Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 10: Nghi Thức Buổi Chiều: Ánh Mắt Đầu Tiên
Ánh nắng ban mai trải dài qua khung cửa sổ căn hộ nhỏ của An Nhiên, đánh thức cô bằng một thứ ánh sáng mềm mại, như muốn khẽ khàng nhắc nhở về một ngày mới vừa hé lộ. Nhưng hôm nay, sự thức tỉnh của cô không chỉ đến từ tia nắng hay tiếng chim hót líu lo ngoài ban công. Nó đến từ sâu thẳm trong ký ức, từ khoảnh khắc kỳ diệu đêm qua – 60 giây tĩnh lặng tuyệt đối trong chiếc thang máy cũ kỹ. Một nụ cười nhẹ bỗng nở trên môi An Nhiên, như một đóa hoa vừa chớm nở sau cơn mưa. Mọi mệt mỏi từ áp lực công việc, sự lo lắng cho Bé Na, hay những lời nói vô tình của Lan Anh đều tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác bình yên đến lạ.
Cô lười biếng vươn vai, cảm nhận sự thư thái lan tỏa khắp cơ thể. Cả thế giới dường như vừa được reset, và cô là một trong số ít người được chứng kiến khoảnh khắc tạm dừng ấy. “Phải rồi, mình phải quay lại đó,” cô thì thầm, giọng nói còn vương chút ngái ngủ nhưng đã chứa đựng một sự quyết tâm lạ thường. Không phải là một nhiệm vụ, mà là một lời hẹn, một lời hứa với chính tâm hồn mơ mộng của mình. Cô muốn được đắm chìm trong không gian siêu thực đó một lần nữa, muốn khám phá thêm những bí ẩn mà nó cất giấu.
Tiếng chuông điện thoại chợt vang lên, kéo An Nhiên trở lại với thực tại. Màn hình hiện lên tên "Chị Thư". Cô thở dài nhẹ, dù vậy nụ cười vẫn không tắt hẳn. "An Nhiên, bài đó phải xong chiều nay nhé! Sếp vừa duyệt dàn ý rồi, em làm thật kỹ phần phỏng vấn và hình ảnh minh họa cho chị." Giọng Chị Thư qua điện thoại vẫn luôn dứt khoát và đầy năng lượng như mọi khi, nhắc nhở An Nhiên về guồng quay hối hả của cuộc sống thường nhật. "Vâng, em biết rồi ạ," An Nhiên đáp, cố gắng giấu đi sự mơ màng trong giọng nói. Cô biết mình phải chuyên nghiệp, phải hoàn thành công việc. Nhưng trong tâm trí, hình ảnh thành phố "hóa đá", giọt mưa lơ lửng, và chú chim sẻ bất động vẫn hiện rõ mồn một.
Cô rời giường, bước về phía bếp nhỏ. Mùi cà phê rang xay thoang thoảng đã bắt đầu lan tỏa khắp căn phòng, mang theo một chút đắng dịu, một chút tỉnh táo cần thiết cho một ngày làm việc. Cô pha một ly cà phê ấm nóng, từng giọt nước nâu sánh nhỏ xuống phin, tạo thành thứ âm thanh lách tách đều đặn, như nhịp đập của thời gian vẫn đang trôi chảy. Khi cầm ly cà phê còn nghi ngút khói, hơi ấm từ thành ly truyền vào lòng bàn tay, An Nhiên cảm thấy một sự kết nối kỳ lạ giữa hiện thực và giấc mơ. Cô kiểm tra lịch làm việc trên máy tính bảng, lướt qua những đầu mục công việc, nhưng đôi mắt cô lại dừng lại ở con số 18:29. Một kế hoạch vô thức, nhưng đầy hấp dẫn, đã dần hình thành trong tâm trí cô. Cô mở cuốn sổ nhỏ bìa da, nơi cô ghi lại những ý tưởng, những câu chuyện, và giờ đây là những cảm xúc đặc biệt. Bút chì lướt nhẹ trên trang giấy trắng, ghi lại những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng đầy ý nghĩa: "18:30 – Phép màu trở lại. Cần quay lại. Tìm kiếm điều không cần lý do." Cô phác thảo một vài đường nét về một chiếc thang máy, và bên trong là những hình người đứng yên, như những bức tượng sống. Cô lướt qua một số mẫu thiết kế trên mạng, tìm kiếm cảm hứng cho bài viết sắp tới về thời trang, có thể là một bài phỏng vấn tại cửa hàng "La Chic" nổi tiếng. Điều đó cũng sẽ giúp cô có lý do để kéo dài thời gian ở gần khu văn phòng vào buổi chiều.
***
Buổi trưa, An Nhiên ghé qua cửa hàng thời trang cao cấp "La Chic" ở một con phố sầm uất. Không gian bên trong cửa hàng là một thế giới hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào bên ngoài. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn chùm pha lê phản chiếu trên những tấm gương lớn, tạo cảm giác rộng rãi và sang trọng. Nhạc nền jazz nhẹ nhàng, du dương vang vọng, làm dịu đi mọi lo toan. Mùi vải mới, mùi da thuộc cao cấp và thoang thoảng hương nước hoa tinh tế quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí thanh lịch và yên tĩnh.
An Nhiên bước đi chậm rãi giữa các dãy tủ trưng bày, ngắm nhìn những bộ trang phục được cắt may tỉ mỉ, những chiếc túi xách thủ công tinh xảo, và những món trang sức lấp lánh. Cô chạm nhẹ vào một chiếc áo lụa mềm mại, cảm nhận sự mượt mà của chất liệu. Mỗi bộ trang phục ở đây không chỉ là quần áo, mà là một tác phẩm nghệ thuật, được tạo ra để tôn vinh vẻ đẹp và phong cách. Những bức tượng manocanh đứng bất động, khoác lên mình những bộ cánh lộng lẫy, ánh mắt vô hồn nhìn về phía hư không. Chúng đứng đó, tĩnh lặng, như thể thời gian đã ngưng đọng chỉ dành riêng cho chúng.
"Thời gian cũng có thể ngưng đọng như những bức tượng manocanh này sao?" An Nhiên thầm nghĩ, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu cô. Cô mỉm cười. Sự tĩnh lặng của những manocanh này khác xa với sự tĩnh lặng trong thang máy. Manocanh là vật vô tri, được tạo ra để bất động. Còn những người trong thang máy, họ là những con người sống, những mảnh ghép của cuộc đời đang hối hả, bỗng chốc bị "đóng băng" bởi một thế lực vô hình. Sự đối lập đó càng làm cô thêm mê mẩn. Cô ghi lại vài dòng ý tưởng vào cuốn sổ nhỏ: "Sự tĩnh lặng của nghệ thuật và sự tĩnh lặng của phép màu. Đâu là ranh giới?" Cô phác họa một vài chi tiết về đường cắt, màu sắc của một chiếc váy đang trưng bày, cố gắng tìm kiếm một góc nhìn mới cho bài viết của mình. Dù vậy, tâm trí cô vẫn không ngừng nghĩ về 'phép màu' buổi chiều, về khoảnh khắc 18:30 sắp tới. Cô cảm thấy một sự nôn nao, một niềm mong chờ gần như không thể kìm nén. Thế giới của những bộ trang phục sang trọng này chỉ là một phần nhỏ, một màn dạo đầu cho điều kỳ diệu lớn lao hơn mà cô đang khao khát được trải nghiệm.
***
Giữa buổi chiều, để giết thời gian trước "nghi thức" của mình, An Nhiên ghé vào quán cà phê "Khoảnh Khắc" quen thuộc. Không gian quán được thiết kế ấm cúng, với những bức tường gạch trần, ánh đèn vàng dịu, và những chậu cây xanh mướt điểm xuyết. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương vani ngọt ngào, tạo nên một bầu không khí dễ chịu và thư thái. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang vọng từ chiếc loa nhỏ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì và tiếng lách cách của ly tách, tạo nên một bản giao hưởng êm ái của cuộc sống.
An Nhiên chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi cô có thể vừa quan sát dòng người qua lại trên phố, vừa đắm mình vào thế giới riêng. "Cà phê của chị đây ạ! Chúc chị có một buổi chiều vui vẻ," Yến, cô nhân viên pha chế tóc ngắn, với nụ cười tươi tắn thường trực, đặt ly Latte nóng hổi xuống bàn. Hơi ấm từ ly cà phê lan tỏa, mời gọi An Nhiên nhấp một ngụm. Vị đắng nhẹ của cà phê hòa cùng vị béo ngậy của sữa, đánh thức mọi giác quan. An Nhiên mỉm cười đáp lại Yến, cảm ơn cô bằng một ánh mắt thân thiện.
Cô mở cuốn sổ nhỏ, đặt cây bút chì lên trang giấy. Hôm nay, cô muốn ghi lại tất cả, từ cảm xúc của mình đến những quan sát nhỏ nhất. Cô thoáng thấy Ông Sáu, chủ quán, với mái tóc bạc phơ và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi lau dọn quầy bar, từng động tác đều toát lên sự tỉ mỉ và yêu nghề. Anh Hùng, người quản lý quán, với vẻ ngoài gọn gàng và chuyên nghiệp, đang kiểm tra từng chiếc bàn, sắp xếp lại ghế một cách ngay ngắn. "Mọi thứ ổn chứ, Hùng?" Ông Sáu khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm nhưng đủ để An Nhiên nghe thấy. "Dạ, ổn cả ạ, Ông Sáu," Anh Hùng đáp, khẽ gật đầu.
An Nhiên nhâm nhi ly cà phê, cảm nhận sự bình yên bao trùm lấy mình. Trong không gian này, mọi thứ dường như chậm lại, cho phép cô suy nghĩ, cảm nhận. Cô viết vào sổ: "Sự an yên trong những khoảnh khắc đời thường, và sự tĩnh lặng kỳ diệu của phép màu. Cả hai đều là những món quà." Cô phác thảo một vài hình ảnh về ly cà phê, về những ánh mắt hiền lành của Ông Sáu, về sự năng động của Yến. Nhưng rồi, ánh mắt cô lại hướng về chiếc đồng hồ trên tường, kim giây vẫn đều đặn nhích từng chút một. Càng gần đến 18:29, trái tim cô lại càng đập nhanh hơn một nhịp. Cô cảm thấy một sự mong chờ mãnh liệt, một khao khát được trở lại "thế giới 60 giây" ấy. Cô tự hỏi, liệu hôm nay, phép màu có còn đợi cô không? Liệu cô có còn được trải nghiệm sự tĩnh lặng tuyệt đối đó không?
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam rực rỡ lên bầu trời phía Tây, phản chiếu lên những tòa nhà cao tầng, tạo nên một cảnh tượng tráng lệ nhưng cũng đầy hối hả của thành phố đang tan tầm. Dòng người chen chúc trên phố, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng nói cười vội vã. Giữa dòng chảy không ngừng đó, An Nhiên bước đi nhanh nhưng đầy chủ đích, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô nhìn đồng hồ, kim phút đã chỉ 18:28.
Cô bước vào sảnh tòa nhà văn phòng, nơi những người làm việc đang hối hả rời đi sau một ngày dài. Mọi người đều vội vã, dường như chỉ muốn thoát khỏi nơi này càng nhanh càng tốt. Nhưng An Nhiên thì khác. Cô đang tiến vào, không phải để làm việc, mà để tìm kiếm một khoảnh khắc đặc biệt. Cô đến trước chiếc thang máy cũ kỹ. Cửa thang máy mở ra, bên trong đã có vài người. An Nhiên bước vào, cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên nhất có thể, nhưng ánh mắt cô không ngừng dõi theo kim giây trên chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Mùi kim loại cũ hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ nhàng của cabin, tạo nên một thứ mùi đặc trưng mà giờ đây cô thấy thật thân thuộc.
Cô đứng ở một góc, lưng tựa vào thành thang máy, cảm nhận từng nhịp rung nhẹ khi nó bắt đầu di chuyển. Kim giây nhích đến 18:29. Cô hít một hơi thật sâu, nén lại sự hồi hộp đang dâng trào. Một giây… hai giây… ba giây…
Đúng 18:30, một tiếng "kít" nhỏ, quen thuộc vang lên. Mọi âm thanh bỗng chốc biến mất. Thế giới bên ngoài, và cả bên trong thang máy, lại một lần nữa "đứng hình". Cô gái trẻ đang chỉnh tóc bỗng dừng lại, tay lơ lửng giữa không trung. Người đàn ông trung niên đang đọc báo bỗng "đóng băng" với ánh mắt tập trung. Tất cả đều bất động, như những bức tượng sống động. Một cảm giác bình yên lạ lùng lại bao trùm lấy An Nhiên, nhưng lần này, nó không còn là sự ngỡ ngàng thuần túy nữa. Đó là sự khẳng định, là niềm vui của việc tái ngộ một người bạn cũ.
An Nhiên hít thở sâu, bước nhẹ nhàng ra khỏi góc thang máy. Cô không còn cảm giác muốn chạy vòng quanh như lần trước. Lần này... cô sẽ không chỉ ở một mình. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô. Trong chuyến hành trình khám phá phép màu này, liệu có ai khác cũng nhận ra sự kỳ diệu ấy không? Hay chỉ có mình cô là người được ban tặng món quà đặc biệt này? Với sự tò mò len lỏi trong từng bước chân, ánh mắt cô lướt qua từng khuôn mặt "đứng hình" trong thang máy, tìm kiếm một dấu hiệu, một sự khác biệt nhỏ nhất.
***
Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của chiếc thang máy, nơi thời gian đã ngưng đọng, An Nhiên di chuyển chậm rãi, từng bước chân như đang lướt trên mặt nước. Ánh đèn huỳnh quang vẫn sáng, nhưng không hề nhấp nháy, tạo nên một thứ ánh sáng lạnh lẽo, bao trùm lên mọi vật thể và con người đang "hóa đá". Cô lướt qua người phụ nữ với chiếc túi xách đang mở, một chiếc điện thoại di động lơ lửng trong không trung. Cô lướt qua nhóm thanh niên đang cười đùa, nụ cười của họ bị đóng băng giữa chừng.
Và rồi, ánh mắt cô dừng lại. Ở một góc khuất của thang máy, gần bảng điều khiển, một người đàn ông đứng thẳng tắp, lưng quay về phía cô, tay cầm một chiếc cặp tài liệu da màu đen. Anh ta không có vẻ gì là đang trò chuyện hay làm việc. Anh ta chỉ đứng đó, bất động, với một vẻ nghiêm nghị đến lạ. An Nhiên tò mò tiến lại gần hơn, giữ một khoảng cách tôn trọng.
Khi cô vòng qua để nhìn rõ hơn, cô nhận ra anh ta. Đó là người đàn ông mà cô đã từng thoáng thấy vài lần trong thang máy, luôn xuất hiện với vẻ ngoài chỉnh tề và kín đáo. Anh ta có dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối, mái tóc đen được cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận. Khuôn mặt góc cạnh của anh ta mang một vẻ nghiêm nghị, gần như không biểu cảm, ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng. Đôi mắt sắc bén của anh ta nhìn thẳng về phía trước, như thể đang tập trung vào một điểm vô hình nào đó. Chiếc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, không một nếp nhăn, quần tây và giày da bóng loáng. Tất cả toát lên vẻ ngoài của một người luôn kiểm soát mọi thứ, một người sống theo lịch trình chính xác và lý trí.
An Nhiên nán lại, quan sát anh thật kỹ. Trái tim cô bỗng đập nhanh hơn một chút, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tò mò mãnh liệt. "Anh ấy... cũng ở đây," cô thầm nghĩ, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Anh ta trông thật khác biệt so với những người khác trong thang máy. Dường như có một sự tĩnh lặng đặc biệt tỏa ra từ anh, không phải là sự tĩnh lặng do thời gian ngưng đọng, mà là một sự tĩnh lặng đến từ chính con người anh. Cô chợt chú ý đến chiếc đồng hồ điện tử màu bạc đeo trên cổ tay anh. Lạ lùng thay, ngay cả trong khoảnh khắc mọi thứ đều ngưng đọng, chiếc đồng hồ đó vẫn đang chạy, những con số vẫn nhảy đều đặn, như thể nó miễn nhiễm với phép màu của thời gian.
An Nhiên chậm rãi đi vòng quanh Lâm Dịch, quan sát từng chi tiết nhỏ. Cô nhận thấy một sự đối lập rõ rệt giữa vẻ ngoài lý trí, có phần khô khan của anh, và khoảnh khắc phi lý, siêu thực mà họ đang cùng chia sẻ. Một người như anh ta, chắc hẳn sẽ phải rất khó khăn để chấp nhận một điều "không cần lý do" như thế này. Cô tự hỏi, liệu anh ta có nhận ra điều kỳ lạ này không? Hay anh ta cũng chỉ là một phần của "thế giới hóa đá" như những người khác?
Đúng lúc đó, một cử chỉ rất nhỏ, gần như không thể nhận thấy, chợt lọt vào mắt An Nhiên. Ngón tay trỏ của Lâm Dịch, đang đặt trên chiếc cặp tài liệu, khẽ co nhẹ. Một cái nhíu mày thoáng qua, một vệt bóng mờ trên vầng trán căng thẳng. Nó chỉ diễn ra trong tích tắc, một cử động vô cùng tinh tế, như thể anh ta đang cố gắng kìm nén một điều gì đó, hoặc đang cố gắng nắm bắt một ý nghĩ vừa vụt qua. An Nhiên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh ta không hoàn toàn "đóng băng". Anh ta có vẻ nhận ra điều gì đó. Hay ít nhất, cơ thể anh ta có một phản ứng vô thức với sự bất thường này.
"Anh ấy đang nghĩ gì nhỉ?" An Nhiên thầm hỏi, ánh mắt cô không rời khỏi khuôn mặt nghiêm nghị của anh. Một sự kết nối kỳ lạ, vô hình bỗng chốc được thiết lập giữa hai con người xa lạ trong không gian tĩnh lặng này. Một người mơ mộng và một người lý trí, cùng bị kẹt lại trong một khoảnh khắc siêu thực. Khoảnh khắc ấy, 60 giây bỗng trở nên dài hơn, đầy ý nghĩa hơn bao giờ hết.
Chưa đầy một phút sau, tiếng "rắc" nhỏ quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. Thế giới lại trở lại quỹ đạo vốn có của nó. Chiếc đồng hồ điện tử trên cổ tay Lâm Dịch vẫn hiển thị thời gian chính xác, như thể không có gì thay đổi. Anh ta khẽ nhả ra một hơi thở nhẹ, một hành động vô thức mà An Nhiên nhận ra. Cô gái trẻ tiếp tục chỉnh tóc, người đàn ông trung niên tiếp tục đọc báo. Mọi thứ lại hối hả, vội vã như chưa từng có bất kỳ sự tạm dừng nào.
An Nhiên vẫn đứng đó, đôi mắt lấp lánh nhìn về phía người đàn ông. Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý nở trên môi cô. Cô biết rằng, từ giờ trở đi, 60 giây ngưng đọng không chỉ là thế giới riêng của cô, mà còn là một không gian bí mật nơi cô và người đàn ông lý trí kia cùng tồn tại. Một tia hy vọng nhỏ nhoi, một sự tò mò mãnh liệt, đã nhen nhóm trong lòng An Nhiên.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.