Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1167: Tàn Tích Cổ Tiên: Lễ Tẩy Trần Của Nhân Gian

Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, khoác lên mình một vẻ trang trọng khác thường. Chỉ vài ngày sau vụ tranh chấp đất đai được giải quyết êm đẹp, một bầu không khí mới đã len lỏi vào từng ngõ ngách, xua đi những u ám của một quá khứ đầy rẫy bất công. Quảng trường trung tâm, nơi thường ngày nhộn nhịp với tiếng rao hàng, tiếng cười đùa của trẻ nhỏ và âm thanh lách cách của gánh hàng rong, nay được dọn dẹp tinh tươm. Những sợi dây lụa đỏ thắm được giăng ngang, những ngọn đèn lồng giấy được treo cao, không phải để mừng hội, mà là để chuẩn bị cho một nghi lễ mang ý nghĩa sâu sắc hơn, một nghi lễ của sự đoạn tuyệt và khởi đầu.

Trên một đài cao tạm thời, được dựng bằng những phiến gỗ sồi chắc chắn, Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thanh thoát và Dương Quân với bộ đạo bào lam nhạt đứng cạnh nhau, ánh mắt cả hai đều chứa đựng sự nghiêm trang nhưng cũng không kém phần hân hoan. Họ không còn là những người tiên phong đơn độc gieo những hạt mầm công lý, mà đã trở thành những người dẫn dắt, được dân chúng tin tưởng và kỳ vọng. Dưới đài, đám đông bắt đầu tề tựu. Từ những con đường nhỏ quanh co, từ những con hẻm hẹp dẫn ra chợ, người dân Thị Trấn An Bình lũ lượt kéo đến, mỗi người mang theo một vẻ tò mò, một chút hoài niệm, và cả một niềm hy vọng mong manh. Tiếng xì xào bàn tán vang vọng khắp quảng trường, như những làn sóng nhỏ va vào nhau, rồi dần lắng xuống khi không khí trang trọng bao trùm.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, đứng nép mình ở một góc khuất dưới bóng cây đại thụ cổ thụ, cùng với Thư Đồng Tiểu An. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, như hồ nước tĩnh lặng phản chiếu vạn vật, lặng lẽ quan sát dòng người. Hắn không có vẻ vội vàng, không có vẻ nóng nảy. Đối với hắn, mọi sự chuyển biến của nhân gian đều tựa như một cuốn sách đang từ từ lật giở từng trang, và hắn chỉ là một độc giả kiên nhẫn, thấu triệt từng con chữ. Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, không ngừng đảo nhìn xung quanh, từ những gương mặt người lớn đầy suy tư đến những vật phẩm cũ kỹ mà họ đang ôm trong tay, chờ đợi một điều gì đó.

Dương Quân, bước lên phía trước một chút, hắng giọng. Giọng nói của hắn, trầm ấm và vang dội, lan tỏa khắp quảng trường, mang theo một sức mạnh thuyết phục lạ thường. "Hỡi những người dân Thị Trấn An Bình, hỡi những người anh em của ta!" Hắn bắt đầu, ánh mắt quét qua từng gương mặt trong đám đông. "Ngày hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây, không phải để tiếc nuối một quá khứ đã qua, cũng không phải để ăn mừng một chiến thắng cụ thể. Mà là để thực hiện một nghi thức, một lời tuyên thệ thầm lặng, mở ra một kỷ nguyên mới cho Nhân Gian chúng ta."

Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này là những tiếng thì thầm đầy hứng thú và mong đợi. "Nghi thức gì vậy?" Một người phụ nữ hỏi nhỏ chồng mình. "Có vẻ là liên quan đến những thứ cũ kỹ mà người ta mang đến." Người chồng đáp.

Dương Quân đợi cho tiếng xì xào lắng xuống, rồi tiếp tục, giọng nói càng thêm trang trọng: "Trong suốt hàng ngàn năm qua, chúng ta đã sống dưới bóng của Thiên Đạo, của những bậc tu tiên, của những quyền năng siêu phàm. Chúng ta đã tin rằng, chỉ có con đường tu luyện mới là con đường dẫn đến sự trường tồn, sự vĩnh cửu. Chúng ta đã khao khát thành tiên, đã chấp nhận đánh đổi nhân tính, cảm xúc của mình để đổi lấy sức mạnh. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo đã suy kiệt, con đường tu tiên đã mờ nhạt. Và chúng ta đã nhận ra một sự thật đau lòng: tu hành càng cao, con người càng dễ 'mất người'." Hắn dừng lại, cho phép những lời nói này thấm vào tâm trí mỗi người. "Hôm nay, chúng ta không chỉ chôn cất những vật phẩm vô tri, mà là chôn cất một kỷ nguyên cũ, một tư duy cũ, một chấp niệm cũ. Chúng ta chôn cất đi cái khao khát được trở thành 'tiên', để một lần nữa, tìm lại chính mình, tìm lại bản chất của 'người'."

Lời nói của Dương Quân không chỉ là một tuyên bố, mà còn là một bản tuyên ngôn, một lời kêu gọi. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhạt thoáng qua trên môi. Hắn đã thấy, những hạt mầm mà hắn gieo trồng, những triết lý mà hắn âm thầm truyền bá, giờ đây đã đâm chồi nảy lộc, không chỉ trong tâm trí những người lãnh đạo như Lăng Nguyệt và Dương Quân, mà còn trong trái tim của những người dân bình thường này. Họ đã bắt đầu nhìn nhận lại giá trị của chính mình, của cuộc sống phàm trần.

Tiểu An, đứng cạnh T�� Trần, nắm nhẹ vạt áo của hắn. "Tiên sinh, vậy là chúng ta sẽ không còn cần những thứ này nữa sao?" Cậu bé chỉ vào những túi vải, những hộp gỗ cũ kỹ mà người dân đang cầm, trong đó chứa đựng những di vật của kỷ nguyên tu tiên.

Tạ Trần cúi xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn cậu bé. "Tiểu An, con người ta khi đi một chặng đường dài, thường mang theo rất nhiều thứ. Có những thứ là hành trang cần thiết, có những thứ lại là gánh nặng vô hình. Khi chúng ta muốn bước sang một trang mới, đôi khi chúng ta phải học cách buông bỏ những gánh nặng ấy." Hắn khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An. "Không phải là không còn cần, mà là không còn chấp niệm. Hiểu không?"

Tiểu An gật đầu, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ hiếu kỳ. Cậu bé chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng sự chân thành và bình yên trong giọng nói của hắn đã khiến cậu bé cảm thấy tin tưởng.

Trong khi đó, Thị Trưởng Thành, với vẻ mặt phúc hậu nhưng vẫn có chút lo âu, đứng lẫn vào đám đông, cố gắng duy trì trật tự. Ông ta là người hiểu rõ nhất sự khó khăn trong việc thay đổi tư duy của một cộng đồng. "Hòa bình là trên hết!" Ông ta thì thầm với một vị quan chức cấp dưới, như thể tự nhắc nhở chính mình. "Nhưng hòa bình phải đến từ sự thấu hiểu và đồng thuận, chứ không phải từ sự cưỡng ép." Ông ta thở dài nhẹ nhõm khi thấy mọi người đều lắng nghe Dương Quân một cách thành kính. Dưới sự ảnh hưởng của Lăng Nguyệt và Dương Quân, và đặc biệt là những lời gợi mở của Tạ Trần, ông ta đã dần thay đổi cách nhìn nhận về vai trò của một người lãnh đạo, không chỉ là người thực thi luật pháp, mà còn là người thấu hiểu lòng dân. Buổi lễ này, đối với ông, không chỉ là một sự kiện cộng đồng, mà còn là một phép thử, một bước đi quan trọng trên con đường xây dựng một Thị Trấn An Bình thực sự yên bình và công bằng.

Những người dân trong đám đông, họ đến từ mọi tầng lớp: có người nông dân với bàn tay chai sạn, có người thợ thủ công với bộ quần áo dính đầy bụi, có những người buôn bán với ánh mắt tinh anh, và cả những thư sinh với vẻ mặt trầm tư. Mỗi người mang theo một mảnh ký ức về thời đại tu tiên, một vật phẩm có thể từng được coi là báu vật, là niềm hy vọng, hoặc chỉ đơn giản là một vật kỷ niệm. Một số người vẫn còn nét hoài nghi trên mặt, nhưng phần lớn đều đã bị lời nói của Dương Quân lay động. Họ đã chứng kiến sự suy tàn của Thiên Đạo, sự vô dụng của những phép thuật từng được tôn sùng, và sự mệt mỏi của những cuộc tranh giành vô nghĩa. Giờ đây, một con đường mới đang được mở ra, một con đường mà họ, những phàm nhân, có thể tự mình bước đi. Tiếng gió nhẹ mang theo mùi đất và chút hương hoa dại từ những cánh đồng gần đó, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ những nén nhang được thắp lên như một lời tiễn biệt. Bầu không khí tuy trang trọng nhưng không hề u ám, mà ngược lại, tràn đầy một năng lượng tiềm tàng của sự đổi mới.

***

Khi mặt trời lên cao, chiếu rọi những tia nắng vàng óng ả xuống quảng trường, Lăng Nguyệt Tiên Tử bước lên đài, thay thế Dương Quân. Nàng mặc một bộ tiên bào trắng thuần, không họa tiết, nhưng vẻ đẹp lạnh lùng và thanh tao của nàng vẫn khiến mọi ánh mắt phải đổ dồn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét một lượt qua đám đông, chứa đựng sự uy nghiêm nhưng ẩn sâu trong đó là một nỗi niềm hoài niệm khó tả. Tạ Trần nhận thấy, trong khoảnh khắc ấy, bàn tay nàng khẽ đưa lên, vô thức chạm vào Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc, một di vật cuối cùng của quá khứ huy hoàng mà nàng vẫn còn giữ lại. Đó là một cử chỉ rất nhỏ, nhưng đủ để Tạ Trần nhận ra sự giằng xé nội tâm của nàng, sự đấu tranh giữa quá khứ lẫy lừng và tương lai nàng đang cố gắng kiến tạo.

Giọng nói của Lăng Nguyệt, trong trẻo như tiếng suối reo nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, vang vọng khắp quảng trường, mỗi lời như một nhát búa gõ vào tâm trí người nghe. "Hỡi những người dân của ta," nàng bắt đầu, không còn dùng những từ ngữ tu tiên cao siêu, mà dùng những lời lẽ gần gũi, chân thành. "Trong quá khứ, ta từng là một tu sĩ, từng theo đuổi con đường trường sinh, từng khao khát đạt đến đỉnh cao của Thiên Đạo. Ta đã chứng kiến sự huy hoàng của nó, và cũng đã chứng kiến sự suy tàn của nó. Ta đã thấy những người tu tiên đánh mất nhân tính vì sức mạnh, quên đi cội nguồn vì ảo vọng trường sinh."

Một tiếng thở dài nhẹ thoát ra từ đám đông. Nhiều người trong số họ cũng từng có người thân, bạn bè bị cuốn vào vòng xoáy tu luyện, và chứng kiến họ "mất người" theo cách mà Lăng Nguyệt vừa miêu tả.

Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng kiên định hơn: "Chúng ta không phủ nhận quá khứ, không phủ nhận những nỗ lực của tiền nhân. Nhưng chúng ta phải buông bỏ gánh nặng của nó. Những di vật mà các ngươi mang đến đây ngày hôm nay, chúng từng là biểu tượng của quyền năng, của hy vọng, của một thời đại vàng son. Nhưng cũng chính chúng đã trói buộc chúng ta vào một con đường đầy đau khổ và ảo vọng." Nàng dừng lại, nhìn thẳng vào mắt từng người dân, như muốn truyền tải tất cả sự chân thành của mình. "Tương lai của Nhân Gian, phải do chính chúng ta tạo dựng, không phải dựa vào những tàn tích của quyền năng cũ. Chúng ta không cần dựa vào phép thuật để sống, không cần dựa vào tiên nhân để tồn tại. Chúng ta có thể tự mình xây dựng một cuộc sống bình yên, hạnh phúc, bằng chính đôi tay, khối óc và trái tim của mình."

Những lời của Lăng Nguyệt, không chỉ là một bài phát biểu, mà còn là một lời giải thoát. Nó giải thoát những người dân khỏi nỗi sợ hãi về một tương lai không có sự bảo hộ của 'tiên', và đồng thời, gieo vào lòng họ niềm hy vọng vào một cuộc sống tự chủ. Tạ Trần, đứng dưới tán cây, ánh mắt lấp lánh một tia tán thưởng. Lăng Nguyệt đã thực sự trưởng thành, nàng không còn là tiên tử lạnh lùng chỉ biết đến đạo pháp, mà đã trở thành một người lãnh đạo thấu hiểu nhân tâm, kiên định với Nhân Đạo. Sự giằng xé trong nàng vẫn còn đó, nhưng ý chí của nàng đã đủ mạnh mẽ để vượt qua.

Tiểu An ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt trong veo hỏi: "Tiên sinh, vậy là những tiên nhân như Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng sẽ không tu luyện nữa sao?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Tu luyện không phải là xấu, Tiểu An. Nhưng nếu tu luyện mà đánh mất chính mình, đánh mất nhân tính, thì đó lại là một bi kịch. Lăng Nguyệt Tiên Tử đã chọn con đường khác, con đường của 'người'. Nàng ấy vẫn có thể dùng những kiến thức, những kinh nghiệm của mình để giúp đỡ nhân gian, nhưng không còn chấp niệm với cái gọi là 'thành tiên' nữa."

Xa xa, Ông Lão Tiều Phu, râu tóc bạc phơ, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh, khẽ gật gù khi nghe những lời của Lăng Nguyệt. Ông đã sống qua bao nhiêu thăng trầm, chứng kiến bao nhiêu thế hệ tu sĩ đến rồi đi, và ông hiểu rõ cái giá của sự khao khát quyền năng. "Tiên tử nói chí lý," ông thì thầm với người bên cạnh, "Con người ta, dù có bay cao đến đâu, cũng không thể quên mình là hạt bụi. Quên đi nguồn cội, thì khác nào cây không gốc, nước không nguồn?" Lời lẽ giản dị của ông lão chứa đựng đạo lý sâu xa, phản ánh trí tuệ dân gian tích lũy qua hàng thế kỷ. Ông lão đã chứng kiến sự đổi thay của thời đại, từ một kỷ nguyên mê muội tin vào phép thuật đến một kỷ nguyên đang dần thức tỉnh.

Dương Quân, đứng cạnh Lăng Nguyệt, gương mặt đầy nhiệt huyết. Hắn đã dành cả tuổi trẻ để theo đuổi lý tưởng tu tiên, nhưng khi chứng kiến sự mục nát của nó, hắn đã dũng cảm từ bỏ, quay lưng lại với quá khứ để xây dựng một tương lai mới. Hắn đã từng tranh luận với Tạ Trần về ý nghĩa của 'Nhân Đạo', và giờ đây, hắn là một trong những người thực thi mạnh mẽ nhất của triết lý ấy. Hắn biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng nhìn vào ánh mắt của Lăng Nguyệt, nhìn vào sự đồng thuận dần hiện rõ trên gương mặt của dân chúng, hắn thấy một niềm tin vững chắc. Những hạt mầm công lý gieo trong giai đoạn này sẽ nảy mầm và trở thành nền tảng vững chắc cho ‘Kỷ Nguyên Nhân Gian’ sau này. Họ đang từng bước xây dựng một xã hội không còn Thiên Đạo, nhưng tràn đầy tình người và lẽ phải.

Sau khi Lăng Nguyệt kết thúc bài phát biểu, một sự tĩnh lặng bao trùm quảng trường. Sự tĩnh lặng ấy không phải là sự im lặng của sự thờ ơ, mà là sự im lặng của sự thấu hiểu, của sự chấp nhận. Mọi người đều đang suy ngẫm, đang tự hỏi bản thân về ý nghĩa của những lời nàng vừa nói. Dưới ánh nắng chói chang giữa trưa, bóng của đài cao đổ dài trên mặt đất, như một đường phân chia rõ ràng giữa quá khứ và tương lai.

***

Khi những tia nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những mái nhà, nhuộm đỏ cả một góc trời, buổi lễ bước vào phần quan trọng nhất. Một hố lớn đã được đào sẵn ở cuối quảng trường, không quá sâu, nhưng đủ rộng để chứa đựng những tàn tích của một kỷ nguyên. Bên cạnh hố, một khu vực khác được thiết lập để phân loại những vật phẩm có thể tái chế, thay vì chôn vùi hoàn toàn. Điều này thể hiện một tư duy mới: không phải mọi thứ của quá khứ đều bị lãng quên, mà những gì có giá trị, có thể phục vụ cho cuộc sống hiện tại, vẫn sẽ được giữ lại và chuyển hóa.

Dương Quân và Thị Trưởng Thành hướng dẫn người dân tiến lên. Từng người, từng người một, với những cảm xúc khác nhau, bắt đầu đặt những vật phẩm cũ kỹ của kỷ nguyên tu tiên vào hố hoặc vào khu vực tái chế. Một thanh kiếm gãy, từng là vũ khí sắc bén của một kiếm tu, giờ đây chỉ còn là một khối sắt vô tri, được đặt xuống một cách trang trọng. Một lá bùa đã phai màu, từng được tin là có thể chống lại tà ma, nay chỉ là một mảnh giấy mục nát. Một cuốn công pháp đã mục nát, từng chứa đựng những bí mật của thiên địa, giờ đây chỉ là những trang giấy ố vàng không còn giá trị. Mỗi vật phẩm là một mảnh ký ức, một đoạn hồi ức về một thời đã qua, được đặt xuống như một lời tiễn biệt.

Tạ Trần đứng cùng Ông Lão Tiều Phu và Tiểu An, lặng lẽ quan sát. Hắn không nói gì, chỉ để đôi mắt mình dõi theo từng người, từng vật phẩm. Hắn nhìn thấy sự do dự trên gương mặt của một lão bà khi bà đặt xuống một chiếc trâm cài tóc đã cũ kỹ, có lẽ là di vật của một người thân từng là tiên tử. Hắn thấy sự kiên quyết của một người đàn ông khi anh ta ném xuống một túi chứa đầy những viên đan dược đã mất hết linh khí. Mỗi hành động đều là một cuộc đấu tranh nội tâm, một sự buông bỏ.

Ông Lão Tiều Phu, khẽ thở dài, trầm giọng nói với Tạ Trần, ánh mắt nhìn xa xăm về phía chân trời đang dần nhuộm tím. "Vứt bỏ thì dễ, tiên sinh, nhưng để quên đi... e rằng còn khó hơn nhiều. Những thứ này, dù vô tri, nhưng đã gắn bó với họ bao nhiêu đời, bao nhiêu hy vọng." Giọng ông lão chậm rãi, từ tốn, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc về lòng người. Khuôn mặt khắc khổ của ông, hằn lên những nếp nhăn của thời gian, phản chiếu cả sự vĩnh cửu của núi rừng và sự hữu hạn của đời người.

Tạ Trần quay sang nhìn ông lão, đôi mắt vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một tia sáng thâm thúy. "Không cần quên, ông lão. Chỉ cần không còn chấp niệm." Hắn nhẹ nhàng đáp, lời nói như những giọt nước mát lành thấm vào lòng người. "Con người ta, không thể phủ nhận quá khứ của mình. Nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách đối diện với nó. Ghi nhớ để học hỏi, để tránh đi những vết xe đổ, chứ không phải để luyến tiếc hay bị nó trói buộc. Quên đi là chạy trốn, buông bỏ là chấp nhận và tiến lên."

Lời nói của Tạ Trần không chỉ dành cho Ông Lão Tiều Phu, mà như thể đang nói với chính hắn, với Lăng Nguyệt, với Dương Quân, và với tất cả những người dân Thị Trấn An Bình. Mặc dù di vật bị chôn vùi, nhưng những bài học và kinh nghiệm từ kỷ nguyên tu tiên sẽ không mất đi, chúng sẽ trở thành nền tảng để Nhân Đạo tránh đi những vết xe đổ. Việc buông bỏ quá khứ tu tiên sẽ giải phóng tiềm năng thật sự của nhân loại, mở ra những con đường phát triển mới mà trước đây chưa ai nghĩ đến.

Tiểu An, đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt tò mò nhìn chằm chằm vào một lá bùa cũ kỹ, đã phai màu gần hết, nằm giữa một đống mảnh vỡ của pháp khí. "Tiên sinh, lá bùa này... nó có còn phép thuật không ạ?" Cậu bé hỏi, giọng ngây thơ.

Tạ Trần mỉm cười, khẽ xoa đầu cậu bé. "Phép thuật không nằm ở lá bùa, Tiểu An. Phép thuật nằm ở niềm tin của con người. Khi người ta tin vào nó, nó sẽ có sức mạnh. Khi người ta không còn tin nữa, nó chỉ là một mảnh giấy." Hắn dừng lại một chút, rồi tiếp tục. "Giờ đây, chúng ta sẽ tự tạo ra phép thuật của riêng mình, bằng sự lao động, bằng trí tuệ, bằng tình yêu thương giữa người với người. Đó mới là phép thuật bền vững nhất."

Cậu bé gật đầu, dù chưa thể hiểu hết, nhưng ánh mắt đã ánh lên một tia hiểu biết. Trong một thế giới không còn tiên nhân, chính những câu chuyện, những lời dạy của Tạ Trần đã trở thành thứ phép thuật mới, nuôi dưỡng tâm hồn của thế hệ tương lai. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những buổi l��� như thế này chỉ là khởi đầu cho một hành trình lớn hơn nhiều.

Lễ tẩy trần của Nhân Gian kết thúc khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những vật phẩm cũ kỹ đã yên vị trong lòng đất hoặc đã được phân loại để tái chế. Người dân ra về, lòng mang theo những cảm xúc lẫn lộn, nhưng trên hết là một sự thanh thản và một niềm hy vọng mới. Họ đã chính thức chôn vùi một phần quá khứ, không phải để lãng quên, mà để giải phóng mình, để mở ra một cánh cửa cho tương lai. Kỷ Nguyên Nhân Gian, không phải là một sự kiện bùng nổ, mà là một quá trình chậm rãi, một sự thức tỉnh dần dần. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân mở quán sách nhỏ, lặng lẽ chứng kiến từng bước chuyển mình của thế giới, biết rằng hành trình của nhân loại, dù không có tiên, vẫn sẽ tiếp diễn, bền bỉ và đầy ý nghĩa.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free