Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 117: Chân Tướng Tai Ương: Giải Mã Luân Hồi Nhân Quả

Tàn dư của cơn thịnh nộ vừa qua vẫn còn vương vấn trên Thành Vô Song. Gió đêm lùa qua những ô cửa sổ vỡ vụn, mang theo hơi lạnh lẽo của nước mưa và mùi ẩm mốc của đổ nát. Trong một tiệm thuốc nép mình sâu trong con hẻm khuất, nơi may mắn thoát khỏi sự tàn phá nặng nề nhất, ánh nến leo lét rọi xuống một không gian nhỏ hẹp. Những bóng đổ chập chờn trên vách tường, vẽ nên những hình thù kỳ dị, phản chiếu sự hoang mang trong lòng người.

Tạ Trần ngồi đối diện với Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Thị Trưởng Thành. Thân hình gầy gò của hắn, trong bộ áo vải bố cũ kỹ, dường như càng thêm nhỏ bé giữa sự hỗn loạn và tuyệt vọng. Nhưng khuôn mặt thanh tú ấy, với đôi mắt sâu thẳm, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường, như một hồ nước không gợn sóng giữa giông bão. Dương Quân đứng cách đó không xa, mái tóc đen nhánh có chút rối bời, vẻ tuấn tú thường ngày giờ hằn lên sự hụt hẫng và bối rối. Anh ta vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận sự thật về sự bất lực của mình và của cả tiên môn trước tai ương này.

Trên chiếc bàn trà nhỏ cũ kỹ, một tấm bản đồ Thành Vô Song được trải ra. Những nét vẽ nguệch ngoạc bằng than củi đánh dấu các khu vực bị tàn phá nặng nề, những con đường bị ngập lụt, những công trình đổ nát. Nó như một bức tranh bi thảm của một thành phố từng sầm uất, nay chỉ còn là đống hoang tàn. Không khí nặng nề, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng gạch đá vụn thỉnh thoảng lăn xuống từ những mái nhà đổ nát vọng vào.

Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ sự mệt mỏi, đưa tay day day thái dương. Râu quai nón rậm rạp của ông ta dường như cũng không che giấu được nét u sầu trên gương mặt phong trần. Giọng ông ta trầm hùng, nhưng giờ đây lại pha lẫn sự tuyệt vọng: "Các tiên nhân đã cố gắng hết sức, dùng đủ loại pháp thuật, trận pháp... nhưng vô ích. Thiên tai vẫn cứ cuồng nộ. Giờ đây, chúng ta phải làm gì? Hàng ngàn sinh mạng đã mất, còn rất nhiều người bị thương và mất nhà cửa." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hy vọng mong manh, một tia sáng yếu ớt trong đêm tối.

Thị Trưởng Thành, vị quan lớn béo tốt thường ngày uy nghi, giờ đây cũng tiều tụy không kém. Bộ quan phục sang trọng đã lấm lem bùn đất, khuôn mặt phúc hậu hằn rõ vẻ lo âu. "Thần linh dường như cũng đã bỏ rơi chúng ta," ông ta thở dài, giọng nói thều thào, tựa như hơi tàn. "Không có sự phù hộ của Thiên Đạo, chúng ta phàm nhân làm sao có thể chống lại được sức mạnh của trời đất?"

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và thanh lịch, không ngừng dùng khăn lau sạch những vết máu và bùn đất trên tay. Nàng vừa trở về từ việc cứu chữa những người bị thương, đôi mắt thông minh ẩn chứa một nỗi buồn khó tả, nhưng vẫn kiên định nhìn về phía Tạ Trần. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của y thuật phàm tục trước những vết thương kỳ lạ, và cả sự thất bại của pháp thuật tu tiên. Nàng tin rằng, Tạ Trần, với khả năng thấu hiểu sâu sắc của mình, sẽ có một cái nhìn khác.

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một nỗi ưu tư vô hạn, như thể hắn đang gánh vác cả một gánh nặng của nhân gian. Hắn chậm rãi vươn ngón tay thon dài, chỉ vào một điểm trên bản đồ, nơi một dòng sông chảy qua khu dân cư đông đúc và giờ đây đã nhấn chìm cả một vùng. "Tai ương này không phải là do thần linh bỏ rơi," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng nói trầm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tiệm thuốc, át đi cả tiếng gió rít bên ngoài. "Mà là một sự 'điều chỉnh' sai lầm. Một vết nứt nhỏ đã trở thành một vết rách lớn, không thể dùng sức mạnh đơn thuần để vá lại."

Hắn dừng lại, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng người một, như muốn nhìn thấu tâm can họ. "Nhân quả vốn là một dòng chảy, một sự liên kết vô hình giữa vạn vật, giữa con người với vạn vật, giữa vạn vật với Thiên Đạo. Khi con người khai thác quá mức, khi tu sĩ chỉ mải mê truy cầu sức mạnh mà bỏ quên nhân gian, khi Thiên Đạo ngày càng suy yếu và 'mất người'—đánh mất sự kết nối với nhân gian—những sợi dây nhân quả ấy sẽ bị bóp méo, bị đứt gãy." Tạ Trần không chỉ vào những con đường hay công trình bị phá hủy, mà hắn dùng ngón tay mình lướt qua những vùng đất trống, những khu rừng bị chặt phá trên bản đồ, rồi đến những con sông bị ô nhiễm mà mắt thường không thấy được. Hắn đang chỉ ra những 'nút thắt' vô hình, những điểm mà sự cân bằng nhân quả đã bị phá vỡ. "Sự 'xáo trộn nhân quả' ở Thôn Vân Sơn, sự biến mất của cá biển ở Thôn Vân Thủy, và giờ là cơn đại hồng thủy này ở Thành Vô Song, tất cả đều là những 'phản ứng' của thế giới. Phản ứng dây chuyền của những nhân quả bị phá vỡ."

Mộ Dung Tuyết chăm chú lắng nghe, đôi mắt nàng ánh lên sự suy tư sâu sắc. Bách Lý Hùng cau mày, cố gắng nắm bắt những khái niệm trừu tượng mà Tạ Trần đang nói. Thị Trưởng Thành lộ rõ vẻ hoang mang, những lời lẽ triết lý này quá xa vời so với những gì ông ta quen thuộc.

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn đêm, nhìn về phía hư vô, như thể đang nhìn thấy một bức tranh rộng lớn hơn mà những người khác không thể chạm tới. "Thiên Đạo đang cố gắng 'tự sửa chữa', nhưng cách thức của nó lại quá tàn khốc, quá vô tình. Nó muốn phá hủy tất cả những gì đã bị lệch lạc, để xây dựng lại từ đầu. Nhưng cái giá phải trả... là nhân gian này, là những sinh mạng vô tội này. Và những tu sĩ kia, họ chỉ nhìn thấy 'bề mặt', chỉ muốn dùng sức mạnh của mình để chống lại một 'phản ứng' mà không hiểu được 'nguyên nhân' sâu xa."

Hắn khẽ nhắm mắt lại. Hắn biết, lời nói của hắn đã gieo một hạt mầm trong tâm trí những người phàm tục này, hạt mầm của sự thật và hy vọng. Nhưng hắn cũng biết, điều này sẽ kéo theo sự chú ý lớn hơn từ Thiên Đạo, từ Bạch Vô Thường. Cơn bão này, và những lời hắn vừa nói, không chỉ là một 'kiểm tra', mà còn là một lời thách thức ngầm. Thiên Đạo đang muốn biết, hắn sẽ làm gì. Hắn sẽ đứng về phía nhân gian, hay sẽ chấp nhận sự an bài của định mệnh? Và hắn, một phàm nhân, liệu có thể 'vá trời' theo cách riêng của mình, hay sẽ bị cuốn trôi trong dòng chảy vô thường của thế cuộc? Ánh mắt Tạ Trần sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu đến tận cùng bản chất của Thiên Đạo, và những gợn sóng nhân quả đang cuộn trào trong tương lai.

Ánh trăng, giờ đã xuyên qua ô cửa sổ vỡ, rọi xuống bàn trà, nhuộm bạc tấm bản đồ. Không khí vẫn lạnh lẽo, nhưng trong căn phòng nhỏ, một sự ấm áp vô hình đang dần lan tỏa, đó là sự tin tưởng và một tia hy vọng mới chớm nở. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế trầm tĩnh, không một chút dao động. Hắn không nói thêm, chỉ đợi những lời của mình thấm vào tâm trí những người đang lắng nghe. Dương Quân đứng lặng lẽ, ánh mắt phức tạp, nội tâm đầy mâu thuẫn. Anh ta từng tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của tiên pháp, vào sự uy nghiêm của Thiên Đạo. Nhưng những lời của Tạ Trần, tuy phàm tục, lại mang một sức nặng khó cưỡng, một logic sâu sắc đến mức khiến anh ta phải tự vấn. Anh ta siết chặt nắm đấm, không thể tin rằng lời giải thích lại "phàm tục" đến vậy, nhưng lại không thể phản bác.

"Khi sợi dây nhân quả bị đứt gãy, những hành động nhỏ nhất cũng có thể dẫn đến tai họa khôn lường," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm đạm nhưng mỗi từ thốt ra đều như một tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng sâu xa. "Đây không phải là ngẫu nhiên, mà là một 'lời kiểm tra', một sự tái cân bằng cưỡng bức mà Thiên Đạo đang thực hiện khi nó dần 'mất người'." Hắn lướt ngón tay dọc theo những đường nét trên bản đồ, không phải để vẽ trận pháp mà để liên kết các sự kiện, các mối quan hệ. "Việc chặt phá rừng bừa bãi ở thượng nguồn, việc xả thải bẩn xuống dòng sông, việc xây dựng các công trình trấn yểm không đúng cách, hay thậm chí là sự thờ ơ của con người trước những điều nhỏ nhặt... tất cả đều là những 'nhân' tích lũy, cuối cùng dẫn đến 'quả' là trận đại hồng thủy này."

Mộ Dung Tuyết khẽ đặt bút xuống, đôi mắt nàng ánh lên sự thấu hiểu. "Nhưng... làm sao để 'vá' lại nhân quả? Liệu có phương pháp y thuật nào... hay một loại pháp trận nào có thể đảo ngược được những gì đã xảy ra?" Nàng hỏi, giọng nói dịu dàng nhưng đầy vẻ tha thiết. Nàng, một y sư, luôn tìm kiếm giải pháp chữa trị, nhưng lần này, nàng cảm thấy y thuật của mình quá nhỏ bé.

Tạ Trần lắc đầu nhẹ. "Y thuật chữa lành thể xác, pháp thuật trấn áp bề mặt. Nhưng nhân quả thì khác. Nó ăn sâu vào tận gốc rễ của vạn vật, của tâm hồn con người. Để 'vá' lại nhân quả, không thể chỉ dựa vào sức mạnh bên ngoài." Hắn lấy ra một cuộn giấy trắng từ tay áo, từ tốn trải nó ra trên bàn. Cuộn giấy không có hình vẽ hoa mỹ, mà chỉ là một tờ giấy trắng tinh khôi, tượng trưng cho một khởi đầu mới. "Chúng ta phải bắt đầu từ những điều cơ bản nhất, từ chính con người."

Hắn cầm một cây bút lông, phác thảo sơ đồ mối quan hệ giữa các sự kiện và hậu quả. Hắn vẽ một vòng tròn lớn ở trung tâm, ghi chữ "Nhân Tâm". Từ đó, hắn vẽ ra những mũi tên liên kết đến "Hành Động", "Thiên Nhiên", "Cộng Đồng", "Niềm Tin". "Nguồn gốc của mọi sự đứt gãy nhân quả đều bắt nguồn từ 'Nhân Tâm' lệch lạc. Khi con người chỉ truy cầu lợi ích cá nhân, bỏ quên đạo lý, bỏ quên sự kết nối với thiên nhiên và đồng loại, thì 'hành động' của họ sẽ tạo ra những 'nhân' xấu, dẫn đến 'quả' tai họa."

Bách Lý Hùng gật gù, ánh mắt kiên nghị dần trở nên sáng rõ hơn. "Vậy ý tiên sinh là, chúng ta phải làm gì để sửa chữa nó? Thay đổi 'Nhân Tâm' ư? Đó là một việc khó hơn cả dời núi lấp biển!"

"Không phải dời núi lấp biển," Tạ Trần đáp, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Bách Lý Hùng. "Mà là vun trồng từng hạt mầm nhỏ. Là sự tái thiết lập niềm tin, sự kết nối. Là đoàn kết cộng đồng để cùng nhau khắc phục hậu quả, để hiểu rằng mỗi hành động của cá nhân đều ảnh hưởng đến vận mệnh chung. Là trân trọng thiên nhiên, nguồn cội của sự sống. Là đặt lại những giá trị đã bị lãng quên." Hắn chỉ vào những khu vực bị tàn phá nặng nề trên bản đồ. "Thành Vô Song không thể hồi phục chỉ bằng phép thuật hay sức mạnh. Nó cần sự đồng lòng của con người, cần sự sẻ chia, cần sự hy sinh. Chính những điều đó sẽ tạo nên những 'nhân' mới, những sợi dây nhân quả mới, mạnh mẽ hơn."

Dương Quân vẫn đứng đó, như một bức tượng. Anh ta đã quen với những lời nói cao siêu về đạo pháp, về thiên địa linh khí, về cảnh giới tu luyện. Nhưng Tạ Trần lại đang nói về những thứ quá đỗi b��nh thường: nhân tâm, cộng đồng, niềm tin. Những điều mà các tu sĩ thường coi là "phàm tục", không đáng để bận tâm. Một cảm giác hụt hẫng xen lẫn bối rối dâng lên trong lòng Dương Quân. Anh ta bắt đầu tự hỏi, liệu con đường tu tiên mà mình đang theo đuổi, con đường truy cầu sức mạnh và trường sinh, có thực sự là con đường đúng đắn để cứu vớt nhân gian? Hay nó chỉ đang khiến họ ngày càng xa rời bản chất thực sự của thế giới này, của "nhân quả"? Anh ta siết chặt nắm đấm, sự bối rối biến thành một nỗi đau âm ỉ.

Nửa đêm, tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những bức tường đá xanh kiên cố giờ đây đã nhuốm màu tang thương bởi những vết nứt và rêu phong do cơn bão để lại. Gió đêm thổi mạnh, mang theo hơi ẩm và tiếng lá cây xào xạc, như tiếng than khóc của vạn vật. Ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên cao, đổ bóng một dáng người thanh thoát trong bộ bạch y, ẩn mình giữa những trụ đá đổ nát. Đó là Lăng Nguyệt Tiên Tử.

Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây phủ một lớp sương lạnh lẽo, đôi mắt phượng sắc bén thường ngày nay ánh lên sự băn khoăn và mệt mỏi ẩn sâu. Nàng đã đến đây từ lúc nào không hay, lẳng lặng lắng nghe từng lời của Tạ Trần, từng phản ứng của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Khoảng cách địa lý không thể ngăn cản thính giác của một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, và nàng đã nghe rõ từng lời phân tích của Tạ Trần về "nhân quả bị phá vỡ", về "Thiên Đạo đang tự sửa chữa một cách tàn khốc".

Những gì nàng chứng kiến và nghe được đang làm sụp đổ từng mảnh niềm tin vào con đường tu tiên mà nàng đã theo đuổi bao đời. Nàng từng là người đứng trên đỉnh cao của tu đạo, tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của tiên pháp, vào sự uy nghiêm và công bằng của Thiên Đạo. Nhưng giờ đây, những lời nói của Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, lại vạch trần một sự thật phũ phàng: chính sự truy cầu sức mạnh mù quáng, sự lãng quên nhân gian của tu sĩ, và sự suy yếu của Thiên Đạo đã dẫn đến thảm cảnh này.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ chạm tay vào Nguyệt Quang Trâm cài trên mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng. Ánh sáng bạc dịu nhẹ lóe lên rồi tắt, như một vì sao băng vụt qua bầu trời đêm. Nàng nhắm mắt lại, cảm nhận sự hỗn loạn trong luân hồi nhân quả mà Tạ Trần vừa miêu tả. Không phải là ma khí, không phải là yêu vật, mà là một sự mất cân bằng sâu sắc, một vết thương không thể chữa lành bằng tiên pháp. Một cảm giác lạnh lẽo và bất lực bao trùm lấy nàng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự đổ vỡ của những lý tưởng đã ăn sâu vào tâm hồn.

"Hắn... đang nói về một thứ vượt xa tầm hiểu biết của ta," Lăng Nguyệt Tiên Tử tự nhủ trong nội tâm, giọng nói trong trẻo nhưng giờ đây pha lẫn chút chua xót. "Liệu Thiên Đạo thực sự... đang dùng cách này để 'sửa chữa' những sai lầm mà chính nó đã dung túng, hay là do tu sĩ đã gây ra?" Nàng nhớ lại lời của Tạ Trần: "Thiên Đạo đang cố gắng 'tự sửa chữa', nhưng cách thức của nó lại quá tàn khốc, quá vô tình." Nếu Thiên Đạo thực sự vô tình đến vậy, thì ý nghĩa của việc tu luyện để "thuận theo Thiên Đạo" là gì?

"Nếu tu tiên là để cứu vớt chúng sinh, vậy tại sao ta và đồng môn lại bất lực trước những tai ương 'nhân quả' này?" Nàng lại tự hỏi, một câu hỏi khắc khoải. "Phải chăng ta đã đi nhầm đường? Phải chăng con đường mà Tạ Trần đang chỉ ra, tuy không có phép thuật, không có cảnh giới, lại mới là con đường thực sự để 'vá trời', để cứu vớt nhân gian?" Lời của Tạ Trần về "nhân tâm", về "cộng đồng", về "niềm tin" vang vọng trong tâm trí nàng. Đó là những điều mà các tu sĩ đã bỏ quên từ lâu, khi họ chỉ mải miết truy cầu sức mạnh và sự trường sinh.

Đôi mắt phượng của Lăng Nguyệt Tiên Tử mở ra, nhìn về phía Thành Vô Song đổ nát, rồi lại hướng về phía bầu trời đêm thăm thẳm. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, không phải là để tìm kiếm cơ duyên thành tiên, mà là để tìm kiếm sự thật, tìm kiếm một con đường mới cho chính mình và cho cả nhân gian này. Cuộc khủng hoảng niềm tin đã đạt đến đỉnh điểm, và nàng biết, nàng không thể tiếp tục đứng ngoài quan sát được nữa. Dòng chảy vô thường của thế cuộc đang cuốn đi tất cả, và chỉ có sự thay đổi triệt để mới có thể mang lại một hy vọng mong manh. Những gợn sóng nhân quả mà Tạ Trần vừa vẽ ra, giờ đây nàng cũng cảm nhận được, không phải bằng Nhân Quả Chi Nhãn, mà bằng chính sự rung động từ tận sâu thẳm tâm hồn nàng. Có lẽ, nàng sẽ phải tìm đến Tạ Trần, để hỏi hắn, để hiểu rõ hơn về con đường "nhân đạo" mà hắn đang theo đuổi. Một con đường mà nàng chưa từng nghĩ tới, nhưng có lẽ lại là con đường duy nhất để thoát khỏi vòng luân hồi nhân quả đang bóp nghẹt nhân gian này.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free