Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 37: Lăng Kính Của An Nhiên

"Một cuộc khủng hoảng nội tâm sâu sắc, một sự tan vỡ của niềm tin. Và đôi khi, điều cần nhất không phải là câu trả lời, mà là sự chấp nhận và sẻ chia." Những lời cuối cùng của An Nhiên, cùng với ánh mắt thấu hiểu và nụ cười dịu dàng của cô, vẫn vang vọng trong tâm trí Lâm Dịch khi anh bước ra khỏi chiếc thang máy kỳ lạ. Cả đêm đó, anh không ngủ. Từng tế bào thần kinh của anh dường như đang reo lên một bản giao hưởng hỗn loạn của sự bối rối và một cảm giác mới lạ mà anh không thể gọi tên. Nó không phải là sự sợ hãi hay hoang mang tột độ như những ngày đầu, mà là một sự chới với khi tấm bản đồ logic anh đã dùng để định hướng cuộc đời mình bỗng dưng trở nên vô dụng.

Ngày hôm sau, tại văn phòng, sự bất ổn của Lâm Dịch vẫn hiển hiện rõ rệt. Khoảng 17:45, khi ánh nắng chiều bắt đầu nhạt dần, len lỏi qua ô cửa kính lớn của tòa nhà, thay thế bằng thứ ánh sáng vàng nhạt từ những ngọn đèn điện, Lâm Dịch vẫn ngồi bất động trước màn hình máy tính. Tiếng gõ bàn phím từ các đồng nghiệp xung quanh anh nghe như một bản nhạc nền xa xăm, đều đặn và quen thuộc, nhưng tâm trí anh không thể nào hòa vào nhịp điệu đó. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình, kim giây vẫn tuần tự chuyển động, nhưng không phải để kiểm soát hay tính toán thời gian như thường lệ. Anh chỉ chờ đợi. Chờ đợi khoảnh khắc mà thời gian sẽ ngừng lại, và anh sẽ lại đối mặt với điều phi lý nhất trong cuộc đời mình.

Mùi cà phê đen đậm đặc từ máy pha cà phê ở góc văn phòng thoang thoảng trong không khí, quyện lẫn với mùi giấy mới và mực in, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của cuối giờ chiều nơi công sở. Nhưng ngay cả những mùi hương quen thuộc ấy cũng không thể kéo anh trở về với thực tại công việc. Trong đầu anh, hình ảnh An Nhiên với nụ cười bình yên, đôi mắt lấp lánh và câu chuyện về bông hoa dại cứ thế hiện lên rõ nét. "Nó không cần biết vì sao nó lại ở đó, chỉ biết vươn lên thôi. Chỉ biết sống." Lời nói của cô như một câu thần chú, lặp đi lặp lại, gõ nhẹ vào bức tường lý trí kiên cố mà anh đã xây dựng suốt ba mươi năm cuộc đời. Anh đã dành cả đời để tìm kiếm nguyên nhân, để giải thích mọi thứ, để kiểm soát. Nhưng giờ đây, anh đứng trước một hiện tượng mà mọi nguyên tắc anh tin tưởng đều bị bẻ gãy một cách tàn nhẫn.

"Không phải lỗi hệ thống..." anh tự nhủ thầm, những ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím đã tắt nguồn. "...có lẽ là một món quà." Ý nghĩ này, dù chỉ mới chớm nở, đã là một sự đột phá kinh ngạc đối với anh. Nó là sự chấp nhận đầu tiên, một hạt mầm của niềm tin vào những điều không cần lý do. Anh từng coi 60 giây là một "bug" của vũ trụ, một sự sai lệch cần được sửa chữa. Nhưng nếu nó là một món quà thì sao? Một món quà phi lý, không thể giải thích, nhưng lại mang đến một cảm giác khác biệt, một sự tĩnh lặng mà thế giới vội vã bên ngoài không bao giờ có thể ban tặng.

"Mình đã sai... Cần phải nhìn bằng một cách khác," anh lại nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng và đầy suy tư. Anh nhớ lại ánh mắt An Nhiên, không có sự phán xét, không có sự hoang mang, chỉ có sự bình yên và chấp nhận tuyệt đối. Cô ấy đã làm được điều đó, một cách tự nhiên như hơi thở. Cô ấy đã tìm thấy vẻ đẹp trong sự phi lý, trong khi anh chỉ thấy sự hỗn loạn. Một cảm giác nhẹ nhõm, gần như là sự giải thoát, bắt đầu len lỏi vào tâm trí anh. Nó không phải là câu trả lời, mà là sự buông bỏ câu hỏi.

Lâm Dịch khẽ khàng tắt màn hình máy tính, ánh sáng xanh mờ ảo vụt tắt, trả lại không gian cho ánh đèn vàng của văn phòng. Anh chậm rãi thu dọn bàn làm việc, không còn vẻ vội vã thường ngày. Từng động tác của anh đều được thực hiện một cách có ý thức, như thể anh đang thực hành một nghi lễ mới. Anh tháo chiếc đồng hồ đeo tay gọng kim loại mỏng ra, vuốt nhẹ lên mặt kính, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Chiếc đồng hồ này, biểu tượng của thời gian tuyến tính, của sự chính xác và kiểm soát, giờ đây lại mang một ý nghĩa khác. Nó không còn chỉ là công cụ để đo đếm, mà là vật đánh dấu cho những khoảnh khắc đặc biệt, những giây phút mà anh chia sẻ với An Nhiên. Anh đeo nó lại, cảm giác nặng hơn một chút trên cổ tay, như một lời nhắc nhở về sự thay đổi đang diễn ra trong tâm hồn anh.

Khi anh đứng dậy, bước chân anh hướng về phía thang máy không còn vẻ căng thẳng, gấp gáp như những ngày trước. Thay vào đó, nó mang một sự thong thả, một sự mong đợi lặng lẽ. Anh không còn vội vã để "đến đúng giờ" mà là để "đón nhận". Tâm trí anh không còn bận rộn với các giả thuyết hay thí nghiệm, mà chỉ đơn thuần là sự chuẩn bị cho một trải nghiệm, một sự kết nối. Bầu không khí nơi công sở vẫn vậy, tiếng gõ bàn phím, tiếng điện thoại, tiếng bước chân vội vã của những người đang hối hả kết thúc ngày làm việc. Nhưng trong thế giới nội tâm của Lâm Dịch, một sự tĩnh lặng lạ lùng đã bắt đầu hình thành, báo hiệu một chương mới, không phải của logic, mà của cảm nhận.

***

Lâm Dịch bước vào chiếc thang máy cũ kỹ. Mùi kim loại cũ và mùi ẩm mốc nhẹ phảng phất, quen thuộc đến kỳ lạ. An Nhiên đã ở đó, đứng tựa nhẹ vào vách thang máy, trên tay cầm cuốn sổ nhỏ và cây bút chì, nhưng không viết lách gì, chỉ vuốt nhẹ lên bìa sổ, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh sáng cuối ngày đang dần tắt hẳn. Cô quay lại nhìn anh, đôi mắt to tròn lấp lánh và nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp như thường lệ. Không có vẻ bất ngờ, không có sự dò hỏi, chỉ là một sự chào đón đầy thấu hiểu. Anh cảm nhận được sự bình yên toát ra từ cô, một sự bình yên mà anh khao khát.

Tiếng "kít" đặc trưng vang lên khi thang máy đi qua tầng 7. Thời gian ngưng đọng. Thế giới bên ngoài hóa đá. Mọi âm thanh đột ngột biến mất, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng tuyệt đối, đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập khẽ trong lồng ngực. Không khí trong khoảnh khắc này dường như trở nên đặc quánh, nhưng không còn nặng nề hay ngột ngạt như trước. Thay vào đó, nó mang một vẻ kỳ ảo, như một tấm màn vô hình bao bọc lấy hai người, tạo nên một thế giới riêng biệt, tách biệt hoàn toàn khỏi sự hối hả của cuộc sống bên ngoài. Ánh đèn đường le lói bắt đầu xuất hiện qua khe cửa thang máy, những vệt sáng vàng cam như những chấm phá nghệ thuật trên bức tranh thành phố đang ngủ yên.

Lâm Dịch không vội vã kiểm tra đồng hồ. Anh không tìm kiếm bất cứ điều gì để phân tích hay giải thích. Anh chỉ đứng yên, hít thở thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng bao trùm. Rồi anh lặng lẽ quan sát An Nhiên. Anh chú ý đến cách cô mỉm cười với không gian tĩnh lặng, một nụ cười không cần lý do, chỉ đơn thuần là sự tận hưởng. Đôi mắt cô lấp lánh, không phải vì sự tò mò hay ngạc nhiên, mà như đang nhìn thấy những điều kỳ diệu không thể diễn tả bằng lời. Cô không nhìn vào anh, mà ánh mắt cô lướt qua những vật thể đang đứng yên bên ngoài, như thể cô đang trò chuyện với chính khoảnh khắc này, một cuộc đối thoại không lời mà chỉ những tâm hồn nhạy cảm mới có thể thấu hiểu.

Anh cảm nhận được sự bình yên đó từ cô, một cảm giác lạ lẫm, không thể phân tích bằng bất kỳ công thức toán học hay định luật vật lý nào, nhưng lại rất thật, rất rõ ràng. Nó như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn anh, xoa dịu những lo âu và bối rối đã đeo bám anh suốt bao ngày qua. Anh nhìn cuốn sổ nhỏ và cây bút chì trên tay An Nhiên, vật dụng quen thuộc của cô trong những khoảnh khắc này. Trước đây, anh từng nghĩ cô ghi chép những điều kỳ lạ cô nhìn thấy, nhưng giờ đây anh nhận ra, cô chỉ đơn thuần là vuốt ve nó, một hành động vô thức thể hiện sự trân trọng và kết nối với thế giới riêng của mình.

An Nhiên khẽ quay sang nhìn anh, đôi mắt cô vẫn lấp lánh sự thấu hiểu. "Hôm nay anh không... bận rộn như mọi khi à?" Giọng cô nhỏ nhẹ, trong trẻo, như tiếng chuông gió vang vọng trong sự tĩnh lặng, không có vẻ dò hỏi mà chỉ là một sự quan tâm chân thành. Cô không nói "không bận rộn với thí nghiệm nữa à?", mà chỉ dùng từ "bận rộn", như thể cô đã đọc được sự thay đổi trong tâm trí anh, sự thay đổi từ việc tìm kiếm câu trả lời sang việc tìm kiếm cảm nhận.

Lâm Dịch nhìn cô, ánh mắt anh không còn vẻ nghiêm nghị hay phân tích thường thấy. Thay vào đó là một sự trầm tư, pha lẫn chút ngượng nghịu, nhưng cũng đầy chân thành. Anh khẽ thở dài, một hơi thở mang theo sự buông bỏ và chấp nhận. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng tháo cặp kính gọng kim loại mỏng ra, dùng ngón tay cái và ngón trỏ lau nhẹ lên tròng kính. Đây là một hành động vô thức mỗi khi anh suy nghĩ hoặc bối rối, nhưng lần này, nó không còn mang ý nghĩa của sự phân tích dữ liệu. Khi anh đeo kính lại, ánh mắt anh nhìn An Nhiên đã thay đổi hoàn toàn. Nó không phải là ánh mắt dò xét, mà là ánh mắt của một người đang tìm kiếm sự thấu hiểu, một sự tò mò chân thành về thế giới quan của cô.

"Tôi... đang học cách không bận rộn," Lâm Dịch nói, giọng anh trầm ấm, nhẹ hơn bình thường, như thể anh đang nói ra một bí mật quan trọng. Từng lời nói của anh đều được cân nhắc kỹ lưỡng, không phải vì sợ sai, mà vì anh muốn diễn tả chính xác sự chuyển biến trong tâm hồn mình. Anh dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục, như thể đang cố gắng tìm từ ngữ thích hợp nhất để diễn tả những điều phi lý đang len lỏi trong anh. "Em... em thấy gì trong khoảnh khắc này, An Nhiên?" Anh hỏi, không phải để kiểm tra hay chất vấn, mà là để tìm kiếm sự dẫn lối, để nhìn thế giới này qua "lăng kính của An Nhiên", điều mà anh chưa từng dám làm trước đây.

An Nhiên mỉm cười, một nụ cười động viên, đầy ấm áp. Cô không trả lời ngay, mà chỉ khẽ nghiêng đầu, đôi mắt cô lại lướt qua khung cửa kính, nhìn ra thế giới đã hóa đá. "Em thấy... một bức tranh," cô nói, giọng vẫn nhỏ nhẹ nhưng đầy mê hoặc. "Một bức tranh mà thời gian đã vẽ nên, rồi dừng lại để mình có thể ngắm nhìn kỹ hơn. Mỗi ngày, nó lại hơi khác một chút, như thể thời gian cũng có những nét cọ ngẫu hứng của riêng mình. Anh có thấy những giọt mưa đang lơ lửng giữa không trung không? Hay chiếc lá sắp rơi khỏi cành cây? Chúng ta đang đứng giữa một khoảnh khắc vĩnh cửu, Lâm Dịch."

Lâm Dịch đưa mắt nhìn theo hướng An Nhiên chỉ. Quả thật, anh thấy những giọt mưa nhỏ li ti đang lơ lửng như những hạt pha lê trong không khí, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo. Chiếc lá vàng úa kia cũng đang nằm yên vị, chỉ một khoảnh khắc nữa là sẽ lìa cành. Trước đây, anh chỉ nhìn chúng như những vật thể bị đông cứng, không có ý nghĩa gì khác ngoài việc minh chứng cho hiện tượng ngưng đọng. Nhưng giờ đây, qua lời nói của An Nhiên, anh lại thấy một vẻ đẹp khác, một sự mong manh và vĩnh cửu đan xen.

Anh đưa tay chạm nhẹ vào vách thang máy bằng kim loại lạnh lẽo. Anh cảm nhận sự tĩnh lặng không chỉ bằng thính giác mà còn bằng xúc giác, như thể chính bản thân anh cũng đang trở thành một phần của sự đứng yên này. Một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong anh, không còn là sự bối rối hay hoang mang, mà là một sự chấp nhận, một sự thư thái mà anh chưa từng trải nghiệm trong những giây phút này. An Nhiên vẫn mỉm cười, ánh mắt cô động viên, như thể cô biết rằng anh đang dần tìm thấy con đường của riêng mình, con đường không cần lý do, chỉ cần cảm nhận.

***

Tiếng "kít" quen thuộc vang lên lần nữa, đột ngột và mạnh mẽ, báo hiệu 60 giây đã kết thúc. Thế giới bên ngoài bỗng chốc ùa vào, ồn ào và hối hả đến choáng váng. Tiếng người nói chuyện râm ran, tiếng bước chân vội vã, tiếng còi xe xa xăm, tất cả như một làn sóng âm thanh đánh úp vào giác quan của Lâm Dịch. Mùi cà phê nồng nàn từ quán gần đó, mùi nước hoa của người qua lại, mùi khói xe từ con đường bên ngoài sảnh tòa nhà, tất cả trộn lẫn vào nhau, tạo thành một sự hỗn độn mà trước đây anh cho là "cuộc sống". Sự đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng kỳ ảo vừa rồi khiến anh có chút choáng váng.

Lâm Dịch và An Nhiên vẫn đứng đối diện nhau trong thang máy. Ánh mắt Lâm Dịch đã thay đổi hoàn toàn. Không còn sự hoang mang hay bối rối, mà là một sự trầm tư pha lẫn nhẹ nhõm. Anh nhìn An Nhiên, và lần đầu tiên, một nụ cười nhẹ, hơi ngượng nghịu, nở trên môi anh. Nó không phải là nụ cười tự mãn của người đã giải được một bài toán khó, cũng không phải nụ cười lịch sự xã giao. Đó là một nụ cười chân thành, một nụ cười của sự chấp nhận và một chút gì đó của sự yếu đuối, một sự buông bỏ bản ngã lý trí mà anh đã cố gắng giữ gìn suốt bao năm.

An Nhiên mỉm cười đáp lại, ánh mắt cô đầy thấu hiểu. Cô không nói gì, chỉ đơn giản là nhận lấy nụ cười ấy, như một món quà vô giá.

Khi thang máy mở cửa, Lâm Dịch không vội vã bước ra như mọi khi. Anh nán lại một chút, ánh mắt vẫn lưu luyến nhìn An Nhiên, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc kết nối vừa rồi. Anh cảm thấy một sự khó chịu nhẹ khi nghĩ đến việc họ sẽ phải tách ra, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua trước đây. Nó không phải là nỗi buồn, mà là một sự trống vắng, một cảm giác hụt hẫng mơ hồ, như thể một phần quan trọng của anh đang bị rời xa. Anh nhận ra, anh đã bắt đầu hình thành một sự gắn bó cảm xúc với An Nhiên, và với cái "thế giới 60 giây" của riêng họ.

"Có lẽ... em nói đúng," Lâm Dịch lên tiếng, giọng anh nhỏ hơn một chút, nhưng rõ ràng và chân thành. "Không phải lúc nào mọi thứ cũng cần một lời giải thích khoa học." Anh nhìn thẳng vào mắt An Nhiên, ánh mắt anh tràn đầy một sự biết ơn lạ lùng. "Tôi... cảm thấy một điều gì đó khác biệt hôm nay." Lời nói của anh không chỉ là sự thừa nhận, mà còn là một lời bộc bạch, một sự mở lòng mà anh chưa từng làm với bất cứ ai, về bất cứ điều gì.

An Nhiên mỉm cười ấm áp, đôi mắt cô cong lại thành hình lưỡi liềm. "Chào buổi tối, Lâm Dịch." Cô đáp lại, không cần thêm lời giải thích hay phân tích nào, chỉ đơn giản là một lời chào, một lời kết thúc cho khoảnh khắc đặc biệt của họ và một lời mở đầu cho một buổi tối bình thường, nhưng không còn bình thường nữa đối với Lâm Dịch.

Họ bước ra khỏi thang máy, hòa vào dòng người hối hả trong sảnh tòa nhà. Lâm Dịch không tách ra ngay như mọi khi. Anh đi chậm lại một chút, ánh mắt vẫn hướng về An Nhiên, theo từng bước chân của cô. Anh cảm thấy một thôi thúc muốn nói thêm điều gì đó, muốn hỏi thêm về "bức tranh" mà cô nhìn thấy, muốn hiểu thêm về sự bình yên trong tâm hồn cô. Nhưng từ ngữ dường như vẫn còn mắc kẹt trong cổ họng anh. Anh biết, anh đang ở một ngã rẽ. Ngã rẽ mà anh sẽ không còn bước đi trên con đường của lý trí khô khan nữa, mà sẽ bắt đầu dò dẫm từng bước trên con đường của cảm nhận, của những điều không cần lý do. Và An Nhiên, với nụ cười dịu dàng và niềm tin kiên định, đã mở ra cánh cửa đến thế giới đó cho anh. Sự chấp nhận của anh đối với "phép màu" này không chỉ thay đổi cách anh nhìn nhận 60 giây, mà còn mở ra một tương lai nơi anh có thể chấp nhận những điều phi lý khác trong cuộc sống, và quan trọng hơn cả, trong tình yêu.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free