Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1132: Hạt Mầm Triết Lý: Quán Sách Gieo Ý Nghĩa Nhân Gian

Tiếng Người Kể Chuyện vừa dứt, một sự tĩnh lặng nhẹ nhàng bao trùm quán sách nhỏ. Hơi ấm còn vương trên chén trà đã nguội, và ánh nến dầu leo lét chập chờn như muốn níu giữ khoảnh khắc thiêng liêng vừa qua. Tạ Trần vẫn ngồi đó, lật giở cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" của Tiểu An, từng trang giấy mỏng manh dường như đang kể lên một câu chuyện mới mẻ, về những hạt mầm Nhân Đạo đang cựa quậy vươn mình. Hắn mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu và cả nỗi trăn trở vô hình về hành trình còn dài của Nhân Đạo. Tiếng Người Kể Chuyện, dù đã xa, vẫn như một lời nhắc nhở rằng con đường phía trước sẽ không thiếu những "sóng gió nhân gian," không chỉ từ những chấp niệm cũ, mà còn từ chính bản chất cố hữu của con người. Hắn biết, dù vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, dù cuộc sống bình thường là một hành trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, nhưng con người, với Nhân Đạo làm kim chỉ nam, sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị thần linh nào.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên rón rén lách qua kẽ lá, xuyên qua những ô cửa sổ gỗ đã cũ mèm của quán sách, Thị Trấn An Bình bắt đầu cựa mình thức giấc. Không khí mờ ảo của buổi sớm bị xua tan bởi ánh sáng vàng nhạt, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm. Tạ Trần, với dáng vẻ thư sinh gầy gò, chậm rãi mở rộng cánh cửa chính, để luồng gió sớm mơn man trên gương mặt thanh tú. Ánh nắng như những dải lụa vàng óng ả, nhảy nhót trên những kệ sách cổ kính, làm nổi bật từng hạt bụi vàng lơ lửng trong không gian. Mùi giấy cũ, mực khô và gỗ mộc quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức và thời gian.

Thư Đồng Tiểu An đã có mặt từ sớm, đôi mắt toát lên vẻ thông minh sáng rực, dù thân hình vẫn còn gầy gò trong bộ áo vải thô cũ. Cậu bé tỉ mỉ lau dọn từng chiếc bàn, sắp xếp lại những cuốn sách đã được khách lật dở tối qua. Mỗi động tác ��ều cẩn trọng, nghiêm túc, như thể đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng. Tiếng chổi tre xào xạc quét dọn sân trước, tiếng rao hàng của người bán bánh, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của cuộc sống đời thường. Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng ban mai, hiện lên như một bức tranh thủy mặc, nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, thân thiện đặc trưng của một nơi đang gieo mầm kỷ nguyên mới.

Tạ Trần đứng lặng bên khung cửa, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự đang diễn ra. Hắn ngắm nhìn những con người đang bắt đầu ngày mới: những người mẹ dắt con đi chợ, những người thợ hồ vác gạch, những học trò nhỏ vội vã đến Nhân Đạo Học Xá. Mỗi cá nhân, mỗi hành động đều là một phần của bức tranh lớn mà họ đang cùng nhau kiến tạo. Hắn cảm nhận được sự chuyển động nhẹ nhàng, nhưng sâu sắc trong lòng người và xã hội. Không còn những tiếng kiếm reo, không còn những phép thuật rực rỡ, chỉ còn lại sự cần mẫn, bình dị và chân thực của phàm nhân.

"Tiên sinh, sáng nay con đọc thấy trong sách có đoạn nói về 'ý nghĩa của sự bình phàm'," Tiểu An nói, giọng trong trẻo nhưng đầy nghiêm túc, khi đặt chiếc khăn lau đã sạch sẽ xuống. Cậu bé ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh sự hiếu học. "Liệu có phải là điều chúng ta đang kiến tạo không ạ? Rằng ngay cả những điều nhỏ bé, tầm thường nhất, cũng có một ý nghĩa sâu xa mà trước đây chúng ta chưa từng nhận ra?"

Tạ Trần nhẹ nhàng quay đầu lại, đôi môi hắn khẽ cong lên thành một nụ cười dịu dàng và đầy thấu hiểu. Hắn bước đến bên bàn, rót một chén trà nóng cho Tiểu An, làn hơi ấm áp tỏa ra xua đi cái lạnh buổi sớm. "Mỗi một hành động, mỗi một cuộc đời, đều có ý nghĩa riêng của nó, Tiểu An," hắn nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng suối chảy khe khẽ. "Quan trọng là chúng ta tìm thấy nó ở đâu và gieo trồng nó như thế nào. Con đường tu tiên xưa kia, nhiều khi chỉ chú trọng đến sức mạnh ngoại tại, đến những phép màu hiển hiện, mà quên ��i những giá trị nội tại, những 'bình phàm' làm nên cốt lõi của một con người. Nhưng Nhân Đạo không như vậy. Nhân Đạo là nhìn thấy cái cao cả trong cái dung dị, cái vĩnh cửu trong cái vô thường. Một chén trà con pha, một cuốn sách con xếp, một lời nói chân thành con trao đi, tất cả đều có thể là ý nghĩa, là nền móng cho một kỷ nguyên mới."

Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to, cố gắng khắc ghi từng chữ vào tâm trí non nớt của mình. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không chỉ dạy cho cậu kiến thức, mà còn dẫn lối cho cậu tìm thấy ý nghĩa trong từng hơi thở, từng nhịp đập của cuộc sống. "Nhưng tiên sinh, sẽ có lúc con người cảm thấy lạc lối, không tìm thấy ý nghĩa đó thì sao ạ?" Tiểu An hỏi, sự trăn trở thoáng hiện trên gương mặt cậu.

Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc đen của Tiểu An, ánh mắt xa xăm như nhìn về một chân trời vô định. "Đó là lý do vì sao chúng ta cần những câu chuyện, cần những tấm gương, cần những người chỉ đường. Mỗi người đều là một hạt giống. Nhiệm vụ của chúng ta là vun trồng, tư���i tắm, để hạt giống đó nảy mầm và tìm thấy con đường của riêng mình, dù là một cây đại thụ hay một khóm cỏ ven đường. Quan trọng là nó được sống, được cống hiến theo cách chân thực nhất của nó. Hành trình tìm kiếm ý nghĩa không phải là một đích đến, mà là một quá trình liên tục, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và chính những 'bình phàm' đó, những điều tưởng chừng nhỏ bé, mới là nền tảng vững chắc nhất để chống chọi lại những 'sóng gió nhân gian' mà ta sẽ phải đối mặt, từ những chấp niệm còn sót lại của quá khứ, hay từ chính bản năng cố hữu của con người." Hắn dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà đã nguội, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở về những thử thách tiềm ẩn. "Và con, Tiểu An, với cuốn 'Nhân Đạo Ký Sự' của mình, con đang là một người gieo hạt, một người kể chuyện, của kỷ nguyên này."

Tiểu An gật đầu, niềm tin và sự tự hào lại bừng sáng trong đôi mắt. Cậu bé siết chặt cuốn sổ trên tay, cảm thấy trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự. Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, soi rọi rõ ràng hơn những mái ngói rêu phong và những con người đang hối hả với cuộc sống của mình. Hắn biết, công cuộc kiến tạo một kỷ nguyên mới không phải là một sự kiện chớp nhoáng, mà là một dòng chảy âm thầm, kiên trì, từng chút một, qua từng trái tim, từng câu chuyện.

Giữa buổi sáng, khi ánh nắng đã dịu hơn, không còn gay gắt như giữa trưa mà vẫn đủ rạng rỡ để soi sáng từng góc phố, Lão Tiệm Cầm bước vào quán sách. Dáng người ông gầy gò, đôi mắt cận thị được che sau cặp kính dày cộp, khiến ông phải nheo mắt nhìn đường. Trên người ông vẫn vương mùi gỗ và dây đàn đặc trưng, dấu hiệu của một đời người gắn bó với nghề thủ công. Hôm nay, trên gương mặt trầm tư của ông, thấp thoáng một nỗi hoài nghi, một sự trăn trở mà Tạ Trần đã quá quen thuộc trong kỷ nguyên Nhân Gian mới này.

Lão Tiệm Cầm không vội vàng tìm sách, mà chỉ đứng lặng bên giá sách cũ, ngón tay dài và khéo léo của ông khẽ vuốt ve bìa một cuốn sách về triết lý cổ. "Tiên sinh," ông cất tiếng, giọng nói mang theo chút nặng trĩu. "Con cứ nghĩ, khi không còn linh khí, không còn tiên môn, thì những thứ con tạo ra, những cây đàn con đẽo gọt, những chiếc bình gốm con nặn, cũng chỉ là đất đá tầm thường. Chúng không mang năng lượng của thiên địa, không có phép thuật hộ thân, không thể kéo dài tuổi thọ hay tăng cường tu vi. Ý nghĩa của chúng nằm ở đâu, khi con người không còn khao khát những thứ siêu phàm nữa?" Ông day day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi và bế tắc. Cả đời ông đã cống hiến cho nghề gốm, cho việc tạo ra những vật phẩm tinh xảo, nhưng giờ đây, khi thước đo giá trị đã thay đổi, ông cảm thấy mình lạc lõng.

Tạ Trần không vội đáp lời. Hắn mời Lão Tiệm Cầm ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã cũ, rồi tự tay pha một chén trà nóng hổi, làn khói trắng bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương thanh khiết của thảo mộc. Hắn đặt chén trà trước mặt Lão Tiệm Cầm, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào ông lão, không một chút phán xét hay vội vã. "Lão Tiệm Cầm, ngài có nhớ những chén trà mà ta vẫn thường mời ngài mỗi khi ngài ghé qua không?" Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh. "Chén trà này, nó không có linh khí. Nó không thể giúp ta đột phá cảnh giới, cũng không thể trường sinh bất lão. Vậy mà, mỗi khi ngài nhấp một ngụm, ta thấy sự căng thẳng trên gương mặt ngài vơi đi, tâm hồn ngài dường như trở nên thanh thản hơn. Đó có phải là một ý nghĩa không?"

Lão Tiệm Cầm khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi, một cảm giác thư thái thực sự. Ông gật đầu. "Phải, tiên sinh. Con cảm thấy an yên hơn."

"Thế thì ngài đã có câu trả lời rồi đó," Tạ Trần nói, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Ý nghĩa không nằm ở vật chất hay phép màu, mà ở tâm huyết ngài đặt vào, ở sự kiên trì mài giũa, ở niềm vui khi ngài tạo ra cái đẹp, cái hữu ích. Mỗi chén trà, mỗi bình hoa, mỗi cây đàn, mỗi viên gạch đều có thể chứa đựng 'Nhân Đạo', nếu ngài biết cách gieo vào đó sự tinh tế và tình yêu thương của mình. Một cây đàn không cần phải có linh khí để tạo ra âm thanh lay động lòng người. Một chiếc bình gốm không cần phải là pháp khí để mang lại vẻ đẹp và sự bình yên cho một góc nhà. Giá trị của chúng, không phải là thứ mà Thiên Đạo ban tặng, mà là thứ mà Nhân Đạo kiến tạo. Đó là 'Vô Vi Chi Đạo' trong từng nhát nặn, từng đường vẽ, từng sợi dây đàn ngài căng chỉnh. Ngài dùng đôi tay khéo léo, tấm lòng chân thành của mình để tạo ra những thứ mang lại niềm vui, sự an ủi, hoặc đơn giản là vẻ đẹp cho cuộc sống của phàm nhân. Đó chính là sự cống hiến, là giá trị đích thực nhất của nghề thủ công trong kỷ nguyên mới này."

Tạ Trần đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những người thợ xây đang hì hụi với những viên gạch nung đỏ, những người nông dân đang cẩn trọng gieo từng hạt giống xuống lòng đất. "Ngài thấy không? Mỗi một người, mỗi một nghề nghiệp, đều đang góp phần vào việc kiến tạo nên kỷ nguyên này. Người thợ xây xây nhà, người nông dân trồng lúa, người thợ gốm làm ra chén bát. Tất cả đều là những hành động 'bình phàm' nhưng lại vô cùng cần thiết. Chẳng lẽ, một viên gạch không có linh khí thì nó vô dụng sao? Không, nó vẫn là nền móng vững chắc cho một ngôi nhà, che mưa che nắng cho con người. Điều quan trọng không phải là nó 'siêu phàm' đến mức nào, mà là nó 'nhân bản' đến mức nào, nó phục vụ cuộc sống con người ra sao."

Lão Tiệm Cầm trầm tư lắng nghe, đôi mắt cận thị của ông dần dần bừng sáng. Nỗi hoài nghi trên gương mặt ông dần tan biến, thay vào đó là một sự thanh thản, một niềm cảm hứng mới. Ông nhìn lại chén trà trên tay, không còn thấy nó là một vật phẩm đơn thuần, mà là một biểu tượng của sự tinh tế, của tâm huyết người pha. "Tiên sinh nói chí phải," ông khẽ thở dài, như trút bỏ được gánh nặng trong lòng. "Con đã chấp niệm quá nhiều vào những giá trị cũ, vào cái hư danh của linh khí. Con đã quên mất rằng, vẻ đẹp và ý nghĩa thực sự nằm ngay trong những thứ bình dị nhất, trong sự kiên trì và tấm lòng của người tạo tác. Cảm ơn tiên sinh đã khai sáng cho con." Ông đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự tri ân chân thành. Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ, tiễn ông lão ra cửa. Hắn biết, một hạt mầm đã được gieo, và nó sẽ nảy mầm theo cách riêng của mình, không ồn ào nhưng vững chắc.

Đầu giờ chiều, ánh nắng vẫn còn vương vấn trên những mái ngói đỏ tươi, nhưng đã bớt gay gắt hơn. Gió nhẹ thổi qua những con hẻm, mang theo mùi khói bếp và hương hoa dại. Bà Lão Bán Nước, thường ngày hiền lành, với mái tóc bạc phơ và nụ cười luôn thường trực trên môi, hôm nay lại có vẻ mặt cau có, nhăn nhó khi ghé qua quán sách. Bà không quên mang theo một bình nước mát, đặt lên chiếc bàn gỗ quen thuộc. Bình nước vẫn tỏa ra hơi lạnh dễ chịu, nhưng dường như nó không thể xua tan được cái bực dọc đang ngự trị trong lòng bà. Bà lão muốn tìm một cuốn sách nhỏ về thảo dược để chữa bệnh đau lưng cho ông nhà, nhưng lại không thể kìm nén được nỗi niềm bực dọc.

"Aiz, tiên sinh ơi là tiên sinh!" Bà lão than thở, giọng nói hơi rè rè nhưng vẫn đầy vẻ chất phác. "Con người ta sao cứ mãi tranh giành những thứ nhỏ nhặt vậy không biết. Cái lối đi chung giữa nhà tôi và nhà lão Bảy đầu ngõ, rõ ràng là của chung, vậy mà lão cứ lấn ra đặt chậu cây, rồi đóng bàn ghế làm chỗ ngồi. Tôi nhắc thì lão viện đủ lý do, nói là đất nhà lão. Mệt mỏi quá! Cứ thế này thì 'Nhân Đạo' có ý nghĩa gì chứ? Chẳng lẽ những lời răn dạy về tình người, về sự đoàn kết, chỉ là nói suông thôi sao?" Bà lão day day thái dương, vẻ mặt lộ rõ sự mệt mỏi với những "chuyện vụn vặt" của đời người.

Đúng lúc đó, Ông Lão Tiều Phu đi ngang qua quán sách, trên vai vẫn còn vác cây rìu gỗ cũ kỹ, dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt vẫn tinh anh và nụ cười hiền hậu. Ông nhìn thấy Bà Lão Bán Nước đang than phiền, liền dừng lại nghỉ chân bên hiên quán, đặt cây rìu tựa vào vách tường. "Chuyện gì mà lão bà lại bực tức thế?" Ông lão hỏi, giọng nói chậm rãi, từ tốn, đầy sự bao dung.

Tạ Trần khẽ gật đầu chào Ông Lão Tiều Phu, rồi quay sang nhìn Bà Lão Bán Nước. Hắn không vội vàng đưa ra lời khuyên, chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Bà lão, nếu con đường đó bị lấn chiếm hết, không ai có thể đi qua được nữa, thì điều gì sẽ xảy ra?"

Bà Lão Bán Nước nhíu mày suy nghĩ, rồi đáp: "Thì ai cũng bực mình, rồi lại tìm đường khác mà đi chứ sao. Hoặc là cãi nhau, đánh nhau. Chứ còn gì nữa!"

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa một sự thấu hiểu. "Phải, tranh giành là bản năng của con người, một bản năng cố hữu từ thuở hồng hoang, xuất phát từ lòng tham, sự ích kỷ, sự sợ hãi mất mát. Nhưng thấu hiểu và nhường nhịn lại là Nhân Đạo, là con đường mà chúng ta đang cùng nhau kiến tạo. Một con đường chung, nếu ai cũng muốn giành lợi riêng, sẽ không còn là con đường nữa. Nó sẽ trở thành một mê cung, một bãi chiến trường, nơi không ai có thể tìm thấy lối thoát hay sự bình yên. Những 'chuyện vụn vặt' này, chúng không phải là vô nghĩa, mà chính là những phép thử hàng ngày cho Nhân Đạo, cho sự kiên trì của chúng ta. Nó là minh chứng cho thấy, dù Thiên Đạo đã sụp đổ, bản chất con người vẫn còn đó những góc khuất cần được soi rọi và chuyển hóa."

Ông Lão Tiều Phu khẽ nhấp một ngụm nước mát mà Bà Lão Bán Nước đã rót cho, rồi chậm rãi tiếp lời Tạ Trần, giọng nói mang tính chất khuyên răn và đầy đạo lý dân gian. "Chuyện cây cối cũng vậy, lão bà. Cây nào cũng muốn vươn cao nhất, giành lấy nhiều ánh nắng nhất. Nhưng nếu không có những cây thấp che chắn, không có những rễ cây đan xen nhau để giữ đất, thì gió lớn sẽ quật ngã hết. Sống trong cộng đồng, biết nhường nhịn là lẽ tự nhiên, là cách để mọi thứ cùng tồn tại, cùng phát triển. Lão Bảy lấn chiếm lối đi, lão ấy chỉ nhìn thấy lợi ích nhỏ bé của bản thân. Nhưng nếu ai cũng như lão ấy, thì không còn 'lối đi chung' nữa. Khi đó, không chỉ lão Bảy mà cả bà, cả tôi, cả tất cả mọi người đều sẽ mất đi một con đường. Nhân Đạo không phải là một phép thuật để biến con người thành thánh nhân ngay lập tức, mà là một hành trình dài, đòi hỏi sự kiên trì, lòng bao dung và sự tự giác của mỗi người. Đôi khi, một bước lùi nhỏ lại mở ra con đường lớn hơn trong lòng người, và cả trong cộng đồng."

Bà Lão Bán Nước lắng nghe, ánh mắt bà từ từ giãn ra. Khuôn mặt nhăn nhó dần dần trở lại vẻ hiền từ vốn có. Bà nhìn Ông Lão Tiều Phu, rồi nhìn Tạ Trần, như thể một tấm màn vô hình vừa được vén lên trong tâm trí bà. "Phải rồi... phải rồi," bà lẩm bẩm, gật gù. "Tôi cứ nghĩ là mình phải tranh giành cho bằng được, nhưng hóa ra, nhường nhịn lại là cách để giữ gìn con đường. Cảm ơn tiên sinh, cảm ơn ông lão." Bà đứng dậy, mang theo vẻ mặt đã thanh thản hơn, tìm mua cuốn sách thảo dược rồi từ giã ra về, trong lòng vẫn còn suy ngẫm về những lời nói vừa rồi. Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu chỉ mỉm cười nhìn theo, biết rằng một hạt mầm của sự thấu hiểu và nhường nhịn đã được gieo. Hắn biết, những xung đột nhỏ nhặt này sẽ không bao giờ chấm dứt, nhưng chính trong những cuộc đối thoại như thế này, Nhân Đạo mới thực sự bén rễ sâu sắc trong lòng người.

Hoàng hôn buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng còn sót lại trên đỉnh núi, tạo nên một bức tranh ráng chiều rực rỡ, rồi dần nhường chỗ cho sắc tím thẫm và những vì sao bắt đầu lấp lánh. Gió heo may thổi nhẹ, mang theo chút se lạnh của buổi tối, cùng mùi khói bếp từ những mái nhà đã lên đèn. Từ xa, những ánh đèn lồng đầu tiên đã bắt đầu thắp sáng từ 'Nhân Đạo Học Xá' và 'Nhân Tâm Y Quán', những điểm sáng ấm áp giữa lòng thị trấn, như những ngọn hải đăng của kỷ nguyên mới.

Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An khép lại quán sách. Hắn cẩn thận khóa cánh cửa gỗ đã cũ, tiếng then cài kêu kẽo kẹt trong không gian tĩnh mịch. Hắn lặng lẽ nhìn ra quảng trường, nơi những ánh đèn lung linh từ các công trình mới đang tỏa sáng, như biểu tượng cho những gì con người đã và đang kiến tạo. Hắn cảm nhận được những hạt mầm triết lý Nhân Đạo đã được gieo trong những cuộc trò chuyện hôm nay, dù nhỏ bé, bình dị, nhưng lại là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Những hạt mầm ấy, không cần đến phép thuật hay linh khí, chỉ cần sự chân thành và kiên trì để nảy nở.

Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi vẫn sáng ngời dù đã trải qua một ngày dài học tập và quan sát, bước đến bên Tạ Trần. "Tiên sinh, con thấy Lão Tiệm Cầm ra về với vẻ mặt thanh thản hơn. Bà Lão Bán Nước cũng gật gù suy nghĩ, không còn cau có nữa. Có phải đây là cách chúng ta 'kiến tạo kỷ nguyên' không ạ? Không phải bằng những phép màu to lớn, mà bằng những điều nhỏ bé, từ trái tim đến trái tim?" Cậu bé hỏi, trong giọng nói pha lẫn chút tò mò và niềm tin. Cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" vẫn được cậu bé ôm chặt, như một vật báu.

Tạ Trần khẽ vuốt mái tóc của Tiểu An, ánh mắt hắn nhìn xa xăm, như xuyên qua màn đêm để nhìn thấy tương lai. "Đúng vậy, Tiểu An. Kỷ nguyên không được xây bằng gạch đá, hay bằng những lời tuyên thệ lớn lao, mà bằng sự chuyển hóa trong từng trái tim, từng suy nghĩ của mỗi con người. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Những gì con thấy hôm nay, những cuộc trò chuyện nhỏ bé đó, chính là những viên gạch đầu tiên, những mầm non đầu tiên của Nhân Đạo. Mỗi người chúng ta, dù là một thư sinh như con, một người thợ gốm, hay một bà lão bán nước, đều là người gieo hạt."

Ông Lão Tiều Phu, sau khi đã nghỉ ngơi đủ, đứng dậy, cây rìu trên vai giờ đây dường như nhẹ hơn. Ông khẽ gật đầu với Tạ Trần và Tiểu An. "Phải, những hạt mầm ấy, cần được vun trồng bằng sự kiên trì vô tận và lòng bao dung. Giống như cây rừng, đâu phải cứ cây nào to lớn là sống thọ. Có khi những cây cỏ dại nhỏ bé lại có sức sống bền bỉ hơn, miễn là chúng tìm thấy được lẽ tự nhiên của mình, hòa hợp với đất trời. Nhân Đạo cũng vậy, nó cần phải hòa hợp với bản chất tự nhiên, không thể cưỡng ép." Ông lão mỉm cười hiền hậu, rồi chậm rãi bước đi, hòa vào bóng đêm.

Tạ Trần nhìn theo bóng lưng khuất dần của Ông Lão Tiều Phu, rồi lại nhìn sang Tiểu An. Hắn biết, sự nhiệt huyết của Tiểu An, cùng với cuốn "Nhân Đạo Ký Sự" của cậu bé, sẽ là tiếng nói của thế hệ mới. Thế hệ ấy sẽ tiếp tục kế thừa và phát triển Nhân Đạo, dù có thể họ sẽ có những cách hiểu và diễn giải khác biệt về triết lý này. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những thách thức mới sẽ luôn xuất hiện. Nhưng Tạ Trần tin rằng, với những hạt mầm đã gieo, với sự chuyển hóa trong từng trái tim, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường của riêng mình. Hắn tin rằng, chính những câu chuyện chân thực về lòng người, về sự đoàn kết, về những giá trị bình dị ấy, mới là thứ giúp Nhân Đạo vững bền, vượt qua mọi "sóng gió nhân gian", để con người có thể sống một đời trọn vẹn, chân thực, giữ trọn nhân tính của mình, không cần đến bất kỳ sự phù hộ nào từ những quyền năng siêu phàm. Quán sách nhỏ, dưới ánh trăng đã lên cao, im lìm đứng đó, như một điểm neo vững chắc giữa dòng chảy vô thường của kỷ nguyên mới.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free