Nhân gian bất tu tiên - Chương 1098: Hành Trình Của Linh Hồn: Gieo Mầm Suy Tư Giữa Phồn Hoa Giả Tưởng
Lạc Vũ đã nhắm mắt lại trong giây lát, như để sắp xếp lại những suy nghĩ đang hỗn loạn trong đầu. Khi mở mắt ra, ánh mắt nàng đã trở lại vẻ kiên định và lạnh lùng vốn có, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự lo ngại nhất định đã nhen nhóm. Không phải lo ngại về sức mạnh vật chất của Tạ Trần, mà là lo ngại về sức mạnh tư tưởng, thứ có thể lay chuyển tận gốc rễ những gì nàng đã xây dựng. "Tuy nhiên... những lời lẽ này đang gieo rắc sự bất an vào tâm trí họ," Lạc Vũ nói, giọng nàng trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Cần phải có biện pháp." Nàng quay sang người cấp dưới, ánh mắt sắc lạnh như băng tuyết. "Hãy chuẩn bị. Ta cần các ngươi thu thập tất cả thông tin về những người đang tích cực truyền bá cuốn sách này, và cả những người đang dao động. Đồng thời, hãy tăng cường các chương trình 'định hướng lại tư tưởng'. Cần phải nhắc nhở họ về giá trị của sự an nhàn, của cuộc sống không lo toan, không gánh nặng."
Một nụ cười mỏng manh xuất hiện trên môi Lạc Vũ, không phải của sự vui vẻ, mà là sự tính toán lạnh lùng của một kẻ đang đối mặt với một mối đe dọa không thể xem thường. Nàng đã từng tin rằng mình nắm giữ chìa khóa của hạnh phúc tối thượng. Nhưng giờ đây, một phàm nhân với những trang sách cũ kỹ lại đang thách thức quyền năng đó. Cuộc chiến này, sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc tranh luận đơn thuần. Lạc Vũ hiểu rằng, nàng phải có những phản ứng mạnh mẽ và tinh vi hơn để chống lại ảnh hưởng của "Hành Trình Của Linh Hồn", không chỉ là ngăn cấm mà còn là tạo ra những "sản phẩm" tư tưởng đối lập, những câu chuyện mới để củng cố niềm tin vào "hạnh phúc vô điều kiện".
Cuộc chiến tư tưởng sẽ trở nên phức tạp hơn, không còn chỉ là sự l��a chọn đơn thuần giữa hai con đường mà là sự đấu tranh về định nghĩa cốt lõi của "sự sống" và "ý nghĩa". Lạc Vũ đã sẵn sàng. Nàng sẽ không để Tạ Trần và những triết lý "phàm nhân" của hắn phá hỏng thế giới hoàn mỹ mà nàng đã dày công tạo ra. Sự thức tỉnh của dân chúng sẽ diễn ra chậm rãi nhưng sâu sắc, không phải là một cuộc cách mạng tức thì mà là một quá trình chuyển đổi nhận thức dần dần, và Lạc Vũ sẽ dùng mọi cách để ngăn chặn quá trình ấy, để bảo vệ cái "bình minh giả tạo" của mình.
***
Trong quán sách nhỏ ở Thị Trấn An Bình, ánh nắng ban trưa như rót mật qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, đậu nhẹ lên những chồng sách cao ngất và tấm lưng gầy gò của Tạ Trần. Thị trấn đã qua khỏi bữa trưa, tiếng rao hàng thưa thớt dần, nhường chỗ cho những cuộc trò chuyện râm ran bên hiên nhà và tiếng bánh xe ngựa lăn đều trên con đường đất. Mùi thức ăn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ mục và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, tạo nên một không khí vừa nhộn nhịp, vừa yên bình rất đỗi thân thuộc.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh ít tiếp xúc nắng gió, làn da trắng nhợt và khuôn mặt thanh tú, đang ngồi ở góc quen thuộc của mình. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, dù lúc này chỉ đang bình thản nhấp một ngụm trà. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ không chút phô trương càng làm nổi bật vẻ thanh đạm của hắn.
Xung quanh chiếc bàn trà mộc mạc đặt giữa quán, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Triết Gia Mạc Vân và Bách Lý Hùng đang ngồi đối diện nhau, trên bàn là vài bản sao của cuốn 'Hành Trình Của Linh Hồn'. Không khí trầm lắng, nhưng mỗi ánh mắt đều rực lên sự suy tư và quyết tâm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, trong bộ bạch y tinh khiết, khẽ đặt cuốn sách xuống bàn. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Tạ Trần. Có một sự mệt mỏi ẩn sâu trong ánh mắt nàng, nhưng ý chí thì không hề suy giảm. "Cuốn sách của tiên sinh không trực tiếp công kích, nhưng lại chạm đến căn nguyên vấn đề. Nó buộc người đọc phải tự hỏi: liệu sự 'hạnh phúc' này có phải là thứ ta thực sự muốn?" Giọng nàng trong trẻo nhưng dứt khoát, vang vọng nhẹ trong không gian tĩnh mịch. "Lạc Vũ đã gieo vào tâm trí nhân loại một định nghĩa 'hạnh phúc' quá đỗi dễ dàng, một thứ hạnh phúc không cần nỗ lực, không cần lựa chọn. Nó như một liều thuốc mê, ru ngủ những khao khát sâu thẳm nhất của linh hồn."
Triết Gia Mạc Vân, ông lão râu tóc bạc phơ với khuôn mặt phúc hậu và ánh mắt tinh anh, khẽ vuốt chòm râu. Ông cầm một bản sách, lật giở từng trang như thể đang đọc lại từng chữ. "Lạc Vũ lầm tưởng rằng hạnh phúc là một đích đến, một trạng thái tĩnh tại. Nhưng Tạ công tử lại chỉ ra rằng, hạnh phúc, hay đúng hơn là ý nghĩa của sự tồn tại, là một 'hành trình'. Cuốn sách này không đưa ra câu trả lời, mà chỉ gieo những hạt mầm nghi vấn, khơi gợi khát vọng tìm kiếm sự thật từ bên trong mỗi người. Chúng ta không thể dùng vũ lực để thay đổi niềm tin, bởi vì niềm tin sinh ra từ nội tâm, từ sự tự nguyện lựa chọn." Ông nói, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uyên bác. "Giống như cổ nhân đã từng nói trong 'Vô Vi Chi Đạo', 'Đạo là con đường, không phải đích đến. Chân lý nằm trong hành trình trải nghiệm, không phải trong sự an bài sẵn có.' Tạ công tử đã tái hiện tinh thần ấy một cách khéo léo."
Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã nhưng ánh mắt tràn đầy nhiệt huyết, khẽ nhíu mày. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao. "Nhưng đối thoại với những người đang đắm chìm trong ảo ảnh sẽ không dễ dàng. Họ sẽ coi chúng ta là kẻ phá hoại 'hạnh phúc' của họ, là những kẻ gieo rắc phiền muộn. Sự kháng cự có thể rất mạnh mẽ." Anh nói, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự lo ngại nhưng cũng đầy quyết tâm. "Họ đã quá quen với sự thoải mái, với một cuộc sống không lo toan. Việc thức tỉnh họ khỏi giấc mơ đó, dù là vì lợi ích của chính họ, cũng có thể khiến họ oán trách chúng ta."
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, chỉ im lặng lắng nghe. Anh không phải là người giỏi ăn nói triết lý, nhưng sự trung thành và lòng chính trực của anh thì không ai có thể nghi ngờ. Anh mặc giáp trụ nhẹ, thể hiện một sự sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách. "Ta tin vào Tạ công tử," anh trầm giọng nói, giọng trầm hùng, đầy khí phách. "Nếu đây là con đường duy nhất để Nhân Đạo tìm lại chính mình, ta sẽ là người tiên phong dọn dẹp chướng ngại." Anh hiểu rằng cuộc chiến này không phải là nơi vũ lực có thể giải quyết mọi thứ, nhưng anh vẫn sẵn sàng bảo vệ những người đang gieo mầm tư tưởng.
Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động rất khẽ trong không gian tĩnh lặng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối cùng của buổi trưa đang dần chuyển sang màu vàng nhạt, bao phủ Thị Trấn An Bình trong một vẻ đẹp bình dị. "Hạnh phúc không phải là không có khổ đau, mà là khả năng vượt qua khổ đau để tìm thấy ý nghĩa." Giọng hắn trầm, điềm tĩnh, không cao không thấp, nhưng đủ sức khiến mọi người phải lắng nghe. "Lạc Vũ đã cướp đi quyền được khổ đau, cũng chính là cướp ��i quyền được trưởng thành của linh hồn. Cuốn sách này, chỉ là một ngọn đèn nhỏ, thắp lên trong bóng tối của sự vô tri. Nó không thể ép buộc ai, chỉ có thể soi sáng con đường cho những ai sẵn lòng tìm kiếm."
Lăng Nguyệt gật đầu, khuôn mặt lạnh lùng khẽ giãn ra một chút. "Vậy chúng ta sẽ làm gì? Truyền bá cuốn sách rộng rãi hơn nữa? Tổ chức những buổi luận đàm?"
Mạc Vân khẽ mỉm cười. "Chúng ta sẽ làm những gì Tạ công tử đã làm. Gieo mầm. Không cần hô hào, không cần ép buộc. Chỉ cần đặt những câu hỏi, khơi gợi những suy tư. Để mỗi cá nhân tự mình cảm nhận, tự mình lựa chọn. Sự thức tỉnh, nếu có, phải đến từ bên trong, không phải từ bên ngoài." Ông khẽ gõ nhẹ ngón tay lên cuốn sách. "Cuốn sách này không chỉ là lời của Tạ công tử, nó còn là tiếng vọng của 'nhân quả' đang thức tỉnh, tiếng gọi của linh hồn đang tìm kiếm bản ngã."
Các đồng minh lật giở từng trang sách, chỉ ra các đoạn văn quan trọng và vạch ra kế hoạch hành động. Họ thảo luận về những địa điểm trọng yếu, những đối tượng cần tiếp cận, và cách thức để những triết lý sâu sắc này có thể chạm đến những trái tim đã chai sạn bởi 'hạnh phúc vô điều kiện'. Tạ Trần chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà, ánh mắt hắn dõi về phía xa xăm, nơi Thành Vô Song phồn hoa đang chìm trong ánh nắng chiều, một sự phồn hoa giả tạo đang chờ đợi những hạt mầm suy tư đầu tiên được gieo xuống. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ dừng lại ở những cuộc tranh luận đơn thuần, nó sẽ là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, một cuộc chiến vì linh hồn nhân loại, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ tột bậc.
***
Buổi chiều tà buông xuống Thành Vô Song, mang theo làn gió mát mẻ và bầu trời trong xanh không một gợn mây. Những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, giờ đây lung linh hơn dưới ánh hoàng hôn pha lẫn ánh sáng rực rỡ từ những thiết bị pháp thuật vẫn đang tỏa sáng khắp nơi. Dù Thiên Đạo đã suy tàn, nhưng công nghệ mà Lạc Vũ mang lại vẫn khiến Thành Vô Song trở nên tráng lệ, lộng lẫy một cách đầy nghịch lý. Khu phố thương mại sầm uất với tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa và tiếng nhạc từ các tửu lầu vang vọng khắp nơi, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào của cuộc sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa náo nhiệt, vừa tràn đầy sức sống.
Tại quảng trường trung tâm Thành Vô Song, dưới những ánh đèn pháp thuật vẫn đang tỏa sáng lung linh từ các thiết bị 'hạnh phúc', một đám đông lớn đã tụ tập. Tuy nhiên, không phải tất cả đều đến để tận hưởng niềm vui vô tận. Mạc Vân và Lăng Nguyệt đứng trên một bục cao được dựng tạm, ánh mắt họ bình thản quét qua những gương mặt đa dạng bên dưới. Dương Quân và Bách Lý Hùng cùng một số vệ binh đang đứng bên cạnh, duy trì trật tự, nhưng cũng để sẵn sàng đối phó với bất kỳ tình huống nào. Nhiều người dân vẫn đang cầm những thiết bị 'hạnh phúc' của Lạc Vũ, ánh mắt họ ngập tràn sự thỏa mãn, nhưng cũng có không ít người, sau khi đọc "Hành Trình Của Linh Hồn", đã bắt đầu nhìn ngó xung quanh với vẻ bối rối, tò mò, và đôi khi là sự trống rỗng khó tả trong lòng.
Triết Gia Mạc Vân, với mái tóc bạc phơ được gió chiều thổi nhẹ, chậm rãi cất tiếng, giọng ông trầm ấm, rõ ràng, vang vọng khắp quảng trường. "Chư vị, bao lâu rồi chúng ta không tự hỏi, 'hạnh phúc' là gì?" Ông không hùng biện, không cao giọng, chỉ đơn thuần đặt một câu hỏi. "Hạnh phúc, liệu có phải là một trạng thái vô tri, hay là kết quả của một hành trình đầy lựa chọn và trải nghiệm, của những vui buồn, thành bại đan xen?" Ông nhìn sâu vào từng ánh mắt, tìm kiếm sự thấu hiểu. "Một cuộc đời không có bóng tối liệu có thực sự cảm nhận được ánh sáng? Một linh hồn không vấp ngã, liệu có thực sự biết đứng dậy?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử bước tới, vẻ đẹp lạnh lùng của nàng như một bức tượng ngọc bích, nhưng giọng nói của nàng lại mang một sức hút kỳ lạ, khiến người nghe phải tập trung. "Chúng ta có thực sự 'sống' khi mọi cảm xúc, mọi khó khăn đều bị tước bỏ? Liệu một linh hồn không còn lựa chọn có còn là linh hồn, hay chỉ là một cỗ máy được lập trình để cảm thấy 'hạnh phúc'?" Nàng đưa tay chỉ vào những thiết bị phát ra ánh sáng dịu nhẹ trên tay người dân. "Những thứ này mang lại cho các ngươi sự an nhàn, không cần lao động, không cần tranh giành. Nhưng các ngươi đã bao giờ tự hỏi, mình đã đánh đổi thứ gì để có được sự 'an nhàn' đó?"
Một người đàn ông trung niên, tay vẫn còn cầm thiết bị phát ra ánh sáng lấp lánh, lớn tiếng đáp trả, giọng đầy vẻ bực bội. "Ông nói gì vậy? Tôi đang rất hạnh phúc! Cả đời tôi chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn đến thế. Sao phải bận tâm đến lựa chọn hay trải nghiệm gì đó? Đó chẳng phải là tự tìm phiền muộn sao?" Hắn ta dường như không muốn bị thức tỉnh khỏi giấc mơ ngọt ngào mà Lạc Vũ đã ban tặng.
"Đúng vậy! Hạnh phúc là được an nhàn, là không phải lo nghĩ!" Một người phụ nữ khác phụ họa, ánh mắt có chút cố chấp. "Những lời các vị nói chỉ khiến lòng người xáo động mà thôi!"
Tuy nhiên, không phải ai cũng phản ứng gay gắt như vậy. Giữa đám đông, một thư sinh trẻ tuổi khẽ thì thầm với người bạn bên cạnh, ánh mắt đầy trăn trở. "Nhưng... đôi khi tôi cũng cảm thấy có gì đó trống rỗng... như thể tôi chỉ là một vỏ bọc. Cứ như có một lỗ hổng lớn trong tâm hồn, mà 'hạnh phúc' này không thể lấp đầy." Lời thì thầm của y dù nhỏ, nhưng đã lọt vào tai vài người xung quanh, và họ cũng bắt đầu nhìn nhau, ánh mắt đầy vẻ ngờ vực. Tiếng nói chuyện, tranh luận xen lẫn tiếng ồn ào của chợ búa và nhạc từ tửu lầu, nhưng những lời của Mạc Vân và Lăng Nguyệt vẫn như một dòng suối mát lành, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm trí.
Mạc Vân không nản lòng. Ông kiên nhẫn diễn giải, đặt thêm những câu hỏi gợi mở, không áp đặt. "Nếu Lạc Vũ ban cho các ngươi một thế giới không có mùa đông lạnh giá, các ngươi có còn trân trọng sự ấm áp của mùa xuân? Nếu không có giông bão, cầu vồng liệu có còn đẹp đẽ?" Ông chậm rãi nói, "Giá trị của một thứ, đôi khi nằm ở sự đối lập của nó. Sự lựa chọn, dù khó khăn, mới là thứ định hình nên con người các ngươi."
Dương Quân và Bách Lý Hùng đứng đó, ánh mắt kiên định. Dương Quân quan sát kỹ lưỡng phản ứng của dân chúng, nhận thấy sự dao động trong một số người. Bách Lý Hùng giữ vẻ mặt nghiêm nghị, tay đặt nhẹ lên chuôi kiếm, sẵn sàng đối phó nếu có bất kỳ sự xáo trộn nào. Không khí trở nên căng thẳng hơn một chút, một cuộc chiến không có vũ khí, chỉ có lời nói và tư duy, đang diễn ra giữa quảng trường lộng lẫy của Thành Vô Song. Ánh đèn pháp thuật lung linh hòa với ánh sáng hoàng hôn, tạo nên một khung cảnh siêu thực, nơi con người đang đấu tranh nội tâm giữa sự thoải mái, vô tri của 'hạnh phúc vô điều kiện' và những câu hỏi khó khăn nhưng đầy ý nghĩa mà 'Hành Trình Của Linh Hồn' đặt ra. Đây là sự khởi đầu của một làn sóng suy tư trong dân chúng, dù chậm rãi, sẽ tạo ra nền tảng cho những thay đổi lớn hơn.
***
Khi màn đêm buông xuống, thay thế ánh hoàng hôn bằng ánh trăng sáng vằng vặc và làn gió nhẹ mơn man, Thành Vô Song trở nên huyền ảo hơn bao giờ hết. Các thiết bị 'hạnh phúc' vẫn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, tạo nên một vẻ đẹp lung linh, ảo diệu. Nhưng ở một góc yên bình của thành phố, tại Quán Trà Vọng Giang, một không khí khác đang bao trùm. Quán trà được xây dựng bằng gỗ đơn giản, có ban công nhìn thẳng ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. Tiếng nước sông chảy róc rách hòa cùng tiếng chim đêm, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh thoát, tạo nên một không gian thư thái, dễ chịu. Mùi trà thơm dịu, mùi nước sông thoang thoảng và mùi hoa cỏ từ bờ sông lan vào, xua đi mọi ưu phiền.
Trong một góc khuất của quán, Dương Quân ngồi đối diện với vài thư sinh và thương nhân trẻ tuổi. Anh không mang theo vẻ ngoài hùng biện hay sắc sảo như Mạc Vân hay L��ng Nguyệt, mà thay vào đó là sự điềm đạm, gần gũi. Anh mặc bộ đạo bào lam nhạt, gương mặt tuấn tú ánh lên vẻ trầm tư dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ. Anh không trực tiếp nhắc đến cuốn 'Hành Trình Của Linh Hồn' hay công nghệ 'hạnh phúc' của Lạc Vũ, mà chỉ kể những câu chuyện ngụ ngôn, những ví dụ đời thường, dẫn dắt họ đến những suy tư về giá trị của sự nỗ lực, của thất bại và thành công, của tình cảm chân thật.
"Các vị thư sinh, các vị thương nhân trẻ tuổi," Dương Quân bắt đầu, giọng nói ấm áp, rõ ràng, nhưng không hề áp đặt. "Nếu một người chưa từng trải qua cơn đói cồn cào, liệu họ có thực sự hiểu được giá trị của một bữa cơm no đủ? Nếu chưa từng thất bại, chiến thắng liệu có ý nghĩa gì? Hay nếu chưa từng cảm nhận nỗi đau mất mát, tình yêu thương liệu có còn sâu đậm?" Anh nhìn từng người, ánh mắt chân thành. "Lạc Vũ đã mang đến cho chúng ta một thế giới nơi mọi khó khăn đều được xóa bỏ, nơi mọi ham muốn đều được thỏa mãn tức thì. Nhưng liệu sự thỏa mãn dễ dàng ấy có thực sự làm cho linh hồn chúng ta phong phú hơn, hay chỉ khiến nó trở nên cằn cỗi?"
Một thư sinh trẻ tuổi, gương mặt còn non nớt nhưng ánh mắt đã bắt đầu có sự trăn trở, khẽ đặt chén trà xuống. Y vẫn cầm trên tay thiết bị 'hạnh phúc' của mình, nhưng ánh sáng từ nó dường như không còn hấp dẫn y nữa. "Tiền bối nói có lý... Chúng ta đang có quá nhiều 'hạnh phúc' một cách dễ dàng, đến mức không còn cảm nhận được nó nữa. Mỗi ngày trôi qua đều giống nhau, không có gì để mong chờ, cũng không có gì để lo sợ. Dần dần, ta cảm thấy mình... không còn là mình nữa." Y nói, giọng nhỏ dần, như đang tự vấn chính mình.
Một thương nhân trẻ tuổi khác, người có vẻ ngoài năng động hơn, lại tỏ ra hoài nghi. "Nhưng cuộc sống vốn dĩ đã đủ khó khăn rồi, tại sao phải tự tìm thêm phiền muộn? Chẳng phải mục đích của tu luyện hay tồn tại đều là để thoát khỏi khổ đau sao? Lạc Vũ đại nhân đã làm được điều đó, chẳng phải là một công đức lớn sao?" Hắn ta vừa nói, vừa siết chặt thiết bị 'hạnh phúc' trong tay, như thể đang bám víu vào một niềm tin đã được xây dựng kiên cố.
Dương Quân không tranh cãi, chỉ khẽ mỉm cười. "Thoát khỏi khổ đau không có nghĩa là trốn tránh khổ đau, tiểu hữu. Mà là đối mặt với nó, vượt qua nó, để rồi nhận ra giá trị của sự bình an thực sự. Một đóa hoa dù đẹp đến mấy, nếu không trải qua gió sương, liệu có thể nở rộ rực rỡ và bền bỉ?" Anh nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa. "Giá trị của một linh hồn không nằm ở sự an nhàn mà nó hưởng thụ, mà nằm ở những lựa chọn mà nó dám thực hiện, những hành trình mà nó dám dấn thân. Kể cả khi Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường vẫn là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi."
Lời của Dương Quân không phải là mệnh lệnh, mà là một lời mời gọi, một cánh cửa mở ra cho những suy tư sâu sắc. Ông lắng nghe những câu hỏi, những băn khoăn của họ, rồi lại chậm rãi đáp lời, đôi khi chỉ bằng một nụ cười thấu hiểu. Dần dần, ánh mắt của những người trẻ tuổi bắt đầu thay đổi. Một vài người bắt đầu đặt thiết bị 'hạnh phúc' xuống bàn, ánh mắt hướng về phía sông Vọng Giang lấp lánh ánh trăng, trầm tư. Họ không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn dòng nước trôi, như thể đang tìm kiếm câu trả lời trong dòng chảy vô thường của thời gian.
Cuộc đối thoại tiếp tục trong sự tĩnh lặng của đêm. Dương Quân biết rằng, sự thay đổi không thể diễn ra trong chốc lát. Nó là một quá trình chậm rãi, một sự thức tỉnh dần dần, như những hạt mầm gieo vào lòng đất, cần thời gian để nảy mầm và trưởng thành. Cuộc chiến vì linh hồn nhân loại sẽ còn kéo dài và phức tạp hơn nữa, đòi hỏi sự kiên nhẫn và trí tuệ tột bậc. Lạc Vũ chắc chắn sẽ phản ứng lại chiến lược này, có thể bằng cách thắt chặt kiểm soát thông tin hoặc tạo ra các công nghệ 'phản đối thoại' mới. Nhưng những hạt mầm suy tư đã được gieo, và chúng sẽ nảy nở theo cách riêng của chúng, định hình nên một kỷ nguyên mới của Nhân Gian.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.