Nhân gian bất tu tiên - Chương 108: Dấu Vết Xoáy Nhân Quả: Tiếng Vọng Của Quy Tắc Phá Vỡ
Màn đêm đã bao trùm Thôn Vân Sơn, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh nến leo lét vẫn còn đó, soi rọi lên vẻ mặt suy tư của Tạ Trần. Hắn đặt tay lên 'Nhân Quả Luân Bàn' vô hình trong tâm trí, cảm nhận những rung động bất thường, những vùng 'trắng' khó hiểu mà Ông Lão Tiều Phu vừa nhắc đến. Lời nói của vị lão tiều phu như một hạt giống đã gieo vào tâm khảm hắn, và giờ đây, hạt giống ấy đang nảy mầm, không phải bằng sự hiểu biết rõ ràng, mà bằng một cảm giác bối rối sâu sắc hơn, một nỗi hoài nghi về toàn bộ cấu trúc của vũ trụ mà hắn từng nhận thức.
Sáng sớm hôm sau, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Thôn Vân Sơn khỏi giấc ngủ sâu. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, tiếng gà gáy vang vọng từ xa, và đâu đó, tiếng trẻ con nô đùa, phá tan sự tĩnh mịch của bình minh. Một mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và thoang thoảng mùi khói bếp từ những ngôi nhà xa xa lan tỏa trong không khí trong lành, tạo nên một bức tranh yên bình, thanh tĩnh đến lạ thường. Nhưng vẻ yên bình ấy lại không thể che lấp đi những gợn sóng lo âu đang ẩn hiện trong lòng những người vừa trải qua một hiện tượng kỳ lạ.
Tạ Trần, Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng ngồi bên hiên một ngôi nhà nhỏ trong thôn, nơi những tác động của hiện tượng 'thời gian đứng yên' vẫn còn vương vấn trong ký ức mọi người. Không khí buổi sáng tuy tươi mát, nhưng tâm trạng của ba người lại nặng trĩu. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường lệ, nhưng ánh mắt hắn sâu thẳm hơn, như đang cố gắng nhìn thấu một màn sương mù dày đặc. Hắn nhắm mắt, cố gắng cảm nhận dòng chảy nhân quả xung quanh, nhưng những 'khoảng trống' khó hiểu vẫn tồn tại, khiến hắn đôi khi rùng mình một cách vô thức.
"Ông lão nói về Vô Định Giới... một nơi mà ngay cả Thiên Đạo cũng khó lòng chạm tới," Tạ Trần chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm thấp, như một dòng nước chảy dưới đáy vực. "Hiện tượng này không mang linh khí, cũng chẳng có ma khí, mà giống như một tiếng thở dài của chính quy tắc... một sự giằng xé nội tại." Hắn mở mắt, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi mờ ảo ẩn hiện trong sương sớm. "Nó không phải là sự can thiệp từ bên ngoài, mà là một sự 'rách nát' từ bên trong, một sự bất toàn đang dần hiển lộ." Hắn cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên vai, một cảm giác bất lực trước tầm vóc của vấn đề. 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn, thứ từng giúp hắn nhìn thấu mọi mối liên hệ, giờ đây lại bị che phủ bởi những 'khoảng trắng', những vùng vô định mà hắn không tài nào giải thích được. Đó là một sự đả kích lớn đối với niềm tin vào lý trí và khả năng suy luận của hắn.
Mộ Dung Tuyết ngồi bên cạnh, gương mặt dịu dàng của nàng thoáng hiện vẻ lo lắng. Nàng rót một chén trà thảo mộc cho Tạ Trần, hương thơm thanh khiết của dược liệu lan tỏa, phần nào xoa dịu không khí căng thẳng. "Nhưng nó ảnh hưởng đến mọi thứ, dù chỉ trong chốc lát, Tạ Trần. Những người phàm trong thôn đã bắt đầu nói về những giấc mơ kỳ lạ, những điềm báo không rõ ràng." Nàng khẽ thở dài, đôi mắt buồn xa xăm. "Có người kể rằng họ mơ thấy bầu trời nứt toác, có người lại thấy thời gian ngừng trôi, và có những người cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cớ dâng trào trong lòng. Các y sư đồng môn của ta ở Dược Vương Cốc cũng đang bối rối, bởi họ nhận thấy tâm mạch của một số người trở nên hỗn loạn không rõ nguyên nhân, như thể một phần nào đó trong nhận thức của họ đã bị lung lay." Nàng nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy tin tưởng, nhưng cũng không giấu được sự bất lực trước những điều siêu nhiên này. Nàng, một y sư với tài năng xuất chúng, chỉ có thể cứu chữa những vết thương hữu hình, còn những vết nứt trong tâm hồn, trong nhận thức của con người thì lại nằm ngoài khả năng của nàng. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo. Nhưng đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Giờ đây, dường như không phải đạo, mà là chính thế gian này đang muốn cướp đi sự bình yên, cướp đi cả nhân tính của con người."
Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ nhưng lúc này lại hiện rõ vẻ hoang mang, nắm chặt chuôi kiếm bên hông. Hắn là một dũng tướng, quen đối mặt với binh đao khói lửa, nhưng lại hoàn toàn mất phương hướng trước những hiện tượng vượt quá lý giải của phàm nhân. "Tu sĩ thì đổ lỗi cho ngươi, Tạ Trần. Họ gọi ngươi là dị đoan, là kẻ gây loạn trật tự Thiên Đạo. Nhưng chính họ cũng không hiểu. Lão phu đã nghe ngóng, ngay cả những tu sĩ có tu vi cao thâm cũng không thể đưa ra một lời giải thích thỏa đáng. Họ chỉ biết dùng những lời lẽ sáo rỗng để trấn an, hoặc tìm cách đổ lỗi cho người khác. Vậy chúng ta nên làm gì tiếp theo?" Giọng hắn trầm hùng, đầy khí phách, nhưng lại lộ rõ sự bất an. Hắn tin tưởng Tạ Trần, nhưng sự việc lần này lại quá sức tưởng tượng, quá sức chịu đựng đối với một phàm nhân như hắn.
Tạ Trần không trả lời ngay. Hắn nhắm mắt lại, một lần nữa cố gắng tập trung vào 'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí. Lần này, hắn không chỉ cảm nhận những 'khoảng trống', mà còn cố gắng 'đi vào' chúng, để xem xét bản chất của sự trống rỗng ấy. Hắn thấy những sợi dây nhân quả, vốn dĩ phải liên kết chặt chẽ, giờ đây lại lỏng lẻo, thậm chí là đứt đoạn ở một số điểm nhất định. Thời gian, không gian, và cả ý thức, dường như đã bị bóp méo cục bộ, tạo ra những vết rách vô hình trong tấm màn của thực tại. Cảm giác này không phải đau đớn, mà là một sự lạnh lẽo thấu xương, một cảm giác cô độc đến tột cùng, như thể hắn đang đứng giữa một hoang mạc vô tận, nơi mọi quy luật đều tan rã. Một tiếng rùng mình khẽ thoát ra từ lồng ngực hắn, không phải vì sợ hãi, mà vì nhận thức được một chân lý đáng sợ hơn cả cái chết: sự tan rã của chính nền tảng tồn tại. Hắn cảm thấy mình đang gánh vác một thứ gì đó quá sức, một bí mật mà không ai khác có thể hiểu được, một gánh nặng của sự thật.
Cùng lúc đó, tại Thành Vô Song, nơi những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, và cung điện hoàng gia lộng lẫy ngự trị, cuộc sống vẫn diễn ra sầm uất, náo nhiệt. Buổi trưa, nắng gắt đổ xuống những con phố thương mại sầm uất, tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lạch cạch, tiếng nhạc từ các tửu lầu và tiếng người nói chuyện ồn ào hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, mùi hương liệu từ các tiệm buôn, mùi thảo dược từ các tiệm thuốc, và mùi hương hoa từ các khu vườn quý tộc lan tỏa khắp nơi, khiến Thành Vô Song luôn tràn đầy sức sống. Tuy nhiên, dưới vẻ phồn hoa ấy, một sự căng thẳng ngầm vẫn âm ỉ, như một dòng điện ngầm chảy dưới lòng đất.
Giữa đám đông tấp nập, Lăng Nguyệt Tiên Tử và Dương Quân đang lặng lẽ điều tra. Lăng Nguyệt vẫn giữ vẻ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không chút vương bụi trần. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua từng gương mặt, từng góc phố, tìm kiếm một dấu hiệu, một manh mối. Nàng không còn vẻ cao ngạo thường thấy, mà thay vào đó là một sự nghiêm nghị pha lẫn hoài nghi, như thể nàng đang cố gắng giải mã một câu đố khó khăn. Dương Quân đi theo sau, ngoại hình tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ. Đôi mắt hắn sáng, nhưng lại chứa đựng một sự bối rối sâu sắc khi hắn ghi chép lại những lời đồn thổi của phàm nhân.
"Hiện tượng này không giống với bất kỳ dấu hiệu suy yếu nào của Thiên Đạo mà ta từng biết," Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, không biểu cảm. Nàng âm thầm thi triển pháp thuật dò xét, một luồng linh lực vô hình lan tỏa ra xung quanh, cố gắng tìm kiếm tàn dư năng lượng của sự kiện kỳ lạ vừa qua. Nhưng nàng chỉ cảm nhận được một sự trống rỗng khó hiểu, một sự vắng mặt hoàn toàn của bất kỳ loại năng lượng nào mà nàng quen thuộc. "Nó... vô hình, nhưng lại xuyên thấu. Như thể nó không tồn tại, nhưng lại để lại những vết sẹo sâu sắc." Nàng nhìn xa xăm, ánh mắt sắc bén của nàng xuyên qua đám đông, hướng về phía chân trời. Nàng đã chứng kiến rất nhiều dị tượng, nhưng chưa bao giờ có thứ gì quỷ dị và khó nắm bắt đến vậy. Nó thách thức mọi kiến thức, mọi đạo lý mà nàng từng được truyền dạy.
Dương Quân gật đầu, vẻ mặt hắn ngày càng nghiêm trọng. Hắn đã nghe ngóng rất nhiều từ những người dân thường, và những câu chuyện họ kể đều có một điểm chung: sự bóp méo của nhận thức, của thời gian, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. "Các trưởng lão nói đây là dị tượng do kẻ nghịch thiên gây ra. Họ đổ lỗi cho Tạ Trần tiên sinh, cho rằng những lời nói của hắn đã chọc giận Thiên Đạo." Dương Quân dừng lại một chút, ánh mắt hắn lộ rõ sự mâu thuẫn. "Nhưng ta lại cảm thấy... có một sự mâu thuẫn trong lời nói của họ, sau khi nghe Tạ Trần tiên sinh tranh luận tại Thiên Đỉnh Cung. Nếu Thiên Đạo toàn năng, tại sao lại dễ dàng bị chọc giận bởi một phàm nhân? Và nếu Thiên Đạo đang suy yếu, thì liệu những lời nói của Tạ Trần có phải là nguyên nhân, hay chỉ là một tiếng chuông cảnh báo cho một sự thật lớn hơn?" Hắn nhớ lại những lời sắc bén của Tạ Trần, những lập luận đã khiến cả Liễu Thanh Phong cũng phải tức giận và nhiều tu sĩ khác phải dao động.
Lăng Nguyệt Tiên Tử quay đầu lại, đôi mắt phượng sắc bén của nàng nhìn thẳng vào Dương Quân. "Có lẽ, chúng ta đã quá tin vào những điều được dạy. Có những thứ, vượt xa hiểu biết của tiên môn." Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa một sự trầm tư sâu sắc. "Những quy tắc mà chúng ta tin là bất di bất dịch, liệu có thật sự là như vậy? Hoặc giả, chính chúng đã bị lung lay từ bên trong, nhưng chúng ta lại quá mù quáng để nhận ra?" Nàng nhắm mắt lại trong giây lát, cảm nhận sự trống rỗng trong không gian, sự thiếu vắng của những sợi linh khí vốn dĩ phải dày đặc ở Thành Vô Song. Nàng biết, tiên môn đang cố gắng "vá trời," nhưng nếu "trời" đã rách nát từ bên trong, thì những mảnh vá bên ngoài liệu có ích gì? Sự hoài nghi lớn dần trong tâm trí nàng, không chỉ về Tạ Trần, mà về cả lý tưởng tu tiên mà nàng đã theo đuổi bấy lâu.
Đêm khuya, trăng sáng vằng vặc, gió nhẹ hiu hiu thổi qua khe cửa quán sách của Tạ Trần. Trong không gian yên tĩnh và cổ kính, chỉ còn tiếng lật sách xào xạc và tiếng côn trùng đêm vọng lại từ khu vườn. Mùi giấy cũ và mực nồng nặc hòa quyện với đôi khi thoang thoảng mùi hương thảo mộc từ Dược Vương Cốc do Mộ Dung Tuyết mang về, tạo nên một bầu không khí tràn ngập sự tri thức và suy tư. Tạ Trần ngồi một mình giữa những chồng sách, ánh nến lung linh hắt bóng hắn lên tường, tạo nên một hình hài gầy gò, cô độc.
'Nhân Quả Luân Bàn' trong tâm trí anh đang quay cuồng dữ dội hơn bao giờ hết. Hắn đã dành cả ngày để sắp xếp những mảnh ghép thông tin, từ lời kể bí ẩn của Ông Lão Tiều Phu về 'Vô Định Giới' và 'Kẻ Phía Trên', đến những 'khoảng trống' đáng sợ mà 'Nhân Quả Chi Nhãn' của hắn cảm nhận được, rồi cả những lời kể của Mộ Dung Tuyết và Bách Lý Hùng về phản ứng của phàm nhân. Hắn cũng không quên những lời đổ lỗi của các tu sĩ tại Thiên Đỉnh Cung, và sự mâu thuẫn trong lời nói của họ.
Hắn vươn tay, chạm nhẹ vào 'Nhân Quả Luân Bàn' vô hình trong tâm trí. Lần này, hắn không còn cảm thấy sự trống rỗng đơn thuần, mà là một sự bóc tách, một sự tan rã của chính cấu trúc. Một luồng thông tin khổng lồ ập đến, dữ dội và rõ ràng hơn bất kỳ lần nào trước đây. Hắn thấy những sợi dây nhân quả không chỉ đứt đoạn, mà còn bị xáo trộn, bị vặn xoắn theo một cách phi lý. Những quy luật tự nhiên mà hắn từng tin là bất biến – sự tuần hoàn của vạn vật, sự chuyển động của thời gian, sự liên kết giữa nguyên nhân và kết quả – giờ đây lại bị đảo lộn trong khoảnh khắc, như một bộ máy khổng lồ đang chạy lệch nhịp, hoặc đã bị mất đi một bánh răng quan trọng.
Hắn không chỉ nhìn thấy, mà còn cảm nhận được. Cảm giác như có một vết nứt sâu thẳm trong chính bản thể của thế giới, một vết thương không thể lành. Vết nứt ấy không phải do một tác động bên ngoài gây ra, mà là do một sự mục ruỗng từ bên trong, một sự thất thoát không thể bù đắp.
"Không phải là sự can thiệp... mà là sự xói mòn," Tạ Trần thầm thì, giọng hắn khản đặc, như thể vừa trải qua một cuộc chiến nội tâm dữ dội. Ánh mắt hắn giờ đây không còn bối rối, mà là một sự thấu hiểu đáng sợ. "Một quy tắc... đã bị phá vỡ. Nó không còn là Thiên Đạo suy yếu, mà là Thiên Đạo bị 'lỗi'."
Hắn dừng lại, từng chữ thốt ra đều nặng trĩu. "Không phải linh khí cạn kiệt, không phải do ma khí xâm lấn, mà là bản chất của chính sự tồn tại đang bị lung lay. Một quy tắc cốt lõi, một định luật nền tảng của vũ trụ này đã bị 'suy yếu' đến mức 'phá vỡ'." Tạ Trần cảm nhận được rằng, sự suy yếu của Thiên Đạo không chỉ là sự cạn kiệt linh khí, mà là một sự "rách nát" sâu xa hơn nhiều, một sự "hỏng hóc" trong chính mã nguồn vận hành của nó. Sự "rách nát" của quy tắc cốt lõi này giải thích cho sự hỗn loạn gia tăng, cho việc tu hành càng cao càng "mất người", và cũng chính là nguyên nhân cho những nỗ lực "vá trời" đầy tuyệt vọng của các tông môn.
Hắn hiểu rằng, hiện tượng 'thời gian đứng yên' chỉ là một trong những biểu hiện đầu tiên, một tiếng chuông cảnh báo cho sự sụp đổ lớn hơn đang đến. Và chính vì hắn là người duy nhất có thể nhìn thấu được bản chất của sự "rách nát" này, hắn đã trở thành một "lỗi" lớn hơn trong mắt Thiên Đạo, một thực thể mà Thiên Đạo muốn xóa bỏ vì đã đe dọa quy tắc của nó, vì đã chạm đến sự thật mà không ai được phép biết.
Bên ngoài quán sách, ánh trăng bạc vẫn chiếu rọi, nhưng không còn mang vẻ yên bình. Nó như một con mắt lạnh lùng của một thế lực vô hình đang quan sát, đang chờ đợi. Tạ Trần biết, những lời kể của Ông Lão Tiều Phu về 'Vô Định Giới' và 'Kẻ Phía Trên' không còn là những câu chuyện cổ tích xa vời, mà là những mảnh ghép của một bức tranh rộng lớn và đáng sợ hơn nhiều so với những gì hắn từng tưởng tượng. Một chân trời mới của những thách thức không thể lường trước đang mở ra trước mắt hắn, và hắn, một phàm nhân, đang đứng ngay tâm điểm của cơn bão.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.