Nhân gian bất tu tiên - Chương 1057: Cuộc Thi Chân Thực: Lời Thức Tỉnh Từ Ảo Ảnh
Trong ánh nắng sớm mai dịu nhẹ, len lỏi qua những kẽ lá của cây ngô đồng cổ thụ trước cửa, quán sách nhỏ của Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ trầm mặc, thanh tịnh thường thấy. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh đạm thoang thoảng trong không khí, tạo nên một không gian tách biệt khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, làn da trắng nhợt vì ít khi tiếp xúc với nắng gió, đang ngồi ngay ngắn sau bàn trà. Đôi mắt sâu thẳm của anh, vốn luôn ánh lên vẻ suy tư, lúc này lại chất chứa một nỗi ưu tư khó tả, nhưng ẩn sâu bên trong là sự kiên định. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Chính vì vậy, những gì anh đã chứng kiến mấy ngày qua tại Thị Trấn An Bình, đặc biệt là cảnh tượng người cha đau khổ bên đứa con chìm đắm trong 'ảo cảnh', đã gieo vào lòng anh một hạt giống quyết định.
Cạnh bên Tạ Trần, Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh trên khuôn mặt gầy gò, đang cẩn thận mài mực. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, động tác thuần thục nhưng vẫn không giấu được vẻ lanh lợi, hiếu học. Cậu đã quen với những ý tưởng đôi khi kỳ quặc của tiên sinh, nhưng lần này, một cảm giác khác lạ dấy lên trong lòng cậu.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng men sứ chạm nhẹ vào bàn gỗ cũ vang lên trong tĩnh lặng. Anh khẽ nói, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng, đủ để Tiểu An và bất cứ ai tình cờ bước vào quán đều có thể nghe thấy.
"Tiểu An, con hãy giúp ta chuẩn bị một thông báo. Ta muốn tổ chức một cuộc thi viết."
Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe ngạc nhiên. Cậu bé biết tiên sinh của mình thường xuyên đọc sách, viết lách, nhưng hiếm khi chủ động làm những việc mang tính xã giao thế này. "Tiên sinh, cuộc thi viết ư? Về chủ đề gì ạ?"
Tạ Trần nhìn ra khoảng sân nhỏ bên ngoài, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy múa trên tán lá cây. "Về 'Ý Nghĩa Của Sự Hiện Diện Chân Thực'."
Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng hiểu ý nghĩa của cụm từ có phần lạ lẫm này. "Ý Nghĩa Của Sự Hiện Diện Chân Thực... nghe có vẻ khó hiểu quá, tiên sinh. Liệu mọi người có muốn tham gia không?"
"Chính bởi vì nó khó hiểu, nên mới cần phải suy ngẫm." Tạ Trần khẽ đáp, ánh mắt anh quay về phía Tiểu An, như thể đang nhìn thấu tâm can cậu bé. "Con hãy viết rõ trong thông báo: Cuộc thi này không tìm kiếm sự hoa mỹ trong lời văn, không yêu cầu những triết lý cao siêu. Ta chỉ muốn lắng nghe những câu chuyện, những suy nghĩ chân thật nhất về những gì con người trải nghiệm, những gì họ cảm nhận và trân trọng trong cuộc sống thực, ngoài 'ảo cảnh'."
Tạ Trần ngừng một lát, rồi tiếp tục, giọng nói chứa đựng một sự triết lý sâu sắc, một nỗi niềm đã ấp ủ từ lâu. "Chúng ta đã quá quen với việc tìm kiếm sự hoàn hảo trong những ảo ảnh, mà quên mất rằng vẻ đẹp đích thực nằm ngay trong những khoảnh khắc không hoàn hảo của đời thực. Niềm vui từ một bát cơm nóng hổi, nỗi lo lắng khi con cái ốm đau, tiếng cười giòn tan của bạn bè, hay thậm chí là giọt nước mắt khi đối diện với mất mát... Tất cả những điều đó đều là một phần của sự hiện diện chân thực. Chúng ta có thể tìm thấy chúng ở đâu khác ngoài thế giới này?"
Tiểu An chăm chú lắng nghe, cây bút lông trong tay cậu bé dường như cũng ngừng lại, ngón tay nhỏ nhắn khẽ siết chặt. Cậu bé đã chứng kiến không ít cảnh tượng người dân, thậm chí là bạn bè đồng trang lứa, chìm đắm trong 'ảo cảnh', gương mặt vô tri nhưng lại phảng phất một niềm vui xa lạ. Câu nói của Tạ Trần như một tia sáng xuyên qua màn sương mù trong tâm trí cậu.
"Nhưng tiên sinh," Tiểu An lại hỏi, một chút bối rối hiện rõ trong giọng nói, "liệu có ai muốn viết về những điều bình thường này khi họ có thể sống như tiên trong 'ảo cảnh' không? Trong đó, họ có thể bay lượn trên mây, có phép thuật, có mọi thứ họ muốn."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa một nỗi buồn nhưng cũng đầy kiên định. "Đó chính là câu hỏi mà ta muốn họ tự trả lời, Tiểu An. Những thứ họ có trong 'ảo cảnh' là thật, hay những cảm xúc họ trải qua trong cuộc sống này mới là thật? Giải thưởng của cuộc thi này không phải là vật chất, không phải là vàng bạc châu báu, càng không phải là danh vọng. Giải thưởng chân chính là sự thấu hiểu chính mình, là khả năng kết nối lại với thế giới này, với những người xung quanh, và với nhân tính mà họ đang dần đánh mất."
Anh lấy ra một cuộn giấy lụa, phác thảo vài dòng chữ Hán Việt cổ kính, nét bút như rồng bay phượng múa, chứa đựng một lực đạo và ý chí mạnh mẽ. "Con hãy chép lại những điều này. Sau đó, con hãy mang thông báo ra treo ở quảng trường, ở các quán trà, và nơi đông người qua lại. Cứ để nó lan truyền tự nhiên. Người đọc, người hiểu sẽ đến."
Tiểu An gật đầu, vẻ bối rối ban đầu dần tan biến, thay vào đó là một sự háo hức v�� ý chí mạnh mẽ. "Vâng, tiên sinh! Con sẽ làm ngay."
Cậu bé nhanh nhẹn trải giấy, mài mực, và bắt đầu chép lại lời tiên sinh. Tiếng bút lông sột soạt trên giấy, hòa cùng tiếng gió khẽ lướt qua những trang sách cũ kỹ, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng của buổi sớm. Tạ Trần đưa mắt nhìn ra cửa, hình dung cảnh tượng thông báo được treo lên, và những ánh mắt tò mò, hoài nghi, rồi dần dần là sự suy tư của người dân Thị Trấn An Bình khi họ đọc nó. Anh biết, đây không phải là một hành động có thể thay đổi mọi thứ ngay lập tức, nhưng nó là một hạt giống. Một hạt giống của ý niệm về 'sự hiện diện chân thực', gieo vào mảnh đất tâm hồn đang dần khô cằn vì những ảo ảnh. Một cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người cần phải liên tục tìm kiếm, khám phá và định nghĩa lại chính mình. Đây chính là thử thách lớn nhất mà 'Nhân Đạo' phải đối mặt, và cũng là cơ hội để nó chứng minh giá trị thực sự của mình. Anh hy vọng, qua những câu chữ, con người sẽ tìm thấy con đường trở về với bản ngã, với nhân tính mà họ đã bỏ quên. Tiểu An, sau khi cẩn thận chép xong, đã nhanh chóng gói ghém cuộn giấy và những tờ thông báo đơn giản, mang theo vẻ mặt nghiêm túc của một sứ giả. Cậu bé đã phát tờ rơi cho những người qua đường, ban đầu là những cái nhìn tò mò, sau đó là những tiếng xì xào bàn tán về "Cuộc thi kỳ lạ của tiên sinh Tạ Trần". Một vài thị dân hiếu kỳ, ban đầu chỉ là sự bối rối trước chủ đề, nhưng rồi sự tò mò đã thôi thúc họ tìm hiểu thêm, những câu hỏi bắt đầu nảy sinh trong tâm trí họ: "Sự hiện diện chân thực là gì? Liệu mình có đang thực sự sống, hay chỉ đang tồn tại trong một giấc mơ?"
***
Buổi chiều tại Quán Trà Vọng Giang, không khí yên bình và thư thái bao trùm. Tiếng nước sông chảy róc rách dưới hiên, tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và mùi trà thơm quyện lẫn hương hoa cỏ từ bờ sông tạo nên một bức tranh thanh tao, thoát tục. Quán trà được xây bằng gỗ đơn giản nhưng tinh tế, với những bàn ghế mộc mạc và một ban công rộng rãi nhìn ra dòng sông Vọng Giang cuộn chảy. Ánh nắng chiều dịu nhẹ, vàng óng, hắt xuống mặt sông, tạo nên những dải lụa lấp lánh như dát vàng.
Tại một góc khuất trên ban công, Tạ Trần đang nhâm nhi chén trà, đôi mắt anh dõi theo dòng nước trôi lững lờ. Anh thích cái sự vô thường của dòng sông, luôn chảy nhưng lại luôn ở đó, mang theo bao nhiêu câu chuyện và trầm tích của thời gian. Đối diện anh là Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử.
Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại pha lẫn vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang ngồi thẳng lưng. Đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng của anh vẫn còn đó, nhưng giờ đây có thêm một chút ưu tư. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng không quá xa cách. Từng lời nói của Tạ Trần, từng sự kiện diễn ra trong Kỷ Nguyên Nhân Gian này đều khiến anh phải suy nghĩ, phải đối mặt với những định nghĩa mới về lẽ sống.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, vẫn khoác lên mình tiên bào trắng thuần không họa tiết, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng ẩn sâu trong đó là một sự mệt mỏi, một nỗi trăn trở về con đường mà nàng đã chọn, và con đường mà nhân loại đang bước đi. Nàng từng là tu sĩ trẻ đầy lý tưởng, nghiêm khắc và lý trí, nhưng những va chạm với thực tại, với những vấn đề nhân sinh dưới sự dẫn dắt gián tiếp của Tạ Trần, đã dần làm mềm đi sự cứng nhắc của nàng.
Họ đã nghe tin về cuộc thi viết mà Tạ Trần phát động. Dương Quân, với vai trò là một trong những người lãnh đạo trẻ của 'Nhân Đạo', cảm thấy cần phải hiểu rõ hơn mục đích của Tạ Trần.
"Anh Tạ Trần," Dương Quân mở lời, giọng nói rõ ràng, dứt khoát nhưng cũng đầy sự tôn trọng, "ảo cảnh đang cuốn hút nhân tâm, khiến nhiều người chìm đắm trong đó, bỏ bê thực tại. Liệu một cuộc thi viết, dù ý nghĩa đến đâu, có đủ sức kéo họ trở lại không? Chúng tôi đã cố gắng tìm kiếm giải pháp, nhưng có vẻ như sự cám dỗ đó quá lớn."
Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang tính chất chất vấn thường thấy của nàng, dù đã có phần dịu đi. "Mục đích của cuộc thi này, có phải là để chống lại sự cám dỗ của niềm vui trốn chạy, hay chỉ là một sự an ủi nhất thời?" Nàng vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng v��o những phương pháp "mềm mỏng" này, bởi trong thế giới tu tiên của nàng, mọi vấn đề đều được giải quyết bằng sức mạnh hoặc quy tắc rõ ràng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ va vào gỗ thanh thoát. Anh không vội đáp, mà để cho những lời nói của họ lắng đọng trong không khí. Anh hiểu sự băn khoăn của họ, bởi chính anh cũng từng phải đối mặt với những câu hỏi tương tự.
"Chống lại không phải là mục đích cuối cùng, Dương Quân, Lăng Nguyệt," Tạ Trần trầm tĩnh nói, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào họ, như muốn truyền tải một điều gì đó vượt lên trên câu chữ. "Mà là để con người tự lựa chọn. Để họ tự hỏi, điều gì mới là chân thật, điều gì mới thực sự có ý nghĩa."
Anh tiếp tục, giọng nói chậm rãi nhưng đầy sức nặng triết lý. "Ảo cảnh, cũng như tu tiên trước đây, đều là những phương tiện để con người tìm kiếm sự hoàn hảo, sự siêu thoát khỏi những khổ đau của thực tại. Nhưng sự hoàn hảo đó có thật không? Một nụ cười vô tri trong ảo ảnh có thể sánh bằng m���t giọt nước mắt vì hạnh phúc hay đau khổ trong đời thực không? Một quyền năng vô biên ảo có thể thay thế được sự ấm áp của một cái ôm, hay sự an ủi của một lời nói chân thành không?"
Dương Quân và Lăng Nguyệt chăm chú lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu. Những lời này, dù không phải là phép thuật hay thần thông, lại có sức lay động sâu sắc hơn bất cứ đạo lý tu tiên nào mà họ từng được học.
"Vô vi chi đạo," Tạ Trần khẽ ngâm, như thể đang trích dẫn một cổ thư đã cũ, "không phải là không làm gì, mà là làm đúng lúc, đúng cách, thuận theo tự nhiên của lòng người. Chúng ta không thể cấm đoán ảo cảnh, bởi sự cấm đoán chỉ càng làm tăng thêm sự hấp dẫn của nó. Chúng ta cũng không thể cưỡng ép con người quay trở lại thực tại, bởi điều đó sẽ khiến họ cảm thấy bị ép buộc, bị tước đoạt."
Anh nhấp một ngụm trà, vị đắng chát rồi ngọt hậu lan tỏa trong khoang miệng. "Điều chúng ta có thể làm, là gieo vào lòng họ một hạt giống của sự nghi ngờ, một hạt giống của câu hỏi. Để họ tự mình nhận ra rằng, dù ảo ảnh có lung linh đến đâu, nó cũng chỉ là một cái bóng. Còn cuộc sống thực tại, dù có những khó khăn, những bất toàn, nhưng lại chứa đựng những giá trị chân thật nhất, những cảm xúc mãnh liệt nhất, và những mối liên kết không thể thay thế."
Lăng Nguyệt, vốn lạnh lùng ít biểu cảm, lúc này lại khẽ nhíu mày suy tư. Nàng bắt đầu hiểu ra, Tạ Trần không muốn dùng sức mạnh để thay đổi thế giới, mà muốn dùng trí tuệ, dùng sự thấu hiểu nhân quả để dẫn dắt con người. Điều này khác biệt hoàn toàn với những gì nàng từng được dạy dỗ trong tiên môn, nơi mà sức mạnh là thước đo duy nhất của đúng sai.
Dương Quân đặt chén trà xuống, ánh mắt anh nhìn Tạ Trần đầy ngưỡng mộ và sự kiên định. "Tôi hiểu rồi, anh Tạ Trần. Anh muốn khơi gợi sự tự vấn trong lòng mỗi người, để họ tự mình tìm thấy con đường trở về với giá trị của 'sự hiện diện chân thực'. Đây là một cuộc chiến tư tưởng, giành giật tâm hồn con người, không phải bằng gươm đao mà bằng triết lý và sự lựa chọn cá nhân."
"Chính là như vậy," Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, "Cuộc thi này sẽ là một bước ngoặt quan trọng trong việc định hình nhận thức của nhân loại về 'Nhân Đạo', và là nền tảng cho những thử thách triết lý lớn hơn trong tương lai. Nó sẽ là một cách để chúng ta, những người tin vào 'Nhân Đạo', hợp tác và chia sẻ trách nhiệm trong việc định hướng xã hội. Để những hạt giống tư tưởng này, dù nhỏ bé, có thể lan tỏa và tạo nên một liên minh vững chắc cho 'Nhân Đạo'."
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gật đầu, dù nàng vẫn chưa nói nhiều, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự suy tư sâu sắc hơn. Nàng bắt đầu nhận ra rằng, thế giới này không chỉ có những trận chiến sinh tử của tu tiên, mà còn có những cuộc chiến thầm lặng, nhưng lại quyết định vận mệnh của cả một kỷ nguyên. Có lẽ, những giá trị phi tu tiên mà Tạ Trần đề xướng không phải là sự yếu kém, mà là một sức mạnh khác, một sức mạnh đến từ chính bản chất con người. Ba người ngồi đối diện nhau, thưởng trà, trao đổi, trong một không khí vừa tĩnh lặng vừa tràn đầy những ý tưởng l��n lao. Tạ Trần giữ vẻ điềm tĩnh, đôi khi nhấp một ngụm trà. Dương Quân và Lăng Nguyệt chăm chú lắng nghe, đôi khi ghi chép những điểm mấu chốt vào sổ tay, ánh mắt của họ dần dần không còn chỉ là sự lo lắng, mà đã ánh lên một tia hy vọng mới, một hướng đi mới cho 'Nhân Đạo'.
***
Những ngày sau đó, Thị Trấn An Bình nhộn nhịp hơn hẳn. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, các quán trọ và cửa hàng tấp nập khách ra vào. Tiếng nói chuyện xôn xao, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và tiếng bước chân hối hả của người đi lại hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng sống động của đời thường. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới, mùi đất ẩm và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tất cả quyện lại, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm áp và chân thật.
Ban đầu, cuộc thi viết về 'Ý Nghĩa Của Sự Hiện Diện Chân Thực' do Tạ Trần phát động vấp phải không ít sự hoài nghi. Nhiều người dân, đặc biệt là những người tr��, đã quá quen với việc chìm đắm trong 'ảo cảnh' để tìm kiếm niềm vui và sự thỏa mãn tức thời. Họ cho rằng việc viết về những điều bình thường của cuộc sống là vô nghĩa, là tốn thời gian. "Ai mà thèm đọc những chuyện nhàm chán như thế chứ? Trong ảo cảnh, ta có thể là anh hùng, là tiên nhân, là bá chủ một phương!" – Một thanh niên trẻ từng nói vậy.
Tuy nhiên, mọi thứ bắt đầu thay đổi khi Lý Phong, thư sinh trẻ tuổi từng dũng cảm chất vấn Thiên Đạo trong cuộc tranh luận tại Thành Vô Song, công khai nộp bài viết của mình. Lý Phong, với khí chất mạnh mẽ và không khuất phục, đã trở thành một biểu tượng cho thế hệ trẻ dám nghĩ dám làm. Bài viết của anh không nói về những điều vĩ đại, những kỳ tích hay những cuộc phiêu lưu huyền ảo. Thay vào đó, anh viết về sự ấm áp của gia đình, về vị ngon của bát cơm mẹ nấu sau một ngày dài mệt mỏi, về niềm vui giản dị khi giúp đỡ một người xa lạ trên đường, về tiếng cười giòn tan của những đứa trẻ chơi đùa trên quảng trường, hay giọt mồ hôi lăn dài trên trán người nông dân khi gặt hái.
"Nơi ảo cảnh vẽ nên thiên đường," Lý Phong đã viết, "ta lại tìm thấy ý nghĩa trong nụ cười của lão thợ rèn với đôi bàn tay chai sạn, trong giọt mồ hôi của người nông dân đang gieo mầm hy vọng trên ruộng đồng, và trong ánh mắt lo lắng nhưng đầy yêu thương của người thân khi ta trở về nhà. Những điều đó không hoàn hảo, nhưng chúng là chân thực, là thứ nuôi dưỡng tâm hồn ta, chứ không phải những phù phiếm hư ảo."
Bài viết của Lý Phong, dù không hoa mỹ, nhưng lại chạm đến sâu thẳm tâm hồn của nhiều người. Nó như một làn gió mát thổi tan đi lớp sương mù của ảo ảnh, nhắc nhở họ về những giá trị mà họ đã bỏ quên. Một làn sóng hưởng ứng bắt đầu dấy lên.
Người cha trung niên, người đã từng tuyệt vọng vì đứa con chìm đắm trong 'ảo cảnh' ở chương trước, cũng là một trong số đó. Gương mặt anh khắc khổ, ánh mắt mệt mỏi vẫn còn đó, nhưng một tia hy vọng mong manh đã le lói. Anh không còn đứng nhìn con bất lực nữa, mà anh đã bắt đầu cầm bút. Anh không phải là người giỏi văn chương, những dòng chữ anh viết ra đơn giản, vụng về, nhưng lại chứa đựng một nỗi niềm đau đáu, một tình yêu thương vô bờ bến.
Anh viết về những kỷ niệm cũ, những ngày tháng hạnh phúc khi Tiểu Bảo còn bên anh, còn bi bô gọi cha, còn chạy nhảy khắp nhà. Anh viết về tiếng chim hót mỗi sáng trước hiên nhà, về hương vị bát canh cá mà người mẹ đã nấu cho Tiểu Bảo, về những câu chuyện cổ tích mà anh đã kể cho con nghe trước khi đi ngủ. "Con trai ta, con có nhớ tiếng chim hót mỗi sáng không? Có nhớ hương vị bát canh mẹ nấu không? Có nhớ những câu chuyện cha kể không? Đó mới là sự thật, Tiểu Bảo. Đó mới là những gì đã làm nên con và làm nên chúng ta." Anh đã viết, không phải để ai khác đọc, mà để tự mình đối thoại với đứa con đang lạc lối trong thế giới ảo. Những lời đó như một lời thỉnh cầu, một lời mời gọi thiết tha, mong con mình có thể cảm nhận được một chút hơi ấm từ thực tại.
Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ thu thập những bài viết từ khắp nơi trong Thị Trấn An Bình. Họ đọc từng dòng chữ, cảm nhận sự rung động chân thật từ mỗi tâm hồn. Thư Đồng Tiểu An, ban đầu còn bối rối, giờ đây đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ thấu hiểu và xúc động.
"Tiên sinh," Tiểu An khẽ nói, giọng cậu bé run run, "bài viết của họ... tuy không hoa mỹ, nhưng sao lại khiến con cảm động đến vậy? Con cảm thấy như được chạm vào một điều gì đó rất thật, rất gần gũi."
Tạ Trần khẽ xoa đầu cậu bé, đôi mắt anh sâu thẳm nhưng ẩn chứa một tia ấm áp. "Đó chính là 'sự hiện diện chân thực', Tiểu An. Đó là những gì con người đang dần quên lãng. Những bài viết này, đặc biệt là của Lý Phong và của người cha ấy, sẽ trở thành những 'hạt giống' tư tưởng, lan tỏa ý nghĩa của 'sự hiện diện chân thực' và ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội. Nó sẽ giúp con người nhận ra rằng, dù thế giới có thay đổi đến đâu, dù công nghệ có phát triển đến mức nào, thì những giá trị cốt lõi của nhân tính, của tình yêu thương, của sự kết nối vẫn là vĩnh hằng."
Anh biết, cuộc thi này không phải là một giải pháp thần kỳ. Cuộc chiến giành lại nhân tính từ ��o ảnh sẽ còn dài và đầy gian nan. Nhưng đây là một khởi đầu. Một khởi đầu để con người tự nguyện bước ra khỏi mê cung của những khao khát không thật, để đối diện với thực tại, dù có những khó khăn, nhưng lại chứa đựng những niềm vui và ý nghĩa chân thật nhất. Những câu chuyện được viết ra, dù đơn giản, nhưng lại mang trong mình sức mạnh lay động lòng người, dần dần phá vỡ sự cô lập mà 'ảo cảnh' đã tạo ra. Tiếng bút lông sột soạt, mùi giấy cũ và trà thanh đạm trong quán sách; tiếng nước sông chảy và gió nhẹ tại quán trà; tiếng người nói chuyện xôn xao, mùi đồ ăn và hương hoa thoang thoảng ở thị trấn. Tất cả những chi tiết cảm giác ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại tạo nên một bức tranh chân thực, đối lập gay gắt với sự lạnh lẽo của việc mất kết nối trong thế giới ảo. Cuộc thi đã gieo những hạt giống đầu tiên, và Tạ Trần tin rằng, một ngày nào đó, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, đâm chồi, và nở hoa, mang lại một kỷ nguyên mới cho Nhân Gian, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà bằng chính sự hiện diện chân thực của mình.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.