Nhân gian bất tu tiên - Chương 1004: Hội Ngộ Của Những Người Tiên Phong: Trọng Trách Kỷ Nguyên Mới
Khi Thị Trưởng Thành rời đi, Thị Trấn An Bình đã chìm sâu vào màn đêm tĩnh mịch. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên ngọn đèn dầu hiu hắt, lật giở cuốn "Vô Vi Chi Đạo". Hắn biết, con đường của nhân gian còn dài, còn đầy rẫy những thử thách. Nhưng chừng nào những hạt mầm của trách nhiệm cá nhân và sự đoàn kết còn được gieo trồng và vun đắp, thì "Nhân Đạo" sẽ vẫn tiếp tục nảy nở, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, không cần đến sự phù trợ của tiên pháp, cũng chẳng cần khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn của cuộc sống.
Cùng lúc đó, cách Thị Trấn An Bình hàng ngàn dặm, tại trung tâm phồn hoa của Thành Vô Song, ba bóng hình quen thuộc đang hội tụ trong một mật thất kiên cố của Hội Nghị Điện. Ánh hoàng hôn cuối ngày, như một dòng máu cam rực rỡ, đổ dài qua khung cửa sổ cao vút, vẽ lên nền đá cẩm thạch những vệt màu u hoài. Gió nhẹ luồn qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của đêm đang xuống, phảng phất mùi hương trầm thanh khiết được đốt trong góc phòng. Trong không gian tĩnh mịch ấy, chỉ có tiếng gió khẽ rít, và đôi khi là tiếng lá cây xào xạc từ khu vườn treo bên ngoài, tạo nên một bản giao hưởng cô tịch.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, với bạch y thanh thoát như sương tuyết, ngồi đối diện với Dương Quân và Bách Lý Hùng. Dung nhan nàng vẫn tuyệt mỹ như thuở nào, nhưng đôi mắt phượng sâu thẳm lại ẩn chứa một vẻ mệt mỏi khó tả, như đã chứng kiến quá nhiều thăng trầm của thế gian. Mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, tôn lên vẻ thanh tao nhưng cũng lạnh lẽo. Nàng khẽ nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm từ chén sứ trắng lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng dường như không thể xua đi cái lạnh giá trong tâm hồn.
Dương Quân, với vẻ tuấn tú của một thư sinh nhưng ẩn chứa khí chất anh tuấn của người luyện võ, ngồi thẳng lưng, ánh mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết. Mặc dù đã trải qua hàng ngàn năm, nhiệt huyết trong anh dường như không hề suy giảm, nhưng giờ đây nó đã được bao bọc bởi một lớp trầm tĩnh, thấu hiểu. Anh mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, không quá cầu kỳ, toát lên vẻ thanh cao nhưng không xa cách. Anh đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng vang vọng trong căn phòng.
Bách Lý Hùng, vị tướng già với thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị, chứa đựng sự từng trải của những trận mạc và những cuộc chiến tranh dai dẳng. Khuôn mặt vuông vức, râu quai nón rậm rạp đã điểm bạc, nhưng không làm mất đi vẻ oai phong. Anh mặc giáp trụ nhẹ, vẫn sẵn sàng cho bất kỳ biến cố nào. Những vết sẹo hằn sâu trên mu bàn tay thô ráp, như những minh chứng cho một đời chinh chiến, giờ đây lại mang một vẻ trầm mặc, như đang kể lại những câu chuyện dài. Anh chỉ im lặng lắng nghe, đôi lúc khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt luôn sắc bén, đầy trách nhiệm.
“Tình hình nhân gian, e rằng còn hỗn loạn hơn cả khi tiên đạo còn thịnh,” Lăng Nguyệt Tiên Tử cất lời, giọng nàng trong trẻo nhưng lạnh lùng, mang theo một chút ưu tư. “Lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ kia, càng khiến lòng người hoang mang. Kẻ thì lợi dụng nó để gây loạn, kẻ lại mê tín cho rằng đó là dấu hiệu của tận thế, từ bỏ mọi luân thường đạo lý.”
Dương Quân thở dài, khẽ day day thái dương. “Vâng, kẻ lợi dụng lòng tham, kẻ lại sa vào mê tín. Những hạt mầm Nhân Đạo mà chúng ta đã gieo trồng suốt bao ngàn năm, đôi khi tưởng chừng bị nhấn chìm bởi những dòng chảy ngược. Có những lúc, ta gần như nản lòng, không biết liệu con người có thực sự khả năng tự điều chỉnh như Tạ Trần vẫn thường nói hay không. Nhưng rồi, ta lại nhớ đến những lời anh ấy từng nói, những câu chuyện ngụ ngôn trong quán sách nhỏ bé kia. Như câu chuyện về ‘cây gậy mục’ mà Tạ Trần từng nói với ta, về việc không nên chỉ nhìn vào bề ngoài mà quên đi gốc rễ.”
Bách Lý Hùng trầm giọng tiếp lời, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang dần tắt. ��Cái ‘trách nhiệm chung’ mà Tạ Trần nói, quả là khó hơn vạn lần cầm binh. Ta đã từng nghĩ, chỉ cần quân pháp nghiêm minh, chỉ cần sức mạnh đủ lớn, là có thể giữ yên thiên hạ. Nhưng rồi ta nhận ra, một đạo quân dù có hùng mạnh đến đâu, nếu không có sự đồng lòng, không có niềm tin vào một lý tưởng chung, thì cũng chỉ là một đám ô hợp. Nếu không có nó, dù có binh hùng tướng mạnh cũng vô ích. Ta đã chứng kiến nhiều đế chế sụp đổ không phải vì thiếu sức mạnh, mà vì thiếu đi sợi dây liên kết vô hình giữa lòng người.”
Ba người trao đổi ánh mắt, mỗi người đều mang trong mình những gánh nặng và kỳ vọng riêng. Họ là những người đầu tiên đã từ bỏ con đường tu tiên để dấn thân vào con đường Nhân Đạo, 5000 năm trước, khi Thiên Đạo bắt đầu suy yếu và lời tiên tri kia mới chỉ là một tiếng vọng mờ nhạt. Họ đã chứng kiến sự thăng trầm của vô số triều đại, sự biến đổi của nhân tâm qua hàng ngàn thế hệ. Và giờ đây, trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã gần như suy kiệt hoàn toàn, khi Tạ Trần xuất hiện như một điểm neo nhân quả, những triết lý tưởng chừng đơn giản của hắn lại trở thành ánh sáng dẫn đường cho họ.
Lăng Nguyệt khẽ đặt chén trà xuống, một tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng. Nàng nhìn vào gương mặt trầm tư của hai người bạn đồng hành. “Ta nhớ, khi chúng ta bắt đầu hành trình này, 5000 năm trước, ta đã từng hỏi Tạ Trần… à không, ta đã từng hỏi chính bản thân mình, liệu chúng ta có đang đi trên con đường đúng đắn hay không. Liệu việc từ bỏ quyền năng của tiên đạo, từ bỏ sự bất tử, có phải là một sự hy sinh vô nghĩa? Nhưng giờ đây, nhìn vào những gì đang diễn ra, nhìn vào những biến đổi tinh tế trong lòng người, ta biết, đó là con đường duy nhất. Chúng ta phải là những người tiên phong, những người chấp nhận gánh vác trọng trách này, không phải vì vinh quang hay quyền lực, mà vì một tương lai mà con người có thể sống trọn vẹn, không cần khao khát thành tiên.” Ánh mắt nàng khẽ dao động, như đang nhìn xuyên qua thời gian, về những cuộc tranh đấu nội tâm mà nàng đã trải qua.
Hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho màn đêm đen sẫm. Những ngọn nến trong mật thất được thắp lên, ánh sáng lung linh nhảy múa trên tường đá, đổ bóng những hình thù kỳ dị. Mùi trầm hương thoang thoảng càng làm cho không gian thêm phần trang trọng, cổ kính. Ba người vẫn ngồi đó, tiếp tục cuộc trò chuyện đã kéo dài hàng ngàn năm, nhưng chưa bao giờ cảm thấy cũ kỹ. Bởi lẽ, vấn đề của nhân gian, của bản chất con người, luôn là một bài toán không ngừng được đặt ra.
Trong ánh nến lung linh, mỗi người kể lại những trải nghiệm gần đây, những hạt mầm triết lý của Tạ Trần đã bén rễ và đơm hoa, dù chậm rãi, dù khó khăn.
Dương Quân mở lời, giọng anh trầm ấm, mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc. “Ta vừa trở về từ một thị trấn nhỏ, nơi người dân tranh chấp gay gắt về nguồn nước. Hạn hán kéo dài, lòng người trở nên ích kỷ, mỗi nhà đều muốn giành phần nước nhiều hơn cho mình. Các vị trưởng lão không thể hòa giải, suýt chút nữa đã xảy ra đổ máu. Ta đã từng nghĩ đến việc dùng uy thế của mình để ra lệnh, để phân chia. Nhưng rồi, ta nhớ Tạ Trần từng nói, ‘vấn đề không nằm ở ngọn, mà ở gốc rễ’. Việc áp đặt quyền lực chỉ giải quyết được bề nổi, không trị được tận gốc lòng tham và sự bất tín trong lòng người. Ta đã thử một phương pháp khác. Ta không can thiệp trực tiếp, mà chỉ kể cho họ nghe một câu chuyện. Một câu chuyện về con sông, về những dòng chảy ngầm, về việc nếu mỗi người đều cố gắng ngăn chặn, giành giật, thì dòng sông sẽ cạn kiệt, còn nếu mỗi người biết sẻ chia, biết khơi thông, thì nguồn nước sẽ dồi dào. Ta hướng dẫn họ tự tìm ra giải pháp, thay vì áp đặt. Ta khuyến khích họ ngồi lại, cùng nhau tìm hiểu nguồn nước, cùng nhau lập ra quy tắc phân chia công bằng, và cùng nhau cử người giám sát. Thật bất ngờ, kết quả tốt hơn nhiều. Họ không chỉ giải quyết được vấn đề nước, mà còn học được cách tin tưởng lẫn nhau, cách đoàn kết. Cái ‘trách nhiệm chung’ mà Tạ Trần nhắc đến, không phải là một gánh nặng, mà là một sức mạnh.”
Bách Lý Hùng gật đầu, ánh mắt kiên nghị của ông sáng lên. “Ta đã từng nghĩ sức mạnh l�� tất cả. Trong quân đội, kỷ luật thép, mệnh lệnh tuyệt đối là kim chỉ nam. Nhưng những năm gần đây, khi Nhân Đạo dần lan tỏa, ta nhận ra một điều. Những người lính được đối xử như con người, được tôn trọng, được lắng nghe, họ chiến đấu vì niềm tin, không phải vì sợ hãi. Ta đã thử áp dụng những triết lý của Tạ Trần vào việc huấn luyện quân lính. Không chỉ huấn luyện về kỹ năng chiến đấu, mà còn về đạo đức, về tình đồng đội, về mục đích cao cả của việc bảo vệ nhân gian. Ta khuyến khích họ thấu hiểu nhau, sẻ chia khó khăn, coi trọng sinh mạng của đồng đội như chính mình. Ta không chỉ là người chỉ huy, mà còn là người dẫn dắt, là người lắng nghe. Dù đôi khi vẫn còn những cá nhân ích kỷ, nhưng nhìn chung, đạo quân của ta giờ đây không chỉ mạnh về vũ lực, mà còn mạnh về tinh thần. Họ không chỉ tuân lệnh, mà còn chiến đấu bằng cả trái tim, bằng niềm tin vào một tương lai tốt đẹp hơn. Đó là điều mà Tạ Trần đã dạy ta, dù anh ấy chưa bao giờ nói thẳng ra một lời nào về quân sự.” Ông đưa bàn tay thô ráp lên vỗ nhẹ vào thành chén trà, tiếng va chạm trầm đục vang lên, như tiếng trống trận xa xăm.
Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe chăm chú, đôi mắt nàng khẽ nheo lại, như đang hồi tưởng. “Chúng ta đã quá tập trung vào việc ‘vá trời’ từ bên ngoài, vào việc tìm kiếm những phép thuật cao siêu để cứu vãn Thiên Đạo đang suy kiệt. Chúng ta đã từng nghĩ, chỉ có sức mạnh của tiên gia mới có thể chống lại sự suy tàn này. Nhưng Tạ Trần đã cho ta thấy, bầu trời thật sự là ở trong mỗi con người. Cái ‘rễ cây vững chắc’ mà Tạ Trần từng dùng để ẩn dụ cho phẩm chất con người, chính là nền tảng của mọi thứ. Ta đã cố gắng tái thiết các giá trị đạo đức ở những nơi mà sự hỗn loạn đang bùng phát, nơi những kẻ vẫn còn hoài niệm tiên đạo gây ra sự chống đối. Ta đã đối mặt với những người cố chấp tin rằng chỉ có thành tiên mới là con đường duy nhất để giải thoát, rằng phàm nhân thì thấp kém, yếu đuối. Họ cười nhạo Nhân Đạo của chúng ta, coi đó là một sự yếu kém. Nhưng ta đã kiên trì, dùng chính những câu chuyện của Tạ Trần, dùng chính những triết lý về sự trọn vẹn của cuộc sống, về trách nhiệm cá nhân, để thuyết phục họ. Ta không dùng phép thuật, không dùng uy áp. Ta chỉ dùng sự thấu hiểu và lòng kiên nhẫn. Ta nhận ra, lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ không phải là điểm cuối, mà là khởi đầu cho một hành trình mới. Một hành trình mà con người phải tự tìm thấy giá trị của chính mình, không cần mượn sức mạnh từ bên ngoài.”
Ba người lắng nghe nhau chăm chú, gật gù đồng tình. Qua những câu chuyện và những lời chiêm nghiệm, một nhận thức chung hình thành rõ nét hơn trong tâm trí họ. Tạ Trần, vị thư sinh phàm nhân ấy, không hề tu luyện, không hề dùng một phép thuật nào, nhưng những triết lý của hắn lại có sức mạnh hơn vạn đạo pháp, hơn vạn thần thông. Hắn không nói lời hoa mỹ, không rao giảng đạo lý cao siêu, nhưng mỗi câu chữ, mỗi hành động của hắn đều gieo vào lòng người những hạt mầm của sự thức tỉnh, của trách nhiệm. Họ, những người đã từng là những tu sĩ lẫy lừng, những vị tướng uy dũng, giờ đây lại thấy mình đang học hỏi t�� một phàm nhân, và cảm thấy thật sự được khai sáng. Cái nhìn của họ không còn bị giới hạn bởi những rào cản của tiên đạo, của quyền năng, mà đã mở rộng ra, bao trùm cả một nhân gian rộng lớn, bao la.
Đêm đã về khuya, những ngọn nến trong mật thất đã cháy vơi đi một nửa. Ba người đứng dậy, cùng nhau bước ra ban công của Hội Nghị Điện. Thành Vô Song, trung tâm văn hóa và chính trị của Kỷ Nguyên Nhân Gian, đang chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng vẫn lấp lánh ánh đèn, như một dải ngân hà thu nhỏ dưới mặt đất. Trời quang mây tạnh, vô số vì sao lấp lánh như những viên ngọc quý rải trên tấm màn nhung đen tuyền của vũ trụ. Gió đêm mát lạnh vuốt ve làn da, mang theo mùi sương đêm và hương hoa cỏ từ những khu vườn treo trên cao.
Thành phố vẫn còn đó những vấn đề, những mảnh ghép chưa hoàn thiện, những góc khuất của lòng người chưa được chiếu sáng. Nhưng cũng tràn đầy sức sống và tiềm năng. Những con đường lát đá dẫn đến những khu chợ đêm vẫn còn tấp nập, những mái nhà rợp bóng đèn lồng vẫn còn ấm cúng, những tiếng cười nói vọng lên từ xa xa vẫn còn vang vọng. Đó là những minh chứng sống động cho sự bền bỉ của nhân loại, cho khả năng tự vươn lên của họ.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, cảm nhận khí tức trong lành của đêm. “Tạ Trần chưa bao giờ ra lệnh, chưa bao giờ ép buộc ai. Nhưng mỗi lời anh ấy nói, mỗi cuốn sách anh ấy viết, mỗi câu chuyện anh ấy kể… đều là ngọn hải đăng chỉ lối. Anh ấy đã gieo hạt giống, và chúng ta là những người phải vun trồng, phải chăm sóc, phải bảo vệ nó khỏi những gió táp mưa sa.” Giọng anh chứa đựng một sự kính trọng sâu sắc, không phải kính trọng một vị thần, mà là kính trọng một trí tuệ phi thường.
Bách Lý Hùng đưa ánh mắt bao quát khắp thành phố, như một vị tướng đang duyệt binh, nhưng giờ đây, binh lính của ông chính là toàn bộ nhân gian. “Chúng ta không thể trông chờ vào một vị ‘cứu thế’ nào đó sẽ xuất hiện và giải quyết mọi vấn đề. Thiên Đạo suy yếu, tiên pháp không còn. Nhân loại phải tự cứu lấy mình. Và chúng ta, những người đã đi trước, những người đã chứng kiến những biến động của thời gian, là những người phải bắt đầu từ bây giờ, từ chính những điều nhỏ nhặt nhất. Từ việc gieo trồng niềm tin vào nhân tâm, từ việc vun đắp trách nhiệm chung, từ việc khuyến khích sự đoàn kết. Mỗi hành động nhỏ, mỗi lời nói chân thành, đều có thể tạo nên những thay đổi lớn lao.” Ông nắm chặt bàn tay lại, cảm nhận sức nặng của trọng trách.
Lăng Nguyệt Tiên Tử đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, nơi những bí ẩn của vũ trụ vẫn còn ẩn chứa. Nàng khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự giải thoát và hy vọng. “Đúng vậy. ‘Vô Vi Chi Đạo’ của Tạ Trần không phải là không làm gì, mà là làm những điều đúng đắn, làm những điều thuận theo tự nhiên, để mọi thứ tự nhiên mà phát triển, tự nhiên mà thịnh vượng. Nhiệm vụ của chúng ta là tạo ra một nền tảng vững chắc, một thế giới mà con người không còn khao khát thành tiên, không còn muốn mượn sức mạnh từ bên ngoài. Bởi vì họ đã tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống này, trong những giá trị của nhân gian, trong tình yêu thương, trong trách nhiệm, trong sự đoàn kết. Lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ sẽ không phải là một lời nguyền, mà là một lời chúc phúc, là dấu hiệu cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên thực sự mới mẻ.”
Ba người nhìn nhau, ánh mắt giao nhau, chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc và một quyết tâm sắt đá. Họ đã đi cùng nhau hàng ngàn năm, chứng kiến bao nhiêu biến cố, và giờ đây, họ lại đứng cùng nhau, đối mặt với một tương lai đầy thách thức nhưng cũng đầy hứa hẹn. Họ không còn là những tu sĩ tranh giành cơ duyên, không còn là những vị tướng chỉ biết chinh phạt. Họ đã trở thành những người tiên phong của Nhân Đạo, những người gánh vác trọng trách định hình lại bản chất của sự tồn tại.
Họ nắm chặt tay nhau, một cái nắm tay kiên định, truyền cho nhau sức mạnh và niềm tin. Ánh mắt họ không còn nhìn về quá khứ lẫy lừng của tiên đạo, mà hướng về phía chân trời, nơi bình minh của một kỷ nguyên mới đang dần hé lộ. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người sẽ tự tìm thấy giá trị của mình, không cần đến sự phù tr�� của tiên pháp, cũng chẳng cần khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn của cuộc sống. Đó là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và con người vẫn sẽ phải đối mặt với những thách thức từ bản chất của chính mình. Nhưng họ tin rằng, với những hạt mầm Nhân Đạo đã được gieo trồng, với trách nhiệm chung và sự đoàn kết, nhân loại sẽ tìm thấy con đường của riêng mình, vững vàng tiến bước vào tương lai.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.