Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1133: Vũ Điệu Nhân Gian: Khúc Ca Của Trần Thế

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn, để lại Thị Trấn An Bình chìm trong một màu xanh thẫm huyền ảo. Những ánh đèn lồng đầu tiên đã bắt đầu thắp sáng từ 'Nhân Đạo Học Xá' và 'Nhân Tâm Y Quán', những điểm sáng ấm áp giữa lòng thị trấn, như những ngọn hải đăng của kỷ nguyên mới đang dần hình thành. Tiếng then cài cửa quán sách của Tạ Trần kêu kẽo kẹt, phá tan sự tĩnh mịch ban đầu, rồi lại nhanh chóng hòa vào tiếng gió heo may se lạnh và mùi khói bếp vương vấn từ những mái nhà đã lên đèn.

Tạ Trần, với dáng vẻ gầy gò thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, khẽ vuốt mái tóc đen dài của Thư Đồng Tiểu An. Cậu bé, với vẻ mặt hiếu học và lanh lợi, vẫn ôm chặt cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" như một vật báu, niềm tin và sự tò mò hiện rõ trong ánh mắt.

"Đúng vậy, Tiểu An. Kỷ nguyên không được xây bằng gạch đá, hay bằng những lời tuyên thệ lớn lao, mà bằng sự chuyển hóa trong từng trái tim, từng suy nghĩ của mỗi con người. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những gì con thấy hôm nay, những cuộc trò chuyện nhỏ bé đó, chính là những viên gạch đầu tiên, những mầm non đầu tiên của Nhân Đạo. Mỗi người chúng ta, dù là một thư sinh như con, một người thợ gốm, hay một bà lão bán nước, đều là người gieo hạt." Giọng Tạ Trần trầm ấm, vang vọng trong màn đêm tĩnh lặng, mang theo chút suy tư về con đường dài phía trước. Hắn tin vào sức mạnh của sự bình dị, vào khả năng tự chuyển hóa của nhân loại.

Ông Lão Tiều Phu, dáng người lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh, nụ cười hiền hậu, đứng dậy, cây rìu trên vai giờ đây dường như đã nhẹ hơn rất nhiều. Ông khẽ gật đầu với Tạ Trần và Tiểu An. "Phải, những hạt mầm ấy, cần được vun trồng bằng sự kiên trì vô tận và lòng bao dung. Giống như cây rừng, đâu phải cứ cây nào to lớn là sống thọ. Có khi những cây cỏ dại nhỏ bé lại có sức sống bền bỉ hơn, miễn là chúng tìm thấy được lẽ tự nhiên của mình, hòa hợp với đất trời. Nhân Đạo cũng vậy, nó cần phải hòa hợp với bản chất tự nhiên, không thể cưỡng ép." Ông lão mỉm cười, nụ cười ấy như một làn gió mát xoa dịu những lo toan, rồi chậm rãi bước đi, hòa vào bóng đêm, để lại Tạ Trần một mình với những suy tư triết lý đang dần thành hình.

Tạ Trần nhìn theo bóng lưng khuất dần của Ông Lão Tiều Phu, rồi lại nhìn sang Tiểu An. Hắn biết, sự nhiệt huyết của Tiểu An, cùng với cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" của cậu bé, sẽ là tiếng nói của thế hệ mới. Thế hệ ấy sẽ tiếp tục kế thừa và phát triển Nhân Đạo, dù có thể họ sẽ có những cách hiểu và diễn giải khác biệt về triết lý này. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Nhưng Tạ Trần tin rằng, với những hạt mầm đã gieo, với sự chuyển hóa trong từng trái tim, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn tin rằng, chính những câu chuyện chân thực về lòng người, về sự đoàn kết, về những giá trị bình dị ấy, mới là thứ giúp Nhân Đạo vững bền, vượt qua mọi "sóng gió nhân gian", để con người có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực, giữ trọn nhân tính của mình, không cần đến bất kỳ sự phù hộ nào từ những quyền năng siêu phàm. Quán sách nhỏ, dưới ánh trăng đã lên cao, im lìm đứng đó, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của kỷ nguyên mới.

***

Hoàng hôn đã lùi xa, nhường chỗ cho một đêm trăng rằm sáng vằng vặc trên bầu trời An Bình. Thị trấn không ngủ, mà lại bừng tỉnh theo một cách rất riêng. Quảng trường trung tâm, thường ngày chỉ là nơi họp chợ hay trẻ con nô đùa, đêm nay lại được thắp sáng bằng hàng trăm chiếc đèn lồng giấy đủ màu sắc, tạo nên một biển ánh sáng lung linh, huyền ảo. Tiếng nói cười, tiếng bước chân rộn ràng của người dân tụ họp đông nghịt, không còn là những âm thanh vội vã của cuộc sống mưu sinh, mà là tiếng reo vui, háo hức chờ đợi. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường hòa quyện với mùi gỗ, mùi đất, và cả mùi hương nh�� nhàng của cỏ cây trong gió đêm, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng của An Bình.

Tạ Trần, trong bộ áo vải bố cũ kỹ quen thuộc, cùng Ông Lão Tiều Phu tìm một góc khuất tại một quán trà nhỏ ven đường. Hắn không thích sự ồn ào nhưng lại muốn quan sát, muốn cảm nhận dòng chảy của kỷ nguyên mới. Ông lão tiều phu gầy gò, lưng hơi còng, mái tóc bạc phơ được gió đêm thổi nhẹ, đôi mắt tinh anh lấp lánh dưới ánh đèn lồng. Ông đưa chén trà nóng hổi lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, rồi khẽ thở ra một làn khói trắng.

“Chưa bao giờ ta thấy An Bình lại rộn ràng như vậy. Những khúc ca này... nó khác lắm.” Ông Lão Tiều Phu chậm rãi nói, giọng điệu trầm từ tốn, ánh mắt dõi về phía sân khấu tạm bợ được dựng lên giữa quảng trường, nơi một nữ tử đang ôm cây đàn tỳ bà, tiếng nhạc du dương cất lên trong không gian.

Tạ Trần khẽ gật đầu, môi nhấp nhẹ trà, vị chát dịu lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Chúng là khúc ca của nhân gian, của chính chúng ta.” Hắn đáp, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng gương mặt hân hoan trong đám đông. Hắn thấy những nụ cười, những cái vỗ vai, những ánh mắt giao nhau, không còn sự ngước nhìn đầy sùng bái về một thế giới tiên thần xa vời, mà là sự gắn kết, sự đồng điệu giữa những con người trần thế.

Trên sân khấu, Nữ Tử Du Ca, với vẻ ngoài xinh đẹp, duyên dáng và có chút u sầu, tiếng đàn tỳ bà của nàng uyển chuyển như dòng suối, giọng hát trong trẻo như tiếng chim hót giữa rừng. Nàng không hát về những vị thần tiên quyền năng, về những cuộc chiến long trời lở đất của các tông môn, hay những kỳ tích tu luyện để trường sinh bất tử. Thay vào đó, những khúc ca của nàng là những câu chuyện tình yêu đôi lứa e ấp dưới ánh trăng, về mùa màng bội thu mà người nông dân đổ mồ hôi công sức vun trồng, về những đôi tay chai sạn của người thợ thủ công miệt mài tạo tác nên những vật phẩm tinh xảo, về vẻ đẹp của những khoảnh khắc bình dị, giản đơn. Tiếng sáo trúc réo rắt của một vị thư sinh trẻ hòa cùng tiếng đàn tranh du dương của một thiếu nữ khác, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, nơi mỗi nốt nhạc đều thấm đẫm hơi thở của nhân gian. Tạ Trần nhắm mắt lại, lắng nghe. Hắn cảm nhận được sự chân thành, mộc mạc trong từng câu hát, từng tiếng đàn. Đó không phải là "linh khí" hùng vĩ của tiên nhạc, mà là "nhân khí" nồng nàn, ấm áp, lan tỏa từ trái tim đến trái tim.

Không xa Nữ Tử Du Ca, một nam nhân dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy, chính là Người Kể Chuyện. Hắn đứng trên bục gỗ, giọng nói truyền cảm, trầm bổng, thu hút sự chú ý của đám đông. Hắn không kể những tích truyện về tiên nhân giáng trần, về những phép thần thông biến hóa khôn lường, mà kể những câu chuyện về lòng dũng cảm của một người phàm cứu giúp đồng loại khỏi tai ương, về sự hy sinh thầm lặng của một người mẹ vì con cái, về tinh thần đoàn kết của một làng chài chống chọi với bão tố. Mỗi câu chuyện là một lát cắt của cuộc sống, một minh chứng cho những giá trị mà "Nhân Đạo" đang muốn vun đắp. Những câu chuyện ấy không cần đến những tình tiết ly kỳ, những phép màu viễn vông, mà chỉ cần sự chân thật, sự đồng cảm để chạm đến sâu thẳm tâm hồn người nghe.

Tạ Trần quan sát, đôi khi hắn bắt gặp một Tiểu Lão Bà lưng còng, tóc bạc phơ, đang cười móm mém, nước mắt lưng tròng khi nghe một câu chuyện cảm động về tình người. Bà lão vẫn hay cằn nhằn về những chuyện vụn vặt, nhưng đêm nay, bà hòa mình vào dòng chảy cảm xúc của quảng trường, dường như quên đi mọi phiền muộn đời thường. Hắn nhìn thấy những người thợ gốm, những ngư dân, những người nông dân, những tiểu thương, tất cả đều đang thưởng thức những tác phẩm nghệ thuật này với một sự trân trọng đặc biệt. Họ không chỉ là khán giả, mà còn là nguồn cảm hứng, là nhân vật chính trong những khúc ca, những câu chuyện được kể.

Ông Lão Tiều Phu nhấp thêm một ngụm trà, rồi quay sang Tạ Trần. “Những người trẻ này... họ đang tìm thấy một con đường mới, phải không, công tử?” Ông hỏi, ánh mắt đầy sự thấu hiểu.

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn trở nên xa xăm hơn, như thể đang nhìn thấy cả một tương lai rộng lớn phía trước. “Họ đang tô vẽ lại thế giới này, bằng chính màu sắc của nhân gian. Họ không còn sùng bái sức mạnh, không còn khao khát những thứ viễn vông. Họ đang tìm thấy giá trị trong chính cuộc sống của mình, trong những điều bình dị nhất.” Hắn ngừng lại một chút, rồi nói thêm, giọng trầm xuống. “Nhưng con đường này không hề dễ dàng. Sự thay đổi không phải lúc nào cũng được chấp nhận. Vẫn sẽ có những tàn dư của tư tưởng cũ, những chấp niệm về một Thiên Đạo đã suy tàn, về những quyền năng đã mất. Những nghệ nhân này, họ sẽ phải đối mặt với sự hoài nghi, thậm chí là sự khinh miệt của những người vẫn còn cố chấp vào ‘tiên đạo’.”

Ông Lão Tiều Phu thở dài, ánh mắt ông cũng lộ vẻ suy tư. “Phải, gieo hạt đã khó, vun đắp và bảo vệ chúng còn khó hơn vạn lần. Con đường của Nhân Đạo, e rằng sẽ cần sự kiên trì vô tận, không ngừng nghỉ.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Chính vì lẽ đó, những khúc ca, những câu chuyện này lại càng trở nên quan trọng. Chúng là những ‘cánh chim’ đưa triết lý Nhân Đạo bay xa, chạm đến trái tim của đông đảo người dân, không cần đến lời giáo huấn, chỉ cần sự đồng cảm, sự thấu hiểu.” Hắn nhìn Nữ Tử Du Ca đang say sưa với khúc nhạc của mình, rồi nhìn sang Người Kể Chuyện đang thu hút mọi ánh nhìn. Hắn nhận ra rằng, nghệ thuật và văn hóa sẽ là những trụ cột vững chắc của kỷ nguyên mới, không kém phần quan trọng so với giáo dục hay y học. Chúng sẽ là cầu nối, là sợi dây vô hình gắn kết con người lại với nhau, nuôi dưỡng những giá trị nhân văn sâu sắc nhất. Quán trà ven đường, dưới ánh đèn lồng lung linh, trở thành một điểm tựa tĩnh lặng để Tạ Trần quan sát và cảm nhận sự chuyển mình mạnh mẽ của nhân gian.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, rải những vệt sáng vàng óng trên nền gỗ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực và gỗ vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi trà thoang thoảng từ ấm trà đang nghi ngút khói trên bàn. Không gian quán yên tĩnh, trầm mặc, tràn đầy tri thức, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng bút lông sột soạt trên giấy của Thư Đồng Tiểu An đang miệt mài chép sách ở góc phòng. Tạ Trần, ngồi sau quầy sách, đang lật dở một cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' đã ố vàng, đôi mắt hắn lướt nhanh qua từng dòng chữ cổ kính, suy tư về những triết lý thâm sâu của tiền nhân.

Tiếng chuông cửa khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Nàng Thơ Mộng Dao, với vẻ ngoài xinh đẹp, thanh thoát, mặc y phục truyền thống trang nhã, bước vào. Nàng vẫn mang theo bên mình một túi vải lớn, chứa đựng những bức tranh mới nhất của mình. Khuôn mặt nàng rạng rỡ, đôi mắt mơ màng nhưng chất chứa niềm say mê nghệ thuật.

“Tiên sinh Tạ Trần, người thấy những bức tranh này thế nào?” Nàng Thơ Mộng Dao cẩn thận đặt túi vải xuống bàn, rồi từ tốn lấy ra từng bức họa, trải nhẹ nhàng trên mặt bàn gỗ. “Con không còn muốn vẽ tiên nhân nữa, chỉ muốn vẽ cuộc sống này.” Giọng nàng trong trẻo, mang theo chút phấn khích.

Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn nàng, rồi từ từ chuyển sang những bức tranh. Hắn thấy những khung cảnh quen thuộc của Thị Trấn An Bình: m��t người thợ gốm dáng gầy gò, đôi tay lấm lem đất sét, đang miệt mài bên bàn xoay, từng đường nét trên khuôn mặt khắc khổ nhưng ánh lên vẻ tập trung cao độ; một ngư dân già nua, da đen sạm vì nắng gió, đang kéo lưới trên dòng sông, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán; một bà lão lưng còng, đôi mắt mờ đục, đang vá áo dưới hiên nhà, từng đường kim mũi chỉ chậm rãi nhưng cẩn trọng. Những bức tranh không có vẻ lộng lẫy, không sử dụng những màu sắc rực rỡ chói lóa, nhưng lại toát lên một vẻ đẹp bình dị, chân thật đến lạ thường. Màu sắc trầm ấm, đường nét mềm mại, nhưng lại có sức hút mãnh liệt, khiến người xem cảm nhận được hơi thở của cuộc sống đang len lỏi trong từng chi tiết.

Tạ Trần tỉ mỉ xem xét từng bức tranh, ánh mắt hắn lướt qua từng nét cọ, từng mảng màu. Hắn không nói gì ngay, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt lộ vẻ tán thưởng. Hắn cảm nhận được sự chuyển hóa trong tâm hồn của Mộng Dao, từ một người nghệ sĩ từng khao khát vẽ nên những tiên cảnh hư ảo, giờ đây đã tìm thấy nguồn cảm hứng từ chính nhân gian, từ những con người bình dị nhất.

“Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở cái tâm của người cầm cọ.” Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. “Nàng đã nắm bắt được ‘thần’ của cuộc sống phàm trần. Không cần những nét vẽ hoa mỹ, không cần những hình ảnh siêu phàm, chỉ cần sự chân thành, sự thấu hiểu về lẽ sống, nàng đã thổi hồn vào từng bức tranh, khiến chúng trở nên sống động hơn bất kỳ bức họa tiên cảnh nào.”

Nàng Thơ Mộng Dao lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt nàng ánh lên niềm vui sướng và sự biết ơn. “Con... con đã từng nghĩ rằng, nghệ thuật phải là thứ cao siêu, phải thể hiện được những điều vĩ đại, những sức mạnh siêu nhiên. Nhưng sau khi nghe những lời của tiên sinh, và quan sát cuộc sống ở An Bình, con nhận ra rằng, chính những khoảnh khắc đời thường, những cảm xúc chân thật của con người mới là nguồn cảm hứng vô tận. Mỗi nếp nhăn trên gương mặt người thợ gốm, mỗi giọt mồ hôi của người ngư dân, đều chứa đựng cả một câu chuyện, cả một đời người.”

Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, mắt cận thị, ngón tay dài và khéo léo, đang ngồi ở góc quán, tay cầm một cuốn sách cũ. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư. Mấy hôm trước, ông còn lo lắng về việc nghề gốm sẽ trở nên 'vô vị' khi không còn những giá trị 'thần thánh' của quá khứ. Nhưng khi nhìn những bức tranh của Mộng Dao, đặc biệt là bức tranh về người thợ gốm, trong lòng ông dấy lên một cảm hứng mới lạ. Ông đặt cuốn sách xuống, chậm rãi tiến lại gần, chăm chú ngắm nhìn. “Những bức tranh này... chúng làm ta nhớ về thời trẻ, khi ta mới bắt đầu học nghề. Cái cảm giác đất sét mềm mại trong tay, mùi đất nung ấm áp. Nó... nó không phải là thứ gì đó siêu phàm, nhưng lại chứa đựng cả một sự sống, một linh hồn riêng.” Giọng Lão Tiệm Cầm khàn khàn nhưng chứa đầy xúc cảm.

“Đúng vậy, Lão Tiệm Cầm.” Tạ Trần quay sang ông lão. “Mỗi vật phẩm được tạo ra từ đôi tay con người, dù là một chiếc bình gốm đơn giản hay một bức tranh mộc mạc, đều chứa đựng tâm huyết, sự kiên trì và cả những câu chuyện của người làm ra nó. Đó chính là ‘linh khí’ của nhân gian, không cần đến phép thuật, mà là sự tinh túy của con người.” Hắn khẽ mỉm cười. “Chính những điều bình dị ấy, những vẻ đẹp chân thật ấy, mới là thứ trường tồn, là nền tảng cho một kỷ nguyên mới, nơi giá trị không nằm ở sức mạnh thần thông, mà nằm ở chính bản chất con người.”

Nàng Thơ Mộng Dao gật đầu, nàng cảm thấy một sự thanh thản, nhẹ nhõm trong tâm hồn. Nàng đã tìm thấy con đường cho nghệ thuật của mình. Lão Tiệm Cầm cũng gật gù, ánh mắt ông không còn vẻ lo âu, mà thay vào đó là sự phấn chấn, một niềm cảm hứng mới mẻ đang bùng cháy trong lòng ông. Ông nhận ra rằng, nghề gốm của mình không hề 'vô vị' mà trái lại, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, một giá trị đích thực hơn trong kỷ nguyên này.

Thư Đồng Tiểu An, sau khi chép xong một đoạn sách, cũng tò mò bước đến xem những bức tranh. Cậu bé, với đôi mắt to tròn, chăm chú nhìn từng bức, dường như đang cố gắng thấu hiểu những giá trị mà Tạ Trần và Mộng Dao đang nói tới. Cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" trong tay cậu bé dường như cũng được thêm vào những trang mới, không phải bằng chữ viết, mà bằng những hình ảnh sống động của cuộc đời. Tạ Trần nhận ra rằng, sự nhiệt huyết và khả năng sáng tạo của thế hệ nghệ sĩ trẻ như Nàng Thơ Mộng Dao cho thấy Nhân Đạo sẽ được tiếp nối và phát triển bởi những người thuộc nhiều lĩnh vực khác nhau, không chỉ giới trí thức. Những lời của hắn, dù chỉ là những lời gợi mở, đã trở thành nguồn cảm hứng, định hình tư duy nghệ thuật của một thế hệ mới, hướng họ về với vẻ đẹp của trần thế, của tình người.

***

Đêm đã về khuya, sương mù giăng mắc khắp Thị Trấn An Bình, khiến mọi vật trở nên huyền ảo, mơ hồ. Cái lạnh se sắt của đêm cuối thu len lỏi vào từng ngóc ngách, mang theo mùi ẩm mốc của nước sông và mùi khói bếp đã tàn lụi. Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, sau khi rời quán sách, chậm rãi bước đi trên con đường đá dẫn ra Bến Phà Lão Quỷ. Tiếng mái chèo khua nước vọng lại từ xa, kèm theo tiếng nước sông chảy róc rách, tạo nên một bản hòa âm tĩnh mịch, có chút âm u.

Trên bến phà, một đống lửa nhỏ đang bập bùng cháy, xua đi phần nào cái lạnh giá của sương đêm. Nữ Tử Du Ca và Người Kể Chuyện đang ngồi đó, ánh lửa nhảy múa trên gương mặt họ, làm nổi bật lên vẻ trầm tư. Tiếng đàn tỳ bà của Du Ca vẫn ngân nga, nhưng không còn rộn ràng như ở quảng trường, mà trở nên sâu lắng, u buồn hơn, như đang kể một câu chuyện thầm kín của tâm hồn. Người Kể Chuyện, không còn vẻ hóm hỉnh như ban nãy, đang kể một tích truyện cổ, nhưng đã được hắn cải biên, không còn nhắc đến tiên thần mà chỉ tập trung vào nỗi khổ đau, sự kiên cường và lòng trắc ẩn của con người. Họ là những người tiên phong, đang tự mình định hình lại văn hóa của một kỷ nguyên mới, bằng chính tiếng nói và tâm hồn mình.

Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu bước đến, khẽ ngồi xuống bên đống lửa. Ánh lửa bập bùng chiếu rọi lên khuôn mặt Tạ Trần, làm nổi bật vẻ trầm tĩnh, thấu suốt của hắn. Ông Lão Tiều Phu, đôi mắt tinh anh, nhìn ngọn lửa cháy, như đang tìm thấy sự ấm áp trong những giá trị mới mà những người trẻ này đang tạo dựng.

Nữ Tử Du Ca ngừng gảy đàn, khẽ ngẩng đầu lên, nhìn Tạ Trần. “Tiên sinh Tạ Trần, có người đã nói, những khúc ca của chúng con không có linh khí, không thể trường tồn như tiên nhạc. Họ nói rằng, những bài hát về tình yêu, về cuộc sống đời thường này, quá đỗi phàm tục, không thể chạm đến cái vĩnh cửu.” Giọng nàng mang theo chút trăn trở, một nỗi băn khoăn thầm kín. Nàng cảm nhận được sự đối lập giữa cái mới và cái cũ, giữa những giá trị đang được định hình và những tàn dư của một quá khứ huy hoàng nhưng đã mục ruỗng.

Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt hắn sâu thẳm nhưng ấm áp. “Linh khí sẽ suy tàn, nhưng tình người thì vĩnh cửu. Đó là sức mạnh trường tồn của các người.” Hắn nói, giọng điệu trầm ấm, kiên định. “Tiên nhạc có thể mang đến ảo ảnh về sự bất tử, về quyền năng siêu phàm, nhưng nó lại khiến con người đánh mất chính mình, đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính. Những khúc ca của nàng, dù chỉ là về những điều bình dị nhất, lại chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn, đánh thức những giá trị chân thật nhất trong mỗi con người.”

Người Kể Chuyện, với vẻ mặt suy tư, cũng tiếp lời. “Phải, ta cũng từng bị những lời lẽ đó làm cho lung lay. Ta từng nghĩ, những câu chuyện về người phàm, về những cuộc đời không có phép màu, liệu có ai muốn nghe? Liệu chúng có đủ sức mạnh để chống lại những truyền thuyết về tiên nhân đã ăn sâu vào tâm trí bao đời?”

Ông Lão Tiều Phu gật gù đồng tình, ông đưa tay sưởi ấm bên ngọn lửa. “Những chấp niệm về tiên đạo, về sức mạnh thần thông, không dễ dàng biến mất đâu. Chúng đã ăn sâu vào xương tủy của nhân loại hàng ngàn năm rồi. Nhưng những gì các ngươi đang làm, những khúc ca, những câu chuyện này, chính là những dòng suối nhỏ, từ từ bào mòn tảng đá kiên cố ấy.”

Tạ Trần khẽ mỉm cười. “Chính xác. Thiên Đạo có thể sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, nhưng bản chất tốt đẹp của con người, cái ‘tình người’ mà nàng đang ca ngợi, mới là nền tảng vững chắc nhất cho sự tồn vong và phát triển của nhân loại. Nó không cần đến sức mạnh để tồn tại, mà cần sự chân thành, sự thấu hiểu, và sự kết nối.” Hắn nhìn hai nghệ sĩ trẻ, ánh mắt đầy khích lệ. “Mỗi bài ca, mỗi câu chuyện mà các người sáng tạo, không chỉ là giải trí, mà còn là ánh sáng soi rọi con đường cho nhân gian trong kỷ nguyên mới. Chúng là những lời nhắc nhở rằng, dù cuộc sống có vô thường đến đâu, dù con người có đối mặt với bao nhiêu thử thách, thì tình yêu thương, lòng dũng cảm, và sự sẻ chia vẫn luôn là những giá trị không bao giờ phai nhạt.”

Nữ Tử Du Ca và Người Kể Chuyện lắng nghe từng lời của Tạ Trần, những nỗi băn khoăn trong lòng họ dần tan biến, thay vào đó là một niềm tin vững chắc hơn vào con đường mà họ đã chọn. Họ nhận ra rằng, cái gọi là 'linh khí' không chỉ nằm ở những phép thuật viễn vông, mà còn ẩn chứa trong chính những cảm xúc chân thật, trong sự kết nối giữa người với người. Tạ Trần, đôi khi nhẹ nhàng đưa ra những lời gợi mở về chiều sâu của cảm xúc con người, về giá trị của sự kết nối, về việc tìm kiếm ý nghĩa trong từng khoảnh khắc của đời sống, đã trở thành một ngọn hải đăng trí tuệ cho những người trẻ. Ông Lão Tiều Phu ngồi đó, lặng lẽ lắng nghe, gật gù đồng tình, cảm nhận được sự chuyển mình mạnh mẽ trong tâm hồn người trẻ, và một niềm hy vọng âm thầm dâng trào trong lòng ông lão về tương lai của nhân gian.

Dưới ánh trăng mờ ảo, bên ngọn lửa bập bùng, những khúc ca của trần thế vẫn ngân vang, những câu chuyện về con người vẫn được kể. Đó không phải là những bài ca của sự sùng bái hay khao khát quyền năng, mà là những khúc ca của sự sống, của tình người, của một kỷ nguyên mới đang dần vươn mình thức giấc, nơi nghệ thuật và văn hóa sẽ là những "cánh chim" đưa triết lý Nhân Đạo bay xa, chạm đến trái tim của đông đảo người dân, báo hiệu sự lan tỏa mạnh mẽ hơn nữa của các giá trị này. Tạ Trần nhận ra, dù có những thách thức và sự hoài nghi, nhưng những hạt mầm triết lý Nhân Đạo đã được gieo đã bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ, không chỉ trong giáo dục hay y học, mà còn trong chính những tâm hồn nghệ sĩ, tạo nên một vũ điệu bất tận của nhân gian. Cái bến phà lạnh lẽo đêm nay, bỗng trở thành một điểm tựa ấm áp, nơi những giá trị mới được ươm mầm và hun đúc, để rồi một ngày nào đó, chúng sẽ vươn mình, che phủ cả một thế giới đang chờ đợi sự hồi sinh.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free