Mục Thần Ký - Chương 611: Sư phụ tốt cùng đồ đệ tốt
Tiều Phu thánh nhân vỗ mạnh vào đầu hắn, tức giận mắng: - Khí độ ở đâu? Ta sao có thể ra tay với tiểu bối như vậy? Nếu ta động thủ, người khác sẽ đến giết ngươi, sau đó trưởng bối của họ sẽ giết đệ tử của ta, ta lại giết đệ tử của họ, cứ thế tuần hoàn, lớp trẻ tuổi sẽ chết hết. Quy định này không thể phá vỡ.
Triết Hoa Lê và Tề Cửu Nghi nghe hắn nói vậy, đều thở phào nhẹ nhõm, nhìn Tần Mục đang ôm đầu, trong lòng tràn đầy sảng khoái: - Bị đánh đáng đời!
Tần Mục xoa xoa đầu, gật đầu nói: - Cũng đúng. Chỉ là Phược Nhật La lại ra tay với ta, vừa rồi Xích Khê kia cũng muốn ra tay với chúng ta.
- Cho nên ta đã bổ một búa vào trán Phược Nhật La. Hắn cũng không làm gì quá đáng, chỉ dùng thần thông muốn bắt ngươi đi, vẫn chưa thật sự hạ sát thủ, nếu không ngươi đã không sống đến bây giờ. Tiều Phu thánh nhân thờ ơ nói: - Ta vốn định cho ngươi giết chết hai tiểu tử này, nhưng hẳn là ngươi bây giờ cũng không đánh thắng được hai người họ, nên ta mới để Xích Khê chạy. Xích Khê làm việc không theo quy tắc, ta cho hắn chút máu, hắn vẫn chưa ăn no uống đủ, hắn không dám chọc ta, vậy sẽ đi uống máu của hai tiểu tử này.
Triết Hoa Lê và Tề Cửu Nghi nghe vậy, sắc mặt tái mét.
Tần Mục cười nói: - Thánh Sư không cần dọa họ, cứ để họ rời khỏi dị tinh này đi.
Tiều Phu thánh nhân kinh ngạc nói: - Vừa rồi ngươi còn muốn mượn tay ta giết họ để tế đao, sao giờ lại muốn ta đưa họ đi? Xích Khê là kẻ lưu vong, trên lưng gánh vác trách nhiệm nặng nề nên không từ thủ đoạn nào, nhất định sẽ tìm đến họ, hút máu của họ. Họ cũng chắc chắn phải chết, mượn tay Xích Khê giết họ, vừa không trái với quy tắc của ta, lại vừa ý ngươi, tại sao lại không làm?
Tần Mục nghiêm mặt nói: - Vừa rồi ta chỉ là hù dọa họ, nói phải tế đao. Nhưng ta biết Thánh Sư tuyệt đối sẽ không bắt họ tế đao. Thánh Sư có khí độ của Thánh Sư, ta làm Nhân Hoàng, làm Thiên Thánh giáo chủ, cũng có khí độ của ta. Tề huynh, Lê sư huynh đều là đối thủ của ta, chứ không phải đối thủ của Thánh Sư. Ta muốn giết họ, tất nhiên là do ta tự mình động thủ cầm đao. Thánh Sư mượn tay Xích Khê giết họ, sẽ vi phạm đạo tâm của ta.
Tiều Phu thánh nhân lộ vẻ tán thưởng, khen: - Ta nói mượn tay Xích Khê giết họ, cũng là một thử thách nho nh��� dành cho ngươi. Nếu ngươi đáp ứng, ta sẽ coi thường ngươi. Được, ta sẽ đưa họ trở lại La Phù Thiên.
Tần Mục nhìn Triết Hoa Lê, Tề Cửu Nghi thi lễ, nói: - Ta không tiễn hai vị sư huynh. Ta với hai vị tuy rằng tranh đấu chém giết nhưng vẫn bội phục bản lĩnh của hai vị sư huynh. Hôm nay ta không muốn mượn tay người nào giết các ngươi, ngày khác ta sẽ tự mình cầm đao, tiễn hai vị sư huynh ra đi.
Triết Hoa Lê và Tề Cửu Nghi trước sau hoàn lễ.
Triết Hoa Lê nghiêm nghị nói: - Tần huynh có khí độ. Ngươi giết bạn thân của ta, ta phải giết ngươi. Nếu ngươi chết dưới đao của ta, ta sẽ bẻ đao, khóc cho ngươi một trận!
Tề Cửu Nghi suy nghĩ một lát, ném chín thanh phi kiếm tới, nói: - Cái mặt gương này không cần đưa ta, ngày khác ta sẽ đường đường chính chính quyết đấu một trận đòi về. Lần này ngươi thắng, ta bị bó tay bó chân, không dám lấy tính mạng của ngươi, chỉ muốn khống chế ngươi. Lần sau quyết đấu, ta tất nhiên sẽ không nương tay!
Tần Mục thu kiếm, từng thanh phi kiếm "đinh đinh đinh" cắm vào kiếm hoàn, hắn giơ tay lên nói: - Hai vị, lúc này từ biệt. Khi gặp mặt lại, xin đừng lưu tình.
- Sẽ không! Hai người đồng thời đáp.
Tiều Phu thánh nhân vung tay áo, vô số phù văn tung bay hóa thành một đạo thần thông truyền tống, cuốn lấy hai người rồi hóa thành một đạo lưu quang phóng lên cao từ dị tinh này.
Tần Mục ngẩng đầu nhìn lên, lưu quang trên trời bẻ gập, lao đi thật xa, không biết bay vào tinh không nơi nào, hẳn là khi lưu quang rơi xuống đất lại sẽ là La Phù Thiên.
Tiều phu ném cái hộp nhỏ qua, nói: - Chúng ta đi xem Đại sư huynh của ngươi còn để lại gì.
Tần Mục bị dọa giật mình, luống cuống tay chân, rất sợ làm rơi cái hộp xuống đất khiến Trảm Thần Huyền đao bên trong thoát ra.
Hắn vừa ôm chắc cái hộp, đột nhiên xung quanh vô số phù văn bay lượn, tiều phu phát động thần thông truyền tống, dẫn theo hắn cùng biến mất.
Thần thông truyền tống của Thiên Thánh giáo bắt đầu từ tiều phu mà truyền ra. Tiều phu tuy không phải người cường đại nhất, nhưng lại là người tài hoa tuyệt đại.
Hắn có thể khai sáng ra rất nhiều thần thông đạo thuật kỳ quái, ch��� riêng những pháp thuật kỳ lạ cổ quái trong Đại Dục Thiên Ma Kinh đó thôi đã có thể biến thành thành tựu trên đạo pháp thần thông của hắn.
Chỉ có điều, thành cũng thu, bại cũng thu. Hắn quá bác học nên thuật nghiệp khó tinh, trên phương diện thực lực tu vi vẫn chưa đạt được cảnh giới cực cao.
Đợi đến khi Tần Mục đặt chân xuống đất, lại thấy mình đã trở về trước ngôi thần điện của Trảm Thần đài. Lúc trước, hắn chạy thật lâu mới trốn khỏi đó, nhưng trở về lại chỉ là chuyện trong nháy mắt.
Tiều Phu thánh nhân đi vào trong điện. Tần Mục cũng vội vàng đi theo. Chỉ thấy tiều phu đang quan sát Chu Thiên Tinh Đấu Sát trận do Khai Sơn tổ sư lưu lại. Sau một lúc lâu, tiều phu gật đầu nói: - Tin tức hắn để lại, thật sự là từ ba mươi lăm vạn năm trước. Ba mươi lăm vạn năm trước đã xảy ra chuyện gì?
Tần Mục chỉ vào bức tranh vẽ trên tường, nói: - Thánh Sư, đây là tinh đồ ba mươi lăm vạn năm trước.
Tiều Phu thánh nhân đi lên phía trước, quan sát tinh đồ, trầm ngâm một lát, nói: - Đây là từ Nam Hải phía nam của Đại Khư, quan sát tinh không ba mươi lăm vạn năm trước, sau đó vẽ ra tinh đồ. Bức tinh đồ này hẳn là do người sống sót từ thời đại Xích Minh vẽ lại, để tương lai dựa theo tinh đồ chỉ dẫn, trở về cố hương.
Tần Mục gật đầu: - Đệ tử cũng suy đoán như vậy. Người tiêu diệt thời đại Xích Minh hẳn là Thiên Đình hiện tại. Ta cảm thấy đại sư huynh đang không ngừng ngược dòng, tìm kiếm lịch sử trước kia, tìm kiếm chân tướng của Thiên Đình này nên mới phải lưu lại cho chúng ta những manh mối này.
- Hắn muốn lập công thành thánh. Tiều phu lắc đầu nói: - Nhưng hắn không biết mình đang làm một chuyện ngu xuẩn đến mức nào. Hắn càng tiếp cận chân tướng, lại càng nguy hiểm, đẩy mình rơi vào chỗ hiểm yếu, thật sự không khôn ngoan, làm thánh nhân như thế nào được?
Hắn càng nói càng giận, giọng điệu không khỏi nặng thêm.
Tuy nói thoạt nhìn hắn thờ ơ với đệ tử nhưng trên thực tế sự quan tâm của hắn lại được che giấu trong lời nói và việc làm thông thường, chỉ là hắn rất ít khi nói ra mà thôi.
- Ngươi nói hắn còn có một vài địa lý đồ, những địa lý đồ đó ở đâu? Tiều phu hỏi.
Tần Mục tìm kiếm túi Thao Thiết, lấy từ bên trong ra một ít bản vẽ, nói: - Đại sư huynh thể hiện địa lý đồ cực kỳ phức tạp, ta sợ mình quên mất, cho nên sau đó đã vẽ lại. Bản vẽ này là địa lý đồ Đại Khư, nơi đánh dấu phía trên là chỗ Long thôn của Thanh Hoang lão nhân. Một bức địa đồ này chính là viên dị tinh này. Ở đây đánh dấu chính là Trảm Thần đài.
Tiều phu nhìn hai bức địa lý đồ, sau đó mở các địa lý đồ khác ra, kiểm tra một hồi.
Sau một lúc lâu, sắc mặt của hắn càng lúc càng nghiêm trọng.
- Vô liêm sỉ, vô liêm sỉ! Vì sao phải đi những nơi nguy hiểm này? Những chỗ này, ngay cả ta cũng không dám đi! Hắn giận tím mặt, đứng dậy đi tới đi lui, trong điện khắp nơi đều bị gió từ tay áo hắn dâng lên thổi bay. Ánh mắt Tần Mục gần như không nắm bắt được bóng dáng của hắn.
- Ta không có cách nào đi vào tìm hắn. Ta bị vướng chân vướng tay chuyện ở Thái Hoàng Thiên, ngươi lại hết lần này đến lần khác gặp phải chuyện như vậy, ngươi bảo ta làm thế nào mà phân thân đi cứu ngươi! Hắn lẩm bẩm.
Tần Mục đột nhiên nói: - Thánh Sư, nếu đại sư huynh đã sử dụng sao cát vẽ ra những địa lý đồ này, hơn nữa đều đánh dấu những địa điểm quan trọng, như vậy hắn nhất định là đã đi qua những nơi nguy hiểm đó, lưu lại một chút manh mối chờ đợi chúng ta đến lấy. Ta cảm thấy, đại sư huynh khẳng định còn sống.
Tiều Phu thánh nhân hơi ngẩn ra, dừng bước lại, lẩm bẩm nói: - Ngươi nói có lý, có lý... Ta quan tâm quá sẽ bị loạn, không nghĩ tới điều này. Hắn nhất định còn sống, c��n có thể sử dụng sao cát vẽ ra địa lý đồ, nói rõ hắn còn sống trên đời. Cái người không khiến người ta bớt lo này...
Trong lòng Tần Mục ấm áp, cười nói: - Sư phụ lo lắng cho đệ tử như vậy, đệ tử chẳng phải nên báo đáp ơn lão sư sao? Đại sư huynh khiến Thánh Sư lo lắng như vậy, tương lai nếu ta cũng mất tích, Thánh Sư nhất định cũng sẽ lo lắng cho ta như vậy...
- Ngươi suy nghĩ quá nhiều, đừng có tự mình đa tình. Tiều Phu thánh nhân trừng mắt nhìn hắn, lắc đầu nói: - Ngươi chết ta cũng sẽ không đi tìm ngươi, lại càng không nhớ tới ngươi. Ngươi mà làm loạn như Đại sư huynh của ngươi, vậy có thể chết xa bao nhiêu thì chết xa bấy nhiêu.
Tần Mục cười nói: - Nói năng chua ngoa mà lòng lại đậu hũ. Đại sư huynh rốt cuộc đã thăm dò được đến bước nào, vì sao chưa trở về? Thánh Sư đối với chuyện Thiên Đình tiêu diệt Khai Hoàng, Thượng Hoàng, Xích Minh, Long Hán này đã biết được bao nhiêu?
- Biết không nhiều. Tiều Phu thánh nhân lắc đầu: - Nếu biết được nhiều hơn, đã không đến mức bị đánh cho trở tay không kịp, cho nên ngay cả Khai Hoàng cũng trốn trong Vô Ưu Hương không ra. Các triều đại hoàng triều ở thời điểm huy hoàng nhất đột nhiên đổ nát hủy diệt, phương diện này nhất định có rất nhiều bí mật chờ đợi khai quật.
Hắn thở dài, nói: - Ta muốn đi Vô Ưu Hương tự mình hỏi Khai Hoàng một câu, vì sao không muốn Đông Sơn tái khởi, vì sao không muốn tái chiến? Nhưng ta cũng không biết Vô Ưu Hương đi đường nào. Nếu tương lai ngươi trở lại Vô Ưu Hương, hãy thay ta hỏi hắn một câu.
Tần Mục gật đầu: - Đệ tử nhất định sẽ hỏi hắn!
Tiều Phu thánh nhân nói: - Những địa lý đồ này ngươi hãy hủy đi. Đại sư huynh của ngươi không biết nặng nhẹ, xông loạn khắp nơi, nếu ngươi theo hắn đi tìm chân tướng, ngươi chắc chắn phải chết!
Tần Mục lộ vẻ tươi cười: - Những địa lý đồ này, đệ tử đã nhớ trong đầu rồi.
Tiều phu trừng mắt nhìn hắn, Tần Mục mỉm cười không nói.
Tiều Phu thánh nhân hừ lạnh một tiếng, phất tay áo đi ra khỏi thần điện, quan sát khắp nơi, chỉ thấy trên thềm đá cũng không thiếu bộ thi thể xương cốt của Thần Ma, nói: - Trảm Thần đài này là Trảm Thần đài trong thần tàng cường giả Đế Tọa Thiên Cung, đã dưỡng thành đại hung, so với Trảm Thần Huyền đao trong hộp kia còn hung dữ hơn! Ngọn núi thần này không lành, vẫn nên hủy diệt thì tốt hơn. Để ta bổ cho một búa, xem nó đã nuốt bao nhiêu máu của Thần Ma!
Phía sau hắn, cái búa lớn "ông" một tiếng xoay tròn, từ sau lưng hắn dâng lên. Búa đốn củi càng lúc càng lớn, thần uy cuồn cuộn không ngừng, treo lơ lửng giữa không trung.
Tiều Phu thánh nhân thản nhiên nói: - Ngươi xuống núi trước, ta sẽ bổ núi này ra.
Tần Mục không dám chậm trễ, vội vàng đi xuống núi.
Nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa mới đi tới trên thềm đá, chỉ nghe những tiếng động cực lớn ầm ầm vang lên. Tần Mục vội vàng quay đầu lại, chỉ thấy Xích Khê ba đầu sáu tay điên cuồng công kích về phía Tiều Phu thánh nhân.
Tiều Phu thánh nhân hình như không hề cảm thấy, đợi đến khi hắn xông đến trước mặt thì đột nhiên mở năm ngón tay, nghênh đón công kích của Xích Khê.
Trong bàn tay hắn có vô số phù văn bạo phát, gào thét xoay tròn. Công kích của Xích Khê mạnh mẽ đến cực điểm còn chưa rơi xuống trên người hắn, trong lúc bất chợt cả người Xích Khê đã biến mất không thấy bóng dáng!
Tiều Phu thánh nhân giơ tay lên, nắm lấy cái búa lớn vẫn treo sau lưng, đi tới bên cạnh Tần Mục đang trợn mắt há hốc mồm, nói: - Ngây người ra làm gì? Trảm Thần đài của cường giả Đế Tọa, ta bổ không ra. Ta chỉ là muốn dụ hắn đi ra thôi.
Tần Mục vội vàng đuổi theo bước chân hắn, thử dò xét nói: - Vậy Xích Khê đã bị Thánh Sư đưa đi đâu?
Tiều Phu thánh nhân lộ vẻ tươi cười: - Thái Hoàng Thiên, lãnh địa Ma tộc. Ma tộc cùng hắn có huyết hải thâm thù.
Thần sắc Tần Mục ngây dại, đột nhiên lạy dài, thật lòng nói: - Đệ tử tiếp nhận giáo huấn! Ta nhất định sẽ học tập thật giỏi, không phụ giáo huấn của Thánh Sư, cố gắng làm một Thiên Thánh giáo chủ xuất sắc giống như Thánh Sư!
Bản chuyển ngữ này được thực hiện độc quyền bởi truyen.free.