Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nãi Ba Học Viên - Chương 1118: Ngươi là Trương lão bản

Trong xưởng sản xuất phim Phổ Giang, tiếng chim nhỏ bỗng nhiên vang lên. Tiểu Bạch ngó nghiêng khắp nơi, vô cùng ngạc nhiên, sao trong này lại có tiếng chim hót nhỉ?

Nàng nhìn qua cửa sổ xe ra bên ngoài, cho rằng chú chim kia phát hiện mình, đang bay theo xe, muốn gọi bé ra ngoài chơi.

Nhưng bé chẳng thấy chú chim nào đang bay lượn bên ngoài xe cả.

Đang lúc cô bé ngó nghiêng khắp nơi tìm chim, tài xế Trương Thán lên tiếng: "Đừng nhìn ra ngoài nữa, điện thoại của con có phải đang reo không? Nhạc chuông điện thoại của con là tiếng chim hót mà!".

Tiểu Bạch vội vàng lục trong chiếc túi nhỏ màu vàng của mình, lấy ra chiếc điện thoại trẻ em, quả nhiên là máy bé đang reo. Ôi chà, hiếm có thật đấy, bé tuy có điện thoại nhưng không thường dùng, điện thoại đến thì càng hiếm.

"Ai đấy nhỉ?" Tiểu Bạch chăm chú nhìn màn hình điện thoại, cố gắng nhận ra tên người gọi hiển thị trên đó. "A, là Hỉ oa oa ~ kìa kìa ~ Hỉ oa oa ~~~~".

Đầu dây bên kia quả nhiên là Hỉ oa oa đang chụp ảnh cùng chị gái như đã nói.

Hỉ oa oa gọi điện báo tin vui, hay đúng hơn là để khoe khoang. Bé đã cùng chị gái đến studio chụp ảnh, đang mặc những bộ đồ thật xinh đẹp. Không kìm được sự phấn khích, bé liền vội vàng gọi điện cho Tiểu Bạch, muốn trò chuyện một chút về tâm trạng của mình lúc này, cùng với chuyện chụp ảnh sắp tới.

Hai cô bé líu lo trò chuyện trong điện thoại, cho đến khi Hỉ Nhi bị người lớn giục, mới bịn rịn cúp máy.

Trương Thán nói: "Lần sau chúng ta cũng đi chụp ảnh đi."

Mắt Tiểu Bạch sáng lên, nhưng bé rụt rè hỏi: "Thế này không được đâu ~~~".

"Có gì là không được chứ, chụp ảnh vui lắm chứ. Con xem Hỉ Nhi với chị Cẩm Nhi chẳng phải đang đi chụp đó sao?"

"Các nàng đều là nữ sinh ôi chao."

"Cái gì ý tứ?"

"Nữ sinh chỉ chụp ảnh với nữ sinh thôi."

"Vậy là con ghét bỏ chú là con trai à?"

"Hô hô hô hô ~~ Vâng ạ."

"Cái gì? ?"

"Ha ha ha ha, không chê đâu."

"Đi không đây? Con không đi thì chú lại đưa Hỉ Nhi, đưa Lưu Lưu đi đấy nhé."

"Sao chú không đưa Tiểu Viên Viên đi chứ!"

"... Bố mẹ Tiểu Viên Viên sẽ đưa bé đi rồi, ôi ôi ôi ~"

Trương Thán bị vặn lại đến không dám lên tiếng.

...

Chiếc ô tô dừng lại ở xưởng sản xuất phim Phổ Giang. Lâu lắm rồi mới đến, mọi thứ dường như chẳng hề thay đổi. Cần chắn xe ở cổng lớn bị bong mất một mảng sơn. Bác bảo vệ Lão Chiêm đang lúc ẩn lúc hiện ở cổng. Thấy xe tới, bác ngẩn ra một lát, rồi vội đi tới, cười nói vào qua cửa kính xe đang hạ xuống: "Là thầy Trương tới rồi ~~~ Lâu lắm không gặp."

Trương Thán đáp lại: "Vâng, ghé qua thăm chút. Nghe nói con trai bác thi đậu công chức, chúc mừng chúc mừng nhé."

Những lời này của Trương Thán như nói trúng tâm can bác bảo vệ Lão Chiêm. Bác vui vẻ ha ha cười lớn, đồng thời cảm kích Trương Thán dù không còn làm ở xưởng mà vẫn quan tâm đến chuyện thi cử của con trai mình.

Cần chắn xe được nâng lên, ô tô chậm rãi lái vào. Tiểu Bạch ngồi ở hàng ghế sau, tò mò nhìn ra ngoài cửa sổ xe, hỏi Trương Thán: "Ông lão vừa nãy là ai thế ạ?"

Trương Thán nói: "Người ta không phải ông lão đâu con, là chú đấy. Ông ấy họ Chiêm, cũng giống như bác Lý, phụ trách trông coi cổng cho người ra vào làm việc ở đây."

"A ~~~" Tiểu Bạch lại hỏi, "Sao chú ấy không nói chuyện với con ạ?"

"Nói cái gì?"

"Nói chuyện ấy ạ?"

"Các bạn học lớp một bây giờ cũng chào hỏi nhau như thế à?"

"Vâng ạ, ha ha ha ~~"

"Lúc nãy bác Chiêm không thấy con, con ngồi ở hàng ghế sau mà."

"Con có phải nhỏ quá không ạ?"

"Con mới có sáu tuổi thôi, là học sinh lớp một rồi."

Tiểu Bạch không nói gì nữa, trầm mặc một lát, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Hỉ oa oa còn nhỏ hơn con mà, Trình Trình với Đô Đô cũng nhỏ nữa."

Trương Thán đưa Tiểu Bạch xuống xe. Tiểu Bạch nhớ kỹ thân phận "tiểu bí thư" của mình hôm nay, chủ động xách túi, theo sát bên chân anh. Bé tràn ngập tò mò về mọi thứ xung quanh, cái đầu nhỏ cứ ngó nghiêng khắp nơi, nhưng không hề hỏi lung tung, bởi vì bé là tiểu bí thư mà.

"Ối, thầy Trương kìa ~"

"Thầy Trương tới rồi ~"

...

Dọc đường đi, Trương Thán gặp rất nhiều nhân viên làm việc trong xưởng. Thấy anh, họ đều nhao nhao chủ động chào hỏi. Một thời gian không gặp, cảm giác thật vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Vốn dĩ người ta cứ nghĩ Trương Thán rời khỏi xưởng sản xuất phim Phổ Giang rồi sẽ mai danh ẩn tích, trở thành người qua đường vô danh. Nhưng ai ngờ không những không phải vậy, ngược lại danh tiếng của anh càng thêm vang dội.

Không phải mọi người không nhìn anh với con mắt thiện ý, càng không phải vì tâm lý đen tối, mà là kiểu ví dụ này có rất nhiều.

Bất kể là biên kịch, diễn viên hay những ngành nghề khác, rất nhiều người vốn đang làm ăn phát đạt, nhưng sau khi xích mích với nền tảng ban đầu, tưởng rằng cánh đã cứng cáp, liền chuyển sang nơi khác phát triển độc lập. Kết quả là lấm lem bụi đất, sự nghiệp không những không tiến mà còn thụt lùi. Vận may tốt thì chỉ là trở về vạch xuất phát, vận may kém thì có thể trực tiếp biến mất trong đám đông.

Mọi người đều được coi là một nửa người trong giới giải trí, đều cực kỳ quen thuộc với những ví dụ kiểu này, mở miệng là có thể kể ra vài trường hợp.

Các ngành các nghề đều là như vậy, nhưng trong giới giải trí thì càng rõ rệt hơn.

Giới giải trí nói nhỏ thì không nhỏ, nói lớn thì không lớn, mọi người đều cùng lăn lộn trong một cái vòng tròn. Chỉ cần có chút tiếng tăm, ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng thấy, ngàn vạn mối quan hệ. Nói trắng ra, đây là một vòng tròn nhân tình.

Một người từ một nền tảng chuyển sang một nền tảng khác, nếu là vui vẻ chia tay thì còn dễ nói. Còn nếu không nể mặt nhau, thì không khéo danh tiếng trong ngành sẽ bị hủy hoại, người người xa lánh.

Trương Thán thì lại càng ngày càng rạng rỡ.

Trước kia, anh ở xưởng sản xuất phim Phổ Giang, tựa như viên ngọc thô, theo thời gian được mài giũa, đã tỏa ra ánh hào quang chói mắt.

Nghe nói khi Trương Thán rời khỏi xưởng, có xích mích với cấp trên, không được vui vẻ cho lắm. Đến nỗi sau khi rời đi, anh liền ký hợp đồng dài hạn với công ty Khố Tấn Video. Còn hợp tác với xưởng sản xuất thì ngày càng ít, đến hiện tại đã không còn tác phẩm hợp tác nào nữa.

"Lần này anh ấy đến xưởng là vì chuyện gì?" Không ít người trong lòng vô cùng hiếu kỳ.

Đầu tiên có thể loại bỏ một khả năng, đó là Trương Thán khó có khả năng đến xưởng để nhận lỗi.

Nếu như nói anh ấy lăn lộn bên ngoài thảm hại thật sự, thì khả năng này tồn tại. Nhưng người ta hiện tại đang làm ăn phát đạt, không cần xưởng sản xuất Phổ Giang này ra sức nâng đỡ. Ngược lại, hiện tại có khi chính xưởng sản xuất phải chạy theo mời anh ấy nâng đỡ cũng nên.

"Vậy thì chỉ có một khả năng, là lại có dự án hợp tác mới chăng?" Nghĩ vậy, đám đông không khỏi mong chờ khôn xiết.

Cái tên Trương Thán chính là sự đảm bảo về chất lượng, tác phẩm của anh không có cái nào thất bại, bộ nào cũng thành công vang dội. Trong khi đó, từ khi anh rời đi, tác phẩm mà xưởng sản xuất tung ra không thể nói là thất bại, nhưng ít nhất cũng không nổi tiếng vang dội như thế, vẫn chỉ ở trạng thái không nóng không lạnh.

Nguyên bản, bộ phận sự nghiệp điện ảnh truyền hình của xưởng sản xuất đã đặt ra mục tiêu nhỏ là muốn vươn lên top ba ngành công nghiệp cả nước. Nhưng hiện tại đừng nói là vươn lên top ba, chỉ cần không rơi ra khỏi top năm đã là dốc hết sức bình sinh rồi.

Những người đó chú ý đến cô bé đang xách túi bên chân Trương Thán. Những ai hơi quen thân với anh liền cười hỏi đây là ai, trêu ghẹo vài câu.

Trương Thán liền nói cho họ biết, đây là con gái anh, Tiểu Bạch.

"Con gái? ... A! Thầy Trương kết hôn rồi à! Nhanh thật đấy."

Mọi người khi nghe Trương Thán nói đây là con gái anh, đều tỏ ra vô cùng kinh ngạc. Ban đầu họ còn tưởng Trương Thán đang đùa, nhưng anh ấy lại nói thẳng trước mặt cô bé, sao có thể đùa kiểu đó được chứ.

Họ nhìn Trương Thán, rồi lại cúi xuống ngắm nghía Tiểu Bạch. Quả thật không sai, khi để ý nhìn kỹ, thì đúng là có thể thấy nét mặt hai người rất giống nhau.

Những người đó không khỏi thầm nghĩ trong lòng, chẳng nghe nói Trương Thán kết hôn gì cả. Trước kia khi còn ở xưởng sản xuất phim Phổ Giang cũng chẳng nghe nói anh có bạn gái, nghe đâu vẫn luôn độc thân. Trong xưởng cũng không thiếu những cô gái tự nhận điều kiện rất tốt từng theo đuổi anh, chỉ là không thành công mà thôi.

Ngược lại, lại có một đợt tin đồn, nói Trương Thán và Tô Lan yêu đương bí mật. Bất quá đó đã là chuyện từ rất lâu rồi, hiện tại sớm đã không còn những tin đồn cũ rích đó nữa.

Có cô gái trong túi thường mang theo một ít đồ ăn vặt, liền lấy ra đưa cho Tiểu Bạch. Chỉ một lát sau, Tiểu Bạch đã thu hoạch kha khá, hai bên túi áo và túi xách của bé đều đã đầy ắp.

Nàng ngẩng đầu ưỡn ngực, bụng nhỏ phình lên, trông rất oai phong, ôm một cái túi công văn màu xám, theo sát phía sau Trương Thán rời đi.

Đám đông đưa mắt nhìn theo hai người, chợt nghĩ ra, không đúng rồi, thời gian không đúng rồi. Tiểu Bạch trông ít nhất cũng phải năm sáu tuổi, thế chẳng phải Trương Thán đã làm cha từ khi còn ở xưởng sản xuất phim Phổ Giang sao?

"Lão Hán, sao họ lại đều biết chú thế ạ?" Mặt Tiểu Bạch sáng bừng. Ai ai cũng biết Lão Hán nhà mình, làm bé nở mày nở mặt quá chừng.

Bé không đợi Trương Thán trả lời, liền chợt hiểu ra nói: "Úc, con hiểu rồi, chú là Trương lão bản mà, ha ha ha ha ha ~~~".

Trương lão bản, cách xưng hô vừa quen thuộc vừa xa lạ này lại vang lên từ miệng Tiểu Bạch. Hồi mới quen, Tiểu Bạch cũng gọi anh như vậy, còn rủ rê cả nhóm bạn bè ở Học Viện Tiểu Hồng Mã gọi theo.

Hồi đó Trương Thán còn có rất nhiều biệt danh, tỷ như Trương to con, Tí Nị Hắc, đều là Tiểu Bạch lén đặt cho anh. Nhưng hiện tại thì chẳng còn nghe thấy nữa, bởi vì đã bị Tiểu Bạch "tiêu diệt" hết rồi. Nếu ai còn dám gọi như vậy, mà bé nghe thấy, bé sẽ phải cho đứa trẻ ấy một bài học ra trò.

Toàn bộ nội dung bản biên tập thuộc về truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free