian." Hắn lại nhấp một ngụm trà đã nguội lạnh, vị chát nhẹ vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi. "Tiểu An và thế hệ của nó đang làm rất tốt. Chúng đang chứng minh rằng con người không cần dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên để kiến tạo nên một thế giới tốt đẹp. Chúng đang xây dựng một xã hội văn minh, nhân ái, nơi mỗi người đều có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn, và tìm thấy ý nghĩa của riêng mình."

Hai người ngồi lặng lẽ, cùng ngắm sao trời, thỉnh thoảng trao đổi một vài lời, rồi lại chìm vào im lặng chiêm nghiệm. Tạ Trần cảm nhận được một sự mãn nguyện sâu sắc trong lòng, một sự thanh thản hiếm có. Hắn đã thành công. Hắn đã "phá cục", đã giải thoát nhân loại khỏi "chấp niệm" thành tiên, khỏi vòng xoáy "mất người". Kỷ Nguyên Nhân Gian đã thực sự nở hoa. Nhưng trong sâu thẳm tâm trí hắn, một suy nghĩ vẫn âm ỉ như dòng nước ngầm, một sự nhận thức về cái vô hạn, cái vô thường của vũ trụ. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi." Hắn cảm nhận được rằng 'vô vi' không có nghĩa là đứng yên, không có nghĩa là chấp nhận mọi thứ mà không hành động, mà là một hành trình học hỏi và thích nghi không ngừng, một sự vận động liên tục theo lẽ tự nhiên, thuận theo đạo lý của con người. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những chân trời xa xôi mà nhân loại chỉ mới bắt đầu chạm tới.

Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao vẫn lấp lánh một cách bí ẩn, vô tận. Những "chân trời mới" mà thế hệ trẻ khao khát vươn tới, liệu sẽ mang đến những gì? Liệu có những thách thức nào nằm ngoài tầm hiểu biết hiện tại của nhân loại? Liệu họ có đủ sức mạnh, đủ trí tuệ để đối mặt với những bí ẩn vũ trụ chưa được giải đáp, mà không "mất người" như những tu sĩ ngày xưa? Tạ Trần khẽ thở dài một lần nữa, nhưng trên môi hắn lại nở một nụ cười mãn nguyện. "Đó là câu chuyện của thế hệ sau, và họ sẽ tự tìm thấy con đường của mình," hắn thầm nghĩ, "với triết lý Nhân Đạo làm kim chỉ nam, với sự trân trọng cuộc sống bình thường làm nền tảng." Hắn tin vào nhân loại. Hắn tin vào khả năng của con người. Hắn tin rằng, dù cho vũ trụ có vô vàn bí ẩn, dù cho con đường phía trước có gập ghềnh đến đâu, nhân loại sẽ luôn tìm thấy ánh sáng, sẽ luôn tìm thấy chính mình, mà không cần đến sự siêu phàm, chỉ cần giữ trọn nhân tính và sống một đời bình thường. Và hắn, một phàm nhân giữa dòng đời, một chủ quán sách nhỏ, sẽ mãi là một người quan sát thầm lặng, một điểm neo nhân quả, chứng kiến và mỉm cười với di sản vô hình mà mình đã để lại.

Ngoài kia, ánh trăng đã lên cao nhất, chiếu rọi ánh bạc xuống toàn bộ Thị Trấn An Bình, khiến những mái ngói rêu phong trở nên lung linh huyền ảo. Tiếng dế kêu càng rõ hơn, như một bản giao hưởng bất tận của sự sống. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trong quán sách nhỏ của mình, giữa dòng chảy của thời gian, mãn nguyện với cuộc sống bình dị và di sản vô hình mà anh đã để lại cho Kỷ Nguyên Nhân Gian. Hắn đã thực sự trở thành một biểu tượng, một người thầy vô danh, mà không cần đến bất kỳ danh hiệu hay quyền năng nào. Và trong ánh trăng thanh bình ấy, một kỷ nguyên mới, đầy hy vọng và tiềm năng, đang thực sự bắt đầu.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free