Nhân gian bất tu tiên - Chương 1125: Những Mảnh Ghép Hồi Sinh: Tìm Lại Giá Trị Thật Trong Câu Chuyện Nhân Gian
Ánh bình minh mỏng manh luồn qua những kẽ lá, rải những vệt sáng vàng nhạt lên con đường lát đá ẩm ướt của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm mai trong lành, mang theo hơi sương mát lạnh và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây sau một đêm dài. Tiếng gà gáy đâu đó vọng lại, phá vỡ sự tĩnh lặng còn vương vấn, đánh thức thị trấn chìm trong giấc ngủ say. Dần dần, những âm thanh quen thuộc của một ngày mới bắt đầu cựa mình: tiếng lạch cạch của xe ngựa chở hàng, tiếng rao hàng của những tiểu thương sớm chợ, tiếng bước chân vội vã của những người đi làm sớm, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình vốn có của một chốn nhân gian.
Trong cái không khí thân thiện và sống động ấy, Lý Minh bước nhanh về phía quán sách cũ kỹ của Tạ Trần. Dáng người anh tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh vẫn còn đó, nhưng giờ đây lại pha thêm vẻ anh tuấn, rắn rỏi của một người từng trải, mang theo trách nhiệm gánh vác việc chung. Đôi mắt anh sáng quắc, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, phản chiếu ánh nắng ban mai như chứa đựng cả một bầu trời hy vọng. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt thanh tao nhưng không quá xa cách càng làm nổi bật vẻ chính trực của anh. Trên tay Lý Minh kẹp một chồng giấy dày, là những bản báo cáo chi tiết về những chuyển biến đang diễn ra trong thị trấn. Anh không gõ cửa, chỉ nhẹ nhàng đẩy cánh cửa gỗ đã ngả màu thời gian, bước vào trong quán sách quen thuộc.
Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà nhỏ, ánh sáng yếu ớt từ ô cửa sổ hắt vào làm nổi bật thân hình gầy gò của anh. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, càng khiến anh trông thư sinh, yếu ớt hơn. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, đã sớm nhận ra sự hiện diện của Lý Minh. Mái tóc đen dài của Tạ Trần được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, vẫn là phong thái quen thuộc của anh.
"Lý huynh đến sớm vậy sao?" Tạ Trần khẽ mỉm cười, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, rót thêm một chén trà hương cho Lý Minh. Mùi trà thơm dịu lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút lạnh lẽo còn vương vấn.
Lý Minh đặt chồng giấy xuống bàn, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của sách cũ và trà nóng, cảm thấy sự mệt mỏi sau một đêm trằn trọc như tan biến đi phần nào. "Tiên sinh, con có chuyện quan trọng muốn bẩm báo. Sau những chương trình giáo dục và mô hình quản trị mà chúng ta đã vạch ra, giờ đây, một làn sóng mới đang dấy lên mạnh mẽ trong dân gian. Nó không phải là một chính sách, cũng không phải là một quy định, mà là một sự chuyển biến tự phát, sâu sắc từ bên trong lòng người."
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt khẽ lay động, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. "Ồ? Điều gì khiến Lý huynh phải đích thân đến đây vào sáng sớm thế này?"
Lý Minh ngồi thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc nhưng ánh lên niềm vui khó tả. "Nhiều người, tiên sinh ạ, rất nhiều người... Họ bắt đầu công khai kể về hành trình từ bỏ 'hạnh phúc nhân tạo' của họ. Những người từng mải mê theo đuổi danh vọng hão huyền, quyền lực nhất thời, hay thậm chí là cái gọi là 'bất tử' của tu tiên, giờ đây lại tìm thấy sự bình yên trong những điều giản dị nhất của cuộc đời phàm nhân. Họ không còn che giấu những thất bại, những nỗi đau, mà coi đó như một phần của hành trình tìm lại chính mình."
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ gật đầu. "Điều đó rất tốt. Con người vốn dĩ khó thoát khỏi những chấp niệm, những ảo ảnh do chính họ tạo ra. Khi Thiên Đạo suy yếu, khi con đường tu tiên trở thành một cái bẫy 'mất người', những ai không đủ kiên định sẽ dễ dàng lạc lối. Nhưng cũng chính trong sự suy tàn đó, một cơ hội mới lại mở ra. Cơ hội để nhìn lại bản chất thật của 'nhân tính', để tìm về những giá trị nguyên thủy nhất."
Lý Minh tiếp lời, giọng anh tràn đầy sự phấn khích: "Vâng, tiên sinh. Ban đầu, con cũng rất ngạc nhiên. Những câu chuyện ấy không chỉ dừng lại ở những cuộc trò chuyện riêng tư, mà chúng đang lan truyền như một ngọn lửa, thắp sáng lên hy vọng cho những người khác. Con người tự nguyện đứng lên, kể về những tháng ngày họ từng sống trong sự giả dối, về cái giá họ phải trả khi chạy theo những điều không thuộc về mình. Rồi họ kể về khoảnh khắc họ nhận ra, về con đường họ đã đi để tìm lại sự trọn vẹn. Con đã ghi chép lại một vài câu chuyện tiêu biểu, chúng thực sự rất đáng để suy ngẫm."
Tạ Trần cầm lấy tập báo cáo, nhưng không vội mở ra đọc. Anh nhìn Lý Minh, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả một triết lý. "Lý huynh đã làm rất tốt. Không cần phải đọc, ta cũng có thể hình dung được phần nào. Đó chính là 'nhân quả' đang vận hành, là sự trở về của 'nhân tính'. Con người sau khi lạc lối, sau khi trải qua đủ khổ đau, sẽ tự khắc tìm về bến đỗ an yên nhất, đó chính là bản thân họ, là cuộc sống bình thường mà họ từng khinh rẻ."
Lý Minh trầm ngâm. "Con cũng nghĩ vậy. Nhưng tiên sinh, con đang băn khoăn làm sao để lan tỏa những câu chuyện này một cách hiệu quả nhất, để chúng không chỉ là những lời kể đơn lẻ, mà trở thành một nguồn cảm hứng chung cho toàn thể nhân gian, đặc biệt là cho thế hệ trẻ."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ sức làm bừng sáng cả căn phòng. "Điều đó không khó. Hãy để những câu chuyện đó được kể, được lắng nghe một cách công khai, chân thành. Đó là sức mạnh của nhân gian. Một buổi chia sẻ cộng đồng, nơi mỗi người có thể dũng cảm đối mặt với quá khứ và lan tỏa niềm hy vọng cho tương lai, có lẽ sẽ là cách tốt nhất. Không cần khoa trương, không cần phô trương, chỉ cần một không gian ấm cúng, chân thật."
"Một buổi chia sẻ cộng đồng?" Lý Minh lặp lại, ánh mắt anh sáng lên. "Vâng, con hiểu rồi, tiên sinh. Chúng ta sẽ tổ chức một sự kiện như vậy. Con sẽ sắp xếp ngay lập t���c." Anh đứng dậy, vẻ mặt đầy quyết tâm. "Con xin phép, tiên sinh. Con sẽ bắt tay vào việc ngay đây."
Tạ Trần gật đầu, tiễn Lý Minh ra cửa. Anh nhìn theo bóng Lý Minh khuất dần trên con đường lát đá, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa tĩnh lặng vừa ấm áp. 'Nhân Đạo' không phải là một học thuyết khô khan, cũng không phải là một quyền năng siêu phàm. Nó chính là những câu chuyện đời thường, là sự dũng cảm đối diện với bản thân, là tình yêu thương và sự thấu hiểu giữa người với người. Những hạt mầm đã được gieo, giờ đây chúng đang nảy nở, tự mình vươn lên dưới ánh nắng của kỷ nguyên mới. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng mỗi câu chuyện được kể, mỗi trái tim được hồi sinh, chính là một bước đi vững chắc trên con đường ấy. Anh quay trở lại bàn trà, nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt nhìn xa xăm ra khoảng không vô định, nơi Thiên Đạo cũ đang dần tan rã, và một 'nhân gian' mới đang hình thành.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây. Dòng sông Vọng Giang cuộn chảy êm đềm, phản chiếu những vệt nắng cuối ngày lấp lánh như dát vàng. Gió nhẹ thổi từ phía sông mang theo hơi nước mát lạnh, xoa dịu cái nóng bức còn vương lại của ban ngày. Quán Trà Vọng Giang, với kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, nằm ẩn mình bên bờ sông, buổi tối nay bỗng trở nên lung linh hơn bao giờ hết. Hàng chục chiếc đèn lồng giấy được treo dọc theo hành lang và ban công, tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ, ấm áp, soi sáng những bàn ghế mộc mạc đã được sắp xếp ngay ngắn. Âm thanh nước sông chảy rì rào, tiếng chim hót đâu đó trong những lùm cây ven bờ, cùng tiếng dế kêu đêm bắt đầu cất lên, tất cả tạo nên một bản hòa tấu thanh bình, dễ chịu. Mùi trà thơm dịu, quyện với mùi sương đêm và hương hoa cỏ ven sông, tạo nên một bầu không khí thư thái, mời gọi.
Đêm nay, Quán Trà Vọng Giang không chỉ là nơi thưởng trà, mà còn là nơi diễn ra buổi kể chuyện đặc biệt mang tên "Những Mảnh Ghép Hồi Sinh". Người dân Thị Trấn An Bình, từ những người trẻ tuổi cho đến các bậc lão niên, đều tề tựu đông đủ. Họ ngồi thành từng nhóm nhỏ quanh những chiếc bàn, ánh mắt chăm chú hướng về phía ban công, nơi ba người sẽ chia sẻ câu chuyện của mình. Tạ Trần, như thường lệ, chọn một góc khuất nhất trong quán, ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ẩn mình trong bóng tối, chỉ để lại đôi mắt sáng rọi, chăm chú quan sát và lắng nghe. Bên cạnh anh là Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang ngồi rất ngoan, nét mặt tò mò và đầy háo hức.
Buổi kể chuyện bắt đầu. Người đầu tiên bước ra là Nàng Thơ Mộng Dao. Nàng mặc một bộ y phục truyền thống màu xanh nhạt, thanh thoát và tao nhã. Vẻ đẹp của nàng vẫn như xưa, nhưng giờ đây đôi mắt nàng không còn chất chứa nỗi buồn hay sự mông lung của người nghệ sĩ lạc lối, mà thay vào đó là sự thanh thản, biết ơn và tràn đầy cảm hứng. Nàng cầm trên tay một chiếc bút và một cuốn sổ nhỏ, như thể đã sẵn sàng ghi lại bất cứ điều gì có thể chạm đến tâm hồn.
Nàng Thơ Mộng Dao khẽ cúi đầu chào, giọng nói nhẹ nhàng, trong trẻo như tiếng suối reo giữa rừng khuya. "Chư vị, ta là Mộng Dao. Ta từng tin rằng, vẻ đẹp thực sự nằm ở sự tán thưởng của thế gian, ở những lời ca tụng và danh vọng mà ta có thể đạt được qua nghệ thuật của mình. Ta từng đuổi theo danh vọng, tin rằng sự công nhận của vạn người là hạnh phúc, là minh chứng cho tài năng. Ta vẽ những bức tranh lộng lẫy, viết những bài thơ bay bổng, nhưng sâu thẳm trong lòng, ta luôn cảm thấy một sự trống rỗng khó tả."
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt chăm chú phía dưới, rồi dừng lại ở một điểm vô định nào đó ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng bắt đầu ló dạng trên mặt sông. "Ta từng dành cả tuổi thanh xuân để tìm kiếm những 'nàng thơ' từ bên ngoài, để rồi nhận ra rằng, nàng thơ thực sự lại ở ngay trong chính tâm hồn ta. Sự công nhận của thế gian, suy cho cùng, cũng chỉ là một loại 'hạnh phúc nhân tạo', một thứ ảo ảnh dễ vỡ. Nó giống như một bông hoa tuy đẹp rực rỡ nhưng lại không có rễ, không thể bền vững."
"Nhưng rồi," Nàng Thơ Mộng Dao tiếp tục, giọng nàng dần trở nên mạnh mẽ hơn, "ta gặp được một người, một phàm nhân chỉ ngồi đọc sách trong quán nhỏ, nhưng lời nói của anh ấy lại có sức mạnh hơn bất kỳ thần thông nào. Anh ấy đã giúp ta nhận ra rằng, hạnh phúc thật sự nằm trong từng nét vẽ, từng giai điệu ta tạo ra từ chính trái tim mình, không cần ai tán thưởng. Nàng thơ của ta không phải là lời khen ngợi hay sự nổi tiếng, mà là vẻ đẹp của một cánh hoa dại ven đường, là tiếng chim hót buổi sớm, là nụ cười của một đứa trẻ. Vẻ đẹp thực sự nằm ở sự bình dị, ở sự chân thật của cảm xúc. Và từ đó, ta không còn tìm kiếm sự hoàn hảo hay những lời khen hão huyền nữa. Ta vẽ để cảm nhận, ta viết để trải lòng. Mỗi tác phẩm của ta giờ đây đều là một mảnh ghép của chính ta, không phải để trưng bày cho thế gian, mà để chữa lành cho tâm hồn mình."
Những lời của Mộng Dao khiến cả khán phòng lặng đi, rồi một tràng vỗ tay nhẹ nhàng vang lên, như những giọt mưa xuân thấm đượm. Tiểu An, với đôi mắt tròn xoe, chăm chú lắng nghe, gương mặt cậu bé lộ rõ vẻ xúc động và suy ngẫm. Tạ Trần, từ góc khuất, khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo sự thấu hiểu và một chút mãn nguyện.
Tiếp theo là Lão Khách Trọ. Ông bước ra, râu tóc bạc trắng, vẻ mặt từng có phần mệt mỏi nhưng giờ đây đôi mắt lại sáng ngời một cách lạ thường. Ông vẫn mang theo chiếc túi vải quen thuộc, nhưng giờ đây nó không còn chứa đựng những kỳ vật hay bí kíp tu luyện, mà có lẽ chỉ là những vật dụng bình dị của một lữ khách phàm trần.
Lão Khách Trọ cất tiếng, gi��ng ông trầm ấm, mang theo sự từng trải của người đã đi khắp bốn phương. "Ta đây, Lão Khách Trọ, đã từng rong ruổi khắp nơi, tìm kiếm bí mật trường sinh, hay quyền lực tối thượng. Ta đã trải qua biết bao hiểm nguy, đối mặt với vô số thử thách, chỉ vì một 'chấp niệm' duy nhất: trở thành người mạnh nhất, bất tử. Ta nghĩ rằng, chỉ khi có được sức mạnh vô biên, ta mới có thể tìm thấy ý nghĩa cuộc đời, mới có được hạnh phúc thực sự. Nhưng càng đi, càng tìm kiếm, ta lại càng thấy lòng trống rỗng. Quyền năng đến rồi đi, danh vọng cũng chỉ là phù du. Những kẻ mạnh hơn ta vẫn xuất hiện, và cái chết vẫn là một định luật không thể tránh khỏi. Sự trường sinh mà ta khao khát, thực chất chỉ là một chiếc lồng giam vô hình, trói buộc ta vào một cuộc sống vô vị, không mục đích."
Ông Lão Khách Trọ đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn ra dòng sông, nơi ánh trăng đã lên cao, soi rọi vằng vặc. "Chỉ khi ta trở về, khi ta từ bỏ tất cả những tham vọng hão huyền đó, ngồi bên chén trà, nghe tiếng người cười nói, nghe tiếng nước sông chảy êm đềm, ta mới thấy bình yên. Ta nhận ra, thế giới này rộng lớn hơn ngươi nghĩ nhiều, không phải ở những đỉnh cao của quyền năng, mà ở chiều sâu của tâm hồn và sự gắn kết với vạn vật. Cái gọi là 'bất tử' không phải là kéo dài sự sống vô nghĩa, mà là sống một cuộc đời trọn vẹn, để lại những dấu ấn ý nghĩa trong lòng người khác. Giờ đây, ta không còn là một kẻ tìm kiếm sức mạnh, mà là một lữ khách bình thường, khám phá vẻ đẹp của 'nhân gian' qua từng ngọn cỏ, từng hạt bụi. Ta tìm thấy hạnh phúc trong sự cho đi, trong những câu chuyện ta lắng nghe, và trong chính sự hữu hạn của cuộc đời này."
Tiếng vỗ tay lại vang lên, lần này mạnh mẽ và dứt khoát hơn. Rất nhiều người đã từng trải qua cảm giác tương tự, đã từng lạc lối trong những khao khát viển vông, nên họ hiểu thấu những gì Lão Khách Trọ vừa chia sẻ. Tiểu An thậm chí còn gật gù lia lịa, như thể cậu bé đã lĩnh hội được một đạo lý sâu xa nào đó.
Cuối cùng, Người Kỹ Nữ bước ra. Nàng vẫn xinh đẹp, quyến rũ, mặc y phục lụa là, nhưng ánh mắt nàng không còn chứa đựng nỗi buồn u uẩn hay sự che giấu, mà thay vào đó là sự chân thành, thanh thản. Mùi hương nước hoa thoang thoảng từ nàng không còn gợi lên sự phù phiếm, mà là một nét chấm phá nhẹ nhàng trong không khí đêm.
Giọng nàng hơi khàn, nhưng đầy cảm xúc, chạm đến trái tim người nghe. "Ta đây, một người kỹ nữ, cuộc đời ta tưởng chừng chỉ là những đêm vui chóng vánh, những lời khen hời hợt, những lời thề thốt gió bay. Ta đã từng nghĩ rằng, hạnh phúc của ta là khi ta có thể khiến người khác vui vẻ, là khi ta được khen ngợi về sắc đẹp, là khi ta có được những món đồ xa xỉ. Ta sống trong một vỏ bọc lộng lẫy nhưng trống rỗng, một loại 'hạnh phúc nhân tạo' được xây dựng trên sự giả dối và những mối quan hệ hời hợt. Ta sợ hãi sự cô độc, sợ hãi khi phải đối mặt với chính mình, vì ta nghĩ rằng mình không có gì đáng giá ngoài vẻ bề ngoài."
Nàng cúi đầu, một giọt nước mắt khẽ lăn trên gò má, nhưng đó không phải là giọt nước mắt của sự yếu đuối, mà là của sự giải thoát. "Nhưng chính trong sự cô độc, trong những đêm dài không ngủ, ta học được cách yêu quý bản thân. Ta nhận ra rằng, cuộc đời này, ai cũng có một nỗi khổ riêng, và mỗi người đều xứng đáng được hạnh phúc một cách chân thành. Ta nhận ra giá trị của một nụ cười chân thành, một ánh mắt thấu hiểu, một lời nói cảm thông. Không phải từ những kẻ khách trăng hoa, mà từ những người phụ nữ nghèo khó ta từng giúp đỡ, từ những đứa trẻ mồ côi ta từng chăm sóc. Họ không cho ta tiền bạc, không cho ta danh vọng, nhưng họ cho ta tình yêu thương và sự công nhận thật sự. Ta tìm thấy sự bình yên không phải trong những lời ca tụng giả dối, mà trong chính sự chân thật của bản thân, trong khả năng thấu cảm và yêu thương người khác."
Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt trong veo nhìn thẳng vào mọi người. "Giờ đây, ta vẫn là một kỹ nữ, nhưng ta không còn là nô lệ của sự phù phiếm. Ta không còn tìm kiếm 'hạnh phúc nhân tạo' từ bên ngoài. Ta tìm thấy nó trong chính con người mình, trong những điều nhỏ bé, giản dị, trong mỗi khoảnh khắc ta được sống một cách chân thật nhất. Ta học được cách tha thứ cho bản thân, học được cách trân trọng những gì mình có. Ta không còn muốn 'thành tiên' hay sở hữu bất kỳ quyền năng nào. Ta chỉ muốn sống một đời bình thường, với trái tim bình yên và lương thiện."
Tiếng vỗ tay vang dội khắp quán trà. Nhiều người trong số đó đã không cầm được nước mắt. Những câu chuyện của ba người, tưởng chừng khác biệt, nhưng lại chạm đến một điểm chung sâu thẳm trong lòng mỗi con người: khao khát được là chính mình, được sống một cuộc đời chân thật, ý nghĩa. Tạ Trần, từ góc khuất, nhìn thấy Tiểu An đang lau khóe mắt, đôi môi mấp máy như đang cố gắng thốt lên điều gì đó. Cậu bé quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và thấu hiểu. Tạ Trần khẽ gật đầu với cậu bé, một nụ cười ẩn chứa nhiều ý nghĩa. Buổi kể chuyện đã thành công hơn cả mong đợi. Nó không chỉ là những câu chuyện, mà là những mảnh ghép tâm hồn được hồi sinh, được gắn kết lại, tạo nên một bức tranh lớn hơn về 'Nhân Đạo'.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc soi sáng cả dòng Vọng Giang, tạo nên một con đường bạc lấp lánh trên mặt nước. Tiếng dế kêu đêm càng lúc càng rõ, cùng tiếng nước sông chảy êm đềm là những âm thanh duy nhất còn vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Hầu hết khách khứa đã ra về, chỉ còn lại lác đác vài chiếc đèn lồng còn tỏa ánh sáng yếu ớt. Quán Trà Vọng Giang giờ đây chìm trong vẻ trầm mặc, thi vị. Mùi trà thơm dịu vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện với hơi sương đêm mát lạnh.
Chỉ còn Tạ Trần, Lý Minh và Ông Lão Tiều Phu nán lại. Tạ Trần vẫn ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm ra dòng sông, nơi bóng trăng soi rõ mồn một. Vẻ bình yên trên gương mặt anh như hòa cùng với sự tĩnh lặng của vạn vật. Lý Minh ngồi đối diện, vẻ mặt anh vẫn còn sự xúc động và suy tư sau những câu chuyện đã nghe. Ông Lão Tiều Phu, dáng người hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh, ngồi gần đó, trên tay vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, nhưng giờ đây nó chỉ là một vật trang trí, ông đang dùng nó như một cây gậy chống nhẹ nhàng.
Ông Lão Tiều Phu là người phá vỡ s�� im lặng trước. Giọng ông chậm rãi, từ tốn, nhưng mỗi lời nói đều mang theo đạo lý sâu xa của người từng trải. "Những câu chuyện đó, chẳng phải là những bài học quý giá hơn mọi công pháp tu tiên sao? Ta đã sống qua bao nhiêu năm tháng, chứng kiến biết bao kẻ vì khao khát quyền năng mà 'mất người', vì 'chấp niệm' trường sinh mà đánh mất chính mình. Ta cũng từng hoài nghi, liệu nhân gian này có thể thoát khỏi vòng xoáy đó không. Nhưng hôm nay, ta đã thấy, ta đã nghe, và ta đã tin."
Lý Minh khẽ gật đầu, vẻ mặt anh tràn đầy sự suy ngẫm. "Con cũng cảm thấy như vậy, Ông Lão Tiều Phu. Mỗi câu chuyện là một tấm gương, phản chiếu những sai lầm và cả sự hồi sinh. Con người đang thực sự tìm thấy chính mình, tiên sinh. Họ không còn trông chờ vào bất kỳ ai khác nữa, không còn đặt hy vọng vào những điều siêu nhiên hay những lời hứa hão huyền. Họ đang tự mình kiến tạo hạnh phúc, tự mình định nghĩa giá trị bản thân."
Tạ Trần vẫn nhìn ra dòng sông, khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Đó chính là khởi đầu của sự hồi sinh thực sự. Mọi hạt m��m đều cần thời gian để nảy nở và vươn mình ra ánh sáng. Những câu chuyện đêm nay, chúng không chỉ là những lời kể, mà là những tia sáng, dẫn lối cho những ai còn đang lạc lối trong bóng tối của 'hạnh phúc nhân tạo'. Chúng ta đã thấy, Thiên Đạo cũ đã dạy con người chạy trốn khỏi sự yếu đuối, chạy trốn khỏi cái chết, chạy trốn khỏi 'phàm nhân'. Nhưng chính trong sự chấp nhận những điều đó, con người mới tìm thấy sức mạnh chân chính."
Ông Lão Tiều Phu thở dài một tiếng, nhưng là một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. "Ngày trước, ai ai cũng chỉ nói về 'thành tiên', về 'bất tử'. Giờ đây, họ nói về 'sống một đời bình thường', về 'nhân quả', về 'ý nghĩa'. Cái sự chuyển biến này, nó còn hơn cả thần thông phép thuật."
Lý Minh tiếp lời, giọng anh vang vọng niềm hy vọng. "Sự lan tỏa của các câu chuyện hồi phục và việc mọi người tìm lại giá trị bản thân cho thấy lời tiên tri 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên' đang dần trở thành hiện thực. Mỗi câu chuyện là một viên gạch, xây nên nền móng cho một kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo cũ sẽ hoàn toàn tan rã, nhường chỗ cho 'Nhân Đạo'."
Tạ Trần quay lại nhìn hai người bạn của mình, ánh mắt anh sâu thẳm nhưng ấm áp. "Sức mạnh của sự gắn kết cộng đồng và lòng đồng cảm được thể hiện trong buổi kể chuyện đêm nay sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển bền vững của 'Nhân Đạo' trong tương lai. Những đứa trẻ như Tiểu An, chúng đã được chứng kiến, được lắng nghe những câu chuyện chân thật này. Sự trưởng thành và nhận thức sâu sắc của thế hệ trẻ qua những câu chuyện này chuẩn bị cho vai trò của chúng trong việc kiến tạo kỷ nguyên mới. Chúng sẽ không phải lạc lối như những thế hệ trước, bởi vì chúng đã được trang bị một la bàn nội tâm vững chắc."
Ánh trăng tiếp tục đổ xuống mặt sông, lung linh huyền ảo. Ba người đàn ông ngồi đó, trong tĩnh lặng, suy ngẫm về những gì đã qua và những gì đang đến. Tạ Trần biết, con đường phía trước còn rất nhiều thử thách, không phải mọi sự đều suôn sẻ. Vẫn còn đó những tàn dư của tư tưởng cũ, những 'chấp niệm' khó lòng buông bỏ. Nhưng những hạt mầm của 'Nhân Đạo' đã được gieo, đã bén rễ và đang nảy nở mạnh mẽ. Sự hồi sinh của những mảnh ghép tâm hồn, sự tìm lại giá trị chân thật của cuộc sống, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường mà họ đã chọn.
"Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi," Tạ Trần khẽ nói, giọng anh trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh mịch. "Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và 'nhân gian' vẫn còn đó biết bao điều cần được xây dựng, được vun đắp. Những câu chuyện như đêm nay, chính là những ngọn lửa nhỏ, thắp sáng con đường ấy. Chúng ta không cần phải thành tiên để tìm thấy ý nghĩa, chúng ta chỉ cần sống, thật sự sống, với tất cả những gì mình có, bằng tất cả sự chân thật của 'nhân tính'."
Ông Lão Tiều Phu và Lý Minh gật đầu, ánh mắt họ tràn đầy niềm tin và hy vọng. Đêm càng lúc càng sâu, nhưng trong lòng họ, một bình minh mới đã thực sự bắt đầu. Kỷ nguyên Nhân Gian, với những giá trị được định hình từ chính những mảnh ghép hồi sinh của con người, đang dần hiện rõ hình hài, mạnh mẽ và kiên định hơn bao giờ hết. Con đường vẫn còn dài, nhưng mỗi bước đi đều đang viết nên một chương mới cho 'nhân gian', một chương mà không cần đến phép thuật hay thần thông, mà chỉ cần đến trái tim và sự thấu hiểu.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.