Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 9: Phép Màu Mở Lối: 60 Giây Đầu Tiên Của An Nhiên
Khi An Nhiên bước vào thang máy, không một ai trong số những hành khách đứng bên trong biết rằng cô đang mang theo một bí mật nhỏ của riêng mình, một niềm tin vào những điều kỳ diệu không cần lý do, một sự mong chờ len lỏi qua sự mệt mỏi của một ngày dài. Ánh mắt cô vẫn lấp lánh sự tò mò, tin tưởng rằng những điều kỳ diệu vẫn luôn tồn tại, ngay cả giữa bộn bề cuộc sống. Cô không biết rằng, ở tầng trên kia, một người đàn ông lý trí cũng đang chờ đợi khoảnh khắc tương tự, và cuộc đời của cả hai sắp sửa giao thoa theo một cách mà không ai có thể ngờ tới.
***
Buổi chiều muộn tại tòa soạn tạp chí ‘Thế Giới Phụ Nữ’ luôn mang một vẻ hối hả đặc trưng, tựa như một dòng sông chảy xiết trước khi đổ ra biển lớn. Âm thanh lách cách của bàn phím dồn dập, tiếng giấy tờ sột soạt, và những cuộc điện thoại ngắn ngủi, gấp gáp hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn. Ánh đèn huỳnh quang màu trắng ngà phản chiếu lên những màn hình máy tính sáng rực, hắt lên khuôn mặt của những biên tập viên đang vùi đầu vào công việc. Mùi mực in, mùi giấy mới và thoang thoảng hương cà phê hòa quyện, tạo nên một không gian làm việc vừa quen thuộc vừa căng thẳng.
An Nhiên, với mái tóc màu nâu hạt dẻ thường buông xõa tự nhiên, đang cúi mình trước màn hình máy tính, đôi mắt to tròn chăm chú lướt qua từng dòng chữ. Cô gõ bàn phím thoăn thoắt, đôi khi lại nhíu mày suy nghĩ, rồi lại nở một nụ cười nhẹ khi tìm được một từ ngữ ưng ý. Dù không khí xung quanh có phần ngột ngạt với áp lực deadline, An Nhiên vẫn giữ được vẻ thanh thoát, dịu dàng của mình. Chiếc áo blouse màu xanh pastel cô đang mặc dường như cũng góp phần làm dịu đi sự căng thẳng của không gian.
“An Nhiên, ý tưởng tốt, nhưng deadline thì không đợi ai đâu nhé!” Giọng nói hơi sắc và dứt khoát của Chị Thư vang lên từ phía bàn làm việc đối diện, xen giữa tiếng gõ phím. Chị Thư, cấp trên của An Nhiên, luôn trẻ trung, năng động với cặp kính gọng đen và mái tóc bob cá tính, lúc nào cũng ôm khư khư chiếc laptop bên mình. Chị không nói suông, mà chỉ là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, bởi chị biết An Nhiên luôn là một biên tập viên có trách nhiệm.
An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt lấp lánh cười. “Em biết rồi, chị Thư. Em đang cố gắng hết sức đây ạ.” Cô khẽ nói, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. Dù bề ngoài có vẻ mơ mộng, nhưng An Nhiên luôn là người rất nghiêm túc với công việc của mình. Cô thích sự tự do của nghề biên tập viên tự do, nhưng cũng hiểu rõ những áp lực đi kèm. Đối với cô, mỗi bài viết không chỉ là công việc, mà còn là một cơ hội để truyền tải những câu chuyện, những cảm xúc đẹp đẽ đến với độc giả.
Đúng lúc đó, một bóng người xuất hiện bên cạnh bàn làm việc của An Nhiên. Đó là Lan Anh, một người bạn học cũ từ thời đại học mà An Nhiên không ngờ lại gặp lại ở đây. Lan Anh có vẻ ngoài bình thường, nhưng đôi mắt cô ấy luôn lấp lánh sự tò mò, và điện thoại di động lúc nào cũng trong tầm tay, sẵn sàng cập nhật những tin tức nóng hổi nhất trên mạng xã hội. Cô ấy mặc một chiếc váy công sở màu xám, trông khá chỉn chu nhưng ánh mắt lại như đang quét một lượt qua bàn làm việc của An Nhiên.
“An Nhiên dạo này có người yêu chưa?” Lan Anh bắt đầu, giọng điệu có chút vẻ dò hỏi, như thể đang muốn khai thác một thông tin độc quyền. “Vẫn mơ mộng như ngày nào à? Nhớ hồi xưa cậu cứ thích đọc mấy cuốn ngôn tình lãng mạn, suốt ngày kể về mấy anh chàng hoàng tử trong truyện.”
An Nhiên khẽ mỉm cười, nụ cười ấy chứa đựng một chút hoài niệm, một chút bao dung. Cô không khó chịu trước câu hỏi của Lan Anh, bởi cô biết đó là bản tính của cô bạn này. “Vẫn vậy thôi, Lan Anh. Cuộc sống mà,” cô đáp, giọng nhẹ nhàng. Cô không muốn giải thích hay biện minh cho sự lựa chọn của mình. Đối với An Nhiên, cuộc sống không nhất thiết phải có một kế hoạch rõ ràng hay một người yêu để trở nên trọn vẹn. Cô tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ bé, trong công việc, trong những trang sách và cả trong những khoảnh khắc cô độc của riêng mình.
Lan Anh không bỏ cuộc, ánh mắt liếc nhìn những tờ giấy ghi chú đầy màu sắc trên bàn An Nhiên, rồi lại quay sang cô. “Thấy bảo công việc biên tập viên tự do cũng bấp bênh lắm nhỉ? Không có lương ổn định, lại còn phải tự tìm kiếm đề tài, tự chạy deadline. Sao không tìm một công việc ổn định hơn, như làm cho một công ty lớn chẳng hạn?” Giọng Lan Anh mang một chút phán xét, một chút lo lắng thay, nhưng cũng không che giấu được sự so sánh ngầm.
An Nhiên đặt tay lên bàn phím, ngón tay khẽ lướt qua những phím bấm quen thuộc. “Bấp bênh thì có bấp bênh, nhưng cũng có cái hay của nó, Lan Anh ạ. Mình được tự do sắp xếp thời gian, được viết về những chủ đề mình thật sự yêu thích. Với lại, cuộc sống đâu phải lúc nào cũng cần sự ổn định tuyệt đối. Đôi khi, chính những điều không chắc chắn lại mang đến những trải nghiệm thú vị hơn.” Cô nhìn thẳng vào mắt Lan Anh, nụ cười vẫn giữ nguyên vẻ dịu dàng, nhưng ẩn chứa một sự kiên định không ngờ. Đối với An Nhiên, đó là một triết lý sống đơn giản, một niềm tin vào những điều không cần lý do.
Cuộc trò chuyện giữa hai người kéo dài thêm một lát nữa, xoay quanh những chuyện công việc, cuộc sống. An Nhiên kiên nhẫn lắng nghe những lời khuyên, những câu chuyện về những người bạn chung đã có công việc ổn định, đã lập gia đình của Lan Anh. Trong tâm trí cô, những lời nói đó chỉ như những hạt mưa rơi trên lá, khẽ khàng lướt qua rồi tan biến. Cô biết mình khác biệt, và cô chấp nhận điều đó. Cô không cần một cuộc sống giống ai, chỉ cần một cuộc sống mà cô cảm thấy hạnh phúc, bình yên.
Khi Lan Anh rời đi, An Nhiên thở phào nhẹ nhõm. Cô nhìn đồng hồ, kim giờ đã chỉ gần 17:00. Dù vẫn còn một ít việc phải làm, nhưng An Nhiên đã cảm thấy một sự mệt mỏi nhẹ nhàng len lỏi khắp cơ thể. Đó không phải là sự mệt mỏi của sự chán nản, mà là sự mệt mỏi của một ngày dài lao động, của những cảm xúc đã trải qua. Cô nhắm mắt lại một lát, hít thở sâu, rồi mở mắt ra với một quyết tâm mới. Cô cần hoàn thành nốt công việc để có thể rời khỏi tòa soạn đúng giờ, bởi tối nay cô còn một việc quan trọng hơn cần phải làm. Một việc không liên quan đến deadline hay bài viết, mà liên quan đến một người thân yêu.
***
Bệnh viện Thành Phố, khu Cấp Cứu, luôn là một nơi mang bầu không khí đặc quánh của sự căng thẳng và lo lắng. Kiến trúc hiện đại với những hành lang dài hun hút, những phòng ban được đánh số rõ ràng, tất cả đều được phủ một màu trắng hoặc xanh nhạt, tạo cảm giác sạch sẽ nhưng cũng đầy lạnh lẽo. Sàn nhà lát gạch men bóng loáng phản chiếu ánh sáng trắng từ đèn huỳnh quang, khiến mọi thứ trở nên vô trùng đến mức đáng sợ.
Khi An Nhiên vội vã bước vào, tiếng còi xe cấp cứu từ xa vọng lại, rồi gần hơn, như một lời nhắc nhở liên tục về ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Tiếng máy móc y tế kêu tít tít đều đặn, tiếng bước chân vội vã của các bác sĩ, y tá, tiếng nói chuyện thì thầm của người nhà bệnh nhân, và đôi khi là tiếng khóc nức nở vỡ òa, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống còn. Mùi cồn sát trùng, mùi thuốc, mùi băng gạc, và cả một chút mùi máu tanh thoang thoảng trong không khí, càng làm tăng thêm sự nặng nề của không gian.
An Nhiên đi nhanh qua hành lang, đôi mắt to tròn lấp lánh sự lo lắng. Cô vừa nhận được cuộc gọi từ dì mình, báo rằng Bé Na, cô em họ nhỏ tuổi mà cô rất mực yêu thương, bị ngã khi chơi đùa và phải vào cấp cứu. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô dường như lạc lõng giữa sự hối hả, vội vã của bệnh viện. An Nhiên tìm đến phòng cấp cứu theo hướng dẫn, trái tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô lo lắng cho Bé Na, nhưng đồng thời cũng cố gắng giữ cho mình sự bình tĩnh.
Khi đến nơi, An Nhiên thấy dì mình đang ngồi bên giường bệnh, vẻ mặt thất thần. Bé Na, với mái tóc tết hai bên thường ngày, giờ đang nằm trên giường, một bên chân băng bó trắng toát. Đôi mắt to tròn của cô bé vẫn lấp lánh sự tinh nghịch, nhưng đôi môi thì mím chặt, cố nén những giọt nước mắt đang chực trào.
“Bé Na sao rồi? Có nặng không?” An Nhiên hỏi ngay, giọng cô run nhẹ vì lo lắng. Cô vội vàng ngồi xuống bên cạnh giường bệnh, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em mình. Bàn tay Bé Na lạnh ngắt, nhưng cô bé vẫn cố gắng siết nhẹ ngón tay chị.
Dì của An Nhiên thở dài. “May mà không sao, chỉ là bong gân thôi. Bác sĩ bảo phải bó bột một thời gian. Con bé nghịch quá, không chịu ngồi yên.”
Bé Na nghe thấy giọng An Nhiên, đôi mắt ngấn nước bỗng sáng lên. “Chị An Nhiên ơi!” Cô bé thốt lên, giọng vẫn còn chút thút thít. “Con búp bê của em có bị gãy chân không?” Cô bé ngây thơ hỏi, dường như nỗi lo về con búp bê còn lớn hơn nỗi đau của chính mình. Sự ngây thơ của trẻ con trong một không gian đầy rẫy sự khắc nghiệt khiến An Nhiên không khỏi nghẹn ngào.
An Nhiên mỉm cười dịu dàng, nụ cười ấy như một tia nắng ấm áp xua tan đi một phần không khí u ám của bệnh viện. “Không sao đâu, bé con. Chị sẽ mua cho em con khác đẹp hơn, được không? Bây giờ em cứ ngoan ngoãn nằm yên, để chân mau lành đã nhé.” Cô vuốt nhẹ mái tóc của Bé Na, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô bé. Trong khoảnh khắc đó, mọi mệt mỏi, mọi áp lực từ công việc, từ những lời nói của Lan Anh đều tan biến. Chỉ còn lại sự quan tâm, tình yêu thương dành cho cô em họ bé nhỏ.
Cô ngồi cạnh giường bệnh một lúc lâu, kể cho Bé Na nghe những câu chuyện vui, những điều thú vị mà cô bé thích. An Nhiên cố gắng làm cho Bé Na cười, để cô bé quên đi nỗi đau và sự sợ hãi. Mỗi tiếng cười khúc khích của Bé Na là một liều thuốc an ủi cho chính tâm hồn An Nhiên. Cô nhận ra rằng, dù cuộc sống có hối hả đến đâu, có những lúc ta phải đối mặt với những điều không mong muốn, nhưng vẫn luôn có những khoảnh khắc mà tình yêu thương, sự quan tâm có thể xoa dịu mọi vết thương.
Khi trời tối hẳn, An Nhiên mới rời bệnh viện. Cô cảm thấy kiệt sức, nhưng trong lòng lại nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi biết Bé Na đã ổn. Bước ra khỏi cánh cửa bệnh viện, cô hít một hơi sâu không khí lạnh của màn đêm. Mùi cồn sát trùng vẫn còn vương vấn đâu đó trên quần áo cô, nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh nụ cười hồn nhiên của Bé Na đã xua tan đi tất cả.
***
Khi An Nhiên bước vào tòa nhà văn phòng, không khí đã hoàn toàn khác so với ban ngày. Hành lang vắng lặng, chỉ còn vài bóng đèn sáng lờ mờ. Tiếng bước chân của cô vang vọng trên nền gạch men, tạo nên một sự tĩnh mịch lạ thường. Cảm giác mệt mỏi sau một ngày dài làm việc, rồi lại lo lắng cho Bé Na, len lỏi qua từng thớ thịt. Dáng người nhỏ nhắn của An Nhiên dường như càng thêm đơn độc trong không gian rộng lớn này.
Cô nhìn đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ đang nhích dần về con số 18:29. Một nụ cười nhẹ nhàng, gần như vô thức, nở trên môi cô. Đó là nụ cười của một người đang chờ đợi một điều gì đó đặc biệt, một bí mật nho nhỏ của riêng mình, một niềm tin vào những điều không cần lý do. Dù mệt mỏi, trong lòng cô vẫn có một sự háo hức khó tả.
Cô tiến về phía chiếc thang máy cũ kỹ. Tiếng “kít” đặc trưng của nó vang lên mỗi khi cửa mở ra, như một lời chào quen thuộc. Đèn huỳnh quang bên trong thang máy nhấp nháy nhẹ, hắt lên những vết trầy xước và bảng điều khiển với các nút bấm đã bạc màu theo thời gian. Mùi kim loại cũ, mùi bụi và một chút mùi nước lau sàn thoang thoảng tạo nên một bầu không khí bình thường, tĩnh lặng đến lạ. An Nhiên bước vào, dáng người thanh thoát của cô hòa vào không gian chật hẹp.
Bên trong thang máy đã có vài hành khách khác. Một người đàn ông trung niên đang xem điện thoại, một cô gái trẻ đang chỉnh lại tóc trước gương, và một người phụ nữ đang ôm chồng tài liệu cao ngất. Tất cả đều chìm đắm trong thế giới riêng của mình, không ai để ý đến sự xuất hiện của An Nhiên. Cô bấm nút tầng mong muốn, đôi mắt to tròn lấp lánh sự tò mò.
“Lại một ngày nữa kết thúc…” An Nhiên lẩm bẩm, giọng nói nội tâm nhỏ nhẹ như thì thầm trong gió. Cô dựa nhẹ vào thành thang máy, đôi mắt dõi theo bảng đèn số tầng đang nhấp nháy. Mệt mỏi đã tan biến, nhường chỗ cho một sự háo hức khó tả.
Đúng 18:30, khi chiếc thang máy đi qua tầng 7, một điều kỳ lạ bỗng xảy ra. Một cảm giác như có một làn sóng vô hình vừa lướt qua. Tiếng máy móc của thang máy bỗng dưng im bặt. Ánh đèn huỳnh quang ngừng nhấp nháy, giữ nguyên cường độ sáng. Mọi thứ xung quanh An Nhiên bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như thể âm thanh đã bị hút cạn khỏi thế giới.
An Nhiên ngỡ ngàng mở to mắt. Người đàn ông trung niên đang xem điện thoại bỗng "đóng băng" với ngón tay lơ lửng trên màn hình. Cô gái trẻ vẫn giữ nguyên tư thế chỉnh tóc, mái tóc bay lượn giữa không trung như một tác phẩm điêu khắc. Người phụ nữ ôm chồng tài liệu thì đứng bất động, từng sợi tóc lòa xòa trước trán cũng không hề nhúc nhích. Ngay cả những hạt bụi nhỏ li ti trong không khí cũng ngừng trôi, lơ lửng như những tinh thể pha lê.
“Ôi… chuyện gì thế này?” An Nhiên thốt lên, giọng cô chỉ là một tiếng thì thầm lạc lõng trong sự im lặng tuyệt đối. Cô thử vẫy tay trước mặt. Bàn tay cô di chuyển bình thường, không hề gặp bất cứ vật cản nào. Cô thử chạm nhẹ vào không khí, cảm giác không có gì khác lạ.
Trái tim An Nhiên đập mạnh trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự kinh ngạc tột độ, xen lẫn niềm phấn khích không thể tả. Cô không thể tin vào mắt mình. Đây rồi, đây chính là cái cảm giác kỳ diệu mà cô vẫn luôn vô thức mong chờ mỗi ngày. Đây chính là điều không cần lý do mà cô tin tưởng.
An Nhiên bước nhẹ nhàng, thận trọng. Cô đi đến gần người đàn ông trung niên, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh ta. Đôi mắt anh ta mở to, biểu cảm ngạc nhiên như thể vừa nhìn thấy một điều gì đó bất ngờ trên màn hình điện thoại. Cô di chuyển sang cô gái trẻ, chạm nhẹ vào mái tóc đang bay lơ lửng. Cảm giác mềm mại, nhưng không hề rung động. Mọi thứ đều bất động, như một bức tranh 3D sống động được dựng lên từ những khoảnh khắc của đời thực.
Cô đi đến cửa kính của thang máy, nhìn ra thế giới bên ngoài. Cảnh tượng hiện ra trước mắt cô càng khiến cô sững sờ hơn. Những chiếc xe cộ trên đường phố bỗng chốc hóa đá, ánh đèn pha vẫn sáng rực nhưng không hề di chuyển. Những người đi bộ trên vỉa hè dừng lại giữa bước chân, giọt nước mưa lơ lửng giữa không trung. Một chú chim sẻ đang bay ngang qua cửa sổ cũng ngừng lại, đôi cánh dang rộng như một bức tượng điêu khắc tinh xảo. Cả thành phố rộng lớn dường như đã bị nhấn nút ‘tạm dừng’.
“Thật là… một phép màu!” An Nhiên bật cười thích thú, tiếng cười nhỏ nhưng vang vọng trong không gian tĩnh lặng, như một nốt nhạc duy nhất trong một bản giao hưởng câm. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng bao trùm lấy mình, một sự tự do tuyệt đối. Trong khoảnh khắc này, mọi deadline, mọi áp lực, mọi lo lắng về Bé Na, mọi lời nói phán xét của Lan Anh đều tan biến. Chỉ còn lại cô, và thế giới tĩnh lặng này.
Cô lại bước đi, lần này nhanh hơn, tự tin hơn. Cô chạy một vòng nhỏ quanh không gian chật hẹp của thang máy, cảm giác như một đứa trẻ vừa tìm thấy một món đồ chơi mới. An Nhiên chợt nhớ đến cuốn sổ nhỏ và cây bút chì luôn mang theo mình. Cô lấy chúng ra, nhanh chóng ghi lại vài dòng cảm xúc: "18:30. Thời gian ngưng lại. Phép màu. Tuyệt đẹp." Cô muốn lưu giữ khoảnh khắc này, muốn khắc ghi nó vào tâm trí.
An Nhiên nhìn lại những khuôn mặt “đóng băng” của các hành khách. Cô thầm hỏi, liệu có ai khác cũng nhận ra điều kỳ lạ này không? Hay chỉ có mình cô? Câu hỏi đó lướt qua tâm trí cô nhanh như một làn gió, rồi lại tan biến. Hiện tại, cô chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn từng giây phút của “thế giới 60 giây” này. Cô lại tiến đến cửa kính, ngắm nhìn thành phố “hóa đá” một lần nữa, cảm nhận sự vĩ đại và siêu thực của khoảnh khắc. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những viên kim cương mắc kẹt trong thời gian, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo.
Chưa đầy một phút sau, một tiếng “rắc” nhỏ vang lên, và mọi thứ bỗng chốc trở lại như cũ. Chiếc điện thoại trong tay người đàn ông trung niên nhấp nháy, cô gái trẻ tiếp tục chỉnh tóc, người phụ nữ ôm tài liệu bước tiếp. Tiếng máy móc của thang máy lại rì rì hoạt động, ánh đèn huỳnh quang lại nhấp nháy nhẹ. Giọt nước mưa rơi xuống, chú chim sẻ tiếp tục vỗ cánh bay đi. Tất cả xảy ra nhanh đến mức nếu không phải An Nhiên đã trải nghiệm nó một cách trọn vẹn, cô sẽ nghĩ rằng mình chỉ vừa chợp mắt.
An Nhiên vẫn đứng dựa vào thành thang máy, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, tựa như vừa khám phá ra một bí mật động trời. Mệt mỏi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự bình yên và kết nối sâu sắc với khoảnh khắc vừa qua. Cô biết rằng, từ giờ trở đi, mỗi ngày vào lúc 18:30, cô sẽ có một thế giới riêng, một khoảng thời gian 60 giây để tận hưởng, để mơ mộng, để tin vào những điều không cần lý do. Và cô sẽ trân trọng từng khoảnh khắc đó, như một món quà định mệnh. Chiếc thang máy cũ kỹ này không còn đơn thuần là phương tiện di chuyển, mà đã trở thành cánh cửa thần kỳ, mở lối cho một thế giới mới đầy phép màu.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.