Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1022: Gánh Nặng Thức Tỉnh: Phẩm Giá Con Người Giữa Giao Thời

***

Khi đêm khuya buông xuống, phủ một màn sương mỏng lên Thị Trấn An Bình, ánh đèn lồng ở Phố Thương Mại Kim Long vẫn còn rực rỡ, nhưng quán sách của Tạ Trần đã đóng cửa tự lúc nào. Tuy nhiên, một ánh đèn dầu leo lét vẫn còn sáng bên trong, hắt ra qua khung cửa sổ gỗ, tạo thành một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm tĩnh mịch. Gió đêm thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của sương và mùi hương thoang thoảng của cỏ cây. Trong quán sách, mọi thứ chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ còn tiếng gió lùa qua khe cửa và tiếng côn trùng rả rích từ bên ngoài.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà quen thuộc, tay cầm một cuốn sách cũ bìa đã sờn, nhưng ánh mắt hắn lại nhìn xa xăm, xuyên qua những trang giấy úa màu, suy ngẫm về những gì Tiểu An đã kể, về dòng chảy cuồn cuộn của thời đại đang đổ về Thành Vô Song. Cuốn sách trong tay hắn là một tập hợp những câu chuyện ngụ ngôn cổ xưa, về những con người bình thường đã vượt qua nghịch cảnh bằng trí tuệ và lòng kiên cường, không hề dựa dẫm vào phép thuật hay tiên nhân. Hắn biết, hội nghị sắp tới tại Thành Vô Song không chỉ là một sự kiện chính trị hay một cuộc họp để phân chia quyền lợi. Nó là một cuộc thử nghiệm lớn cho ‘Nhân Đạo’, một cuộc đối đầu giữa lý tưởng và hiện thực, giữa niềm tin và chấp niệm.

Hắn khẽ thở dài, đặt cuốn sách xuống bàn. Tiếng giấy sột soạt nhỏ nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. Hắn ngước nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, nơi những tinh tú vẫn lấp lánh bất diệt, tựa như những chân lý vĩnh hằng mà con người vẫn luôn khao khát tìm kiếm. “Con người luôn khao khát một định hướng, một chân lý,” Tạ Trần thầm nhủ, giọng nói chỉ đủ để chính hắn nghe thấy, trầm mặc như dòng suối ng��m. “Nhưng chân lý không phải là thứ có thể tuyên bố, hay được ban phát bởi bất kỳ ai. Nó là thứ phải được cảm nhận, được sống, được kiến tạo từ chính trong sâu thẳm mỗi con người.”

Hắn biết, cái gọi là ‘Hội nghị Định hình Nhân Đạo’ kia, dù có hoành tráng đến đâu, dù có tập hợp bao nhiêu nhân vật tài năng đi chăng nữa, cũng chỉ là một bước khởi đầu. Nó là nơi mà những hạt giống của lý trí và tình người được gieo xuống một cách có chủ đích hơn, được tưới tắm bằng những thảo luận và quyết tâm. Nhưng để những hạt giống ấy thực sự bén rễ và đâm chồi, để chúng trưởng thành thành một khu rừng vững chắc có thể che chở cho toàn bộ nhân gian, thì cần có sự chung tay của mỗi người, mỗi hành động nhỏ, mỗi suy nghĩ thiện lành, mỗi sự sẻ chia.

Tạ Trần tự rót thêm một chén trà, hơi nước nóng bốc lên, làm mờ đi đôi mắt sâu thẳm của hắn. Hắn nhấp một ngụm, vị đắng chát của trà lan tỏa khắp khoang miệng, rồi dần tan đi, để lại dư vị thanh tao. Vị trà ấy, giống như những thách thức mà nhân loại đang chuẩn bị đối mặt. Đắng chát lúc ban đầu, nhưng nếu kiên trì, sẽ cảm nhận được sự thanh khiết và ý nghĩa sâu xa.

Hắn nhìn ra bầu trời đêm lần nữa. Dù Thiên Đạo đang suy kiệt, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, những con đường mới chưa được khai phá. Nhưng điều đó không có nghĩa là con người phải sợ hãi. Nó có nghĩa là con người có cơ hội để tự mình khám phá, tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại, tự mình viết nên câu chuyện của chính mình. Cuộc sống bình thường này, đối với hắn, chính là con đường để gieo những hạt giống ấy. Hắn không cần phải hành động vĩ đại, không cần phải hô hào. Chỉ cần hắn vẫn ngồi đây, bên quán sách nhỏ này, lặng lẽ gieo những hạt giống của lý trí và tình người vào tâm trí những người tìm đến hắn, để chúng đâm chồi nảy lộc, tạo nên nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn biết, con đường phía trước còn dài, còn nhiều gian nan, nhưng ánh sáng của hy vọng đã bắt đầu le lói, d��n lối cho một hành trình mà mỗi con người đều là một điểm neo quan trọng của nhân quả.

***

Bình minh hé rạng, xua đi màn sương đêm, đánh thức Thành Vô Song khỏi giấc ngủ ngắn. Tại Cổng Thành Vọng Nguyệt, nơi những bức tường đá cao vút được khắc đầy trận pháp cổ xưa, không khí đã trở nên náo nhiệt từ rất sớm. Hàng vạn người, đủ mọi tầng lớp, từ mọi nẻo đường của Thập Phương Nhân Gian, nối tiếp nhau đổ về. Tiếng vó ngựa lóc cóc trên nền đá, tiếng xe ngựa kẽo kẹt, tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng rao hàng của những thương nhân chớp thời cơ bán đồ ăn thức uống ven đường, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hỗn độn nhưng đầy sức sống. Mùi khói bếp, mùi hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, và cả mùi bụi đường trộn lẫn với mùi kim loại từ các xe hàng, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của một đô thị đang bừng bừng sức sống.

Giữa dòng người như mắc cửi, một nhóm người nổi bật đứng ở vị trí đón tiếp quan trọng nhất. M��c Lan, với dáng vẻ kiên nghị và đôi mắt sáng ngời ý chí, đứng vững chãi như một ngọn núi. Nàng mặc một bộ y phục giản dị nhưng toát lên khí chất lãnh đạo, ánh mắt nàng quét qua từng đoàn người, đánh giá, ghi nhận. Nàng không bỏ sót một ai, từ vị học giả áo vải thô sơ, thương nhân bụng phệ, cho đến những thủ lĩnh dân quân mặt mũi sạm nắng, hay tàn dư của các tiên môn với vẻ ngoài thanh cao nhưng ẩn chứa đầy ưu tư. Mỗi cái bắt tay, mỗi lời chào hỏi của nàng đều mang một sự chân thành và quyết tâm, khiến những người đến đây cảm nhận được sự tin cậy. Gánh nặng của sứ mệnh lớn lao đang đè nặng trên vai nàng, nhưng Mộc Lan không hề nao núng, bởi nàng hiểu rõ tầm quan trọng của sự kiện này đối với vận mệnh của nhân loại.

Bên cạnh Mộc Lan là Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ nhưng lạnh lùng như băng tuyết, bạch y thuần khiết không chút họa tiết càng tôn lên vẻ thanh cao nhưng cũng đầy xa cách. Nàng ta, từng là một trụ cột của tiên môn, giờ đây lại mang trên mình trọng trách điều phối một hội nghị mà mục tiêu c���a nó là định hình một kỷ nguyên không còn tiên. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng đâu đó sâu thẳm lại ẩn hiện một vẻ mệt mỏi khó tả. Nàng khẽ gật đầu đáp lễ những vị học giả, trao đổi đôi lời với các vị thủ lĩnh, mỗi động tác đều dứt khoát, gọn gàng. Nàng đã trải qua một hành trình dài để gột rửa những chấp niệm cũ, để hiểu rằng Thiên Đạo đang suy kiệt là một sự thật không thể chối cãi, và chỉ có Nhân Đạo mới là con đường duy nhất để con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng ẩn chứa vẻ anh tuấn của người luyện võ, đứng ngay sau Lăng Nguyệt. Đôi mắt sáng của chàng trai trẻ tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng đôi khi cũng thoáng qua một chút áp lực trước sự phức tạp của tình hình. Chàng ta nhiệt tình hướng dẫn, sắp xếp chỗ ở cho các đoàn đại biểu, giọng nói rõ ràng, dứt khoát, thể hiện sự tận tâm và quyết tâm cống hiến cho đại cuộc.

Lão Quỷ, mái tóc và râu b��c phơ, dáng vẻ phong trần và khắc khổ, đứng khuất một chút sau Mộc Lan. Đôi mắt sâu thẳm của ông ẩn chứa sự từng trải và trí tuệ, trầm tư quan sát mọi thứ diễn ra trước mắt. Thỉnh thoảng, ông lại khẽ lắc đầu, một cái lắc đầu nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn nỗi ưu tư. Ông đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của nhân gian, quá nhiều sự biến thiên của Thiên Đạo, và ông hiểu rằng việc thay đổi bản tính cố hữu của con người còn khó hơn cả việc phá bỏ một tòa thành vững chắc. Ông xoa cằm, nhìn một nhóm tu sĩ cũ, những người từng là đồng đạo của Lăng Nguyệt, đang xì xào bàn tán với ánh mắt hoài nghi.

“Chư vị đã vất vả đường xa. Thành Vô Song xin đón chào tất cả những tấm lòng vì nhân loại,” Mộc Lan cất tiếng, giọng nói tuy không lớn nhưng đủ sức vang vọng giữa sự ồn ào. Nàng bắt tay một vị thủ lĩnh dân quân, bàn tay thô ráp của người đàn ông ấy nắm chặt lấy bàn tay nàng, như thể truyền đi một phần hy vọng và trách nhiệm.

Lăng Nguyệt Tiên Tử tiếp lời, giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng, “Chúng ta cần sự đồng lòng để định hình tương lai. Những bất đồng nhỏ nhặt không nên cản trở đại cuộc.” Nàng trao đổi với một học giả, đôi mắt sắc bén như muốn xuyên thấu mọi suy nghĩ, nhưng vẫn giữ một thái độ tôn trọng. Nàng biết, để dung hòa được hàng vạn luồng tư tưởng khác nhau tại hội nghị này, cần một sự kiên nhẫn và quyết tâm phi thường.

Trong khi đó, ở một góc không xa, Sứ Giả Tiên Môn, một nam nhân cao ráo, lạnh lùng, mặc áo bào tiên môn màu xám tro, đứng tựa vào một cột đá. Vẻ mặt hắn không chút cảm xúc, đôi mắt sắc lạnh quét qua đám đông với một sự hoài nghi và đề phòng rõ rệt. Hắn không tham gia vào việc đón tiếp, mà chỉ đứng đó, như một cái bóng của quá khứ đang cố gắng bám víu lấy hiện tại. Hắn khẽ nói nhỏ với người tùy tùng bên cạnh, giọng nói trầm thấp, đầy vẻ khinh miệt: “Nhân Đạo… một khái niệm mơ hồ. Liệu nó có thể cứu vãn được gì khi Thiên Đạo đã suy yếu?” Hắn vẫn còn chấp niệm với quyền năng của tiên đạo, vẫn còn tin rằng chỉ có con đường thành tiên mới là cứu cánh cuối cùng, và mọi nỗ lực của phàm nhân đều chỉ là trò hề vô nghĩa trước sự suy kiệt của Thiên Đạo. Với hắn, Thiên Đạo suy yếu là một thảm họa, không phải là một cơ hội để con người tự thân định nghĩa giá trị của mình.

Lão Quỷ thở dài một tiếng thật khẽ, xoa cằm nhìn một nhóm tu sĩ cũ, từng là bạn hữu của ông, đang xì xào bàn tán về sự suy yếu của Thiên Đạo và những lời tiên tri về 'không ai khao khát thành tiên'. Ông hiểu rằng, sự hoài nghi của Sứ Giả Tiên Môn không chỉ là của riêng hắn, mà là của cả một thế hệ đã từng sống dưới bóng râm của tiên đạo, đã từng tin vào quyền năng và sự bất tử. Việc phá bỏ cái chấp niệm ấy, không phải là một sớm một chiều.

***

Buổi chiều, những đám mây xám bắt đầu kéo đến, che khuất ánh nắng, mang theo một làn gió nhẹ, khiến không khí Thành Vô Song trở nên dịu mát hơn, nhưng bên trong một phòng họp tạm thời, bầu không khí lại vô cùng căng thẳng. Đây là cuộc thảo luận sơ bộ đầu tiên, nơi các đại biểu cấp cao từ các phái đoàn khác nhau có cơ hội bày tỏ quan điểm của mình trước khi hội nghị chính thức diễn ra. Căn phòng được bố trí đơn giản nhưng trang trọng, với một bàn gỗ lớn đặt ở trung tâm, xung quanh là những chiếc ghế dành cho các đại biểu. Mùi hương trầm thoang thoảng từ một lư hương đặt trên bàn, xen lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa nghiêm trang.

Mộc Lan ngồi ở vị trí chủ tọa, dáng vẻ nàng vẫn kiên nghị, nhưng đôi mắt đã ánh lên vẻ mệt mỏi. Nàng lắng nghe từng ý kiến, từng lời tranh luận, cố gắng giữ cho cuộc thảo luận không đi quá xa khỏi trọng tâm. Dương Quân ngồi cạnh nàng, thỉnh thoảng lại ghi chép vào một cuốn sổ tay, vẻ mặt chàng trai trẻ căng thẳng, cố gắng làm dịu đi những luồng tư tưởng đối lập đang va chạm kịch liệt. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt nàng không ngừng quan sát, đánh giá thái độ của từng người. Nàng biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến tư tưởng cam go.

Một học giả già nua, râu tóc bạc phơ, với ánh mắt đầy vẻ tiếc nuối, đứng dậy, giọng nói run run nhưng đầy kiên định: “Chúng ta không thể vứt bỏ hoàn toàn những giá trị cũ. Tu tiên đã định hình thế giới này hàng ngàn năm, nó là một phần của văn hóa, của lịch sử nhân loại. Dù Thiên Đạo suy yếu, liệu chúng ta có thể đảm bảo rằng không có nó, thế giới sẽ không rơi vào hỗn loạn? Cái gọi là Nhân Đạo, suy cho cùng, vẫn còn quá non trẻ, quá mơ hồ. Liệu nó có đủ sức gánh vác vận mệnh của muôn loài?” Ông ta thở dài, ánh mắt tràn đầy sự hoài nghi và nỗi sợ hãi về một tương lai vô định.

Ngay lập tức, một thủ lĩnh dân quân trẻ tuổi, với vết sẹo dài trên má, đứng phắt dậy, giọng nói đầy phẫn nộ: “Giá trị gì khi nó chỉ mang lại sự tha hóa và chiến tranh? Hàng ngàn năm qua, chúng ta đã chứng kiến bao nhiêu cuộc chiến tranh giành tài nguyên, tranh giành quyền lực nhân danh tu tiên, nhân danh Thiên Đạo! Bao nhiêu phàm nhân đã phải đổ máu, phải chịu khổ đau dưới gót giày của những kẻ tự xưng là tiên nhân? Chúng ta cần một con đường mới! Một con đường mà con người không còn phải ‘mất người’ để đổi lấy sức mạnh, một con đường mà phẩm giá con người được đặt lên hàng đầu!” Hắn đấm mạnh xuống bàn, tiếng ‘rầm’ nhỏ vang lên trong căn phòng, khiến một số đại biểu giật mình.

Những lời lẽ gay gắt liên tục được đưa ra, các luồng ý kiến đối lập nhau như nước với lửa. Một nhóm đại biểu từ các tiên môn nhỏ hơn, những người vẫn còn chấp niệm với con đường tu luyện, bày tỏ sự lo ngại về việc xóa bỏ hoàn to��n hệ thống cũ. Họ sợ rằng, nếu không có sức mạnh của tiên đạo, con người sẽ trở nên yếu đuối, dễ bị tổn thương trước những hiểm họa của thế giới. Mặt khác, những người dân thường, những người đã từng chịu đựng sự áp bức của các tiên môn, lại khao khát một sự thay đổi triệt để, muốn xóa bỏ mọi dấu vết của quá khứ. Họ tin rằng, chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, khi mọi người đều sống một đời bình thường, thì nhân gian mới thực sự có được hòa bình.

Dương Quân cố gắng làm dịu tình hình, giọng nói chàng ta vang lên giữa những tranh cãi: “Chư vị, xin hãy giữ bình tĩnh. Mục đích của chúng ta là tìm ra một con đường chung, không phải là chia rẽ nhau. Xin hãy suy xét thấu đáo.” Chàng ta cảm thấy áp lực đè nặng, biết rằng việc dung hòa những tư tưởng này không hề dễ dàng.

Tuy nhiên, cuộc tranh luận vẫn tiếp tục nảy lửa, cho đến khi Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn bằng một ngón tay thon dài. Tiếng gõ nhỏ nhưng dứt khoát, khiến cả căn phòng đột nhiên im lặng. Nàng ta không nói gì, chỉ d��ng ánh mắt sắc bén của mình quét qua từng người, như một lời nhắc nhở về uy tín và trách nhiệm của nàng.

Khi không khí lắng xuống một chút, Lão Quỷ mới chậm rãi mở lời. Ông vẫn ngồi đó, đôi mắt khép hờ, tựa như đang chìm đắm trong suy tư, rồi từ từ mở ra, ánh nhìn sâu thẳm như biển cả. “Con người vốn dĩ là một dòng sông. Dù chảy xiết hay êm đềm, nó vẫn cần một bờ bãi để không tràn bờ. Nhân Đạo… là bờ bãi đó, không phải dòng chảy.” Giọng ông trầm ấm, chậm rãi, mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc, khiến mọi người phải suy ngẫm. “Thiên Đạo đã từng là bờ bãi, nhưng nó đã mục ruỗng, đã không còn đủ sức giữ dòng. Giờ đây, chúng ta phải tự mình kiến tạo một bờ bãi mới, vững chắc hơn, phù hợp hơn với bản chất của dòng sông nhân loại. Bờ bãi đó, không phải là một xiềng xích, mà là một sự định hướng, một nền tảng để dòng sông có thể chảy một cách tự do và mạnh mẽ nhất.”

Mộc Lan nhìn thẳng vào các đại biểu, giọng nói nàng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. Nàng thấu hiểu những lo lắng, những chấp niệm của họ, nhưng nàng cũng tin tưởng vào khả năng của con người. “Mục đích của chúng ta không phải là xóa bỏ quá khứ, mà là học hỏi từ nó để xây dựng một tương lai vững bền hơn, nơi phẩm giá con người được đặt lên hàng đầu. Thiên Đạo không sụp đổ có nghĩa là con người bị hủy diệt. Thiên Đạo sụp đổ là một cơ hội để con người tự mình định nghĩa lại giá trị của mình, để không còn phải sống trong sự ràng buộc của một hệ thống đã lỗi thời. Chúng ta không tìm kiếm một vị cứu tinh, mà chúng ta tìm kiếm sức mạnh từ chính trong mỗi con người.” Những lời nói của nàng như một luồng gió mát xua đi sự căng thẳng, nhưng cũng đồng thời gieo vào lòng mỗi người một hạt giống của sự suy tư.

***

Khi hoàng hôn buông xuống, phủ một lớp ánh vàng cam lên những mái ngói cong vút của Thành Vô Song, cả thành phố bừng lên trong ánh đèn lồng và pháp thuật rực rỡ. Từ trên ban công tầng cao nhất của Tòa Tháp Vô Song, Mộc Lan và Lão Quỷ đứng cạnh nhau, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh tượng hùng vĩ ấy. Sự huyên náo của thành phố, dù đã dịu bớt so với ban ngày, vẫn vọng lên từng hồi, tựa như hơi thở của hàng triệu sinh linh mà họ đang gánh vác. Mùi hương trầm từ một ngôi miếu gần đó thoảng bay lên, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và mùi hương hoa dạ lý. Làn gió nhẹ lướt qua, mang theo một chút hơi lạnh của đêm đang về.

Lão Quỷ thở dài, một tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm. Ông nhìn xa xăm, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử. “Gánh nặng này… lớn hơn ta tưởng. Liệu chúng ta có thể thực sự thay đổi được bản tính con người, những chấp niệm đã ăn sâu vào cốt tủy của họ?” Ông khẽ lắc đầu, trong giọng nói pha lẫn một chút bi quan, một chút mệt mỏi. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự thật đau lòng, quá nhiều thất bại của những lý tưởng cao đẹp.

Mộc Lan đặt tay lên vai ông, bàn tay nàng ấm áp nhưng cũng đầy sức mạnh, như một lời động viên thầm lặng. Nàng nhìn về phía chân trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. “Không ai có thể thay đổi bản tính. Nhưng chúng ta có thể định hướng, có thể vun đắp những hạt giống thiện lương. Nhiệm vụ của chúng ta là trao cho họ niềm tin vào chính mình, không phải một Thiên Đạo giả dối.” Giọng nàng vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự quyết tâm sắt đá. “Con người không phải là những con rối bị điều khiển bởi số phận hay thần linh. Họ có ý chí, có lý trí, có khả năng tự mình kiến tạo tương lai. Cái khó là làm sao để họ nhận ra điều đó, làm sao để họ tự phá bỏ những xiềng xích vô hình đã trói buộc họ suốt bao đời.”

Lão Quỷ nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra. “Tạ Trần… liệu hắn có biết chúng ta đang cố gắng biến những lời hắn nói thành hiện thực không?” Trong giọng ông, có một sự ngưỡng mộ khó tả dành cho người thư sinh bình thường ấy, người đã gieo những hạt giống của triết lý Nhân Đạo vào lòng họ.

Mộc Lan khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy vẻ thấu hiểu. “Anh ấy biết. Và anh ấy tin tưởng chúng ta.” Nàng siết nhẹ bàn tay Lão Quỷ, một cái siết tay như lời cam kết, lời hứa về một hành trình không cô độc. Nàng biết, Tạ Trần không bao giờ muốn trở thành một vị cứu tinh vĩ đại, mà chỉ muốn trở thành một điểm neo nhân quả, một người gieo mầm cho một tư tưởng mới. Và họ, những người đang đứng đây, chính là những người sẽ chăm sóc những hạt mầm ấy, để chúng đâm chồi nảy lộc, tạo nên một khu rừng vững chắc cho nhân gian. Lão Quỷ gật đầu, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi ông. Dù con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ không đơn độc. Ánh sáng của hy vọng, dù chỉ là le lói, đã bắt đầu dẫn lối cho họ.

***

Khi đêm đã khuya lắm, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên bầu trời, rải một màn bạc huyền ảo lên Thị Trấn An Bình. Làn gió heo may thổi nhè nhẹ, mang theo cái se lạnh của cuối thu. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu vẫn leo lét, tạo thành một vầng sáng ấm áp giữa màn đêm tĩnh mịch. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu và mùi trà thơm thoang thoảng khắp căn phòng, tạo nên một không gian quen thuộc, yên bình.

Tạ Trần ngồi bên bàn trà, tay vẫn giữ chén trà đã nguội, đôi mắt sâu th��m nhìn vào hư vô, như đang dõi theo dòng chảy của thời gian. Đối diện hắn, Thư Đồng Tiểu An ngồi trên một chiếc ghế thấp, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng ẩn chứa một chút lo lắng. Cậu bé vừa kể lại cho Tạ Trần nghe những gì mình nghe ngóng được từ Thành Vô Song – những tranh cãi gay gắt, những hy vọng mãnh liệt, và cả những hoài nghi sâu sắc.

“Tiên sinh, con nghe nói có người còn muốn giữ lại một phần Thiên Đạo, họ sợ rằng nếu không có nó, thế giới sẽ hỗn loạn,” Tiểu An khẽ nói, giọng cậu bé có chút rụt rè. “Họ nói rằng, con người vốn dĩ yếu đuối, cần một sức mạnh siêu việt để bảo vệ.”

Tạ Trần khẽ đặt chén trà xuống bàn, tiếng gốm sứ va vào mặt gỗ khô khan. Hắn nhìn Tiểu An, ánh mắt bình thản nhưng thấu triệt. “Hỗn loạn hay trật tự, suy cho cùng, đều từ tâm con người mà ra. Cái gọi là Thiên Đạo, hay bất kỳ một quyền năng siêu việt nào khác, chỉ là một cái cớ, một tấm màn che giấu những khao khát và nỗi sợ hãi đó. Con người sợ hãi sự vô thường, sợ hãi cái chết, khao khát quyền n��ng để kiểm soát mọi thứ. Và khi họ tìm thấy một con đường để hiện thực hóa những khao khát ấy – dù là tu tiên, hay bất kỳ hình thức nào khác – họ sẽ bám víu lấy nó, cho dù phải ‘mất người’, phải đánh đổi bản tính của mình.”

Tiểu An ngơ ngác nhìn Tạ Trần, những lời nói của hắn luôn khiến cậu bé phải suy nghĩ thật lâu. “Vậy thì Nhân Đạo có thể thành công không, tiên sinh? Nó có thể thực sự thay thế được Thiên Đạo, có thể mang lại bình yên cho nhân gian không?”

Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài tựa như gió thoảng qua khe cửa. Hắn nhìn ra bầu trời đêm đầy sao, nơi những tinh tú vẫn lấp lánh như hàng ngàn đôi mắt đang dõi theo nhân gian. “Chỉ khi con người thực sự tin tưởng vào chính mình, vào phẩm giá của nhau, vào khả năng kiến tạo một cuộc sống bình thường, trọn vẹn mà không cần thành tiên, thì Nhân Đạo mới không còn là một khái niệm, mà là một lẽ sống. Nó không phải là một pháp tắc được ban xuống từ trời, mà là một sự lựa chọn, một sự tự nguyện từ trong sâu thẳm mỗi trái tim.”

Hắn nói tiếp, giọng nói trầm ấm như dòng suối ngầm: “Cái gọi là ‘phá cục’, không phải là phá bỏ một hệ thống hay một quy tắc bên ngoài, mà là phá bỏ những chấp niệm cố hữu bên trong mỗi con người. Khi mỗi cá nhân tự nguyện từ bỏ khao khát sức mạnh vô biên, từ bỏ nỗi sợ hãi về sự vô thường, và chấp nhận sống một đời bình thường, trân trọng từng khoảnh khắc, từng mối nhân duyên, thì đó mới là lúc Nhân Đạo thực sự bén rễ. Nó là một hành trình dài, một quá trình không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và cuộc sống bình thường này chính là cơ hội để con người tự mình khám phá, tự mình định nghĩa ý nghĩa của sự tồn tại.”

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa một cuốn sách cổ, bìa đã sờn nhưng nội dung vẫn vẹn nguyên, tựa như những chân lý vĩnh hằng mà thời gian không thể nào phai mờ. Thư Đồng Tiểu An nhìn tiên sinh, cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ từ người đàn ông này, dù thế giới ngoài kia đang dậy sóng với những tranh cãi, những hoài nghi và những hy vọng. Cậu bé biết, Tạ Trần không trực tiếp tham gia vào hội nghị, nhưng mỗi lời nói, mỗi suy nghĩ của hắn đều đang âm thầm định hình dòng chảy của thời đại, gieo những hạt giống của một kỷ nguyên mới vào lòng những con người đang khát khao một định hướng. Và chính những hạt giống ấy, một ngày nào đó, sẽ đâm chồi nảy lộc, tạo nên một nền móng vững chắc cho một Nhân Đạo thực sự.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free