Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 109: Lời Mời Từ Vận Mệnh: Bàn Cờ Đã Đặt

Ánh trăng bạc dần phai tàn, nhường chỗ cho rạng đông hé mình nơi chân trời phía Đông. Những tia nắng đầu tiên như những ngón tay vàng óng, lướt qua khe cửa sổ quán sách của Tạ Trần, xua đi màn đêm u tịch. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo chút hơi sương còn vương vấn trên cỏ cây. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá, cùng tiếng côn trùng đêm dần tắt lịm, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của bình minh. Tạ Trần vẫn ngồi tĩnh tọa trước bàn sách, trong tư thế kiết già, lưng thẳng tắp như một pho tượng đá cổ. Đôi mắt hắn sâu thẳm, nhưng không còn vẻ bối rối hay choáng váng như đêm trước. Thay vào đó, một sự điềm tĩnh lạ lùng đã chiếm lĩnh, dù 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí hắn vẫn còn chút hỗn loạn, như một dòng sông vừa trải qua cơn lũ lớn, giờ đây đang dần trở về trạng thái yên bình, nhưng những dấu vết của sự tàn phá vẫn còn đó.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận luồng khí mát lành tràn vào lồng ngực, rồi từ từ thở ra, như trút bỏ gánh nặng của những suy tư đêm qua. 'Vết rách ấy... không chỉ là sự suy yếu đơn thuần của Thiên Đạo,' hắn thầm thì, giọng nói trầm thấp như tiếng gió thoảng qua kẽ lá. 'Mà còn là một lời mời gọi. Một phép thử, có lẽ...'. Hắn biết, khi đã chạm đến chân tướng của sự 'rách nát' trong quy tắc cốt lõi của vũ trụ, hắn đã tự đặt mình vào vị trí đối đầu trực diện với một thế lực vượt xa mọi tưởng tượng. Thiên Đạo, thứ mà hắn từng nghĩ chỉ là một quy luật vận hành vô tri, giờ đây dường như có một ý chí, một sự phản ứng riêng. Và sự phản ứng đó, có lẽ, chính là để 'kiểm tra' cái 'lỗi' như hắn.

Cánh cửa quán sách khẽ mở ra, tiếng cót két nhỏ phá vỡ sự tĩnh mịch. Một bóng người gầy gò, lưng còng bước vào. Đó là Ông Lão Tiều Phu, trên tay cầm một chiếc ấm đất nung còn bốc khói nghi ngút. Mùi hương trà thảo mộc thoang thoảng, ấm áp, lan tỏa khắp căn phòng, xua đi cái lạnh còn sót lại của đêm. Ông lão đặt ấm trà xuống bàn, đôi mắt già nua tinh anh nhìn Tạ Trần, nụ cười hiền hậu nhưng đầy thâm ý. Râu tóc bạc phơ của ông lão lấp lánh dưới ánh sáng ban mai, như những sợi bạc được dệt nên từ sương sớm.

"Chàng trai trẻ, lại thức trắng đêm sao?" Ông Lão Tiều Phu lên tiếng, giọng nói trầm ấm, chậm rãi. "Đạo trời vô thường, nhưng đạo người có thể định tâm. Kẻ biết rõ mình là ai, sẽ không lạc lối dù bàn cờ có xáo trộn đến đâu."

Tạ Trần mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Ông Lão Tiều Phu. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, lòng thầm cảm phục sự thấu hiểu của vị lão nhân này. Hắn vươn tay, cầm lấy ấm trà, tự tay châm một chén trà nóng hổi, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Mùi hương trà đậm đà xộc vào khứu giác, mang đến một cảm giác thanh tịnh. Hắn đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng.

"Ông lão đã sớm biết rồi sao?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn mang chút suy tư. Hắn biết, Ông Lão Tiều Phu không phải là một phàm nhân bình thường, mà là một cố vấn thấu hiểu vạn vật, dường như có thể nhìn thấy những điều mà ngay cả 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn cũng phải vật lộn để thấu tỏ.

Ông Lão Tiều Phu chỉ cười, không trả lời trực tiếp. "Thế gian này vốn là một bàn cờ lớn, Tạ công tử. Người phàm nhìn thấy quân cờ, người tu sĩ nhìn thấy nước cờ, nhưng ít ai nhìn thấy người đặt cờ. Và càng ít người hơn nữa, có thể nhìn thấy bàn cờ đang mục ruỗng từ bên trong." Ông lão dừng lại, ánh mắt xa xăm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đang nhảy múa trên những tán lá xanh. "Ngươi đã nhìn thấy vết nứt ấy, đã chạm vào cái 'lỗi' của Thiên Đạo. Vậy thì, tự nhiên, Thiên Đạo sẽ có 'phản ứng' của nó. Đó là bản năng sinh tồn, dù là của một thực thể siêu việt."

Tạ Trần im lặng lắng nghe, từng lời của Ông Lão Tiều Phu như những viên ngọc quý, rớt vào tâm trí hắn, sắp xếp lại những mảnh ghép thông tin còn dang dở. Hắn đã cảm nhận được một sự "quan sát" từ đêm qua, một áp lực vô hình nhưng sắc lạnh, như ánh mắt của một con thú săn mồi đang rình rập. Giờ đây, hắn hiểu, đó không phải là sự thù địch đơn thuần, mà là một sự "kiểm tra", một "thử nghiệm" mà Thiên Đạo muốn đặt ra cho hắn – cái "lỗi" dám nhìn thấu bản chất của nó.

"Vậy thì, "phép thử" ấy sẽ đến bằng cách nào?" Tạ Trần hỏi, giọng hắn không còn vẻ bối rối, mà thay vào đó là sự kiên định, pha chút thách thức. Hắn đã từ bỏ con đường tu tiên để giữ trọn nhân tính, để sống một đời bình thường, nhưng dường như, vận mệnh lại không cho phép hắn được bình yên. Hắn đã là "điểm neo nhân quả", và mọi lựa chọn của hắn đều có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Hắn không thể trốn tránh, cũng không muốn trốn tránh.

Ông Lão Tiều Phu lại cười, nụ cười bí ẩn hơn bao giờ hết. "Thiên Đạo, cũng như con người, có những cách của riêng mình. Có khi là bão tố, có khi là mưa phùn. Có khi là một sự kiện long trời lở đất, có khi lại là những điều nhỏ nhặt, 'ngẫu nhiên' đến mức chẳng ai ngờ. Nhưng chung quy, đều là để xem, kẻ đứng trên bàn cờ kia, có còn giữ được bản tâm hay không." Ông lão đứng dậy, vỗ nhẹ vào vai Tạ Trần. "Giữ lấy chén trà này, Tạ công tử. Giữ lấy sự tĩnh tâm của ngươi. Mọi chuyện rồi sẽ rõ ràng."

Ông lão bước ra khỏi quán sách, để lại Tạ Trần một mình giữa làn khói trà ấm áp và những suy tư sâu sắc. Ánh mắt Tạ Trần dõi theo bóng ông lão cho đến khi khuất hẳn. Hắn siết chặt chén trà trong tay. Lời của Ông Lão Tiều Phu đã xác nhận linh cảm của hắn. Thiên Đạo sẽ không ra tay trực tiếp, mà sẽ dùng những thủ đoạn tinh vi hơn, những "phép thử" được ngụy trang dưới lớp áo của sự "ngẫu nhiên", để đẩy hắn vào một tình thế khó xử, để xem hắn sẽ phản ứng ra sao. Hắn biết, một cuộc chiến vô hình, không tiếng súng, không pháp lực, đã bắt đầu. Cuộc chiến này, sẽ thử thách không chỉ trí tuệ, mà cả nhân tính của hắn.

Mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp Thôn Vân Sơn. Ánh nắng trưa vàng ươm, ấm áp, nhưng không khí lại mang theo một chút gì đó khác lạ, một sự căng thẳng vô hình đang len lỏi vào từng ngóc ngách. Tại cổng Thôn Vân Sơn, một đoàn người mệt mỏi, thất thểu đang dừng chân. Họ đến từ Thôn Lạc Hồng, một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong núi, cách Thôn Vân Sơn không xa. Dẫn đầu đoàn người là Trưởng Lão Lạc Hồng, một lão nhân mái tóc bạc phơ, lưng còng, gương mặt khắc khổ in hằn những vết lo toan, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Bộ trang phục vải thô của ông lão bạc màu, dính đầy bụi đất, phản ánh quãng đường xa xôi và gian nan mà họ đã trải qua. Phía sau ông là vài người dân làng khác, ai nấy đều mang vẻ mặt tiều tụy, ánh mắt đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch, cùng Bách Lý Hùng với thân hình vạm vỡ, phong trần, đang đứng đợi ở cổng làng. Họ đã được tin tức về sự xuất hiện của đoàn người này từ sớm. Vẻ mặt Mộ Dung Tuyết toát lên sự lo lắng, trong khi Bách Lý Hùng mang vẻ kiên nghị thường thấy, nhưng ánh mắt anh cũng thoáng chút ưu tư. "Trưởng Lão Lạc Hồng, có chuyện gì mà lại phải đi xa đến đây, lại còn trông thảm hại đến vậy?" Bách Lý Hùng lên tiếng, giọng trầm hùng, mang theo sự quan tâm chân thành.

Trưởng Lão Lạc Hồng gắng gượng bước tới, cúi đầu thật sâu. Giọng ông lão run rẩy, khản đặc như tiếng lá khô xào xạc trong gió. "Cầu xin Mộ Dung tiên tử, Bách Lý tướng quân... và Tạ tiên sinh ra tay cứu giúp! Thôn chúng tôi bị tai ương giáng xuống, không phải yêu ma, cũng chẳng phải thiên tai lớn, nhưng cứ tiếp diễn thế này, thôn Lạc Hồng sẽ chẳng còn ai mất!"

Mộ Dung Tuyết vội đỡ lấy ông lão, ánh mắt nàng dò xét từng người trong đoàn. Nàng cảm nhận được sự suy yếu trong cơ thể họ, nhưng lại không thấy dấu hiệu của bất kỳ bệnh tật hay ma khí nào rõ ràng. "Trưởng Lão cứ bình tĩnh, hãy kể rõ mọi chuyện. Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?" Nàng nói, giọng dịu dàng nhưng đầy quan tâm.

Trưởng Lão Lạc Hồng hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. "Kính thưa các vị... Chuyện bắt đầu từ khoảng nửa tháng trước. Ban đầu chỉ là những điều nhỏ nhặt. Giếng nước chính của thôn, vốn dồi dào quanh năm, bỗng dưng cạn khô không rõ lý do. Chúng tôi đào thêm giếng mới, nhưng cũng chỉ dùng được vài ngày lại cạn. Hoa màu trong ruộng, dù được chăm bón cẩn thận, lại đột nhiên héo úa, chết non hàng loạt. Cây ăn quả trong vườn cũng vậy, trái non rụng la liệt, trái chín thì mục ruỗng trước khi kịp thu hoạch." Ông lão kể, giọng ngày càng trở nên bi thiết.

Bách Lý Hùng cau mày. "Giếng cạn, hoa màu héo úa... có lẽ là hạn hán? Nhưng mấy ngày nay trời vẫn có mưa nhỏ, không đến nỗi khô hạn."

"Không phải hạn hán, tướng quân!" Một người dân làng khác xen vào, giọng nói đầy uất ức. "Nước vẫn có, nhưng nó cứ biến mất như bị hút cạn vậy. Và hoa màu, nó héo úa như thể bị rút hết sinh khí, chứ không phải do thiếu nước. Cả thôn chúng tôi, ai nấy đều cảm thấy mệt mỏi, uể oải, dễ mắc bệnh vặt, nhưng đi tìm y sư thì họ lại nói không có bệnh gì nghiêm trọng. Cứ như có một thứ gì đó vô hình đang rút cạn sức lực của chúng tôi vậy."

Mộ Dung Tuyết nhíu mày, đưa tay chạm nhẹ vào một người dân làng. Nàng cảm nhận được mạch đập của họ yếu ớt, sinh khí suy kiệt, nhưng không có dấu hiệu của độc dược hay bệnh tật cụ thể nào. "Theo mô tả thì không giống dịch bệnh, cũng không phải ma chú. Thật kỳ lạ." Nàng lẩm bẩm, vẻ mặt càng lúc càng trở nên bối rối. Với kiến thức y thuật uyên thâm của mình, nàng chưa từng gặp phải loại "tai ương" nào như thế này.

"Chưa hết đâu, tiên tử," Trưởng Lão Lạc Hồng tiếp lời, giọng ông lão run rẩy hơn. "Những tai nạn nhỏ cũng liên tiếp xảy ra. Người thì trượt chân ngã gãy tay, người thì bị vật nặng đổ vào chân. Trẻ con thì cứ hay bị lạc trong rừng, dù rừng xung quanh thôn chúng tôi đã quen thuộc đến từng gốc cây ngọn cỏ. Ngay cả gia súc cũng vậy, gà thì chết không lý do, bò thì lăn ra ốm yếu. Tất cả đều là những tai nạn nhỏ, không đến mức chết người ngay lập tức, nhưng nó cứ tiếp diễn mỗi ngày, mỗi giờ, dần dần bào mòn sinh lực, tinh thần của cả thôn. Chúng tôi cảm thấy như bị một bàn tay vô hình nào đó đang bóp nghẹt, từ từ, chậm rãi."

Bách Lý Hùng siết chặt nắm đấm. "Nhỏ nhặt và dai dẳng? Điều này nghe thật quái lạ. Nếu là tà thuật, chắc hẳn phải có mục đích rõ ràng, và dấu vết pháp lực. Nhưng không có gì cả. Nếu là thiên tai, sao lại chỉ nhằm vào một thôn làng nhỏ bé?"

Mộ Dung Tuyết chợt nhớ lại những gì Tạ Trần đã nói về sự "rách nát" của Thiên Đạo, về những "khoảng trống" trong dòng nhân quả. Nàng cảm thấy một sự liên kết mơ hồ, một dự cảm không lành. Nàng quay sang Trưởng Lão Lạc Hồng. "Tạ công tử có lẽ sẽ có cách. Xin Trưởng Lão hãy đi theo chúng tôi, kể lại câu chuyện này cho Tạ công tử nghe."

Họ dẫn đoàn người Thôn Lạc Hồng đến quán sách của Tạ Trần. Tạ Trần đang ngồi bên bàn trà, ánh mắt điềm tĩnh nhưng sắc bén như chim ưng. Hắn đã nghe hết câu chuyện từ ngoài cửa. Khi Trưởng Lão Lạc Hồng lặp lại những lời cầu xin, những tai ương "ngẫu nhiên" mà thôn làng phải chịu đựng, ánh mắt Tạ Trần khẽ chớp. 'Nhân Quả Chi Nhãn' trong tâm trí hắn bắt đầu xoay chuyển, nhưng lần này, nó không chỉ cảm nhận được một luồng thông tin hỗn loạn, mà còn là một sự mâu thuẫn kỳ lạ. Những sự kiện nhỏ nhặt, rời rạc, tưởng chừng không liên quan, lại tạo thành một chuỗi xui rủi khó hiểu, như thể chúng được sắp đặt một cách tinh vi.

"Tai ương... ngẫu nhiên?" Tạ Trần lặp lại lời của mình từ sáng, giọng hắn trầm thấp, ẩn chứa suy tư sâu xa. Hắn nhìn Trưởng Lão Lạc Hồng, rồi nhìn những người dân làng đang đứng nép mình phía sau, vẻ mặt thất thần, hy vọng cuối cùng dồn cả vào hắn. Hắn cảm nhận được nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của họ, một nỗi sợ hãi không đến từ quỷ dữ hay thiên tai hùng vĩ, mà đến từ sự bào mòn từ từ, vô hình.

"Vâng, tiên sinh! Cứ như có một lời nguyền vô hình vậy!" Trưởng Lão Lạc Hồng vội vàng đáp lời.

Mộ Dung Tuyết quay sang Tạ Trần, ánh mắt nàng đầy vẻ thăm dò. "Theo mô tả của Trưởng Lão, thì không giống dịch bệnh, cũng không phải ma chú. Ta chưa từng gặp loại dị biến nào như thế này." Nàng thừa nhận sự bất lực của mình, dù nàng là một y sư tài năng của Dược Vương Cốc.

Bách Lý Hùng cũng gật đầu đồng tình. "Nếu là tà thuật, chắc hẳn đã có dấu vết pháp lực. Nhưng ta không cảm nhận được gì rõ ràng. Những tai họa nhỏ nhặt, nhưng dai dẳng này, thật khiến người ta phát điên."

Tạ Trần không nói gì thêm, hắn chỉ nhắm mắt lại. Trong tâm trí hắn, 'Nhân Quả Luân Bàn' quay nhanh hơn, những sợi chỉ nhân quả của Thôn Lạc Hồng hiện lên rõ nét. Chúng không đứt đoạn, không bị ma khí xâm nhập, nhưng lại rối bời một cách kỳ lạ. Những sợi chỉ vốn nên nối kết một cách tuần tự, giờ đây lại bị vặn xoắn, bện lại với nhau một cách phi lý, tạo thành những nút thắt nhỏ, gây ra những sự kiện "xui xẻo" liên tiếp. Hắn cảm nhận được một lực vô hình, tinh vi, đang "chỉnh sửa" dòng chảy nhân quả, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách "điều hướng" nó. Đây không phải là sự hỗn loạn tự nhiên, mà là một sự hỗn loạn được tạo ra một cách có chủ đích. Hắn biết, "phép thử" đã bắt đầu.

Tạ Trần dẫn Mộ Dung Tuyết, Bách Lý Hùng và Trưởng Lão Lạc Hồng cùng vài người dân làng đi bộ qua Rừng Thanh Phong, hướng về phía Thôn Lạc Hồng. Ánh nắng chiều tà xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng vàng cam nhảy múa trên con đường mòn. Gió nhẹ hiu hiu thổi qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá khô và hương thơm dịu nhẹ của các loài hoa dại. Tiếng chim muông ríu rít, tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ sâu trong rừng, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm của tự nhiên. Tuy nhiên, sự bình yên của cảnh vật dường như không thể xua đi vẻ lo lắng trên gương mặt của đoàn người.

Mộ Dung Tuyết bước đi bên cạnh Tạ Trần, ánh mắt nàng vẫn còn vẻ hoài nghi. "Những chuyện này... quả thực rất khó hiểu. Nếu là bệnh tật, ta có thể dùng y thuật để chữa trị. Nếu là yêu ma quấy phá, Bách Lý tướng quân có thể dùng vũ lực để trấn áp. Nhưng đây lại là những tai ương nhỏ nhặt, không có dấu vết pháp lực hay ma khí, lại cứ liên tiếp xảy ra. Cứ như thể vận mệnh của cả thôn Lạc Hồng bị một thứ gì đó đang dần dần bóp méo vậy." Nàng nói, giọng mang theo sự bối rối rõ rệt.

Bách Lý Hùng gật đầu đồng tình, ánh mắt anh dò xét khắp xung quanh, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu bất thường nào. "Đúng vậy. Những chuyện này... không lẽ là do một loại tà thuật nào đó nhằm vào thôn? Nhưng tại sao lại nhỏ nhặt và dai dẳng như vậy? Một pháp sư cao cường nếu muốn ra tay, hẳn sẽ gây ra họa lớn, chứ không phải những trò mèo vặt vãnh thế này." Giọng anh trầm hùng, nhưng cũng ẩn chứa sự hoang mang. Anh là một dũng tướng, quen đối mặt với kẻ địch hữu hình, với những trận chiến trực diện, nhưng với loại "tai ương" vô hình, dai dẳng này, anh cảm thấy bất lực.

"Nếu là tà thuật, chắc hẳn đã có dấu vết pháp lực. Nhưng ta không cảm nhận được gì rõ ràng." Mộ Dung Tuyết tiếp lời, nàng khẽ lắc đầu. Kiến thức y thuật và linh giác nhạy bén của nàng chưa từng phát hiện ra điều gì bất thường trong khí trường của những người dân làng hay môi trường xung quanh.

Trưởng Lão Lạc Hồng đi phía sau, khuôn mặt ông lão càng lúc càng trở nên tuyệt vọng. "Chúng tôi cũng không biết phải làm sao nữa. Ban đầu, chúng tôi nghĩ là do trời đất trừng phạt, hay có lẽ là do chúng tôi đã làm điều gì sai trái. Nhưng chúng tôi đã cầu khấn, đã sám hối, mọi chuyện vẫn không thay đổi. Những tai họa cứ tiếp diễn, như một bóng ma vô hình ám ảnh lấy thôn làng."

Tạ Trần vẫn giữ im lặng, hắn điềm tĩnh bước đi, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng ngọn cỏ, từng viên đá trên đường. Hắn không nói gì, nhưng tâm trí hắn đang hoạt động hết công suất. 'Nhân Quả Luân Bàn' trong đầu hắn quay tròn không ngừng, thu thập và phân tích từng mẩu thông tin nhỏ nhặt nhất. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng của dân làng, sự bối rối của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng. Nhưng hắn cũng cảm nhận được một điều khác, một luồng năng lượng cực kỳ tinh vi, gần như vô hình, đang thao túng dòng chảy nhân quả.

Đột nhiên, Tạ Trần dừng lại, bàn chân hắn khẽ khựng trên mặt đất. "Không phải tà thuật..." Hắn khẽ nói, giọng hắn trầm thấp, như một tiếng thở dài. Ánh mắt hắn nhìn về phía trước, nơi Thôn Lạc Hồng đang ẩn mình sau những rặng cây đang ngả bóng chiều. "...mà là một loại 'trật tự' khác... Một 'trật tự' được ngụy trang thành 'hỗn loạn'."

Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng nhìn nhau, rồi nhìn Tạ Trần với ánh mắt khó hiểu. "Trật tự được ngụy trang thành hỗn loạn? Ý Tạ công tử là sao?" Bách Lý Hùng hỏi, giọng anh đầy vẻ tò mò.

Tạ Trần không trả lời ngay lập tức. Hắn nhắm mắt lại, một làn gió lạnh bất chợt thổi qua, khiến những tán lá xào xạc dữ dội hơn. Trong khoảnh khắc đó, 'Nhân Quả Chi Nhãn' của anh tự động mở ra. Nhưng lần này, hắn không còn thấy những sợi chỉ nhân quả rõ ràng như trước. Thay vào đó, hắn cảm thấy một lực cản mạnh mẽ, một sự 'bóp méo' tinh vi trong tấm màn nhân quả. Nó không phải là một sự phá hủy thô bạo, mà là một sự điều chỉnh khéo léo, như một bàn tay vô hình đang sắp xếp những hạt cát, di chuyển chúng từng chút một để tạo ra một dòng chảy mới, một dòng chảy dẫn đến những sự kiện "xui xẻo" liên tiếp. Hắn cảm nhận được rằng, mỗi tai ương nhỏ, mỗi sự kiện "ngẫu nhiên" đều là một phần của một bức tranh lớn hơn, một chuỗi domino được sắp đặt một cách tỉ mỉ.

Cảm giác này... nó quen thuộc. Giống như cái "khoảng trống" mà hắn cảm nhận được trong chương 107, nhưng giờ đây nó không còn là một khoảng trống, mà là một sự "sắp đặt" từ chính bên trong cái khoảng trống đó. Một sự sắp đặt quá mức tinh vi, quá mức tự nhiên, đến nỗi nó trở thành phi tự nhiên. Hắn cau mày, vẻ mặt hiện lên sự bối rối hiếm thấy. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn có thể nhìn thấy sự thao túng, nhưng lại khó lòng truy ngược về nguồn gốc của sự thao túng này. Nó như một dòng nước chảy ra từ một con suối, nhưng con suối đó lại được che giấu một cách hoàn hảo, hoặc nằm ở một chiều không gian khác mà ngay cả năng lực của hắn cũng khó lòng với tới.

Tạ Trần mở mắt, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng, rồi lại nhìn những người dân làng đang đứng lo lắng. "Sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ là sự cạn kiệt linh khí, mà là một sự 'rách nát' trong chính mã nguồn vận hành của nó," hắn khẽ nói. "Và những gì các ngươi đang chứng kiến ở Thôn Lạc Hồng, không phải là sự ngẫu nhiên, cũng không phải là hậu quả của sự rách nát ấy. Mà là một nỗ lực để 'điều chỉnh'. Một 'phép thử' của chính Thiên Đạo, thông qua những sự kiện nhỏ nhặt, để xem một 'lỗi' như ta, sẽ phản ứng ra sao."

Giọng hắn trầm thấp, nhưng từng lời thốt ra đều mang sức nặng của sự thấu hiểu chân tướng. Hắn biết, đây chính là lời mời từ vận mệnh, bàn cờ đã được đặt, và hắn, một phàm nhân, đang đứng ngay tâm điểm của nó. Cuộc chiến này, không phải là cuộc chiến của sức mạnh hay pháp thuật, mà là cuộc chiến của trí tuệ và nhân tâm.

Ẩn mình trên một ngọn đồi nhỏ cách Thôn Lạc Hồng không xa, giữa những lùm cây rậm rạp đã ngả màu úa vàng dưới ánh hoàng hôn, Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, trong bộ bạch y tinh khôi, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng khẽ bay trong gió lạnh. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng giờ đây không còn vẻ lạnh lùng như băng tuyết mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, đôi mắt phượng sắc bén dõi theo đoàn người của Tạ Trần đang tiến vào thôn làng. Nàng đã theo dấu vết của 'dị biến' từ chương 108, một luồng năng lượng kỳ lạ, không phải linh khí hay ma khí, mà là một thứ gì đó siêu việt, đang bao trùm khu vực này, khiến nàng không thể không chú ý.

Nàng cảm nhận được sự bất thường trong không khí, một loại áp lực vô hình, nặng nề, khiến vạn vật xung quanh Thôn Lạc Hồng dường như bị bóp nghẹt. Cây cối có vẻ héo úa hơn, đất đai khô cằn hơn, và ngay cả những tiếng chim chóc cũng yếu ớt, thưa thớt hơn hẳn. Nó không giống với bất kỳ loại pháp lực hay cấm chế nào mà nàng từng biết. Nó tinh vi đến mức gần như vô hình, chỉ có những linh giác cực kỳ nhạy bén mới có thể cảm nhận được.

Nàng thấy Tạ Trần dừng lại giữa đường, nhắm mắt, và gương mặt anh hiện lên vẻ bối rối, điều mà nàng hiếm khi thấy ở con người luôn điềm tĩnh này. Một luồng khí lạnh buốt bất chợt lướt qua, khiến nàng khẽ rùng mình. 'Hắn... cảm nhận được gì?' Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm nghĩ, ánh mắt nàng càng lúc càng trở nên sắc bén. 'Loại năng lượng này... không phải của thế gian... nó vượt xa mọi quy luật mà tiên môn chúng ta đã học. Nó giống như một sự điều chỉnh, một sự uốn nắn của chính bản chất tồn tại.'

Nàng đã từng hoài nghi về Tạ Trần, coi hắn như một kẻ phàm tục may mắn chạm đến một bí mật nào đó. Nhưng những gì nàng chứng kiến từ sau cuộc đối đầu tại Thiên Đỉnh Cung, và đặc biệt là những hiện tượng kỳ lạ liên tiếp xảy ra, đã khiến sự hoài nghi đó dần biến thành sự tò mò, rồi đến sự thán phục. Cái 'dị biến' mà hắn đã nhìn thấu, cái 'rách nát' của Thiên Đạo mà hắn đã nói, giờ đây nàng cảm thấy mình đang đứng trước một trong những biểu hiện của nó.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ đưa tay vào trong tay áo, rút ra một lá bùa cổ được làm từ da thú hiếm, trên đó vẽ những phù văn phức tạp bằng máu linh thú. Nàng nhẹ nhàng châm lửa vào lá bùa. Làn khói xanh nhạt bay lên, cuộn xoáy trong không khí lạnh, và dần dần, một hình ảnh mờ ảo hiện ra trước mắt nàng. Đó là Tạ Trần, đang đứng giữa thôn làng Lạc Hồng, xung quanh anh là những sợi chỉ nhân quả đang bị 'bóp méo' một cách tinh vi. Chúng không bị cắt đứt, không bị nhiễm ma khí, nhưng chúng bị uốn cong, vặn xoắn, tạo ra những nút thắt nhỏ, khiến dòng chảy của vận mệnh trở nên hỗn loạn và đầy rắc rối.

Nàng nhìn thấy rõ ràng những sự kiện nhỏ nhặt mà Trưởng Lão Lạc Hồng đã kể: một sợi chỉ nhân quả vốn nên dẫn đến việc giếng nước dồi dào, lại bị bẻ cong khiến giếng cạn khô; một sợi chỉ khác lẽ ra nên mang đến vụ mùa bội thu, lại bị vặn xoắn khiến hoa màu héo úa. Tất cả đều là những sự điều chỉnh nhỏ, nhưng chúng được thực hiện với một sự chính xác và tinh vi đến đáng sợ, tạo nên một chuỗi tai ương liên tiếp, như một bàn cờ đã được sắp đặt mà không ai hay biết.

'Một bàn tay vô hình đang thao túng nhân quả... không phải để hủy diệt, mà là để 'kiểm tra'.' Lăng Nguyệt Tiên Tử thầm nghĩ, đôi mắt nàng ánh lên vẻ kinh ngạc. Nàng nhận ra sự phức tạp của tình hình, và sự khác biệt của Tạ Trần. Hắn không phải là một tu sĩ, nhưng lại có khả năng nhìn thấu những điều mà ngay cả các trưởng lão trong tiên môn cũng không thể. Và chính vì vậy, hắn đã trở thành mục tiêu của một thế lực còn cao hơn cả Thiên Đạo mà họ từng biết.

Khói xanh từ lá bùa dần tan biến, để lại trong tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử một cảm giác bàng hoàng. Nàng đã theo đuổi con đường tu tiên cả đời, tin vào Thiên Đạo là quy luật tối cao. Nhưng giờ đây, nàng đang chứng kiến một sự thật khác, một sự thật về một Thiên Đạo có ý chí, có khả năng thao túng vận mệnh theo những cách mà nàng chưa từng tưởng tượng. Và Tạ Trần, kẻ phàm nhân dám nhìn thấu sự thật đó, lại đang là tâm điểm của sự chú ý của nó. Nàng cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn tìm hiểu sâu hơn, muốn hiểu rõ hơn về Tạ Trần, và về bản chất của thế giới này. Có lẽ, những gì nàng đã tin tưởng bấy lâu, đang dần dần sụp đổ.

Bóng đêm dần bao phủ Thôn Lạc Hồng, mang theo gió lạnh và những đám mây đen nặng trĩu. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn đứng đó, như một pho tượng bạch ngọc, ánh mắt nàng vẫn dõi theo thôn làng đang dần chìm vào bóng tối, nơi Tạ Trần đang đối mặt với "phép thử" của vận mệnh. Nàng biết, những tai ương ở Thôn Lạc Hồng chỉ là khởi đầu, một tín hiệu cho những sự kiện lớn hơn, phức tạp hơn mà Tạ Trần sẽ phải đối mặt. Và nàng, Lăng Nguyệt Tiên Tử, sẽ không còn là một người ngoài cuộc nữa.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free