Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 116: Đại Họa Khó Lường: Tiên Môn Bất Lực

Màn đêm buông xuống Thôn Vân Sơn, mang theo một nỗi bất an không nói thành lời. Cái lạnh lẽo thấu xương mà Tạ Trần cảm nhận không đến từ gió núi, mà từ một luồng khí tức vô hình, như một lời cảnh báo trầm mặc từ cõi hư vô. Hắn biết, 'Hiện Tượng Mờ Ảo' không phải là sự kiện ngẫu nhiên, mà là một sự 'bóp méo nhân quả' có chủ đích, một đòn giáng tinh vi từ Bạch Vô Thường. Thiên Đạo, sau những lần thất bại trong việc trấn áp hắn bằng thiên tai thô thiển, nay đã thay đổi chiến lược, tấn công vào tận gốc rễ của nhân tính, vào cái gọi là 'con người' mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Ánh mắt Tạ Trần trong bóng đêm sáng lên một cách lạ thường, như thể hắn vừa nhìn thấu một bí mật kinh hoàng, một chân tướng bị che giấu bởi màn sương mờ của vô thường.

Trên ngọn đồi cô tịch, Lăng Nguyệt Tiên Tử siết chặt tay, mi mắt khẽ cụp xuống. Nàng đã chứng kiến sự bất lực của Dương Quân và các tu sĩ, sự khác biệt trong cách tiếp cận của Tạ Trần. Niềm tin vào con đường tu tiên truyền thống, vào Thiên Đạo mà nàng đã kiên định bấy lâu nay, giờ đây như một tòa tháp lung lay trước cơn phong ba của thực tại. Nàng biết, từ khoảnh khắc này, con đường của nàng sẽ không còn giống như trước. Nàng phải tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đang giày vò tâm trí, cho dù điều đó có nghĩa là phải đối mặt với cả sư môn và chính Thiên Đạo. Sự phá vỡ các quy luật nhân quả này, nàng linh cảm, không chỉ là dấu hiệu của sự suy yếu Thiên Đạo, mà còn là một dấu hiệu cho thấy Ma Chủ Cửu U, kẻ thù truyền kiếp, đang lợi dụng sự hỗn loạn để gieo rắc thêm tai ương. Một cuộc chiến không lời, không hình dạng, đang dần hiện hữu, và Tạ Trần, một phàm nhân, lại là tâm điểm của tất cả.

Chỉ vài canh giờ sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp xua tan màn đêm dày đặc, một thảm họa kinh hoàng đã ập xuống. Thành Vô Song, nơi từng là biểu tượng của sự phồn thịnh và bình yên, chìm trong hỗn loạn. Từ phía Cổng Thành Vọng Nguyệt, một cơn bão tố bất thường ập đến, không phải là phong vũ tầm thường mà là một trận cuồng phong mang theo mưa đá đỏ như máu. Từng viên đá lớn bằng nắm tay, nhuộm một màu huyết sắc quỷ dị, trút xuống như thác lũ, đập chan chát vào mái ngói, tường thành, và cả những thân người đang hoảng loạn tháo chạy. Tiếng sấm sét không còn là những tiếng nổ rời rạc mà là một chuỗi rền vang không ngớt, xé toang bầu trời xám xịt, những tia điện xanh tím giật nảy, đánh thẳng vào các đỉnh tháp, các tòa nhà cao tầng, khiến chúng đổ sập trong chốc lát.

Mùi khét của lôi điện cháy xém, mùi đất ẩm bốc lên hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng từ những người dân xấu số. Nước sông Vô Ưu, vốn hiền hòa chảy quanh thành, nay dâng cao cuồn cuộn, nhấn chìm nhiều khu phố thấp trũng, biến chúng thành những dòng chảy xiết, cuốn trôi mọi thứ trên đường đi. Tiếng kêu la thảm thiết của dân chúng, tiếng khóc của trẻ thơ, tiếng đổ vỡ của nhà cửa, tất cả hòa quyện thành một bản bi ca ai oán, vọng khắp Thành Vô Song. Họ chạy tán loạn, không phương hướng, đôi mắt tràn ngập nỗi sợ hãi và tuyệt vọng.

"Trời ơi, tai họa gì thế này?!" Một phụ nữ ôm chặt con, gương mặt lấm lem bùn đất và nước mắt, tuyệt vọng ngửa mặt lên trời gào thét. "Tiên nhân đâu? Sao không ai cứu chúng ta?!"

Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh, đứng khuất sau một góc tường đổ nát gần Cổng Thành Vọng Nguyệt. Làn da trắng nhợt của hắn dường như càng nổi bật hơn trong ánh chớp loang loáng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo đến lạnh lùng, không một chút hoảng loạn. Hắn không nhìn cảnh tượng đổ nát bên ngoài bằng đôi mắt thịt phàm, mà bằng 'Nhân Quả Chi Nhãn' đang vận chuyển trong thâm tâm. Hắn cảm nhận được những luồng nhân quả hỗn loạn đang đan xen và bị phá vỡ một cách tàn nhẫn. Đây không phải là thiên tai đơn thuần, mà là một sự bùng phát của những nút thắt nhân quả đã bị bóp méo, bị dồn nén đến cực điểm. Mỗi tiếng sấm, mỗi hạt mưa đá đều như một giọt nước tràn ly, khiến chuỗi nhân quả vốn đã mong manh nay hoàn toàn đứt gãy.

Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, vừa kịp đến nơi sau khi rời Thôn Vân Sơn, chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng đó. Dung nhan tuyệt mỹ của Lăng Nguyệt Tiên Tử, thường ngày lạnh lùng như băng tuyết, giờ đây lại hiện lên một sự nghiêm trọng hiếm thấy. Nàng vận động linh lực, dùng một tấm màn ánh sáng mỏng manh che chắn cho một nhóm trẻ thơ đang co ro dưới một mái hiên. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua khung cảnh tàn phá, ánh mắt chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã, cũng đang cố gắng giúp đỡ những người dân bị mắc kẹt. Hắn dùng kiếm khí chém nát những khối đá rơi, dùng linh lực nâng đỡ những bức tường sắp sập. Nhưng những nỗ lực của hắn, dù tràn đầy nhiệt huyết, cũng chỉ như muối bỏ biển trước sức tàn phá của cơn đại hồng thủy này. Hắn nhìn cơn mưa đá đỏ như máu, nhìn những tia sét đánh liên tục, gương mặt tuấn tú tràn đầy lo lắng và thất vọng.

"Sư tỷ, đây... đây không phải là thiên kiếp thông thường!" Dương Quân thốt lên, giọng nói đầy run rẩy. "Nó mang theo một sự hỗn loạn chưa từng thấy, như thể... như thể chính Thiên Đạo đang nổi giận!"

Lăng Nguyệt không đáp. Nàng chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt vẫn dõi theo Tạ Trần, người đang đứng lặng lẽ trong bóng tối, như một bức tượng sống. Nàng biết, hắn không hoảng loạn, bởi vì hắn nhìn thấy điều mà họ không thể. Hắn không dùng sức mạnh, bởi vì hắn hiểu rằng sức mạnh phàm tục, hay thậm chí là tiên pháp, đều vô dụng trước một tai ương có nguồn gốc sâu xa hơn thế. Cái lạnh lẽo từ trận bão thấm vào da thịt, nhưng cái lạnh trong tâm hồn Lăng Nguyệt còn buốt giá hơn. Niềm tin của nàng đang bị thử thách đến tột cùng.

Tạ Trần vẫn nhắm mắt, toàn thân chìm vào trạng thái thiền định sâu sắc, mặc cho gió bão gào thét, mưa đá quất vào vách đá phía sau. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn đã mở ra toàn bộ, không ngừng thu nạp và phân tích. Hắn nhìn thấy không chỉ là sự phá hủy vật chất, mà còn là sự xói mòn của niềm tin, sự tan rã của trật tự xã hội, sự đứt gãy của những sợi dây nhân duyên chằng chịt. Cơn bão này không chỉ đánh vào Thành Vô Song, mà còn đánh vào tận tâm can của nhân gian, vào những giá trị mà con người dựa vào để tồn tại. Đây là một 'kiểm tra' tàn khốc, không phải để trừng phạt, mà để phá vỡ, để đẩy con người vào đường cùng, buộc họ phải từ bỏ 'nhân tính', từ bỏ 'nhân quả', và chấp nhận sự an bài của một Thiên Đạo đang dần 'mất người'. Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai, gánh nặng của trách nhiệm khi là 'điểm neo nhân quả', gánh nặng của một người duy nhất nhìn thấu chân tướng trong một thế giới đang chìm đắm trong ảo vọng. Hắn biết, giải pháp sẽ không nằm ở sức mạnh, mà ở sự thấu hiểu và phục hồi.

***

Cơn bão đạt đỉnh điểm vào giữa trưa. Quảng trường trung tâm Thành Vô Song, nơi thường ngày tấp nập những gánh hàng rong và tiếng cười nói, giờ đây biến thành một chiến trường hỗn loạn. Các trưởng lão và đệ tử tinh anh từ các đại tông môn lân cận, bao gồm Thái Huyền Tông hùng mạnh, Ngũ Hành Tông bí ẩn, và cả Bích Lạc Kiếm Tông của Liễu Thanh Phong, đã tập trung tại đây. Họ cố gắng dùng sức mạnh của tiên pháp để trấn áp cơn đại họa.

Liễu Thanh Phong, với vẻ ngoài thanh tú nhưng ánh mắt đầy sự tự phụ, đứng giữa quảng trường, tay cầm thanh kiếm Bích Lạc lấp lánh. Hắn vận dụng linh lực đến cực điểm, giọng nói vang vọng giữa tiếng sấm sét: "Vận dụng Trấn Thiên Lôi Quyết! Không thể để nó tiếp tục phá hoại! Các đệ tử, kết trận!" Hắn cố gắng chỉ huy hàng chục tu sĩ khác thi triển một đại trận pháp, hy vọng dùng sức mạnh tập thể để xua tan mây đen, ngăn chặn mưa đá và lũ lụt.

Hàng loạt linh phù rực sáng được tung ra, pháp khí cổ xưa được kích hoạt, ánh sáng pháp thuật đủ màu sắc rực rỡ một góc trời. Kim sắc của Thái Huyền Tông, lam sắc của Ngũ Hành Tông, bích lục của Bích Lạc Kiếm Tông, tất cả hòa quyện, tạo thành một luồng năng lượng khổng lồ. Tuy nhiên, sức mạnh đó, dù hùng hậu đến mấy, vẫn tỏ ra yếu ớt một cách đáng thương trước sự điên cuồng của thiên tai. Những tia sét vẫn giáng xuống, mưa đá vẫn trút ào ạt, nước lũ vẫn cuốn trôi mọi thứ. Thậm chí, một số pháp thuật còn dường như làm cơn bão thêm điên cuồng, hoặc tạo ra những hệ quả không mong muốn. Một trưởng lão của Ngũ Hành Tông, với mái tóc bạc phơ và bộ đạo bào màu lam nhạt, mặt tái mét, thốt lên trong tuyệt vọng: "Không được! Linh khí hỗn loạn quá, pháp trận không ổn định! Cơn bão này không tuân theo bất kỳ quy luật nào của ngũ hành!"

Lăng Nguyệt Tiên Tử, đứng bên rìa quảng trường, đôi mắt phượng sắc bén của nàng dõi theo từng nỗ lực vô vọng của các đồng đạo. Vẻ mặt nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt chứa đựng sự hoài nghi ngày càng sâu sắc. Nàng đã chứng kiến quá nhiều lần các tu sĩ tự xưng là "tiên nhân", là "cứu tinh của chúng sinh", lại bất lực trước những tai ương thực sự của nhân gian. Những lời giáo huấn về "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử" của sư môn giờ đây nghe thật chói tai, thật phù phiếm. Nàng nhớ lại câu nói của Tạ Trần, về việc Thiên Đạo đang "mất người", và tự hỏi: *Sức mạnh của Thiên Đạo... hay sự mục nát của nó? Thật sự là Thiên Kiếp sao, hay là một tiếng gào thét của thế giới đang hấp hối?* Niềm tin của nàng vào Thiên Đạo, vào con đường tu tiên cao cả, đang dần sụp đổ.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, ánh mắt nhiệt huyết của hắn giờ đã hoàn toàn nhạt đi, thay vào đó là vẻ thất vọng và bất lực tột độ. Hắn đã tận mắt chứng kiến các tiền bối, những người mà hắn luôn ngưỡng mộ, dốc hết sức mình nhưng lại chẳng thể làm gì. Thậm chí, một số pháp thuật còn phản tác dụng, khiến tình hình thêm tồi tệ. Hắn cảm thấy mình như một con kiến nhỏ bé, bất lực giữa cơn đại hồng thủy. Hắn nhìn sang Tạ Trần, người vẫn đứng yên lặng ở một góc khuất, thân hình gầy gò của hắn như một điểm neo vững chãi giữa cơn bão táp. *Phải chăng, tu luyện sức mạnh chỉ là một chấp niệm? Phải chăng, có một con đường khác, một con đường mà chúng ta đã bỏ quên?*

Liễu Thanh Phong thấy pháp trận sắp vỡ, khuôn mặt tuấn tú của hắn vặn vẹo vì tức giận và thất vọng. Hắn gầm lên: "Thiên Đạo bất diệt, chúng sinh bất tử! Kẻ phàm nhân sao hiểu được đại nghĩa? Chúng ta là tu sĩ, là những người được Thiên Đạo chọn lựa! Không thể thất bại!" Hắn dốc hết sức, thanh kiếm Bích Lạc tỏa ra một luồng kiếm khí mạnh mẽ, cố gắng chém nát một tia sét đang giáng xuống, nhưng tia sét chỉ hơi chệch hướng rồi vẫn đánh vào một tòa tháp gần đó, khiến nó đổ sập hoàn toàn, kéo theo tiếng la hét thảm thiết của những người dân đang trú ẩn bên trong.

Tạ Trần vẫn giữ khoảng cách, đôi mắt hắn không bỏ sót một chi tiết nào. Hắn ghi nhớ từng cách thiên tai phản ứng với các phép thuật, từng luồng linh khí hỗn loạn, từng sự đứt gãy của những sợi nhân quả vô hình. Hắn nhận ra rằng, đây không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một sự 'phản ứng' có tính toán. Thiên Đạo, hay đúng hơn là Bạch Vô Thường, đang cố gắng 'dạy' cho hắn một bài học, hoặc có lẽ là một 'cảnh cáo' cuối cùng. Càng dùng sức mạnh để trấn áp, cơn bão càng trở nên hung hãn, bởi vì mỗi pháp thuật được thi triển lại như một vết dao cứa vào một vết thương vốn đã nhức nhối, khiến nó càng thêm trầm trọng. Đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của nhận thức, của sự thấu hiểu. Các tu sĩ đã hoàn toàn lạc lối.

Cơn bão vẫn tiếp diễn, không có dấu hiệu suy yếu. Thành Vô Song đã biến thành một đống đổ nát, những tòa nhà sụp đổ, đường phố ngập nước, và hàng ngàn sinh mạng đã vĩnh viễn nằm lại dưới những tàn tích. Ánh sáng pháp thuật yếu ớt của tu sĩ chỉ càng làm nổi bật lên sự bất lực của họ, và sự vô vọng của nhân gian.

***

Khi màn đêm thứ hai buông xuống Thành Vô Song, cơn bão vẫn không ngừng gào thét. Tiếng mưa đá vẫn đập vào mái nhà, tiếng gió vẫn rít gào như những linh hồn than khóc. Trong một tiệm thuốc đông y cổ kính, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, ánh đèn dầu yếu ớt chập chờn, soi sáng những khuôn mặt mệt mỏi và lo âu. Tiệm thuốc này, vốn được xây dựng kiên cố và nằm ở vị trí cao, đã trở thành nơi trú ẩn tạm thời cho những người may mắn sống sót. Mùi thảo dược nồng nặc hòa lẫn với mùi máu tanh thoang thoảng từ những vết thương, mùi ẩm mốc của nước mưa và mùi khói từ bếp sưởi ấm.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và phong trần, đang tự tay băng bó cho một cậu bé bị thương ở chân. Ánh mắt kiên nghị của hắn giờ đây chứa đầy sự thất vọng và phẫn nộ. Hắn đã chứng kiến sự bất lực của các tu sĩ tại quảng trường trung tâm. Lời hứa về sự bảo hộ của tiên nhân, về khả năng "vá trời lấp biển", giờ đây tan biến như bọt nước.

"Cái gọi là tiên nhân..." Bách Lý Hùng gằn giọng, bàn tay mạnh mẽ nhưng cẩn thận cố định vết thương cho cậu bé. "Rốt cuộc chỉ biết dùng sức mạnh mà không hiểu được lẽ đời sao? Họ chỉ biết phô trương pháp thuật, nhưng lại chẳng thể cứu được bao nhiêu người." Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh sáng pháp thuật vẫn thỉnh thoảng lóe lên một cách yếu ớt, rồi lại chìm vào bóng tối hỗn loạn của cơn bão. "Họ đã quên mất rằng, trước khi là tiên nhân, họ cũng là phàm nhân. Họ đã mất đi cái 'người' trong chính bản thân mình rồi."

Thị Trưởng Thành, một quan chức địa phương béo tốt, với vẻ mặt phúc hậu nhưng giờ đây tràn ngập sự hoảng loạn và bất lực, run rẩy cầm một bát cháo nóng đưa cho một bà lão. Ông ta vốn tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của các tông môn, nhưng những gì diễn ra đã làm sụp đổ mọi niềm tin đó. Ông ta nhìn Tạ Trần, người đang ngồi lặng lẽ ở một góc, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng, khuôn mặt thanh tú vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường. Tạ Trần không làm gì cả, chỉ ngồi đó, lắng nghe, nhưng lại toát ra một thứ khí chất đặc biệt, một sự bình yên đến khó tin giữa cơn hỗn loạn.

"Tạ công tử, ngài đã nhìn thấy điều gì sao?" Thị Trưởng Thành khẽ gọi, giọng nói van nài. "Xin ngài hãy chỉ dẫn! Chúng ta... chúng ta thật sự không biết phải làm gì nữa. Các tiên nhân kia... họ đã cố gắng hết sức nhưng lại chẳng thể thay đổi được gì."

Mộ Dung Tuyết, với vẻ mặt dịu dàng và thanh lịch, đang bận rộn với công việc chữa trị. Nàng dùng những bài thuốc gia truyền, những phương pháp y thuật tinh tế để cứu giúp những người bị thương. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt nàng vẫn kiên định, đầy lòng trắc ẩn. Nàng cũng nhìn về phía Tạ Trần, ánh mắt đầy hy vọng. Nàng đã chứng kiến Tạ Trần giải quyết những vấn đề mà các tu sĩ bó tay, không phải bằng pháp thuật, mà bằng sự thấu hiểu sâu sắc.

Tạ Trần từ từ mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, dưới ánh đèn dầu chập chờn, như chứa đựng cả một đại dương tri thức và sự thấu triệt. Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một nỗi ưu tư vô hạn.

"Đây không phải là một cơn thịnh nộ của trời đất," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng nói trầm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tiệm thuốc, át đi cả tiếng mưa gió bên ngoài. "Đây là một sự 'điều chỉnh' sai lầm. Một vết nứt nhỏ đã trở thành một vết rách lớn, không thể dùng sức mạnh đơn thuần để vá lại."

Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm vào tâm trí của những người đang lắng nghe. "Nhân quả vốn là một dòng chảy, một sự liên kết vô hình giữa vạn vật. Khi con người khai thác quá mức, khi tu sĩ chỉ mải mê truy cầu sức mạnh mà bỏ quên nhân gian, khi Thiên Đạo ngày càng suy yếu và 'mất người', những sợi dây nhân quả ấy sẽ bị bóp méo, bị đứt gãy. Sự 'xáo trộn nhân quả' ở Thôn Vân Sơn, sự biến mất của cá biển ở Thôn Vân Thủy, và giờ là cơn đại hồng thủy này ở Thành Vô Song, tất cả đều là những 'phản ứng' của thế giới. Phản ứng dây chuyền của những nhân quả bị phá vỡ."

Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt xuyên qua màn mưa đá, nhìn về phía hư vô. "Thiên Đạo đang cố gắng 'tự sửa chữa', nhưng cách thức của nó lại quá tàn khốc, quá vô tình. Nó muốn phá hủy tất cả những gì đã bị lệch lạc, để xây dựng lại từ đầu. Nhưng cái giá phải trả... là nhân gian này, là những sinh mạng vô tội này. Và những tu sĩ kia, họ chỉ nhìn thấy 'bề mặt', chỉ muốn dùng sức mạnh của mình để chống lại một 'phản ứng' mà không hiểu được 'nguyên nhân' sâu xa."

Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy hy vọng và mong chờ. Lời nói của hắn, dù triết lý và sâu sắc, lại chạm đến tận cùng bản chất của vấn đề, điều mà những người tu sĩ kia không thể hoặc không muốn nhìn thấy. Họ hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh phàm tục, mà là một người có thể nhìn thấy những điều vượt xa tầm mắt của họ, vượt xa cả tầm hiểu biết của các tiên nhân. Hắn là một 'điểm neo nhân quả', một người có thể 'sửa chữa' những vết nứt, những đứt gãy mà không cần đến phép thuật.

Tạ Trần khẽ nhắm mắt lại. Hắn biết, lời nói của hắn đã gieo một hạt mầm trong tâm trí những người phàm tục này, hạt mầm của sự thật và hy vọng. Nhưng hắn cũng biết, điều này sẽ kéo theo sự chú ý lớn hơn từ Thiên Đạo, từ Bạch Vô Thường. Cơn bão này, và những lời hắn vừa nói, không chỉ là một 'kiểm tra', mà còn là một lời thách thức ngầm. Thiên Đạo đang muốn biết, hắn sẽ làm gì. Hắn sẽ đứng về phía nhân gian, hay sẽ chấp nhận sự an bài của định mệnh? Và hắn, một phàm nhân, liệu có thể 'vá trời' theo cách riêng của mình, hay sẽ bị cuốn trôi trong dòng chảy vô thường của thế cuộc? Ánh mắt Tạ Trần sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu đến tận cùng bản chất của Thiên Đạo, và những gợn sóng nhân quả đang cuộn trào trong tương lai.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free