Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 286: Canh thi thể

Long Kiều Nam khẽ cười. Linh Dục Tú và Tư Vân Hương chỉ vừa đặt chân tới cảnh giới Lục Hợp, trong khi nàng cùng con rắn đỏ đều l�� cao thủ cảnh giới Thất Tinh. Đạt đến Thất Tinh cảnh đã đủ tư cách đảm nhiệm chức vị tướng quân tại Duyên Khang quốc. Trước khi Ngự Long Môn làm phản, nàng cũng từng giả trai tòng quân. Với thực lực của Linh Dục Tú và Tư Vân Hương, họ không thể chống lại nàng và rắn đỏ.

"Cút mà chết đi!"

Long Kiều Nam xoay chưởng, nguyên khí hóa thành một con mãng xà khổng lồ cuộn quanh lưng, há to miệng. Không khí xung quanh lập tức cuồn cuộn lưu chuyển, nuốt chửng hai cô gái đang lơ lửng giữa không trung. Ngự Long Môn tuy không tinh thông pháp thuật nhưng uy lực pháp thuật của họ không thể xem thường. Từ khi Quốc Sư cải cách, Ngự Long Môn đã tiếp thu sở trường của các môn phái khác, nâng uy lực pháp thuật lên một tầm cao mới. Chiêu "Giao mãng thôn thiên" này đã minh chứng rõ rệt điều đó.

Linh Dục Tú hai tay nắm chặt Cửu Long Binh, giơ cao đập xuống. Giữa không trung, sấm sét lập tức hội tụ, giáng thẳng vào Cửu Long Binh. Cửu Long Binh hóa thành Cửu Long Chùy, đầu chùy khổng lồ va chạm với miệng mãng xà do nguyên khí tạo thành. Uy lực sấm sét bùng phát, pháp thuật của Long Kiều Nam lập tức tan rã, nguyên khí tiêu biến.

Long Kiều Nam kinh hãi, bên kia Tư Vân Hương vung tay, một sợi tơ nhỏ đâm thẳng về phía mắt trái của nàng. Long Kiều Nam liên tục búng tay nhưng sợi tơ kia không hề suy suyển, vẫn tiếp tục bay tới. Ngón trỏ và ngón giữa tay phải của Tư Vân Hương khép lại, kiếm chỉ Long Kiều Nam, ngón tay liên tục tăng lực, đầu dây của linh binh Thiên Ti cũng không ngừng biến đổi, thi triển ra kiếm pháp vô cùng kỳ diệu.

"Kiếm pháp của Hương thánh nữ quả nhiên lợi hại!"

Tay áo trái của Long Kiều Nam xoắn lại liên tục, nguyên khí của nàng hóa thành một con mãng xà khổng lồ quấn lấy cánh tay, nhiễu loạn tơ kiếm đang tấn công. Nhưng đúng lúc này, Long Kiều Nam chợt thấy tay phải của Tư Vân Hương đặt trước người, tay trái đặt sau lưng, tai trái cũng không ngừng kết kiếm quyết, trong lòng giật mình, vội vàng bay vút lên không trung. Nàng vừa bay lên đã thấy tà váy tím của mình tung bay, bị chém tả tơi, rách nát lỗ chỗ.

Trên không trung, Linh Dục Tú vung đại chùy đập xuống, Long Kiều Nam giơ tay lên đỡ. Chỉ nghe "bùm" một tiếng nổ lớn vang vọng, đại chùy bộc phát hỏa quang cuồn cuộn, sức mạnh khủng khiếp vô cùng, một chùy đánh bay Long Kiều Nam!

Cửu Long Đế Vương Công vốn là công pháp hàng đầu thiên hạ. Trình độ pháp thuật cực cao, pháp lực tích lũy như đại dương. Cùng cảnh giới, pháp lực của Cửu Long Đế Vương Công vẫn hùng hậu nhất, đương nhiên trừ Bá Thể Tam Đan Công của Tần Mục ra. Cùng với việc Duyên Phong Đế là hoàng đế thông minh nhất kể từ khi khai quốc tới nay, ông sớm đã trở thành một chuyên gia, tiến hành sửa đổi cải tiến Cửu Long Đế Vương Công, thêm vào những biến hóa về chiến kỹ và kiếm pháp, khiến uy lực của công pháp này mạnh hơn xưa rất nhiều. Linh Dục Tú tu luyện công pháp này, đi theo xu hướng kết hợp chiến pháp, chiến kỹ và pháp thuật thi triển đồng thời nhằm tăng mạnh uy lực tấn công của mình. Long Kiều Nam mặc dù đã đạt cảnh giới Thất Tinh nhưng bị hai cô gái bao vây tấn công, đánh cho không kịp trở tay, lập tức bị đánh bay.

Linh Dục Tú vừa hạ xuống đất lập tức buông đại chùy. Cửu Long Chùy phân giải hóa thành binh khí hình chín con rồng, móc nối vào nhau, vô số vảy rồng dịch chuyển hóa thành một tấm gương. Linh Dục Tú đứng sau gương, "rầm" một tiếng, một luồng ánh sáng phóng đi. Trong gương tựa như có kim long bay lượn, chiếu thẳng vào người Long Kiều Nam đang bay ngược.

Tư Vân Hương lập tức lao theo, bay bên cạnh tấm gương, tơ kiếm xoắn quanh, chém về phía Long Kiều Nam đang bị luồng sáng đánh trúng.

"Tiểu Hồng!" Long Kiều Nam thét lên, bàn tay giơ cao, lập tức đất trời rung chuyển, vô số mỏm đá sắc nhọn từ lòng đất trồi lên, chắn đường Tư Vân Hương và luồng sáng từ gương.

Phía sau hai cô gái, một con rắn đỏ khổng lồ đang giãn người. Thân hình nó tựa như một cây cột lớn vài người ôm không xuể, quét ngang qua với sức mạnh vô cùng đáng sợ. Nếu bị vật khổng lồ này đánh trúng, dù không bị đè nát bét cũng sẽ trọng thương.

Đòn tất sát thực sự của Ngự Long Môn không phải tu vi pháp lực, cũng không phải thần thông, mà chính là "Long" mà họ nhắc đến. Những con rắn họ nuôi đều là dị chủng, mang huyết mạch giao long. Dù tu vi bản thân không cao nhưng thực lực của rắn được nuôi cũng đủ sức tiêu diệt đối thủ.

Con rắn đỏ này của Long Kiều Nam chính là dị chủng trong số các dị chủng, cùng chủng loại với giao long cảnh giới Thần Kiều của Long Vương, huyết thống cực kỳ cao quý. Huyết mạch giao long của nó vô cùng thuần khiết, bởi vậy nó có thể càn quét cảnh giới Thất Tinh.

Long Kiều Nam cũng nhờ vào con rắn này mà trở thành một cao thủ cực kỳ có tiếng tăm.

Rắn đỏ thể hiện oai hùng, sức mạnh cuồn cuộn ập tới, chỉ suýt chút nữa là đè lên người hai cô gái. Đột nhiên, một luồng ánh sáng chói lọi phóng tới từ sau lưng nó.

Rắn đỏ sững sờ, nhìn thấy thân mình bị luồng sáng kia chém đôi, một nửa đang lăn lông lốc, san bằng cả một mảng rừng.

Bên cạnh đầm nước phía sau đại xà, Tần Mục đang đứng đó, tay cầm một viên nhãn châu cực lớn. Viên nhãn châu ấy đang phóng ra một luồng ánh sáng, chính luồng ánh sáng này đã chém đôi thân thể nó.

Rắn đỏ đau đớn rít lên, há miệng phun ra độc vụ cuồn cuộn, nửa thân trên nảy lên cắn về phía Tần Mục!

Độc tính của độc vụ này cực mạnh, Tần Mục cũng không muốn dính phải. Hắn nhích chân thi triển Thâu Thiên Thần Thoái, né tránh đòn tấn công của rắn đỏ.

Tốc độ của hắn cực nhanh, rắn đỏ còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã ở trên không trung. Tần Mục đứng bên trên, nhìn từ trên cao xuống, chỉ thấy thành trì của hoàng tinh trên đảo đã bị phá hủy, cây cối nơi cư trú của chúng đã bị san bằng.

Rõ ràng sau khi Long Kiều Nam tới đây đã ra tay sát hại, bắt giết hết những hoàng tinh kia, san bằng nơi cư trú của chúng.

Chắc chắn Long Kiều Nam cũng biết được tung tích của nhóm Tần Mục từ những hoàng tinh này, bởi vậy mới canh chừng ở đây. Dù sao thì những hoàng tinh này cũng không có nghĩa khí, rất dễ bán đứng người khác.

Tần Mục sa sầm sắc mặt, mặc dù những hoàng tinh này không có nghĩa khí nhưng dù sao cũng đã giúp đỡ họ. Đã có giúp đỡ tức là ân nhân.

Đột nhiên, đầu rắn đỏ khổng lồ nảy vọt lên không trung, há to miệng. Miệng rắn banh rộng ra hai bên gần như tạo thành một đường thẳng, cắn về phía hắn.

"Chết đi!"

Tần Mục điều khiển mắt ngọc, một luồng ánh sáng phóng đi, xuyên thẳng từ miệng rắn đỏ xuống, những nơi nó đi qua, máu thịt tan chảy.

"Rầm!" Ánh sáng mạnh chiếu xuống mặt đất, lập tức mặt đất tan chảy tạo thành một hố sâu. Trong hố, dung nham nóng rực bắt đầu bốc hơi thành khí bay lên, gặp không khí lạnh lập tức đông kết thành từng giọt dung nham nhỏ bé, rơi xuống giống như một trận mưa dung nham cỡ nhỏ.

Sức mạnh của rắn đỏ thật đáng sợ, thân rắn khổng lồ nuốt chửng Tần Mục và viên mắt ngọc kia. Nhưng đáng tiếc, máu thịt của nó đã bị xuyên thủng, tạo thành một con đường, cuối cùng ngay cả đầu của nó cũng bị xuyên thấu.

Tần Mục rơi xuống đất, con rắn đỏ phía sau lưng giống như một chiếc bao tải rách khổng lồ cũng rơi theo, đồng thời còn tỏa ra mùi thịt thơm.

"Tiểu Hồng!"

Từ phía xa vọng tới tiếng kêu thất thanh của Long Kiều Nam. Ba cô gái đang giao chiến kịch liệt trên mặt biển. Khống chế nước trong biển vô cùng đơn giản, nguyên khí của Long Kiều Nam dung hợp với nước biển hóa thành xà mãng lao ra xung quanh, uy lực cực kỳ đáng sợ.

Đáng tiếc, linh binh của Linh Dục Tú và Tư Vân Hương quá tốt, uy lực quá mạnh. Linh Dục Tú đối phó với thế tấn công chính diện của Long Kiều Nam. Cửu Long Binh chia làm chín phần, hóa thành chín binh đao hình rồng, liên tục tấn công từ bốn phương tám hướng, phá pháp thuật của Long Kiều Nam, lại có thể hóa thành trạng thái phòng thủ Cửu Long Thuẫn chặn đòn tấn công của nàng bất cứ lúc nào.

Công pháp của Tư Vân Hương rất kỳ quái, xuất quỷ nhập thần tựa như linh binh Thiên Ti của nàng, lúc ẩn hiện trong nước, lúc xuất hiện trên đỉnh đầu Long Kiều Nam, khiến nàng không thể đề phòng.

Linh binh Thiên Ti tuy nhỏ nhưng cực kỳ chí mạng, nguy hiểm lớn nhất đối với Long Kiều Nam chính là linh binh này.

Rắn đỏ đã chết, tâm trí Long Kiều Nam đại loạn. Tư Vân Hương nhìn ra sơ hở, linh binh Thiên Ti đâm vào lưng Long Kiều Nam xuyên qua tim. Linh binh hóa thành một thanh kiếm mỏng, xuyên thấu tim nàng, mũi kiếm đâm xuyên qua ngực.

Tư Vân Hương vừa kết thúc đòn đánh, Linh Dục Tú cũng vẫy tay, chín rồng hợp nhất, một chùy đập xuống người Long Kiều Nam!

Trong người Long Kiều Nam vọng tới tiếng nổ lách tách, không biết bao nhiêu chiếc xương đã gãy, xương gãy đâm ra khỏi da, đầu xương lộ ra ngoài, máu me bê bết, cảnh tượng thật đáng sợ.

Tư Vân Hương rút linh binh Thiên Ti ra, thân thể Long Kiều Nam lảo đảo chìm xuống biển.

Linh Dục Tú vội vàng nói: "Linh binh của ta vẫn còn trên người ả ta!"

Tư Vân Hương vội vàng nâng thi thể Long Kiều Nam lên, suýt chút nữa lại để Long Kiều Nam rơi xuống biển, nàng oán thán: "Ta đã giết được ả ta rồi, ngươi còn nện cho ả một chùy nữa, ngươi xem xương cốt vụn hết rồi, ôm cũng khó."

Hai cô gái kéo thi thể Long Kiều Nam lên đảo, bắt đầu lục tìm bảo bối trên người nàng. Họ tìm thấy túi Thao Thiết, mở ra thì thấy các bảo vật và linh binh của mình đều nằm trong đó.

Tư Vân Hương đổ hết mọi thứ trong túi Thao Thiết ra ngoài. Trong túi, ngoài đồ đạc của họ ra còn có vô số thi thể hoàng tinh, chất thành một ngọn núi nhỏ.

Gần một vạn thi thể hoàng tinh chất chồng lên nhau cũng chỉ cao hơn một trượng. Nhưng những hoàng tinh này đều có hình người, hàng vạn thi thể chất đống lại cũng rất chấn động, gợi lên cảm giác bi thương.

"Giáo chủ, cuối cùng ta cũng hiểu, đây không phải cá lớn nuốt cá bé…"

Tư Vân Hương đưa mắt nhìn Tần Mục đang tiến lại gần, ánh mắt của thánh nữ Ma Giáo toát lên vẻ bi thương mà người khác khó nhận thấy, nàng khẽ nói: "Đây tuyệt đối không phải cá lớn nuốt cá bé, mà là… khống chế sinh mệnh của kẻ khác để thỏa mãn ham muốn cá nhân. Khi ả ta giết nhiều hoàng tinh như vậy, nhất định sẽ tự cho mình là thần ma..."

Tần Mục bước tới bên cạnh nàng, nói: "Ả ta không hiểu thế nào là tự nhiên thuần túy. Bản thể của những hoàng tinh này vốn là một loại linh dược. Mặc dù chúng đã chết nhưng gốc rễ vẫn còn, trồng ở bên cạnh linh tuyền biết đâu có thể sống lại. Chúng ta hãy chôn cất họ."

Hai cô gái gật đầu. Trồng gần một vạn hoàng tinh sẽ rất tốn sức, cũng may họ là các bậc Thần Thông. Dùng mấy canh giờ để trồng, tới khi trời tối cuối cùng cũng đã chôn cất xong những hoàng tinh kia.

Tư Vân Hương đi nhặt củi, Linh Dục Tú thì tới linh tuyền lấy nước, tưới cho những hoàng tinh này.

Tần Mục thu dọn túi Thao Thiết, cất hai viên mắt ngọc vào trong, rồi lại lấy hơn ba ngàn viên minh châu đặt trên bãi cát của hải đảo. Minh châu phát ra ánh sáng rực rỡ nhiều màu sắc.

Tư Vân Hương nhặt củi tới bãi cát nhóm lửa, sau đó cởi áo ngoài, chỉ mặc nội y nhảy xuống biển.

Nội y của nàng là một chiếc áo hai dây treo trên vai tựa như yếm, nhưng lớn hơn yếm, được dệt bằng tơ tằm màu trắng, không thêu bất cứ thứ gì. Bên dưới nàng mặc một chiếc quần màu trắng, quần rất ngắn chỉ chừng ba tấc, có dây nhỏ buộc trên đôi chân trắng ngần.

Một lát sau, Tư Vân Hương mang từ dưới biển lên một con cá dài cả trượng, vứt bên cạnh Tần Mục. Sau đó, nàng vận nguyên khí hong khô nội y rồi mới mặc quần áo vào.

Lúc này, nàng mới thấy Tần Mục không biết đã kéo xác Long Kiều Nam tới đây từ lúc nào, đặt bên đống lửa, rồi lại kéo hai khúc xác rắn đỏ tới. Nàng không khỏi cảm thấy khó hiểu: "Giáo chủ, ngươi đang làm gì vậy?"

Tần Mục nói: "Canh thi thể, đợi ả ta tỉnh lại!"

Tư Vân Hương bật cười nói: "Ngươi đợi thêm hai ngày nữa thì thi thể sẽ thối rữa luôn. Ta đâm xuyên tim ả ta, Tú công chúa nện vỡ vụn toàn bộ xương cốt, ả ta còn có thể sống được sao?"

Linh Dục Tú bước tới nhìn xác Long Kiều Nam, nhíu mày hỏi dò: "Chăn trâu, Đại Khư lại có quy tắc kỳ quặc gì sao?"

Tần Mục đá lên thi thể Long Kiều Nam, cười nhạt nói: "Long tỷ tỷ đừng giả vờ nữa, ta từng thấy ngươi lột da!"

Hai cô gái cười nói: "Chôn sớm đi thôi!"

Tần Mục cười nhạt nói: "Trước khi chôn nhất định phải chặt đầu ả ta xuống! Lưỡi đao này của ta vừa hay có thể uống máu!"

Tần Mục rút đao mổ heo ra, sắc mặt không mấy thiện ý.

Linh Dục Tú và Tư Vân Hương giật nảy mình. Linh Dục Tú khẽ nói: "Hương thánh nữ, Đại Khư có quy tắc chặt đầu xác chết sao?"

"Ta cũng không biết. Có thể Đại Khư có tập quán kỳ quái này cũng nên…"

Tư Vân Hương vừa dứt lời, liền nghe thấy âm thanh da người tách ra vọng tới từ đỉnh đầu Long Kiều Nam.

Kỳ thư tu luyện này, bản dịch tuyệt mỹ, chỉ riêng truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free