Nhân gian bất tu tiên - Chương 1034: Ngụ Ngôn Về Tiện Lợi: Cái Giá Vô Hình Của Tiến Bộ
Ánh tà dương rực rỡ cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ lớn của quán sách, vẽ nên những vệt vàng cam ấm áp trên nền gạch cổ kính, nơi từng hạt bụi li ti nhảy múa trong vũ điệu cuối cùng của một ngày. Bên trong quán, không khí vẫn giữ một vẻ tĩnh lặng đặc trưng, dù lúc này đây, một nhóm học giả uyên bác đang tề tựu quanh chiếc bàn gỗ lim cũ kỹ, tạo nên một trường khí tri thức và tranh biện rất riêng. Mùi giấy cũ, mực và chút thoang thoảng hương trà mới pha quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng quen thuộc mà Tạ Trần đã gắn bó bấy lâu.
Kỹ Sư Lâm, người đứng đầu Học Viện Khám Phá, gương mặt trung niên toát lên vẻ thông tuệ, nhưng lúc này lại hăng hái đến lạ thường, như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ chơi mới. Ông vung tay trong không khí, phác họa những đường nét vô hình, đôi mắt sáng rực niềm tin vào một tương lai không tưởng. Một cuộn bản vẽ dày cộm nằm lăn lóc bên cạnh tách trà đã nguội lạnh. "Với Linh Năng Thuật, tiên sinh và các vị! Chúng ta có thể thắp sáng cả thành phố chỉ với một phần nhỏ tài nguyên! Không còn bóng tối, không còn đói nghèo! Tưởng tượng mà xem, những vùng đất cằn cỗi sẽ được tưới tắm, những nhà xưởng sẽ vận hành không ngừng nghỉ, mang lại của cải vật chất dồi dào! Đó là tương lai mà nhân loại xứng đáng có được, một kỷ nguyên mà sự khan hiếm sẽ chỉ còn là ký ức xa xôi!" Giọng ông vang dội, tràn đầy nhiệt huyết, khiến những học giả xung quanh cũng bị cuốn theo. Ông tin tưởng mãnh liệt vào sức mạnh của khoa học, vào khả năng của con người có thể kiến tạo một thế giới tốt đẹp hơn, vượt xa những giới hạn mà linh khí từng áp đặt.
Thư Sinh Giỏi, một học giả trẻ tuổi với khuôn mặt tuấn tú và phong thái nho nhã, tay vẫn không rời cuốn sách cổ, nhưng ánh mắt lại hướng về Kỹ Sư Lâm với vẻ ngưỡng mộ. "Đúng vậy! Sự tiện lợi này sẽ thay đổi mọi mặt của đời sống, Kỹ Sư Lâm. Chúng ta sẽ không còn phải làm những công việc nặng nhọc, những công việc chân tay tầm thường. Con người sẽ được giải phóng khỏi gánh nặng mưu sinh, có thể tập trung vào sáng tạo, vào những giá trị cao đẹp hơn, vào việc khai mở trí tuệ và tinh thần. Chẳng phải đó chính là đỉnh cao của 'Nhân Đạo' sao? Một xã hội nơi mọi cá nhân đều có thể phát huy hết tiềm năng của mình, không bị gò bó bởi những lo toan vật chất?" Lời nói của Thư Sinh Giỏi tuy có phần bồng bột, nhưng lại thể hiện một niềm tin ngây thơ và lạc quan vào sự tiến bộ, vào khả năng con người có thể vươn tới một cảnh giới cao hơn nhờ vào trí tuệ của mình.
Dương Quân, người lãnh đạo trẻ tuổi với khí chất nho nhã nhưng đầy anh tuấn, ngồi đối diện Tạ Trần, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà. Đôi mắt anh sáng nhưng lại ẩn chứa vẻ trầm tư sâu sắc. Anh lắng nghe một cách chăm chú, nhưng không bị cuốn theo sự hưng phấn của Kỹ Sư Lâm và Thư Sinh Giỏi. Anh biết rằng, mọi sự phát triển đều có hai mặt của nó, và điều quan trọng là phải nhìn thấu cả những bóng tối tiềm ẩn đằng sau ánh sáng rực rỡ. "Nhưng liệu sự tiện lợi đó có thực sự là 'giải phóng' hay là một hình thức 'trói buộc' khác?" Dương Quân khẽ hỏi, giọng trầm và chậm rãi, như một dòng nước mát làm dịu đi không khí sôi sục. "Liệu con người có đánh mất điều gì đó trong quá trình đó? Một khi mọi thứ trở nên quá dễ dàng, liệu chúng ta có còn trân trọng giá trị của sự nỗ lực, của sự sáng tạo, của những giá trị thủ công tinh xảo mà các thế hệ trước đã dày công vun đắp?" Câu hỏi của anh như một mũi kim châm vào bầu không khí hân hoan, khiến vài học giả khác cũng khẽ nhíu mày suy nghĩ. Anh hiểu rằng, để xây dựng một 'Nhân Đạo' bền vững, không thể chỉ nhìn vào sự tiện ích vật chất mà phải cân nhắc đến cả chiều sâu của tâm hồn con người.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn giữ vẻ lạnh lùng và uy nghiêm thường thấy, ngồi im lặng ở một góc, tấm bạch y thanh thoát của nàng như hòa mình vào ánh sáng mờ ảo cuối ngày. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng không chỉ quan sát những người xung quanh, mà còn dường như thấu thị cả những tầng ý nghĩa sâu xa trong từng lời nói. Nàng là người đã từng trải qua cả một kỷ nguyên tu tiên rực rỡ nhưng cũng đầy bi tráng, nàng đã chứng kiến sự 'mất người' của những tu sĩ khao khát quyền năng, khao khát trường sinh. Giờ đây, nàng lặng lẽ so sánh, lặng lẽ chiêm nghiệm, liệu sự tiện lợi vật chất có dẫn nhân loại đến một vòng lặp đau khổ khác, chỉ khác về hình thức mà thôi? Nàng không nói, nhưng ánh mắt nàng đã nói lên tất cả những suy tư đó.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo phi thường, điềm tĩnh pha trà. Hắn không tham gia vào cuộc tranh luận, chỉ lặng lẽ quan sát, lắng nghe từng lời, từng biểu cảm. Hắn mỉm cười nhẹ, đặt ấm trà xuống chiếc bàn đã được trải một lớp vải l���a đơn giản. Hắn biết rằng, những tranh luận về 'Linh Năng Thuật' và sự tiện lợi mà nó mang lại chỉ là một phần nhỏ trong bức tranh lớn hơn về sự phát triển của 'Nhân Đạo'. Hắn hiểu rằng, con người luôn khao khát sự dễ dàng, nhưng cái giá của sự dễ dàng đôi khi lại là sự đánh mất những giá trị cốt lõi. Hắn không muốn áp đặt, không muốn giảng giải, mà chỉ muốn gieo vào tâm trí họ một hạt mầm suy tư, để họ tự mình chiêm nghiệm, tự mình tìm ra câu trả lời. Ánh mắt hắn lướt qua từng người, như đọc được những dòng suy nghĩ đang chảy trong tâm trí họ, những tia hy vọng, những nỗi lo âu, và cả những chấp niệm về một tương lai tươi sáng.
Hoàng hôn dần buông xuống, ánh sáng trong quán sách trở nên dịu hơn, nhuốm màu tím biếc của buổi chiều tà. Tạ Trần khẽ ho một tiếng, phá vỡ bầu không khí đang dần trở nên căng thẳng bởi những câu hỏi bỏ lửng của Dương Quân. Hắn không trực tiếp phản bác hay tán thành những lời lẽ hăng hái về 'Linh Năng Thuật', mà chỉ khẽ mỉm cười, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu. Bầu không khí trong quán sách, từ sự hưng phấn ban đầu, đã chuyển sang một vẻ tĩnh lặng đầy suy tư, chờ đợi lời tiếp theo từ vị tiên sinh họ Tạ. Bên ngoài, gió nhẹ xao xác qua những tán lá bàng cổ thụ, như một lời thì thầm của thời gian.
"Các vị học giả, các vị tiên tử, các vị đạo hữu," Tạ Trần cất giọng trầm tĩnh, mỗi lời nói như gieo vào tâm trí người nghe, không quá lớn nhưng đủ sức khiến mọi tạp niệm tan biến. "Ta có một câu chuyện cũ, không biết có thể làm quà trà đàm cho buổi tối nay không?"
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Tạ Trần. Kỹ Sư Lâm, Thư Sinh Giỏi, Dương Quân, Lăng Nguyệt Tiên Tử, và cả những học giả khác đều im lặng, chờ đợi. Tạ Trần nhẹ nhàng rót trà vào những chén sứ nhỏ, hơi nóng bốc lên mang theo hương thơm thanh nhã của trà Long Tỉnh, lan tỏa khắp căn phòng, làm dịu đi bầu không khí căng thẳng. Ánh đèn dầu trong quán sách bắt đầu được thắp sáng, những ngọn lửa leo lét nhảy múa, xua đi bóng tối đang dần bao trùm. Bên ngoài khung cửa sổ, vầng trăng non như một nét vẽ bạc mảnh mai, đã bắt đ���u hiện rõ trên nền trời đen sẫm.
"Xưa kia, ở một ngôi làng nhỏ ẩn mình giữa những dãy núi xanh rì, có những người thợ dệt lành nghề bậc nhất nhân gian," Tạ Trần bắt đầu câu chuyện, giọng hắn như một dòng suối chảy chậm rãi, êm đềm. "Họ sống bằng tình yêu và sự kiên nhẫn. Mỗi tấm lụa mà họ dệt ra không chỉ là một sản phẩm, mà là một tác phẩm nghệ thuật, mang theo cả tâm huyết, mồ hôi và những câu chuyện về cuộc đời họ. Tiếng thoi đưa lách cách vang vọng khắp làng từ sáng sớm đến tận khuya, hòa cùng tiếng cười, tiếng hát của những người phụ nữ, tiếng trò chuyện của những người đàn ông. Những bàn tay chai sạn, những ngón tay khéo léo đã tạo nên những tấm lụa mềm mại như mây, óng ánh như tơ trời, được người đời trân trọng như báu vật. Người làng sống giản dị, nhưng họ tự hào về nghề của mình, tự hào về những giá trị mà đôi tay họ tạo ra."
Tạ Trần dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà. Hương vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa, làm ấm lòng người nghe. Các học giả lắng nghe chăm chú, v��� mặt từ ngạc nhiên ban đầu dần chuyển sang suy tư. Kỹ Sư Lâm cau mày, như đang cố gắng hình dung ra ngôi làng trong câu chuyện. Thư Sinh Giỏi cúi đầu, ánh mắt nhìn vào cuốn sách trên tay, nhưng tâm trí đã bay bổng theo lời kể của Tạ Trần.
"Rồi một ngày," Tạ Trần tiếp tục, giọng hắn trầm hơn một chút, mang theo một chút bi ai không rõ. "Một 'Thợ Dệt Vải Thần' xuất hiện. Y không phải là một người phàm trần, mà là một bậc kỳ nhân với trí tuệ phi thường, người đã phát minh ra những cỗ máy dệt có thể làm ra hàng ngàn tấm lụa chỉ trong một ngày. Những cỗ máy đó không biết mệt mỏi, không cần ăn uống, không cần nghỉ ngơi. Chúng dệt ra những tấm lụa hoàn hảo, không một lỗi nhỏ, nhanh hơn, đẹp hơn bất kỳ người thợ tài hoa nào trong làng. Ban đầu, cả làng hân hoan. Ai cũng khen ngợi cỗ máy thần kỳ, thứ đã giải phóng họ khỏi công việc nặng nhọc, khỏi những ngày tháng còng lưng bên khung cửi. Những người thợ già thở phào nhẹ nhõm, những người trẻ thì vui mừng vì có thể dành thời gian cho những trò tiêu khiển mới mẻ, tiện lợi."
Ánh đèn dầu hắt bóng Tạ Trần lên bức tường sau lưng, khiến dáng người gầy gò của hắn trông càng thêm cô độc giữa không gian chật hẹp của quán sách. "Nhưng dần dà," Tạ Trần khẽ thở dài, "những người thợ thủ công mất việc. Khung cửi, từng là niềm tự hào của mỗi gia đình, bị bỏ xó, phủ đầy bụi. Tiếng thoi đưa lách cách, tiếng cười nói rộn ràng bên khung cửi không còn nữa. Thay vào đó là sự im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng máy móc vận hành đều đặn từ xưởng dệt của Thợ Dệt Vải Thần. Lụa thần thì nhiều vô kể, chất đống như núi, rẻ mạt đến không ngờ. Nhưng lại thiếu đi 'linh hồn', thiếu đi câu chuyện, thiếu đi sự trân trọng. Con người dần trở nên thụ động, lười biếng. Họ không còn phải nỗ lực, không còn phải sáng tạo, không còn cảm nhận được niềm vui lao động, sự tự hào khi tạo ra thứ gì đó bằng chính đôi tay mình. Cái 'tiện lợi' đó, ban đầu tưởng chừng là một phước lành, đã biến một cộng đồng sống động, tràn đầy sức sống và niềm tự hào nghề nghiệp, thành một nơi ảm đạm, vô vị, nơi con người chỉ còn biết tiêu thụ mà không biết tạo ra giá trị."
Tạ Trần nhìn thẳng vào mắt Kỹ Sư Lâm, rồi lướt qua Thư Sinh Giỏi, ánh mắt của hắn sâu thẳm như hồ nước không đáy. "Ban đầu, tiếng reo hò vang khắp làng. Ai cũng khen ngợi cỗ máy thần kỳ, thứ đã giải phóng họ khỏi công việc nặng nhọc. Nhưng rồi, những bàn tay chai sạn, những nụ cười rạng rỡ bên khung cửi dần biến mất. Những tấm lụa, dù hoàn hảo, lại trở nên vô hồn, không còn mang theo mồ hôi, nước mắt và cả tình yêu của người thợ. Cái giá của sự tiện lợi, đôi khi, là sự mất mát của chính nhân tính, của vẻ đẹp tiềm ẩn trong sự cố gắng. Liệu sự 'giải phóng' khỏi lao động chân tay có thực sự là giải phóng, nếu nó đồng nghĩa với việc giải phóng con người khỏi niềm vui sáng tạo, khỏi ý nghĩa của sự cống hiến, và cuối cùng là khỏi chính bản chất 'người' của mình?"
Các học giả lắng nghe chăm chú, vẻ mặt họ từ ngạc nhiên ban đầu dần chuyển sang suy tư sâu sắc. Kỹ Sư Lâm cau mày, ánh mắt ông không còn vẻ hăng hái ban đầu mà thay vào đó là sự trăn trở. Thư Sinh Giỏi cúi đầu, dường như đã tìm thấy một sự tương đồng đau đớn giữa câu chuyện và viễn cảnh mà ông vừa ca ngợi. Dương Quân và Lăng Nguyệt trao đổi ánh mắt đầy ý nghĩa, như thể họ đã nhìn thấy một phần của sự thật được ẩn giấu trong câu chuyện ngụ ngôn đơn giản này. Tiểu An, vẫn ngồi lặng lẽ ở một góc, cây bút lông trên tay không ngừng lướt trên trang giấy, ghi chép lại từng lời của tiên sinh. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là một câu chuyện, mà là một lời cảnh tỉnh, một triết lý sâu sắc về cái giá của sự tiến bộ. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó dường như mang theo một chút vị đắng của sự chiêm nghiệm.
Một sự im lặng nặng nề bao trùm quán sách sau khi Tạ Trần kết thúc câu chuyện ngụ ngôn. Ánh đèn dầu chập chờn, khiến bóng của những cuốn sách cũ trên kệ như nhảy múa, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa đầy ám ảnh. Bên ngoài, gió đêm đã trở nên lạnh hơn, thổi xào xạc qua khe cửa, mang theo hơi sương của màn đêm. Bầu trời đầy sao, lấp lánh như những viên kim cương vương vãi trên tấm màn nhung đen tuyền, nhưng không ai trong quán sách để ý đến vẻ đẹp ấy. Tất cả tâm trí họ đều đang chìm đắm trong những suy tư mà câu chuyện của Tạ Trần đã khơi gợi.
Kỹ Sư Lâm, người thường hăng hái nhất, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Giọng ông chùng xuống, không còn vẻ phấn khích ban đầu, thay vào đó là sự trăn trở và một chút hoang mang. Ông khẽ nâng tách trà đã nguội lạnh, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn 'Linh Năng' le lói từ xa vẫn đang tỏa sáng, sáng hơn, nhiều hơn một chút so với đêm qua, nhưng giờ đây chúng mang một ý nghĩa khác hẳn trong tâm trí ông. "Tôi hiểu ý tiên sinh... Nhưng không lẽ chúng ta phải từ bỏ sự tiến bộ chỉ vì nỗi sợ hãi về những điều chưa biết? Không lẽ nhân loại phải mãi chìm đắm trong sự lạc hậu, chấp nhận những gánh nặng mà đáng lẽ ra khoa học có thể giải phóng? Chẳng phải đó là sự chối bỏ bản năng tự nhiên của con người là vươn lên, là tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn sao?" Ông chất vấn, không phải vì muốn phản bác Tạ Trần, mà vì ông đang tự đ��u tranh với chính mình, với niềm tin mãnh liệt của ông vào khoa học.
Dương Quân tiếp lời, ánh mắt anh trầm tư như một dòng sông sâu. Anh nhìn Kỹ Sư Lâm, rồi lại nhìn Tạ Trần, như đang tìm kiếm một câu trả lời cho những băn khoăn của chính mình. "Vấn đề, Kỹ Sư Lâm, có lẽ không phải là từ bỏ tiến bộ, mà là định hướng nó. Tiến bộ vì điều gì? Vì sự giàu có nhất thời, vì sự tiện lợi bề mặt, hay vì sự phát triển bền vững của nhân tính? Cái giá của nó là gì, và ai sẽ là người gánh chịu? Nếu sự tiến bộ đó chỉ mang lại lợi ích cho một số ít, nếu nó làm xói mòn giá trị lao động, làm mất đi niềm vui sáng tạo, làm con người trở nên thụ động và vô cảm, thì liệu đó có còn là tiến bộ thực sự? Hay nó chỉ là một vòng xoáy khác của 'chấp niệm', nơi con người chạy theo một ảo ảnh của sự hoàn hảo mà đánh mất đi những giá trị chân thực nhất?" Giọng Dương Quân vang lên rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự chính trực và trách nhiệm của một người lãnh đạo tương lai. Anh hiểu rằng, gánh nặng của 'Nhân Đạo' không chỉ là quản lý vật chất, mà còn là dẫn dắt tinh thần.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như băng tuyết, nhưng ánh mắt phượng sắc bén của nàng lại chất chứa một sự mệt mỏi sâu thẳm, một kinh nghiệm ngàn năm về cái giá của quyền năng. Nàng khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ nhàng nhưng lại như mang theo cả một quá khứ bi tráng. "Tu tiên từng hứa hẹn sự trường sinh, thoát tục, một thứ tiện lợi vô biên... Nó giải phóng con người khỏi bệnh tật, khỏi cái chết, khỏi mọi ràng buộc của phàm trần. Nhưng cái giá là gì? Là 'nhân tính' bị bào mòn, là sự cô lập, là sự vô cảm trước những khổ đau của thế gian. Rất nhiều tu sĩ, càng tu luyện cao thâm, càng trở nên 'mất người', quên đi cội nguồn, quên đi những cảm xúc căn bản nhất. Khoa học, liệu có lặp lại vết xe đổ đó dưới một hình thức khác? Liệu sự tiện lợi vật chất, sự giải phóng khỏi lao động, có dẫn đến một dạng 'mất người' mới, nơi con người đánh mất đi sự kết nối với thế giới, với đồng loại, và với chính bản thân mình, chỉ vì 'chấp niệm' vào sự hiệu quả và tiện nghi?" Lời nói của Lăng Nguyệt, tuy ngắn gọn nhưng lại đầy sức nặng, như một tiếng chuông cảnh tỉnh vang vọng từ quá khứ, nhắc nhở về những sai lầm mà nhân loại đã từng mắc phải.
Các học giả khác cũng bắt đầu tham gia vào cuộc tranh luận, không còn sự hăng hái ban đầu mà thay vào đó là sự nghiêm túc và hoài nghi. Họ trao đổi ý kiến, ánh mắt đầy trăn trở, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi triết lý sâu sắc mà Tạ Trần và những người khác đã đặt ra. Tiếng nói chuyện trầm lắng, tiếng ghế gỗ kẽo kẹt, hòa cùng tiếng gió đêm xào xạc, tạo nên một không gian tranh biện đầy chất suy tư. Thư Đồng Tiểu An vẫn lặng lẽ ghi chép, cây bút lông lướt thoăn thoắt trên trang giấy, cố gắng nắm bắt từng ý tứ của cuộc đối thoại. Cậu bé hiểu rằng, những gì đang diễn ra không chỉ là một buổi trà đàm, mà là một cuộc định hình lại giá trị của 'Nhân Đạo' trong kỷ nguyên mới.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhìn từng người, ánh mắt bình thản nhưng lại như có thể nhìn thấu mọi tâm tư. Hắn không cần phải nói nhiều, bởi những hạt mầm suy tư đã được gieo, và giờ đây chúng đang nảy mầm trong tâm trí những người nghe. "Con người luôn tìm kiếm sự tiện lợi, đó là bản năng," Tạ Trần cất giọng, khẽ khàng nhưng đầy uy lực, như một lời kết luận cho tất cả những gì đã được tranh biện. "Nhưng cũng chính con người phải tự đặt ra giới hạn, tự tìm ra ý nghĩa trong sự tiện lợi đó. Nếu không, tiện lợi sẽ trở thành gông cùm. Nếu chúng ta chỉ chạy theo sự hiệu quả mà bỏ quên đi 'hồn' của sự vật, nếu chúng ta chỉ khao khát giải phóng bản thân khỏi lao động mà đánh mất đi niềm vui sáng tạo, thì 'Nhân Đạo' sẽ trở thành một sa mạc khô cằn, nơi con người chỉ còn là những cỗ máy tiêu thụ, chứ không còn là những sinh thể biết trân trọng, biết yêu thương, biết kiến tạo. 'Vô thường' là quy luật của vạn vật, nhưng 'chấp niệm' vào sự hoàn hảo, vào sự tiện nghi tuyệt đối, lại là một cái bẫy nguy hiểm."
Hắn để họ tự tìm ra câu trả lời, ánh mắt hắn l��i nhìn ra cửa sổ, nơi ánh Linh Năng vẫn le lói từ xa. Nhưng giờ đây, trong tâm trí hắn, và có lẽ cả trong tâm trí những học giả đã lắng nghe câu chuyện của hắn, những ánh sáng đó không còn chỉ là biểu tượng của sự tiến bộ không ngừng, mà còn là một lời nhắc nhở về những thách thức tiềm ẩn, về cái giá vô hình của sự tiện lợi. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người vẫn còn đó những góc khuất chưa được soi rọi. Hành trình của 'Nhân Đạo' chỉ mới bắt đầu, và những bài học về giá trị chân chính, về bản chất con người, sẽ còn tiếp diễn mãi, đòi hỏi con người phải liên tục tự vấn, liên tục tìm kiếm sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.