Nhân gian bất tu tiên - Chương 1058: Tự Do Tuyệt Đối: Lời Thách Thức Từ Triết Gia Mới
Tiếng bút lông sột soạt, mùi giấy cũ và trà thanh đạm trong quán sách; tiếng nước sông chảy và gió nhẹ tại quán trà; tiếng người nói chuyện xôn xôn, mùi đồ ăn và hương hoa thoang thoảng ở thị trấn. Tất cả những chi tiết cảm giác ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại tạo nên một bức tranh chân thực, đối lập gay gắt với sự lạnh lẽo của việc mất kết nối trong thế giới ảo. Cuộc thi đã gieo những hạt giống đầu tiên, và Tạ Trần tin rằng, một ngày nào đó, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, đâm chồi, và nở hoa, mang lại một kỷ nguyên mới cho Nhân Gian, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà bằng chính sự hiện diện chân thực của mình.
***
Trong quán sách nhỏ tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng ban mai dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ lên sàn nhà những vệt sáng vàng óng. Tiếng chổi tre của Thư Đồng Tiểu An sột soạt đều đặn, cuốn đi những hạt bụi li ti còn vương lại từ đêm qua, cùng với âm thanh là mùi hương gỗ cũ và giấy mực thoang thoảng, tạo nên một không khí tĩnh lặng và an bình hiếm có. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, đang chậm rãi mở cánh cửa chính của quán. Đôi mắt anh sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo thường trực, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nhưng lúc này lại dõi theo dòng người qua lại trên phố với một sự chiêm nghiệm thầm lặng.
Sự tĩnh lặng trong quán sách đối lập hoàn toàn với không khí xôn xao, nhộn nhịp ngoài kia. Buổi sáng muộn của Thị Trấn An Bình vốn dĩ đã tấp nập, nhưng hôm nay lại có vẻ ồn ào hơn thường lệ. Những tiếng bàn tán, xì xào, không ngừng vang lên từ các quán hàng, từ những gánh rong, từ cả những người đi bộ vội vã. Gió nhẹ mang theo mùi thức ăn từ các quán ăn sáng, mùi đất ẩm sau một đêm sương và cả mùi mồ hôi nhè nhẹ của những người lao động, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động về cuộc sống phàm trần.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ gọi, giọng cậu bé trong trẻo nhưng đầy tò mò, "ngài có nghe thấy không? Mọi người đang bàn tán về một 'triết gia trẻ tuổi' tên là Lạc Tư và cái gọi là 'tự do tuyệt đối' của hắn. Hắn là ai mà lại khiến mọi người xôn xao đến vậy ạ? Và 'tự do tuyệt đối' rốt cuộc là gì?" Cậu bé, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh trên khuôn mặt gầy gò, nhìn Tạ Trần đầy mong đợi, dường như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những khái niệm phức tạp kia.
Tạ Trần không vội trả lời. Anh chỉ khẽ nhấp một ngụm trà thanh đạm trong chén, ánh mắt vẫn dõi theo đám đông. Một người bán rau quả, với chiếc nón lá rộng và khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, đang sôi nổi tranh luận với một tiểu thương bên cạnh.
"Nghe nói hắn bảo chúng ta không cần bất kỳ giới hạn nào! Không cần luân thường đạo lý, không cần quy tắc xã hội! Thật là... giải thoát!" Người bán rau quả hào hứng nói, khuôn mặt rạng rỡ như vừa trút được gánh nặng ngàn cân. "Cả đời ta chịu khổ vì những ràng buộc này, nào là phải hiếu thảo với cha mẹ, nào là phải trung thành với làng xóm, nào là phải tuân theo chính quyền. Nay có người nói tất cả đều là giả dối, đều là xiềng xích, chẳng phải quá tuyệt vời sao?"
Nhưng ngay lập tức, một người phụ nữ trung niên, đang chọn lựa mấy củ khoai tây, lại cau mày tỏ vẻ lo lắng. "Nhưng nếu không có giới hạn, thì chẳng phải loạn hết sao? Người ta muốn làm gì thì làm, muốn cướp bóc thì cướp bóc, muốn giết người thì giết người? 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang xây dựng, cái mà Tạ tiên sinh và các vị lãnh đạo đã cố gắng bao năm để mang lại sự an bình, thì sao? Chẳng lẽ lại bị phá bỏ chỉ vì những lời lẽ suông của một kẻ rỗi hơi?"
Một thư sinh trẻ tuổi khác, với vẻ mặt nghiêm nghị và cuốn sách kẹp dưới cánh tay, xen vào: "Không chỉ v��y! Lạc Tư còn cho rằng tất cả các loại đạo, dù là Thiên Đạo đã sụp đổ hay Nhân Đạo hiện tại, đều là một dạng xiềng xích, là sự áp đặt lên bản chất tự do của con người. Hắn kêu gọi con người hãy sống theo bản năng, theo khát vọng nội tại của chính mình, không cần quan tâm đến hậu quả hay định kiến xã hội." Giọng điệu của thư sinh này mang chút kích động, vừa như đang lặp lại lời của Lạc Tư, lại vừa như đang tự hỏi chính mình.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại mang theo một sự suy tư sâu sắc. Anh biết rằng những lời lẽ của Lạc Tư không phải là không có cơ sở. Con người, sau khi thoát khỏi sự trói buộc của Thiên Đạo, đã từng trải qua một thời kỳ hoang mang, tìm kiếm một ý nghĩa mới cho sự tồn tại. Nhân Đạo ra đời như một ánh sáng dẫn đường, nhưng nó cũng mang theo những quy tắc, những giới hạn nhất định để duy trì trật tự và sự đoàn kết. Giờ đây, Lạc Tư, với triết lý "tự do tuyệt đối" của hắn, lại một lần nữa khuấy động cái khao khát sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người – khao khát được hoàn toàn tự do, không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì.
"Tiểu An," Tạ Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói trầm tĩnh và điềm đạm, "con thấy đó, 'tự do' là một khái niệm đầy mê hoặc. Nó giống như một con dao hai lưỡi. Một mặt, nó giải phóng con người khỏi xiềng xích, cho phép họ vươn tới những đỉnh cao mới. Nhưng mặt khác, nếu không có giới hạn, không có sự tự chủ và trách nhiệm, nó có thể biến thành sự hỗn loạn, hủy diệt." Anh khẽ nhấp thêm một ngụm trà, nhìn ra bầu trời trong xanh, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi, tự do nhưng vẫn tuân theo quy luật của gió. "Những gì Lạc Tư đang rao giảng không phải là mới mẻ. Lịch sử Nhân Gian đã chứng kiến không ít lần những tư tưởng tương tự trỗi dậy. Vấn đề không phải là 'tự do' tốt hay xấu, mà là con người sẽ định nghĩa và sử dụng 'tự do' như thế nào."
Anh thu lại ánh mắt, nhìn vào đôi mắt tò mò của Tiểu An. "Những người đang bàn tán ngoài kia, mỗi người đều có một cách hiểu riêng về 'tự do'. Người bán rau quả khao kh��t thoát khỏi gánh nặng cuộc sống, người phụ nữ trung niên lo sợ sự mất trật tự, còn thư sinh trẻ thì bị cuốn hút bởi những lý luận sắc bén. Đây không chỉ là một cuộc tranh luận về một triết lý, mà là một cuộc đối thoại về bản chất của con người, về những khao khát và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của họ. Và đây cũng là một thách thức lớn đối với 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang gây dựng." Tạ Trần khẽ gật đầu, như đang tự nói với chính mình. Anh biết rằng, những hạt giống tư tưởng mà "Cuộc Thi Chân Thực" đã gieo trồng, đang phải đối mặt với một cơn gió lốc mạnh mẽ, một cơn gió có thể cuốn đi tất cả những nỗ lực vun đắp bấy lâu. Anh cần phải quan sát kỹ lưỡng, thu thập thêm thông tin, để hiểu rõ hơn về ngọn nguồn của cơn gió này.
***
Cách Thị Trấn An Bình hàng vạn dặm, tại Thành Vô Song hùng vĩ, bầu không khí lại càng thêm căng thẳng và sôi động. Thành Vô Song, với những công trình kiến trúc đồ sộ, tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, và cung điện hoàng gia lộng lẫy, vốn đã là trung tâm của nền văn minh Nhân Gian. Nhưng hôm nay, thành phố này lại trở thành tâm điểm của một cơn bão triết lý.
Hoàng hôn đang dần buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời. Ánh nắng vàng óng trải dài trên những mái ngói xanh rêu của các ngôi nhà cao tầng, lấp lánh trên những con đường lát đá cổ kính. Tuy nhiên, sự rực rỡ của buổi chiều tà không thể che giấu đi vẻ sầm uất, náo nhiệt, và cả sự căng thẳng ngầm đang bao trùm thành phố. Tiếng rao hàng của thương nhân vẫn vang vọng, tiếng bước chân hối hả vẫn dồn dập, tiếng xe ngựa vẫn lộc cộc trên phố, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi một âm thanh khác, một giọng nói hùng biện đang vang vọng khắp quảng trường.
Tại một quảng trường lớn ở trung tâm Thành Vô Song, hàng ngàn người đang chen chúc, ánh mắt đổ dồn về một bục cao được dựng tạm. Trên đó, Lạc Tư đang đứng, dáng người thư sinh thanh tú, mái tóc đen dài hơi rối, nhưng đôi mắt hắn lại rực sáng đầy nhiệt huyết và một nụ cười tự tin thường trực trên môi. Hắn mặc một bộ trang phục đơn giản nhưng có phần phá cách, không tuân theo những quy tắc truyền thống, càng làm nổi bật vẻ phóng khoáng, bất cần của một triết gia trẻ dám thách thức mọi lề lối. Giọng nói của hắn, không quá lớn nhưng lại có sức thôi miên kỳ lạ, vang vọng rõ ràng đến từng ngóc ngách của quảng trường, xuyên qua cả tiếng ồn ào của đám đông. Hắn đang diễn thuyết về "tự do tuyệt đối" – một khái niệm mà hắn tin là chân lý duy nhất cho con người trong kỷ nguyên mới.
"Chúng ta đã từng bị trói buộc bởi Thiên Đạo, bởi những quy tắc cứng nhắc của tiên môn!" Lạc Tư cất lời, giọng điệu hùng hồn, đầy khinh miệt. "Giờ đây, Thiên Đạo đã sụp đổ, nhưng chúng ta lại tự trói buộc mình bằng 'Nhân Đạo'! Ta hỏi các ngươi, 'Đạo' nào không phải là xiềng xích? 'Đạo' nào không phải là sự áp đặt lên bản chất tự do của con người? Con người sinh ra là để tự do, để sống theo khát vọng của chính mình, không phải để bị ràng buộc bởi bất kỳ 'đạo' nào, bất kỳ luật lệ nào, bất kỳ luân thường đạo lý nào!" Hắn vung tay mạnh mẽ, ánh mắt quét qua từng khuôn mặt trong đám đông, như muốn đốt cháy lên ngọn lửa khát khao tự do trong mỗi trái tim. "Hãy vứt bỏ mọi giới hạn! Hãy sống trọn vẹn với bản năng của mình! Đó mới là chân lý của sự tồn tại! Đó mới là ý nghĩa thực sự của một kỷ nguyên không còn Thiên Đạo!"
Trong đám đông đang cuồng nhiệt reo hò, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng lẫn vào, nét mặt họ lộ rõ vẻ lo lắng. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng tràn đầy nhiệt huyết giờ đây lại nhuốm màu ưu tư. Hắn thì thầm với Lăng Nguyệt Tiên Tử, giọng nói trầm khẽ nhưng đầy vẻ nghiêm trọng: "Những lời lẽ này... quá nguy hiểm! Hắn đang đả kích trực tiếp vào nền móng chúng ta đang xây dựng. Nếu mọi người đều tin vào 'tự do tuyệt đối', nếu họ vứt bỏ mọi giới hạn, thì trật tự xã hội sẽ ra sao? 'Nhân Đạo' có còn tồn tại ý nghĩa gì nữa?"
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, thường mặc bạch y và đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm, giờ đây lại mang vẻ trầm tư sâu sắc. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, càng tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo của nàng. Nàng khẽ lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi Lạc Tư trên bục cao. "Hắn đã chạm đến một khát vọng sâu thẳm của con người, một khát vọng bản năng đã bị kìm nén từ lâu. Nhưng hắn lại bỏ qua cái giá của nó, bỏ qua sự tàn phá mà một thứ 'tự do' vô giới hạn có thể mang lại. Bài học từ 'ảo cảnh' chưa đủ sao? Khi con người chạy trốn vào những thế giới ảo không có giới hạn, họ đã đánh mất sự hiện diện chân thực. Giờ đây, Lạc Tư lại muốn họ đánh mất giới hạn trong chính thực tại này." Nàng thở dài, một hơi thở nhẹ tựa làn khói, nhưng lại chất chứa bao nỗi lo toan. "Cái gọi là 'tự do tuyệt đối' này, nếu không được kiểm soát, sẽ chỉ dẫn đến hỗn loạn và hủy diệt. Nó là một sự cám dỗ ngọt ngào, nhưng lại ẩn chứa nọc độc."
Không xa đó, Lý Phong, với vẻ mặt nghiêm túc, chăm chỉ ghi chép từng lời của Lạc Tư vào cuốn sổ tay của mình. Đôi lúc, hắn lại ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư, cố gắng nắm bắt từng ý tứ, từng logic trong lời hùng biện của triết gia trẻ. Lý Phong là một học giả trẻ đầy trí tuệ, luôn cố gắng hiểu và phân tích sâu sắc các tư tưởng mới, đồng thời bảo vệ các giá trị 'Nhân Đạo' mà hắn tin tưởng. Hắn biết rằng, để đối phó với một tư tưởng mạnh mẽ như vậy, không thể chỉ dùng quyền lực hay sự cấm đoán, mà phải dùng trí tuệ để phản biện, để chỉ ra những lỗ hổng và nguy hiểm tiềm tàng. Hắn ghi chép không phải để chấp nhận, mà để tìm kiếm một con đường tranh luận, một lời giải đáp.
Đám đông vẫn không ngừng reo hò, tiếng vỗ tay vang dội như sấm. Mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố, và cả mùi hương hoa từ các khu vườn trong Thành Vô Song, tất cả đều bị hòa lẫn vào không khí sôi sục của buổi diễn thuyết. Dương Quân và Lăng Nguyệt trao đổi ánh mắt lo lắng, họ biết rằng cuộc chiến để giữ vững 'Nhân Đạo' sẽ không chỉ dừng lại ở việc chống lại những ảo ảnh, mà còn phải đối mặt với những cuộc chiến tư tưởng sâu sắc hơn, những cuộc chiến mà nếu thua, có thể làm sụp đổ toàn bộ nền móng xã hội mà họ đã dày công gây dựng. Lý Phong vẫn tiếp tục ghi chép, ngón tay hắn run nhẹ, cảm nhận được sức nặng của những lời nói kia, và cả trách nhiệm to lớn đang đè nặng lên vai những người theo đuổi 'Nhân Đạo'.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Tạ Trần đã ngồi trong Quán Trà Vọng Giang từ lúc nào. Quán trà kiến trúc gỗ đơn giản, với ban công nhìn ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy, mang đến một không gian yên bình và thư thái hiếm có. Tiếng nước sông chảy róc rách không ngừng, hòa cùng tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán cây cổ thụ ven bờ, và tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách còn sót lại, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà thơm thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói trên bàn, cùng mùi nước sông mát lạnh và mùi hoa cỏ dại ven bờ, len lỏi vào từng giác quan, mang đến một cảm giác thư thái và dễ chịu.
Tạ Trần ngồi một mình bên cửa sổ, tay cầm một bản ghi chép bài diễn thuyết của Lạc Tư mà Tiểu An đã cẩn thận sao chép lại từ những lời bàn tán ngoài phố. Bản ghi chép đó, dù không đầy đủ và có thể đã bị tam sao thất bản phần nào, nhưng vẫn đủ để anh nắm bắt được tinh thần cốt lõi của triết lý "tự do tuyệt đối." Anh khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, đối lập với không khí se lạnh của buổi hoàng hôn. Đôi mắt anh xa xăm nhìn ra dòng sông đang chảy, những con sóng nhỏ lăn tăn phản chiếu ánh trăng non vừa ló dạng.
Những lời của Lạc Tư vang vọng trong tâm trí anh, không phải là sự huyên náo của 'ảo cảnh' mà anh đã từng chứng kiến, mà là một thách thức triết lý sâu sắc hơn, chạm đến bản chất cốt lõi của 'Nhân Đạo' và cả sự tồn tại của con người. "Tự do tuyệt đối... tự do không có giới hạn..." Anh khẽ lặp lại những từ ngữ đó, như đang dò hỏi, đang phân tích.
"Tự do... nhưng tự do không có giới hạn, liệu có còn là tự do, hay sẽ trở thành sự hỗn loạn và hủy diệt?" Tạ Trần tự hỏi chính mình, giọng nói trầm thấp, thì thầm như làn gió nhẹ. Anh dùng ngón tay thon dài, khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ đã cũ, mỗi tiếng gõ đều đặn như nhịp đập của suy tư. "Ai sẽ là người định nghĩa giới hạn đó, và bằng cách nào? Liệu con người có đủ trí tuệ, đủ lòng vị tha để tự đặt ra giới hạn cho chính mình, khi họ đã được ban cho 'tự do tuyệt đối'?"
Anh nhớ về thuở xa xưa, khi Thiên Đạo còn thịnh, mọi thứ đều có quy tắc, có giới hạn. Con người, dù khao khát thành tiên, dù muốn vươn tới quyền năng vô biên, nhưng vẫn bị ràng buộc bởi Thiên Đạo. Khi Thiên Đạo suy kiệt, khi ranh giới giữa tiên và phàm mờ nhạt, con người lại càng dễ "mất người," đánh mất cảm xúc, ký ức và nhân tính trong hành trình tu luyện. Chính vì thế, Tạ Trần mới từ bỏ con đường tu đạo, chọn giữ lại nhân tính của một phàm nhân. Và sau cùng, Thiên Đạo sụp đổ, không phải vì sức mạnh nào đó, mà vì "không còn ai khao khát thành tiên," vì con người đã nhận ra cái giá phải trả cho quyền năng.
"Không ai khao khát thành tiên" đã tan rã Thiên Đạo, m��� ra một kỷ nguyên mới của Nhân Gian. Nhưng giờ đây, "tự do tuyệt đối" của Lạc Tư lại xuất hiện, như một lời thách thức mới cho kỷ nguyên này. "Liệu 'tự do tuyệt đối' sẽ dẫn con người về đâu trong kỷ nguyên Nhân Gian này?" Tạ Trần lại thì thầm, ánh mắt anh nhìn sâu vào bóng tối ngoài cửa sổ, nơi dòng sông vẫn miệt mài chảy. "Có phải chăng, mỗi lần thoát khỏi một xiềng xích, con người lại tự tạo ra một xiềng xích mới, hay một ảo tưởng mới về sự giải thoát?"
Anh hiểu rằng, Lạc Tư không phải là một kẻ ác. Hắn chỉ là một triết gia trẻ tuổi, với niềm tin mãnh liệt vào lý tưởng của mình, một lý tưởng chạm đến khát vọng sâu thẳm của con người. Nhưng chính sự thiếu cân nhắc về hậu quả, về bản chất của nhân tính, lại khiến triết lý của hắn trở nên nguy hiểm. 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần và những người như Dương Quân, Lăng Nguyệt đang cố gắng xây dựng, không phải là một sự áp đặt tuyệt đối, mà là một sự cân bằng tinh tế giữa tự do và trách nhiệm, giữa khát vọng cá nhân và sự đoàn kết xã hội. Nó là một con đường để con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, bằng cách trân trọng những giá trị chân thực của cuộc sống phàm trần.
Tạ Trần biết rằng, cuộc khủng hoảng niềm tin này sẽ là một bài kiểm tra quan trọng cho sự bền vững của 'Nhân Đạo' và khả năng thích nghi của nó với những thách thức mới. Nó đòi hỏi một sự can thiệp tinh tế, một sự hướng dẫn triết lý mà không trực tiếp dùng quyền lực hay bạo lực. Anh không thể trực tiếp lên tiếng, bởi con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của anh không cho phép sự can thiệp trực diện vào dòng chảy của nhân quả. Nhưng anh có thể gieo những hạt giống tư tưởng, có thể khơi gợi những suy nghĩ, để con người tự mình tìm ra câu trả lời.
Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và tâm hồn con người cũng vậy. Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm se lạnh thổi qua mái tóc, và tiếng nước sông rì rầm như lời thì thầm của thời gian. Bản ch���t thực sự của 'tự do' trong kỷ nguyên Nhân Gian sẽ được định hình bởi cuộc tranh luận này, và anh, một phàm nhân không tu hành, lại một lần nữa trở thành "điểm neo nhân quả," nơi mọi lựa chọn, mọi lời nói, dù chỉ là một suy nghĩ thầm kín, cũng có thể định đoạt vận mệnh thế giới. Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây sâu thẳm hơn, và đôi môi khẽ hé, như muốn nói một điều gì đó, nhưng cuối cùng lại chỉ là một hơi thở dài, một sự chấp nhận lặng lẽ trước những thử thách mới đang chờ đợi.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.