Nhân gian bất tu tiên - Chương 1002: Hạt Mầm Của Khát Vọng: Sức Mạnh Đoàn Kết Giữa Ngàn Năm Biến Động
Ánh bình minh đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ thư phòng, xua đi bóng tối của đêm tàn, mang theo một tia hy vọng mong manh. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo suy yếu, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và có lẽ, chính trong sự bình dị, trong những giá trị nhân sinh tưởng chừng nhỏ bé ấy, con người sẽ tìm thấy câu trả lời cho mọi chấp niệm, mọi khao khát.
Chỉ vài canh giờ sau, khi vầng dương ��ã vươn cao, rải những tia nắng vàng óng lên những mái ngói lưu ly của Thành Vô Song, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi tĩnh tại trong thư phòng bí mật, cuốn Cổ Thư ‘Vô Vi Chi Đạo’ vẫn nằm trên bàn. Thành Vô Song, một đô thị từng là biểu tượng cho sự phồn thịnh của một kỷ nguyên vàng son, nay vẫn giữ được vẻ đồ sộ, tráng lệ với những tường thành cao vút, ẩn chứa trận pháp bảo vệ kiên cố. Cung điện hoàng gia lộng lẫy, khu phố thương mại sầm uất với những ngôi nhà cao tầng san sát, tất cả đều đang sống động dưới ánh nắng mai. Tiếng rao hàng của thương nhân vọng lên từ các con phố, hòa cùng tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa lộc cộc và cả tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu đã mở cửa. Không khí tràn ngập mùi đồ ăn thơm lừng từ các quán hàng, mùi hương liệu quý giá và mùi thảo dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc. Một bầu không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống bao trùm, dù đôi khi vẫn cảm nhận được sự căng thẳng ngầm giữa các thế lực ẩn mình sau những bức tường gạch.
Dương Quân, người vẫn giữ phong thái nho nhã của một thư sinh nhưng ẩn chứa vẻ anh tuấn của người luyện võ, đang đứng bên cửa sổ, dõi mắt về phía xa. Đôi mắt ông sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, nhưng sâu thẳm vẫn ẩn chứa nỗi ưu tư về gánh nặng của sứ mệnh. Ông quay lại, đặt một chồng báo cáo dày cộp lên bàn đá cẩm thạch, nơi tấm bản đồ rộng lớn của nhân gian đang trải ra. Trên bản đồ, những điểm đánh dấu đỏ thẫm rải rác khắp nơi, biểu thị những vùng đất đang chịu ảnh hưởng nặng nề của sự suy thoái đạo đức và lòng người.
“Tình hình ở Thị Trấn An Bình vẫn còn khó khăn,” Dương Quân mở lời, giọng ông trầm ấm nhưng vẫn toát lên vẻ lo lắng. Ông chỉ tay vào một chấm đỏ trên bản đồ, nằm giữa một vùng đất trù phú nhưng cũng đầy rẫy những biến động. “Mộc Lan đã cố gắng hết sức để thực thi những cải cách mà chúng ta đã vạch ra, nhưng lòng người vẫn khó dò, dễ bị lay động bởi lợi ích cá nhân và những lời đồn thổi. Lời tiên tri ‘Không Ai Khao Khát Thành Tiên’ đã khiến một số người tuyệt vọng, quay lưng l���i với mọi giá trị, trong khi số khác lại lợi dụng sự hỗn loạn này để trục lợi, gieo rắc thêm sự nghi kỵ và chia rẽ.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ vuốt nhẹ chiếc Nguyệt Quang Trâm bằng ngọc trắng tinh khôi trên mái tóc đen nhánh của mình. Dung nhan tuyệt mỹ của nàng vẫn lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm, nhưng sâu thẳm lại ẩn chứa một nỗi mệt mỏi đã kéo dài hàng vạn năm. Nàng hít một hơi thật sâu, mùi hương trầm thanh khiết từ lò xông trên bàn giúp tâm trí nàng thêm phần tỉnh táo. “Hạt mầm của ‘Đạo’ mới đã gieo, nhưng để nó nảy nở thành cây đại thụ, cần thời gian, cần sự kiên trì và một ý chí sắt đá. Quan trọng là không để họ mất niềm tin vào chính bản thân mình, vào khả năng tự điều chỉnh và hướng thiện của cộng đồng. Chúng ta không thể kỳ vọng một sự thay đổi một sớm một chiều, khi mà những chấp niệm và thói quen đã ăn sâu vào cốt tủy qua hàng thiên niên kỷ.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu hàng vạn dặm không gian và thời gian. “Lời tiên tri kia, trong mắt người phàm, có thể là một lời nguyền rủa, một dấu hiệu của sự sụp đổ. Nhưng đối với chúng ta, đó là một cánh cửa, một cơ hội để nhân loại tự định nghĩa lại giá trị của mình, thoát khỏi sự ràng buộc của Thiên Đạo suy yếu. Nếu không có ‘tiên’, con người sẽ tìm thấy ý nghĩa gì trong cuộc sống? Đó chính là câu hỏi mà chúng ta cần giúp họ trả lời, không phải bằng quyền năng hay phép thuật, mà bằng sự khơi gợi những giá trị nhân sinh bản chất nhất.”
Dương Quân gật đầu, đồng tình với Lăng Nguyệt. “Chính vì lẽ đó mà chúng ta đã dành hàng ngàn năm để gieo mầm tri thức, nghệ thuật và tình thương. Nhưng đôi khi, sự cám dỗ của lợi ích nhỏ nhoi, sự sợ hãi trước cái mới và sự bám víu vào những gì đã cũ lại quá lớn, khiến những hạt mầm ấy khó lòng bén rễ sâu. Sự kiện ở An Bình chỉ là một ví dụ điển hình cho hàng ngàn vấn đề tương tự đang xảy ra khắp nhân gian. Dân chúng vẫn còn hoài nghi, các quan lại vẫn còn tham nhũng, và những kẻ giàu có, quyền thế vẫn tìm cách bóc lột.”
Lăng Nguyệt đứng dậy, bước đến bên tấm bản đồ, ngón tay thanh mảnh của nàng lướt qua những dòng chữ ghi chú về các cuộc cải cách đang được tiến hành tại Thị Trấn An Bình. “Mộc Lan là một cô gái tốt, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Nhưng nàng còn quá trẻ, chưa đủ thấu hiểu sự phức tạp của lòng người và sự dai dẳng của những thói hư tật xấu. Chúng ta cần phải cho nàng thấy rằng, con đường này không phải là một cuộc chiến đơn độc, mà là một hành trình chung của toàn thể nhân loại. Nàng cần được củng cố niềm tin, không phải vào chúng ta, mà vào chính những người dân mà nàng đang cố gắng giúp đỡ.”
Dương Quân nhìn về phía Lăng Nguyệt, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và tin tưởng. “Vậy chúng ta sẽ làm gì, Lăng Nguyệt? Liệu có nên trực tiếp can thiệp, hay cứ để nàng tự mình học hỏi và trưởng thành qua những va vấp?”
Lăng Nguyệt quay lại, đôi mắt phượng sắc bén nhìn thẳng vào Dương Quân. “Sự can thiệp trực tiếp của chúng ta, với thân phận của tiên gia, chỉ càng khiến người phàm thêm phụ thuộc vào quyền năng bên ngoài, thay vì tự mình đứng lên. Chúng ta đã thống nhất, ‘Đạo’ mới phải bén rễ từ chính nhân gian, từ chính trái tim của con người. Nàng cần một lời khuyên, một sự định hướng, một tia sáng giữa lúc màn đêm của sự thất vọng đang bao trùm. Chúng ta sẽ không đưa ra giải pháp, mà sẽ giúp nàng nhìn thấy giải pháp nằm ngay trong chính cộng đồng của nàng.” Nàng vuốt nhẹ chiếc Nguyệt Quang Trâm một lần nữa, như một thói quen, ánh mắt vẫn xa xăm, ẩn chứa sự tính toán cho một kế hoạch dài hơi.
***
Trong khi đó, tại Thị Trấn An Bình, giữa trưa nắng ấm, không khí khô ráo, Mộc Lan đang đứng giữa khu chợ, cảm thấy một sự bất lực dâng trào trong lòng. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát nhau, tạo thành những con hẻm nhỏ uốn lượn. Quán trọ và cửa hàng tấp nập khách ra vào, tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lộc cộc và tiếng bước chân hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của thị trấn nhỏ. Mùi thức ăn từ các quán ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ���m và cả mùi mồ hôi của những người lao động vất vả trộn lẫn vào nhau, tạo nên một hương vị rất riêng của cuộc sống phàm trần.
Nhưng hôm nay, sự yên bình ấy đã bị phá vỡ bởi một cuộc tranh cãi gay gắt ngay giữa quảng trường nhỏ. Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, một lão già béo tốt với khuôn mặt tham lam, đeo đầy trang sức vàng bạc lấp lánh trên cổ và ngón tay, đang lớn tiếng quát tháo một nhóm người dân nghèo. Lão ta khăng khăng từ chối bán gạo với giá hợp lý, bất chấp những quy định mới về bình ổn giá mà Mộc Lan đã ban hành.
“Giá cả là do thị trường quyết định! Các ngươi nghèo thì ráng chịu! Đừng có viện cớ luật mới vớ vẩn gì ở đây!” Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn gầm gừ, vung vẩy bàn tay đeo nhẫn vàng. “Gạo của ta, ta muốn bán bao nhiêu thì bán! Ai bảo các ngươi không biết kiếm tiền? Đừng có đứng đây mà làm loạn!” Lão ta đẩy mạnh một người phụ nữ lam lũ đang cố gắng van xin, khiến nàng lảo đảo suýt ngã.
Tiếng than vãn, tiếng cãi vã vang lên hỗn loạn. Những người dân địa phương, với khuôn mặt lam lũ, ánh mắt hiền lành nhưng cũng đầy lo toan, vây quanh lão ta, cố gắng thuyết phục. “Tiểu Lan ơi, cô phải làm gì đi chứ! Không có gạo thì chúng tôi chết đói mất!” Một người đàn ông gầy gò kêu lên, ánh mắt cầu khẩn hướng về phía Mộc Lan. “Cái lão già tham lam này, ỷ vào có tiền mà lộng hành!”
Mộc Lan, với thân hình mảnh mai nhưng toát lên vẻ kiên cường và trí tuệ, cố gắng can thiệp. Đôi mắt nàng sáng, nhưng ẩn chứa sự ưu tư và gánh nặng trách nhiệm đã đè nặng lên vai nàng kể từ khi nhận nhiệm vụ tại Thị Trấn An Bình. Nàng đã mặc một bộ trang phục vải bố giản dị, gọn gàng, phù hợp với công việc thường nhật của một người quản lý và tiếp xúc dân chúng, nhưng lúc này, nó dường như không đủ sức nặng để trấn áp sự hỗn loạn.
“Ông chủ Kim Hoàn, ông phải tuân theo quy định của Thị Trấn! Giá gạo đã được niêm yết rõ ràng, ông không thể tự ý nâng giá để trục lợi trong lúc dân chúng đang khó khăn!” Mộc Lan nói, giọng nàng dù cố gắng giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ rõ sự bất bình.
Ông Chủ Tiệm Kim Ho��n cười khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh thường. “Quy định? Quy định của mấy đứa nhóc vắt mũi chưa sạch các ngươi ư? Ta buôn bán cả đời, chưa thấy cái quy định nào có thể làm ta mất tiền! Các ngươi có cái gì mà đòi quản lý ta? Có phép thuật hay tiên khí gì không mà đòi ra oai? Đừng có mơ tưởng hão huyền về cái gọi là ‘Nhân Đạo’ vớ vẩn của các ngươi nữa!” Lão ta nhổ một bãi nước bọt xuống đất, thái độ bất cần.
Trong khi đó, các Thủ Vệ Thành, những người lính vạm vỡ, mặc giáp sắt, vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng lại đứng nhìn một cách lúng túng. Họ cầm giáo trong tay, nhưng lại không dám ra tay can thiệp mạnh mẽ. Cái gọi là “thành quy nghiêm ngặt” dường như chỉ là một câu cửa miệng, không đủ sức để đối phó với lòng tham và sự bất tuân của những kẻ có tiền. Một Thủ Vệ Thành trưởng, với vẻ mặt đầy băn khoăn, chỉ dám tiến lại gần, khẽ nhắc nhở: “Ông chủ Kim Hoàn, xin ông đừng làm khó chúng tôi… Thành quy nghiêm ngặt…” Giọng hắn lạc đi trong tiếng ồn ào.
Mộc Lan cảm thấy một sự bất lực dâng trào. Lời nói của nàng dường như lạc lõng giữa sự hỗn loạn, không đủ sức lay chuyển lòng tham đã ăn sâu bám rễ. Cô nhìn những người dân nghèo khổ, ánh mắt họ tràn đầy hy vọng và sự tuyệt vọng, rồi lại nhìn về phía Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn, thấy rõ sự chai sạn và ích kỷ. Nàng đã cố gắng gieo những hạt mầm của sự công bằng, của tình người, nhưng chúng dường như quá mong manh trước những tảng đá lớn của bản tính con người.
Nàng lùi lại một bước, cảm thấy kiệt sức. Ánh mắt nàng lộ rõ vẻ ưu tư, những nếp nhăn nhỏ đã bắt đầu xuất hiện nơi khóe mắt. “Liệu con người có thực sự có khả năng tự điều chỉnh? Hay lòng tham và sự ích kỷ sẽ luôn ngự trị, bất chấp những giá trị mà chúng ta đang cố gắng xây dựng?” Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí nàng, như một nỗi ám ảnh. Nàng đã nghe về lời tiên tri “Không Ai Khao Khát Thành Tiên”, và nàng hiểu rằng, đó là một cánh cửa mở ra một kỷ nguyên mới, nhưng cũng là một thách thức lớn lao. Nếu con người không còn khao khát sức mạnh siêu phàm, liệu họ có tìm được sức mạnh nội tại để vượt qua chính những yếu kém của mình? Hay họ sẽ chìm sâu vào sự hỗn loạn và mục ruỗng, khi không còn một “Thiên Đạo” nào để răn đe? Nàng thở dài, cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng lớn.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời Thái Huyền Tông hùng vĩ. Các điện đài tráng lệ làm từ ngọc thạch và gỗ linh mộc, mái ngói lưu ly phản chiếu ánh sáng cuối ngày, chạm khắc rồng phượng tinh xảo, tất cả hiện lên như một bức tranh thủy mặc huyền ảo. Tiếng chuông chùa ngân vang từ các điện thờ, hòa cùng tiếng kiếm reo trong các sân tập của đệ tử, tiếng chim hót líu lo từ rừng cây linh và tiếng thác nước chảy róc rách đâu đó trong thâm sơn. Mùi hương trầm thanh khiết từ các điện thờ, mùi thảo dược từ Dược Viên và linh khí thanh mát dồi dào khiến không khí luôn tươi mát và trong lành. Một bầu không khí trang nghiêm, thanh tịnh nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm áp bách, cùng với cảm giác an toàn nhưng cũng đầy cạnh tranh giữa các đệ tử.
Trong một căn phòng nhỏ, được bảo vệ bởi những trận pháp đơn giản nhưng hiệu quả, Mộc Lan đang ngồi trước một pháp khí truyền âm cổ xưa. Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu hắt lên gương mặt mệt mỏi của nàng, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng hằn sâu sự ưu tư. Nàng đã liên lạc với Lăng Nguyệt Tiên Tử, tìm kiếm một lời khuyên, một tia sáng giữa màn đêm của sự thất vọng.
Qua pháp khí truyền âm, giọng nói thanh khiết của Lăng Nguyệt vang lên, như một làn gió mát lành xua tan đi sự nóng bức trong lòng Mộc Lan. “Mộc Lan, con có chuyện gì mà lại liên lạc gấp như vậy?” Giọng nàng dù nhẹ nhàng nhưng vẫn mang theo sự uy nghiêm vốn có.
Mộc Lan hít một hơi sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. “Tiên Tử, con đã cố gắng hết sức. Con đã thực thi các quy định mới về bình ổn giá, về việc hỗ trợ dân nghèo, về việc giáo dục nhân dân về ‘Nhân Đạo’. Nhưng có lẽ con người… họ không thể tự thay đổi. Lòng tham, sự ngờ vực, mê tín… chúng quá lớn. Hôm nay, tại chợ, Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn đã công khai bất tuân, bóc lột dân nghèo, và các Thủ Vệ Thành cũng không đủ kiên quyết để xử lý. Con cảm thấy bất lực, Tiên Tử ạ. Liệu ‘Đạo’ mà chúng ta đang xây dựng có thực sự khả thi? Hay nó chỉ là một giấc mộng hão huyền, một lý tưởng quá xa vời so với bản chất ích kỷ của nhân loại?” Nàng nói, giọng nàng run rẩy, gần như bật khóc. Những gánh nặng dồn nén bấy lâu nay dường như đang chực trào.
Ở một đỉnh núi khác trong Thái Huyền Tông, nơi nàng đang ngắm nhìn ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu các đỉnh núi, Lăng Nguyệt Tiên Tử lắng nghe Mộc Lan. Nàng khẽ chạm vào chiếc Nguyệt Quang Trâm trên tóc, ánh mắt xa xăm. Nàng hiểu rõ sự tuyệt vọng mà Mộc Lan đang trải qua, bởi nàng và Dương Quân cũng đã từng đối mặt với những thử thách tương tự qua hàng ngàn năm.
Giọng Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn điềm tĩnh, sâu lắng, như dòng nước suối mát lành chảy qua những khe đá cằn cỗi. “Mộc Lan, con đừng tìm kiếm giải pháp ở bên ngoài, cũng đừng mong chờ một phép màu từ quyền năng hay tiên pháp. Sức mạnh thực sự không nằm ở những điều siêu phàm, mà nằm ở khả năng tự điều chỉnh của con người, ở ý ch�� vươn lên từ những lầm lỗi, ở sợi dây đoàn kết vô hình giữa họ.”
Nàng dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm hồn Mộc Lan. “Con không cần phải giải quyết mọi vấn đề một mình. Gánh nặng của một kỷ nguyên mới không thể đặt lên vai một cá nhân nào. Hãy tin vào khả năng của từng cá nhân, vào hạt giống thiện lương vẫn còn ẩn sâu trong mỗi con người, dù nó có bị che lấp bởi lòng tham hay sự sợ hãi. Và hơn hết, hãy tin vào sức mạnh của cộng đồng khi họ cùng nhau hành động, cùng nhau bảo vệ những giá trị chung.”
“Con đã thấy Ông Chủ Tiệm Kim Hoàn tham lam, nhưng con có thấy những người dân nghèo đang cố gắng giúp đỡ lẫn nhau không? Con đã thấy Thủ Vệ Thành lúng túng, nhưng con có thấy những người dân đã đứng lên phản đối sự bất công không? Sự thay đổi lớn lao không đến từ một vị anh hùng duy nhất, mà đến từ hàng vạn những hành động nhỏ bé, từ sự thức tỉnh của từng trái tim.”
Lăng Nguyệt tiếp tục, giọng nàng dần trở nên mạnh mẽ và truyền cảm hơn. “Hãy gieo hạt giống của sự thấu hiểu và đoàn kết, dù nó có chậm chạp đến đâu. Hãy kiên nhẫn, Mộc Lan. Con đường của ‘Nhân Đạo’ là một hành trình vạn dặm, và mỗi bước đi đều cần sự bền bỉ. Đừng cố gắng thay đổi tất cả mọi người cùng một lúc, mà hãy tạo ra một môi trường nơi những giá trị tốt đẹp có thể nảy nở, nơi con người có thể học hỏi từ những sai lầm của mình, nơi họ có thể tìm thấy sức mạnh trong chính sự đoàn kết. Đó mới là nền tảng vững chắc nhất cho một kỷ nguyên mới, nơi không ai cần khao khát thành tiên để tìm thấy sự trọn vẹn, nơi cuộc sống bình thường là một kỳ tích vĩ đại.”
Nàng khẽ thở dài, trong lòng thầm nghĩ về Tạ Trần, người sẽ xuất hiện hàng ngàn năm sau, người sẽ là hiện thân của triết lý này một cách trọn vẹn nhất. Những lời nàng nói với Mộc Lan, cũng chính là những lời mà nàng và Dương Quân đã tự nhủ với bản thân qua bao thế kỷ, khi đối mặt với vô vàn khó khăn và sự nghi ngờ.
Mộc Lan lắng nghe từng lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử, trái tim nàng từ từ bừng sáng như đ��ợc rót đầy ánh nắng. Sự mệt mỏi trên gương mặt nàng dần tan biến, thay vào đó là ánh mắt kiên định và niềm hy vọng mới. Nàng nhận ra rằng, nàng đã quá tập trung vào những khuyết điểm, vào những trở ngại, mà quên đi sức mạnh tiềm ẩn trong chính cộng đồng. Nàng đã quá vội vàng muốn thấy kết quả, mà quên đi rằng, những giá trị sâu sắc cần thời gian để bén rễ và trưởng thành.
“Con hiểu rồi, Tiên Tử,” Mộc Lan thì thầm, giọng nàng tràn đầy sự biết ơn và quyết tâm. “Con sẽ không tìm kiếm giải pháp ở bên ngoài, mà sẽ tin vào chính khả năng tự điều chỉnh của con người, vào sức mạnh của sự đoàn kết. Con sẽ tiếp tục gieo hạt giống, dù nó có chậm chạp đến đâu.”
Lăng Nguyệt khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng mang theo sự ấm áp vô hạn. Nàng biết, con đường này còn dài, còn đầy rẫy chông gai, và có lẽ nàng cũng sẽ không bao giờ nhìn thấy ngày "Nhân Đạo" thực sự nở rộ, hay Tạ Trần xuất hiện để hoàn thành sứ mệnh. Thiên Đạo vẫn sừng sững, dù suy yếu. Tiên môn vẫn còn quyền lực, dù mục ruỗng. Nhưng niềm tin vào một tương lai nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường là một kỳ tích vĩ đại, đã được củng cố và truyền lại. Những nỗ lực âm thầm, kiên trì của Lăng Nguyệt và Dương Quân trong việc gieo mầm tri thức và giá trị nhân sinh, những lời khuyên sâu sắc này, sẽ là nền tảng cho "Kỷ Nguyên Nhân Gian" hàng ngàn năm sau, là lời cảnh báo, và cũng là ánh sáng dẫn lối cho những thế hệ mai sau, cho đến khi Tạ Trần xuất hiện, hiện thân cho triết lý "Vô Vi Chi Đạo" ấy.
Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt, nhưng trong lòng Mộc Lan, một bình minh mới đã ló rạng. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Và chính trong sự bình dị, trong những giá trị nhân sinh tưởng chừng nhỏ bé ấy, con người sẽ tìm thấy câu trả lời cho mọi chấp niệm, mọi khao khát, từng bước một, qua hàng ngàn năm biến động.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.