(Đã dịch) Nghịch Thiên Tà Thần - Chương 268: Thái Tô Sơn, Thái Tô Môn
Nghịch Thiên Tà Thần, Quyển Thứ Nhất: Kẻ Gây Tai Họa Hồng Nhan, Chương 263: Thái Tô Sơn, Thái Tô Môn
Dọc đường đi, Vân Triệt cùng Tô Hoành Sơn trò chuyện qua lại. Qua lời kể của Tô Hoành Sơn, hắn càng thêm xác nhận nơi này đúng là Thương Vân Đại Lục, và cũng chính là Thương Vân Huyền năm thứ 1999! Khi Tô Hoành Sơn hỏi về lai lịch của mình, hắn thuận miệng trả lời mình và Hạ Khuynh Nguyệt rời tông môn ra ngoài lịch luyện, không lâu sau gặp phải một con huyền thú hung mãnh tấn công, Hạ Khuynh Nguyệt vì vậy mà trọng thương hôn mê.
Ở kiếp trước, Vân Triệt đã tin chắc gia thế của Tô Linh Nhi nhất định không tầm thường. Nàng bình thường chỉ mặc những bộ y phục đơn giản, giặt quần áo, tắm rửa, may vá, làm cơm, hái thuốc, điều chế thuốc, chữa thương cho hắn... Tất cả đều thành thạo hơn bất kỳ cô gái xuất thân từ gia đình bình thường nào. Nhưng sự cao quý và thanh nhã toát ra từ xương cốt nàng lại tuyệt đối không phải thứ mà một gia đình bình thường có thể bồi dưỡng được. Trong lúc trò chuyện với Tô Hoành Sơn, hắn mới biết được, Tô Hoành Sơn chính là đương kim Môn chủ của Thái Tô Môn! Tô Linh Nhi, chính là công chúa của Thái Tô Môn này! Ở vùng Giang Đông của Phù Tô Quốc, Thái Tô Môn là đệ nhất đại tông môn, cũng là thế lực đứng đầu không nghi ngờ gì, địa vị tương đương với phân tông Tiêu Tông ở Tân Nguyệt Thành, tựa lưng vào Thái Tô Sơn, sở hữu tài nguyên và nội tình vô cùng phong phú.
Theo huyền khí ba động của Tô Hoành Sơn, cùng với thực lực của ba hắc y nhân mà hắn gặp trước đó để phán đoán, đẳng cấp thực lực của Thái Tô Môn này, hẳn là cao hơn phân tông Tiêu Tông ở Tân Nguyệt Thành một đến hai bậc, nhưng tuyệt đối không phải ở cấp độ của Tứ Đại Tông Môn.
Bất quá ở vùng Giang Đông của Phù Tô Quốc, Thái Tô Môn cũng không phải là không có đối thủ, đó chính là Hắc Mộc Bảo!
Tô Hoành Sơn thân là môn chủ, thay vì sự uy nghiêm và khí phách của một môn chủ, ông lại toát ra một khí chất ôn văn nhĩ nhã nhiều hơn, cho dù đối mặt với một vãn bối như hắn, cũng không chút nào có sự ngạo nghễ của người đứng đầu tông môn đệ nhất Giang Đông. Sự thưởng thức và cảm kích của ông dành cho hắn hoàn toàn không chút giả dối hay che giấu, hiện rõ trên nét mặt. Nếu không phải nghe ông chính mồm nói ra, Vân Triệt hoàn toàn không nhận ra ông ta chính là môn chủ!
Có một người cha như vậy, thảo nào lại bồi dưỡng được một Tô Linh Nhi lan tâm huệ chất đến vậy.
Về chuyện của Tô Linh Nhi, hắn muốn biết càng nhiều càng tốt. Khi hắn hỏi hai cha con tại sao phải chịu công kích, Tô Hoành Sơn thở dài một tiếng, nét mặt lộ rõ sự giận dữ sâu sắc: "Đều là chút ân oán tông môn, nói ra cũng chỉ khiến Vân tiểu huynh đệ chê cười mà thôi... Chỉ là ta không nghĩ tới, bọn chúng lại dám ra tay với Linh Nhi! Hành vi súc sinh như vậy, không thể tha thứ!"
Vân Triệt trầm ngâm một lát rồi nói: "Tô tiền bối, xin thứ cho vãn bối mạo muội, ngài và Linh Nhi chỉ là tạm thời ra ngoài du ngoạn, lại gặp phải một cuộc phục kích được lên kế hoạch rõ ràng và chặt chẽ như vậy, rõ ràng là có kẻ đã tiết lộ hành tung của ngài và Linh Nhi."
"Ai!" Tô Hoành Sơn thở dài một tiếng: "Điểm này, ta sao lại không biết cơ chứ, chỉ là, ta thực sự không muốn nghi ngờ bất cứ ai bên cạnh mình."
Thái Tô Môn xa hơn so với Vân Triệt nghĩ còn muốn khổng lồ, chí ít về quy mô tông môn, vượt xa phân tông Tiêu Tông mà hắn từng đi qua trước đây. Với quy mô như vậy, đệ tử trong môn ít nhất cũng phải có hơn vạn người.
"Vân Triệt ca ca, huynh xem, đây chính là nhà của ta! Lớn lắm đúng không ạ! Phía sau ngọn núi lớn này, cũng là nhà của chúng ta đó!"
Tới gần cổng chính Thái Tô Môn, Tô Linh Nhi với vẻ mặt hài lòng và kiêu hãnh hướng Vân Triệt giới thiệu. Đoạn đường này Tô Hoành Sơn vẫn cau chặt lông mày, nặng trĩu tâm sự, mà Tô Linh Nhi, người suýt chút nữa gặp đại nạn, lại vui vẻ đến có chút quá mức... trên mặt vẫn lộ nụ cười ngây thơ đáng yêu, phảng phất chuyện lúc trước đã toàn bộ quên mất... Nhìn nụ cười tinh nghịch như tiên linh của nàng, ánh mắt Vân Triệt vẫn lãng đãng... Linh Nhi, nếu như con cả đời đều có thể vô ưu vô lự như vậy, thì tốt biết bao...
"Cha! Linh Nhi, hai người đã về!" Một thanh niên khoảng hơn hai mươi tuổi từ xa đã vội vã tiến lên đón, kích động hô: "Nghe nói hai người bị Hắc Mộc Bảo phục kích, thấy hai người không sao thì thật là quá tốt... Cha, Linh Nhi, hai người không bị thương chứ?"
"Không có việc gì, chỉ là hoảng sợ một chút mà thôi, cũng may có vị tiểu huynh đệ này cứu giúp." Tô Hoành Sơn gật đầu, hướng Vân Triệt giới thiệu: "Vân tiểu huynh đệ, vị này chính là khuyển nhi Tô Hạo Nhiên, ta năm nay bốn mươi sáu, mà cũng chỉ có một đôi nam nữ nhi này, nói ra cũng có chút ngượng ngùng, ha ha... Hạo Nhiên, đây là Vân Triệt tiểu huynh đệ, nếu như không phải là hắn xuất thủ cứu Linh Nhi, Linh Nhi đã có thể bị đám súc sinh Hắc Mộc Bảo bắt đi rồi. Thê tử của Vân tiểu huynh đệ bị thương nhẹ, sẽ ở lại đây vài ngày, con hãy thay cha cảm tạ và tiếp đãi khách thật chu đáo."
"Cái gì! Người Hắc Mộc Bảo lại dám ra tay với Linh Nhi sao? Đúng là cầm thú không bằng! Táng tận lương tâm!" Tô Hạo Nhiên vẻ mặt tức giận, sau đó chắp tay hành lễ với Vân Triệt: "Vân huynh đệ, cảm tạ huynh đã xuất thủ cứu Linh Nhi..."
Nói tới chỗ này, ánh mắt hắn liếc sang Hạ Khuynh Nguyệt đang được Vân Triệt ôm trong lòng. Ngay lập tức, ánh mắt hắn hoàn toàn đờ đẫn, không thể rời đi, cả khuôn mặt trở nên ngây dại, như thể vừa bị mất hồn.
Vân Triệt bất động thanh sắc kéo Hạ Khuynh Nguyệt vào lòng thêm một chút, làm cho khuôn mặt nàng rời khỏi tầm mắt Tô Hạo Nhiên, mỉm cười thản nhiên nói: "Chỉ là việc nhỏ thôi, Hạo Nhiên huynh khách sáo rồi."
"Ca ca." Tô Linh Nhi đứng bên cạnh Vân Triệt, trong trẻo gọi Tô Hạo Nhiên một tiếng. Trên mặt không có vui sướng, trong thanh âm cũng không có quá nhiều cảm tình. Điều này làm cho Vân Triệt hơi cảm thấy ngoài ý muốn, hắn rõ ràng cảm giác được, Tô Linh Nhi đối với người ca ca này cũng không thân cận, tựa hồ, lại thoáng có chút bài xích.
Mà ánh mắt Tô Hạo Nhiên nhìn về phía Hạ Khuynh Nguyệt, làm cho hắn rất khó chịu.
Tô Hạo Nhiên l��c này mới hoàn hồn, hơi cúi đầu, nói với vẻ mặt không tự nhiên: "Cha, chuyện cha bị tập kích trong môn đã ai cũng biết, Nhị bá và Lục thúc đang đợi cha trong phòng nghị sự."
Tô Hoành Sơn gật đầu: "Cha đi ngay đây, Hạo Nhiên, con đi sắp xếp chỗ ở cho vợ chồng Vân tiểu huynh đệ... À, cứ an bài ở Tê Long Các nhé."
Ông xoay người hướng Vân Triệt nói: "Vân tiểu huynh đệ, ta có việc gấp nên xin lỗi không tiếp chuyện được nữa, như có gì cần, xin cứ việc phân phó khuyển nhi, nghìn vạn lần đừng khách sáo. Linh Nhi, con theo cha."
Tô Hoành Sơn mang theo Tô Linh Nhi vội vã rời đi, Tô Linh Nhi lại bước đi rất chậm, trên mặt lộ rõ vẻ không muốn rời xa Vân Triệt. Dưới sự dẫn đường của Tô Hạo Nhiên, Vân Triệt ôm Hạ Khuynh Nguyệt đi tới Tê Long Các mà Tô Hoành Sơn đã nói, nhẹ nhàng đặt Hạ Khuynh Nguyệt lên chiếc giường lớn duy nhất.
Thái Tô Sơn khí thế hùng vĩ, là một trong Mười Hai Tiên Sơn của Thương Vân Đại Lục. Trong núi ẩn chứa vô số linh dược và linh thạch, nguồn tài nguyên phong phú này cũng đã giúp Thái Tô Môn trở thành thế lực hùng bá một phương. Căn khách phòng Tô Hoành Sơn sắp xếp cho Vân Triệt cũng vô cùng xa hoa, cái tên "Tê Long Các" này cũng không hề uổng chút nào. Trên các đồ trang trí bằng gỗ đàn hương đỏ, đều được chạm khắc những con ngũ trảo phi long với các hình thái khác nhau, uy phong lẫm liệt. Nơi đây chắc chắn dùng để chiêu đãi quý khách, đủ thấy sự cảm kích của Tô Hoành Sơn đối với việc Vân Triệt đã cứu Tô Linh Nhi.
"Vân huynh đệ và vị cô nương này là... phu thê sao?"
"Không sai." Vân Triệt gật đầu, ngay sau đó, hắn bắt gặp ánh mắt Tô Hạo Nhiên lóe lên vẻ đố kỵ.
"Ha ha," Tô Hạo Nhiên cười khan một tiếng rồi nói: "Vân huynh đệ thật có phúc, lại cưới được một thê tử xinh đẹp tựa tiên nữ như vậy. Nga, thiên phú của Vân huynh đệ cũng không tầm thường, lại đã bước vào Linh Huyền Cảnh, không tồi không tồi."
Những lời Tô Hạo Nhiên nói, dùng giọng điệu của một cường giả đang tán thưởng kẻ yếu, đầy vẻ bề trên. Trong miệng khen ngợi thiên phú của Vân Triệt, nhưng thần thái lại lộ rõ sự cao ngạo. Hắn năm nay hai mươi tuổi, huyền lực đã đạt Linh Huyền Cảnh tầng thứ tư, là sự tồn tại đứng đầu trong thế hệ trẻ ở Giang Đông. Nói về huyền lực, thì mạnh hơn Vân Triệt Linh Huyền Cảnh tầng thứ nhất rất nhiều... Nhưng đó cũng chỉ là cấp độ huyền lực mà thôi.
"Hạo Nhiên huynh khen quá lời rồi." Vân Triệt thuận miệng nói.
"Bất quá, Vân huynh đệ, ta nói thế này không phải là có ý gì đâu, thiên phú của huynh đệ mặc dù không tệ, nhưng với thực lực như vậy mà đã ra ngoài lịch luyện, lại mang theo thê tử cùng nhau, thì đúng là có chút quá bồng bột. Trên thế giới này, người có thiên phú cao hơn huynh đệ còn nhiều lắm, sự ngạo mạn tự mãn, ếch ngồi đáy giếng không phải là chuyện tốt. Nếu chưa có năng lực bảo vệ tốt người nhà của mình thì tốt nhất đừng tùy tiện ra ngoài hành tẩu. Bằng không, nếu gặp phải nguy hiểm mà lại không có đủ thực lực bảo vệ người nhà, khiến thê tử xinh đẹp tựa tiên nữ của huynh đệ phải bỏ mạng, thì sẽ rất đáng tiếc."
Tô Hạo Nhiên lúc nói chuyện, mắt hắn thỉnh thoảng lại liếc nhìn Hạ Khuynh Nguyệt. Mỗi lần ánh mắt hắn liếc qua, ngón tay lại run rẩy một chút... Hắn đời này chưa từng thấy một cô gái tuyệt mỹ như Hạ Khuynh Nguyệt, càng không thể tưởng tượng nổi một nữ nhân lại có thể đẹp đến mức này. Hắn thậm chí có vài lần suýt không kiềm chế được, muốn đánh ngất Vân Triệt ngay lập tức, để rồi tùy ý hưởng dụng mỹ nhân đang say ngủ này.
Vân Triệt cười nhạt một tiếng rồi nói: "Đa tạ Hạo Nhiên huynh nhắc nhở, vãn bối xin lĩnh giáo."
Tô Hạo Nhiên đưa tay phải ra, khó nhịn gãi gãi, nói: "Vị cô nương này hôn mê bất tỉnh, xem ra là bị thương không nhẹ. Ta vừa vặn thông hiểu chút y thuật, để ta kiểm tra một chút, rồi lấy một ít linh dược, chắc chắn có thể giúp nàng nhanh chóng tỉnh lại."
Nói xong, Tô Hạo Nhiên chậm rãi tiến tới, làm bộ muốn tiến đến bên giường Hạ Khuynh Nguyệt.
Vân Triệt tiến lên một bước, không chút khách khí ngăn ở trước người Tô Hạo Nhiên, nói với giọng lạnh nhạt: "Không cần. Thương thế của vợ ta, ta rõ ràng hơn ai hết, không làm phiền Hạo Nhiên huynh bận tâm. Cảm tạ Hạo Nhiên huynh chiêu đãi, sẽ không làm lỡ thêm thời gian của huynh, xin mời."
Sắc mặt Tô Hạo Nhiên biến đổi, cũng không còn lý do gì để ở lại đây nữa. Hắn nhìn chằm chằm Vân Triệt một cái rồi nói: "Vậy được rồi, ta sẽ không quấy rầy hai vị nữa, nếu như có nhu cầu gì, có thể tùy thời phân phó hạ nhân bên ngoài."
Vân Triệt nhìn Tô Hạo Nhiên rời đi, hắn đóng cửa phòng lại, lạnh lùng cười một tiếng, thấp giọng nói: "Lại dám mơ ước vợ ta... Hừ! Ngươi có thể có ý nghĩ đó, nhưng nếu tiến thêm một bước có hành động gì, dù ngươi là ca ca của Linh Nhi, cũng đừng hòng sống yên ổn!"
Hạ Khuynh Nguyệt ngủ rất an lành, hoàn toàn không biết mình đã đi tới một thế giới khác. Vân Triệt canh giữ bên cạnh nàng không rời nửa bước, cứ mỗi nửa khắc lại kiểm tra nội tức của nàng một lần, cảm thấy nội tức của nàng ngày càng ổn định, tim hắn cuối cùng cũng an tâm.
"Mạt Lỵ, ngươi có cách nào để nàng nhanh chóng hồi phục không?" Vân Triệt hỏi. Tình trạng hiện giờ của Hạ Khuynh Nguyệt tuy tạm thời ổn định, nhưng kinh mạch tổn thương quá mức nghiêm trọng. Cho dù là hắn, muốn Hạ Khuynh Nguyệt hoàn toàn hồi phục, cũng cần rất nhiều thời gian. Ở đây hắn và Hạ Khuynh Nguyệt chỉ có thể ở lại mười hai canh giờ, sau khi quay về Thiên Trì bí cảnh cũng chỉ có thể ở lại tối đa một buổi sáng nữa. Rời khỏi Thiên Trì bí cảnh, người của Băng Vân Tiên Cung sẽ không thể nào để Vân Triệt gặp nàng nữa. Nếu nàng bị đưa về Băng Vân Tiên Cung, Vân Triệt không tin các nàng có thể để Hạ Khuynh Nguyệt hoàn toàn hồi phục.
"Đương nhiên là có!"
Vân Triệt chỉ thuận miệng hỏi một câu, không ngờ Mạt Lỵ lại dứt khoát đưa ra câu trả lời khẳng định: "Chính là cây Bồ Đề Đế Tâm Liên mà ngươi đã tìm thấy cùng với nàng!"
"Công dụng của đóa liên hoa này có thể lớn hơn rất nhiều so với những gì ngươi nghĩ! Lấy Thiên Độc Châu luyện hóa hoàn hảo toàn bộ tinh hoa của Bồ Đề Đế Tâm Liên, sau đó trao cho nàng, thân thể nàng sẽ hoàn toàn hồi phục trong khoảng thời gian ngắn, huyền lực cũng sẽ một bước vượt qua đến Thiên Huyền Cảnh... Ở Thương Phong Đế Quốc của các ngươi, nàng sẽ trở thành người ��ầu tiên trong lịch sử dưới hai mươi tuổi bước vào Thiên Huyền Cảnh... Bất quá, tất cả những điều này, tiền đề là ngươi có bỏ được hay không!"
Toàn bộ nội dung này là tài sản trí tuệ của truyen.free, kính mong quý độc giả đón đọc tại website chính thức để ủng hộ tác giả.