Nhân gian bất tu tiên - Chương 1155: Khúc Ca Nhân Gian: Lễ Hội Tôn Vinh Trí Tuệ Con Người
Màn đêm buông xuống, ánh đèn lồng thắp sáng Thị Trấn An Bình, nhưng tâm trí Tạ Trần đã phiêu diêu đến một nơi xa hơn, nơi những hạt giống Nhân Đạo mà hắn gieo đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Tin tức về Thôn Vân Sơn chỉ là một khởi đầu, một tín hiệu cho thấy con đường hắn chọn, con đường của phàm nhân, của trí tuệ và sự đồng lòng, hoàn toàn có thể dẫn lối nhân loại đến một tương lai tươi sáng mà không cần đến ánh hào quang rực rỡ nhưng đầy cám dỗ của Thiên Đạo. Hắn hít một hơi th���t sâu, cảm nhận không khí mát mẻ của đêm, trộn lẫn mùi đất ẩm và hương hoa dại. Cuộc sống bình thường, đối với hắn, chính là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng giờ đây, nhân loại đã có một con đường mới, một niềm tin mới, không còn mù quáng dựa dẫm vào sức mạnh siêu nhiên, mà tự tin vào chính bản thân mình. Con đường ấy có thể đầy chông gai, nhưng nó là con đường của chính con người, do con người lựa chọn và kiến tạo. Và đó, chính là ý nghĩa đích thực của Nhân Đạo.
***
Sáng sớm hôm sau, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song đã ngập tràn trong một không khí khác lạ, một sự náo nhiệt chưa từng có. Những tia nắng đầu tiên của bình minh lấp lánh trên những mái ngói cong vút của các tòa nhà ba, bốn tầng, phản chiếu sắc màu rực rỡ của vô vàn lồng đèn treo dọc hai bên đường. Cờ phướn đủ màu sắc, mang biểu tượng của Nhân Đạo – một cây l��a vàng ươm vươn lên từ mặt đất, tượng trưng cho sự sống và tri thức – bay phấp phới trong làn gió nhẹ, tạo nên một cảnh tượng vừa trang trọng vừa sống động. Tiếng rao hàng của các tiểu thương đã cất lên từ rất sớm, hòa cùng tiếng mặc cả rộn ràng, tiếng nói chuyện ồn ào của dòng người đổ về, và đâu đó là tiếng sáo trúc du dương từ một quán trà ven đường, xen lẫn tiếng trống nhỏ rộn ràng của những đoàn diễu hành đầu tiên.
Mùi hương liệu thơm ngát từ các cửa hàng tơ lụa trộn lẫn với mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn vặt, mùi vải vóc mới tinh và cả mùi kim loại từ các xưởng thủ công mỹ nghệ, tạo nên một bản giao hưởng khứu giác phong phú, lôi cuốn. Không khí sầm uất, náo nhiệt bao trùm khắp nơi, toát lên vẻ giàu có, phồn thịnh và một niềm hân hoan khó tả. Cảm giác xa hoa, tráng lệ của một thành phố đang vươn mình trong kỷ nguyên mới, nơi trí tuệ con người được tôn vinh, không còn bị lu mờ bởi bóng dáng của những vị tiên nhân xa vời.
Tạ Trần, trong bộ áo vải bố quen thuộc, gầy gò nhưng dáng vẻ thanh thoát, chậm rãi dạo bước giữa dòng người. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, thu vào những nụ cười rạng rỡ, những ánh mắt tràn đầy hy vọng. Hắn không có vẻ vội vã, chỉ như một người quan sát tĩnh lặng, thấu hiểu từng mạch đập của cuộc sống. Bên cạnh hắn là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, giờ đây sáng rực lên vì sự hiếu kỳ và phấn khích. Tiểu An không ngừng chỉ trỏ, miệng thì thầm những câu hỏi.
“Tiên sinh! Lễ hội này thật khác biệt! Con chưa từng thấy lễ hội nào mà không có các vị tiên thần,” Tiểu An hào hứng reo lên, giọng nói trong trẻo của cậu bé gần như bị nuốt chửng bởi tiếng ồn ào xung quanh, nhưng Tạ Trần vẫn nghe rõ mồn một.
Tiểu Đường, với thân hình mập mạp và khuôn mặt tròn trịa, đang mồm nhai một chiếc bánh chiên nóng hổi, hai má phồng lên như quả bóng. Mùi bánh thơm lừng quyện vào không khí, làm tăng thêm sự hấp dẫn của lễ hội. “Ưm... Bánh này ngon quá!” Tiểu Đường khó khăn lắm mới nuốt trôi, “Nhưng mà... t���i sao không có ai cúng tế nữa ạ? Con nhớ ngày xưa các lễ hội đều phải cúng tế để cầu mưa thuận gió hòa, cầu bình an mà?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà sâu sắc, ánh mắt hắn ánh lên vẻ thấu triệt. Hắn đưa tay xoa đầu Tiểu An, rồi nhìn Tiểu Đường. “Vì đây là lễ hội của chính con người, Tiểu An. Của những gì con người đã làm được, bằng chính trí tuệ và đôi tay mình.” Hắn ngừng một chút, để cho những lời nói của mình thấm sâu vào không khí náo nhiệt. “Chúng ta không còn cầu xin ơn huệ từ những đấng siêu phàm, mà tự mình kiến tạo nên cuộc sống. Cây lúa kia, không phải do tiên thần ban tặng, mà do bàn tay ta gieo trồng, vun xới. Cái bánh này, không phải do pháp thuật tạo thành, mà do bàn tay khéo léo của Tiểu Đường làm ra.” Hắn nhìn Tiểu Đường, ánh mắt khuyến khích. “Và Tiểu Đường, niềm vui của con người cũng là một dạng cúng tế, cúng tế cho cuộc sống này, cúng tế cho sự nỗ lực không ngừng nghỉ của mỗi chúng ta.”
Lời nói của Tạ Trần không quá lớn, nhưng lại có sức nặng, khiến Ti���u An và Tiểu Đường đều ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt mở to. Họ có thể chưa hiểu hết ý nghĩa sâu xa, nhưng họ cảm nhận được sự chân thực, sự bình dị mà vĩ đại trong đó. Tạ Trần quan sát những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt người dân, những đứa trẻ chơi đùa vô tư, không bị ràng buộc bởi bất kỳ giáo điều hay sự sợ hãi nào về Thiên Đạo. Anh thấy sự tự do, sự tự chủ mà Thiên Đạo cũ đã từng kìm hãm, giờ đây đang bùng cháy mạnh mẽ.
Thư Đồng Tiểu An, sau một thoáng suy ngẫm, lại chỉ vào một gian hàng trưng bày các mô hình thủy lợi tinh xảo, mô tả chi tiết cách họ đã giải quyết hạn hán ở Thôn Vân Sơn. Những mô hình kênh dẫn nước, đập tạm, giếng đào được chạm khắc tỉ mỉ, thu hút sự chú ý của rất nhiều người dân. Bên cạnh đó là những tấm bảng viết tay giải thích về khoa học đất đai, về tầm quan trọng của việc bảo vệ nguồn nước. “Tiên sinh, nhìn kìa! Đây là những gì Mộ Dung Tiên Tử đã dạy họ làm ở Thôn Vân Sơn đúng không ạ? Con nhớ người đã kể cho con nghe!” Tiểu An reo lên, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Tạ Trần gật đầu, trong lòng dâng lên một niềm tự hào thầm kín. Đó không phải là sự tự hào về bản thân, mà là về khả năng của nhân loại. “Đúng vậy, Tiểu An. Đó là minh chứng cho trí tuệ của con người. Khi ta biết quan sát, biết suy luận, biết hợp tác, thì mọi tai ương đều có thể hóa giải.”
Trong khi đó, Tiểu Đường lại chỉ tập trung vào các món ăn vặt mới lạ, ánh mắt lấp lánh vẻ thèm thuồng. Cậu bé kéo vạt áo Tạ Trần, giọng nài nỉ: “Anh Tạ Trần, chúng ta mua thêm bánh phu thê này đi ạ! Nghe nói nó được làm từ gạo nếp mới của Thôn Vân Sơn, ngon lắm đó!” Tạ Trần bật cười, sự hồn nhiên của Tiểu Đường là một sự cân bằng cần thiết trong dòng chảy triết lý sâu xa của hắn. Cuộc sống, suy cho cùng, cũng cần những niềm vui giản dị như thế. Hắn gật đầu, và Tiểu Đường lập tức lao vào gian hàng, hòa mình vào đám đông náo nhiệt. Tạ Trần đứng đó, lặng lẽ quan sát, cảm nhận sự sống động, chân thực của nhân gian. Đây mới chính là điều hắn hằng mong muốn, một kỷ nguyên mà con người sống trọn v��n, chân thực, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.
***
Khi đồng hồ cát dần dịch chuyển sang giữa trưa, dòng người đổ về Quảng trường trung tâm Thành Vô Song càng lúc càng đông. Hàng vạn người, từ những lão nông chất phác đến những thương nhân giàu có, từ những thư sinh nho nhã đến những cô gái bán hoa tươi rói, tất cả đều tề tựu, tạo thành một biển người mênh mông, nhưng không hề hỗn loạn. Tại trung tâm quảng trường, một đài cao được dựng lên bằng gỗ quý, trang trí bằng lụa là và hoa tươi, ánh lên vẻ trang trọng mà vẫn gần gũi. Trên đài cao, Dương Quân, trong bộ trang phục đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách, đứng giữa trung tâm, thần thái ung dung nhưng đầy uy nghiêm. Bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y thanh thoát, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén giờ đây ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Đối diện nàng là Mộ Dung Tuyết, dịu dàng, thanh lịch trong y phục xanh ngọc của y sư, gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả đã được xoa dịu bằng sự hài lòng. Ở một góc khác của đài, Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, đứng thẳng tắp như một ngọn núi, toát lên vẻ oai phong, chính trực.
Một tiếng trống lớn vang lên, dứt khoát và trầm hùng, như một hiệu lệnh chấm dứt mọi tiếng ồn ào. Đám đông hàng vạn người lập tức im lặng, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về phía đài cao, chờ đợi. Tạ Trần, cùng Tiểu An và Tiểu Đường, đã tìm được một vị trí khuất ở rìa quảng trường, đủ để quan sát mà không bị quá nhiều người chú ý. Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ, như một phần của bức tranh lớn mà hắn đã âm thầm vẽ nên.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, giọng nói hùng hồn nhưng đầy tình cảm của hắn vang vọng khắp quảng trường, được khuếch đại bởi một loại pháp trận âm thanh đơn giản mà Mộ Dung Tuyết đã cải tiến từ những kỹ thuật luyện khí xưa cũ. “Hỡi các bạn, hỡi những người con của Nhân Gian! Chúng ta tụ họp hôm nay không phải để tôn vinh một vị tiên thần ban phát, mà để tôn vinh chính chúng ta! Tôn vinh tình yêu thương đã kết nối chúng ta, sự sáng tạo đã mở ra con đường mới, và lòng dũng cảm đã giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách!”
Mỗi lời Dương Quân nói ra đều như một làn sóng, lan tỏa trong lòng người dân. Họ không còn nghe những lời hứa hẹn về sự bất tử, về phép màu từ cõi tiên, mà là những lời khẳng định về giá trị nội tại của chính mình, về những gì họ có thể làm được.
“Từ những dòng kênh được đào bằng trí tuệ, đến những phương thuốc cứu người bằng lòng nhân ái, tất cả đều là minh chứng cho sức mạnh nội tại của con người. Thiên Đạo có thể suy yếu, linh khí có thể mỏng đi, nhưng ý chí của nhân loại thì không bao giờ cạn kiệt! Hãy nhìn vào Thôn Vân Sơn!” Dương Quân đưa tay chỉ về phía một bức tranh lớn được dựng lên bên cạnh đài cao, mô tả cảnh Thôn Vân Sơn khô cằn trước đây và nay xanh tươi trở lại. “Nơi tưởng chừng bị khô cạn, nay đã xanh tươi trở lại, không phải nhờ phép màu, mà nhờ vào bàn tay và khối óc của chính chúng ta!”
Bài phát biểu của Dương Quân kết thúc bằng một tràng vỗ tay vang dội, kéo dài không dứt. Tiếng hò reo, tiếng tán thưởng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của niềm tin và sự tự hào. Mộ Dung Tuyết được mời lên nhận hoa, biểu trưng cho sự thành công của sứ đoàn Thôn Vân Sơn và những nỗ lực y học của cô. Nàng mỉm cười nhẹ, gương mặt hiền hòa, cúi đầu cảm ơn mọi người. Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt nàng lướt qua đám đông, và dừng lại ở Tạ Trần. Một ánh mắt giao hòa, không cần lời nói, chỉ có sự thấu hiểu và biết ơn.
Lăng Nguyệt Tiên Tử và Bách Lý Hùng gật đầu tán thưởng, trong mắt họ ánh lên vẻ hài lòng sâu sắc. Lăng Nguyệt, người từng là một tiên tử cao ngạo, giờ đây chấp nhận đứng chung một hàng với phàm nhân, nhìn thấy giá trị của một thế giới mà nàng từng khinh thường. Bách Lý Hùng, vị tướng già từng chỉ biết đến sức mạnh chiến trường, giờ đây lại nhìn thấy sức mạnh lớn lao hơn nhiều, sức mạnh của sự đoàn kết và trí tuệ. Từ một góc khuất, Tạ Trần lặng lẽ quan sát, một nụ cười kín đáo nở trên môi. Hắn cảm thấy l���i nói của mình, những triết lý hắn đã gieo, đã được hiện thực hóa một cách sống động và mạnh mẽ hơn bất kỳ phép thuật nào. Đây không còn là lý thuyết suông, mà là thực tại, là tương lai đang dần hình thành.
Thư Đồng Tiểu An reo lên: “Tiên sinh, Mộ Dung Tiên Tử thật giỏi! Cô ấy đã cứu cả thôn làng!” Tiểu Đường, sau khi đã no bụng với đủ thứ bánh trái, cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt lấp lánh vẻ ngưỡng mộ. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt xa xăm, nhìn về phía chân trời. Thành công này chỉ là một bước khởi đầu. Con đường của Nhân Đạo còn rất dài, và những thử thách mới sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn tin, với niềm tin và trí tuệ này, nhân loại sẽ vượt qua tất cả.
***
Khi lễ hội dần vào cuối ngày, ánh nắng chiều đã ngả vàng, nhuộm một màu cam tím lên những mái nhà cổ kính của Thành Vô Song. Dòng người bắt đầu thưa thớt dần, nhưng không khí hân hoan vẫn còn vương vấn trong từng ngóc ngách. Tạ Trần, sau khi để Tiểu An và Tiểu Đường về trước, tìm đến Quán Trà Vọng Giang, một quán tr�� nhỏ ven sông, tránh xa sự ồn ào của quảng trường. Quán trà được xây bằng gỗ trúc, với những chiếc bàn nhỏ đặt sát bờ sông, nơi có thể ngắm nhìn hoàng hôn buông xuống trên dòng Giang Thủy cuồn cuộn. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo trên những rặng liễu rủ bóng, tạo nên một không gian tĩnh lặng, thanh bình đến lạ.
Tạ Trần chọn một chiếc bàn khuất, gọi một ấm trà Long Tỉnh, nhấp từng ngụm nhỏ, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng. Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ ve vuốt, mang theo hơi ẩm của sông nước và chút hương hoa sen từ những hồ sen gần đó. Trong tâm trí hắn, hình ảnh của lễ hội, của những nụ cười, của những lời nói hùng hồn cứ hiện lên rõ nét. Hắn không có vẻ vui mừng thái quá, mà chỉ là một sự bình an sâu sắc, một niềm tin vững chắc vào con đường mình đã chọn.
Không lâu sau, tiếng bước chân khẽ khàng vang lên. Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn trong bộ bạch y, và Mộ Dung Tuyết, y phục xanh ngọc, xuất hiện. Họ nhìn thấy Tạ Trần, khẽ gật đầu, r��i ngồi xuống chiếc bàn đối diện. Ánh mắt Lăng Nguyệt vẫn mang vẻ lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mệt mỏi đã được thay thế bằng một tia hy vọng mới. Mộ Dung Tuyết thì toát lên vẻ ấm áp, dịu dàng, đôi mắt thông minh lấp lánh. Họ cũng gọi trà, rồi cùng nhau thưởng thức sự tĩnh lặng hiếm có này, ngắm nhìn hoàng hôn rực rỡ đang dần chìm xuống phía tây.
Lăng Nguyệt khẽ thở dài, trong tay nàng vẫn mân mê chiếc Nguyệt Quang Trâm bạc trắng, vật phẩm từng là biểu tượng của tiên môn, giờ đây chỉ còn là một kỷ vật của một thời đại đã qua. “Ta chưa từng nghĩ sẽ có ngày con người tự tổ chức lễ hội như thế này, không cần Thiên Đạo ban phước. Cảm giác này... thật lạ lẫm, nhưng cũng thật tốt đẹp.” Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng không còn lạnh lẽo như xưa, mà có chút bâng khuâng, trầm tư. Nàng nhìn Tạ Trần, đôi mắt phượng sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can hắn.
Mộ Dung Tuyết, nhìn về phía quảng trường xa xa, nơi những ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, tạo nên những đốm lửa ấm áp trong màn đêm. Ánh mắt nàng đầy hy vọng. “Chính vì không có Thiên Đạo chi phối, chúng ta mới thực sự là chính mình, Lăng Nguyệt. Chúng ta học cách tin vào bản thân, vào nhau. Không còn những lời nguyền rủa hay những phép tắc hà khắc. Con người được sống trọn vẹn với nhân tính của mình, không sợ bị ‘mất người’.” Nàng dừng lại một chút, rồi tiếp tục, giọng nói chứa chan niềm tin: “Kể từ khi ‘Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo’ được lan truyền rộng rãi, tư tưởng về sự tự chủ, về việc khám phá và thích nghi với vũ trụ đã dần thay thế những tín ngưỡng cũ. Con người không còn khao khát thành tiên, mà khao khát được làm người trọn vẹn.”
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ đang lướt đi trong ánh hoàng hôn. “Cuộc sống vốn là một dòng chảy, không ngừng thay đổi. Quan trọng không phải là có hay không có Thiên Đạo, mà là con người chọn cách đối diện với dòng chảy đó như thế nào.” Hắn đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Lễ hội này... là một khởi đầu đẹp, một minh chứng cho sự thức tỉnh của nhân loại. Nhưng hành trình còn rất dài.”
Lăng Nguyệt và Mộ Dung Tuyết đều trầm mặc, hiểu rõ ý tứ trong lời nói của Tạ Trần. Lăng Nguyệt nhẹ nhàng chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm, cảm nhận hơi ấm từ nó, một lời nhắc nhở về quá khứ và phần nhân tính mà nàng đã giữ lại. Nàng từng là một phần của Thiên Đạo, từng đại diện cho sự uy nghiêm và quyền năng, nhưng giờ đây nàng đã chọn con đường của Nhân Đạo, con đường của sự thấu hiểu và chấp nhận. “Đúng vậy,” Lăng Nguyệt khẽ nói, “Vẫn còn những vùng đất chưa chấp nhận triết lý này, những kẻ vẫn còn bám víu vào tàn dư của Thiên Đạo, hoặc những bí ẩn của vũ trụ mà chúng ta chưa hề chạm tới.”
Mộ Dung Tuyết gật đầu đồng tình. “Những thử thách từ thiên nhiên, những bệnh dịch mới, những xung đột nảy sinh từ lòng tham của con người... Tất cả đều là những chông gai phía trước. Nhưng chúng ta sẽ đối mặt với chúng, bằng trí tuệ, bằng lòng nhân ái, và bằng sự đoàn kết.”
Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, ánh mắt kiên định, lòng tràn đầy an yên. Hắn đã gieo hạt giống, và giờ đây chúng đang nảy mầm. Kỷ nguyên Nhân Gian mới chỉ bắt đầu, với vô vàn điều chưa biết đang chờ đợi. Nhưng hắn tin vào con người, tin vào khả năng học hỏi và thích nghi không ngừng của nhân loại. Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những điều vô thường sẽ không ngừng xảy ra. Nhưng giờ đây, con người đã có một niềm tin mới, một phương pháp mới để đối diện với tất cả. Niềm tin ấy, chính là Nhân Đạo, và phương pháp ấy, chính là trí tuệ và sự đồng lòng của con người. Hắn nhấp thêm một ngụm trà, vị trà dường như ngọt ngào hơn bao giờ hết, như một lời khẳng định cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi con người là chủ nhân thực sự của vận mệnh mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.