Nhân gian bất tu tiên - Chương 1168: Khởi Sắc Tài Hoa: Kỷ Nguyên Con Người Khắc Chạm Linh Hồn
Ánh bình minh đầu tiên của một ngày mới không còn vương vấn chút linh khí nào của Thiên Đạo, nhưng lại tràn đầy sức sống của nhân gian. Sau buổi lễ tẩy trần của đêm qua, Thị Trấn An Bình dường như đã trút bỏ được một gánh nặng vô hình, khoác lên mình một vẻ thanh tân, tinh khôi đến lạ. Những tia nắng vàng nhạt đầu tiên, xuyên qua màn sương mỏng còn đọng lại trên mái ngói rêu phong, trải dài trên những con đường lát đá đã mòn vẹt theo năm tháng. Không khí trong lành, mang theo hơi đất ẩm mục và mùi hương thoang thoảng của những bông hoa dại ven đường, quyện lẫn với mùi khói bếp phảng phất từ những căn nhà đã thức giấc.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, khoác trên mình bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, bước đi thong thả trên con phố quen thuộc. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, thường ngày vẫn mang vẻ tĩnh lặng đến vô cùng, nay lại ánh lên một tia sáng thâm thúy, như đang thu trọn mọi biến chuyển của thế gian vào trong đó. Bên cạnh hắn là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò và háo hức, như một mầm cây non đang vươn mình đón ánh dương. Cậu bé, với chiếc áo vải thô đã sờn vai, không ngừng quay đầu nhìn ngó xung quanh, mỗi vật, mỗi cảnh đều khiến cậu bé ngạc nhiên như thể lần đầu tiên được thấy.
"Tiên sinh, tại sao bây giờ mọi người lại thích làm những thứ này đến vậy? Trước đây con chỉ thấy họ nói về tu luyện." Tiểu An hỏi, giọng trong trẻo và hồn nhiên, chỉ tay về phía một nhóm người đang chăm chú uốn nắn những sợi tre, tạo thành những chiếc lồng đèn hình chim phượng vô cùng sống động. Tiếng lách cách của tre va vào nhau, tiếng cười nói nho nhỏ của những người thợ, và tiếng sáo trúc du dương từ một góc phố nào đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc bình yên của buổi sớm.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên. "Bởi vì, Tiểu An, khi ta không còn phải nhìn lên trời, ta sẽ bắt đầu nhìn vào chính đôi tay mình." Hắn chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh như dòng suối chảy qua khe đá. "Khi khát vọng thành tiên đã tan biến, con người ta mới thực sự nhận ra giá trị của những gì mình có thể tạo ra trên mặt đất này. Những đôi tay ấy, không còn bận rộn với việc vận chuyển linh khí, không còn cố gắng phá vỡ cảnh giới, giờ đây được tự do để chạm khắc, để vẽ vời, để xây dựng. Mỗi tác phẩm, dù là một chiếc lồng đèn đơn sơ, một bức tranh phong cảnh mộc mạc, hay một chiếc bàn ghế vững chãi, đều là sự kết tinh của trí tuệ và tâm huyết. Đó không phải là phép thuật của Thiên Đạo, mà là phép thuật của nhân gian."
Họ đi ngang qua một xưởng mộc nhỏ, nơi những người thợ đang tỉ mỉ đục đẽo những khối gỗ sồi lớn. Mùi gỗ mới thơm nồng, quyện với mùi dầu bóng, phảng phất trong không khí. Một người thợ già, với mái tóc bạc phơ và đôi tay chai sần, đang say sưa chạm khắc một bức tượng Quan Âm bằng gỗ. Từng đường nét, từng nếp áo, đều mềm mại và tinh xảo đến kinh ngạc, toát lên vẻ từ bi hiếm thấy. Tạ Trần dừng lại một lát, ánh mắt dõi theo từng nhát đục của người thợ. Trong đôi mắt hắn, đó không chỉ là một bức tượng, mà là cả một tâm hồn đang được gửi gắm vào từng thớ gỗ.
"Nhân quả của sự sáng tạo, Tiểu An, không nằm ở việc nó có thể trường sinh bất lão hay không, mà ở việc nó có thể chạm đến trái tim người khác, truyền lại cho thế hệ sau hay không." Tạ Trần lại nói, như thể đọc được suy nghĩ của cậu bé. "Tượng gỗ này, qua hàng trăm năm, có thể mục nát, nhưng cái đẹp của nó, cái thiện tâm của người thợ, sẽ còn đọng lại trong ký ức của người chiêm ngưỡng, và có thể khơi gợi lên những điều tốt đẹp khác. Đó mới là một loại 'bất tử' khác, bền vững hơn nhiều so với việc tu luyện trường sinh."
Tiểu An gật đầu, dù vẫn còn mơ hồ, nhưng cậu bé cảm nhận được sự sâu sắc trong lời nói của tiên sinh. Cậu bé nhìn những người nông dân đang đẩy những chiếc xe cày được cải tiến, có thêm những bánh răng và cần gạt giúp giảm sức lao động. Tiếng bánh xe nghiến trên đường, tiếng trâu bò kéo cày, và tiếng hò reo của những đứa trẻ chạy theo, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một cuộc sống bình thường, nhưng không hề tầm thường.
Xa hơn một chút, trên một khoảng đất trống, một nhóm người đang tụ tập quanh một vũng nước nhỏ. Họ không phải đang c��u mưa, mà đang dùng những que tre và sợi dây để đo đạc, ghi chép. Một người đàn ông trung niên, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đôi mắt đầy nhiệt huyết, đang giải thích về vòng tuần hoàn của nước, về cách nước bốc hơi, tạo thành mây, rồi rơi xuống thành mưa. Những người khác chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại đặt câu hỏi. Đây là những nhà "khoa học" đầu tiên của kỷ nguyên Nhân Gian, những người không còn tìm kiếm linh khí trong thiên địa, mà tìm kiếm quy luật vận hành của tự nhiên bằng trí óc và sự quan sát của mình.
Tạ Trần quan sát tất cả, lòng dâng lên một cảm giác bình yên sâu sắc. Hắn biết, đây chính là "Nhân Đạo" mà hắn đã âm thầm ươm mầm. Không cần những thần thông quảng đại, không cần những phép tắc khắc nghiệt của Thiên Đạo, con người vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống, vẫn có thể sáng tạo và phát triển theo cách riêng của mình. Sự đa dạng trong các ngành nghề và tri thức được phát triển trong chương này sẽ là nền tảng cho một nền văn minh thịnh vượng, vượt xa những gì Thiên Đạo cũ có thể tưởng tượng. Hắn khẽ gật đầu, nụ cười ẩn hiện trên môi, như một người lái đò đã đưa con thuyền qua sóng gió, giờ đang lặng lẽ nhìn hành khách tự chèo lái đến bến bờ hạnh phúc.
Buổi trưa, cái nắng đã lên cao, rọi thẳng xuống những con phố. Không khí trở nên nóng bức hơn, nhưng sự hăng say lao động của người dân dường như không hề suy giảm. Tạ Trần cùng Tiểu An, giờ đây có thêm Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân, dừng chân trước xưởng rèn của Thợ Rèn Mãnh. Tiếng búa rèn va chạm "cắc, cắc" đều đặn, mạnh mẽ như nhịp đập của một trái tim khổng lồ, vọng ra từ bên trong. Tiếng lửa reo "phì phèo" từ lò nung đỏ rực, và mùi kim loại nung chảy nồng nặc quyện với mùi khói than, mùi mồ hôi đặc trưng của lao động, xộc thẳng vào khứu giác, tạo nên một bản giao hưởng của sức mạnh và sự sáng tạo.
Bên trong xưởng, Thợ Rèn Mãnh, với thân hình vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, mặt mày dính đầy nhọ đen, đang đổ mồ hôi như tắm. Ông ta không còn là người thợ rèn binh khí phục vụ cho tu sĩ, mà là một nghệ nhân của cuộc sống bình thường. Đôi tay chai sần, rắn chắc của ông đang cầm chiếc búa lớn, nện từng nhát dứt khoát lên một lưỡi cày bằng thép đang đỏ rực. Lưỡi cày ấy, không chỉ sắc bén mà còn có những hoa văn tinh xảo được khắc chìm, không phải để trang trí mà để tăng cường độ cứng và giảm ma sát với đất.
"Mãnh lão ca, hôm nay lại có tuyệt phẩm gì đây?" Dương Quân cất tiếng hỏi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, mang theo sự nhiệt huyết của một nhà lãnh đạo đang say mê xây dựng. Hắn, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ẩn chứa sự anh tuấn, luôn tràn đầy lý tưởng về một Nhân Đạo phồn thịnh.
Thợ Rèn Mãnh quay lại, khuôn mặt dính nhọ nhem nở một nụ cười rạng rỡ, để lộ hàm răng trắng bóng. Ông đưa tay quệt ngang trán, những giọt mồ hôi chảy dài, mang theo cả bụi than. "Dương Quân đại nhân! Lăng Nguyệt tiên tử! Cả Tạ Trần tiên sinh nữa! Mọi người đã đến." Ông lão đặt chiếc búa xuống, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi lưỡi cày đang dần nguội. "Ta đang thử nghiệm một hợp kim mới, dùng ba phần sắt, hai phần đồng, và một phần... cát núi lửa đặc biệt. Hy vọng nó sẽ giúp lưỡi cày bền bỉ hơn, nhẹ hơn, để bà con nông dân đỡ vất vả."
Ông ta ngừng lại, nhìn vào lưỡi cày, đôi mắt ánh lên niềm tự hào. "Trước đây, sức mạnh là từ pháp khí. Người ta tranh giành những linh khí cường đại, những binh khí có thể chặt đứt núi sông. Nhưng giờ đây, sức mạnh nằm trong sự tinh xảo của đôi tay, trong trí óc muốn cải thiện cuộc sống, muốn làm cho mọi người được an cư lạc nghiệp. Một lưỡi cày tốt có thể nuôi sống hàng trăm miệng ăn, một cây búa vững chắc có thể dựng xây nên hàng vạn mái nhà. Sức mạnh đó, dù không thể bay lượn trên mây, nhưng lại có thể cắm rễ sâu vào lòng đất, nuôi dưỡng sự sống."
Dương Quân gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự tán đồng. "Đúng vậy! Đây chính là điều chúng ta hướng tới! Sức mạnh của con người, không phải của thần linh. Sự tự chủ, tự lực, không phải sự phụ thuộc vào những điều hư ảo. Con người phải tự tay kiến tạo vận mệnh của mình, không còn chờ đợi Thiên Đạo ban phát."
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, thường ngày vẫn giữ vẻ uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu, giờ đây lại chăm chú quan sát chiếc lưỡi cày. Nàng mặc bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, toát lên vẻ thanh tao nhưng không còn quá xa cách như trước. Nàng khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào bề mặt kim loại vẫn còn hơi ấm, cảm nhận từng đường hoa văn. "Mỗi vết búa đều ẩn chứa linh hồn của người thợ. Mỗi đường khắc đều là một lời thì thầm của tâm huyết. Đây là một loại 'đạo' khác, Mãnh lão ca. Một 'đạo' của sự kiên trì, của sự tinh tế, của sự cống hiến cho đời." Giọng nói của nàng vẫn trong trẻo nhưng không còn lạnh lùng vô cảm, thay vào đó là một sự trân trọng chân thành. Nàng, từ một vị tiên tử quyền uy, giờ đây đang dần trở thành một hiền giả thấu hiểu nhân tình.
Tạ Trần đứng đó, không nói gì, chỉ mỉm cười nhẹ. Hắn nhìn Thợ Rèn Mãnh, nhìn Dương Quân, nhìn Lăng Nguyệt, và cả Tiểu An đang chăm chú quan sát. Trong đôi mắt hắn, hình ảnh của những người thợ rèn, những người nông dân, những người nghiên cứu, những người nghệ sĩ... tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh vĩ đại: bức tranh của Nhân Đạo đang tự mình vươn lên. Hắn biết, việc buông bỏ quá khứ tu tiên đã giải phóng tiềm năng thật sự của nhân loại, mở ra những con đường phát triển mới mà trước đây chưa ai nghĩ đến. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và những gì đang diễn ra trước mắt, chính là những bước đi đầu tiên của hành trình đó.
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, Tạ Trần, Lăng Nguyệt và Dương Quân đã trở về quán sách nhỏ của hắn. Tiểu An, sau một ngày dài với vô vàn điều mới lạ, đã ngủ gật ngon lành trên chồng sách cũ, miệng khẽ mỉm cười như đang mơ một giấc mơ đẹp. Trong quán sách, tiếng lật trang sách khe khẽ của gió, tiếng trà rót nhẹ nhàng vào chén sứ, và tiếng nói chuyện nhỏ đủ nghe, tất cả tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng, tràn ngập sự tri thức và chiêm nghiệm. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu, mùi gỗ đàn hương dịu nhẹ từ chiếc bàn, và thoang thoảng mùi trà mới pha, hòa quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn lồng đã được thắp lên, hắt bóng những kệ sách cao ngất, tạo nên một thế giới riêng, tách biệt khỏi sự ồn ào của phố phường.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, giờ đây không còn là tiên tử mà là một hiền giả, tay nâng chén trà, đôi mắt phượng sắc bén nhưng đã bớt đi vẻ mệt mỏi, thay vào đó là sự suy tư sâu lắng. "Ta từng nghĩ, khi Thiên Đạo suy tàn, thế gian sẽ rơi vào hỗn loạn. Người ta sẽ tranh giành quyền lực, tài nguyên, và tất cả sẽ chìm trong vô vọng. Nhưng nhìn xem, con người lại tìm thấy một con đường khác, đẹp đẽ hơn. Họ không còn tranh giành linh khí, không còn cố gắng thăng cấp, mà lại say mê với những điều bình dị nhất. Họ chạm khắc gỗ, rèn sắt, trồng trọt, nghiên cứu những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại mang lại lợi ích lớn lao cho cộng đồng. Thật sự... vượt ngoài mọi dự liệu của ta." Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự thanh thản hiếm có.
Dương Quân đặt chén trà xuống, vẻ mặt tràn đầy niềm tin và nhiệt huyết. "Đây là 'Nhân Đạo' mà chúng ta hằng mong ước, tiên sinh. Một Nhân Đạo do chính con người tạo nên, từ những giá trị chân thực nhất của họ. Không có Thiên Đạo, nhưng có sự sáng tạo. Không có linh khí, nhưng có trí tuệ. Không có thần thông, nhưng có tình yêu thương và sự đoàn kết. Ta tin rằng, với con đường này, nhân loại sẽ đạt đến một cảnh giới mà ngay cả Thiên Đạo cũng chưa từng nghĩ tới." Hắn nhìn Tạ Trần, ánh mắt rực sáng niềm hy vọng.
Tạ Trần, vẫn giữ vẻ bình thản, nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh tao lan tỏa trong khoang miệng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp thị trấn, vẽ nên những nét chấm phá đầu tiên của một kỷ nguyên mới. "Đạo của con người không cần tìm kiếm trên trời, nó nằm ngay trong từng hơi thở, từng bàn tay, từng ý nghĩ. Nó là dòng suối không ngừng chảy, uốn lượn và tự tìm lấy lối đi của mình. Chỉ cần ta đừng cố gắng định hình nó, đừng cố gắng trói buộc nó vào những quy tắc cứng nhắc, nó sẽ tự hiện hình, tự tìm ra con đường tươi đẹp nhất."
Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một nhận định, mà còn là một lời nhắc nhở, một lời tiên tri. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và chính trí tuệ con người sẽ là chìa khóa để giải mã chúng. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Kỷ Nguyên Nhân Gian, không phải là sự kết thúc của mọi thứ, mà là một khởi đầu vĩ đại cho những điều mới mẻ, cho một nền văn minh thịnh vượng, vượt xa những gì Thiên Đạo cũ có thể tưởng tượng.
Hắn khẽ đặt chén trà xuống, nhìn về phía Tiểu An đang ngủ say, và rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lồng lấp lánh như những vì sao nhỏ trên mặt đất. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, không ngừng nghỉ, không ngừng phát triển, theo một cách mà không ai có thể dự đoán được. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, lặng lẽ chứng kiến từng bước chuyển mình của thế giới, biết rằng hành trình của nhân loại, dù không có tiên, vẫn sẽ tiếp diễn, bền bỉ và đầy ý nghĩa, tựa như dòng suối không ngừng chảy, uốn lượn và tự tìm lấy lối đi của mình, khám phá những bí ẩn mới và khắc chạm nên linh hồn của riêng nó.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.